Hắn ngẩng mắt nhìn ta: “Phu nhân không thích sao?”
“Ta rất thích nhìn ngươi dầm mưa.”
Nghe vậy, hắn lập tức cởi áo ngoài phủ lên chân ta, sau đó còn mang chiếc ô giấy dầu duy nhất trong phòng chống bên cạnh giường, nhưng mặt ô nhỏ đến đáng thương, căn bản chẳng thể che được bao nhiêu mưa.
Ta nhìn không nổi nữa, lập tức kéo hắn lên giường rồi dùng chăn quấn lấy cả hai người.
Cả người hắn lập tức cứng đờ chẳng khác nào một khúc gỗ.
“Ta sẽ truyền bệnh khí cho nàng.” Hắn thấp giọng nói.
“Ngươi vốn không có bệnh.”
“Chất độc ba năm trước vẫn chưa được giải sạch.” Hắn rũ mắt, giọng nói nhỏ đi, “Mỗi khi gặp những ngày mưa gió âm u, trong n.g.ự.c ta đều sẽ đau.”
Lúc ấy ta mới để ý sắc mặt hắn đã trắng đến đáng sợ, ngay cả bên thái dương cũng phủ một tầng mồ hôi lạnh mỏng manh.
Ta lập tức bảo Phùng ma ma sắc t.h.u.ố.c, nhưng hắn chỉ lắc đầu: “Phủ y trong nhà là người của nhị thúc.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Ta nghe vậy liền đứng dậy mở hộp trang sức của mình, lấy một đôi khuyên tai nhét vào tay Phùng ma ma: “Tới phía nam thành mời Chu đại phu tới đây, ông ấy từng là bằng hữu cũ của ngoại tổ phụ ta, nhớ đừng đi qua cửa chính.”
Chu đại phu rất nhanh liền vội vàng chạy tới, ông bắt mạch cho Cung Nghiễn hồi lâu, sắc mặt theo thời gian cũng càng lúc càng nặng nề.
Ông nói chất độc trong người Cung Nghiễn tên là Hàn Trấm Tán, liều lượng mỗi lần không lớn, nhưng nếu cứ kéo dài sẽ khiến người ta thường xuyên choáng váng, tay chân mềm yếu, mà nhiều năm nay vẫn luôn có người âm thầm thêm thứ này vào t.h.u.ố.c của hắn, cũng chính nhờ vậy mà hắn mới có thể giả ngây dại giống thật đến mức chẳng ai nghi ngờ.
“Có thể giải được không?” Ta hỏi.
“Có thể giải, nhưng t.h.u.ố.c phải thay từng thang từng thang một, chuyện này tuyệt đối không thể nóng vội.”
Lúc uống t.h.u.ố.c, Cung Nghiễn cau c.h.ặ.t đôi mày, trông chẳng khác nào một đứa trẻ không chịu uống thứ t.h.u.ố.c đắng trong tay.
Ta thấy vậy liền trực tiếp nhận lấy bát t.h.u.ố.c: “Há miệng.”
Hắn lập tức ngoan ngoãn há miệng.
Một chút nước t.h.u.ố.c chảy xuống theo mép bát, ta lấy khăn nhẹ nhàng lau đi cho hắn.
Không ngờ ngay sau đó hắn lại bất chợt nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, lòng bàn tay nóng rực như lửa.
“Trình Hành.”
Hắn rất ít khi gọi thẳng cả họ lẫn tên ta như vậy.
Ta cúi đầu nhìn hắn.
“Nếu ta không thể chống đỡ nổi, ngân phiếu cùng khế đất nằm trong chiếc tủ ở gian phòng phía tây đủ để nàng đổi một nơi khác, bình an sống hết những ngày về sau.”
Ta nghe vậy liền đặt mạnh bát t.h.u.ố.c xuống bàn: “Ngươi mà dám c.h.ế.t, ta sẽ dùng bạc của ngươi nuôi mười nam nhân đẹp mặt, ngày nào cũng dẫn bọn họ tới trước mộ ngươi làm ầm ĩ.”
Hắn sững người hồi lâu, cuối cùng lại vừa ho vừa bật cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cười đến cuối cùng, hắn khẽ tựa trán lên vai ta, giọng nói nghe có chút buồn buồn: “Vậy xem ra ta vẫn nên sống thì hơn.”
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn rơi không ngừng, ta chỉ lặng lẽ đưa tay vỗ nhẹ lên lưng hắn.
Đêm ấy hắn sốt rất nặng, bàn tay vẫn luôn nắm c.h.ặ.t lấy góc áo ta, từ đầu đến cuối chẳng chịu buông ra.
Ta ngồi canh đến tận khi trời sáng, lúc ấy mới phát hiện bên gối hắn có một miếng ngọc bội đã nhuốm m.á.u.
Mặt sau ngọc bội khắc một chữ “Ninh” nho nhỏ.
Chu đại phu nói rằng miếng ngọc bội ấy chính là vật cũ từng thuộc về Ninh vương phủ.
Ta cầm ngọc bội tới hỏi Cung Nghiễn, khi ấy hắn đang ngồi dưới hành lang, cúi đầu gọt một mảnh gỗ trong tay.
Vừa nghe ta nhắc đến Ninh vương phủ, con d.a.o khắc trong tay hắn lập tức khựng lại.
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Cung Nghiễn không trả lời ngay, chỉ đưa chiếc trâm gỗ vừa mới gọt xong cho ta.
Thân trâm chẳng có hoa văn cầu kỳ gì, chỉ ở phần đuôi được khắc một nhành hành vu nho nhỏ.
“Mẫu thân ta họ Ninh.” Hắn chậm rãi nói, “Tiên đế từng ban cho bà một tòa vương phủ, sau khi bà bệnh mất, vương phủ ấy vẫn luôn để trống, Cung Thành Lộc sợ ta mượn quan hệ cũ của Ninh vương phủ để vực dậy nên mới sốt ruột muốn lấy mạng ta.”
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng mới thấp giọng nói: “Mẫu thân ta là trưởng công chúa của tiên đế.”
Chiếc trâm gỗ trong tay ta suýt chút nữa rơi xuống đất.
Năm xưa trưởng công chúa hạ giá vào Cung gia là chuyện mà cả kinh thành không ai không biết, thế nhưng sau khi trưởng công chúa qua đời, Cung gia chỉ nói với bên ngoài rằng bà không có con, bởi vậy chẳng ai từng nghĩ Cung Nghiễn lại chính là đứa con duy nhất bà để lại.
Độc t.ử của trưởng công chúa lại còn nắm trong tay phong sách mà tiên đế lưu lại, như vậy chuyện Cung Thành Lộc nhiều năm qua luôn nóng lòng muốn trừ khử hắn cũng hoàn toàn có thể lý giải.
“Ngươi đúng là giấu sâu thật.” Ta nhìn hắn.
“Ta chưa từng muốn lừa nàng.” Hắn lập tức giải thích, “Đêm chúng ta thành thân, ta đã nói chuyện sổ sách cho nàng biết rồi.”
“Nhưng ngươi chẳng hề nói mình là quận vương.”
“Khi ấy nàng mới vừa bước qua cửa Cung gia.” Giọng hắn dần nhỏ xuống, “Ta sợ nếu nàng biết quá nhiều, sau này ngay cả lúc nhìn ta một cái cũng phải cân nhắc đến thân phận.”
Ta liếc hắn một cái: “Ngươi cũng thật biết chọn thời điểm để nói những lời dễ nghe.”
Hắn bị ta chặn đến chẳng còn lời nào, hồi lâu mới đưa tay kéo nhẹ góc tay áo ta: “Phu nhân, ta sai rồi.”
Lúc giả ngốc, hắn thích nhất là dùng dáng vẻ này kéo lấy tay áo người khác.
Nhưng lúc này đôi mắt hắn sáng rõ tỉnh táo, vậy mà vẫn mang theo một chút lấy lòng, khiến ta cho dù muốn nổi giận cũng chẳng thể thật sự tức giận được.
Ta rút tay áo khỏi tay hắn: “Phạt ngươi hôm nay tự mình giặt y phục.”
“Ta rất thích nhìn ngươi dầm mưa.”
Nghe vậy, hắn lập tức cởi áo ngoài phủ lên chân ta, sau đó còn mang chiếc ô giấy dầu duy nhất trong phòng chống bên cạnh giường, nhưng mặt ô nhỏ đến đáng thương, căn bản chẳng thể che được bao nhiêu mưa.
Ta nhìn không nổi nữa, lập tức kéo hắn lên giường rồi dùng chăn quấn lấy cả hai người.
Cả người hắn lập tức cứng đờ chẳng khác nào một khúc gỗ.
“Ta sẽ truyền bệnh khí cho nàng.” Hắn thấp giọng nói.
“Ngươi vốn không có bệnh.”
“Chất độc ba năm trước vẫn chưa được giải sạch.” Hắn rũ mắt, giọng nói nhỏ đi, “Mỗi khi gặp những ngày mưa gió âm u, trong n.g.ự.c ta đều sẽ đau.”
Lúc ấy ta mới để ý sắc mặt hắn đã trắng đến đáng sợ, ngay cả bên thái dương cũng phủ một tầng mồ hôi lạnh mỏng manh.
Ta lập tức bảo Phùng ma ma sắc t.h.u.ố.c, nhưng hắn chỉ lắc đầu: “Phủ y trong nhà là người của nhị thúc.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Ta nghe vậy liền đứng dậy mở hộp trang sức của mình, lấy một đôi khuyên tai nhét vào tay Phùng ma ma: “Tới phía nam thành mời Chu đại phu tới đây, ông ấy từng là bằng hữu cũ của ngoại tổ phụ ta, nhớ đừng đi qua cửa chính.”
Chu đại phu rất nhanh liền vội vàng chạy tới, ông bắt mạch cho Cung Nghiễn hồi lâu, sắc mặt theo thời gian cũng càng lúc càng nặng nề.
Ông nói chất độc trong người Cung Nghiễn tên là Hàn Trấm Tán, liều lượng mỗi lần không lớn, nhưng nếu cứ kéo dài sẽ khiến người ta thường xuyên choáng váng, tay chân mềm yếu, mà nhiều năm nay vẫn luôn có người âm thầm thêm thứ này vào t.h.u.ố.c của hắn, cũng chính nhờ vậy mà hắn mới có thể giả ngây dại giống thật đến mức chẳng ai nghi ngờ.
“Có thể giải được không?” Ta hỏi.
“Có thể giải, nhưng t.h.u.ố.c phải thay từng thang từng thang một, chuyện này tuyệt đối không thể nóng vội.”
Lúc uống t.h.u.ố.c, Cung Nghiễn cau c.h.ặ.t đôi mày, trông chẳng khác nào một đứa trẻ không chịu uống thứ t.h.u.ố.c đắng trong tay.
Ta thấy vậy liền trực tiếp nhận lấy bát t.h.u.ố.c: “Há miệng.”
Hắn lập tức ngoan ngoãn há miệng.
Một chút nước t.h.u.ố.c chảy xuống theo mép bát, ta lấy khăn nhẹ nhàng lau đi cho hắn.
Không ngờ ngay sau đó hắn lại bất chợt nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, lòng bàn tay nóng rực như lửa.
“Trình Hành.”
Hắn rất ít khi gọi thẳng cả họ lẫn tên ta như vậy.
Ta cúi đầu nhìn hắn.
“Nếu ta không thể chống đỡ nổi, ngân phiếu cùng khế đất nằm trong chiếc tủ ở gian phòng phía tây đủ để nàng đổi một nơi khác, bình an sống hết những ngày về sau.”
Ta nghe vậy liền đặt mạnh bát t.h.u.ố.c xuống bàn: “Ngươi mà dám c.h.ế.t, ta sẽ dùng bạc của ngươi nuôi mười nam nhân đẹp mặt, ngày nào cũng dẫn bọn họ tới trước mộ ngươi làm ầm ĩ.”
Hắn sững người hồi lâu, cuối cùng lại vừa ho vừa bật cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cười đến cuối cùng, hắn khẽ tựa trán lên vai ta, giọng nói nghe có chút buồn buồn: “Vậy xem ra ta vẫn nên sống thì hơn.”
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn rơi không ngừng, ta chỉ lặng lẽ đưa tay vỗ nhẹ lên lưng hắn.
Đêm ấy hắn sốt rất nặng, bàn tay vẫn luôn nắm c.h.ặ.t lấy góc áo ta, từ đầu đến cuối chẳng chịu buông ra.
Ta ngồi canh đến tận khi trời sáng, lúc ấy mới phát hiện bên gối hắn có một miếng ngọc bội đã nhuốm m.á.u.
Mặt sau ngọc bội khắc một chữ “Ninh” nho nhỏ.
Chu đại phu nói rằng miếng ngọc bội ấy chính là vật cũ từng thuộc về Ninh vương phủ.
Ta cầm ngọc bội tới hỏi Cung Nghiễn, khi ấy hắn đang ngồi dưới hành lang, cúi đầu gọt một mảnh gỗ trong tay.
Vừa nghe ta nhắc đến Ninh vương phủ, con d.a.o khắc trong tay hắn lập tức khựng lại.
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Cung Nghiễn không trả lời ngay, chỉ đưa chiếc trâm gỗ vừa mới gọt xong cho ta.
Thân trâm chẳng có hoa văn cầu kỳ gì, chỉ ở phần đuôi được khắc một nhành hành vu nho nhỏ.
“Mẫu thân ta họ Ninh.” Hắn chậm rãi nói, “Tiên đế từng ban cho bà một tòa vương phủ, sau khi bà bệnh mất, vương phủ ấy vẫn luôn để trống, Cung Thành Lộc sợ ta mượn quan hệ cũ của Ninh vương phủ để vực dậy nên mới sốt ruột muốn lấy mạng ta.”
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng mới thấp giọng nói: “Mẫu thân ta là trưởng công chúa của tiên đế.”
Chiếc trâm gỗ trong tay ta suýt chút nữa rơi xuống đất.
Năm xưa trưởng công chúa hạ giá vào Cung gia là chuyện mà cả kinh thành không ai không biết, thế nhưng sau khi trưởng công chúa qua đời, Cung gia chỉ nói với bên ngoài rằng bà không có con, bởi vậy chẳng ai từng nghĩ Cung Nghiễn lại chính là đứa con duy nhất bà để lại.
Độc t.ử của trưởng công chúa lại còn nắm trong tay phong sách mà tiên đế lưu lại, như vậy chuyện Cung Thành Lộc nhiều năm qua luôn nóng lòng muốn trừ khử hắn cũng hoàn toàn có thể lý giải.
“Ngươi đúng là giấu sâu thật.” Ta nhìn hắn.
“Ta chưa từng muốn lừa nàng.” Hắn lập tức giải thích, “Đêm chúng ta thành thân, ta đã nói chuyện sổ sách cho nàng biết rồi.”
“Nhưng ngươi chẳng hề nói mình là quận vương.”
“Khi ấy nàng mới vừa bước qua cửa Cung gia.” Giọng hắn dần nhỏ xuống, “Ta sợ nếu nàng biết quá nhiều, sau này ngay cả lúc nhìn ta một cái cũng phải cân nhắc đến thân phận.”
Ta liếc hắn một cái: “Ngươi cũng thật biết chọn thời điểm để nói những lời dễ nghe.”
Hắn bị ta chặn đến chẳng còn lời nào, hồi lâu mới đưa tay kéo nhẹ góc tay áo ta: “Phu nhân, ta sai rồi.”
Lúc giả ngốc, hắn thích nhất là dùng dáng vẻ này kéo lấy tay áo người khác.
Nhưng lúc này đôi mắt hắn sáng rõ tỉnh táo, vậy mà vẫn mang theo một chút lấy lòng, khiến ta cho dù muốn nổi giận cũng chẳng thể thật sự tức giận được.
Ta rút tay áo khỏi tay hắn: “Phạt ngươi hôm nay tự mình giặt y phục.”