Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ
Chương 40: Hoàn chính văn
Thành phố A, với tư cách là thủ phủ của nước, luôn có các hoạt động đón năm mới vô cùng sôi động.
Lục Bạch hỏi trước về kế hoạch của Triệu Khê:
"Cậu định đón năm mới thế nào?"
Lúc hỏi câu này, cả hai vừa hoàn thành bài kiểm tra thể dục cuối cùng. Vì là nhóm đầu tiên thi xong, họ chỉ đứng bên cạnh chờ những người còn lại hoàn thành bài kiểm tra.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh nắng nhảy nhót trên đầu những tán lá, rọi xuống khuôn mặt Triệu Khê, khiến đường nét bên mặt cậu trở nên gần như trong suốt.
Triệu Khê lắc đầu:
"Chưa nghĩ ra."
Từ nhỏ đến lớn, cậu và Phí Thủ chưa từng tách rời, nên mọi năm cả hai đều cùng nhau đón giao thừa. Khi thì trong phòng của Triệu Khê, khi thì ở phòng Phí Thủ, có lúc Phí Thủ còn đưa cậu đến khu vui chơi do Trịnh Linh hợp tác kinh doanh. Nhưng năm nay có chút đặc biệt, Triệu Khê không chắc mình nên đối diện với Phí Thủ thế nào.
"Ngày mai là giao thừa rồi, bây giờ mới tính đặt chỗ cắm trại hay đi chơi thì quá muộn, mà ở ký túc xá thì chán quá."
Lục Bạch bối rối lướt qua lướt lại trên trang cá nhân, tìm kiếm địa điểm đón năm mới. Đúng lúc này, một tin nhắn bật lên từ phía trên màn hình. Lục Bạch lướt qua tên người gửi, theo phản xạ liền quay sang nhìn Triệu Khê.
Triệu Khê: "Sao thế?"
Lục Bạch nhịn cười, đưa màn hình ra trước mặt cậu.
Cậu không có thói quen lưu tên trong danh bạ, nhưng vừa nhìn thấy ảnh đại diện và ID của người gửi, Triệu Khê lập tức nhận ra ngay.
Phí... Phí Thủ.
Lần gần đây nhất Phí Thủ nhắn tin với Lục Bạch đã là nửa năm trước. Khi đó, Triệu Khê không khỏe, gọi điện cho Phí Thủ, nhưng lúc ấy Phí Thủ và ba cậu đang ở xa, không thể quay về ngay, nên đành nhờ Lục Bạch mang đồ đến ký túc xá cho Triệu Khê.
Lần này, giọng điệu của Phí Thủ vẫn có chút gượng gạo.
[Phí Thủ]: 【Cậu định đón năm mới ở đâu?】
[Phí Thủ]: 【Muốn đến khu vui chơi ngoại ô thành phố không?】
Tin nhắn thứ hai vừa gửi đi không bao lâu thì Phí Thủ liền thu hồi lại. Có lẽ vì đang nhờ vả người khác, nên hắn đang cố gắng tỏ ra lịch sự hơn một chút.
[Phí Thủ]: 【Tôi có thể mời cậu đến khu vui chơi ngoại ô không? Cảm ơn.】
Lục Bạch đang đau đầu vì chưa biết đi đâu, chống cằm suy nghĩ, bỗng cảm thấy như đứa con ngỗ nghịch cuối cùng cũng biết điều:
"Phí Thủ chủ động mời mình đi chơi? Xem ra sự hy sinh âm thầm của mình cuối cùng cũng được cậu ta công nhận rồi."
[Lục Bạch]: 【Được, mấy giờ?】
Phí Thủ không trả lời ngay.
Gần như ngay sau khi Lục Bạch đồng ý, điện thoại của Triệu Khê cũng reo lên báo có tin nhắn.
[Phí Thủ]: 【(Chó con ngã lăn.JPG)】
[Phí Thủ]: 【Năm nay đón giao thừa ở khu vui chơi nha!】
[Phí Thủ]: 【Lục Bạch cũng đi.】
Triệu Khê hơi nhướng mày.
Lục Bạch: "..."
Khu vui chơi mà Phí Thủ nhắc đến là một công viên giải trí quy mô lớn mới nổi gần đây. Ngoài các trò chơi, mỗi dịp lễ tết họ còn tổ chức các sự kiện theo chủ đề. Nghe nói năm nay, họ đã mời nghệ nhân biểu diễn "đả thiết hoa" (một loại trình diễn nung sắt nóng chảy rồi hất lên không trung tạo hiệu ứng pháo hoa) kết hợp với vũ công để tổ chức một buổi hội lửa trại.
Mặc dù Triệu Khê đã đồng ý làm hòa với Phí Thủ, nhưng những chuyện trước đó vẫn chưa hoàn toàn được giải quyết. Phí Thủ biết nếu chỉ rủ mỗi Triệu Khê thì cậu chắc chắn sẽ từ chối, nên ngoài Lục Bạch, hắn còn đặc biệt mời thêm Chu Như, bạn gái của cậu ấy và Lâm Chính cùng vài người khác.
...
Màn đêm ở ngoại ô thành phố đã mang theo cái lạnh lẽo và tiêu điều của mùa đông.
Khi bọn họ theo nhân viên đi qua cổng phụ để vào khu vui chơi, buổi hội lửa trại đầu tiên gần như đã kết thúc.
Vài chàng trai người Va* dốc hết sức phun lửa, khiến đám đông xung quanh reo hò vang dội. Phí Thủ ngồi trên lan can lầu gác cạnh sân lửa trại, khoác áo hoodie đen với mũ trùm đầu.
*Người Va: Một dân tộc thiểu số ở Trung Quốc, nổi tiếng với những màn biểu diễn phun lửa.
Khoảng cách giữa bọn họ và Phí Thủ vẫn còn xa, hắn không nhìn thấy họ, nhưng chỉ cần ngẩng đầu là họ có thể thấy hắn ngay.
Thời tiết trở lạnh, nét mặt hắn cũng mang theo vẻ lạnh lùng, ánh mắt ẩn dưới vành mũ, khó đoán được tâm tình.
Bên cạnh hắn dường như là một nhân viên của công ty Trịnh Linh, đang cúi đầu nói gì đó. Phí Thủ chỉ hơi nhếch môi, không quá nhiệt tình.
So với khi ở trường, Phí Thủ bên ngoài trông xa cách hơn, mang theo chút kiêu ngạo, lười biếng, như thể chẳng để ai vào mắt.
Lục Bạch đã quen nhìn thấy dáng vẻ này của hắn nên chẳng bận tâm, nhưng Chu Như và Lâm Chính lần đầu chứng kiến, có hơi không quen.
Nhưng rất nhanh sau đó, Phí Thủ nhận một cuộc điện thoại. Gần như ngay khi cuộc gọi vừa kết nối, biểu cảm của hắn liền dịu đi dưới ánh lửa rồng bay lượn.
...
Bên ngoài khu vui chơi, Triệu Khê cầm một xiên kẹo hồ lô, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cổng chính trước mặt. Một nhân viên ở cổng phụ đang dẫn Lục Bạch và những người khác vào trong, nhưng một người khác thì phải ở lại phòng nghỉ để xử lý tình huống bất ngờ, không thể tùy tiện rời đi.
Chú nhân viên từng gặp Triệu Khê vào năm ngoái, liền vui vẻ xoa tay, mời cậu vào trong uống trà.
"Alo?"
Ngay khi bước vào phòng nghỉ, Triệu Khê gọi cho Phí Thủ.
Chú nhân viên ra hiệu bảo cậu ngồi cạnh lò sưởi để sưởi ấm, sau đó xoay người rót cho cậu một ly trà nóng.
"Tôi đang ở phòng nghỉ."
Triệu Khê một tay cầm trà, một tay giơ xiên kẹo hồ lô to đùng, chỉ có thể vụng về kẹp điện thoại giữa tai và vai:
"Nhân viên không có ở đây, chắc cậu phải qua đón tôi một chút."
Trong ống nghe, tiếng reo hò và huýt sáo vang lên lẫn lộn, nhưng giọng của Phí Thủ vẫn trầm ổn, khiến người nghe cảm thấy an tâm.
"Được, tôi qua ngay." Nói xong, hắn dường như nhớ ra điều gì đó: "Ăn tối chưa?"
Triệu Khê nhìn xiên kẹo hồ lô còn chưa kịp bóc ra trong tay:
"Chưa."
Phí Thủ khẽ "ừ" một tiếng, sau đó cúp máy.
2 phút sau, hắn đẩy cửa phòng nghỉ bước vào, trên tay cầm một xiên kẹo hồ lô dâu tây to tướng, vừa vặn chạm mắt với Triệu Khê người đang ôm một xiên kẹo hồ lô gặm dở.
Nhiệt độ trong phòng nghỉ khá cao, hai má Triệu Khê ửng đỏ, trông đáng yêu không tả được. Lớp đường mỏng giòn trên kẹo hồ lô làm môi cậu cũng đỏ lên, trong lòng ôm một xiên kẹo to gần bằng nửa người, mà đã ăn mất một nửa.
Phí Thủ bước đến, Triệu Khê nhìn hắn, hỏi:
"Mua ở cổng à?"
Phí Thủ gật đầu:
"Cùng một quán sao?"
Triệu Khê liếc nhìn xiên kẹo hồ lô sơn trà còn hơn nửa trên tay mình, rồi lại nhìn xiên kẹo dâu tây của Phí Thủ. Hình như là cùng một nơi bán, ngay cả logo nhỏ trên que tre cũng giống hệt nhau.
Không nhịn được, cậu bật cười trước.
Cậu vừa cười, Phí Thủ cũng không kiềm chế được mà cong khóe mắt theo.
Khoảnh khắc đồng điệu này giống như chiếc lò sưởi nhỏ trong phòng nghỉ, âm thầm xua tan sự xa cách vô hình còn sót lại sau lần cãi vã trước đó.
Phí Thủ nhìn xiên kẹo trên tay Triệu Khê, hỏi:
"Sao lại mua kẹo sơn trà?"
Hắn nhớ rõ:
"Năm ngoái đón giao thừa xong về nhà, cậu còn bảo lần sau nhất định phải ăn thử kẹo dâu tây mà."
"Tôi có nói vậy sao?" Triệu Khê nghiêng đầu nghĩ một lúc, hình như đúng là từng nhắc qua, chỉ là không ngờ Phí Thủ vẫn nhớ rõ: "Tôi quên mất rồi."
Cậu đứng dậy, bước đến bên cạnh Phí Thủ, còn Phí Thủ thì tiện tay chỉnh lại cổ áo bị rối lúc ăn kẹo hồ lô cho cậu.
"Chỗ xem đả thiết hoa gió lớn lắm."
Phí Thủ không biết lôi từ đâu ra một chiếc khăn quàng cổ, nhanh tay quấn quanh cổ Triệu Khê hai, ba vòng. Cằm cậu lập tức vùi sâu trong lớp khăn mềm mại.
"Quàng cái này sẽ dễ chịu hơn một chút."
Từ cổng chính đến khu lửa trại chỉ mất khoảng 10 phút, nhưng vì có quá nhiều du khách chụp ảnh check-in và xếp hàng chơi trò chơi nên khi bọn họ đến lầu gác, nhân viên đã bắt đầu chuẩn bị cho buổi biểu diễn thứ hai.
Lầu gác thực chất là khu nghỉ ngơi của nhân viên, vị trí gần sân khấu, tầm nhìn cũng rất tốt, ngay sát bên cạnh còn có phòng điều khiển âm thanh.
Ở chính giữa, một chiếc chum sứ to đang hừng hực cháy với than đỏ rực. Lục Bạch cùng mấy người đang tụ tập xung quanh, trò chuyện rôm rả với hai diễn viên người Va.
Những tiết mục khởi động và phần kết thúc đều do nhóm này phụ trách, toàn là các màn phun lửa và biểu diễn súng lửa. Bọn họ bảo tất cả những màn rồng lửa uốn lượn trên sân khấu đều chỉ dựa vào một chai xăng, hồi mới tập, cứ cách vài ngày lại phải vào bệnh viện rửa ruột. Còn bây giờ, họ lại đang khoác lác về tửu lượng của mình, rủ rê đám Lục Bạch ở lại uống rượu đêm nay.
Lục Bạch thì chẳng bận tâm gì.
Khu vui chơi này được Trịnh Linh đầu tư, có hợp tác lâu dài với khách sạn đối diện, luôn có sẵn phòng trống. Coi như uống đến say mèm, nửa đêm vẫn có thể về phòng ngủ ngon lành.
Mấy anh em người Va càng nói càng hào hứng, cuối cùng thật sự kêu đầu bếp mang ra hai chai rượu nho tự ủ, xách theo cả xấp cốc nhựa mới xé bao, rót cho mỗi người một ly, cả Triệu Khê và Phí Thủ cũng không ngoại lệ.
Chu Như quay sang nói chuyện với bạn gái, còn Lục Bạch thì chẳng hề để ý:
"Bao nhiêu độ?"
"Không mạnh lắm đâu."
Người đầu bếp khoanh tay sau lưng, nở nụ cười hiền hậu như Phật. Nhưng chính nụ cười "chẳng có gì đâu mà" này lại khiến Lục Bạch lập tức cảnh giác:
"Hôm nay là giao thừa, làm ly cho vui đi."
Lão sư phụ đã nói vậy rồi, ngoài bạn gái của Chu Như đổi sang một ly coca đá, những người còn lại đều không từ chối.
Phí Thủ và Triệu Khê đến muộn, ngồi ở vị trí sâu nhất trong lầu gác vòng cung.
Triệu Khê vốn ít nói, cầm ly rượu nho nhấp một ngụm, hương vị đậm đà và hậu vị mạnh khiến cậu vô thức nheo mắt lại.
Thấy vậy, Phí Thủ hạ giọng nhắc nhở:
"Loại rượu nhà làm thế này mới đáng sợ nhất đấy. Nhân lúc bọn họ không để ý, lén đổ bớt đi."
Triệu Khê quay sang nhìn hắn:
"Độ không cao."
"Thật không?"
Phí Thủ có chút không tin, định với tay lấy ly của mình trên bàn để thử xem, nhưng Triệu Khê ngồi ngay bên cạnh, chẳng có ý định nhường chỗ cho hắn.
Triệu Khê giơ ly rượu trong tay ra trước mặt Phí Thủ:
"Cậu thử là biết."
Trên mép ly nhựa vẫn còn sót lại một vệt rượu mờ mờ, chính là dấu vết mà Triệu Khê để lại khi nãy.
Phí Thủ không biết hành động này có ý nghĩa gì, hắn cứ thế nhìn chằm chằm vào Triệu Khê, ánh mắt không rời đi một giây nào. Mà Triệu Khê lại chỉ hờ hững cầm ly rượu, mặt hướng về phía buổi lửa trại, ánh mắt rủ xuống nhìn dòng người bên dưới, như thể vừa rồi chỉ là một động tác vô tình.
Tai Phí Thủ lập tức đỏ bừng.
Hắn cúi đầu, trực tiếp uống một ngụm ngay từ ly của Triệu Khê. Nhưng rượu có vị ra sao, hắn chẳng còn tâm trí mà cảm nhận, chút lý trí còn sót lại cũng đã bị động tác vô tâm ấy của Triệu Khê quăng lên tận chín tầng mây.
Triệu Khê chợt có cảm giác, nếu lúc này trong tay cậu cầm một ly rượu độc, thì có lẽ Phí Thủ cũng sẽ không chớp mắt mà uống hết.
Bị ánh mắt nóng rực, không chút che giấu kia nhìn chằm chằm, Triệu Khê có hơi không tự nhiên, bỗng nhiên đổi ý, thu ly rượu về:
"Uống ly của cậu đi."
Hai người như thể đã hoàn toàn tách biệt khỏi đám đông bên ngoài, cứ thế thay phiên uống từng ngụm một, chẳng cảm nhận được mùi vị gì, vậy mà chẳng biết từ lúc nào, ly rượu đã cạn đáy.
Triệu Khê không rõ tửu lượng của Phí Thủ thế nào, nhưng cậu biết mình uống không giỏi. Đến khi nhận ra, cảm giác choáng váng đã từ sâu trong não bộ truyền đến, cậu cảm thấy sàn nhà dưới chân đang quay tròn, ghế ngồi dưới thân cũng xoay theo, nhưng ý thức lại tỉnh táo chưa từng có.
Cậu biết mình đang ở đâu, biết mình đang ở cùng ai, biết mình đang làm gì.
Phí Thủ có vẻ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Hai người vừa chuốc nhau đến mức đầu óc quay cuồng, lại vừa nhìn nhau, không hiểu sao, Triệu Khê bỗng bật cười.
Phí Thủ hỏi:
"Cười gì vậy?"
"Không biết nữa."
Triệu Khê khẽ cong mắt, phía dưới, buổi lửa trại thứ hai đã bắt đầu. Đám người Lục Bạch bị mấy anh em dân tộc Va dụ uống hơn nửa ly rượu nho, còn bọn họ thì chẳng động đến một giọt nào, lại tiếp tục phun ra từng luồng lửa rực rỡ giữa đám đông đang dần tụ lại.
Triệu Khê chống cằm, lặng lẽ nhìn những tiếng reo hò phía dưới, rồi bất chợt nhớ đến lời mẹ từng nói. Nhân lúc đang có hơi men, cậu đột nhiên lên tiếng:
"Thật ra hôm đến nhà cậu, tôi không vui chút nào."
"Gì cơ?"
"Từ lúc cãi nhau vào sinh nhật cậu, tôi đã không vui rồi. Nhìn thấy cậu không vui, tôi cũng không vui. Không nhìn thấy cậu, tôi vẫn không vui."
"Thế bây giờ thì sao?"
Triệu Khê quay sang nhìn Phí Thủ, ánh mắt nửa phần là do rượu, nửa phần lại chân thật đến lạ:
"Bây giờ cũng vẫn không vui."
Cậu cũng chẳng rõ rốt cuộc mình không vui vì điều gì.
Có thể là vì sự cân bằng 12 năm của hai người đã bị Phí Thủ phá vỡ.
Có thể là vì suốt 15 ngày khóc kia, cậu mới nhận ra Phí Thủ quan trọng hơn mình tưởng.
Cũng có thể là vì cậu vẫn chưa bao giờ thể hiện ra, rằng cậu thật ra vẫn luôn để tâm đến sự tồn tại của Lâm Tịch trong quá khứ.
Cho dù đã nghe đoạn ghi âm, cho dù biết Phí Thủ khi ấy là bất đắc dĩ.
"Hôm đó cậu chịu thua nhanh quá, thật ra tôi vẫn còn rất nhiều điều chưa hỏi."
Phí Thủ nói:
"Vậy chúng ta chơi lại lần nữa."
"Lần này cược gì đây?"
"Như lần trước, cược một điều ước."
"Được thôi. Lần này tôi hỏi trước."
Triệu Khê áp gương mặt nóng bừng của mình lên tấm kính lạnh lẽo, bàn tay cũng dần đặt lên đó:
"Cậu..."
Cậu ngập ngừng một chút, câu hỏi này đối với cậu mà nói quá khó, hỏi ra cần một chút dũng khí:
"Cậu đã từng, dù chỉ trong thoáng chốc, thích Lâm Tịch chưa?"
Phí Thủ không chút do dự mở miệng định trả lời, nhưng cùng lúc, giọng của Triệu Khê cũng vang lên.
"Chưa."
"Tại sao cậu lại thích tôi?"
Nói là hỏi đáp, nhưng Triệu Khê lại không hề để cho Phí Thủ có thời gian trả lời, chỉ tự mình nhẹ giọng đem những khúc mắc vẫn đè nặng trong lòng từng câu từng câu hỏi ra, như thể vốn không mong đợi một lời đáp:
"Nếu thực sự có nỗi khổ bất đắc dĩ, tại sao khi đó lại giấu tôi?"
"Tại sao đẩy tôi ra rồi lại hối hận?"
"Tại sao lại đột ngột hôn tôi?"
"Lời cậu nói vào sinh nhật cậu là thật hay chỉ là những lời trong lúc tức giận? Rốt cuộc cái nào là thật, cái nào là diễn?"
"Những điều cậu đã hứa tại sao cứ mãi không làm được?"
"Trong mắt cậu, tôi rốt cuộc là gì?"
Phí Thủ kiên nhẫn trả lời từng câu một.
"Không có thích. Tôi chưa bao giờ thích Lâm Tịch, dù chỉ trong một khoảnh khắc."
Những người như hắn , những người chưa từng cảm nhận được tình yêu thuần túy, cũng định sẵn là sẽ không bao giờ có thể sinh ra thứ tình yêu thuần túy ấy. Ngay cả tình cảm dành cho Triệu Khê cũng là thứ mà Phí Thủ phải giãy giụa suốt 12 năm, tưới tắm bằng vô số cảm xúc méo mó và u ám, mới có thể nuôi lớn được. Không nhiều, nhưng đủ sâu nặng, và sẽ không có một ai khác có thể thay thế.
"Tại sao lại thích tôi?"
"Không vì sao cả. Đến khi tôi nhận ra, thì đã thích mất rồi. Tôi cũng từng thử rời xa cậu, nhưng không làm được."
Sở thích duy nhất của Phí Thủ là ghi lại mọi thứ về Triệu Khê, sưu tầm tất cả những gì liên quan đến cậu, làm ra vô số món đồ nhỏ đáng yêu về cậu. Cậu giống như một dây leo sống dựa vào sự tồn tại của Triệu Khê mà lớn lên.
"Tôi không thể nói ra, cũng không dám cầu cứu."
Số phận và kịch bản từng là một vũng lầy tuyệt vọng, Phí Thủ không dám kéo bất cứ ai xuống cùng. Người đã sa vào vũng lầy thì tốt nhất nên lặng lẽ chìm nghỉm. Ít nhất, khi đó hắn đã nghĩ như vậy.
"Những gì tôi nói vào ngày sinh nhật không phải là lời thật lòng, cũng không phải lời tức giận, mà là lời nói ngược lại với những gì tôi thực sự nghĩ."
Phí Thủ lần lượt trả lời từng câu hỏi. Đến khi hắn nói xong chữ cuối cùng, bỗng cảm giác trên vai nặng xuống. Triệu Khê người vừa mới hỏi ra những câu đó, còn chưa kịp xem hết lễ hội lửa trại, đã không chịu nổi men rượu mà nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Rõ ràng là cùng uống chung một ly rượu, vậy mà Triệu Khê lại say đến bất tỉnh, còn Phí Thủ thì càng lúc càng tỉnh táo hơn.
Hắn cầm lấy nửa ly rượu còn lại của Triệu Khê, uống cạn, rồi chống tay lên lan can, cố gắng đỡ cậu đứng dậy. Nhưng vì đầu óc quay cuồng dữ dội, Triệu Khê không chịu phối hợp, Phí Thủ đành phải đổi tư thế, cõng cậu lên lưng.
Những chàng trai người Va vừa mới súc miệng xong, trên người vẫn còn phảng phất mùi xăng. Nhìn thấy Phí Thủ cõng Triệu Khê đi ra, họ tốt bụng hỏi bằng thứ tiếng phổ thông không quá chuẩn:
"Có cần giúp một tay không?"
Phí Thủ lắc đầu:
"Bọn tôi về trước đây."
Một người trong số họ tỏ vẻ tiếc nuối:
"Không ở lại xem đả thiết hoa sao? Còn chưa cùng nhau đón giao thừa mà."
Phí Thủ nghiêng đầu nhìn sang, Triệu Khê trên vai hắn nhíu mày khó chịu, hơi thở mang theo mùi rượu vang ngọt dịu. Độ ấm trên khuôn mặt Triệu Khê, qua lớp da kề sát, lặng lẽ truyền sang người Phí Thủ.
"Không đâu. Phiền các anh giúp tôi nói với mọi người một tiếng, tôi đưa cậu ấy về khách sạn trước."
Những chàng trai người Va gật đầu, nhường đường cho hắn. Lục Bạch và ba người còn lại không uống nhiều, đang bàn xem lát nữa nên đi đâu check-in, chụp ảnh với ai.
Phí Thủ cõng Triệu Khê trên lưng, tay xách theo hai xiên kẹo hồ lô còn chưa ăn hết, từng bước từng bước rời xa sự náo nhiệt và huyên náo phía sau.
...
Sảnh khách sạn vang lên bản nhạc nhẹ du dương. Phòng đôi ở tầng 4 rộng rãi và sáng sủa, bên ngoài ô cửa kính phản chiếu toàn cảnh công viên giải trí lung linh như cổ tích. Giữa hai chiếc giường trải đệm có một bàn di động, đặt vừa vặn vào khoảng trống ở giữa.
Phí Thủ đặt Triệu Khê xuống giường, chỉnh nhiệt độ phòng cho ấm áp hơn. Khi quay lại, Triệu Khê đã nằm úp sấp, tay quờ quạng tìm kiếm gì đó. Có lẽ bị gió lạnh bên ngoài tạt qua một lúc nên cậu tỉnh táo hơn đôi chút.
Phí Thủ vặn nắp chai nước suối, đưa cho cậu:
"Đỡ hơn chưa?"
Triệu Khê lắc đầu, mặt úp vào gối, vừa ngẩng đầu lên liền cảm thấy trời đất đảo lộn. Gương mặt cậu nóng bừng, giọng nói cũng yếu đi:
"Vẫn không ổn lắm."
Nói xong, cậu lại chôn đầu vào gối.
Phí Thủ tưởng cậu đã ngủ, cúi đầu bấm điện thoại vài cái rồi nhẹ tay bước vào phòng tắm. Không lâu sau, tiếng nước ào ào truyền ra, hắn đang tắm rửa.
Rượu nho có hậu vị mạnh nhưng cũng tan nhanh.
Triệu Khê nằm úp sấp một lúc thì nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài hành lang, là người giao hàng.
Cậu lắc lắc đầu, cố gắng xua đi chút mơ hồ còn sót lại. Nhưng khi ngồi dậy, vì không giữ thăng bằng nên tay vung loạng choạng, va phải thứ gì đó trên tủ đầu giường, khiến mọi thứ trên đó đổ ào xuống đất.
Triệu Khê ngồi xổm xuống, s* s**ng trên tấm thảm lông, cuối cùng cũng nhặt lên hai món đồ rơi xuống dưới gầm giường.
Cậu theo phản xạ liếc nhìn một cái, lớp màng bọc màu xanh lam vẫn chưa bị xé, trên đó có mấy chữ "siêu cảm", "mượt mà" đập vào mắt, thuận theo tầm nhìn mà xông thẳng vào đại não của Triệu Khê.
"!"
Triệu Khê nhìn về phía phòng tắm, nơi Phí Thủ đang tắm, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại nhét món đồ kia xuống gầm giường.
Cậu đứng ngoài suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn chưa đủ an toàn, bèn đẩy nó vào sâu hơn.
Làm xong mấy việc này, cậu mới xỏ dép lê đi ra mở cửa.
Người giao hàng mang theo một túi thuốc giải rượu, cùng một túi gì đó khác, bị ghim chắc bằng ghim bấm, bên trong vẫn còn bốc hơi nóng, hương thơm nồng nàn của đồ nướng nhanh chóng lan tỏa khắp phòng, chắc là do Phí Thủ đặt.
Khi Phí Thủ từ phòng tắm đi ra, men rượu trong người Triệu Khê đã hoàn toàn tan hết. Xiên nướng mà hắn đặt được bày trên bàn kê giữa hai giường, bên cạnh có một thùng rác nhỏ, còn Triệu Khê thì đang ngồi ngay mép giường, chăm chú chỉnh kênh truyền hình của khách sạn, do dự không biết lát nữa nên xem chương trình tạp kỹ nào.
Nghe thấy động tĩnh, Triệu Khê quay đầu lại, phát hiện Phí Thủ đã thay một bộ đồ khác, là chiếc áo ngủ hắn hay mặc ở nhà trước đây.
Phí Thủ nói:
"Tôi có mang theo quần áo sạch, của cậu tôi cũng để sẵn trong đó rồi."
Hai nhà họ ở gần nhau, hồi nhỏ khi ba mẹ Triệu Khê đi công tác không có ai chăm sóc, cậu thỉnh thoảng sẽ sang nhà Phí Thủ ngủ nhờ. Sau này lớn lên, đôi khi chơi game quá giờ ngủ, lười về nhà, cậu cũng trực tiếp ngủ trên giường Phí Thủ, mấy bộ quần áo này cũng là để lại từ dạo đó.
Trước đây ngủ cùng nhau chẳng có cảm giác gì, nhưng bây giờ thì...
Triệu Khê lướt chọn chương trình tạp kỹ, tâm trí lại bay đi đâu mất, rõ ràng nhận ra bầu không khí giữa hai người sau khi làm lành dường như có gì đó không giống trước.
Loại cảm giác này càng lúc càng rõ ràng hơn khi họ ngồi đối diện nhau ăn xiên nướng.
Âm thanh từ chương trình tạp kỹ đã được bật rất to, tiếng cười cợt của các khách mời khiến căn phòng trở nên náo nhiệt, nhưng Triệu Khê chỉ mới ăn hai miếng mực nướng đã không muốn ăn nữa. Cậu vừa định đặt xuống thì đã bị Phí Thủ tự nhiên cầm lấy.
Ngón tay đang cầm xiên tre của Triệu Khê bỗng siết chặt, mà đúng lúc đó, khi ngẩng đầu lên, Phí Thủ cũng lộ ra một biểu cảm khó hiểu.
Triệu Khê cố tỏ ra lạnh nhạt:
"Tôi đã cắn rồi đấy."
Phí Thủ thản nhiên đáp:
"Tôi biết mà, trước đây chẳng phải vẫn vậy sao?"
"Trước đây?"
Hàng loạt ký ức thoáng qua trong đầu Triệu Khê.
Đúng vậy, trước đây, khi họ chưa từng cãi vã, cũng chưa từng hôn nhau trong lớp học, họ vẫn hay như vậy.
Là miếng bánh trứng muối mà cậu chỉ cắn một miếng rồi không ăn nữa, là ly trà sữa cậu uống dở, là những món bà nội làm cho Phí Thủ nhưng cậu lại rất muốn nếm thử.
Hóa ra, trước đây vẫn luôn như vậy.
Triệu Khê buông tay, ngẩn người nhìn Phí Thủ nhận lấy xiên mực từ tay mình.
Chỉ là cậu đã quen với những điều này, nên sau khi hai người xa cách vì cãi vã, mãi đến bây giờ, khi những hành động ấy lại lặp lại trước mắt, cậu mới chậm chạp nhận ra sự mập mờ ẩn chứa trong đó.
Triệu Khê đã quen với nhiệt độ ngón tay của Phí Thủ, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn mát lạnh.
Bà ngoại của Phí Thủ trước đây còn đùa rằng hắn là động vật máu lạnh, nuôi mãi cũng không thuần, vì vậy tay lúc nào cũng lạnh ngắt.
Nhưng bây giờ, Phí Thủ chỉ vừa chạm vào Triệu Khê một chút, cậu đã như bị bỏng, vội vàng rụt tay lại.
"Sao thế?"
Phí Thủ vừa tắm xong, men say lại dâng lên, khiến hắn không còn nhạy bén với cảm xúc của Triệu Khê như mọi khi, cũng chẳng nhận ra cậu có gì khác thường.
Triệu Khê ngồi không yên, đứng phắt dậy:
"Tôi đi tắm trước."
Nhưng vừa bước vào phòng tắm, trong làn hơi nước nóng hổi vẫn thoang thoảng mùi sữa tắm và dầu gội của Phí Thủ.
Triệu Khê dựa vào cửa, tâm trí hỗn loạn, không biết mình bị làm sao nữa.
...
Một trận tắm kéo dài đến nửa tiếng, đến khi Triệu Khê chậm rãi bước ra với đôi dép lê ướt nước, lòng cậu vẫn chưa bình ổn lại được.
Phí Thủ hoàn toàn không nhận ra có gì bất thường. Sau khi Triệu Khê rời đi, hắn hầu như không động vào xiên nướng trên bàn, chỉ tựa vào đầu giường, đeo tai nghe, nhìn động tác thì có vẻ đang chơi game.
Trên màn hình, chương trình tạp kỹ vẫn tiếp tục phát, ánh sáng từ tivi phản chiếu lên khuôn mặt hắn, thần sắc lười biếng, ngay cả mí mắt cũng không buồn nâng lên.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân của Triệu Khê, hắn mới chậm rãi tháo tai nghe xuống, day nhẹ giữa hai hàng lông mày, nét mặt vẫn bình thản như thường khi trò chuyện với cậu.
Sau đó, họ ăn hết chỗ xiên nướng trên bàn như thế nào, rồi ai đi rửa mặt, ai tắt đèn ra sao, Triệu Khê đều không nhớ rõ nữa.
Cậu chỉ nhớ, khi hai người mỗi người một giường, Phí Thủ tắt ngọn đèn cuối cùng trong phòng, trên màn hình điện thoại của cậu vừa hiển thị 23:02.
Không giống như cậu đã nghĩ.
Sau khi tỉnh rượu, Triệu Khê đặc biệt tỉnh táo, một chút buồn ngủ cũng không có, đành trở mình, nhìn về phía Phí Thủ.
Vài giây sau, giọng nói của Phí Thủ truyền đến từ bên kia, thấp hơn bình thường, còn hơi khàn, dường như không được khỏe lắm:
"Không ngủ được à?"
Triệu Khê hỏi:
"Cậu say rồi hả?"
Phí Thủ không phủ nhận:
"Ừm."
Hắn không nhịn được cười khẽ:
"Không ngờ tôi cũng có ngày uống say."
"Cậu uống bao nhiêu?"
Phí Thủ hồi tưởng:
"Hai ly? Hoặc có thể là hai ly rưỡi."
Không ai biết chai rượu nho kia có nồng độ cồn cao đến đâu, nhưng Triệu Khê chỉ uống nửa ly đã choáng váng, còn Phí Thủ bẩm sinh tửu lượng tốt nhưng hiếm khi uống rượu, hai ly rưỡi đã là giới hạn của hắn.
Hắn vừa dứt lời, liền thấy Triệu Khê kéo chăn ra, ngồi dậy.
Triệu Khê đi thẳng đến bàn trà, ngồi xổm trên sofa, mượn ánh sáng từ khu vui chơi phía đối diện để tìm kiếm thứ gì đó. Sau một hồi lục lọi, cậu mở nắp chai nước khoáng, rồi đi đến bên cạnh Phí Thủ, đưa cho hắn.
Cậu xòe tay ra, đến lúc này Phí Thủ mới nhận ra, hóa ra vừa rồi Triệu Khê đang tìm thuốc giải rượu.
Trong khoảnh khắc yên lặng, Phí Thủ bất chợt bật cười, bất lực thở dài:
"Đừng đối xử tốt với tôi như vậy."
Triệu Khê lạnh nhạt đáp:
"Vậy thì cậu đừng uống, tự sinh tự diệt đi."
Phí Thủ phản ứng cực nhanh, nắm lấy cổ tay cậu, cười híp mắt. Nếu không phải vì bàn tay hắn không có chút sức lực nào, chỉ nghe giọng thôi, Triệu Khê thật sự sẽ nghĩ rằng hắn chẳng hề say rượu:
"Tôi nói sai rồi, cậu tốt với tôi thêm một chút nữa đi."
Triệu Khê: "..."
Phí Thủ uống xong thuốc nhưng vẫn không buông tay, ngược lại còn kéo Triệu Khê về phía mình:
"Lúc ở trên lầu, những lời tôi nói, cậu có nghe thấy không?"
Triệu Khê chăm chú nghe hắn nói, vô thức thuận theo lực kéo, cả người ngả về phía Phí Thủ:
"Nghe một nửa."
Rõ ràng trong phòng chỉ có hai người bọn họ, nhưng giọng nói cả hai đều rất nhẹ.
Phí Thủ khẽ cười:
"Nửa nào chưa nghe thấy? Tôi nói lại lần nữa nhé?"
Triệu Khê cụp mắt xuống, không hiểu sao lại nằm chung giường với Phí Thủ, cậu giãy giụa muốn ngồi dậy:
"Nói một lần là đủ rồi, có gì mà phải nói lại."
"Vậy nói chuyện khác đi?" Phí Thủ cố nhịn cười: "Vừa nãy tôi làm rơi tờ giấy xuống đất, lúc cúi xuống nhặt, cậu đoán xem tôi nhìn thấy gì?"
Triệu Khê đột nhiên cứng đờ, quên cả việc giãy ra khỏi tay hắn:
"Cậu thấy gì?"
Phí Thủ khẽ "ồ" một tiếng, trêu chọc cậu:
"Cậu giấu cái đó làm gì?"
Triệu Khê: "..."
Triệu Khê thản nhiên nói:
"Tôi có gì để giấu chứ? Có lẽ là của người trước đó vô tình làm rơi."
Phí Thủ cười đến mức giọng cũng run lên.
Triệu Khê mặt không cảm xúc nhìn hắn:
"Còn cười nữa thử xem?"
Phí Thủ theo phản xạ thu lại nụ cười, im lặng vài giây, nhưng rồi vẫn không nhịn được mà cong khóe mắt.
"Triệu Khê."
Triệu Khê đã hơi không muốn để ý đến hắn nữa:
"Gì?"
"Có một câu hình như tôi chưa từng nói với cậu."
Triệu Khê nhếch môi:
"Là tôi lãnh cảm? Nói rồi."
Phí Thủ khẽ cười, giọng chậm rãi mà nghiêm túc:
"Những lời tôi nói vào sinh nhật hôm đó, cậu đừng để trong lòng."
Triệu Khê ngẩng đầu lên giữa màn đêm, ánh mắt chạm vào đôi mắt trầm tĩnh, kiên định của Phí Thủ.
"Từ lúc đó đến giờ tôi vẫn luôn hối hận. Cậu không hề tệ, cậu là người tốt nhất trên thế giới này."
Chóp mũi Triệu Khê lại hơi cay cay.
Thật kỳ lạ, cậu cứ nghĩ 15 ngày đó đã lấy đi hết nước mắt cả đời mình rồi.
Phí Thủ giơ tay ôm lấy cậu, cả chiếc chăn mềm mại, ấm áp cũng bao bọc cả hai trong vòng tay hắn.
Triệu Khê đặt tay lên hõm vai Phí Thủ, muốn đẩy ra, nhưng chẳng hiểu sao lại chần chừ.
Một lúc lâu sau, cậu mới lí nhí:
"Nóng."
Nhưng Phí Thủ vẫn không nới lỏng vòng tay, như trước đây, hắn vùi đầu vào hõm cổ cậu, hít nhẹ rồi bất chợt nói:
"Cậu có biết không? Giờ trên người cậu toàn là mùi của tôi."
Không khí giữa hai người lại trở nên kỳ lạ.
Trong chăn, ấm áp, uể oải, Phí Thủ nắm lấy tay Triệu Khê, đặt lên sợi dây chuyền trên cổ mình.
"Cậu luôn có quyền từ chối tôi, hoặc đẩy tôi ra."
"Triệu Khê, nếu cậu vẫn còn cảm thấy ghê tởm, thì đừng cho tôi cơ hội lấn tới."
Phí Thủ lại cúi đầu xuống, đầu môi khẽ chạm vào d** tai Triệu Khê.
Cảm giác ấy còn nhẹ hơn cả lông vũ, không giống như nụ hôn mà Triệu Khê đã tưởng tượng.
Nụ hôn của Phí Thủ chậm rãi dịch chuyển, từ d** tai, đến trán, lông mày, rồi chóp mũi của cậu. Nhưng ngay cả như vậy, nó vẫn không giống một nụ hôn mang theo d*c v*ng.
Nó giống như khi còn nhỏ, cậu làm nũng với mẹ trên giường, trước khi ngủ sẽ nhận được một nụ hôn chúc ngủ ngon vậy.
Không có h*m m**n, chỉ tràn đầy tình yêu thuần khiết, nặng trĩu, sắp tràn khỏi lồng ngực.
Phí Thủ chưa từng cảm nhận được tình yêu thuần túy như thế, nhưng ngay khoảnh khắc này, hắn lại vô thức nắm bắt được loại tình cảm vừa khó khăn nhất, vừa đơn giản nhất trên thế giới.
Ngay cả Triệu Khê, người vốn chậm chạp với những chuyện thế này, cũng rốt cuộc cảm nhận được.
Ngón tay cậu lướt nhẹ trên mặt dây chuyền, trong lòng rối bời, nghĩ đến rất nhiều điều. Nhưng nghĩ đến một nửa, cậu lại cảm thấy mệt mỏi.
Cân nhắc thiệt hơn thì mệt, tính toán được mất thì mệt, đo đạc tình yêu lại càng mệt.
Cậu đã không còn sức để suy nghĩ thêm.
Đêm giao thừa, khi tất cả mọi người đang cùng nhau đếm ngược ở quảng trường trung tâm khu vui chơi, pháo hoa vút lên bầu trời, đạt đến điểm sáng rực rỡ nhất.
Triệu Khê buông lỏng tay, nhưng ngay khi sợi dây chuyền sắp tuột xuống, cậu lại siết chặt lần nữa, kéo Phí Thủ xuống, chủ động hôn lên môi hắn.
...
3 giờ sáng, ánh đèn trong phòng lại một lần nữa sáng lên.
Triệu Khê giơ tay che mắt khỏi ánh sáng chói lóa, cơ thể vẫn còn hơi run rẩy không thể kiểm soát. Phí Thủ thì đi thẳng vào phòng tắm, súc miệng lần nữa.
Đợi đến khi hắn dọn dẹp xong, quay lại giường, Triệu Khê mới miễn cưỡng bình ổn lại.
Thật ra cũng không làm gì quá đáng, chỉ là ngưỡng chịu đựng của Triệu Khê quá thấp, một chút quá trớn cũng khiến cậu dễ dàng run rẩy.
Phí Thủ chống tay vào thành giường, từng tin nhắn chúc mừng năm mới từ gia đình liên tục xuất hiện trên màn hình điện thoại của Triệu Khê. Cậu trả lời từng cái một, sau đó mở vòng bạn bè lướt qua một lượt.
Lục Bạch và Lâm Chính đang chơi rất vui, video mới đăng cho thấy bọn họ đang ngồi trên vòng đu quay đếm ngược. Khi pháo hoa nổ tung trên bầu trời, góc quay lật ngược lại, trong ô cabin phía xa, Chu Như đang phối hợp với bạn gái tạo dáng trái tim trước ống kính.
Phí Thủ khẽ hắng giọng, đưa cho cậu một chai nước khoáng.
Triệu Khê nhấp một ngụm, bất chợt hỏi:
"Cậu nhận ra mình thích tôi từ khi nào?"
Bình thường, Phí Thủ luôn thẳng thắn với những câu hỏi kiểu này, nhưng lần này, khi Triệu Khê vừa dứt lời, hắn lại im lặng.
Cậu nhướng mày:
"Không nói được à?"
Thật ra cũng không hẳn.
Lần đầu tiên Phí Thủ thực sự nhận ra tình cảm của mình là vào cái đêm bà ngoại vứt bỏ bộ sưu tập của hắn. Nhưng thực ra, từ rất lâu trước đó, hắn đã mơ hồ có cảm giác rồi.
Hắn chậm rãi nói:
"Lúc đầu cảm thấy kỳ lạ, có lẽ vì mọi người khi tưởng tượng về người mình thích sẽ hình dung ra một ai đó khác nhau, nhưng từ nhỏ đến lớn, tôi chỉ nghĩ đến duy nhất một người. Thế nên tôi cảm thấy hơi lạ."
Nhưng cái "lạ" ấy cũng không kéo dài quá lâu. Ngược lại, vì trong đầu toàn là Triệu Khê, Phí Thủ cũng chẳng để ý thêm nữa.
Triệu Khê là người thân thiết nhất với hắn trên thế giới này, cũng là người bạn duy nhất của hắn. Cậu lại còn đẹp như vậy, hắn có cảm giác với cậu cũng là điều bình thường thôi, phải không?
Nhưng Triệu Khê lại nhớ đến một chuyện khác, chuyện mà cậu đã cố tình chôn sâu vào ký ức.
Không nhớ rõ vì chuyện gì, hình như Phí Thủ đã chọc giận cậu.
Cậu tức không chịu nổi, nên sáng hôm sau, khi gọi điện cho hắn, hai người cãi nhau một trận.
Triệu Khê mắng mấy câu, nhưng rồi lại cảm thấy mình hơi quá đáng. Vì đối phương vẫn luôn im lặng, thậm chí còn có tiếng hít thở khe khẽ, như thể đang cố nén khóc.
Cậu bắt đầu cảm thấy bất an, không biết mình có đi quá giới hạn hay không.
Cậu im lặng một lúc, rồi thấp giọng nói:
"Xin lỗi, lúc đó tôi hơi kích động, không cố ý nói cậu như thế đâu."
Bên kia vẫn không trả lời, chỉ có tiếng thở ngày càng nặng nề hơn.
Triệu Khê càng hoảng:
"Cậu khóc rồi? Tôi cũng đâu có dữ đến vậy?"
Cuối cùng Phí Thủ cũng có phản ứng, giọng còn hơi nghẹn lại, như thể đang cố kìm nén:
"Không có... tôi còn việc, cúp máy trước đây."
"Vậy mà bảo không có?"
Triệu Khê cau mày, cậu nghe ra được sự khác thường, rõ ràng Phí Thủ đã khóc đến không nói tròn câu.
"Thật sự không có..."
Phí Thủ cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Triệu Khê chờ mãi vẫn không nghe hắn nói tiếp, thậm chí cả tiếng thở cũng đột ngột biến mất. Rõ ràng là hắn sợ cậu nghe thấy mình khóc nên đã tắt micro.
Triệu Khê lập tức cúp máy, đổi sang gọi video.
Mãi lâu sau Phí Thủ mới chịu bắt máy, hắn cụp mắt xuống, hơi thở vẫn chưa ổn định, mang theo một cảm giác khó diễn tả.
"Sao lâu vậy mới nhận?"
Triệu Khê nhìn đôi tai đỏ bừng của Phí Thủ trong màn hình, theo phản xạ cũng đưa tay chạm vào vành tai mình. Xác nhận rằng hắn thực sự không khóc, cậu mới hỏi:
"Cậu vừa vận động à?"
Biểu cảm của Phí Thủ thoáng chốc trở nên kỳ lạ.
Hắn khựng lại vài giây, rồi thấp giọng nói:
"Đang "xả"."
Triệu Khê: "?"
Cậu sững sờ, ý gì? Xả cái gì?
Ánh mắt hai người giao nhau trên màn hình, giây tiếp theo, Triệu Khê như bị đánh thức điều gì đó, đột nhiên hiểu ra.
Cậu lập tức tắt video cái rụp.
Cúp máy xong, càng nghĩ càng giận, cậu lại không cam lòng, bèn gọi lại cho Phí Thủ, nghiến răng nghiến lợi mắng hắn mấy câu.
Kết quả là còn chưa mắng xong, Phí Thủ lại nhìn cậu với ánh mắt có chút kỳ lạ.
Tai Triệu Khê lập tức đỏ bừng từ vành tai lan xuống tận cổ, sau đó suốt nửa tháng không dám nhìn thẳng vào mắt Phí Thủ.
Chuyện này dường như chẳng ảnh hưởng gì đến Phí Thủ, nhưng Triệu Khê thì vô cùng xấu hổ, ép bản thân phải quên đi.
Nếu không phải hôm nay Phí Thủ nhắc lại, có lẽ cả đời này cậu cũng chẳng nhớ ra.
Phí Thủ hỏi ngược lại cậu:
"Vậy Triệu Khê, cậu thích tôi từ khi nào?"
Triệu Khê: "..."
Cậu định chối:
"Tôi từng nói là thích cậu à?"
Phí Thủ chăm chú nhìn biểu cảm của cậu:
"Vẻ mặt này có nghĩa là..."
"Là tôi từng nói rồi, tôi rất thích."
Triệu Khê có chút muốn tránh ánh mắt của Phí Thủ.
May mà đúng lúc bối rối, chuông tin nhắn của cậu đột nhiên vang lên.
Là tin nhắn từ Trịnh Linh:
[Trịnh Linh]: 【Tiểu Khê, chúc mừng năm mới!】
Ngay sau đó là một khoản tiền chuyển khoản 8888, số tiền lớn đến mức Triệu Khê không dám bấm vào xem.
[Trịnh Linh]: 【Mua chút đồ ngon với Phí Thủ đi.】
Triệu Khê ngạc nhiên đến mức vội vàng đưa đoạn tin nhắn cho Phí Thủ xem:
"Mẹ cậu sao tự nhiên lại chuyển cho tôi nhiều tiền vậy?"
Dù cậu có nghe nói Trịnh Linh rất giàu, nhưng trong mắt cậu, bà luôn là người lý trí và tỉnh táo. Sao hôm nay lại vượt mặt Phí Thủ mà gửi số tiền lớn như vậy cho cậu chứ?
Phí Thủ liếc nhìn một cái, giúp cậu nhận tiền rồi gõ trả lời.
[Triệu Khê]: 【Cảm ơn mẹ.】
Giọng điệu lạnh nhạt xa cách đủ để Trịnh Linh nhận ra người trả lời tin nhắn không phải Triệu Khê.
Hơn 3 giờ sáng, vậy mà Trịnh Linh vẫn chưa ngủ.
Bà nhận được tin nhắn xong, suốt 10 phút sau vẫn để trạng thái "đang nhập", như thể đang trải qua một cuộc giằng co nội tâm rất phức tạp. Cuối cùng, bà không nhắn gì thêm, chỉ lặng lẽ chuyển thêm 8888 cho Triệu Khê.
Triệu Khê mở trang cá nhân của Trịnh Linh lên xem, phát hiện cách đó đúng 1 phút, bà vừa sửa bài đăng trạng thái.
Từ một câu "Phấn đấu", vốn trước nay không bao giờ thay đổi, nay đã chuyển thành một biểu cảm vô cùng áy náy.
Triệu Khê: "?"
Cậu rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn về phía Phí Thủ.
Lúc này, Phí Thủ đang cúi xuống nhặt mấy viên giấy bị rơi vãi trên sàn. Nhận ra ánh mắt của Triệu Khê, hắn ngước lên hỏi:
"Sao thế?"
Triệu Khê nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, cảm thấy khó hiểu:
"Mẹ cậu sao tự nhiên lại áy náy vậy? Vì không thể đón giao thừa với cậu à?"
Phí Thủ không dừng động tác, chỉ mất vài giây đã dọn dẹp xong, giọng điệu vẫn bình thản như trước:
"Cũng có thể là vì có lỗi với cậu?"
Triệu Khê không hiểu ý hắn, mà Phí Thủ cũng chẳng giải thích gì thêm. Hắn chỉ đứng dậy, vào phòng tắm rửa sạch tay.
Hắn để lại một chiếc đèn ngủ dịu nhẹ, mở một chương trình tạp kỹ, cùng Triệu Khê tựa vào đầu giường xem.
Triệu Khê không chống đỡ được bao lâu, ban đầu còn cầm điện thoại lướt mạng, nhấn thích bài viết của bạn bè trên các nền tảng. Nhưng không biết từ lúc nào đã ngủ quên, mơ màng tựa vào vai Phí Thủ, rồi từ từ trượt xuống nằm gọn trong chăn, điện thoại cũng rơi xuống bên cạnh gối.
Phí Thủ giúp cậu đặt điện thoại lên tủ đầu giường, không tắt TV, chỉ giảm bớt âm lượng và ánh sáng. Trong lòng hắn, có một cảm giác mềm mại không thể diễn tả.
Đây là một đêm giao thừa rất bình thường, nhưng đối với Phí Thủ, có lẽ chẳng còn đêm giao thừa nào tốt đẹp hơn thế này nữa.
...
Rạng sáng 6 giờ.
Ánh sáng ban mai lờ mờ xuyên qua rèm cửa, chiếu vào căn phòng vẫn còn sáng đèn. Căn phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có những tràng cười được chèn vào hậu kỳ của chương trình tạp kỹ vang lên đều đặn. Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, hai người cùng cuộn tròn trong chăn, say ngủ.
Triệu Khê lơ mơ giữa cơn mộng, trong đầu vẫn văng vẳng câu hỏi của Phí Thủ.
Cậu đã thích Phí Thủ từ khi nào?
Là vào cái ngày dưới lầu, khi Phí Thủ hôn cậu lần đầu tiên, và hương vị của viên kẹo táo đỏ lan tỏa trong miệng?
Hay là năm 18 tuổi, khi Phí Thủ nắm lấy tay cậu, nói rằng muốn đưa cậu cùng nhau bỏ trốn?
Hay là khi cậu phát hiện, giữa biển người đông đúc, ánh mắt Phí Thủ luôn lặng lẽ dõi theo cậu, và trong những bức ảnh hắn chụp, cậu luôn đứng ngay chính giữa khung hình?
Triệu Khê không tìm được câu trả lời. Nhưng trong mơ, cậu thấy một ký ức đã rất xa. Năm 9 tuổi, Phí Thủ trèo xuống từ cây cam, chuyển đến lớp của cậu, rồi ngồi xuống vị trí ngay bên cạnh.
Lục Bạch ngồi bàn trên, tò mò quan sát Phí Thủ một lúc, rồi chủ động bắt chuyện:
"Chào cậu, mình là Lục Bạch."
Triệu Khê thay Phí Thủ trả lời:
"Cậu ấy là Phí Thủ, bạn mới của tớ."
Lục Bạch gật gù:
"Vậy cậu ấy cũng là bạn mới của mình nhỉ?"
Triệu Khê cau mày, lập tức phản đối:
"Không được."
Lục Bạch khó hiểu:
"Tại sao?"
Triệu Khê chẳng cần nghĩ ngợi:
"Là tớ phát hiện cậu ấy trên cây cam trước, là tớ tự chọn cậu ấy làm bạn, vậy nên cậu ấy chỉ có thể là bạn của một mình tớ thôi."
Phí Thủ, từ đầu đến cuối vẫn im lặng, chợt ngẩng đầu lên.
Triệu Khê nghiêm túc nhắc lại với hắn:
"Tớ là người bạn tốt nhất, là người bạn duy nhất của cậu. Chúng ta phải ở bên nhau cả đời, đúng không?"
Phí Thủ im lặng thật lâu, khẽ gật đầu, từng chữ từng chữ chậm rãi lặp lại lời của Triệu Khê, như thể muốn khắc sâu câu nói vô tư ấy vào tận xương tủy, hòa vào máu thịt của mình.
"Cậu là người bạn tốt nhất, là người bạn duy nhất của tớ."
"Chúng ta sẽ bên nhau cả đời."
Hóa ra lời hứa này, là cậu nói ra trước. Và Phí Thủ vẫn luôn ghi nhớ.
— Chính văn hoàn —