Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 32

Thoát khỏi trò chơi, Triệu Khê xoay cổ để thả lỏng cơ thể cứng nhắc, tháo chiếc tai nghe sắp hết pin xuống, đứng dậy khỏi ghế rồi đẩy cửa bước ra ban công.

Nghe thấy tiếng động, Trương Chương gọi cậu lại:

"Triệu Khê, tài khoản thành viên xem video của cậu cho tớ mượn được không?"

Cậu ấy gãi đầu:

"Hết hạn từ hôm qua rồi, tớ còn chưa xem xong tập cuối."

Triệu Khê còn chưa kịp mở miệng, Chu Như bên kia đã lên tiếng cắt ngang:

"Ứng dụng nào? Dùng tài khoản của tớ đi."

Trương Chương thắc mắc:

"Sáng nay tớ hỏi cậu, chẳng phải cậu nói chưa mua thành viên sao?"

Chu Như: "..."

Triệu Khê đưa tay ra hiệu để Trương Chương nhập tài khoản.

Trong lúc nhập mật khẩu, Chu Như không vui mà nói:

"Triệu Khê có bao giờ xem phim trong ký túc xá đâu? Sao cậu chắc chắn là cậu ấy có tài khoản thành viên?"

Trương Chương đáp:

"Có chứ, lần trước thầy giáo mở video trên lớp mà tài khoản hết hạn, bọn tớ dùng tài khoản của Triệu Khê đăng nhập, cậu ấy mua gói năm luôn mà."

"Nhưng mà..."

Trương Chương nhận lấy máy tính bảng từ tay Triệu Khê, cũng thấy kỳ lạ:

"Cậu không thích xem video, sao lại mua gói năm làm gì?"

Ký túc xá chợt im lặng vài giây, Chu Như bỗng dưng lao đến, túm lấy Trương Chương:

"Người ta thích mua thì mua, cậu hỏi nhiều thế làm gì?"

Trương Chương bị lôi đi mà vẫn ngơ ngác:

"Tớ chỉ tiện miệng hỏi thôi, Triệu Khê còn chưa nói gì mà, sao cậu phản ứng dữ vậy?"

Chu Như đẩy cậu ấy ra tận cửa, đá chân móc vào cửa rồi "rầm" một tiếng đóng sập lại.

Tiếng trò chuyện bị chặn bên ngoài, nhưng vẫn len vào qua khung cửa sổ chưa khép chặt.

"Lần sau cậu nói chuyện có thể suy nghĩ trước được không? Triệu Khê với Phí Thủ cắt đứt quan hệ rồi, cậu không thấy à?"

Trương Chương phản bác:

"Thế thì liên quan gì đến tài khoản thành viên? Là cậu quá nhạy cảm rồi đấy chứ?"

Chu Như: "Triệu Khê không xem video, vậy cậu ấy mua tài khoản thành viên làm gì? Hơn nữa còn mạnh tay như vậy, mua hẳn gói năm."

Trương Chương: "Đúng vậy, nên tớ mới hỏi..."

Lời còn chưa dứt, cậu ấy đột nhiên khựng lại, cuối cùng cũng hiểu ra.

"Phí Thủ mua à?"

Chu Như hạ giọng:

"Tớ đoán thế, nên mới bảo cậu đừng hỏi."

Trương Chương: "Thế sao lúc nãy cậu không nói?"

Chu Như: "Đây là chuyện riêng của Triệu Khê mà? Trước mặt cậu ấy, tớ biết nói thế nào?"

Hai người đứng ngoài cửa bàn bạc xong xuôi, rồi đẩy cửa bước lại vào ký túc xá.

Triệu Khê vẫn đứng yên ở đó, ngay bên phía cửa ban công, vừa hay đối diện với ánh mắt của họ.

Chu Như nhanh trí tìm cớ:

"Lôi cậu ấy ra ngoài hít thở không khí một chút."

Trương Chương lập tức phụ họa:

"À đúng rồi, hôm nay trời đẹp mà."

Triệu Khê chẳng nói gì, chỉ thẳng bước về phía họ.

Chu Như lập tức căng thẳng, Trương Chương cũng không dám động đậy.

Hai người đứng sóng vai nhau, vô tình chặn kín cả lối đi.

Triệu Khê dừng lại trước mặt họ.

Chu Như cứng đờ người:

"Cậu định làm gì?"

Triệu Khê: "Tránh ra."

Hóa ra là muốn ra ngoài.

Chu Như thở phào nhẹ nhõm, liếc mắt nhìn Trương Chương rồi vội nhích người sang một bên.

Trước mặt hai người, Triệu Khê bước đến bên cửa sổ, đưa tay đẩy kín lại.

Xoay người lại, cậu nhìn hai kẻ đang cứng đờ vì lúng túng, bình tĩnh nói:

"Cửa sổ chưa đóng."

Hai người rõ ràng cố tình chạy ra ngoài để tránh Triệu Khê:

"..."

"Cậu nghe hết rồi à?"

Câu trả lời không cần nói cũng biết.

Thấy hai người họ trông cứ như vừa phạm lỗi tày trời, Triệu Khê chủ động lên tiếng:

"Tài khoản thành viên đó đúng là do Phí Thủ mua. Lúc trước tớ dùng máy tính bảng của cậu ấy để xem phim mà quên đăng xuất, cậu ấy lười đổi nên cứ thế nạp tiền vào tài khoản của tớ thôi. Bạn bè với nhau vậy cũng bình thường mà, có gì đáng để né tránh đâu?"

Giọng điệu của Triệu Khê khi nhắc đến Phí Thủ vô cùng bình thản, nghe qua cũng thấy hợp lý.

Chu Như ngẫm nghĩ rồi hỏi tiếp:

"Vậy còn trà sữa?"

"Cũng là cậu ấy đặt." Lần này, Triệu Khê không né tránh mà trả lời thẳng: "Nhưng sau này chắc không còn nữa."

Dựa vào hiểu biết của cậu về Phí Thủ, sau khi cậu nói ra câu đó trong game tối nay, Phí Thủ sẽ không làm những chuyện như vậy nữa.

Chu Như nhìn vào mặt cậu, dò hỏi:

"Vậy... cũng tốt chứ?"

Triệu Khê cụp mắt xuống, nét mặt thản nhiên:

"Ừ, cũng tốt."

...

Theo thông lệ của khoa múa trường A, cứ đến học kỳ đầu năm 4, vào tháng 12, trường sẽ tổ chức một buổi dạ hội tốt nghiệp.

Đối với sinh viên khoa múa, đây quan trọng không kém gì luận văn tốt nghiệp. Đây luôn là sự kiện trọng đại của mỗi khóa ra trường.

Triệu Khê vừa phải chuẩn bị trước cho buổi dạ hội tốt nghiệp của mình vào năm sau, vừa phải giúp đỡ các đàn anh đàn chị sắp tốt nghiệp năm nay, đồng thời còn phải ôn tập cho kỳ thi cuối kỳ sắp tới. Dưới áp lực lớn như vậy, mỗi tối cậu chỉ có thể tranh thủ một chút thời gian trước khi đi ngủ, vào game thư giãn đôi chút.

Cũng vì thế mà mỗi lần online, tâm trạng của cậu thường không cao lắm.

Sau khi Triệu Khê dần quen tay với trò chơi này, Lục Bạch cũng không còn hay lập đội cùng cậu nữa, ngược lại, Tiểu P bên kia màn hình vẫn như thường lệ chờ đợi cậu.

Cậu không lên tiếng, Tiểu P cũng không chủ động bắt chuyện, cả hai lặng lẽ hoàn thành hai ván game, sau đó chúc nhau ngủ ngon, giống như bất kỳ cặp bạn chơi mạng bình thường nào khác trong trò chơi này.

...

Cuối tháng 11 là hạn chót mà giáo viên chủ nhiệm đưa ra, yêu cầu toàn bộ ban cán sự lớp cùng với hai lớp nam nữ lập khung sườn cho tiết mục mở màn của buổi dạ hội tốt nghiệp.

Chuyên ngành múa không giống như biên đạo múa hay các trường nghệ thuật chuyên nghiệp với những phân loại rõ ràng. Chương trình học của họ kết hợp giữa múa cổ điển, múa hiện đại và múa dân gian. Trong lớp lại có 5 bạn trước khi vào đại học lấy khiêu vũ thể thao làm chủ đạo, vì thế có rất nhiều hướng lựa chọn.

Ban đầu, Triệu Khê đề xuất chia tiết mục thành bốn mùa trong năm, dùng những kỹ thuật khó để mở màn, tạo bầu không khí sôi động. Không ai phản đối, vậy nên cậu bắt đầu tìm kiếm bản nhạc phù hợp với chủ đề.

Bốn mùa được phân công cho bốn người phụ trách biên đạo, mỗi người sẽ thiết kế phần của mình cùng với những kỹ thuật cần sử dụng, sau đó tổng hợp lại. Buổi tập luyện đầu tiên được ấn định vào trưa thứ 2.

Thế nhưng sáng thứ 2, cậu đột nhiên bị kéo vào một nhóm chat mới.

«Xác nhận tiết mục dạ hội tốt nghiệp»

Bốn người phụ trách biên đạo cùng các thành viên chủ chốt trong ban tổ chức dạ hội đều có mặt trong đó. Khi cậu vừa được thêm vào, trong nhóm đã cãi nhau ầm ĩ.

【Triệu Khê đã vào nhóm.】

【Nói với cậu một chút về ý tưởng của bọn tôi. Kết hợp múa cổ điển với kỹ thuật nâng cao thì quá bình thường rồi, bọn tôi muốn thêm một chút nhạc hiện đại.】

【Tốt nhất là cũng thể hiện được đầy đủ các yếu tố của khiêu vũ thể thao.】

Người phụ trách biên đạo không vui, lập tức hỏi trong nhóm.

【Thế còn ý tưởng đã thống nhất trước đó thì sao? Tôi đã biên xong động tác rồi.】

【Sao lúc trước không nói ra?】

Tin nhắn trong nhóm liên tục nhảy lên.

Lúc này Triệu Khê mới nắm rõ tình hình, có người không hài lòng với kế hoạch đã chốt từ trước.

Cậu lướt sơ qua lịch sử trò chuyện, rồi nhắn hỏi lớp trưởng, người đã thêm cậu vào nhóm.

[Triệu Khê]: 【Nhóm này lập khi nào?】

[Lớp trưởng]: 【Mới 2 ngày trước, có bạn đề xuất ý tưởng khác, nên bọn tôi lập nhóm để bàn bạc.】

Dựa vào thời gian, 2 ngày trước chính là lúc Triệu Khê hỏi ý kiến mọi người và chốt phần nhạc cho bài múa.

[Triệu Khê]: 【Vậy sao lúc đó không nói luôn?】

Lớp trưởng trả lời lấp lửng.

[Lớp trưởng]: 【Lúc đó thấy cậu cũng vất vả, mà bọn tôi vẫn chưa chắc chắn với ý tưởng của mình, nên định bàn bạc kỹ rồi mới nói với cậu.】

Ý của họ rất đơn giản, dù sao cũng là để buổi dạ hội có màn trình diễn tốt hơn, thêm một ý tưởng cũng là thêm một lựa chọn, vốn là chuyện tốt. Không ngờ những người phụ trách biên đạo bốn mùa lại không chịu phối hợp chút nào.

Bất đắc dĩ, họ đành phải nhờ Triệu Khê ra mặt điều đình.

Triệu Khê hỏi thẳng cậu ta.

[Triệu Khê]: 【Thứ 6 có ý kiến mới, sau đó mọi người lập nhóm, hoàn thiện ý tưởng. Đồng thời, khi tôi hỏi có chốt phần nhạc chưa, mọi người đều không trả lời, đúng không?】

Giọng điệu của cậu vẫn khá ôn hòa, ít nhất qua tin nhắn thì có vẻ bình tĩnh hơn nhiều so với mấy người phụ trách biên đạo khác.

[Lớp trưởng]: 【Ừm.】

[Triệu Khê]: 【Lúc đầu, ai là người được cả lớp bầu làm tổng phụ trách tiết mục mở màn?】

Lớp trưởng mất nửa phút mới nhắn lại.

[Lớp trưởng]: 【Là cậu.】

[Triệu Khê]: 【Vậy tại sao tôi là người chịu trách nhiệm, lại là người biết chuyện này sau cùng?】

Lớp trưởng bất lực.

[Lớp trưởng]: 【Lúc đó cậu chạy đi chạy lại lo đủ thứ, bọn tôi thấy cậu cũng vất vả...】

[Triệu Khê]: 【Giờ thì tôi không phải chạy đi chạy lại chắc?】

[Triệu Khê]: 【Ai có quyền quyết định thì người đó làm trưởng nhóm đi.】

Lớp trưởng không trả lời ngay. Trong nhóm chat, tình hình đã rơi vào bế tắc. Không ai chịu nhượng bộ, tất cả đều chờ một người nhún nhường trước.

Triệu Khê thoát khỏi cuộc trò chuyện riêng với lớp trưởng, không chần chừ mà rời khỏi nhóm chat.

Hành động này giống như một tín hiệu. Những người phụ trách biên đạo bốn mùa cũng lần lượt thoát nhóm theo.

Chưa đầy 1 phút sau, một người bạn còn trong nhóm đã gửi ảnh chụp màn hình cho Triệu Khê, sau khi cậu rời nhóm, lớp trưởng đã đăng nội dung tin nhắn riêng của họ lên nhóm chat, khiến mọi người sôi sục lên.

【Thật tưởng ai cũng phải cầu xin cậu ta làm trưởng nhóm chắc?】

【Màn mở đầu đâu phải chỉ mình cậu ta biểu diễn, có thêm một lựa chọn cũng đâu có gì xấu, vênh váo cái gì chứ.】

【Lẽ ra có thể bàn bạc tử tế, nhưng chính thái độ tự cho là đúng của cậu ta khiến mọi người có ý kiến mà không dám nói ra.】

Tin nhắn này vừa được gửi đi, rất nhanh đã bị thu hồi.

Thế nhưng bốn chữ "tự cho là đúng" đã kịp nhảy vào tầm mắt Triệu Khê ngay khi nó xuất hiện, khiến đồng tử cậu co rút lại.

Những ký ức đã bị cậu cố ý lãng quên, đã phai màu theo thời gian, vậy mà chỉ trong chớp mắt lại bị kéo ra một cách dễ dàng.

Không lâu trước đây, trong một khung cảnh tối mờ, có người cất giọng chậm rãi, từng chữ từng chữ như cứa vào da thịt:

"Ai mà biết được? Cậu chẳng phải vẫn luôn thích thế này sao? Lúc nào cũng tỏ ra cao cao tại thượng, tự cho là đúng."

Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Triệu Khê, kéo theo cả nhịp thở của cậu chững lại một nhịp.

Cảm giác nghẹt thở mà cậu đã phải chịu đựng suốt 15 ngày, cùng nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, một lần nữa trào lên như thủy triều, nhấn chìm lý trí.

Cậu cứ tưởng vết thương đã lành, vậy mà giờ đây, nó lại bị xé toạc ra một cách tàn nhẫn.

"Lúc đó có phải rất đắc ý không?"

"Mỗi lần nhìn cậu bị tôi xoay như chong chóng mà vẫn phải nhẫn nhịn, chỉ cần dỗ dành vài câu, giả vờ khóc lóc chút xíu là lại ngoan ngoãn nhào tới, trò này còn vui hơn cả game."

"Cậu không nhận ra à? Tôi đã ghét cậu từ lâu rồi."

"Thật tưởng ai cũng phải cầu xin cậu ta làm trưởng nhóm chắc?"

"Vênh váo cái gì chứ?"

"Chính vì cái thái độ tự cho là đúng này mà mọi người có ý kiến cũng không dám nói ra."

Triệu Khê thẫn thờ nhìn chiếc điện thoại nằm trên mặt đất.

Vỏ máy vẫn nguyên vẹn, vẫn có thể sử dụng bình thường, nhưng màn hình đã vỡ nát.

Cậu cứ tưởng là do miếng dán cường lực, nhưng khi bóc lớp dán ra, cậu mới phát hiện ra, thứ nứt vỡ thực chất là màn hình bên trong.

Đầu óc trống rỗng, Triệu Khê cầm lấy điện thoại, lững thững đi đến tiệm sửa gần đó.

Người thợ sửa máy vừa làm việc vừa tranh thủ kiểm tra giúp cậu:

"Mặt kính ngoài bị vỡ rồi, tôi làm xong mấy máy này sẽ sửa cho cậu ngay."

"Được rồi, phải đợi bao lâu ạ?"

Người thợ sửa máy ước chừng rồi đáp:

"Khoảng 1 tiếng rưỡi."

Ông ta đánh giá Triệu Khê từ trên xuống dưới, lại liếc nhìn đồng hồ, rồi đề nghị:

"Trên lầu có một tiệm bánh ngọt, vị cũng khá ổn. Giờ cũng sắp đến giờ ăn rồi, cậu có thể lên đó ăn chút gì đó rồi quay lại lấy máy."

...

Từ cánh cửa mở rộng, cơn gió nhẹ mang theo mùi bánh ngọt vừa mới ra lò từ tầng trên phảng phất bay xuống.

Lúc này Triệu Khê mới nhận ra, tiệm bánh trên tầng chính là chỗ mà cậu từng hay ghé đến.

Cửa tiệm không lớn, ngoài người thợ làm bánh sau lớp cửa kính, chỉ có hai nhân viên thu ngân đang đứng quầy.

Dưới ánh đèn ấm áp, những chiếc bánh mì được trang trí bằng đủ loại hoa quả trông vô cùng bắt mắt. Trên từng chiếc nhãn dán, tên bánh và giá cả đều được ghi bằng nét chữ hoạt hình đáng yêu.

Mỗi khi tâm trạng không tốt, Triệu Khê đều muốn ăn đồ ngọt.

Năm 1 đại học, sau khi phát hiện ra tiệm bánh này, cậu thường kéo Phí Thủ đến ăn, gần như đã thử qua hết mọi loại bánh trong tiệm.

Duy chỉ có một loại bánh vị muối biển là cậu không thể nuốt nổi. Cắn thử một miếng, rồi đẩy đĩa bánh qua một bên, cầm dĩa lên nhưng không biết phải xử lý thế nào.

Phí Thủ đến sau một bước, bưng phần tiramisu mà mình đã chọn, ngồi xuống đối diện cậu, hỏi:

"Sao trông mặt mày như vậy?"

"Không ngon." Triệu Khê đẩy chiếc bánh trước mặt sang cho Phí Thủ, rồi nhìn phần tiramisu trong đĩa của hắn: "Tôi muốn ăn cái đó."

Tiramisu là lựa chọn không bao giờ sai. Dù Triệu Khê có gọi món gì đi nữa, Phí Thủ vẫn luôn gọi tiramisu, như thể hắn chẳng bao giờ thấy chán vậy.

Mỗi lần gọi phải loại bánh không hợp khẩu vị, Triệu Khê đều đổi với Phí Thủ để lấy tiramisu.

Lúc đó, cậu thực sự rất tùy hứng, rất tự cho là đúng, rất chuyên quyền độc đoán.

Nhưng Phí Thủ chẳng nói gì, chỉ đẩy phần tiramisu cho cậu, rồi nhận lấy chiếc bánh của cậu, tùy ý nếm một miếng:

"Ngon mà."

Triệu Khê nhíu mày, khó hiểu:

"Là vị mặn mà."

Phí Thủ nhướng mày, vẻ mặt vẫn tự nhiên như thường:

"Vậy thì tốt, tôi thích ăn mặn."

Lần nữa trở lại chốn cũ, Triệu Khê tránh không chọn chiếc bánh kem muối ấy mà đặc biệt lấy một loại mới có nhân dâu tây.

Vị béo ngậy của kem hòa cùng vị chua của dâu tây, thật ra cũng khá ngon, nhưng cậu lại không sao ăn nổi.

Ngồi trên ghế, cậu ngẩng đầu nhìn chiếc ghế trống đối diện chợt nhớ ra, lần này đã chẳng còn ai đổi phần tiramisu với cậu nữa.

Không muốn lãng phí.

Một miếng bánh nhỏ, vậy mà Triệu Khê phải mất tận 1 tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng ăn hết.

Xuống lầu lấy điện thoại, sư phụ tốt bụng nhắc cậu:

"Nãy có cuộc gọi nhỡ đấy, hình như là người nhà gọi cho cậu."

Triệu Khê mở nguồn điện thoại.

Mẹ Triệu gọi không được, liền gửi tin nhắn hỏi han.

[Mẹ Triệu]: 【Tiểu Khê, con còn liên lạc với Phí Thủ không?】

[Mẹ Triệu]: 【Mẹ của thằng bé vừa tìm mẹ, muốn hỏi xem hai đứa đã cãi nhau chuyện gì. Mấy hôm nay Phí Thủ tâm trạng không tốt lắm.】

Trong ấn tượng của Triệu Khê, Trịnh Linh hiếm khi quan tâm đến chuyện của Phí Thủ. Chỉ có lác đác vài lần, mà cũng đều liên quan đến tiền bạc, bà mới vòng vo qua mẹ Triệu để dò hỏi cậu.

Triệu Khê không kiềm được mà trút hết bực bội vừa rồi lên Phí Thủ.

[Triệu Khê]: 【Cậu ta tâm trạng không tốt thì liên quan gì đến con?】

Mẹ Triệu nhắn lại.

[Mẹ Triệu]: 【Mà mẹ thấy hai đứa cũng chơi với nhau bao năm rồi, nếu có thể nói chuyện rõ ràng với nhau thì vẫn tốt hơn.】

Triệu Khê nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu.

Mấy ngày trước, cậu mới nói với Chu Như rằng từ nay về sau Phí Thủ sẽ không làm mấy chuyện như vậy nữa.

Nhưng cậu không ngờ được, chưa đến 2 ngày sau, lại nghe tin hắn có vấn đề về tâm trạng.

Cậu nghĩ đến những tin nhắn trước đây, những lời Phí Thủ đã nói với mình, còn cả cách hắn nhìn cậu hôm đó.

Triệu Khê không trả lời tin nhắn của mẹ. Cậu tắt máy, nhét điện thoại vào túi áo rồi quay người rời đi.

[Mẹ Triệu]: 【Trước đó con chẳng phải đã nói với mẹ về chuyện Phí Thủ muốn nhảy lầu sao? Con bảo mẹ nhắc mẹ thằng bé để ý trạng thái gần đây của Phí Thủ mà.】

[Mẹ Triệu]: 【Mẹ thằng bé đã đưa thằng bé đi khám rồi, giờ muốn hỏi xem trước đó cuộc sống của thằng bé có gì bất thường không.】

Chỉ vỏn vẹn hai dòng tin nhắn, nhưng Triệu Khê đọc đi đọc lại mấy lần.

Cậu nhạy bén nhận ra rằng mẹ đã lược bỏ điều gì đó. Bà ấy không hề nhắc đến kết quả sau khi đi khám.

Những chuyện trước mắt lại chồng chất lên cuộc tranh cãi trong nhóm chat ban nãy.

Lời trách móc kia khiến cậu không vui, rồi thứ cảm xúc không rõ ràng đó lại biến thành một nỗi khó chịu khác.

Triệu Khê đứng lặng bên gốc cây trơ trụi lá ven đường, im lặng hồi lâu, không chắc chắn hỏi mẹ.

[Triệu Khê]: 【Là tại con sao?】

Trên sân thượng hôm đó, trước khi Lâm Tịch ngất đi, cậu ta đã nắm chặt tay cậu và nói:

"Là vì anh, anh ta mới thành ra thế này."

Vậy nên, tất cả mọi người đều biết.

Là vì cậu quá tệ, lại quá chậm chạp, chẳng hề nhận ra nỗi đau khi ở bên cậu mà Phí Thủ phải chịu đựng, thế nên hắn mới rơi vào tình trạng nghiêm trọng đến vậy, phải không?

Những uất ức từng bị cậu chôn vùi, lúc này như một làn sóng vỡ òa.

Triệu Khê nhớ đến những lần mình bị lừa dối hết lần này đến lần khác, rồi lại hết lần này đến lần khác tha thứ. Nhớ đến ngày sinh nhật của Phí Thủ, khi hắn không thể nhịn được nữa mà gào lên đầy phẫn uất. Cậu từng nghĩ rằng tình cảm này rất đẹp, nhưng cuối cùng, cả hai người đều đang miễn cưỡng duy trì nó.

Chóp mũi Triệu Khê cay cay.

Đến khi cậu hoàn hồn lại, cậu đã bốc đồng bấm gọi cho Phí Thủ.

Phí Thủ gần như nhấc máy ngay lập tức.

Hắn nâng niu cuộc gọi khó khăn lắm mới có được này, vừa vui mừng vừa bất an.

Hắn sợ mình lại làm điều gì khiến Triệu Khê không vui, nhưng cũng mong mỏi biết bao, rằng cậu chủ động gọi đến vì một lý do nào khác.

Nhưng ngay giây đầu tiên cuộc gọi được kết nối, giọng nói của Triệu Khê vang lên, mang theo sự nghẹn ngào cố nén và nỗi ấm ức chưa từng bộc lộ.

"Phí Thủ, cậu..."

"Nỗi đau của cậu, tất cả đều là vì tôi sao?"

Cậu mới nói được một nửa, đột nhiên cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Phí Thủ còn chưa nghe rõ lời cậu, vội hỏi:

"Đã xảy ra..."

Giọng hắn còn chưa kịp vang lên, chỉ kịp hòa lẫn vào âm thanh cúp máy dứt khoát.

Triệu Khê vội vã gọi đến, rồi lại vội vã cắt đứt.

Phí Thủ lập tức gọi lại, nhưng điện thoại của hắn đã bị chặn.

Lần này, hắn thậm chí còn không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ ngồi trên ghế sofa, chậm chạp nhớ lại giọng nói run rẩy và âm mũi nặng nề của Triệu Khê.

Hôm sinh nhật, dù bị hắn vặn hỏi bằng giọng điệu sắc bén đến vậy, Triệu Khê cũng không khóc.

Cậu thoát ra khỏi mối quan hệ của cả hai rất nhanh, xa cách, bình tĩnh. Đến mức Phí Thủ còn tưởng rằng, trong mắt Triệu Khê, câu chuyện giữa bọn họ đã gần đến trang cuối cùng.

Nhưng chỉ một cuộc gọi này, hắn đã phải trực diện đối mặt với nỗi đau mà mình mang đến cho cậu.

Phí Thủ lao ra khỏi cửa, chạy thẳng đến trường, nỗi sợ hãi, giằng co, do dự suốt những ngày qua đều tan biến sạch sẽ.

Lúc này, trong đầu hắn chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.

Chết tiệt thật.

Hắn lại khiến Triệu Khê đau lòng rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn