Ngày hôm sau, trò chơi bắt đầu, Phí Thủ như thường lệ gửi lời mời tổ đội cho Triệu Khê.
Lần này, Triệu Khê đồng ý rất nhanh, nhưng khi Phí Thủ vào đội mới phát hiện không thấy Tống Tống đâu, thay vào đó là Lục Bạch.
Vẫn là đội ba người, từ lúc hắn vào đến giờ, Triệu Khê chưa nói một lời nào.
Phí Thủ như lần trước, vừa đáp xuống đã muốn chạy theo Triệu Khê, nhưng dù dù mới mở ra, tai nghe Bluetooth bỗng truyền đến giọng nói lạnh nhạt của cậu:
"Đừng theo tôi."
Dường như sợ hắn không nghe rõ, kênh trò chuyện cũng bật lên một dòng tin nhắn.
[Triệu Khê]: 【Đừng theo tôi.】
Trong lúc Phí Thủ đọc tin, Triệu Khê đã điều khiển nhân vật bỏ xa hắn.
Hắn lắng nghe tiếng bước chân dần xa trong tai nghe, mãi đến khi âm thanh ấy biến mất hẳn mới bắt đầu hành động, chạy đến khu vực gần đó nhặt đại mấy món trang bị.
Trịnh Linh đi ngang qua ghế sofa, thoáng thấy màn hình điện thoại của hắn đang di chuyển liền hỏi:
"Chơi game à?"
Phí Thủ không để lộ cảm xúc, khẽ nghiêng màn hình về phía mình, không đáp lời, chỉ tiếp tục nhặt trang bị.
Trịnh Linh rất bận rộn, trước kia suốt ngày bay khắp nơi, tính ra 1 năm ở nhà chưa đến 1 tháng. Không hiểu sao dạo gần đây lại rảnh rỗi, cứ vô tình hay cố ý để mắt đến hắn.
Từ sau khi từ phòng khám về, bà bỗng dưng quan tâm đến hắn hơn, còn mua về mấy hộp vitamin, bắt hắn uống đều đặn. Nhưng loại vitamin ấy khiến hắn cảm thấy rất khó chịu, thế nên ngay trước mặt bà, hắn đã đổ hết vào thùng rác.
Lúc đó, Trịnh Linh tựa vào khung cửa, trông như thể vừa bị ai làm tổn thương, đôi mắt vô cớ hoe đỏ.
Sang hôm sau, bà lại trở về bình thường, nhưng Phí Thủ vẫn chưa quen với ánh mắt dõi theo mình.
Tai nghe lại vang lên tiếng bước chân, Phí Thủ nấp sau bậu cửa sổ, cảnh giác quét mắt xung quanh nhưng không thấy gì. Vậy mà tiếng bước chân kia vẫn đang chậm rãi áp sát.
Cảm giác nguy hiểm ngày càng rõ rệt, Phí Thủ khẽ nín thở, đúng lúc đó lại nghe thấy giọng Phí Thù hiếm hoi cất lên.
["Có khi nào hắn đang nấp trong phòng bên cạnh không?"]
Không giống hắn, giọng của Phí Thù nhẹ hơn nhiều, giống như cách trước đây Phí Thủ cố tình nâng tông giọng khi nói chuyện với Triệu Khê, nghe có vẻ vui vẻ hơn hẳn.
Sau khi hệ thống rời đi, Phí Thù không biến mất mà ẩn trong ý thức hắn, cùng Phí Thủ lập một giao kèo.
Trước khi anh ta biến mất, Phí Thủ phải định kỳ để anh ta "ra ngoài" thư giãn một chút.
Phí Thủ thu súng lại, áp sát tường, lặng lẽ di chuyển. Ngay khi đối phương ló đầu ra, hắn lập tức đổi vũ khí thành chảo gang, vung tay đập mạnh.
Màn hình nhảy lên thông báo hạ gục đối thủ. Hắn nhặt chiến lợi phẩm rồi tiếp tục nấp trong phòng.
2 phút sau, màn hình hiện thông báo Triệu Khê vừa liên tục hạ ba người.
Lục Bạch dường như đang ở cùng cậu, lên tiếng bảo:
"Ổn rồi, bên này không có ai nữa, cậu qua đây đi."
Triệu Khê đáp gọn:
"Ừm."
Phí Thủ cũng tranh thủ gửi tin nhắn trong đội.
[Tiểu P]: 【Đàn anh giỏi quá!】
Hắn chợt nghĩ, có lẽ Triệu Khê sợ người khác hiểu lầm quan hệ giữa mình và đàn em nên mới cố tình giữ khoảng cách.
Bởi vì lần nào đến lượt hắn khen cậu, Triệu Khê cũng đều im lặng.
Thế là Phí Thủ thử thăm dò thêm vài lần nữa.
Lúc này, Triệu Khê vừa đỡ Lục Bạch dậy sau khi cậu ấy bị hạ gục.
Lục Bạch cười nói:
"Cảm ơn nhé, anh em."
Triệu Khê "ừm" một tiếng.
Phí Thủ lập tức gõ nhanh.
[Tiểu P]: 【Đàn anh cứu người nhanh ghê!】
Triệu Khê: "..."
Cậu điều khiển xe mô tô, lắc lư trên đường, chạy không hề vững.
Lục Bạch: "Tôi quyết định hai tuần tới sẽ không ngồi xe cậu nữa."
Triệu Khê: "Cút."
Phí Thủ vội vàng đuổi theo.
[Tiểu P]: 【Oa!!! Kỹ thuật lái xe của anh chắc tay thật đó, còn ổn định hơn đi bộ nữa!】
Lục Bạch không nhịn được bật cười:
"Đàn em của cậu đang khen cậu chạy xe còn chậm hơn đi bộ kìa."
Triệu Khê: "..."
Phí Thủ nhận ra hình như Triệu Khê không thích nhìn mấy tin nhắn bật lên góc phải màn hình.
Hắn gửi vô số tin trong kênh đội, nhưng Triệu Khê chưa bao giờ trả lời.
Lúc Trịnh Linh ra pha cà phê, Phí Thủ vẫn ngồi trên sofa, thao tác nhân vật đi loanh quanh trong phòng, ổ bánh mì định ăn tối cũng mới cắn được vài miếng.
"Trò chơi gì mà mê mẩn thế nhỉ?"
Trịnh Linh vốn cũng hay ngồi lì trước máy tính hàng giờ, nhưng cách Phí Thủ ngồi xếp bằng trên sofa, suốt ba bốn tiếng không uống lấy một ngụm nước, tai đeo Bluetooth, im lặng hoàn toàn, khiến bà cảm thấy khó hiểu.
Dù thắng hay thua, cảm xúc hắn vẫn chẳng chút dao động, cứ liên tục hết ván này đến ván khác. Chỉ thỉnh thoảng giơ tay xoa mắt, không rõ là vì khóc hay do chơi game quá lâu khiến mắt cay xè.
Ánh đèn phủ xuống người Phí Thủ, phía sau lưng là màn đêm xanh thẳm, khiến hắn trông có phần quá mức cô đơn, hoàn toàn khác với Phí Thủ trong ký ức của bà, một người vui vẻ, hay cười.
...
10 giờ sáng.
Phí Thù quan sát phòng của Phí Thủ.
Không giống với phong cách của hắn ở ký túc xá, căn phòng này gần như không có bất kỳ trang trí nào. Bàn ghế trống trơn, chỉ có một chiếc giường, bên dưới là hai vali hành lý. Trong tủ quần áo có khá nhiều đồ, nhưng được sắp xếp ngay ngắn theo mùa, lúc nào cũng có thể thu dọn mang đi.
Ngoại trừ một hộp bạc trang sức cùng vài chiếc dây chuyền đủ kiểu để phối hợp, thì suốt mười mấy năm sống trong căn nhà này, dường như Phí Thủ chẳng có bất cứ sở thích nào khác.
Vậy nên đôi khi Phí Thù cũng không trách được bản thân vì đã không nhận ra Phí Thủ thích Triệu Khê. Căn phòng này không hề có dấu vết nào của cậu. Ngay cả bà ngoại, người đã sống cùng Phí Thủ bao nhiêu năm, có lẽ cũng không nhìn ra được điều gì, huống hồ là Triệu Khê người thỉnh thoảng mới qua nhà ngủ lại. Không biết những thứ liên quan đến Triệu Khê đã bị Phí Thủ giấu ở đâu.
Điện thoại của hắn cũng chỉ có hai, ba trò chơi.
Đấu Địa Chủ và game xếp hình là hai thứ hắn cấm không cho động vào, ngoài ra chẳng còn gì đáng chú ý, lật đi lật lại đều chán ngắt.
Phí Thù thật sự không hiểu, mười mấy năm qua Phí Thủ đã sống như thế nào. Chẳng lẽ ngoài xoay quanh Triệu Khê ra, hắn không còn điều gì khác trong cuộc đời mình sao?
Anh ta tìm một chiếc mũ đội lên, rời khỏi nhà.
...
Thành phố A rất rộng lớn, nhưng nơi Phí Thù quen thuộc nhất vẫn là con đường dẫn về Đại học A. Không có chỗ nào để đi, thế là anh ta lại vòng về trường.
Phòng tập của khoa múa nằm gần cổng Tây nhất. Sau khi đi ngang qua sân vận động, nó là tòa nhà đầu tiên, trừ ký túc xá ra.
Giờ nghỉ trưa, 1 giờ chiều.
Từ phòng tập múa vang lên tiếng gót giày nện xuống sàn gỗ, từng nhịp cộp cộp đều đặn. Phí Thù hứng chí, men theo cầu thang đi lên. Thế nhưng, vừa đẩy cửa phòng tập trên tầng 2, anh ta lập tức chạm mặt một nhóm người đang họp trong sảnh lớn.
Bên trong lố nhố người, có cả nam lẫn nữ, tầm hơn chục người, ai nấy đều cầm sổ ghi chép điều gì đó.
Chàng trai ngồi giữa ghế ăn mặc đơn giản nhất, chiếc áo sơ mi đỏ buộc ngang eo thả tung, vạt áo xòe ra như một tà váy nửa mở. Trước mặt cậu đặt một chiếc laptop.
Nghe tiếng cửa mở, chàng trai ngẩng đầu khỏi màn hình, ánh mắt vô tình chạm thẳng vào Phí Thù.
Anh ta sững sờ... đó là Triệu Khê.
Triệu Khê hôm nay không giống thường ngày. Đeo cặp kính gọng đen, đường nét khuôn mặt cậu trở nên mềm mại hơn nhiều, toát lên vẻ tri thức và dịu dàng, như một người anh trai nhà bên dễ gần, khiến người ta vô thức muốn lại gần.
Đầu óc Phí Thù trống rỗng.
Tay anh ta vô thức siết chặt khung cửa, hoàn toàn không ngờ sẽ gặp tình huống này. Có gì đó như đang ghim chặt ánh mắt anh ta vào Triệu Khê, khiến anh ta không tài nào dời đi, cứ nhìn mãi không dứt.
["Nhìn đủ chưa?"]
Giọng của Phí Thủ bỗng vang lên bên tai, lạnh lẽo và xa cách, lộ rõ sự khó chịu.
Phí Thù giật mình, bừng tỉnh khỏi cơn thất thần.
Anh ta chớp mắt, lúc này mới nhận ra mọi người trong phòng đều đã quay lại nhìn mình.
Vội vàng cúi thấp đầu, kéo sụp vành mũ, Phí Thù lí nhí:
"Đi nhầm phòng, xin lỗi."
Rồi không chần chừ thêm giây nào, anh ta xoay người chạy biến.
Cả căn phòng lặng đi mấy giây, ai nấy đều ngơ ngác, không hiểu vừa xảy ra chuyện gì.
"Ai thế?"
"Đội mũ, không thấy rõ."
"Triệu Khê, cậu nhìn rõ không?"
Triệu Khê thu lại ánh mắt, giọng điệu nhạt nhòa:
"Không quan trọng, tiếp tục họp đi."
Sự chú ý của mọi người nhanh chóng quay trở lại.
Cuộc họp lần này chủ yếu để thảo luận về buổi biểu diễn tốt nghiệp của khoa múa vào năm sau. Cần phải thống nhất sơ bộ các tiết mục múa tập thể, xác định người phụ trách chính của mỗi phần diễn, cũng như lên kế hoạch dự trù chi phí liên quan.
Sau khi mọi thứ được chốt, cửa phòng tập trên tầng 2 lại một lần nữa vang lên tiếng gõ.
Lần này là một nam sinh đẩy cửa bước vào, trên tay ôm một thùng trà sữa bọc trong túi giữ nhiệt. Cậu ta đảo mắt nhìn quanh, rồi đi thẳng về phía nhóm người đang họp, đặt thùng trà xuống ngay trước mặt họ.
"Có người nhờ tôi mang lên phòng tập tầng 2." Cậu ta nói tiếp: "Anh ấy nói họ Lục, là bạn của Triệu Khê, mời mọi người uống trà sữa."
"Lục?"
Chu Như phản ứng đầu tiên:
"Lục Bạch à?"
"Hình như vậy."
Nam sinh kia không nán lại lâu. Trước khi rời đi, cậu ta lấy riêng ra một ly trà sữa ít đường, đặt trước mặt Triệu Khê, rồi xoay người rời khỏi phòng tập.
Hơn chục ly trà sữa xếp thành hàng trên sàn.
Người gửi trà sữa trông có vẻ rất sành ăn, chọn đúng quán trà sữa nổi tiếng nhất trong khu vực, chia thành hai loại nóng và lạnh, mỗi loại đều là hương vị đặc trưng nhất của quán. Ngay cả mức đường cũng được cân nhắc kỹ, chủ yếu là 50% và 30% ngọt, hợp khẩu vị số đông.
Chu Như huých nhẹ khuỷu tay vào Triệu Khê, nhìn đám đông phía dưới đang háo hức chờ đợi, ra hiệu:
"Chia ra chứ?"
"Chia đi."
Triệu Khê cầm lấy ly trà sữa đặt trên bàn.
Ít đường, đá bình thường, các loại topping cũng đúng y như những món Triệu Khê hay chọn.
Chu Như chỉ liếc qua một cái rồi cúi đầu nhắn tin cho cậu.
[Chu Như]: 【Do Phí Thủ đặt đúng không?】
Dù là bạn thân đến mấy cũng sẽ không tự ý mời cả nhóm uống trà sữa mà không nói với Triệu Khê một tiếng, huống hồ đây lại là trà sữa của một thương hiệu bản địa khá đắt đỏ, mỗi ly rẻ nhất cũng hơn 20 tệ.
Bạn bè nào dám vung tay hào phóng thế này? Trừ khi người đó là Phí Thủ.
Triệu Khê không phủ nhận, chỉ trầm ngâm xoay nhẹ ly trà sữa trong tay.
...
Buổi tối, khi Phí Thủ online lại, hắn nghe thấy Triệu Khê và Lục Bạch đang trò chuyện về vụ trà sữa trong kênh đội.
Lục Bạch chẳng buồn nghĩ ngợi mà phủ nhận ngay lập tức:
"Không phải tôi đặt đâu."
Cậu ấy cười hì hì:
"Có khi là đàn em nào thích cậu cũng nên? Tống Tống mấy hôm nay cứ hỏi tôi mãi, bảo hôm đó lỡ lời như vậy có phải làm cậu giận không. Cậu ấy không cố ý nói bạn của cậu đâu."
Vừa nghe thấy tên Tống Tống, Phí Thủ lập tức cảnh giác.
[Tiểu P]: 【Cậu ta làm sao?】
"Không có gì." Triệu Khê không muốn đi sâu vào chủ đề này, chỉ nói: "Bắt đầu trận đi."
Lục Bạch liền đổi chủ đề:
"Sao không nghe Tiểu P mở mic nhỉ? Không tiện nói chuyện à?"
Phí Thủ đã chuẩn bị từ trước, mất chút thời gian để chuyển sang giọng nữ đã cài sẵn:
"Mình đang ở ký túc xá, hơi bất tiện nói chuyện."
Chỉ vài câu ngắn gọn, để lừa người khác trên game như vậy đã là quá đủ. Huống hồ Lục Bạch vốn vô tư, thực sự tin rằng "Tiểu P " là đàn em của Triệu Khê. Sau vài ngày chơi cùng, cậu ấy đã quen thuộc với Tiểu P, xem hắn như người trong nhóm, chẳng hề nghi ngờ gì, còn chủ động nhảy dù cùng Phí Thủ.
Phí Thủ vẫn còn bận tâm chuyện lúc nãy Lục Bạch vô tình nhắc đến Tống Tống, vừa đáp đất liền lên kênh đội hỏi ngay.
[Tiểu P]: 【Anh với Tống Tống cãi nhau, có phải tại hôm đó em chơi tệ quá không?】
Hôm đó Triệu Khê thức đến tận 4 giờ sáng, chuyện này để lại ấn tượng rất sâu trong hắn.
"Không phải." Triệu Khê lập tức phủ nhận: "Là một đàn em khác."
Phí Thủ nhớ lại trước khi hắn được ghép đội thành công, Triệu Khê thực sự đã chơi chung với Tống Tống và hai người khác một khoảng thời gian khá lâu. Sau đó, vì Lục Bạch có việc rời đi, Triệu Khê mới đồng ý yêu cầu kết bạn của hắn.
Phí Thủ cẩn thận gõ chữ.
[Tiểu P]: 【Có phải đàn em từng tỏ tình trước đây không?】
Giọng Triệu Khê qua tai nghe, không biết là lơ đãng hay nghiêm túc:
"Ừm."
Lục Bạch nắm được chút manh mối, lại thấy Triệu Khê và Tiểu P hỏi đáp qua lại, miễn cưỡng ghép nối được sơ sơ câu chuyện.
"Hèn gì Tống Tống bắt tôi xin lỗi. Tên đó nói chuyện chẳng bao giờ suy nghĩ, chỉ nói có hai câu là đàn em của cậu chơi dở quá, không ngờ cậu lại giận thật."
Lục Bạch cười hì hì hai tiếng, rồi đột nhiên hỏi:
"Mà từ bao giờ cậu với đàn em lại thân thiết vậy? Ra khỏi cái bóng của Phí Thủ rồi à?"
Phí Thủ nghe thấy tên mình được nhắc đến qua miệng Lục Bạch, tay đang vẩy súng khẽ run lên. May mà hai người họ không ở chung một chỗ, chẳng ai nhận ra sự khác thường của hắn.
Triệu Khê bình thản đáp:
"Lâu như vậy rồi, cũng nên bước ra thôi."
Lục Bạch nghe giọng cậu không có quá nhiều cảm xúc, so với trước đây đã ổn định hơn nhiều, thế nên cậu ấy hoàn toàn yên tâm, chơi thêm hai ván rồi rời đi.
Lục Bạch đi rồi, trong đội chỉ còn lại Phí Thủ và Triệu Khê.
Phí Thủ bây giờ hoàn toàn không đoán được thái độ của Triệu Khê. Hắn chủ động mở mic hỏi:
"Hôm nay còn chơi không?"
Triệu Khê đáp:
"Chơi đi."
Nhờ có Lục Bạch hâm nóng bầu không khí trước đó, cộng thêm biến giọng hỗ trợ, Phí Thủ mạnh dạn hơn nhiều. Lần này nhảy dù, hắn lại theo sát sau lưng Triệu Khê.
Triệu Khê không hất hắn ra.
Phí Thủ thử thăm dò:
"Bây giờ anh với đàn em kia thân lắm à?"
Triệu Khê nấp sau gốc cây, xuyên qua màn sương trắng bắn trúng mục tiêu:
"Ừm."
Trong đầu Phí Thủ hiện lên cảnh tượng hôm đó ở thư viện, Triệu Khê chủ động nhường chỗ cho đàn em kia, còn nhỏ giọng xin lỗi. Hắn cảm thấy hụt hẫng mấy phần.
Hắn vẫn theo sát bước chân của Triệu Khê, thỉnh thoảng phụ bắn thêm hai phát. Tiếng súng liên hồi tựa như từ bốn phương tám hướng tràn đến. Vừa phán đoán vị trí đối phương, Phí Thủ vừa lớn giọng hỏi:
"Anh thích cậu ta à?"
Giọng Triệu Khê mơ hồ không rõ:
"Cũng được."
Phí Thủ vừa tránh né loạt đạn lạnh lùng b*n r* từ xung quanh, vừa cẩn thận nghiền ngẫm hai chữ đó, "cũng được" nghĩa là giữa thích và không thích, vẫn có một chút thích.
Hắn không cam tâm, cố hỏi thêm:
"Anh thấy cậu ta có gì hay?"
Câu hỏi này... có vẻ hơi vô lý?
Triệu Khê đáp dứt khoát:
"Tính cách tốt."
Phí Thủ: "?"
Đạn bay chếch từ phía bên phải xuyên thẳng qua tim Phí Thủ.
Hắn gần như không còn nhìn rõ màn hình:
"Vậy... còn anh Phí Thủ thì sao? Hồi cấp 3 em nghe nói hai người rất thân."
Triệu Khê im lặng.
Khi đặt ra câu hỏi này, Phí Thủ đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nghe câu trả lời của Triệu Khê, có lẽ sẽ là "Tôi ghét cậu ta", hoặc tệ hơn, "Tôi hận cậu ta".
Cảm xúc của con người xoay vần mãi cũng chỉ quanh quẩn vài trạng thái như vậy, hắn đã sớm miễn dịch.
Mãi đến khi trận đấu kết thúc, giọng Triệu Khê mới vọng lại từ một khoảng không xa xăm, truyền đến tai Phí Thủ.
Hắn nghe thấy Triệu Khê lướt qua mọi cảm xúc từng có giữa hai người, nhẹ nhàng buông một câu đánh giá.
"Cũng vậy thôi. Đừng nhắc tới cậu ta nữa, được không?"
Cũng vậy thôi?
Cổ họng Phí Thủ như bị thứ gì đó chặn lại.
Hắn đã mất rất nhiều thời gian để chuẩn bị tâm lý chấp nhận việc Triệu Khê căm ghét mình. Nhưng vào khoảnh khắc nghe thấy câu trả lời đó, mọi phòng bị trong lòng lại lần nữa bị đánh sập.
Hắn cúi đầu, nhìn thấy một giọt nước rơi xuống màn hình.
Hắn không biết bản thân có tư cách để thấy tủi thân hay không.
Chỉ có một ý nghĩ duy nhất len lỏi trong đầu, có lẽ cả đời này Triệu Khê cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn nữa.