Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 33

Phí Thủ dừng lại trước cổng trường Đại học A, thở hổn hển quẹt thẻ bước vào, lúc này mới chợt nhận ra mình đã hành động bốc đồng đến mức nào.

Đại học A có diện tích hơn một vạn mét vuông, hắn không chắc Triệu Khê đang ở đâu, thậm chí còn không biết cậu đang ở trong hay ngoài trường, vậy mà đã vội vàng chạy đến đây.

Khi tâm trạng không tốt, Triệu Khê sẽ đi đâu?

Phí Thủ lần theo những tiệm bánh ngọt trong trường để tìm kiếm.

Trong khuôn viên có tổng cộng 3 tiệm, nhưng nơi Triệu Khê có khả năng đến nhất hẳn là khu Nam. Phí Thủ quét lấy một chiếc xe đạp dùng chung ở cổng trường, lập tức lao về phía đó.

...

Hương thơm ngọt ngào, dịu dàng của những món bánh bao trùm cả con phố.

Ngoài cửa tiệm với bảng hiệu mang phông chữ hoạt hình, những cặp đôi và sinh viên qua lại ngồi kín các bàn ghế bên ngoài. Phí Thủ điều chỉnh lại nhịp thở, ánh mắt nhanh chóng quét qua từng bàn, nhưng không thấy người mình muốn tìm.

Hắn nhấc chân định bước vào tiệm, nhưng khi nghe thấy câu chào đón khách, lại chần chừ rụt chân về.

Ở góc quán, nơi có dãy ghế sofa kê sát nhau, chỉ cần lướt mắt qua một cái, trái tim hắn đã có thể hoàn toàn an tĩnh.

Dù hôm nay Triệu Khê hiếm hoi mặc một bộ đồ thể thao trông vô cùng kín đáo, lại còn đội mũ che khuất tầm nhìn, nhưng quần áo của cậu, Phí Thủ đều nhận ra. Không ít bộ trong đó, chính tay hắn đã giúp Triệu Khê sắp xếp trước ngày nhập học.

Phí Thủ chọn một chỗ ngồi gần cửa, tiện tay gọi một phần tiramisu.

Bóng mũ đổ xuống, che kín khuôn mặt Triệu Khê, hắn không thể nhìn thấy biểu cảm của cậu, chỉ có thể thấy Triệu Khê đang cầm chặt chiếc nĩa trong tay, trước mặt là chiếc bánh muối biển mà trước đây cậu không thích ăn, nhưng lại không biết nên động vào thế nào.

Phí Thủ lặng lẽ quan sát từ xa, trong lòng bỗng dâng lên một ý nghĩ, lấy điện thoại ra, lần đầu tiên sau ngần ấy thời gian chủ động nhắn tin cho Triệu Khê ngoài phạm vi trò chơi.

[Tiểu P]: 【Đàn anh, bây giờ có rảnh chơi game không?】

Triệu Khê đặt điện thoại lên bàn, màn hình chợt sáng lên.

Cậu mở ra xem với vẻ hờ hững, sau đó vờ như không thấy, lật úp điện thoại xuống.

Phí Thủ: "..."

Phí Thủ chạm hai lần vào ảnh đại diện của Triệu Khê.

Triệu Khê liếc nhìn điện thoại, nhanh chóng gõ vài chữ.

[Triệu Khê]: 【Đang tập luyện.】

Phí Thủ: "..."

Hắn như bừng tỉnh, mở lại đoạn tin nhắn trước đây giữa mình và Triệu Khê.

Số lần Triệu Khê nhắc đến tập luyện lên đến tám trăm tin.

Trước đây hắn cứ nghĩ khoa múa có quá nhiều buổi luyện tập, nhưng giờ hình như đã lờ mờ hiểu ra điều gì đó.

Không còn cách nào khác, Phí Thủ đứng dậy, đi đến một góc yên tĩnh hơn, rút ra một chiếc sim ít dùng rồi gọi cho Triệu Khê.

Số này hắn rất ít khi dùng, ngay cả Triệu Khê khi nhìn thấy cũng chưa kịp phản ứng.

Điện thoại kết nối, trong tai nghe chỉ có tiếng hít thở của cả hai.

Giọng Triệu Khê trầm thấp, dường như còn hơi khàn.

"Alo?"

"Là tôi." Lần này, hắn nói rất nhanh: "Đừng vội cúp máy."

Triệu Khê thoáng khựng lại, bàn tay định cúp máy dừng giữa chừng, giọng nói lạnh nhạt:

"Có chuyện gì?"

Vị trí Phí Thủ đang đứng khá trống trải, nếu lắng nghe kỹ, còn có thể nghe thấy tiếng vọng lại.

"Vừa nãy cậu gọi cho tôi."

"Gọi nhầm."

Biết ngay sẽ là câu trả lời này.

Phí Thủ nói:

"Cậu đã gọi tên tôi."

"Bây giờ tôi không muốn nói."

"Tại sao? Trước đây có chuyện gì chúng ta cũng có thể nói thẳng. Khi nhận được cuộc gọi của cậu, tôi đã rất vui."

"Cậu cũng nói rồi, đó là trước đây." Giọng Triệu Khê vẫn mang theo sự xa cách: "Trước đây tôi cũng không biết, tính cách tôi thật tệ hại."

Cậu dừng lại một chút, giọng nói lạnh lẽo:

"Tôi đã tệ đến thế rồi, cậu còn tìm tôi làm gì?"

Phí Thủ: "Cậu không tệ, cậu rất tốt."

"Tốt sao?" Triệu Khê bật cười lạnh: "Tôi tự cao tự đại, cậu không phải đã nói vậy à?"

"Lâm Tịch tốt lắm nhỉ? Hoàn toàn khác tôi. Mới quen 1 tháng đã nôn nóng muốn tỏ tình, 99 đóa hồng trên sân thượng, còn cả bức tường đầy hoa giấy tam giác, chẳng phải đều là bất ngờ cậu chuẩn bị cho cậu ta sao?"

Phí Thủ không dám lên tiếng, sợ rằng bản thân nói sai điều gì.

"Cậu ta vừa đi, cậu liền chạy đến tìm tôi. Tôi là loại người rẻ mạt đến mức đó à? Tôi đáng phải làm kẻ thay thế sao?"

"Không phải."

Phí Thủ chăm chú nhìn Triệu Khê ngồi trong góc, không ngờ rằng một ngày nào đó, những lời tự ti như vậy lại có thể thốt ra từ miệng cậu.

"Đừng nói như vậy."

Triệu Khê nhắm mắt thật chặt, khẽ nói:

"Nhưng bây giờ tôi thực sự cảm thấy như thế."

"Phí Thủ." Triệu Khê vẫn không kìm được mà gọi tên hắn, giọng nói ngập đầy mệt mỏi.

Không ngờ rằng sau bao lần cãi vã, sau tất cả những chuyện không vui đổ dồn xuống, đến cuối cùng, người cậu vẫn muốn tâm sự lại chỉ có Phí Thủ.

"Phí Thủ, bây giờ tôi cảm thấy mình là người tồi tệ nhất thế giới."

Những lời an ủi của Phí Thủ nghẹn lại nơi cuống họng.

Hắn cuối cùng cũng tìm ra căn nguyên của vấn đề.

Bọn họ vẫn luôn cho rằng điều khiến Triệu Khê đau lòng nhất trong bữa tiệc sinh nhật năm ấy là sự lừa dối. Nhưng thực ra không phải. Cậu mãi không thể thoát ra khỏi chuyện đó, bởi vì cậu thực sự đã để những lời đó ghim vào lòng, thực sự bắt đầu hoài nghi chính mình, hoài nghi rằng tất cả sự thay đổi của Phí Thủ, sự biến chất của mối quan hệ này, đều là do lỗi của cậu.

Cậu hận Phí Thủ bao nhiêu, thì lại càng ghét bỏ chính mình bấy nhiêu.

"Xin lỗi."

Điện thoại lại một lần nữa bị cúp máy.

Lời xin lỗi của Phí Thủ vẫn chưa kịp nói hết. Hắn chỉ có thể qua lớp kính cửa sổ, vượt qua những người ngồi giữa quán, nhìn thấy Triệu Khê từng chút một ăn hết chiếc bánh muối biển mà trước đây cậu không thích.

Phí Thù chậm rãi ló đầu ra:

[Cậu định đi xin lỗi cậu ấy à? Nhìn cậu ấy như vậy, tôi thấy hơi kỳ lạ.]

Phí Thủ hỏi:

["Kỳ lạ gì? Không phải cậu nói cậu thích Lâm Tịch sao?"]

Phí Thù lập tức phản bác:

[Tôi nói thế là vì tưởng cậu thích Lâm Tịch đấy chứ!]

Phí Thù khẽ nói:

[Khi cậu đánh Lâm Tịch, tôi không có cảm giác gì. Nhưng lúc nãy cậu gọi điện cho Triệu Khê, tôi lại thấy rất khó chịu. Rõ ràng, người tệ hại chính là cậu.]

Hắn dừng một chút, giọng càng nhỏ hơn:

["Cậu và tôi."]

Ngón tay phải của Phí Thủ bất giác run lên. Phí Thù nghiêm túc nói:

[Đi xin lỗi cậu ấy đi, đừng để cậu ấy buồn lâu quá. Tôi vẫn thích nhìn Triệu Khê cười hơn.]

Phí Thủ do dự:

["Cậu ấy có thấy phiền không?"]

[Không biết nữa. Tôi chỉ nghĩ rằng, so với bánh muối biển, có lẽ cậu ấy sẽ muốn ăn tiramisu hơn.]

Vì vậy, khi Triệu Khê ăn đến miếng thứ ba của chiếc bánh muối biển, một cô gái mặc đồng phục nhân viên bưng đến một phần tiramisu, đặt xuống trước mặt cậu.

"Đây là món tiramisu bạn của anh đã gọi. Chúc anh ngon miệng."

Bên cạnh phần tiramisu, có một tấm thiệp nhỏ cắm nghiêng.

Trên đó, một chữ "Phí" được viết bằng nét bút phóng khoáng, nét cuối hơi dừng lại, bên cạnh là một khuôn mặt cười đơn giản.

Phí ^_^

Triệu Khê nhìn tấm thiệp, cảm thấy như có thứ gì đó trong lòng vừa bị xuyên thủng.

...

9 giờ tối, Triệu Khê đăng nhập như bình thường.

Nghe giọng cậu, Phí Thủ biết tâm trạng đã khôi phục lại như cũ.

Hai người vẫn chọn một điểm rơi ít người.

Phí Thủ mở bộ biến giọng, chủ động chào hỏi:

"Chào buổi tối."

Triệu Khê vẫn chưa quen với giọng nói này, mỗi lần nghe thấy một giọng nữ đột ngột vang lên, cậu đều sững lại một chút.

"Chào buổi tối."

Ván này, hai người ghép trúng một đội viên khá hoạt bát. Nghe thấy hai người mở mic chào nhau, đối phương cũng chủ động bật mic theo.

"Các cậu quen nhau à?"

Triệu Khê không hay nói chuyện với người lạ, Phí Thủ thay cậu trả lời:

"Ừ."

"Người yêu?"

"Bạn bè." Nói xong, hắn quay sang xác nhận với Triệu Khê: "Là bạn bè, đúng không?"

Triệu Khê hỏi ngược lại:

"Cậu nghĩ là bạn bè à?"

Phí Thủ: "Tôi luôn coi cậu là bạn."

Triệu Khê im lặng.

"Câu này nghe lạ nhỉ."

Đồng đội không hiểu hai người họ đang vòng vo chuyện gì:

"Tôi cứ tưởng hai người quen nhau ngoài đời, hóa ra chỉ là bạn trên mạng à?"

"Ừ." Phí Thủ tiếp lời: "Hẹn nhau chơi game thôi."

Đồng đội thở dài đầy tâm trạng:

"Chơi game cùng nhau cũng tốt mà, tôi với bạn gái cũ cũng quen nhau qua game đấy."

"Bạn gái cũ?"

"Ừ." Đồng đội thở dài sâu hơn: "Quen nhau 6 năm, yêu nhau cũng khá lâu, khoảng 4, 5 năm gì đó, rồi cuối cùng chia tay."

Triệu Khê yên lặng nghe hết, rồi hỏi:

"Tại sao chia tay?"

"Quên rồi, chỉ nhớ là cãi nhau một trận, nói ra không ít lời khó nghe, rồi chia tay luôn."

Phí Thủ im bặt từ đầu đến cuối, ngay cả nhịp thở cũng cố gắng kìm nén, càng nghe càng thấy câu chuyện này có chút... quen thuộc đến kỳ lạ.

Triệu Khê lặp lại câu hỏi với giọng điệu khó hiểu:

"Đã nói rất nhiều lời khó nghe. Vậy những lời đó là lời nói trong lúc tức giận, hay là lời thật lòng?"

"Cả hai."

Đồng đội hỏi:

"Nghe giọng cậu, trước đây cũng từng cãi nhau rồi?"

Phí Thủ: "..."

Hắn vội vàng xen vào:

"Hình như em nghe thấy tiếng bước chân."

Bị hắn cắt ngang, sự chú ý của mọi người cũng bị phân tán theo.

Triệu Khê đứng yên một chỗ:

"Sao tôi không nghe thấy gì?"

Phí Thủ cắn răng nói:

"Vị trí của chúng ta khác nhau."

"Oh, vị trí khác nhau à?" Giọng Triệu Khê nhẹ tênh, phảng phất như làn gió thoảng qua, nhưng lại khiến Phí Thủ sởn cả gai ốc.

Vòng bo thu lại, may mắn thay, họ vẫn nằm trong phạm vi an toàn.

Đồng đội muốn giao tranh trực diện nên nhanh chóng rời khỏi nhóm và hành động một mình. Phí Thủ tìm thấy một chiếc xe bên dưới căn nhà, ra hiệu cho Triệu Khê lên xe.

Triệu Khê không từ chối.

Hai người lái xe dọc theo con đường, chẳng có đích đến cụ thể.

Đây là lần đầu tiên Phí Thủ cầm lái, tay lái còn khá loạng choạng.

Triệu Khê vốn dĩ đã hơi say 3D, cố nhịn một lúc nhưng cuối cùng không chịu nổi:

"Tôi muốn xuống xe."

Phí Thủ: "?"

Triệu Khê nhấn mạnh từng chữ:

"Tôi, muốn, xuống, xe!"

Phí Thủ: "Sao thế?"

Triệu Khê: "Kỹ thuật của cậu quá tệ."

Phí Thủ bật cười:

"Anh nói thẳng như vậy với một cô gái sao? Em sẽ rất tổn thương đấy."

Triệu Khê im lặng 2 giây, không ngờ Phí Thủ lại có thể nói ra câu này một cách hùng hồn như vậy.

"Cậu tính là cô gái chỗ nào?"

Phí Thủ chẳng có chút dịu dàng, tinh tế nào của con gái, ngược lại, hắn chính là một tên đại ma vương mặt dày vô đối.

Phí Thủ chậm rãi nói:

"Kỹ thuật là phải luyện mới có."

Hắn giảm tốc độ, tay lái cũng trở nên ổn định hơn nhiều.

Vừa lái xe, hắn vừa lên tiếng:

"Có lẽ do lâu quá không chơi nên tay hơi cứng, chứ hồi trước em lái giỏi lắm."

"Hồi trước?"

"Hồi cấp 2."

Triệu Khê chìm vào dòng hồi ức. Cấp 2 cách hiện tại đã quá xa, cậu thậm chí còn không nhớ nổi hồi đó Phí Thủ là người thế nào.

Nghĩ lại thì, trước đây cậu chưa từng chơi game cùng Phí Thủ.

Hồi đó Phí Thủ nghiện game nặng, gần như mỗi khi nghỉ ngơi đều cắm đầu vào chơi, dường như ngoài game ra chẳng còn gì khác để giết thời gian. Mà đã chơi rồi thì hắn chẳng buồn để ý đến ai.

Nhưng tình trạng này gần như không xảy ra khi ở bên Triệu Khê, còn với những người khác thì lại rất rõ ràng.

Có vài lần Triệu Khê không ở đó, bạn bè chào hỏi Phí Thủ mà hắn không thèm ngẩng đầu. Gặp lúc Trịnh Linh gọi điện, hắn thậm chí chẳng buồn nhìn màn hình đã thẳng tay tắt máy.

Triệu Khê đi đến, lúc này Phí Thủ mới tạm dừng trò chơi, tiện tay ném điện thoại sang một bên, nắm lấy tay cậu, ngước mặt lên đầy tự nhiên, cười tít mắt rồi sát lại gần trò chuyện.

Triệu Khê từng hỏi tại sao chơi game lại không để ý đến người khác, Phí Thủ ngơ ngác:

"Người ta chào tôi thì tôi nhất định phải chào lại sao? Chúng tôi đâu có quen thân."

Nghĩ lại thì, chuyện ép Phí Thủ bỏ game cũng là cậu tự ý quyết định.

Ánh mắt Triệu Khê chợt ảm đạm. Có lẽ, ngay từ khi đó, Phí Thủ đã cảm thấy phiền vì cậu rồi.

Trong tai nghe, Phí Thủ hoàn toàn không biết cậu đang nghĩ gì, chỉ tiếp tục nói:

"Hồi đó em nổi loạn lắm, suốt ngày lén đi net."

Không biết nhớ đến điều gì, hắn khẽ cười hai tiếng:

"Em có một người bạn rất thích ăn mì ở quán net. Mỗi lần em đi chơi, cậu ấy đều bám theo, ngồi ngay bên cạnh em. Em nói: Cô ơi, mở máy 3 tiếng. Còn cậu ấy thì bảo: Chị ơi, cho em một bát mì, thêm trứng lòng đào, thêm rau."

"Có vẻ em xui thật, lần nào nhân viên quầy cũng cười tươi với cậu ấy, nhưng cứ đến lượt em thì mặt lạnh tanh."

Triệu Khê biết người bạn mà Phí Thủ đang nhắc đến là ai. Cậu lặng lẽ hỏi:

"Lúc đó, cậu có thấy cậu ta phiền không?"

"Có." Phí Thủ không hề do dự: "Mỗi lần em chơi game, chỉ cần thấy cậu ấy bê bát mì ngồi bên cạnh làm bài tập, em đều cảm thấy rất phiền."

"Cậu ấy là người xuất sắc nhất mà em từng gặp, ngoại hình đẹp, thông minh, thành tích tốt, gia đình hạnh phúc, xung quanh có rất nhiều bạn bè, cũng có không ít người thích cậu ấy. Cậu ấy chẳng có chút khuyết điểm nào. Được làm bạn với cậu ấy là điều khiến em mong chờ và vui vẻ nhất mỗi ngày."

"Nhưng làm bạn với một người như vậy thật sự rất đau khổ. Ban đầu sẽ ghen tị với cậu ấy, sau đó sẽ có người không ngừng mang hai đứa ra so sánh, nhất định phải phân cao thấp. Đến cuối cùng, tâm lý cũng dần mất cân bằng."

"Em có ba viên kẹo, em sẽ đưa hết cho cậu ấy. Nhưng nếu cậu ấy có ba viên kẹo, có lẽ chỉ có thể chia cho em một viên mà thôi. Tình cảm dành cho cậu ấy không thể quá nhiều, vì sẽ khiến cậu ấy thấy áp lực. Nhưng cũng không thể quá ít, vì như vậy cậu ấy có thể sẽ bị người khác thay thế."

"Em không thể rời xa cậu ấy, nhưng ở bên cậu ấy thực sự rất đau khổ. Đau khổ hơn cả là dù em có giãy giụa, oán trách hay ghen tị đến thế nào, cậu ấy cũng chẳng hề hay biết. Em muốn ghét cậu ấy, nhưng cậu ấy lại đối xử với em rất tốt."

Triệu Khê khẽ cụp mắt, cuối cùng cũng nghe được một câu thật lòng từ miệng Phí Thủ:

"Cậu ấy không hoàn hảo như cậu nghĩ đâu."

Cậu chưa từng biết trong mắt Phí Thủ, cậu lại là một người hoàn hảo đến vậy, không có lấy một khuyết điểm, như một vị thần cao cao tại thượng.

Nhưng rõ ràng, ngày trước Triệu Khê cũng từng rất ghen tị với Phí Thủ.

Hắn có thể trò chuyện với bất kỳ ai, chơi game giỏi, đánh nhau cũng giỏi. Vì từ nhỏ đã được nuôi dạy tự do, nên hắn rất độc lập, làm việc gì cũng dửng dưng như chẳng có gì quan trọng, mang theo một phong thái ung dung khó diễn tả.

Lớp 6, mỗi lần một mình đi học thêm về muộn, Triệu Khê rất sợ ma. Nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân của Phí Thủ vang lên sau lưng, cậu sẽ cảm thấy an tâm.

Lần đầu tiên đi học nội trú, cậu loay hoay mãi không biết cách bọc chăn, cuối cùng vẫn là Phí Thủ giúp cậu.

Có một lần cậu quên mang thẻ học sinh, chuyện đó đối với cậu mà nói chẳng khác nào đại họa, vậy mà Phí Thủ lại tháo thẻ của mình đưa cho cậu, sau đó tự mình trèo tường vào trường.

Cậu sợ nhất là bị ghi sổ hạnh kiểm, bị gọi phụ huynh. Lúc căng thẳng vô thức lùi một bước, đụng vào Phí Thủ, hắn chỉ lắc đầu rồi kéo cậu ra phía sau:

"Không sao, chuyện nhỏ."

Sau đó, hắn thản nhiên nhận hết lỗi về mình.

Không ai biết rằng, những đêm Triệu Khê mất ngủ, cậu cũng từng âm thầm ghen tị với Phí Thủ.

"Cậu ấy rất tốt, chỉ là cậu ấy không nhận ra điều đó thôi."

Lời của Phí Thủ kéo Triệu Khê trở về thực tại:

"Hồi đó em sắp phát điên vì cậu ấy rồi. Nhưng có một hôm, cậu ấy bị sốt, phải vào viện truyền nước. Em cuối cùng cũng thoát khỏi cậu ấy, một mình chạy đến quán net, muốn chơi thế nào thì chơi."

"Cô chủ hỏi em định mở máy bao lâu."

Triệu Khê: "Cậu chơi bao lâu?"

"Em không bật máy. Em chỉ gọi một bát mì, thêm trứng lòng đào, thêm rau, rồi gói mang về."

Triệu Khê sững sờ.

"Lúc em đến bệnh viện thăm cậu ấy, cậu ấy vừa hạ sốt, cả ngày chưa ăn gì. Nhìn thấy em xách bát mì đến, mắt cậu ấy sáng rực."

"Trong phòng bệnh chỉ có hai đứa, cậu ấy dùng bát nhựa, em dùng nắp hộp, mỗi người một miếng. Thực ra ăn đến cuối cùng mì cũng nguội hết rồi, nhưng em lại thấy cực kỳ vui vẻ."

"Lúc cậu ấy cùng em chia sẻ bát mì đó, em bỗng không còn thấy cậu ấy phiền nữa."

Phí Thủ ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

"Nên thực ra, ngay cả chính em khi đó cũng không biết, em không hề thấy phiền vì cậu ấy. Em chỉ thấy phiền vì ánh mắt cậu ấy chưa bao giờ dừng lại trên em. Dù em có chơi game giỏi đến đâu, trong mắt cậu ấy cũng chỉ có bát mì đó."

Triệu Khê hỏi:

"Vậy nên?"

"Vậy nên cảm xúc có thể lừa gạt con người. Rất hiếm khi có thứ tình cảm nào hoàn toàn thuần khiết, dù là thích hay ghét."

Phí Thủ nhẹ giọng nói:

"Hôm nay tôi cho cậu một viên kẹo, tôi sẽ rất yêu quý cậu. Nhưng ngày mai, nếu tôi biết cậu cũng cho tất cả mọi người một viên kẹo, vậy thì tình cảm này có thể sẽ bị diễn giải thành một cảm xúc khác. Nếu vì vậy mà tôi ghét cậu, thì đó có phải là lỗi của cậu không?"

Cảm giác ấm ức trong lòng Triệu Khê lại dâng lên. Cậu nghĩ rất lâu, rồi mới trả lời:

"Không phải."

"Thế nên, chẳng ai cần phải chịu trách nhiệm cho những cảm xúc tiêu cực nhất thời của người khác, đúng không?"

Đi một vòng lớn như vậy, Triệu Khê cuối cùng cũng hiểu ra, Phí Thủ chỉ đang muốn an ủi cậu mà thôi.

Cậu bĩu môi, lí nhí nói:

"Tôi sẽ không chỉ cho bạn một viên kẹo."

"Ừ, mà em nói "bạn" cũng không phải là anh."

"Vậy là ai?"

Phí Thủ: "Bạn gái cũ của em."

Triệu Khê: "..."

Phí Thủ dựa vào cái danh "Tiểu P", giọng nữ vang lên đầy bình thản:

"Quen nhau hơn 10 năm, sau này cãi nhau rồi chia tay."

Triệu Khê: "Bạn gái cũ?"

Phí Thủ: "Ừ, da trắng, dáng đẹp, eo thon chân dài, học múa, tính cách cũng tốt."

Cảm động mỏng manh vừa rồi của Triệu Khê lập tức tan thành mây khói.

"Bạn gái cũ của cậu cao bao nhiêu?"

Phí Thủ hoàn toàn không nhận ra có gì bất thường:

"1m8, con gái cao 1m8 cũng bình thường mà?"

Triệu Khê tức đến bật cười:

"Cô ấy tên gì?"

Trong đầu Phí Thủ lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo... Từ bao giờ Triệu Khê lại có hứng thú với con gái rồi?!

Hắn nghiêm túc nói:

"Bọn em chỉ là bạn qua mạng thôi, đàn anh, anh hỏi thế này hơi quá rồi đấy. Bạn gái là bạn gái, không thể trở thành bạn gái của đàn anh được đâu."

"Bạn qua mạng?" Triệu Khê cười nhạt: "Cậu chia sẻ chuyện giữa cậu và bạn gái, vậy lần sau tôi cũng kể cho cậu nghe về bạn trai cũ của tôi nhé?"

"Bạn... trai cũ?"

"Ừ, lén lút qua mặt bạn bè mà quen nhau, chắc cũng không có mấy người biết."

"Là đàn anh Phí à?"

Triệu Khê khẽ cong môi, ba chữ như một cơn ác mộng giáng thẳng xuống, đánh sập toàn bộ lớp kiên cường mà Phí Thủ cố gắng chắp vá cả đêm.

"Cậu ấy biết đấy."

Trận đấu kết thúc, Triệu Khê thoát khỏi game.

...

Ở đầu bên kia tai nghe, Trịnh Linh lại lần nữa phải làm thêm đến 2 giờ sáng.

Đi ngang qua phòng Phí Thủ, bà thấy ánh đèn bên trong vẫn sáng hắt ra qua khe cửa.

Bà đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Phí Thủ hiếm hoi ngồi ngay ngắn trước bàn học, mở máy tính, tổng cộng hơn 300 liên hệ trên đủ loại phần mềm, lập hẳn một bảng danh sách.

Điện thoại đặt một bên, Phí Thủ kéo ra một dòng thời gian, lần lượt kiểm tra ảnh trong khoảnh khắc bạn bè.

Cuối cùng, hắn thật sự tìm thấy ít nhất 5 người từng lén lút hẹn gặp Triệu Khê sau lưng hắn, còn chụp ảnh kỷ niệm, hiện đang độc thân và có xu hướng thích con trai.

Phí Thủ nghiến răng ken két, suýt chút nữa nghiến nát cả hàm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn