Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 6

Cuối tháng 10, đại hội thể thao của trường sắp diễn ra. Mấy ngày nay, nhiều đội bóng rổ của các khoa hẹn nhau giao hữu để luyện tập. Hôm nay đúng lúc là trận đấu giữa khoa Thương mại và khoa Nghệ thuật, tổ chức tại nhà thi đấu.

So với sân ngoài trời, sân trong nhà có điều kiện tốt hơn nhiều. Trên khán đài cũng có không ít sinh viên đến xem trận đấu.

Giữa một loạt đồng phục dài tay màu xanh đen của khoa Thương mại, Phí Thủ khoác một chiếc áo phông trắng rộng rãi, đứng không xa hàng rào bảo vệ. Hắn cúi đầu nghịch chiếc băng cổ tay màu đen trong tay, mái tóc bị gió thổi rối che đi tầm mắt, khiến vẻ mặt trở nên mơ hồ, vừa chói mắt lại dễ nhận ra, thu hút không ít ánh nhìn ngoái lại.

Một đồng đội lặng lẽ bước đến:

"Cảm giác anh hôm nay tâm trạng không tốt lắm?"

Phí Thủ ậm ừ một tiếng:

"Vì có một linh cảm."

Đồng đội tò mò:

"Linh cảm gì?"

"Linh cảm sẽ mất kiểm soát."

Nhưng Phí Thủ không nói hết, chỉ cười nhẹ nhàng cho qua:

"Linh cảm sẽ thắng."

Đồng đội: "..."

Không để tâm lắm, đồng đội bĩu môi rồi sờ cằm:

"Sao hôm nay thấy khán đài có vẻ vắng vắng nhỉ?"

Phí Thủ nhìn thấu ý đồ của cậu ta:

"Có gì thì nói thẳng đi."

Đối phương cười hì hì, đi thẳng vào vấn đề:

"Triệu Khê có đến không? Bạn gái em nghe nói anh ấy đẹp trai, cứ muốn gặp tận mắt. Mấy trận trước anh ấy đều đến tìm anh, lần này chắc cũng tới chứ?"

Phí Thủ cầm lấy điện thoại đặt trên băng ghế dài, vô thức mở khung trò chuyện ra xem. Tin nhắn giữa hắn và Triệu Khê vẫn dừng lại ở câu chúc ngủ ngon mà hai người gửi cho nhau tối qua.

Triệu Khê vốn không phải kiểu người chủ động, trong lúc hai người ở bên nhau cũng luôn là bên bị động. Nếu hắn không nhắc đến trận đấu, cậu sẽ không chủ động đến. Nhưng nghe đồng đội nói vậy, Phí Thủ lại không nhịn được mà mong đợi đôi chút.

Không.

Phí Thủ khẽ động ngón tay, cảm nhận nhịp tim quen thuộc đang rối loạn, lặng lẽ báo hiệu rằng ai đó đang đến gần.

Giữa những hàng ghế khán giả lác đác, hắn nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, Lâm Tịch đang mỉm cười với hắn.

Tim Phí Thủ khẽ lỡ một nhịp, nhưng hắn nhanh chóng dời mắt đi.

Vẫn là đừng đến thì hơn.

Hắn ấn tắt màn hình điện thoại:

"Chắc là không đâu."

Người đồng đội này là đàn em mới vào đội không lâu. Hôm trước Triệu Khê có đến, nhưng đúng lúc cậu ta có tiết nên không được thấy. Nghe vậy, cậu ta vẫn không từ bỏ ý định:

"Hay anh nhắn hỏi thử đi? Cả phòng ký túc xá bạn gái em kéo nhau đến rồi, chỉ để xem anh ấy trông như thế nào."

Phí Thủ liếc cậu ta một cái, đưa tay đặt lên vai đối phương, giọng điệu nghe có vẻ hòa nhã, nhưng trong mắt lại chẳng có ý cười:

"Hay là cậu đừng đánh nữa, tự mình đi hỏi thử xem?"

Đồng đội: "Hả?"

Phí Thủ buông tay, không nói thêm gì nữa, nhấc chân rời đi, bước sang phía bên kia sân.

Cậu đồng đội ngơ ngác, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì bên cạnh đã có người nhịn cười nói:

"Ha ha ha, cậu nhắc đến bạn gái thì thôi đi, lại còn lôi cả phòng ký túc xá của cô ấy vào làm gì?"

"Dạo này tâm trạng cậu ấy vốn không tốt, cậu đúng là tự tìm đường chết."

"Sao tâm trạng không tốt? Lại cãi nhau với Triệu Khê à?"

"Không phải, hình như dạo này cứ bị một đàn em bám theo, thấy phiền lắm."

"Đàn em?"

Người đồng đội kia lặng lẽ liếc nhìn hàng ghế khán giả, tầm mắt rơi xuống vị trí giữa hàng thứ ba. Cái tên Lâm Tịch này, đã mấy lần tìm đến khoa để gặp Phí Thủ rồi.

Từ năm nhất, Phí Thủ và Triệu Khê bên khoa Nghệ thuật đã gần như không rời nhau nửa bước. Hắn lúc nào cũng tỏ rõ chủ quyền, khiến mọi người ngầm thừa nhận quan hệ "ràng buộc" giữa hai người. Hầu như chẳng ai không biết điều mà dám lại gần, ngoại trừ Lâm Tịch.

Nhưng trớ trêu thay, người bình thường có thể dứt khoát từ chối mà không chút nể nang, lần này lại chẳng làm gì cả khi bị Lâm Tịch tiếp cận, như thể một sự ngầm đồng ý.

Khi mọi người còn đang bàn tán, Phí Thủ đột nhiên quay lại. Bao nhiêu bực bội lúc trước biến mất sạch, ánh mắt thẳng tắp hướng về phía khán đài.

Triệu Khê khoác một chiếc áo mỏng, đội mưa đến. Lông mi cậu bị nước mưa làm ướt, đôi mắt như phủ một tầng hơi sương, thoạt nhìn dịu dàng hơn ngày thường rất nhiều.

Đừng nói Phí Thủ, ngay cả mấy đồng đội tự nhận là "thẳng nam" cũng nhìn đến ngẩn người.

"Triệu Khê còn chị em nào không?"

"Bảo sao Phí Thủ thích, đúng là đẹp thật."

...

Triệu Khê từ nhỏ đã quen với ánh mắt của người khác, không còn quá bận tâm nữa.

Trận đấu sắp bắt đầu, cậu không muốn làm phiền Phí Thủ nên tùy ý chọn một góc khuất để ngồi xuống, lặng lẽ nhìn hắn thi đấu.

Vị trí này nằm ở ranh giới giữa khu vực của khoa Nghệ thuật và khoa Thương mại. Một nữ sinh ngồi gần đó vừa nhìn đã nhận ra cậu, nhưng cũng không tỏ vẻ bất ngờ:

"Triệu Khê?"

Cậu nhẹ gật đầu:

"Cậu đến xem trận đấu à?"

Cô gái kia vốn là kiểu người hoạt bát, lập tức bắt chuyện với cậu:

"Cậu cổ vũ cho khoa Nghệ thuật hay cho Phí Thủ đây?"

Vừa nói, cô ấy vừa tiện tay mở gói đồ ăn vặt trước mặt, nhét một miếng xoài sấy vào tay Triệu Khê.

Cậu cầm lấy miếng xoài, có hơi không quen với sự nhiệt tình này:

"Cảm ơn."

Cô gái khoát tay, thấy Triệu Khê không từ chối, liền đưa thêm hai miếng nữa. Cậu vừa định nhận lấy, thì một bàn tay khác vươn qua, nhận thay cậu.

Phí Thủ đặt tay lên vai Triệu Khê, ngồi xuống ngay bên cạnh, hơi nghiêng đầu, cười tít mắt với cô gái kia:

"Trông ngon thật đấy, cảm ơn nhé."

Cô gái nhìn Phí Thủ, rồi lại nhìn Triệu Khê, bỗng dưng tỉnh ngộ:

"Quả nhiên là đến cổ vũ cho cậu rồi."

Không biết câu nào hợp ý, nhưng khi Phí Thủ rời khỏi khán đài, tâm trạng hắn rõ ràng đã tốt hơn hẳn, lại quay về dáng vẻ gặp ai cũng cười ba phần như trước.

Mấy đồng đội đang chơi bóng cùng hắn trao nhau ánh mắt trêu chọc, không cần nói cũng hiểu.

So với Lâm Tịch, rõ ràng hắn vẫn thích Triệu Khê nhất.

...

Vị trí của Triệu Khê không quá xa sân bóng. Đến giữa trận, Phí Thủ giơ tay, vẫy vẫy điện thoại với cậu.

Triệu Khê hiểu ý, cúi đầu nhìn qua.

[Phí Thủ]: 【Hết nước rồi, mua giúp tôi một chai.】

[Phí Thủ]: 【Người tốt cả đời bình an.】

[Phí Thủ]: 【(Hình ảnh bông hồng)】

Triệu Khê bật cười, rất vô tình mà trả lời:

[Triệu Khê]: 【Cậu khát chết cũng chẳng liên quan đến tôi.】

[Phí Thủ]: 【Vậy cậu cứ nhìn tôi chết khát trên sân bóng đi.】

Triệu Khê không trả lời nữa.

Vài giây sau, Phí Thủ không nhịn nổi.

[Phí Thủ]: 【Cậu đúng là tội phạm giết người!】

[Triệu Khê]: 【?】

Triệu Khê đùa giỡn.

[Triệu Khê]: 【Người muốn đưa nước cho cậu nhiều như vậy, đến lượt tôi sao?】

Phí Thủ lập tức trả lời.

[Phí Thủ]: 【Không quan tâm, không để ý.】

5 giây sau.

[Phí Thủ]: 【Chỉ là một chai nước thôi mà.】

Lại 5 giây nữa.

[Phí Thủ]: 【Chỉ là một chai nước thôi mà.】

Triệu Khê nhịn cười, lấy từ trong túi ra một chai nước khoáng chưa khui.

Vì cậu thường xuyên đến xem Phí Thủ thi đấu nên mỗi lần đến đều mua sẵn nước. Thành thói quen, Phí Thủ cũng dần có cái tật không mang theo nước nữa.

Cậu không trả lời, nhưng Phí Thủ vẫn tiếp tục oanh tạc tin nhắn, còn gửi kèm một tấm ảnh hàng dài chai nước xếp ngay ngắn, chỉ riêng chỗ của Phí Thủ là trống không.

[Phí Thủ]: 【(Ảnh.jpg)】

Không biết hắn lục đâu ra một icon mặt vàng nhỏ, mắt rưng rưng như sắp khóc đến nơi.

[Phí Thủ]: 【(Tội nghiệp.JPG)】

Triệu Khê xách chai nước, đi vòng xuống dưới. Sợ ảnh hưởng đến người khác xem trận đấu, cậu cố tình chọn lối xa hơn một chút.

Còn chưa bước vào, từ xa đã trông thấy Lục Bạch đứng ngoài sân, đang gọi điện thoại.

Lục Bạch và bọn họ cũng xem như lớn lên cùng nhau. Sau này cấp 3 không học chung, không ngờ lên đại học lại thi vào cùng trường, còn học chung lớp với Phí Thủ. Nhưng so với Phí Thủ, cậu ấy lại thân với Triệu Khê hơn.

Lúc Triệu Khê đến gần, Lục Bạch vừa vặn cúp máy, cười chào cậu:

"Cũng đến xem bọn họ thi đấu à?"

Triệu Khê khẽ gật đầu, giơ chai nước khoáng chưa khui trong tay lên lắc nhẹ.

Lục Bạch hiểu ngay.

Từ cấp 2 đến đại học, chai nước này chưa lần nào ngừng lại, ai nấy đều quen rồi.

Lục Bạch cười cười:

"Đi thôi, tôi dẫn cậu qua đó."

Triệu Khê không từ chối.

Hai người nán lại bên ngoài một lúc, đến khi bước tới hàng ghế đầu để đưa nước, chỗ của Phí Thủ đã có một chai nước khoáng, hơn nữa còn bị khui ra uống hai ngụm rồi.

Lâm Chính nhận ra ánh mắt bọn họ:

"Lúc nãy em trai tôi qua đây, tiện tay lấy cho Phí Thủ một chai."

Lục Bạch nhướng mày:

"Em cậu là ai?"

Lâm Chính chỉ về nam sinh ngồi trên khán đài:

"Lâm Tịch."

"Vậy trùng hợp thật, bọn tôi cũng đến đưa nước." Lục Bạch quay sang nhìn phản ứng của Triệu Khê.

"Trùng hợp sao?" Triệu Khê cảm nhận hơi lạnh tỏa ra từ chai nước trong tay.

Phí Thủ và Lâm Tịch cách nhau khá xa, có lẽ chính hắn cũng không nhận ra mỗi khi hoạt động, ánh mắt lại vô thức lướt về phía Lâm Tịch vài lần.

Triệu Khê khẽ cười, giọng bình thản:

"Tôi thì không thấy trùng hợp chút nào."

Vài phút trước, khi thấy Triệu Khê lấy ra một chai nước khoáng rồi rời đi, Lâm Tịch không biết nghĩ gì, liền chọn đường tắt chạy đến trước, kịp thời đưa nước cho Phí Thủ.

Phí Thủ vẫn cúi đầu nhìn điện thoại, vẻ mặt lạnh nhạt:

"Không cần."

Lâm Tịch cười nhạt, không quan tâm đến thái độ của Phí Thủ, trực tiếp gạt chiếc túi đặt trên ghế sang một bên.

Chiếc túi của Phí Thủ rơi thẳng xuống đất. Hắn giật mình, lập tức đưa tay giữ lấy dây kéo, đầu ngón tay kịp thời móc được một món đồ chơi hình quả cam nhỏ.

Vì đây là quà Triệu Khê tặng, nên hắn luôn nâng niu nó.

Thế nhưng Lâm Tịch lại làm như không thấy sự bài xích của hắn, đặt chai nước vào trước mặt hắn.

Dưới ánh mắt lạnh lẽo của Phí Thủ, Lâm Tịch nhún vai, tâm trạng dường như rất tốt:

"Xin lỗi nhé, nước của tôi, anh không muốn nhận cũng phải nhận."

Phí Thủ nhíu mày, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy trong mắt Lâm Tịch lóe lên một tia sáng đỏ kỳ dị.

Tất cả trước mắt bỗng trở nên mơ hồ.

Lực trong tay hắn dần tan biến, món đồ chơi hình quả cam rơi xuống đất, chiếc túi cũng theo đó mà chạm đất, phủ lên một lớp bụi nhạt.

Xung quanh vẫn ồn ào huyên náo, nhưng không ai chú ý đến sự khác thường này.

Cảm giác quay cuồng bao trùm lấy hắn, Phí Thủ cố gắng cong ngón tay, muốn nhặt lại món đồ chơi.

Nhưng trong giây phút cuối cùng, hắn lại thấy chính tay mình không chịu sự khống chế của bản thân, chậm rãi vươn ra, nhận lấy chai nước từ tay Lâm Tịch.

Đồng thời, một giọng nói lạnh lẽo, vô cảm vang lên trong đầu hắn.

[Chỉ số rung động của Phí Thủ: 17.]

Lâm Tịch rất hài lòng, nở một nụ cười mãn nguyện.

Ánh mắt Phí Thủ cụp xuống, dừng lại ở đôi môi cậu ta.

Lâm Tịch cười để lộ hàm răng trắng đều, khóe môi cong lên một độ cong đầy đáng yêu.

Nhưng khi nhìn nụ cười của cậu ta, hắn lại không tự chủ mà nhớ đến một người khác.

Triệu Khê có thói quen mím môi, lúc cười độ cong cũng không lớn, so với những nơi náo nhiệt, cậu lại thích yên tĩnh một mình hơn. Người không quen sẽ cảm thấy cậu có khoảng cách, nhưng thật ra tính cách lại rất tốt.

Phí Thủ luôn hoài nghi, với kiểu tính cách này, sau này nếu cậu thích ai đó, chắc chắn sẽ bị bắt nạt.

Hắn nhìn Lâm Tịch, không nhận ra mình đã vô thức cong khóe môi, khẽ mỉm cười với cậu ta.

Vài giây sau, hắn ngẩng đầu lên lần nữa, nụ cười trên mặt vẫn còn, nhưng ánh mắt đã hoàn toàn khác biệt.

Hắn giơ tay chạm vào ngực mình, cảm nhận nhịp đập bất thường của trái tim, theo phản xạ quy hết tất cả những dao động này lên người trước mặt.

Lâm Tịch.

Ánh mắt hắn dừng lại trên người cậu ta, không hề chớp mắt.

Hắn nên thích cậu ta, cũng thật sự thích cậu ta...

[Chỉ số rung động của Phí Thủ: 25.]

Lâm Tịch không bỏ lỡ dòng thông báo này, cậu ta hơi nhướng mày đầy kinh ngạc.

Cậu ta biết đây là nhân cách thứ hai của Phí Thủ.

Chỉ là không ngờ, nhân cách thứ hai của hắn, thật sự giống như hệ thống nói, hắn đang dần yêu cậu ta.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn