Triệu Khê không nhanh không chậm đi theo, thu lại nụ cười, mím môi, làm ra vẻ áy náy nhìn hắn:
"Bao nhiêu tiền? Tôi sẽ chuyển lại sau."
"Không cần." Phí Thủ khẽ hừ cười: "Cầm ô đi, đi thôi, coi như tôi dỗ cậu."
Triệu Khê nhướn mày:
"Dỗ tôi chuyện gì?"
Ánh mắt Phí Thủ lướt qua người cậu rồi lại nhìn về phía trước.
Hắn nửa thật nửa đùa:
"Cậu giận chuyện gì, tôi dỗ chuyện đó."
Triệu Khê tự giác cầm ô, đi bên cạnh hắn, thuận miệng hỏi:
"Ghen cũng dỗ à?"
Phí Thủ không chút do dự:
"Dỗ."
Ngón tay Triệu Khê siết chặt cán ô theo phản xạ, nhưng còn chưa kịp nhận ra phản ứng bất thường của mình, đã nghe thấy giọng điệu thản nhiên của Phí Thủ.
"Đừng nói là ghen, ăn muối, ăn cơm, ăn gì cũng dỗ."
Triệu Khê: "..."
Nhìn bóng lưng Phí Thủ, Triệu Khê không nhịn được khẽ cười.
Phí Thủ nhấn mạnh:
"Cái ô này dù từng che mưa cho người khác, nhưng cậu cứ yên tâm, chỉ có cậu từng cầm nó, nó vẫn sạch sẽ."
Bước chân Triệu Khê hơi khựng lại.
Phí Thủ: "Hơn nữa, ngoài cậu ra, tôi cũng chỉ từng che mưa cho Lâm Tịch thôi."
Triệu Khê giơ tay, gập ô lại.
Phí Thủ: "Ấy? Sao trời sáng rồi?"
Triệu Khê vứt thẳng chiếc ô xuống đất, cười lạnh:
"Ô hỏng rồi, đi bộ về đi."
Phí Thủ: "Tôi nói sai gì à?"
Rõ ràng vừa nãy vẫn ổn cơ mà.
Hắn do dự ôm đồ trong tay.
"Có nên nhặt cái ô lên không?"
Phí Thủ liếc nhìn biểu cảm của Triệu Khê qua khóe mắt.
Triệu Khê rất giống mẹ, mang một vẻ đẹp trong trẻo và tinh tế, nhưng với một chàng trai, nét đẹp này lại quá sắc bén. Khi từ chối giao tiếp, cậu trông lạnh lùng và vô tình đến lạ.
Vứt ô xong, Triệu Khê đi lên phía trước hai bước, phát hiện Phí Thủ vẫn chưa nhúc nhích, liền lạnh giọng hỏi:
"Đứng đó làm gì?"
Phí Thủ luôn có thể giữ được tính khí điềm đạm trước mặt người khác, nhưng khi đối diện với Triệu Khê, hắn chẳng còn chút kiên nhẫn nào. Cả đời này, tất cả tâm tư của hắn đều dùng để đoán suy nghĩ của Triệu Khê.
Hắn bị mắng đến nỗi không dám lên tiếng, im lặng 2 giây:
"Ô... có nhặt lên được không?"
Triệu Khê: "Ô của cậu, hỏi tôi làm gì?"
Phí Thủ tranh thủ một tay nhặt ô lên, nhìn sắc mặt Triệu Khê, dừng lại 2 giây, rồi quay người ném thẳng vào thùng rác.
Lúc này, nét mặt Triệu Khê mới dịu đi đôi chút.
Phí Thủ hai ba bước đuổi theo, mặt không đổi sắc:
"Cái ô nhìn là biết bẩn rồi, giữ lại làm gì."
Triệu Khê hừ một tiếng, mở chiếc ô trong suốt mới mua ở siêu thị ra.
Chiếc ô này nhỏ hơn cái trước khá nhiều.
Phí Thủ thản nhiên dựa sát vào bên cạnh cậu, hai người đi cạnh nhau hai bước, nhưng vẫn không che hết mưa.
Thật ra vừa rồi, Triệu Khê chỉ là bộc phát cảm xúc nhất thời, bây giờ bình tĩnh lại, cậu có chút hối hận.
"Hà tất phải chấp nhặt với một cái ô chứ?"
Bên cạnh, Phí Thủ hoàn toàn không nhận ra điều gì khác thường. Hắn đưa tay ra, thản nhiên ôm Triệu Khê vào lòng.
Triệu Khê siết chặt cán ô:
"Làm gì đấy?"
Phí Thủ: "Lại gần một chút, che mưa tốt hơn."
Bàn tay hắn tự nhiên trượt từ vai xuống eo Triệu Khê, khẽ siết lấy.
Hành động này đã vượt quá ranh giới của một người bạn. Sau 18 tuổi, những cử chỉ dễ khiến người ta hiểu lầm thế này, hai người gần như không còn làm nữa.
Triệu Khê nhìn xuống bàn tay hắn, định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng, chỉ nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.
Phí Thủ nhìn những giọt mưa rơi trên mặt ô trong suốt, nhìn bầu trời dần hừng sáng, tâm trí bắt đầu trôi dạt mất kiểm soát.
Vòng eo của Triệu Khê so với trước kia đã thêm vài phần săn chắc, nhưng vẫn rất nhỏ gọn. Nếu siết chặt năm ngón tay, có lẽ có thể dễ dàng ôm trọn lấy từ bên hông.
Hắn khẽ động ngón tay, nhưng theo bản năng lại kìm chế.
Cúi đầu nhìn thoáng qua gương mặt nghiêng xinh đẹp của Triệu Khê, Phí Thủ gắng gượng thu lại h*m m**n bản năng, khó khăn nắm tay thành quyền, chậm rãi rút khỏi eo cậu. Nhưng khi ánh mắt rũ xuống, hắn lại trông thấy vùng cổ trắng ngần kia.
Rồi nhớ đến câu nói vừa rồi... câu nói có chút hạ lưu kia.
Phí Thủ: "..."
Hắn thở dài đầy bất lực, thấp giọng nói:
"Bao giờ cậu mới chịu thông suốt đây?"
Triệu Khê không nghe rõ:
"Gì cơ?"
Phí Thủ cười nheo mắt:
"Không có gì, tôi nói mưa to quá, không biết khi nào mới tạnh."
Vì không còn ô, nên lúc về đến ký túc xá, Triệu Khê đưa ô cho Phí Thủ.
Phí Thủ nhìn theo cậu lên lầu, định quay người rời đi, nhưng đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.
Hắn cúi đầu, thấy trên màn hình hiển thị hai tin nhắn mới gửi đến không lâu trước đó.
[Lâm Tịch]: 【Cảm ơn anh đã đưa tôi về.】
[Lâm Tịch]: 【Thả tim.JPG】
Nụ cười trong mắt Phí Thủ dần tắt.
Hắn nhìn tin nhắn Lâm Tịch gửi đến, cảm giác bức bối khó tả lại trào lên lần nữa.
Đây là lần thứ hai hắn bị mất đoạn ký ức.
Giống như lần say rượu trước, 1 giây trước, hắn vẫn còn sóng vai rời đi cùng Triệu Khê, giây tiếp theo, hắn đã đứng dưới ký túc xá nam xa lạ nào đó. Trước mặt hắn là một bóng lưng chậm rãi bước lên cầu thang. Người đó không hề ngoảnh lại, nhưng Phí Thủ có một linh cảm mãnh liệt, khẳng định người đó chính là Lâm Tịch.
Chỉ là, hắn vẫn chưa chắc chắn, Lâm Tịch rốt cuộc muốn làm gì?
Khoảng trống ký ức kéo dài ít nhất 10 phút. Trong 10 phút đó, hắn không hề nhớ mình đã làm gì, giống như có một bàn tay vô hình nào đó đang âm thầm thao túng hắn.
Phí Thủ đứng dưới ký túc xá của Triệu Khê một lúc, trong đầu thoáng qua vô số suy nghĩ.
Cuối cùng, hắn đặt ngón tay lên ảnh đại diện của Lâm Tịch, chụp màn hình thông tin tài khoản, gửi vào hộp thư của Triệu Khê. Đồng thời, hắn cũng gửi kèm ngày giờ của hai lần mất trí nhớ trước đó.
Chấm tròn báo hiệu trạng thái gửi đi xoay vòng trên màn hình.
Mạng trường lúc nào cũng chậm.
Phí Thủ không để tâm, thử làm mới vài lần. Nhìn danh sách gửi đi sắp hoàn tất, bỗng nhiên, chấm tròn khựng lại, hiển thị dòng chữ... «Gửi thất bại.»
Hắn không nghĩ nhiều, tắt Wifi, bật dữ liệu di động, thử gửi lại lần nữa.
Lại thất bại.
Thất bại.
Vẫn thất bại.
Màn hình điện thoại trong tay Phí Thủ đột ngột tối đen, ngay sau đó một thông báo bật lên.
«Do thiết lập hệ thống, trước khi cốt truyện kết thúc, bạn không có quyền chủ động tiết lộ thông tin cho người khác.»
Phí Thủ sững sờ nhìn dòng chữ xa lạ trước mặt.
Cốt truyện? Hệ thống? Quyền hạn?
20 năm sống trên đời, vậy mà đến giờ, hắn mới có cảm giác lần đầu tiên chạm vào bản chất thực sự của thế giới này.
...
Triệu Khê quay lưng về phía Phí Thủ, từng bước chậm rãi bước lên cầu thang. Đột nhiên, một bóng người chắn mất ánh sáng trước mặt cậu.
Cậu ngước lên theo bậc thang, chạm mắt với Lâm Tịch ở khúc ngoặt cầu thang.
Người vừa rồi còn ra vẻ khiêu khích và khoe khoang trước mặt cậu, lúc này lại bị hai nam sinh cao lớn đẩy ép vào góc tường. Khuôn mặt cậu ta tái nhợt, trông vô cùng chật vật.
Những người qua đường sợ phiền phức, vội tránh sang hai bên, tạo thành một khoảng trống hình bán nguyệt ngay giữa hành lang. Chỉ có Triệu Khê là dừng lại.
"Các người đang làm gì đấy?"
Hai nam sinh kia không muốn chuyện ồn ào thêm. Một người giơ tay vỗ nhẹ hai cái lên mặt Lâm Tịch với thái độ khinh miệt, cười lạnh rồi quay người rời đi.
Môi Lâm Tịch mím chặt đến trắng bệch, ánh mắt tràn ngập căm hận một cách tr*n tr**.
Cậu ta nhếch môi, giọng điệu châm chọc:
"Làm người hùng thấy sướng lắm hả?"
Triệu Khê không đáp, chỉ lặng lẽ lấy từ trong túi ni lông đựng đồ ăn vặt ra một gói khăn giấy, đưa cho cậu ta.
Lâm Tịch không nhận, chỉ nhìn cậu đầy cảnh giác.
Triệu Khê đặt gói khăn giấy xuống dưới chân Lâm Tịch, nhẹ giọng nói:
"Giáo dục tôi nhận được không cho phép tôi làm ngơ trước những chuyện như thế này, chỉ vậy thôi."
Ngừng một chút, cậu nhắc nhở:
"Giày bẩn rồi, lau sạch rồi hãy về ký túc xá."
Sắc mặt Lâm Tịch lập tức trắng bệch, còn nhợt nhạt hơn cả bức tường phía sau.
Không cần nhìn cũng biết, hai nam sinh kia vừa rồi trút giận bằng cách đổ cháo họ lấy từ căn tin lên giày cậu ta.
Nếu cứ thế đi về, chẳng khác nào tự mình phát tín hiệu cho những người trong ký túc xá vốn đã không ưa cậu ta.
Nỗi nhục nhã và khó chịu khiến Lâm Tịch siết chặt nắm tay. Cậu ta muốn nhìn thấy sự khinh miệt quen thuộc hoặc thái độ ban ơn cao cao tại thượng trên gương mặt Triệu Khê. Nhưng thực tế, khi nhìn thẳng vào cậu, Triệu Khê lại bình thản, như thể chỉ tình cờ đi ngang qua và tiện tay làm một việc tốt.
So với bị thương hại, cảm giác này còn nhục nhã gấp vạn lần.
Lâm Tịch nghiến răng nhìn cậu, dùng sức đá văng gói khăn giấy:
"Không cần anh giả vờ tốt bụng."
Triệu Khê liếc nhìn cậu ta một cái, chẳng hề bận tâm đến lời nói đó.
Lâm Tịch có quyền từ chối.
Cậu thu lại ánh mắt, đút tay vào túi áo, xoay người tiếp tục bước lên cầu thang.
Lâm Tịch trừng mắt nhìn theo bóng lưng cậu, nghiến răng nói:
"Sớm muộn gì Phí Thủ cũng sẽ thích tôi."
Bước chân Triệu Khê thoáng khựng lại nhưng không hề dao động vì câu nói đó, ngược lại, cậu còn khách sáo động viên một câu:
"Ừ, cố lên."
Lâm Tịch ngẩng đầu nhìn theo bóng cậu dần khuất xa.
Triệu Khê đứng chắn mất ánh sáng ngoài cửa sổ, nhưng dù vừa trở về từ cơn mưa, trên người cậu lại chẳng có chút gì gọi là chật vật.
Cậu chính là kiểu người "thể diện" mà năm xưa Lâm Tịch ngưỡng mộ nhất, cũng là kiểu người cậu ta từng khao khát trở thành.
Lâm Tịch đứng yên nhìn theo bóng lưng Triệu Khê khuất dần trên cầu thang, mãi đến khi cậu hoàn toàn biến mất trong hành lang, Lâm Tịch mới cúi đầu, chậm rãi siết chặt nắm tay, tâm trạng phức tạp cúi xuống nhặt gói khăn giấy trên sàn.
2 phút sau, một tin nhắn kết bạn từ "Mộc Mộc" xuất hiện trong danh sách yêu cầu kết bạn của Triệu Khê. Tin nhắn này cũng giống như mấy chục lời mời kết bạn khác, do không rõ danh tính nên chỉ được cậu lướt mắt qua rồi nhanh chóng bị những tin nhắn mới nhấn chìm.
...
Hầu hết các ký túc xá của Đại học A đều là phòng bốn người, thiết kế giường tầng phía trên, bàn học phía dưới.
Vừa đẩy cửa phòng ra, Triệu Khê lập tức bắt gặp ba cặp mắt đồng loạt quay sang nhìn mình. Trong căn phòng mờ tối, ánh mắt bọn họ sáng lấp lánh như thể chứa đầy tám chuyện bí mật.
Triệu Khê vừa chịu đựng sáu luồng ánh mắt như dao nhọn vừa bật đèn lên:
"Sao không bật đèn?"
Chu Như cười tủm tỉm:
"Cậu vừa đi với ai về thế?"
Trương Chương hỏi tiếp:
"Phí Thủ à?"
Tô Kỳ Lâm khoanh tay, giọng điệu đầy hàm ý:
"Cậu có biết cái ô của Phí Thủ từng che mưa cho hai người không?"
Triệu Khê thoáng ngẩn ra:
"Hả?"
Chu Như tốt bụng nhắc nhở:
"Vào diễn đàn xem đi."
Diễn đàn này vốn do một nhóm đàn chị bên khoa Thương mại lập ra, ban đầu để tiện trao đổi mua bán trong trường và quảng bá các dự án kinh doanh cá nhân, nhưng về sau lại phát triển thành một diễn đàn đa chủ đề, gồm tám chuyện, giao dịch, hỏi đáp, tìm người, v.v.
Diễn đàn có lượt truy cập cực kỳ cao mỗi ngày, đặc biệt là chuyên mục tám chuyện. Chỉ cần có tin đồn, nó có thể lan truyền khắp trường chỉ trong một đêm.
Triệu Khê và Phí Thủ cũng nhờ một bài đăng ghép đôi trước đó mà trở thành hai cái tên quen thuộc với nhiều người. Dù sau đó bạn bè của Phí Thủ đã lên tiếng giải thích rằng chỉ là đùa giỡn, nhưng trong mắt mọi người, hai người họ vẫn là một cặp "chắc chắn không thể rời".
Mãi đến hôm nay, khi Phí Thủ có một tin đồn mới.
«Nam chính của cặp đôi hot sắp có chuyện vui? Thanh mai trúc mã hay tình yêu trời giáng?»
Về phần "tình yêu trời giáng" bài đăng đính kèm hai bức ảnh.
Một bức chụp tối qua, khi Phí Thủ và Lâm Tịch ngồi cạnh nhau. Lâm Tịch nghiêng đầu mỉm cười với Phí Thủ. Do góc chụp và sự trùng hợp, động tác vốn dĩ bình thường bỗng trở nên có phần mờ ám.
Bức còn lại chụp cảnh Phí Thủ cầm ô đưa Lâm Tịch về ký túc xá. Đường nét khuôn mặt của Phí Thủ sắc sảo đến mức dù ảnh chụp lén hơi mờ vẫn có thể nhận ra ngay, chỉ là không nhìn rõ biểu cảm của hắn.
Triệu Khê vừa đọc xong bài viết chính, Chu Như đã ló ra từ bên cạnh, phấn khích nói:
"Cậu ta đang tạo phản đây mà!"
Trương Chương gật gù:
"Dù trên diễn đàn không có nhiều người ghép đôi họ, nhưng lửa nhỏ cũng có thể cháy thành rừng đấy!"
Tô Kỳ Lâm cũng tỏ vẻ đồng tình.
Triệu Khê chẳng mấy để tâm, nghe vậy còn cảm thấy buồn cười:
"CP của Phí Thủ cũng đâu phải ngai vàng, có gì mà tranh giành?"
Rất có lý.
Trong mắt Trương Chương, hình tượng của Triệu Khê lập tức trở nên cao lớn hơn hẳn:
"Không ngờ cậu lại có giác ngộ cao thế."
Chu Như chơi thân với Triệu Khê, nghe vậy liền cười nói:
"Giác ngộ gì chứ? Cậu ấy đơn giản là có chỗ dựa vững chắc nên chẳng thèm lo thôi."
Nếu xét về tình bạn, quan hệ giữa Lâm Tịch và Phí Thủ dù có tốt đến đâu cũng chẳng thể so với Triệu Khê, người đã cùng hắn lớn lên từ bé.
Nhưng nếu xét trên một phương diện khác thì...
Chu Như kín đáo quan sát sắc mặt của Triệu Khê.
Triệu Khê chỉ cười, đối diện với một người bỗng dưng xuất hiện và lớn tiếng tuyên bố muốn giành lấy Phí Thủ, cậu vẫn rất điềm nhiên, thậm chí chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào. Cậu chậm rãi đặt đồ trong tay xuống, rồi thong thả bước ra ban công rửa tay.
Cậu thật sự không lo lắng chuyện Phí Thủ bị "cướp đi."
Ngay từ lần đầu gặp gỡ, tên của cậu và Phí Thủ đã gắn liền với nhau.
...
Họ gặp nhau vào những năm tiểu học, khi nhà họ Phí đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ xa lạ.
Vậy nên mỗi lần trên đường về nhà, Triệu Khê đều có thể nhìn thấy Phí Thủ mặt không cảm xúc ngồi trên cây dõi theo mình. Quãng đường đó mất chừng 5 phút, Phí Thủ nhìn cậu đi học, rồi lại nhìn cậu tan học trở về.
Hai nhà ở rất gần nhau, Triệu Khê lắp ghép được một phần câu chuyện về Phí Thủ qua những mẩu đối thoại rời rạc của người lớn trong nhà.
Ví dụ như, bố mẹ hắn bận rộn công việc, gửi con cho chú chăm sóc, nhưng chỉ vì một câu không hợp ý, chú đã nhốt hắn trên gác xép.
Lại nghe nói, một đêm nọ, Phí Thủ canh lúc chú mình say rượu, lẻn vào bếp lấy dao. Chú hắn sợ đến mức ngay trong đêm đã vội vàng đưa hắn đến nhà bà ngoại.
Lại còn nghe bảo, ngày Phí Thủ được đưa đến, trên tay đầy vết bầm tím. Từ một đứa trẻ từng rất hoạt bát, nhiệt tình, giờ lại như bị cắt đứt dây thanh quản, hỏi gì cũng không chịu trả lời.
"Thằng đó là kẻ điên, là thằng câm." Người lớn trẻ con trong khu đều thì thầm như thế, chẳng ai dám đến gần.
Ngày nào cũng vậy, cứ 4 giờ chiều, Phí Thủ lại trèo lên cây cam trước cổng, ngồi lặng lẽ trên đó. Vậy là, bất kể người lớn hay trẻ con, ai ai cũng tự giác chọn đi đường vòng, chỉ sợ bị hắn để ý.
Chỉ có Triệu Khê, vì quá thèm ăn, mới bạo gan đi thẳng đến, ngửa đầu nhìn lên nói:
"Cây cam này ngọt lắm. Tôi muốn ăn, cậu hái cho tôi một quả đi."
Phí Thủ cảnh giác nhìn cậu, không đáp.
Triệu Khê thì nghiêm túc chọn cam, chỉ vào một quả trên cành, gọi đích danh:
"Tôi muốn quả ngay trên đầu cậu kia kìa."
Phí Thủ giơ tay lên.
Ném xuống một hòn đá, rơi ngay bên chân Triệu Khê.
Nếu là đứa trẻ khác, chắc chắn đã hét lên rồi chạy mất.
Nhưng Triệu Khê là một đứa trẻ rất chậm chạp trong việc phân biệt thiện ý hay ác ý.
Cậu không hề chớp mắt, còn ngơ ngác hỏi:
"Cậu ném đá làm gì? Nhầm rồi, tôi bảo là cam cơ mà."
Phí Thủ: "..."
Triệu Khê duỗi tay ra, thúc giục:
"Nhanh lên nào! Tôi muốn hai quả."
Phí Thủ vẫn im lặng, nhưng lần này, hắn giận dữ giơ tay bứt cam, ném thẳng vào mặt Triệu Khê, như muốn chút hết uất ức vì liên tục bị làm lơ và sai bảo.
Kết quả...
Triệu Khê chỉ giơ tay lên, liền bắt được.
Cậu chớp chớp mắt, gật đầu với Phí Thủ, rất lễ phép nói:
"Cảm ơn nha, cậu ném chuẩn lắm."
Phí Thủ tức đến nghiến răng, người im lặng suốt nửa tháng trời cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà phá vỡ câm lặng.
Hắn giận dữ hét lên:
"Cút đi!"
Triệu Khê khoanh tay ra sau lưng, cười híp mắt:
"Hóa ra cậu biết nói đấy à."
Từ đó về sau, mỗi lần Triệu Khê đi ngang qua cây cam, cậu đều cố ý dừng lại một chút.
Ban đầu, Phí Thủ làm như không nhìn thấy, sau đó bắt đầu đứng đợi cậu về nhà từ trước, rồi đến cuối cùng, mỗi lần Triệu Khê đi qua, hắn sẽ mặt lạnh ném cho cậu một quả cam, còn Triệu Khê thì đeo cặp, ngước lên nhìn hắn cười.
Nửa tháng sau, Phí Thủ cuối cùng cũng chịu buông tha cái cây, trèo xuống, bắt đầu bám dính lấy Triệu Khê. Hắn học theo cách cậu nói chuyện, học cậu đi học, thậm chí cả dáng vẻ cười híp mắt cũng bắt chước y hệt.
Không ai nhận ra rằng, từng nụ cười, từng môn học sở trường, thậm chí phong cách ăn mặc hay cách nói chuyện của Phí Thủ, tất cả đều đã vô thức khắc sâu dấu ấn của Triệu Khê.
Phí Thủ ngày càng nói nhiều hơn, tính cách cũng dần trở nên cởi mở, trái lại, Triệu Khê vì có một người hiểu mình không cần nói vẫn biết cậu nghĩ gì, nên dần dần trầm lắng hơn, ít nói hơn trước.
...
Nước từ mu bàn tay Triệu Khê chảy xuống, cậu nhìn theo dòng nước, nhớ lại câu mà Lâm Tịch đã gọi cậu lại để nói khi nãy:
"Phí Thủ sớm muộn gì cũng sẽ thích tôi."
Chắc là đang thị uy đây mà?
Đáng tiếc, Phí Thủ là con người, không phải món đồ.
Mà là người thì sẽ có cảm xúc, mà đã có cảm xúc, thì không dễ gì bị cướp mất.
Triệu Khê ấn hai lần lấy xà phòng rửa tay.
Sau lưng cậu, cánh cửa ban công khẽ mở ra một khe nhỏ, không một tiếng động.
Chu Như nhân lúc hai người kia không để ý, lặng lẽ theo Triệu Khê ra ban công.
Cậu ấy vẫn đang nghĩ về bài đăng trên diễn đàn, dù Triệu Khê chẳng có vẻ gì là để tâm, nhưng cậu ấy vẫn không nhịn được mà hỏi thêm một câu.
"Cậu thực sự không thích Phí Thủ à?"
Triệu Khê không hiểu sao hết người này đến người khác cứ tìm cậu hỏi chuyện này, liếc Chu Như một cái:
"Trước đây tớ nói rồi mà? Không biết."
Chu Như không nhịn được, bật cười một tiếng:
"Hai người thân mật như thế, hóa ra từ trước đến giờ chỉ coi nhau là bạn bè? Tớ còn tưởng cậu đùa thôi đấy."
Triệu Khê: "..."
Chu Như lại tò mò hỏi:
"Hai người thân nhau như vậy, nếu sau này Phí Thủ thực sự thích Lâm Tịch, cướp mất vị trí bạn thân của cậu, cậu có ghen không?"
Triệu Khê khựng lại.
Cậu còn chưa kịp trả lời thì đã nghe Chu Như lẩm bẩm:
"Nhưng mà, Phí Thủ chắc cũng là trai thẳng nhỉ?"
Triệu Khê: "Chắc?"
Chu Như càng nghĩ càng thấy hợp lý:
"Quan hệ thân thiết thôi mà, bạn bè ôm ấp nhau cũng bình thường. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Phí Thủ thích kiểu con gái thế nào nhỉ? Cậu ta chắc chưa từng yêu ai phải không?"
Chu Như nở một nụ cười tinh quái:
"Vậy chẳng phải mối tình đầu lẫn nụ hôn đầu đều còn nguyên sao?"
Vừa nói xong, có người bên ngoài gọi Chu Như, cậu ấy liền đẩy cửa rời đi.
Động tác của Triệu Khê lại dần dừng lại.
"Nụ hôn đầu sao?"
Cậu lau khô tay, không nghĩ nhiều, chỉ thản nhiên nhớ lại nụ hôn đầu của Phí Thủ, từ lâu đã không còn nữa rồi.