Khi Trịnh Linh nhận được tin nhắn của Phí Thủ nói rằng hắn sẽ về nhà cùng Triệu Khê, tim bà khẽ giật một cái.
Không lâu trước đây, Phí Thủ và Triệu Khê đã cãi nhau một trận lớn. Sau đó, mỗi lần nói chuyện với Triệu Khê xong, tâm trạng Phí Thủ đều trở nên sa sút, mãi vẫn chưa giải quyết được vấn đề giữa hai người. Lần này lại ở bên nhau, liệu có cãi nhau nữa không?
Nghĩ đến đây, hiếm hoi lắm bà mới không có tâm trạng tăng ca, đặc biệt tan làm đúng giờ để về nhà.
Lúc bà về đến nhà vừa đúng 7 giờ, bên ngoài trời vẫn chưa ngớt mưa. Vừa mở cửa, bà đã thấy hai đôi giày đặt ngay ngắn trước hiên. Qua tấm vách ngăn lửng ở huyền quan, bà trông thấy hai người đang ngồi sát nhau, âm thanh trò chơi thỉnh thoảng vang lên, trên bàn trà còn đặt hai cốc trà sữa đã uống được một nửa.
Bà xách theo túi hoa quả và đồ ăn vặt đi vào, hai người kia nghe thấy động tĩnh thì đồng thời ngẩng đầu lên.
Triệu Khê đứng dậy, lễ phép chào bà:
"Chào dì ạ."
Phí Thủ cũng ngước mắt nhìn lên, nhưng không nói gì, lại cúi đầu xuống. Mãi đến khi Triệu Khê kín đáo đá nhẹ vào chân hắn dưới bàn trà, Phí Thủ mới tạm dừng trò chơi, đứng dậy theo.
Triệu Khê liếc hắn một cái. Phí Thủ ngập ngừng giây lát, rồi miễn cưỡng cất giọng:
"Mẹ."
Nhìn cảnh tượng này, lòng Trịnh Linh dậy lên cảm xúc phức tạp.
Phí Thủ và họ không thân thiết lắm. Khó khăn lắm đến năm lớp 12 mới dần quen thuộc, vậy mà chưa ở cùng nhau được nửa năm, bà và Bùi Chính Thanh lại xảy ra mâu thuẫn. Đến năm 1 đại học của Phí Thủ, hai người chính thức ly hôn. Sau một vòng luẩn quẩn, cuối cùng Phí Thủ bị gửi về nhà bà ngoại.
Mối quan hệ giữa hai mẹ con cũng nhanh chóng nguội lạnh theo. Thời gian ở bên nhau ít, Phí Thủ không thích bị quản thúc, cũng không chịu gọi người. Nhưng nhìn chung, hắn vẫn là đứa trẻ hiểu chuyện. Bà từng nghĩ có lẽ Phí Thủ đã quen với kiểu nuôi thả, không thích bị ai ràng buộc quá nhiều.
Trước đây, khi Phí Thủ học lớp 12, bà không để ý nhiều, chỉ đơn thuần cho rằng hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, tình cảm tốt là chuyện bình thường. Nhưng kể từ sau trận cãi vã vừa rồi, cảm giác kỳ lạ ấy ngày càng trở nên rõ rệt hơn.
Bà đặt hộp hoa quả tươi vừa mua lên bàn, Phí Thủ là người đầu tiên vươn tay lấy xiên, vô thức xiên một miếng xoài rồi đưa cho Triệu Khê bên cạnh.
Triệu Khê có chút ngượng ngùng, khẽ ra hiệu với Phí Thủ. Hắn thoáng sững lại, sau đó mặt không cảm xúc xoay miếng xoài, đưa về phía Trịnh Linh.
Trịnh Linh cảm thấy ngồi trên ghế sofa cứ như bị kim châm, không khỏi đứng ngồi không yên:
"Con ăn đi, mẹ đi rửa tay một lát."
Không biết vì sao, sau khi bà nói xong, ánh mắt Phí Thủ thoáng trầm xuống.
Trịnh Linh chỉ nghĩ rằng hắn không vui vì bị từ chối hai lần, bèn mỉm cười nhận lấy miếng xoài từ tay Phí Thủ. Cùng lúc đó, Triệu Khê cúi đầu, thuận tay đổi vị trí miếng xoài trước mặt Phí Thủ với miếng táo trước mặt mình.
Phí Thủ nghiêng đầu nhìn Triệu Khê, đôi mắt lại lộ ra ánh sáng kỳ lạ pha lẫn chút đáng thương mà Trịnh Linh hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Trịnh Linh: "..."
Càng lúc càng cảm thấy kỳ quặc.
Lúc bà rời đi, khóe mắt vô tình thoáng thấy Triệu Khê vừa định đứng lên, Phí Thủ lập tức cũng đứng dậy theo ngay, như thể sợ bị bỏ rơi vậy. Mãi đến khi thấy Triệu Khê chỉ lấy hai tờ giấy trên bàn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, chủ động đưa giấy đến trước mặt Triệu Khê.
Trịnh Linh đầy nghi hoặc bước vào bếp, định hỏi hai đứa muốn ăn gì tối nay. Nhưng khi vừa quay lại nhìn ra phòng khách, bà liền thấy Triệu Khê cúi đầu chơi game, có lẽ do cúi lâu nên cổ hơi mỏi, cậu dứt khoát tựa trán lên vai Phí Thủ. Mà con trai bà, đứa lúc nào cũng dính lấy điện thoại chơi game, lại cam tâm tình nguyện ngồi bên cạnh, nhìn Triệu Khê chơi Candy Crush, bị người ta coi như gối dựa cũng không né tránh, thậm chí còn có vẻ rất hài lòng.
Rõ ràng bà mới là mẹ ruột của Phí Thủ, theo lý thuyết là người hắn có thể hoàn toàn dựa vào. Nhưng ngay giây phút này, bà lại có cảm giác... Triệu Khê mới chính là chỗ dựa mang lại cảm giác an toàn cho Phí Thủ.
Bầu không khí kỳ lạ này, vừa không giống bạn bè bình thường, nhưng lại hòa hợp đến mức khó tin, cộng với ánh mắt của Phí Thủ dành cho Triệu Khê, một sự quan tâm không hề che giấu, khiến bà không thể không suy nghĩ nhiều.
Triệu Khê không ở lại lâu. Khi mưa vừa tạnh, cậu lập tức chào bà để ra về.
Triệu Khê chuẩn bị rời đi, Phí Thủ cũng không có ý định giữ lại. Khi Triệu Khê vào bếp chào tạm biệt, Phí Thủ chỉ đứng từ xa ở huyền quan, tiện tay lấy giày ra giúp cậu.
"Vậy bọn con đi trước nhé."
Triệu Khê nói xong liền xoay người bước ra ngoài. Phí Thủ vẫn đứng yên lặng chờ, đợi khi Triệu Khê đi tới thì tự nhiên đưa tay muốn cầm giúp túi của cậu.
Triệu Khê sợ Trịnh Linh nghĩ nhiều, liền tránh đi:
"Không cần đâu."
Ánh mắt Phí Thủ thoáng ảm đạm, nhưng ngay khi Triệu Khê đứng thẳng người lại, hắn đã nhanh chóng che giấu cảm xúc:
"Tôi đã gọi xe rồi, đi thôi."
Hắn đi trước, tiện tay mở cửa giúp Triệu Khê.
Trịnh Linh nhìn theo bóng lưng hai người dần xa, chỉ nghe loáng thoáng vài câu trò chuyện đứt quãng. Hầu hết đều là Phí Thủ chủ động bắt chuyện, còn Triệu Khê thì đáp lại một cách hời hợt.
Bà không thể ngồi yên được nữa.
Bà lại nhớ đến năm Phí Thủ 18 tuổi, từng đùa rằng muốn "bỏ trốn" cùng Triệu Khê.
Nhưng làm sao có thể chứ?
Nếu Phí Thủ thích Triệu Khê, vậy thì mười mấy năm qua, làm sao có thể không để lộ chút dấu vết nào?
Bà nhớ rõ từ nhỏ Phí Thủ đã có sở thích sưu tầm. Nếu thích tàu hỏa, hắn nhất định phải gom đủ mọi mô hình tàu mà mình từng thấy, cất giữ cẩn thận trong tủ. Nếu thích bi ve, hắn sẽ mua hẳn một hộp lớn, bỏ vào đó đủ loại màu sắc. Nếu thích đồ bạc, hắn cũng sẽ mua vô số dây chuyền, khuyên tai, cẩn thận sắp xếp gọn gàng.
Nếu thật sự thích Triệu Khê, vậy thì khi hai vợ chồng bà cùng ở lại thành phố để tiện kèm cặp hắn trong năm lớp 12, làm sao trong phòng Phí Thủ lại không có lấy một dấu vết nào liên quan đến Triệu Khê?
Không có lấy một dấu vết nào sao?
Bỗng nhiên, một suy nghĩ vụt qua đầu Trịnh Linh.
Bà nhìn theo bóng hai người rời đi, lập tức lấy chìa khóa, nhanh chóng xuống tầng lái xe.
Có một căn hộ, là món quà bù đắp mà Trịnh Linh dành cho Phí Thủ, một món quà muộn màng. Từ đầu đến cuối, cả bà và Bùi Chính Thanh chưa từng đặt chân đến đó. Chỉ có mấy tháng trước, Phí Thủ chủ động liên hệ với bà, nói muốn cho bạn học thuê lại căn hộ, hỏi xin chìa khóa phòng.
Khi đó, bà còn thấy kỳ lạ, theo lý mà nói Phí Thủ phải có hai chiếc chìa khóa trong tay mới đúng. Nếu muốn cho thuê, chỉ cần đưa một chiếc là đủ, tại sao lại đột nhiên đến tìm bà?
...
Trịnh Linh đỗ xe dưới khu chung cư, tay vô thức siết chặt chìa khóa bên cạnh.
Chiếc chìa khóa ban đầu đã thất lạc, bà mới làm lại một chiếc khác, chỉ mới nhận lại từ 2 ngày trước.
Bước vào thang máy, tim bà đập thình thịch, như thể đã dự cảm được điều gì đó.
Nhưng ngoài dự liệu của bà, từ phòng khách đến phòng ngủ phụ rồi đến phòng ngủ chính, bà đều không phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường.
Cho đến khi tay bà chạm vào cánh cửa thư phòng.
"Cạch."
Lần đầu tiên, bà vặn không ra.
Một linh cảm bất an lập tức trỗi dậy trong lòng Trịnh Linh. Bà thử mạnh tay hơn, tiếp tục vặn ra ngoài lần nữa. Nhưng giống như đang muốn kiểm chứng suy đoán của bà, ổ khóa lại mắc kẹt giữa chừng.
"Cạch."
"Ting."
Ngay khoảnh khắc bà nhận ra thư phòng đã bị khóa chặt, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Trịnh Linh rút điện thoại ra, vừa nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, bà giật mình đến nỗi suýt đánh rơi máy.
Phí Thủ.
Sao lại trùng hợp như vậy?
Càng trùng hợp hơn là, từ đầu đến cuối, bà chỉ có một chiếc chìa khóa của cửa chính. Một khi cửa phòng trong nhà đã bị khóa, bà hoàn toàn không có cách nào mở ra.
Trịnh Linh nhanh chóng trấn tĩnh lại, bắt máy, nhưng còn chưa kịp cất lời, Phí Thủ đã đi thẳng vào vấn đề:
"Mẹ đang làm gì trước cửa thư phòng?"
Bà sững người, vô thức nhìn quanh.
Lúc nãy khi vào nhà, bà không để ý, nhưng giờ nhìn kỹ mới phát hiện từ cửa đến đây, bà đã nhìn thấy ít nhất ba chiếc camera giám sát. Nếu là người bình thường bước vào, có lẽ sẽ hoàn toàn không nhận ra.
Ống kính hồng ngoại nhắm thẳng vào bà, lạnh lẽo như một đôi mắt vô cảm, mà đứng sau nó, chính là Phí Thủ đang lặng lẽ quan sát.
Trịnh Linh chợt nhớ ra, trước đây Phí Thủ còn nói muốn cho bạn học thuê căn hộ này. Khi đó, hắn cũng lắp camera theo dõi như vậy sao?
Ý nghĩ này khiến sống lưng bà lạnh toát. Bà nhìn con trai mình, lần đầu tiên cảm thấy hắn xa lạ đến thế. Không thể tin nổi, bà hỏi:
"Con lắp camera trong nhà?"
Phí Thủ im lặng, chỉ lạnh nhạt đáp:
"Ra ngoài."
Phản ứng của hắn càng làm tăng thêm nghi ngờ trong lòng Trịnh Linh.
"Trong thư phòng có gì? Đến cả mẹ cũng không thể xem?"
Phí Thủ nhấn từng chữ, giọng không dao động:
"Ra ngoài."
Trịnh Linh quay đầu nhìn cánh cửa bị khóa chặt, đầu ngón tay run nhẹ vì cố nén cảm xúc:
"Bên trong là đồ của Triệu Khê?"
"..."
"Con thích Triệu Khê?"
"..."
Vài giây sau, Phí Thủ mới hờ hững đáp:
"Mẹ bây giờ mới nhận ra à?"
"Con đang ở đâu?" Trịnh Linh bình tĩnh nói: "Về nhà, chúng ta gặp nhau nói chuyện."
Phí Thủ không trả lời, đợi Trịnh Linh bước ra khỏi phòng liền dứt khoát cúp máy.
Cảm xúc của hắn đối với mẹ mình vô cùng phức tạp. Sự khao khát tình thân từ ba mẹ của hắn đều xuất phát từ hình mẫu một gia đình hạnh phúc của Triệu Khê. Nhưng chút mong mỏi ít ỏi ấy đã bị vắt kiệt vào năm lớp 12, khi ba mẹ hắn tạm thời hòa hoãn rồi lại một lần nữa vứt bỏ hắn.
Lớn dần lên, hắn bắt đầu hiểu được lập trường của họ, nhưng vẫn không thể nào thân thiết lại như trước. Bởi vì tha thứ cho họ dường như là phản bội chính mình thuở bé, cái ngày còn nhỏ phải một mình đứng bên lề những buổi hoạt động dành cho phụ huynh và con cái ở trường.
Bị bỏ rơi là cơn ác mộng đã đeo bám Phí Thủ rất lâu.
Lúc Triệu Khê và hắn rạn nứt, trong tiềm thức của hắn luôn cảm thấy đó là một giấc mộng lặp lại, Triệu Khê cũng đang bỏ rơi hắn.
Nhưng sau bao lần vòng vo, khi bước ra khỏi ảo tưởng ấy, hắn mới nhận ra Triệu Khê dường như chưa bao giờ rời đi quá xa. Cậu chỉ đứng ở một nơi cao hơn, lặng lẽ đợi hắn theo kịp.
Mối quan hệ và tâm lý này vốn rất méo mó. May thay, Phí Thủ cuối cùng cũng ý thức được và đang dần sửa đổi. Dù Triệu Khê có chờ hay không, hắn vẫn có thể chủ động hơn, bước nhanh hơn để đuổi kịp cậu.
...
Trên đường trở về ký túc xá, hai người đi ngang qua sân thể dục. Cơn mưa vừa tạnh, mặt đất phản chiếu ánh hoàng hôn le lói sau tầng mây. Một vệt cầu vồng mờ nhạt ẩn hiện giữa những tòa cao ốc. Nghe nói nhìn thấy cầu vồng sẽ mang lại may mắn, thế nên có rất nhiều người dừng lại chụp ảnh.
Bước chân của Phí Thủ và Triệu Khê cũng chậm lại.
Triệu Khê ngửa đầu, cố gắng tìm kiếm dải cầu vồng lẩn khuất giữa tầng mây và những tòa nhà. Phí Thủ đưa tay chỉ cho cậu, ngón tay hướng về phía chéo trước mặt:
"Ở bên này, trên bảng quảng cáo kia kìa."
Triệu Khê nhìn theo hướng hắn chỉ, cố tìm lại mấy lần nhưng vẫn không thấy, thế nên không nhịn được mà bước thêm một bước về phía trước.
Tấm bảng quảng cáo trống trơn, chỉ có những đám mây dày đặc, ngay cả mặt trời cũng chẳng thấy đâu, càng không có cầu vồng.
Cậu quay đầu nói:
"Làm gì có..."
Phí Thủ bất ngờ áp sát từ phía sau, tay đặt lên vai cậu. Cùng lúc đó, có thứ gì đó khẽ chạm vào bên mặt cậu.
Câu nói của Triệu Khê lập tức bị cắt đứt.
Cậu giật mình nghiêng đầu, lập tức quay sang nhìn.
Ánh nắng xuyên qua những kẽ mây, rọi vào mắt Phí Thủ, khiến đôi đồng tử đen láy của hắn càng thêm sáng rực. Đôi mắt ấy tròn trịa, ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ. Hắn mỉm cười, chiếc răng nanh lâu lắm rồi không lộ ra khẽ cắn vào môi, tâm trạng rõ ràng rất tốt.
Triệu Khê thoáng sững lại.
"Không có sao?"
Nụ cười tủm tỉm quen thuộc nhanh chóng trở lại trên gương mặt Phí Thủ:
"Vậy chắc là tôi nhìn nhầm rồi."
Triệu Khê: "..."
Cậu còn chưa kịp nói gì thêm, lại nghe thấy giọng của Phí Thủ.
"Xin lỗi nhé." Hắn hơi cong môi, trong giọng nói không hề có chút áy náy, mà chỉ toàn là dư vị đắc ý: "Hồi nãy bị quỷ ám, vô tình hôn trúng mặt cậu mất rồi. Nếu cậu tức giận quá, có thể hôn lại đấy."
Triệu Khê làm gì còn tâm trạng mà nhìn cầu vồng nữa?
Cậu liếc Phí Thủ một cái, mặt lạnh lùng bước sang một bên.
Nhưng chiêu "mặt lạnh" này chỉ có tác dụng khi hai người còn chưa làm hòa, còn bây giờ, nó chẳng khác nào một liều thuốc k*ch th*ch đối với Phí Thủ.
Hắn chẳng những không sợ mà còn càng thêm hớn hở, nhàn nhã bám theo phía sau Triệu Khê, hết lần này đến lần khác nhắc nhở cậu rằng hai người đã hòa thuận trở lại. Miệng không ngừng gọi "bạn tốt", khi thì thò đầu từ bên trái, khi thì lại lách qua bên phải, giọng nói như vòng lập 360 độ quấn lấy Triệu Khê.
"Bạn tốt à, cậu dùng kem dưỡng da gì vậy? Thơm thật đấy, tôi cũng muốn mua."
"Bạn tốt à, cậu đi chậm một chút đi, tôi theo không kịp."
"Bạn tốt, cậu nói gì đi chứ, bạn... tốt... ơi..."
Triệu Khê: "..."
Giờ phút này, cậu chỉ muốn quay ngược thời gian về 2 tiếng trước. Nếu được chọn lại, cậu nhất định sẽ hoãn thêm 2 ngày mới chịu làm hòa với Phí Thủ.
Cậu không nhịn nổi nữa, nghiến răng nói:
"Cậu có thể bớt nói đi một chút không?"
Phí Thủ dừng lại tại chỗ, chớp chớp mắt. Không biết có phải ảo giác của Triệu Khê hay không, nhưng cậu cứ có cảm giác như có một cái đuôi vô hình phía sau Phí Thủ đang vẫy loạn xạ.
Phí Thủ nghiêng đầu:
"Cậu có phải quên nói gì không?"
Triệu Khê chưa kịp phản ứng:
"Gì cơ?"
Phí Thủ cười khẽ:
"Sao cậu không nói là ghê tởm?"
Triệu Khê ngẩn ra, trong lòng dần dần chết lặng.
Không, nếu có thể chọn lại, cậu nhất định phải hoãn đến 1 tuần sau mới chịu làm hòa.
Nhưng mà.
Nhưng mà có một sự thật, ngay cả Triệu Khê cũng không thể phủ nhận.
Có Phí Thủ đi cùng về ký túc xá, con đường này quả thực náo nhiệt hơn nhiều so với khi chỉ có một mình cậu.
Triệu Khê lơ đãng nghe Phí Thủ kể chuyện mẹ hắn, Trịnh Linh từng đưa hắn về quê uống bùa nước, rồi nhân tiện gỡ Phí Thủ ra khỏi danh sách chặn, bổ sung nốt câu mà hồi nãy cậu chưa kịp nói.
[Triệu Khê]: 【Ghê tởm.】
Một âm báo đặc biệt vang lên giữa hai người.
Phí Thủ lập tức ngậm miệng.
Hắn không vội lấy điện thoại ra xem, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn Triệu Khê:
"Cậu thêm tôi lại rồi à?"
Triệu Khê thản nhiên đáp:
"Cậu không xem thử tôi gửi gì cho cậu à?"
Phí Thủ chẳng thèm để ý. Hắn nheo mắt lại, chắc chắn lặp lại một lần nữa:
"Cậu thêm tôi lại rồi."
Khoảnh khắc này, hắn cuối cùng cũng hiểu ra câu nói mà Triệu Khê đã từng nói với mình vào buổi tối hôm ấy, trên con phố thương mại nhộn nhịp.
Cậu sẽ không chủ động nói những câu như "Cậu có thể chạm vào tôi" hay "Tối nay có thể ngủ cùng nhau" nhưng vốn dĩ Triệu Khê chưa bao giờ là người lạnh nhạt chuyện tình cảm. Cậu chỉ không giỏi chủ động, mà bản thân việc không từ chối đã là câu trả lời dành cho Phí Thủ rồi.
Triệu Khê đã bao lần ám chỉ rằng hắn có thể chủ động hơn một chút.
Là do Phí Thủ tự gán chiếc dây chuyền đeo trên cổ thành một cái vòng cổ, biến quan hệ giữa hai người thành chủ nhân và món đồ chơi, để rồi một khi bị vứt bỏ thì tất cả sẽ đi đến hồi kết. Nhưng Triệu Khê chưa bao giờ nghĩ như vậy.
Dây chuyền chỉ đơn thuần là dây chuyền, Phí Thủ vẫn chỉ là Phí Thủ. Cãi vã, giận dỗi, ghét bỏ hay thích thú đều là những chuyện bình thường. Chỉ cần cả hai vẫn còn quan tâm nhau, dù có cãi đến trời long đất lở, dù có vòng vèo bao nhiêu, cuối cùng vẫn sẽ quay về bên nhau.
Thì ra, ý của Triệu Khê lúc đó là như vậy.
"Cậu nói đúng." Phí Thủ chợt bừng tỉnh: "Tôi treo bóng đèn trên đầu suốt bấy lâu nay mà không nhận ra!"
Triệu Khê: "?"
...
Tuần này, Phí Thủ tranh thủ quay về nhà một chuyến.
Ngôi nhà mà ban đầu Phí Thù định cho Lâm Tịch thuê, sau này, căn phòng mà Lâm Tịch từng ở đã bị Phí Thủ thuê hẳn một công ty đến cải tạo lại từ đầu.
Vừa mở cửa, một mùi nồng nặc của formaldehyde xộc thẳng vào mũi.
Phí Thủ chẳng bận tâm, sải bước vào nhà, đi thẳng đến thư phòng ở một bên.
Chiếc chìa khóa của căn phòng này được hắn buộc riêng bằng một sợi dây đen. Mở cửa ra, bên trong trông không có gì đặc biệt, chỉ có một bàn làm việc, giá sách và một bộ máy tính để bàn.
Nhưng nếu để ý kỹ, sẽ nhận ra diện tích căn phòng này nhỏ đi một nửa.
Phí Thủ đẩy bàn làm việc đang chặn lối đi sang một bên, cánh cửa ngầm phía sau cũng theo đó mà lăn trên rãnh trượt, hai bên giá sách tách ra, để lộ một chiếc máy tính đặt ngay chính giữa.
Ánh đèn bàn chỉ chiếu sáng được một góc nhỏ hẹp trước màn hình máy tính. Nhưng nếu phóng tầm mắt rộng ra, sẽ thấy trên bàn có ba cuốn album dày cộp chứa đầy ảnh chụp lén, mà trong tất cả những bức ảnh ấy, chỉ có một nhân vật chính duy nhất.
Ngoài ra, khắp nơi còn vương vãi đủ thứ, một con búp bê ghi âm lại giọng nói của Triệu Khê, một món đồ chơi hình nhân vật hoạt hình có nét giống cậu, những tấm ảnh chụp lấy liền của hai người, đồ dùng học tập Triệu Khê từng dùng qua, chiếc khăn quàng cổ cậu để quên trên bàn của Phí Thủ, cả chiếc mũ lưỡi trai cậu tiện tay ném cho Phí Thủ...
Thật ra cũng chẳng có gì không thể để người khác nhìn thấy, tất cả chỉ là một bộ sưu tập nhỏ mà thôi. Phí Thủ không muốn để Trịnh Linh vào đây, đơn giản chỉ vì không muốn ai khác chạm vào báu vật của mình.
Trên thế gian này, có rất ít thứ có thể khiến Phí Thủ cảm thấy vui vẻ. Sưu tầm những món đồ mình thích là sở thích duy nhất của hắn.
Trước đây, Phí Thủ còn có nhiều món đồ nhỏ hơn nữa, tất cả đều được sắp xếp ngay ngắn trong tủ đựng đồ dưới gầm giường.
Cho đến một ngày, chúng bị bà ngoại hắn phát hiện trong lúc dọn dẹp nhà cửa.
Lúc Phí Thủ về nhà, vừa hay trông thấy album tem mình cất giữ cẩn thận bị giẫm nát dưới chân, mô hình tàu hỏa bị thu dọn lại rồi chuẩn bị đem cho đứa em họ, còn những viên đá với đủ hình thù khác nhau thì không biết đã bị vứt đi đâu mất.
Mà đó vẫn còn là phần "bình thường" nhất trong đống đồ bị lôi ra.
Một số món khác thì bị bà ngoại hắn ném thẳng ra ngoài cửa, như thể đang thị uy với hắn vậy.
Những bức tượng gốm mà Phí Thủ nặn thành hình Triệu Khê bị đập nát vụn, bà ngoại chỉ vào những bức ảnh Triệu Khê vương vãi đầy đất, chửi hắn rảnh rỗi đi sưu tầm mấy thứ linh tinh, chỉ biết tốn tiền vô ích. Rồi lại mắng hắn suốt ngày giữ đồ liên quan đến Triệu Khê, chắc chắn đầu óc có vấn đề, ngay từ nhỏ đã là một đứa b*nh h**n.
Cửa nhà mở toang, giọng bà ngoại the thé thu hút không ít người đứng lại xem.
Phí Thủ không nói một lời, quỳ xuống nhặt từng bức ảnh rơi dưới đất. Hắn không ăn cơm, chỉ lẳng lặng thu dọn hết quần áo và hành lý của mình.
Hắn muốn chạy trốn.
Muốn biến mất khỏi thế giới tồi tệ này.
Tối hôm đó, Triệu Khê lén lút mang theo thuốc vào phòng hắn, tận dụng ánh trăng mờ nhạt để bôi thuốc cho hắn. Biết hắn chưa ăn gì, Triệu Khê còn đặc biệt mang theo một hộp cơm.
Phí Thủ nhớ lại trận mắng chửi thậm tệ vào buổi chiều, tất cả mọi người giờ đây đều biết hắn là kẻ chuyên thu thập ảnh chụp của Triệu Khê, thậm chí còn làm tượng gốm hình cậu để đặt trên đầu giường, một kẻ b*nh h**n đúng như lời bà ngoại nói. Theo lý mà nói, Triệu Khê là nhân vật chính bất đắc dĩ của chuyện này, lẽ ra phải ghê tởm mà tránh xa hắn mới đúng.
Hắn quay mặt sang hướng khác, giọng điệu cứng nhắc:
"Cậu đến đây làm gì?"
Triệu Khê bưng hộp cơm, khựng lại một chút:
"Tôi không thể đến à?"
Phí Thủ hỏi:
"Vậy cậu cũng tới để chửi tôi sao?"
"Chửi cậu cái gì?" Triệu Khê nhìn hắn đầy khó hiểu: "Tôi đến đưa cơm cho cậu mà."
Vừa nói, cậu vừa mở nắp hộp cơm, hơi nóng còn bốc lên nghi ngút:
"Đùi gà, canh sườn, đậu hũ Mapo, toàn món cậu thích. Bà nội tôi sợ cậu ăn không no, còn múc thêm hai muỗng cơm nữa đấy."
Phí Thủ thầm đoán có khi nào cậu vẫn chưa biết chuyện xảy ra vào buổi chiều không:
"Tôi đã lén in rất nhiều ảnh của cậu, còn..."
"Ờ." Triệu Khê hờ hững đáp: "Tôi biết mà."
Phí Thủ kinh ngạc nhìn cậu.
"Hôm trước đến tìm cậu, thấy cậu chưa kịp thu dọn nên tôi nhìn thấy luôn rồi, chụp cũng đẹp đấy chứ."
"Chỉ vậy thôi?"
"Không thì còn sao nữa? Cậu thích chụp thì cứ chụp thôi, mẹ tôi cũng hay chụp lén tôi mà." Triệu Khê ngồi xuống giường, chống tay xuống nệm rồi nghiêng người lại gần Phí Thủ hơn một chút, hỏi: "Cậu ghi lại hình ảnh của tôi vì thích tôi đúng không?"
Khoảng cách giữa hai người rút ngắn đáng kể.
Đôi mắt Triệu Khê trong veo, sạch sẽ đến mức khiến Phí Thủ không tài nào dời mắt đi nổi.
Phí Thủ đột nhiên cảm thấy tai mình nóng bừng. Khi đó hắn mới học lớp 7, còn chưa hiểu chuyện yêu đương là gì, chỉ đơn thuần xem phản xạ muốn tránh né mỗi khi Triệu Khê đến gần là sự bài xích.
"Cậu đừng có lại gần thế." Nói xong, hắn mới nhỏ giọng đáp: "Ừm."
Triệu Khê khẽ cười:
"Vậy nhờ cậu tiếp tục ghi lại hình ảnh của tôi nhé."
"Cái gì?"
Triệu Khê tưởng hắn chưa nghe rõ, liền lặp lại:
"Tôi nói, vậy nhờ cậu sau này tiếp tục ghi..."
Câu nói bị cắt ngang giữa chừng.
Phí Thủ nhìn cậu vài giây không chớp mắt, rồi bất ngờ vươn tay ôm chặt lấy cậu.
Triệu Khê thoáng sững sờ, không hiểu tại sao Phí Thủ lại hành động như vậy.
Đó là buổi tối hôm ấy...
Dưới ánh trăng lờ mờ, Phí Thủ cúi đầu ăn cơm bên bàn học, còn Triệu Khê thì ngồi xếp bằng trên giường của hắn, cầm điện thoại của cậu chơi xếp hình. Có lúc muốn ăn món nào đó, cậu lại ghé đến bên cạnh, há miệng "a" một tiếng đòi đút, vẻ mặt hoàn toàn tin tưởng không chút phòng bị.
Khi Triệu Khê rời đi, Phí Thủ lại đẩy hành lý vừa thu dọn gọn gàng trở về gầm giường, sau đó đi tới thùng rác, nhặt lại chiếc hộp đựng bộ sưu tập của mình.
Những con tem, đoàn tàu nhỏ hay những viên đá hình thù kỳ lạ, hắn đã không còn thích nữa. Hắn cần một không gian thật lớn, đủ rộng để cất giữ mọi kỷ vật liên quan đến Triệu Khê.
Phí Thủ đã tìm thấy một sở thích mới.
Cũng vào khoảnh khắc ấy, hắn cuối cùng đã nhận ra tình cảm của mình dành cho Triệu Khê.
Không phải ghen tị, không phải ngưỡng mộ, càng không phải căm ghét.
Mà là thích.
Là một thứ tình cảm còn quan trọng hơn cả mạng sống của hắn.