Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 38

Lâu ngày không gặp, Phí Thủ và Triệu Khê lại bước vào quán ăn Hàn Quốc quen thuộc.

Họ khá may mắn. Vừa mới vào quán, những đám mây đen nặng trĩu ngoài trời đã bắt đầu kéo đến, không khí oi bức mang theo dấu hiệu sắp có mưa. Trong quán, lượng khách vẫn không nhiều.

Gió khẽ lùa qua cánh cửa, làm chiếc chuông gió leng keng vang lên những âm thanh trong trẻo, tựa như có thể thanh lọc tâm hồn con người.

Triệu Khê ngồi xuống vị trí gần cửa sổ. Tấm kính được lau sạch bóng phản chiếu rõ cảnh vật bên ngoài, nhưng cậu chỉ lướt mắt qua rồi nhanh chóng dời ánh nhìn, rút điện thoại từ trong túi ra.

Cậu tựa lưng vào ghế sofa, im lặng suốt cả quá trình, dường như đang nhắn tin với ai đó. Nói là cùng nhau đi ăn, nhưng thực chất cũng chỉ là ăn mà thôi, ngay cả một câu nói dư thừa cũng chẳng có.

Sự im lặng này, ngay cả sau những lần hai người cãi vã, cũng hiếm khi xuất hiện.

Phí Thủ ngồi đối diện cậu. Khi gọi món, hắn phát hiện Triệu Khê đã gọi trước phần ăn của mình, gọi món cơm trộn trong thố đá. Không những vậy, cậu còn thanh toán trước cả phần của hắn.

Lúc đầu, Phí Thủ còn cảm thấy vui vì cậu chịu đi ăn cùng mình, nhưng giờ đây, trong lòng hắn chỉ còn lại một khoảng trống rỗng.

"Không phải cậu nói muốn ăn soup bí đỏ sao?" Thấy Triệu Khê nhắn tin có vẻ chậm lại, như thể sắp tạm dừng, Phí Thủ mới lên tiếng.

Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ cũng bưng phần cơm trộn mà Triệu Khê gọi ra, kèm theo một đĩa nhỏ kim chi cay và một chén soup bí đỏ miễn phí.

Triệu Khê cầm chén soup lên, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cơn mưa đang nặng hạt dần. Cậu cất giọng:

"Giờ tôi muốn ăn sushi, cậu có đi mua không?"

Đó là giọng điệu quen thuộc mỗi khi cậu muốn châm chọc người khác, thoạt nghe tưởng chừng bình thản, nhưng trong câu chữ lại ẩn chứa gai nhọn.

Phí Thủ cứng người.

Trước đây, Triệu Khê chưa từng nói chuyện với hắn bằng giọng điệu mỉa mai như thế này.

Triệu Khê nói xong, không nhìn hắn, chỉ dùng thìa khuấy qua loa bát cơm trong thố đá.

"Cậu vẫn còn giận sao?"

"Cậu đang nói chuyện nào?" Triệu Khê cúi đầu xúc một miếng cơm, cuối cùng cũng chịu mở miệng đáp lời, không còn tiếp tục phớt lờ hắn nữa.

Từ bên ngoài nhìn vào, trông họ có vẻ như đang trò chuyện rất hòa hợp, nhưng chỉ có Phí Thủ mới nghe rõ những lời mà Triệu Khê nói.

"Có quá nhiều chuyện có thể khiến tôi giận cậu. Nhưng nếu nghĩ kỹ lại, dường như chẳng có chuyện nào đáng để bận tâm cả, tất thảy đều chỉ là chuyện vặt vãnh mà thôi."

Vừa dứt lời, nhân viên phục vụ lại bước tới, đặt phần ăn mà Phí Thủ gọi xuống bàn.

Từ đó trở đi, Triệu Khê không nói thêm gì nữa.

Bầu không khí kỳ lạ ấy bao trùm cả hai người trong suốt bữa ăn. Triệu Khê thật sự không có khẩu vị, chỉ ăn chưa đến nửa bát rồi lại cầm điện thoại lên.

Thực ra, tâm trạng của Phí Thủ lúc này vẫn khá bình ổn. Hắn thậm chí còn có thể mặt dày giả vờ vô tình tiếp tục bắt chuyện với Triệu Khê:

"Cậu đang nhắn tin với ai thế?"

Triệu Khê đáp ngắn gọn:

"Không muốn nói với cậu."

Phí Thủ hỏi tiếp:

"Tôi có quen không?"

Triệu Khê liếc hắn một cái, chẳng hiểu sao hôm nay Phí Thủ lại đột nhiên quan tâm đến chuyện cậu và Lục Bạch nhắn tin như vậy:

"Có."

Động tác của Phí Thủ khựng lại. Không biết vì sao, hắn không hỏi thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ cúi đầu.

Không muốn nói với hắn. Người mà hắn quen.

Phí Thủ biết người đó là ai, là người yêu cũ của Triệu Khê.

Từ giây phút ấy, từng chi tiết nhỏ nhặt đều bị phóng đại vô hạn trong mắt hắn.

Mỗi lần Phí Thủ ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa họ gần đến mức hắn có thể nhìn thấy khóe môi Triệu Khê khẽ cong khi nhắn tin, ánh mắt dịu dàng chưa từng thuộc về hắn.

Người trước mặt hắn giống như một cơn gió mà hắn không thể nắm giữ. Chỉ một chút lơ là, Triệu Khê sẽ trượt khỏi tay hắn mất.

Triệu Khê không hề tức giận vì chuyện ban nãy, thậm chí chẳng tỏ vẻ lạnh nhạt. Cậu chỉ xem Phí Thủ như một người bạn cùng bàn bình thường, ăn xong cũng không giục giã mà kiên nhẫn ngồi chờ hắn kết thúc bữa ăn.

Chỉ vậy thôi mà Phí Thủ đã gần như sụp đổ.

Hắn đưa từng muỗng cơm lên miệng, nhưng vị đắng lan tràn trên đầu lưỡi. Sự sợ hãi vì bị ngó lơ cứ lớn dần lên trong lòng.

Điều này khác hoàn toàn so với khi họ nói chuyện trên mạng. Dù biết có thể Triệu Khê sẽ không quan tâm đến mình nữa, nhưng ít nhất hắn vẫn còn chút hy vọng.

Sao lại thành ra thế này?

Rõ ràng hắn cứ ngỡ mình đã tìm ra cách để đến gần Triệu Khê hơn, vậy mà giờ đây chỉ vì cậu đối xử với hắn như một người bạn bình thường, hắn đã không chịu nổi.

Đầu mũi Phí Thủ cay xè. Nhưng hắn sợ nếu khóc sẽ chỉ khiến Triệu Khê cảm thấy phiền chán, nên đành cúi đầu, cố nuốt những giọt nước mắt, tê dại đưa từng muỗng cơm vào miệng, mong có thể nuốt trôi tảng đá đang chặn ngang cổ họng.

Cảm giác này giống hệt như những đêm hắn nằm trên giường, bụng rỗng cồn cào, đếm từng giây từng phút chờ trời sáng.

Thế nhưng, dù là vậy, hắn vẫn muốn ở bên cạnh Triệu Khê.

Phí Thủ chớp mắt một cái, thấy một giọt nước mắt rơi thẳng xuống bát cơm. Hắn giả vờ như không có gì, ăn sạch phần cơm còn lại, cùng với cả giọt nước mắt ấy.

Đợi đến khi cảm giác nóng rát nơi khóe mắt dịu xuống, Phí Thủ mới ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ, giả bộ thản nhiên nói:

"Tôi ăn xong rồi. Không làm phiền hai người trò chuyện chứ?"

Triệu Khê không đáp, mặt không cảm xúc cất điện thoại đi, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.

...

Mưa đã tạnh, chiếc xe mà cậu gọi cũng vừa lúc dừng trước cửa quán.

Cậu bước lên trước, lần này không còn ngồi ghế phụ như lúc đến, mà mở cửa sau, lặng lẽ chui vào trong.

Phí Thủ không kịp nghĩ kỹ vì sao chiếc xe lại đến đúng lúc như vậy, vừa khéo trùng với thời điểm hắn ăn xong.

Hắn do dự đứng giữa ghế sau và ghế phụ phía trước. Khi hắn còn đang lưỡng lự, cả hai bên cửa kính xe đều hạ xuống.

Triệu Khê chống cằm nhìn về phía bên kia, để lại cho hắn một tấm lưng lạnh lùng đến vô cảm. Cậu quay mặt đi, từ góc độ này, chiếc cổ thon dài trông vô cùng đẹp mắt.

Phí Thủ bước lên hai bước, mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào trong.

Rõ ràng lần này hắn đã cẩn thận giữ khoảng cách xã giao giữa hai người, vậy mà không hiểu sao vẫn khiến Triệu Khê không vui.

Vừa mới khởi động xe, Triệu Khê đã nhíu mày:

"Ở cạnh tôi khó chịu đến thế sao?"

Phí Thủ sững lại, không biết cậu đang giận chuyện gì, nhưng vẫn thấp giọng nói:

"Xin lỗi."

"..."

Trong gương chiếu hậu, lồng ngực Triệu Khê phập phồng theo từng nhịp thở.

Cậu hít sâu hai lần, sau đó lạnh nhạt lên tiếng:

"Bác tài, phiền anh tấp vào lề giúp tôi."

Phí Thủ bối rối, nhìn xe chầm chậm tấp vào ven đường. Triệu Khê mặt không cảm xúc mở cửa xe, không chút do dự bước xuống, bất chấp cơn mưa lạnh lẽo bên ngoài.

Sợi dây căng cứng trong đầu Phí Thủ đột nhiên đứt phựt. Hắn không suy nghĩ nhiều, lập tức nhảy xuống xe theo, nắm lấy cổ tay Triệu Khê.

"Cậu..." Hắn khựng lại, biết rõ Triệu Khê vốn không chịu được những lời nặng nề, bèn đột ngột im bặt.

Cơn mưa bụi bay nghiêng, rơi lấm tấm trên gương mặt Triệu Khê, theo đường nét gò má chảy xuống cằm rồi nhỏ xuống. Làn hơi lạnh tỏa ra từ cậu khiến gương mặt ấy càng thêm rõ nét và xinh đẹp hơn.

Triệu Khê liếc nhìn hắn một cái:

"Ai cho cậu xuống?"

Phí Thủ siết chặt cổ tay cậu, không chịu buông.

"Cậu định đi đâu?" Phí Thủ nói: "Tôi đi với cậu."

"Buông tay."

Phí Thủ nhìn cậu một cái, sau đó thả tay ra, xoay người đi về phía chiếc xe.

Triệu Khê nhìn động tác của hắn, vẻ lạnh lùng trong mắt càng thêm sâu. Nhưng Phí Thủ không lên xe, mà cúi xuống nói gì đó với tài xế, rồi lấy túi của mình ra, "cạch" một tiếng đóng sập cửa xe lại.

Hắn quay người lần nữa, mới phát hiện Triệu Khê vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nhìn hắn không chớp mắt.

Khoảng cách chiều cao giữa họ vẫn có chút chênh lệch. Khi Phí Thủ tiến lại gần, Triệu Khê khẽ ngẩng đầu lên, để mặc những hạt mưa đọng trên mặt. Có vẻ cậu không ngờ hắn thực sự sẽ buông tay, lại càng không ngờ hắn sẽ quay lại. Điều đó khiến cậu ngây người trong thoáng chốc.

Triệu Khê luôn ăn mặc theo sở thích, bất kể thời tiết ra sao. Làn da trắng lạnh của cậu trông càng thêm mong manh dưới cơn mưa. Nhìn cậu như vậy, Phí Thủ không khỏi nghĩ:

"Cậu có đang lạnh không?"

Hắn vừa đến gần, Triệu Khê còn chưa kịp trưng ra vẻ mặt lạnh nhạt, đã nghe hắn nói:

"Vừa nãy cậu thấy tôi khóc đúng không?"

Triệu Khê: "..."

Không hiểu sao, rõ ràng là Phí Thủ khóc, vậy mà khi hắn nói ra, người cảm thấy lúng túng lại là cậu.

Phí Thủ liếc nhìn xung quanh. Nơi họ đứng vẫn khá kín gió, nhưng cơn mưa này chưa biết bao giờ mới tạnh, hắn đành phải nói ngắn gọn.

"Ăn cơm với cậu không hề khó chịu, tôi chỉ chưa quen việc bị cậu phớt lờ."

"Cậu không nói rõ ràng, tôi chỉ có thể đoán hết lần này đến lần khác. Cậu chán ghét tôi, hay chỉ cảm thấy phiền? Cậu không từ chối khi tôi hôn cậu, nhưng lại không muốn ngồi cùng tôi."

"Tôi cũng sẽ không cam lòng. Khi ở lớp với tôi, cậu đã nghĩ đến anh ta sao? Anh ta có nhiều kinh nghiệm hơn tôi, nhưng tôi cũng có thể cố gắng mà."

Triệu Khê nhíu mày:

"Anh ta? Ai?"

Phí Thủ miễn cưỡng nói, giọng cực kỳ nhỏ:

"Chính cậu nói mà, bạn trai cũ..."

Triệu Khê: "Cái gì?"

Cậu đâu biết mình có bạn trai cũ? Ai đang bịa chuyện đấy?

Cảm giác không cam lòng trong lòng Phí Thủ càng trỗi dậy. Hắn cúi đầu, đôi mắt bị mưa làm cay đến đỏ hoe:

"Tôi đã tập thắt cuống cherry suốt ba ngày rồi... nhưng... nhưng có những thứ không có năng khiếu thì vẫn là không có năng khiếu mà."

Triệu Khê không hiểu tại sao rõ ràng người giận là mình, cãi qua cãi lại, cuối cùng người khóc lại thành Phí Thủ.

"Ai nói tôi có bạn trai cũ?"

Phí Thủ vừa định nói "rõ ràng là cậu tự thừa nhận trong game", nhưng rồi chợt nhớ ra gì đó, bừng tỉnh:

"Vậy đó cũng chỉ là lời nói lúc giận dỗi?"

Triệu Khê: "..."

Lần này, cậu thực sự tức đến bật cười:

"Phí Thủ, cậu giỏi lắm."

Phí Thủ mím môi, trong tầm mắt chỉ thấy Triệu Khê quay mặt đi, không nhìn thấy biểu cảm của cậu, nhưng hắn quá quen giọng điệu này rồi. Đây là kiểu cậu nghiến răng nghiến lợi vì tức giận. Nếu không dỗ dành đàng hoàng, ít nhất 1 tuần Triệu Khê sẽ không thèm nói chuyện với hắn nữa.

Cơn mưa bên ngoài vẫn chưa có dấu hiệu ngớt. Phí Thủ lấy điện thoại ra xem thử, dự báo nói cơn mưa lớn này phải ít nhất 3 tiếng nữa mới tạnh.

Hắn không tiếp tục xoáy vào chủ đề vừa rồi, mà nhanh chóng chuyển hướng:

"Mưa lớn quá, qua nhà tôi trước đi."

Triệu Khê muốn từ chối, nhưng vừa ngẩng đầu, đã thấy Phí Thủ đang lau nước mắt.

Phí Thủ có hơi xấu hổ, khóc hai lần vì một người bạn trai cũ không có thật, trông hắn đúng là nhỏ mọn thật. Nhưng rõ ràng hắn cảm thấy mình rất rộng lượng mà.

Lúc nhận ra ánh mắt của Triệu Khê, Phí Thủ làm như không có chuyện gì, mỉm cười nhẹ:

"Không khóc, chỉ là mưa... là mái nhà bị dột thôi."

Lời từ chối của Triệu Khê xoay vòng trên đầu lưỡi rồi lại nuốt xuống, cậu nghiêng đầu, không nhìn Phí Thủ nữa.

Công ty của Trịnh Linh nằm gần đây, trước khi Phí Thủ được đưa đến nhà chú, hắn từng có một khoảng thời gian dài sống ở đây. Nhưng bây giờ ngôi nhà này đã rất lâu không có ai ở, đến cả Triệu Khê cũng chưa từng đến.

Khu này tuổi đời nhà khá cũ, nhà họ Phí nằm ở tầng 6 của tòa nhà không thang máy.

Đèn cảm ứng bật sáng ngay khi hai người bước vào, Phí Thủ lấy ra vài chiếc chìa khóa, thử từng cái một.

Triệu Khê tựa vào tường, nhìn thấy cảnh hắn đổi chìa mấy lần liền nhướng mày:

"Làm gì vậy? Khoe nhà giàu hả?"

"Không phải." Hiếm khi Phí Thủ có chút ngượng ngùng, bởi hắn và Trịnh Linh không mấy thân thiết, nên những bất động sản mà bà mua, hắn cũng chẳng ghé qua bao giờ: "Lần cuối đến đây là 5 năm trước, tôi cũng không nhớ chìa nào."

Sau vài lần thử, cuối cùng có tiếng "cạch" vang lên, cửa mở ra.

Phí Thủ đưa mắt nhìn quanh, cách trang trí trong nhà so với ký ức của hắn không thay đổi nhiều. Hắn đóng cửa lại, tiện tay ném chùm chìa khóa vào tủ giày, mở tủ tìm ra một đôi dép, cúi người đặt trước chân Triệu Khê.

Rất nhanh sau đó, hắn tìm được một chiếc khăn mới và vài bộ quần áo dự phòng rồi từ phòng bước ra.

Triệu Khê đang ngồi chồm hổm trên chiếc tủ ở phòng khách, lén lút nhìn gì đó.

Phí Thủ nhẹ nhàng bước tới, đến khi đứng ngay sau lưng Triệu Khê, một cái bóng mờ mờ bao phủ lên người cậu. Triệu Khê giật mình, ngẩng đầu lên nhìn hắn, có lẽ vì làm chuyện mờ ám nên theo phản xạ giấu tay ra sau.

Ánh mắt Phí Thủ lướt qua album có ảnh chụp chung của hai người, cố ý hỏi:

"Xem gì vậy?"

Triệu Khê đứng dậy, tránh ánh mắt hắn:

"Không có gì."

Phí Thủ đứng sau lưng cậu, lật giở album vài lần.

Từ nhỏ đến lớn, hắn không thích chụp ảnh, ông bà ngoại cũng chẳng mấy để tâm đến chuyện này. Vì vậy, tất cả ảnh của hắn đều là do mẹ Triệu Khê tiện tay chụp khi chụp con trai mình.

Phần lớn những bức ảnh đó đều là cảnh Triệu Khê sát lại gần hắn, hướng về ống kính làm đủ trò nghịch ngợm, khuôn mặt rạng rỡ và tươi sáng. Còn hắn thì đứng đó, cứng đờ và lúng túng, như thể chỉ là một món đạo cụ để Triệu Khê tạo dáng.

Từ 9 tuổi đến 14 tuổi, tất cả đều như vậy.

Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi họ 15 tuổi.

Bước vào tuổi dậy thì, Triệu Khê ít dần những chủ đề chung với bạn bè cùng trang lứa, vòng tròn xã hội dần thu hẹp, cậu cũng nói ít đi, với ống kính càng thêm xa cách, dè dặt. Phí Thủ chịu ảnh hưởng từ cậu, bắt đầu nói chuyện với bạn bè về bóng rổ, về trò chơi, và cả một người hắn thầm thích đầy bí ẩn.

Những bức ảnh khi ấy đã khác trước.

Đa phần là Phí Thủ chủ động khoác vai Triệu Khê, có lúc là ôm lấy vai, có lúc nửa vòng tay ôm lấy eo, thậm chí dù chỉ đơn giản đứng sát bên nhau nhìn vào ống kính, thì vai cũng phải chạm vai. Dù thế nào, hai người vẫn luôn dính lấy nhau trong từng khung hình.

Cuốn album này chỉ toàn ảnh chụp chung. Chính Phí Thủ đã đem chúng đi in, rồi cẩn thận đặt từng tấm vào.

Phí Thủ giải thích:

"Cuốn này tôi luôn để ở đầu giường, sau đó bị mẹ tôi phát hiện, bà mang đi in thêm một bản."

Triệu Khê cau mày:

"Cậu in mấy tấm này làm gì?"

"Ảnh thì còn có thể làm gì nữa?" Giọng Phí Thủ thản nhiên: "Để xem chứ còn gì."

Triệu Khê nhớ mình từng nhờ mẹ chụp không ít ảnh chân dung của Phí Thủ. Nghĩ đến đây, cậu hơi do dự:

"Hình như tôi cũng gửi mấy tấm ảnh chụp riêng của cậu rồi mà?"

Phí Thủ: "Tôi xem cậu."

Triệu Khê ngẩn người mất 2 giây, rồi mới xâu chuỗi lại câu nói của Phí Thủ.

"Ảnh thì còn có thể làm gì nữa? Để xem chứ còn gì."

"Xem cậu."

Triệu Khê im lặng một lúc, tâm trạng khó chịu lúc nãy trên xe cũng lặng lẽ tan biến. Cậu không biết nên đáp lại thế nào.

May mắn thay, Phí Thủ không để ý đến chi tiết nhỏ này. Hắn đưa bộ quần áo trong tay sang, rồi đưa tay chạm nhẹ vào mái tóc ướt sũng của Triệu Khê:

"Dầm mưa lâu vậy rồi, đi tắm trước đi."

Dọc đường về, hai người không bắt được xe, đành phải đi bộ, quần áo đều ướt sũng gần hết.

Triệu Khê vốn có chút sạch sẽ, không thích mặc đồ của người khác, nhưng với Phí Thủ thì không giống vậy. Cậu không suy nghĩ nhiều, nhận lấy quần áo rồi xoay người đi thẳng vào phòng tắm.

...

Hai người lần lượt tắm xong, bầu không khí dần trở nên lạnh lẽo hơn.

Phí Thủ ngồi trên ghế sofa, còn Triệu Khê tránh xa hắn, đứng bên cửa sổ nhìn cơn mưa ngoài kia.

"Một lúc nữa cũng chưa tạnh đâu."

Giọng nói từ phía sau truyền đến. Triệu Khê không quay đầu lại, nhưng vẫn cảm nhận được hơi thở của Phí Thủ ngày một gần hơn. Cuối cùng, hắn đứng hẳn bên cạnh cậu:

"Tôi đã nói với cậu nhiều như vậy, cậu không có gì muốn nói với tôi sao?"

Triệu Khê hỏi ngược lại:

"Nói gì?"

Cậu không giỏi đào bới nội tâm. Hồi trước, mỗi lần bạn bè tâm sự thâu đêm, ai nấy đều thành thật trải lòng, rơi nước mắt đầm đìa. Chỉ có Triệu Khê ôm chân ngồi cạnh Phí Thủ, ngậm ống hút uống nước ngọt, nhỏ giọng hỏi hắn khi nào xong.

"Khi nào kết thúc thế? Buồn ngủ quá." Cậu thúc giục Phí Thủ: "Chúng ta đi ngủ đi."

"Chơi một trò đi." Phí Thủ bỗng nhiên đề nghị: "Cậu hỏi, tôi trả lời, rồi luân phiên đổi lượt."

"Cược gì đây?"

"Một điều ước. Ai không trả lời được trong vòng 10 giây thì phải thực hiện một điều ước của người kia."

Phí Thủ muốn gì, cả hai đều ngầm hiểu. Nhưng Triệu Khê muốn gì, bất kể đó là điều gì, hắn cũng muốn biết.

Ánh mắt của Phí Thủ khiến Triệu Khê có chút muốn trốn tránh.

Cậu vô thức lấy điện thoại ra, định xem bao giờ mưa tạnh, nhưng vừa mới bật màn hình lên, bàn tay của Phí Thủ đã phủ lên đó.

Đầu ngón tay của hắn lúc nào cũng lạnh buốt, đến mức Triệu Khê run lên một chút.

"Ít nhất còn 2 tiếng nữa mới tạnh." Phí Thủ nắm lấy tay cậu, dễ dàng nhìn thấu suy nghĩ trong đầu cậu.

Hắn hạ giọng, dùng kiểu ngữ điệu quen thuộc mà ngày trước vẫn thường dùng để nũng nịu, nhưng cơ thể lại từng bước ép sát:

"Chơi với tôi một ván thôi, được không?"

Triệu Khê theo bản năng lùi về sau, cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh ngắt, không thể lùi thêm nữa.

Phí Thủ nhìn cậu bằng ánh mắt chân thành mà đáng thương, khiến Triệu Khê không thể nào nói lời từ chối.

"Tùy cậu."

Phí Thủ mở miệng trước:

"Lúc nãy trên xe, tại sao lại không vui?"

"..." Cậu lảng tránh: "Không biết."

Sau đó, liền hỏi tiếp:

"Lúc học tiểu học, tại sao cậu lại ăn trộm táo Giáng Sinh của tôi?"

Phí Thủ: "?"

Hắn không ngờ Triệu Khê lại hỏi chuyện này. Nhưng điều khiến hắn bối rối hơn là vẻ mặt nghiêm túc và đầy khó hiểu của Triệu Khê. Câu trả lời suýt nữa bật ra lại bị nuốt xuống.

"Ai kể với cậu chuyện đó?"

Triệu Khê giục:

"Trả lời tôi trước đi."

Phí Thủ: "Không muốn cậu ăn đồ người khác tặng."

Câu hỏi này khiến dòng suy nghĩ của hắn cũng lệch hướng theo:

"Ai là bạn thân nhất của cậu?"

Triệu Khê: "Lục Bạch."

Sắc mặt Phí Thủ thoáng thay đổi. Hắn vốn muốn nhân cơ hội này để nói rõ ràng với Triệu Khê, nhưng không ngờ những gì cậu nghĩ trong đầu lại kỳ lạ đến vậy, khiến cả cuộc trò chuyện cũng đi lệch hướng.

"Răng nanh của cậu có hay bị ngứa không?"

"Tại sao lại thích ăn tiramisu đến thế?"

"Hút thuốc thực sự có gì hay ho không?"

Phí Thủ: "..."

Tốc độ đặt câu hỏi ngày một nhanh, nhịp độ trả lời của cả hai cũng tăng lên, gần như là bật ra không kịp suy nghĩ.

Phí Thủ giữ một chút phòng bị, liên tiếp đặt ra vài câu hỏi đơn giản.

"Món ăn yêu thích nhất là gì?"

"Coca hay Pepsi?"

Triệu Khê lần lượt trả lời từng câu.

Cậu có khả năng tập trung rất cao, khi đã vào trạng thái, những cảm xúc thừa thãi đều bị loại bỏ. Giờ đây, cậu chỉ muốn thắng trong trò chơi này.

Đến lượt Phí Thủ.

Hắn hỏi:

"Vấn đề khiến cậu trăn trở nhất bây giờ là gì?"

Triệu Khê không suy nghĩ:

"Giải quyết mâu thuẫn hay giải quyết người."

Vừa dứt lời, cậu mới nhận ra mình đã nói gì.

Nhịp độ trò chơi bỗng chốc khựng lại.

Lúc này, Phí Thủ nhắc nhở cậu:

"Đến lượt cậu hỏi rồi."

Nhưng Triệu Khê còn tâm trạng nào để hỏi nữa?

Cậu đã nhận ra, từ đầu đến cuối, trò chơi này hoàn toàn là một cái bẫy khổng lồ.

"Cậu cố tình à?"

Phí Thủ chỉ lặng lẽ nhìn cậu.

Trong không gian tĩnh lặng, từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang lên rõ ràng. Đến khi 10 giây trôi qua, Phí Thủ mới chậm rãi mở miệng:

"Tôi thua rồi."

"Cậu nghĩ kỹ chưa? Muốn giải quyết mâu thuẫn, hay giải quyết người?"

Vấn đề mà Triệu Khê đã trăn trở suốt nhiều ngày, luôn né tránh, giờ đây bị chính Phí Thủ đặt thẳng lên bàn.

Lưỡi dao chĩa về phía Phí Thủ, còn chuôi dao lại nằm trong tay Triệu Khê.

Thật kỳ lạ, phải không?

Buổi trưa hắn còn ngang ngược hôn Triệu Khê ngay trong lớp học, ngang ngược kéo cậu đi ăn cùng, rồi ngang ngược ép cậu chơi trò chơi này.

Cuối cùng, khi Triệu Khê đã chuẩn bị tâm lý rằng nếu Phí Thủ thắng và đưa ra yêu cầu quay lại, có lẽ cậu sẽ không từ chối thì Phí Thủ lại chủ động nhận thua vào giây phút cuối cùng, đặt quyền lựa chọn vào tay cậu.

Triệu Khê đứng sững tại chỗ, rất lâu, rất lâu mà không nói gì.

Phí Thủ đứng bên cạnh, cũng không nói gì.

Không nói, nhưng cũng không lùi bước.

Kim đồng hồ vẫn tiếp tục xoay, từng tiếng xoay nhẹ lướt qua mặt đồng hồ, vang lên đều đặn trong không gian.

Không biết đã qua bao nhiêu nhịp "tích tắc", cuối cùng Triệu Khê cũng có động tác.

Cậu nâng tay, lòng bàn tay nhẹ nhàng đẩy vào hõm vai Phí Thủ, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:

"Cậu thắng rồi."

Phí Thủ ngược lại là người không thể tin nổi. Đến khi Triệu Khê lách qua hắn, ngồi lại xuống sofa, Phí Thủ mới vội vàng theo sát, như một cái đuôi bám sau lưng cậu.

"Cậu vừa nói gì?"

Triệu Khê không muốn lặp lại:

"Không nghe thấy thì thôi."

"Vậy là chúng ta làm hòa rồi?"

"Không."

"Bây giờ ai mới là bạn thân nhất của cậu?"

"Lục Bạch."

Vào lúc 15 giờ 08 phút 56 giây, tại phòng 510, tầng 5, tòa giảng đường số 3 của Đại học A, Lục Bạch bỗng dưng rùng mình một cái.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn