Triệu Khê nghe thấy mấy tiếng gõ cửa.
Cậu đặt điện thoại xuống, nhìn thấy mẹ đang đứng ở cửa, tay bưng một đĩa cam đã được cắt sẵn, hỏi:
"Mẹ vào được không?"
Triệu Khê gật đầu, vội vàng nhắn một câu vào đội:
【Có việc, chờ chút.】
Rồi đặt trò chơi sang một bên, đứng dậy đón lấy đĩa hoa quả từ tay mẹ.
Bà ấy không ở lại lâu, chỉ nhắc sơ qua về chuyện du học ở nước E.
Cậu của Triệu Khê từng sang nước E theo chương trình trao đổi, cũng có hiểu biết cơ bản về tình hình bên đó, nên đề nghị năm nay Triệu Khê có thể đến một số trường để khảo sát trước, đồng thời tìm giáo viên học ngôn ngữ sớm.
Triệu Khê nghe mà không quá tập trung.
Mẹ Triệu cũng nhận ra cậu đang mất tập trung, liền đổi đề tài:
"Dạo này mẹ không thấy Phí Thủ đến tìm con nữa, chuyện con sắp chuyển nhà con đã nói với thằng bé chưa?"
Nghe thấy cái tên Phí Thủ từ miệng mẹ, Triệu Khê theo bản năng muốn né tránh, hàm hồ đáp:
"Chắc là biết rồi."
"Chắc? Con chưa nói với thằng bé à?"
Triệu Khê với lấy khối rubik trên bàn, xoay vài vòng một cách tùy ý:
"Dạo này cũng không liên lạc nhiều."
Mẹ Triệu nhìn động tác có vẻ lơ đãng của con trai, lập tức hiểu ra:
"Lần trước con khóc ghê như thế, là vì cãi nhau với thằng bé à?"
Nhắc đến chuyện đó, vành tai Triệu Khê bất giác đỏ bừng.
Cậu lúng túng cầm điện thoại lên, nhìn thấy giao diện trò chơi còn chưa kết thúc, lại bối rối đặt xuống.
Cậu bực bội nói:
"Mẹ cứ nhắc chuyện này làm gì chứ?"
Lúc đó không thấy gì, nhưng nghĩ lại thì, vì một trận cãi nhau mà khóc suốt 15 ngày, đúng là mất mặt chết đi được.
"Chỉ là mẹ thấy tò mò thôi, không ngờ Tiểu Khê của mẹ cũng là người nặng tình đến vậy, cãi nhau với bạn mà giận tận 15 ngày. Sau này quen bạn trai rồi thì phải làm sao đây?"
Mẹ Triệu từ nhỏ đến lớn vẫn thích trêu cậu, nhìn Triệu Khê xấu hổ nghiêng đầu sang một bên, chỉ dăm ba câu mà đã chọc cho vành tai cậu đỏ bừng, vẫn y như hồi bé.
"Đừng nói nữa." Triệu Khê kéo chiếc tai nghe chụp đầu bên cạnh đeo lên, cố gắng né tránh chủ đề: "Còn sớm lắm."
"Sớm cái gì mà sớm?" Mẹ Triệu khoanh tay: "Bằng tuổi con bây giờ, mẹ với ba con đã chia tay rồi tái hợp ba lần rồi đấy, sao con chẳng có động tĩnh gì hết vậy?"
Triệu Khê: "..."
"Nói thật với mẹ đi."
Giọng điệu đùa cợt của mẹ bỗng chốc thu lại, trở nên nghiêm túc. Nhìn mẹ đột nhiên nghiêm túc như vậy, lòng Triệu Khê cũng bồn chồn theo.
Cậu không hiểu chuyện gì, liền hỏi:
"Nói gì cơ ạ?"
Là chuyện cậu cãi nhau với Phí Thủ bị mẹ biết rồi sao?
Hay là chuyện tối qua cậu không về ký túc xá, mà ngủ lại ở quán net?
Người vốn tính ôn hòa mà nghiêm túc lên thì có sức uy h**p ghê gớm, khiến Triệu Khê trong lòng chột dạ.
Chỉ nghe mẹ nói với vẻ mặt đầy nghiêm túc:
"Có phải con chia tay với Phí Thủ rồi không?"
Triệu Khê: "???"
Trên mặt cậu thoáng hiện vẻ trống rỗng.
Triệu Khê luống cuống:
"Chia... chia tay?"
Sao lại có suy nghĩ đó chứ?
Triệu Khê không hiểu nổi, chẳng lẽ cách cậu và Phí Thủ cư xử với nhau trước đây đã khiến mọi người hiểu lầm gì sao?
"Trước giờ bọn con chỉ là bạn bình thường."
Hai chữ bình thường, Triệu Khê cắn rất nặng.
Nhưng mẹ Triệu lập tức bắt được trọng điểm:
"Trước đây? Nghĩa là lần này cãi đến mức vẫn chưa làm hòa?"
Triệu Khê vô thức chạm vào màn hình điện thoại, không trả lời.
Mẹ Triệu nhìn bộ dạng này của con trai, không khỏi cảm thấy đau đầu.
Triệu Khê vốn có tính cách khá lạnh nhạt, từ nhỏ đã được gia đình cưng chiều, muốn gì cũng không cần mở miệng, người nhà tự khắc hiểu ý. Vì thế, cậu học nói còn chậm hơn đám trẻ con cùng tuổi nửa năm trời.
Sau này đi học, bên cạnh lại có một Phí Thủ lúc nào cũng đi theo, nhường nhịn cậu, quan tâm cảm xúc của cậu. Dần dà, cậu quen với việc có tâm sự gì cũng để người khác tự đoán. Trong các mối quan hệ, bề ngoài có vẻ chủ động, nhưng thực ra lại bị động nhiều hơn. Những thứ thích thì không tranh giành, chịu thiệt cũng chẳng nói ra.
Mẹ Triệu tự nhiên cầm lấy dĩa, xiên một miếng cam từ đĩa đưa lên miệng:
"Dạo này cứ nhắc đến Phí Thủ là cảm xúc con không ổn. Nếu thằng bé thật sự khiến con thấy phiền, vậy thì hoặc là giải quyết mâu thuẫn, hoặc là giải quyết luôn con người đó."
Triệu Khê cụp mắt xuống:
"Con đang cố gắng giải quyết rồi."
"Dựa vào thời gian để quên thằng bé?"
Mẹ Triệu nhún vai:
"Không khả thi đâu. Đây không phải giải quyết vấn đề, con chỉ đang trốn tránh thôi. Nếu thực sự muốn dứt khoát với thằng bé ngay từ gốc rễ, thì đừng liên quan gì nữa, mẹ cũng sẽ gọi cho mẹ thằng bé, bảo bà ấy sau này đừng để thằng bé đơn độc tìm con nữa. Phí Thủ sống hay chết, cũng chẳng liên quan gì đến con cả."
Triệu Khê nhíu mày, định phản bác nhưng khi chạm phải ánh mắt của mẹ, lại lặng lẽ ngậm miệng.
"Còn nếu chỉ muốn giải quyết mâu thuẫn, thì hãy chủ động hơn một chút, ít nhất cũng nên cho đối phương một bậc thang mà xuống."
"Nên bây giờ, mẹ hỏi con lần nữa. Con muốn giải quyết mâu thuẫn, hay là giải quyết con người?"
"..."
Triệu Khê cúi đầu, im lặng hồi lâu, rồi mới ủ rũ lên tiếng.
"Mẹ." Cậu gọi một tiếng, vì quá khó đưa ra lựa chọn nên đành buông xuôi mà than thở: "Mẹ thật là bắt nạt người ta."
"Nũng nịu cũng vô ích." Mẹ Triệu nổi tiếng là người cứng rắn: "Sớm muộn gì con cũng phải đưa ra quyết định."
Bà đặt đĩa cam trong tay xuống, cuối cùng cũng rộng lượng không ép hỏi thêm nữa. Trước khi ra khỏi phòng, bà ấy tiện tay đóng cửa lại.
Cánh cửa vừa khép, biểu cảm trên mặt Triệu Khê dần nhạt đi. Cậu mở điện thoại lên, nhưng không tiếp tục chơi nữa mà thoát thẳng khỏi trò chơi.
Cậu tìm đến tệp ghi âm trước đó Lục Bạch đã gửi nhưng cậu vẫn chưa mở.
Chạm vào, tải xuống, đeo tai nghe, vừa nghe vừa tùy ý xoay khối rubik trên bàn, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh nhạt như mọi khi.
...
Mấy ngày liên tiếp, thái độ của Triệu Khê khi đối mặt với Tiểu P trong game rõ ràng xa cách hơn trước. Cảm giác hòa hợp thoáng chốc trước đó, hóa ra chỉ là ảo giác của Phí Thủ.
Thời gian online của Triệu Khê cũng trở nên bất ổn. Từ chỗ gần như mỗi tối đều đúng giờ đăng nhập, dần dà thành cách ngày, rồi trở thành bất định, có khi 3 ngày, có khi 5 ngày, lúc thì buổi sáng, lúc thì buổi tối.
Cậu không từ chối lời mời tổ đội của Phí Thủ, nhưng cũng không từ chối ai khác. Không tỏ ra chán ghét rõ ràng, đôi khi Phí Thủ nói gì, cậu cũng sẽ đáp lại.
Người từng bị cậu đối xử như vậy, đến giờ đã gần 3 năm không còn liên lạc.
Khoảng cách khó khăn lắm mới thu hẹp được, trong một đêm lại quay về vạch xuất phát, thậm chí còn tệ hơn trước.
Kỳ thi của Đại học A phần lớn tập trung vào cuối tháng 12 và đầu tháng 1.
Lớp học của khoa múa kết thúc rất sớm. Nhiều môn văn hóa thi theo hình thức mở sách, áp lực ôn tập nhẹ hơn nhiều, nhưng thời gian Triệu Khê online trong game vẫn không nhiều lên.
Phí Thủ có cảm giác mình giống như thú cưng điện tử mà cậu nuôi trên mạng. Thỉnh thoảng cậu mới đăng nhập, xác nhận xem hắn vẫn còn tồn tại, tinh thần ổn định, rồi vội vã chơi hai ván game, sau đó lại thoát ngay.
Tại sao đột nhiên lại như vậy?
Sau lần nữa Triệu Khê thoát game, Phí Thủ nhìn giao diện chính chỉ còn lại mình hắn sau khi đội giải tán, không hiểu nổi quan hệ của hai người giờ rốt cuộc tính là gì.
Sau đó, Phí Thủ lại cùng Trịnh Linh đến bệnh viện vài lần. Kết quả kiểm tra cho thấy không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Trịnh Linh đùa với Phí Thủ về chuyện trước đó:
"Hồi trước mẹ suýt nữa tưởng con bị rối loạn đa nhân cách, sợ đến mấy ngày liền không dám ngủ sớm. Mẹ còn nghĩ sao tự nhiên con lại có vấn đề tâm lý nặng đến vậy."
Lời vừa dứt, Phí Thủ mới chợt nhận ra, đã rất lâu rồi hắn không nghe thấy giọng của Phí Thù nữa.
Ngày trở lại trường, hắn ngồi trên xe, cúi đầu nhìn bàn tay phải của mình.
Lặng yên, không còn những cơn run bất chợt, cũng không còn giọng nói quen thuộc vang lên quấy nhiễu hắn hết lần này đến lần khác.
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ vẫn giống như cái ngày hắn rời đi.
Hôm đó, đứng trên sân thượng, hắn thực sự đã nghĩ mình sắp bước đến điểm cuối của cuộc đời, cho đến khi bị Triệu Khê vung tay tát tỉnh.
Sau cú chạm đáy đầy đau đớn ấy, cuộc sống vậy mà lại dần dần quay trở về quỹ đạo vốn có.
Ngoại trừ Triệu Khê.
Thứ duy nhất hắn đánh mất sau chuỗi bi kịch như một cơn ác mộng đó.
Nếu không làm gì, hắn thực sự sẽ chẳng còn lại gì cả.
...
Ngày 27, kỳ thi chính thức bắt đầu.
Triệu Khê có hai bài kiểm tra trong cùng một ngày. Buổi trưa, ký túc xá gần như không có ai ngủ trưa, vì thế cậu không về mà ở lại lớp học nghỉ ngơi.
Áp tai xuống mặt bàn, Triệu Khê có thể nghe thấy âm thanh tựa sóng biển vọng lên. Xung quanh, thỉnh thoảng có tiếng bước chân và tiếng giở sách loạt soạt của những sinh viên đang tự học.
Cậu nhắm mắt dưỡng thần, cảm giác có ai đó bước vào phòng, chậm rãi dừng lại bên cạnh mình.
Sau đó, cậu nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề, xen lẫn sự phấn khích lạ thường.
Nghe được vài giây, Triệu Khê cảm thấy kỳ quái, liền chống tay ngồi dậy.
Ngước mắt lên, cậu đụng phải ánh nhìn của một gã đàn ông đang kéo áo mình lên.
"?!"
Gã đàn ông cũng không ngờ Triệu Khê lại đột ngột mở mắt. Cả hai sững sờ, biểu cảm đồng thời biến đổi.
Triệu Khê còn chưa kịp nhìn rõ toàn bộ cảnh tượng trước mặt thì một mảng da thịt chớp qua trong tầm mắt. Ngay sau đó, cảnh tượng ấy bị một bàn tay lạnh lẽo che kín.
Lòng bàn tay áp lên trán và mắt cậu, mang theo hơi lạnh thấm vào làn da.
Chuyện quái gì vậy?
Triệu Khê giật mình, nghe thấy giọng nói của Phí Thủ:
"Đừng nhìn."
Nhưng đã muộn rồi.
Triệu Khê cuối cùng cũng nhận ra mình vừa thấy cái gì.
"..."
Cậu cạn lời.
Hình như cậu có một kiểu thể chất rất thu hút những kẻ b**n th**, từ nhỏ đến lớn không ít lần đụng phải những người thần kinh không bình thường. Nhưng ngay giữa thanh thiên bạch nhật, lại là trong một giảng đường đại học, cậu thật không ngờ có kẻ dám táo tợn đến mức này.
Cậu cứng đờ tại chỗ, hoàn toàn không có phản ứng chống cự. Gương mặt bị Phí Thủ che lại đã dần tái đi vì sự ghê tởm tột độ, chỉ có người bên cạnh là nguồn an toàn duy nhất mà cậu có thể bấu víu.
Phí Thủ đứng sau ghế của cậu, một đứng một ngồi, nhìn qua giống như đang nửa ôm cậu vào lòng, che chắn trước những điều kinh tởm vừa xảy ra.
Hàng mi của Triệu Khê khẽ run.
Trong tầm mắt còn sót lại một khoảng nhỏ chưa bị che khuất, cậu thấy đôi giày của gã đàn ông lùi lại, rồi hắn ta xoay người bỏ chạy thật nhanh.
Có lẽ chỉ mới nửa phút trôi qua.
Cũng có thể là 5 phút, 10 phút.
Triệu Khê cảm thấy thời gian như bị bóp méo, cậu không thể xác định chính xác. Chỉ biết rằng rất lâu sau, Phí Thủ mới từ từ hạ tay xuống.
Sắc mặt của Triệu Khê vẫn chẳng khá hơn lúc trước là bao.
"Không sao chứ? Vừa rồi cậu thấy gì vậy?" Giọng nói của Phí Thủ truyền đến từ phía trên.
"Không có gì cả."
Triệu Khê tránh ánh mắt hắn. Cậu cũng đâu phải chưa từng đi bể bơi, nhưng cảnh tượng vừa rồi xảy ra quá bất ngờ. Nghĩ lại thôi cũng đủ khiến dạ dày cậu quặn lên, chẳng còn tâm trạng ăn uống.
Ánh mắt cậu lướt qua lớp kem trên bánh mì, trong lòng bực bội, dứt khoát ném luôn phần ăn vào ngăn bàn. Sau đó, cậu cầm lấy chiếc máy tính bảng bên cạnh, đeo tai nghe lên, tùy tiện mở một bộ phim, tỏ rõ ý định từ chối giao tiếp.
Phí Thủ rời đi trong im lặng. Khi quay lại, hắn đặt lên bàn Triệu Khê một chai soda và một nắm cơm nắm.
Triệu Khê ngước lên nhìn hắn.
"Ăn cái này sẽ dễ chịu hơn một chút." Phí Thủ đẩy đồ ăn về phía cậu.
Triệu Khê chậm rãi nâng mi mắt, nhưng vẫn không cầm lấy. Cuối cùng, cậu dứt khoát gập máy tính bảng lại, đặt đầu xuống bàn, định chợp mắt một lát.
Thế nhưng, chỉ cần nhắm mắt, cậu lại nghe thấy những âm thanh lạ lùng, ký ức về chuyện vừa xảy ra lập tức tua lại trong đầu như một bộ phim kinh dị.
Triệu Khê nhìn đồng hồ, chỉ còn 40 phút nữa là đến kỳ thi tiếp theo.
Nếu về ký túc xá, cũng chỉ có thể chợp mắt được vài phút rồi lại phải dậy đi ngay.
Phiền quá đi mất.
Triệu Khê gục mặt xuống bàn, cảm giác vô cùng mệt mỏi.
Phí Thủ không nói lời nào, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cậu:
"Cậu ngủ đi, tôi trông cho."
Triệu Khê im lặng không đáp, chỉ lặng lẽ quay đầu sang một bên, nhắm mắt lại.
Không biết có phải do tâm lý hay không, nhưng biết Phí Thủ đang ngồi bên cạnh, cậu thật sự cảm thấy yên tâm hơn trước rất nhiều.
Dù vậy, dù đối phương cố ý giữ im lặng, Triệu Khê vẫn không nhịn được mà lắng nghe nhịp thở của hắn giữa không gian tĩnh lặng.
Cậu không kiềm chế được mà quay đầu nhìn về phía Phí Thủ. Nhưng chưa kịp mở miệng, hắn đã vươn tay đặt lên sau gáy cậu.
Triệu Khê mở mắt, có chút ngỡ ngàng. Không biết có phải ánh mắt cậu vừa rồi đã khiến Phí Thủ hiểu lầm gì đó không.
Nhiệt độ nơi đầu ngón tay vẫn như cũ, lạnh lẽo mà quen thuộc.
Chỉ là động tác rất nhẹ.
Triệu Khê vô thức nín thở, cảm nhận được bàn tay của Phí Thủ nhẹ nhàng đặt xuống, khẽ xoa như một cách trấn an.
Cậu cố gắng khống chế cơ thể đang căng cứng của mình:
"Phí Thù không còn ở đây sao?"
Cậu cảm thấy hôm nay Phí Thủ có vẻ táo bạo hơn so với thường ngày. Nhưng ánh mắt này... cậu không thể nhận nhầm được.
"Lúc tôi nhận ra thì cậu ta đã biến mất rồi."
Triệu Khê trầm mặc một lát, rồi hỏi tiếp:
"Vậy sau này cậu ta còn xuất hiện nữa không?"
"Chắc là không."
Hắn cảm thấy Phí Thù đã biến mất khỏi ý thức của mình. Hoặc có thể nói, phần đã từng bị tách ra kia, giờ đã hoàn toàn hòa nhập lại với hắn.
Triệu Khê không hỏi thêm nữa, chỉ là vẫn không hiểu nổi thái độ hiện tại của Phí Thủ.
Cậu biết mình không thể ngủ được nữa, liền chống người dậy, định mở máy tính bảng để phân tán sự chú ý.
Nhưng lướt được hai lần, cậu vẫn không nhịn được mà lên tiếng:
"Trước kia chẳng phải cậu cảm thấy tôi phiền lắm sao? Đã ghét tôi rồi, tại sao còn cứ đến gần tôi mãi thế?"
Lúc nói chuyện, giọng điệu của Triệu Khê vẫn nhàn nhạt như cũ, ánh mắt cũng không đặt lên người Phí Thủ. So với chất vấn, có lẽ thái độ bình tĩnh pha chút chế giễu này mới phù hợp hơn.
Triệu Khê không thích nhắc lại chuyện cũ, nhưng lần này cậu vẫn không thể vượt qua được.
Phí Thủ im lặng một lúc, rồi bỗng nhiên lên tiếng:
"Tôi thích cậu."
Lần đầu tiên, hắn nói rất nhanh, như một con lươn trơn trượt lướt qua bên tai Triệu Khê.
Nhưng rất nhanh, hắn lại nhấn từng chữ rõ ràng, lặp lại một cách nghiêm túc:
"Bởi vì tôi thích cậu."
Nói xong, Phí Thủ khẽ thở phào.
Cuối cùng cũng nói ra rồi.
Câu này, hắn đã giấu trong lòng rất lâu, vậy mà lại có thể dễ dàng thốt ra vào một buổi trưa bình thường thế này.
Triệu Khê nhìn chằm chằm vào mặt hắn một lúc, bỗng nhớ lại câu hỏi mà mẹ từng hỏi cậu.
"Nếu muốn cắt đứt hoàn toàn, thì đừng bận tâm đến cậu ấy nữa. Còn nếu muốn giải quyết mâu thuẫn, thì ít nhất cũng phải cho đối phương một bậc thang để bước xuống."
Cậu im lặng hồi lâu, rồi lạnh nhạt nói:
"Ghê tởm."
Đây không phải lần đầu tiên Triệu Khê nói vậy.
Trước đây, nếu nghe câu này, có lẽ Phí Thủ sẽ đau lòng hoặc tự động rút lui. Nhưng bây giờ, khi nghe nó, hắn lại khẽ thở phào nhẹ nhõm.
So với việc bị xem như không tồn tại, đánh giá này thật sự đã là một điều tốt.
Hắn đã quá mệt mỏi với sự lửng lơ, lạnh nhạt lúc gần lúc xa này.
Khoảng cách bị Triệu Khê cố tình kéo giãn khiến Phí Thủ bất an.
So với việc bị bỏ rơi, hắn càng sợ rằng cả hai sẽ cứ thế mà lạc mất nhau.
Hắn nóng lòng muốn giữ lấy điều gì đó.
Phí Thủ đưa tay nắm lấy ống tay áo của Triệu Khê, ngón tay lướt dọc theo ống tay rộng rồi trượt xuống cổ tay cậu.
Ngay trước mặt Triệu Khê, hắn trực tiếp nắm chặt lấy tay cậu.
Triệu Khê thoáng lộ vẻ mơ hồ, nhất thời quên mất phải hất tay hắn ra.
"Như vậy cũng ghê tởm sao?"
Triệu Khê không nghĩ ngợi gì liền đáp:
"Ghê tởm."
"Nhưng mà tai cậu đỏ lên rồi kìa."
Triệu Khê: "..."
Cậu bực bội hất tay Phí Thủ ra:
"Nóng thôi."
Phí Thủ cúi đầu, cảm nhận được lực hất ra của Triệu Khê thực ra chẳng mạnh chút nào. Hắn không chắc chắn, liền hỏi:
"Triệu Khê, vừa nãy cậu cũng chỉ nói lời giận dỗi thôi à?"
Triệu Khê sững lại.
Cậu nhớ mình chỉ từng nói với Phí Thù:
"Cậu không nghe ra tôi đang nói lời giận dỗi sao?"
Thế nhưng Phí Thủ lại hoàn toàn không hay biết, chỉ nghiêm túc nhìn cậu:
"Lần này tôi nghe đúng rồi phải không?"
Tai Triệu Khê càng đỏ hơn, nhưng vẻ mặt lại như đang giận dỗi:
"Sai rồi."
Phí Thủ nhìn cậu một lúc, bỗng nhiên bật cười.
"Triệu Khê, hình như tôi biết cách đến gần cậu rồi."
...
Bài thi mở sách vốn không có nhiều áp lực.
Triệu Khê ra khỏi phòng thi sớm nửa tiếng, vừa bật điện thoại lên vừa đi ra ngoài.
Mới đi được hai bước, đã có người chặn trước mặt cậu.
"..."
Chàng trai trước mặt ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt vô cùng quen thuộc. Lúc này Triệu Khê mới nhận ra Phí Thủ đang mặc áo hoodie và quần dài màu xám, phần cổ áo rộng lộ ra sợi dây chuyền bạc lấp ló nơi xương quai xanh. Khác hẳn dáng vẻ u ám trầm mặc trước đây, Phí Thủ giờ đây trông rạng rỡ và tràn đầy sức sống hơn hẳn.
"Chờ cậu lâu rồi đấy." Phí Thủ nheo mắt cười, tự nhiên đón lấy chiếc túi trên tay Triệu Khê, giọng điệu thân quen như trước: "Đi ăn cùng tôi nhé?"
Triệu Khê đứng yên tại chỗ, khó hiểu nhìn hắn:
"Cậu đang làm gì vậy?"
Phí Thủ cúi đầu nhìn túi đồ trên tay.
"Cái này sao?" Hắn ước lượng trọng lượng trong tay rồi nói: "Xách túi giúp cậu thôi mà."
Ngừng một chút, hắn còn bổ sung thêm:
"Đừng lo cho tôi, túi này nhẹ lắm."
"Vấn đề là cái túi à?" Triệu Khê mặt không cảm xúc, phớt lờ nụ cười của Phí Thủ: "Tại sao tôi phải đi ăn với cậu?"
Phí Thủ nghĩ nghĩ rồi đáp:
"Vì tôi là người tốt?"
Triệu Khê xoay người, không thèm ngoái đầu lại mà bước về hướng khác.
Trong túi cũng chẳng có gì quan trọng, mất thì mất thôi.
Nhưng cậu còn chưa đi được đến cửa sau lớp học, đã cảm thấy một sức nặng quen thuộc đè lên người.
Triệu Khê nghiêng đầu, nhìn thấy Phí Thủ cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra mà khoác tay lên vai cậu, nửa ôm lấy cậu:
"Đi ăn cùng tôi đi."
Hắn lặp lại lần nữa, rồi không biết nghĩ đến điều gì mà bất chợt ghé sát tai Triệu Khê, nghiêm túc đe dọa:
"Nếu cậu không đồng ý, tôi sẽ hôn cậu ngay tại đây."
Triệu Khê: "???"
Cậu nhíu mày:
"Cậu lại phát bệnh gì nữa vậy?"
Khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc, Triệu Khê chắc chắn Phí Thủ không hề nói đùa.
Trước kia quan hệ tốt thì không nói, nhưng nếu cậu nhớ không nhầm, bây giờ hai người đã cạch mặt nhau rồi đúng không? Phí Thủ lấy đâu ra dũng khí mà nói ra câu này trước mặt cậu?
Trong lúc đó, các học sinh thi xong bắt đầu lần lượt đi ra khỏi phòng học.
Trương Chương vừa bước ra cửa liền bắt gặp cảnh tượng Phí Thủ khoác tay lên người Triệu Khê, thoáng sững lại:
"Phí Thủ?"
Cậu ấy lùi lại hai bước, đầu đầy dấu chấm hỏi nhìn kỹ lần nữa. Người trước mặt đúng thật là Phí Thủ và Triệu Khê. Cậu ấy vừa từ phòng thi đi ra, không phải nằm mơ, cũng không thể quay ngược về quá khứ.
Vậy thì chỉ còn một khả năng cuối cùng:
"Hai cậu làm lành rồi à?"
Phí Thủ nheo mắt cười, định vui vẻ nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị Triệu Khê kéo sang bên cạnh.
Triệu Khê nắm lấy vạt áo hắn, tùy tiện chọn một phòng học không có ai rồi đẩy hắn vào trong, xoay người đóng cửa lại.
Phí Thủ thuận theo lực kéo mà tựa lưng vào bục giảng, cũng không phản kháng, chỉ chớp mắt nhìn cậu chằm chằm.
Sắc mặt Triệu Khê chẳng hề dễ coi. Cậu không muốn vòng vo với Phí Thủ, nên vừa bước vào đã hỏi thẳng:
"Cậu muốn làm gì?"
Nụ cười trên mặt Phí Thủ chậm rãi thu lại, trầm mặc trong chốc lát.
"Chính tôi cũng không biết mình muốn làm gì."
Hắn chỉ là có chút nôn nóng.
Phí Thủ giơ tay kéo sợi dây chuyền trên cổ ra, đặt ở vị trí mà Triệu Khê có thể dễ dàng túm lấy. Hắn từng bước tiến lại gần cậu, nhưng không nhìn thẳng, chỉ cụp mắt xuống, giọng nói rất nhẹ:
"Thế còn cậu? Cậu muốn tôi làm gì?"
"Nếu cậu ghét tôi, muốn tránh xa tôi, thì đừng đến tiệm net tìm tôi vào buổi tối. Nếu cậu sợ tôi, thì đừng ngủ say bên cạnh tôi một cách an tâm như thế. Nếu muốn cắt đứt dứt khoát, thì đừng cho tôi nhiều ngọt ngào như vậy."
Cuối cùng, hắn dừng lại ngay trước mặt Triệu Khê:
"Nếu cậu không thích tôi, thì khi tôi đến gần và ôm cậu, đừng do dự."
Phí Thủ nắm lấy tay Triệu Khê, đặt lên sợi dây chuyền bên cổ mình, giống như lần đầu tiên hai người cùng nhau mua chiếc dây chuyền đó, khi hắn cúi đầu trước mặt cậu:
"Cậu luôn có quyền nói dừng lại."
Hắn rốt cuộc cũng ngẩng lên, đối diện thẳng với ánh mắt của Triệu Khê.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Lúc này, Triệu Khê nghe thấy Phí Thủ nghiêm túc hỏi lại một lần nữa:
"Tôi không thể hôn cậu sao?"
Lời từ chối của Triệu Khê vừa ra đến đầu môi thì khựng lại.
"Gì cơ? Hỏi kiểu gì vậy?"
Phí Thủ nhướng mày:
"Vẻ mặt này có nghĩa là gì? Tôi có thể hôn cậu không?"
Triệu Khê chậm rãi nhận ra, cách hỏi của hắn có chút khác biệt. Ngôn ngữ thật kỳ diệu, rõ ràng chỉ khác một chữ mà nghe như hai ý nghĩa hoàn toàn đối lập.
Cậu thật sự nghiêm túc suy nghĩ, hơi nghiêng đầu một chút.
Ngay sau đó, cậu nghe thấy Phí Thủ thay mình trả lời.
"Biểu cảm này có nghĩa là... có thể."
Triệu Khê trợn tròn mắt.
Khác hẳn lần trước bị hôn bất ngờ, lần này, hơi thở của Phí Thủ đột ngột ập xuống, chiếm đoạt lấy nhịp thở của cậu, gần như nhấn chìm cậu hoàn toàn.
Đây mới là Phí Thủ thật sự... mạnh mẽ, gấp gáp, thô bạo.
Cuối cùng, hắn đã tháo bỏ hết thảy lớp ngụy trang.
Đôi mắt hắn đen láy, khi không cười, khuôn mặt lộ rõ sự lạnh lùng. Nếu không cố ý tỏ ra yếu thế, hắn vốn dĩ chưa từng là một người có tính khí hiền lành.
Triệu Khê hoảng sợ.
Động tác của Phí Thủ khiến cậu có cảm giác mình giống như một viên đường, sắp bị nhiệt độ của hắn làm tan chảy, hoặc cũng có thể ngay giây tiếp theo sẽ bị hắn cắn một miếng.
Bàn tay cậu chạm vào sợi dây chuyền lạnh lẽo, gót chân kề sát cánh cửa, không còn đường lui.
Phí Thủ có thể cảm nhận được phần eo dưới bàn tay mình đang run rẩy, nhưng Triệu Khê lại không biết, thực ra Phí Thủ đã phải dốc hết sức để kiềm chế bản thân.
Trong một khe hở giữa những nhịp thở gấp gáp, Triệu Khê cố gắng lên tiếng, muốn kéo hắn về lại bình tĩnh:
"Đợi... đợi đã... ưm..."
Đợi một chút.
Cậu không thể suy nghĩ.
Bởi vì đầu ngón tay lạnh buốt của Phí Thủ đã chạm vào vành tai mềm mại của cậu, nhẹ nhàng v**t v* vùng da mỏng manh ấy, khiêu khích và trêu chọc.
Ánh mắt Triệu Khê khó khăn lắm mới tập trung được lại trở nên mơ hồ, ngay cả hơi thở cũng run rẩy theo.
Cậu không có kinh nghiệm trong chuyện này, trời sinh lại lạnh nhạt, trước nay chưa từng trải qua cảm giác như thế, nhưng cơ thể lại mẫn cảm ngoài sức tưởng tượng của Phí Thủ.
Triệu Khê đã quen với sự ngoan ngoãn và nhường nhịn của Phí Thủ, vậy nên mỗi khi đối diện với sự táo bạo vượt quá giới hạn của hắn, cậu thậm chí quên cả phản kháng.
Lần trước bị hắn cắn cổ là như vậy, lần đầu tiên bị hôn cũng thế, bây giờ vẫn chẳng có gì thay đổi.
Phí Thủ tiếp tục ép cậu:
"Không thích thì kéo dây chuyền xuống đi."
Hắn nửa dụ dỗ, nửa dỗ dành, giọng trầm khàn:
"Chẳng phải đây là thứ cậu giỏi nhất sao?"
"..."
Hắn cúi mắt, hơi thở xen lẫn ý cười, động tác càng lúc càng tùy ý.
Hơi nóng và độ ẩm bao trùm khiến đầu óc Triệu Khê trở nên tê dại. Cậu ngẩn ra hồi lâu, cho đến khi thật sự không thể hô hấp nổi nữa, mới nhịn hết nổi mà siết chặt bàn tay.
Ngoài dự đoán, Triệu Khê còn chưa kịp dùng sức, sợi dây chuyền trên cổ Phí Thủ mới chỉ bị kéo nhẹ một chút, hắn đã lập tức rời ra.
Bàn tay Triệu Khê thả lỏng, dây chuyền cũng theo đó mà rơi xuống.
Cả phòng học rộng lớn chỉ còn lại sự tĩnh lặng cùng những tiếng th* d*c rối loạn của hai người.
Triệu Khê dựa chặt vào cánh cửa, vẻ mặt lạnh nhạt thường ngày hoàn toàn bị phá vỡ.
Phí Thủ lùi lại hai bước, vừa th* d*c vừa cười, nói với cậu:
"Thấy chưa? Cậu có thể làm được mà. Vậy tại sao vừa rồi không từ chối tôi? Hay là... cậu cũng không ghét tôi như trong tưởng tượng của tôi?"
"..."
Nếu Triệu Khê lúc này chịu ngẩng đầu lên, hoặc nếu cậu bình tĩnh hơn một chút, thực ra có thể dễ dàng nhận ra rằng nét mặt của Phí Thủ không hề thoải mái như giọng điệu hắn thể hiện.
Trong mắt hắn, rõ ràng có sự thận trọng và dò xét.
Ngay cả lúc hôn, Phí Thủ cũng luôn run rẩy.
Hắn cũng đang sợ hãi.
Nhưng Triệu Khê hoàn toàn hỗn loạn, những hình ảnh mất kiểm soát ban nãy cứ liên tục tua lại trong đầu cậu.
Cậu không biết phải gọi thứ cảm xúc này là gì, chỉ có thể cúi đầu nhìn bàn tay mình, không hiểu vì sao lúc Phí Thủ lại gần, cậu không lập tức siết chặt sợi dây chuyền để đẩy hắn ra.
Tim cậu đập điên cuồng, giống như lần đầu tiên bị hôn, thậm chí còn hoảng loạn và lúng túng hơn lần đó.
Triệu Khê đưa tay lên, mạnh mẽ lau môi.
Đôi đồng tử màu hổ phách lúc này phủ một tầng ánh sáng nhạt, không rõ là xao động hay hỗn loạn.
Phòng học không có cách âm quá tốt, vừa yên tĩnh xuống là tiếng nói chuyện ngoài hành lang lập tức trở nên rõ ràng.
Triệu Khê không muốn nhìn Phí Thủ, cậu nghiêng đầu sang hướng khác.
Một lúc lâu sau, Phí Thủ bất ngờ bật cười.
Hắn phá vỡ sự im lặng, ngẩng mắt nhìn Triệu Khê, hỏi:
"Vừa rồi, cảm giác thế nào?"
Triệu Khê tức đến nghiến răng.
Trong khoảnh khắc, cậu bỗng nhớ lại hồi cấp 2, mỗi lần hai người cãi nhau, Phí Thủ sẽ ép cậu vào góc tường, không quan tâm đến phản kháng mà cắn lên cổ cậu.
Triệu Khê tức đến phát khóc, nhưng hắn vẫn không chịu buông ra.
Ngược lại, hắn còn nghiêm túc nhìn cậu hồi lâu, sau đó nghiêng đầu hỏi:
"Lần này tôi không cắn mạnh đâu, còn chưa để lại dấu vết mà, chắc không đau lắm đâu nhỉ?"
"Hả? Sao cậu lại khóc nữa rồi?"
Cách nhiều năm, Phí Thủ lại hôn xong, còn xấu xa hỏi cậu cảm giác thế nào.
Hắn lấy đâu ra tự tin mà bình thản như vậy?
Triệu Khê lạnh lùng nói:
"Ghê tởm."
Phí Thủ hoàn toàn thả lỏng, nửa ngồi tựa vào bàn học phía sau, lấy tay che mắt bật cười:
"Cậu chỉ biết nói mỗi câu này thôi à?"
"Hình như tôi quen với lời đánh giá này rồi." Hắn cụp mắt, tự mình nói tiếp: "Cậu không mắng nặng một chút, tôi sẽ tưởng cậu đang tán tỉnh tôi đấy."
Triệu Khê: "..."
Cậu tức đến nghẹn lời:
"Tôi không hiểu cậu đang nói gì."
"Không sao."
Phí Thủ đứng thẳng dậy, thản nhiên cúi người nhặt chiếc túi rơi dưới đất lên, nhìn Triệu Khê hỏi:
"Đi ăn cơm không?"
Triệu Khê lạnh nhạt đáp:
"Ăn không vô."
Phí Thủ thuận thế tiếp lời:
"Giờ chắc nhiều người đi ăn lắm, lâu rồi không ăn lẩu, thời tiết này cũng khá hợp. Đi trung tâm ăn lẩu nhé?"
Triệu Khê: "..."
Phí Thủ bước đến gần, Triệu Khê theo phản xạ lùi lại, nhưng hắn chỉ đưa tay mở cửa.
Gió từ hành lang ùa vào, xua tan không khí ngột ngạt vừa rồi.
Dưới ánh đèn, Phí Thủ nghiêng đầu nhìn cậu, lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy, rút hai tờ đưa qua, giọng điệu tự nhiên như thể chẳng có chuyện gì xảy ra:
"Cậu chắc biết quán đó nhỉ? Muốn ăn chè trôi nước lạnh của họ không?"
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Phí Thủ rơi xuống, lướt qua đôi môi Triệu Khê. Hắn đã cẩn thận thu lại răng nanh, cũng không hôn quá mạnh, chắc chắn không làm đau cậu. Nhưng chỉ với mức độ này thôi, Triệu Khê đã thấy không chịu nổi.
Cậu lặng lẽ lau môi, hơi nóng vẫn vương mãi không tan. Nhưng bầu không khí vừa rồi đã dịu đi, như thể tất cả chỉ là một giấc mộng giữa ban ngày.
Phí Thủ hơi cong môi, lộ ra ý cười nhàn nhạt:
"Hoặc là soup bí đỏ? Lẩu và soup bí đỏ, cậu chọn cái nào?"
Triệu Khê: "Soup bí đỏ."
"Vậy tôi gọi xe."
Triệu Khê nhìn thấy Phí Thủ lấy điện thoại ra, màn hình vẫn là bức ảnh chụp chung của bọn họ năm 18 tuổi, chưa từng thay đổi. Cậu đột nhiên lên tiếng:
"Tôi vẫn chưa tha thứ cho cậu."
Phí Thủ khựng lại một chút, sau đó cười với cậu:
"Vậy thì không cần tha thứ. Chúng ta vẫn chưa làm lành, chỉ là tiện đường ăn một bữa cơm thôi, được không?"
Triệu Khê không nói gì.
Phí Thủ đi lướt qua bên cạnh cậu, tiện tay kéo cổ tay cậu lại.
Triệu Khê rút tay ra, mặt lạnh lùng lùi về sau hai bước, đi trước hắn.
Lục Bạch vừa từ lớp học bước ra ôn bài, liền bắt gặp cảnh Triệu Khê và Phí Thủ một trước một sau đi ngang qua dãy hành lang đối diện.
Triệu Khê cúi đầu xem điện thoại, bước chân rất nhanh. Trong khi đó, Phí Thủ thong thả đi phía sau, trên tay vẫn xách túi của Triệu Khê.
Không biết vừa rồi hai người đã trải qua chuyện gì, nhưng hiếm khi thấy Triệu Khê không để ý đường đi, suýt chút nữa quên rẽ, vẫn là Phí Thủ phía sau kéo cậu lại.
Triệu Khê cau mày khó chịu, nói gì đó với Phí Thủ.
Phí Thủ hơi cúi đầu lắng nghe, bộ dạng không quá chú tâm, nhưng ánh mắt vẫn luôn đặt trên người Triệu Khê.
Đi thêm vài bước, ánh mắt Phí Thủ và Lục Bạch bất chợt giao nhau trong không trung.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, Phí Thủ đã dời ánh mắt đi trước.
"Bọn họ làm lành rồi sao?" Lâm Chính cũng nhìn thấy cảnh này, tò mò hỏi từ phía sau.
Lục Bạch nhún vai:
"Ai mà biết?"
"Phí Thủ chắc chắn muốn làm lành, nhưng Triệu Khê thì..." Lâm Chính quay sang nhìn cậu ấy: "Không phải cậu khá hiểu Triệu Khê à?"
Lục Bạch suy nghĩ một chút, rồi đáp:
"Còn tùy vào phương diện nào nữa."
Làm hòa với tư cách bạn bè thì dễ, nhưng nếu muốn nhiều hơn thế...
Cậu ấy cũng không nhìn thấu được nữa.