Tối hôm đó, khi dì của Phí Thủ bảo Triệu Khê đừng chơi với hắn nữa, Phí Thủ lén đến tìm cậu.
Hai người đứng dưới mái hiên trước cửa nhà, tay đút túi áo, sóng vai nhìn những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống.
Ban đầu không ai nói gì.
Trời vẫn rất lạnh, Triệu Khê nhớ hôm đó Phí Thủ mặc rất ít, đầu mũi và khóe mắt đều đỏ ửng vì lạnh. Cậu nhét tay vào túi áo, thỉnh thoảng lại bật nắp hộp đựng tai nghe Bluetooth trong tay, tiếng "cạch" vang lên trong khoảng sân vắng.
Triệu Khê liếc nhìn đầu mũi hắn, không nhịn được mà mở miệng:
"Lạnh chết đi được."
Phí Thủ quay người định đi vào trong:
"Không nói thì tôi đi đây."
Một bàn tay giữ lấy cổ tay cậu. Phí Thủ giơ tay lên, năm đầu ngón tay đang đặt trên cổ tay Triệu Khê lạnh buốt như que kem.
Triệu Khê dừng bước.
Phí Thủ buông tay, im lặng một lúc rồi có hơi gượng gạo nói:
"Tôi với bà ta không thân."
Triệu Khê gật đầu:
"Tôi biết."
Phí Thủ: "Biết mà vẫn nghe lời bà ta?"
Triệu Khê hỏi ngược lại:
"Nghe lời mà còn lén xuống gặp cậu à?"
Phí Thủ sững lại, rồi phản ứng kịp, quay sang nhìn cậu.
Xem ra trời thực sự rất lạnh. Triệu Khê thấy mắt Phí Thủ vẫn hơi đỏ, nhưng chắc không phải vì muốn khóc, bởi khóe miệng hắn đang nhếch lên, rõ ràng là đang cười.
Triệu Khê nhớ lại dáng vẻ của dì Phí Thủ ban nãy, liền nhắc nhở:
"Hình như dì cậu có chút hiểu lầm về cậu đấy."
Phí Thủ buông tay, lấy từ túi áo ra một miếng dán giữ nhiệt, giọng điệu quen thuộc:
"Ừm, bọn họ trước giờ vốn không thích tôi."
Triệu Khê chợt nhận ra mình có lẽ đã vô tình chạm đến nỗi đau của Phí Thủ.
Đúng lúc đó, một cơn gió lùa từ cửa chính ùa vào, hàng mi của Phí Thủ khẽ rung lên. Giọng hắn bình thản như đang nói về một sự thật đã sớm nhận ra từ lâu.
"Trừ cậu ra, ở đây không ai chào đón tôi cả."
Triệu Khê lướt nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hắn, không rõ trong lòng có cảm giác gì.
Giây tiếp theo, hai người đồng thời cất lời:
"Vậy qua nhà tôi ăn Tết đi."
"Tết này, tôi hôn cậu một cái được không?"
Triệu Khê: "?"
Cậu thoáng khựng lại, quay đầu nhìn Phí Thủ, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng bật ra một câu:
"Cậu bị bệnh à?"
Phí Thủ cười phá lên, ngả đầu lên vai cậu, rõ ràng là vừa trêu chọc thành công.
Triệu Khê đoán được hắn vốn không thích bầu không khí quá sến súa, cố tình phá vỡ sự xúc động lúc nãy.
Mà đúng là giờ cả hai đều thấy thoải mái hơn nhiều.
Cười đủ rồi, Phí Thủ cuối cùng cũng cảm thấy hơi lạnh, nhưng lại không muốn lên nhà sớm, bèn thò tay vào túi áo Triệu Khê:
"Còn miếng dán giữ nhiệt nào không?"
Triệu Khê lôi hết đồ trong túi ra:
"Không, chỉ có mấy viên kẹo lấy đại ra thôi."
"Kẹo?" Phí Thủ miễn cưỡng chấp nhận: "Thôi thì cũng được."
Hắn bóc vỏ kẹo, bỏ vào miệng, rồi cùng Triệu Khê ngồi trên băng ghế bên cạnh một lúc. Nhưng vẫn lạnh, thế là Phí Thủ nghiêng người, dựa vào Triệu Khê như không có xương, tìm chút hơi ấm.
Trong tầm mắt của Triệu Khê, que kẹo trong miệng Phí Thủ lắc qua lắc lại, tóc hắn bị gió thổi khẽ quét lên cổ cậu, hơi ngưa ngứa. Phí Thủ cúi đầu, đầu ngón tay vô thức quấn lấy tay cậu, như thể có chút bồn chồn.
Triệu Khê hỏi:
"Kẹo vị gì thế?"
"Táo." Phí Thủ cẩn thận cảm nhận vài giây: "Hơi chua."
Triệu Khê khẽ ừ một tiếng, rồi lục mấy viên kẹo trong túi ra, mượn ánh đèn lờ mờ lần lượt xem xét từng cái.
Phí Thủ hỏi:
"Tìm gì đấy?"
Triệu Khê: "Táo, tôi chưa ăn vị này bao giờ."
Phí Thủ cười híp mắt:
"Không còn đâu, viên duy nhất tôi ăn mất rồi."
Triệu Khê nhìn cậu, vẻ mặt có chút không vui.
Phí Thủ thấy nét mặt cậu, thở dài:
"Vậy làm sao bây giờ? Tôi đền cậu một viên nhé?"
Triệu Khê liếc cậu một cái, vẫn không nói gì.
Phí Thủ chạm vào tay cậu:
"Hay là tôi lên lấy cho cậu một viên khác nhé?"
Triệu Khê không đáp, chỉ đút tay vào túi áo, trông như đang giận dỗi.
Đèn trước cửa là loại cảm ứng âm thanh, không có tiếng động một lúc thì tự động tắt.
Phí Thủ không nhìn rõ mặt Triệu Khê, bèn ghé sát lại để nhìn rõ biểu cảm của cậu. Đúng lúc ấy, Triệu Khê nghiêng đầu định nói gì đó, Phí Thủ không kịp kiểm soát lực, vô tình chạm ngay vào cằm cậu.
Cả hai đều khựng lại.
Hàng mi Triệu Khê khẽ run, cậu cúi đầu, như muốn né tránh. Nhưng chính vì cử động ấy, lại vô tình chạm vào que kẹo đang ngậm trong miệng Phí Thủ.
Mùi táo chua ngọt lan tỏa giữa hai người. Trong bóng tối, Triệu Khê và Phí Thủ nhìn nhau, ánh mắt đều trống rỗng, mơ hồ, nhưng không ai động đậy.
Phí Thủ khẽ nhắm mắt, hơi ngẩng cằm, rồi trực tiếp hôn lên môi Triệu Khê.
Triệu Khê sững lại, không tránh đi. Cậu không biết viên kẹo cứng đã chuyển sang miệng mình từ lúc nào, đến khi nhận ra thì chỉ cảm thấy vị táo thật sự rất chua.
Đột nhiên, từ xa vang lên tiếng dậm chân, đèn cảm ứng bật sáng. Triệu Khê lập tức đẩy Phí Thủ ra, đứng phắt dậy khỏi ghế.
Một cô bác đi ngang qua, thấy hai người liền niềm nở chào hỏi:
"Trời lạnh thế này, sao còn ngồi đây? Không lạnh à?"
Triệu Khê mím chặt môi, đầu óc có chút trống rỗng, vành tai đỏ bừng. Ngược lại, Phí Thủ phản ứng rất nhanh, nở nụ cười, thay cậu trả lời:
"Xuống hóng gió một chút, sắp lên ngay đây ạ."
Chờ người đi xa, Triệu Khê trừng mắt nhìn Phí Thủ, viên kẹo trong miệng cậu muốn vứt đi cũng không được, giữ lại cũng không xong.
Phí Thủ liếc nhìn cậu, không biết đang nghĩ gì. Một lúc sau, hắn nghiêm túc hỏi:
"Chua lắm đúng không?"
Triệu Khê chưa kịp phản ứng:
"Cái gì?"
Phí Thủ: "Kẹo vị táo ấy, chua lắm phải không?"
Triệu Khê: "..."
Không nhịn được nữa, Triệu Khê nghiến răng:
"Cút đi!"
Phí Thủ nhìn cậu, lại bật cười.
Ánh đèn lạnh lẽo soi rõ khuôn mặt hai người, khiến khoảnh khắc bất ngờ ban nãy chẳng khác nào một trò đùa nghịch khi đèn còn chưa tắt.
Cười chán rồi, Phí Thủ nhận lấy que kẹo từ tay Triệu Khê, thản nhiên hỏi:
"Vẫn còn lạnh quá. Cùng lên nhé?"
Triệu Khê liếc nhìn Phí Thủ một cái, không nói gì.
Suốt 5 ngày sau đó, cậu không thèm liếc mắt nhìn Phí Thủ lấy một lần.
Mãi đến đêm Giao thừa, khi nghe ba mẹ nhắc đến tên hắn, Triệu Khê mới biết chuyện xảy ra sau tối hôm ấy, sau khi về nhà, Phí Thủ đã nhân lúc dì ngủ mà bấm cho bà ta một lỗ tai.
Dì Phí nửa đêm đau tỉnh dậy, liền thấy Phí Thủ ngồi trong bóng tối, không biểu cảm nhìn mình. Ánh mắt hắn sáng quắc, phát hiện bà ta tỉnh thì mỉm cười.
"Dì ơi, cháu xỏ tai cho dì rồi." Phí Thủ ân cần lấy gương ra cho bà ta, hỏi: "Vị trí này dì có thích không? Có đẹp không?"
Dì Phí sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Sau đó, bà ta nghe Phí Thủ thở dài đầy phiền muộn:
"Thật ra cháu còn muốn xỏ lưỡi nữa, nhưng không biết có đau không."
Hắn nghiêng đầu, gọi một tiếng rất thân mật:
"Dì này."
Rồi mỉm cười nói tiếp:
"Lần sau nếu dì còn dám lắm lời trước mặt Triệu Khê, trước khi bấm lỗ, cháu nhất định sẽ để dì thử trước."
Dì Phí hoảng đến mất ngủ cả đêm, hôm sau lái xe liền một mạch hơn 10 tiếng, bất chấp trời tuyết lớn cũng phải về nhà ngay.
Mà những người vốn đã e dè Phí Thủ, sau khi nghe chuyện này lại càng sợ liên lụy, hễ nhắc đến hắn đều muốn tránh càng xa càng tốt.
Trên bàn ăn, ba mẹ còn đặc biệt dặn dò Triệu Khê phải giữ khoảng cách với Phí Thủ.
Triệu Khê nghe xong, chống cằm gật đầu qua loa lấy lệ.
Dưới gầm bàn, cậu vừa vặn nhìn thấy Phí Thủ vẫn như mọi khi gửi tin nhắn cho mình.
Trong 5 ngày qua, hắn nhắn tổng cộng hơn 40 tin, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện của dì hay nụ hôn hôm ấy, ngay cả giọng điệu cũng y như trước, vẫn cứ như hai người bạn bình thường.
Hôm nay cũng vậy.
[Phí Thủ]: 【Chúc mừng năm mới ^_^】
[Phí Thủ]: 【Tuyết rơi rồi, tôi đặc biệt nặn một người tuyết rất giống cậu.】
[Phí Thủ]: 【(hình ảnh.JPG)】
Triệu Khê khẽ động ngón tay, sau 5 ngày, cuối cùng cũng lần đầu tiên trả lời tin nhắn của Phí Thủ.
[Triệu Khê]: 【Xấu xí.】
...
Cứ thế, chuyện ngoài ý muốn kia bị gác lại, chẳng ai chủ động nhắc tới nữa.
Nếu không phải hôm nay Chu Như và Lâm Tịch vô tình nhắc lại, cậu suýt nữa đã quên mất chuyện đó.
Thật lòng mà nói, Triệu Khê không rõ mình có cảm giác gì với Phí Thủ.
Là người thân, bạn bè, hay là thích?
Về sau, cậu tự thuyết phục mình, chắc là do lòng trắc ẩn thôi.
Dù là Phí Thủ hay những con chó mèo hoang cậu tình cờ nhặt về bên đường, cậu đều mang chúng về nhà, chăm sóc chúng, rồi dần dần sinh ra một loại tình cảm tương tự như của người chủ đối với vật nuôi.
Phí Thủ trở thành người bạn thân nhất của cậu, giống như những chú chó hoang khi được đưa về nhà liền quấn lấy cậu không rời. Chúng đều trung thành, đều một lòng một dạ nhất. Với Triệu Khê, cả hai đều quan trọng như nhau, đáng tin cậy như nhau, thế nên dù đôi khi có vài hành động vượt quá giới hạn, cũng chẳng sao cả.
Hai người cứ như vậy mà gắn bó suốt hơn 10 năm qua, và có lẽ, tương lai vẫn sẽ tiếp tục như vậy, dài lâu và bền chặt.
Chính vì thế, cậu chưa từng nghĩ đến một ngày nào đó, bên cạnh Phí Thủ sẽ có một người khác thay thế vị trí của mình.