Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 25

Chu Như trêu chọc cậu:

"Tớ nhớ Phí Thủ cũng học thương mại mà, đúng không?"

Lúc hỏi câu này, hai người vừa vặn dừng bước ngay trước mặt Phí Thủ.

Chu Như không biết chuyện đã xảy ra giữa Phí Thủ và Triệu Khê, thấy hắn thì tỏ ra ngạc nhiên:

"Phí Thủ? Cậu cũng đến giúp à?"

Phí Thủ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt lại luôn dừng trên người Triệu Khê.

Triệu Khê rũ mi, không lên tiếng, chỉ lấy thẻ sinh viên từ trong túi ra.

Phí Thủ đã chuẩn bị sẵn loại cơm hộp mà cậu thích ăn nhất, không cần nhìn cũng trực tiếp lấy từ bên cạnh đưa qua.

Chiếc thẻ sinh viên màu xanh và hộp cơm giao nhau giữa không trung.

Chu Như đứng bên cạnh cười:

"Ôi chao, còn chọn sẵn cho Triệu Khê luôn à?"

Triệu Khê không nói gì, thu lại thẻ sinh viên, tránh đi hộp cơm Phí Thủ đưa, cúi đầu tùy ý chọn một phần khác trong thùng rồi quay lưng rời đi.

Lúc này, Chu Như mới cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ giữa hai người.

Cậu ấy quay đầu nhìn Triệu Khê, lại nhìn sang Phí Thủ đang im lặng khác hẳn bình thường.

Lần trước cậu ấy gặp Phí Thủ là dưới lầu phòng tập múa, lúc đó Phí Thủ đang đợi Lâm Tịch tan học để đưa về ký túc xá. Khi ở bên Lâm Tịch, hắn không chủ động như lúc đứng cạnh Triệu Khê, phần lớn thời gian chỉ đáp lại từng câu một. Khi ấy, vì khoảng cách khá xa, cậu ấy cảm thấy Phí Thủ chẳng khác gì trước kia.

Nhưng bây giờ nhìn gần mới thấy, ngũ quan vẫn như cũ, mà cả người lại như một cái cây đã héo úa, lặng lẽ, ít nói. Trước đây, nụ cười luôn nở trên mặt hắn như thể một chiếc mặt nạ. Còn bây giờ gặp mặt lâu như vậy rồi, mà vẫn chưa thấy hắn cười lần nào.

Ấn tượng của Chu Như về Phí Thủ không mấy tốt đẹp, nhưng khi ánh mắt cậu ấy rơi vào vẻ mặt của hắn lúc nhìn Triệu Khê, cậu ấy vẫn không khỏi mềm lòng.

"Cậu với Triệu Khê cãi nhau à?"

Phí Thủ lắc đầu, đưa hộp cơm trong tay cùng phần vừa rồi định đưa cho Triệu Khê cho Chu Như.

"Cậu ấy không ăn cay, phần đó chắc ăn không nổi hai miếng đâu. Lát nữa cậu đưa cái này cho cậu ấy đi."

Chu Như: "?"

Cậu ấy nhìn thoáng qua món ăn kèm:

"Đùi gà, trứng chiên hành, dưa chuột xào xúc xích? Sao tôi chưa thấy kiểu kết hợp này bao giờ? Cậu thiên vị à?"

"Đây là phần của tôi." Phí Thủ mặt không cảm xúc: "Suất cơm do khoa các cậu đặt ăn dở lắm."

Chu Như như con mèo bị dẫm phải đuôi, lập tức nổi đóa:

"Cậu tưởng ai cũng giàu như đám khoa Thương mại các cậu chắc? Sàn phòng tập bọn tôi hỏng 2 năm rồi còn chẳng có ai sửa!"

Phí Thủ ngừng một chút, bổ sung:

"Mấy thằng học thương mại toàn chơi bời trác táng, không hợp với Triệu Khê."

Chu Như tức tối đặt hộp cơm xuống:

"Cậu không tự đi đưa được chắc? Hợp hay không cũng không phải do cậu quyết định chứ? Tôi thấy lần trước Triệu Khê nói chuyện với thằng nhóc kia còn vui vẻ lắm mà."

"Cậu đi đi." Phí Thủ thản nhiên đáp, giọng nói tuy bình tĩnh nhưng lại lộ ra chút tuyệt vọng: "Tôi với Triệu Khê đã cắt đứt rồi, cậu ấy không muốn thấy tôi nữa."

"Thế cậu còn lảng vảng ở đây làm gì?"

Phí Thủ: "Tôi muốn nhìn cậu ấy."

Chu Như: "Cậu bị thần kinh à?"

Phí Thủ: "Ừ."

Chu Như: "..."

...

Mang theo một bụng tức giận, Chu Như trở lại phòng nghỉ. Quả nhiên, đúng như Phí Thủ dự đoán, Triệu Khê nhìn hộp cơm trước mặt, cầm đũa hồi lâu vẫn không biết phải động vào từ đâu. Cuối cùng, vì không muốn lãng phí, cậu miễn cưỡng gắp một miếng cơm bỏ vào miệng.

Cơm rõ ràng nấu cho nhiều nước, dính nhão khó ăn.

Triệu Khê rũ mi, nghiêm túc suy nghĩ một chút, rồi bắt đầu lục tìm gói bánh quy mang theo trong túi.

Chu Như nhìn không nổi nữa, mạnh tay đặt hộp cơm xuống trước mặt cậu.

Triệu Khê ngẩng lên nhìn cậu.

Chu Như: "Dư ra một phần, không ai ăn, ăn đi!"

Lần này, Triệu Khê ăn vui vẻ hơn hẳn.

Phát cơm xong, buổi biểu diễn chính thức bắt đầu vào buổi tối, về cơ bản thì không còn việc gì liên quan đến Phí Thủ nữa.

Hắn trả lại bảng tên tình nguyện viên, tình cờ đi ngang qua phòng nghỉ ở hậu trường. Triệu Khê đang ngồi quay lưng về phía hắn. Phí Thủ tựa vào khung cửa đứng một lúc, thông qua tấm gương chéo phía sau Triệu Khê, hắn có thể thấy cậu đang cúi đầu ăn một cách chăm chú.

Thói quen ăn uống của cậu vẫn không thay đổi.

Không vội vàng, ăn cơm cũng không thích nói chuyện.

Phí Thủ nhớ lại hồi nhỏ, hai người đã mất một khoảng thời gian dài để điều chỉnh thói quen ăn uống cho hợp nhau.

Nhà Triệu Khê luôn để dành một phần cơm riêng cho cậu. Cả nhà chỉ có một đứa trẻ, nên món ngon lúc nào cũng nhường cho cậu. Cậu ăn rất chậm, gắp món nào ăn món đó, đồ ăn yêu thích luôn để lại cuối cùng, từ tốn thưởng thức.

Còn nhà hắn thì không ai chờ cơm. Hắn đi học về muộn, lúc nào cũng bị giục ăn nhanh, vì vậy luôn vội vàng, ăn như hổ đói. Món yêu thích thì phải ăn trước, nếu không sẽ bị người khác lấy mất.

Lần đầu tiên đến nhà Triệu Khê ăn cơm, theo bản năng, hắn sớm gắp thức ăn đầy bát, chất cao như núi, vì sợ lấy muộn thì đồ ăn sẽ hết.

Đến khi gắp xong, trên bàn đã vơi đi hơn nửa, mọi người đều nhìn hắn, lúc đó hắn mới chậm chạp nhận ra sự xấu hổ, lúng túng không biết nên nói gì.

Chỉ có Triệu Khê khựng lại một chút, sau đó cũng học theo hắn, gắp hết thức ăn vào bát mình. Gắp xong, cậu ôm bát, ngẩng lên cười với hắn.

Lúc đó, Phí Thủ nắm chặt đôi đũa, khóe mắt nóng lên, không biết nên nói gì cho phải.

Triệu Khê cũng không nói gì, chỉ nâng bát lên, nhẹ nhàng chạm vào miệng bát của hắn, phát ra một tiếng "keng" trong trẻo, bắt chước người lớn cụng ly.

"Tôi ăn đây nhé!" Giọng cậu rất vui vẻ, vui vẻ và ngây thơ.

Phí Thủ không còn thấy xấu hổ nữa, cũng học theo cậu mà cụng bát.

Bây giờ nhớ lại, lòng hắn vẫn mềm nhũn.

Hồi đó, hắn cảm thấy Triệu Khê là người đối xử với hắn tốt nhất trên thế gian này.

Vào ngày Quốc tế Thiếu nhi, khi diễn kịch, Triệu Khê đóng vai Tiểu Vương Tử, còn hắn thì mãi mãi chọn làm hiệp sĩ đứng bên bảo vệ cậu.

Phí Thủ thực ra rất ít khi nhớ về chuyện quá khứ.

Bây giờ, chỉ còn nửa tháng nữa là đến thời hạn mà Lâm Tịch đã nói. Hắn từng nghĩ, cắt đứt liên lạc với tất cả mọi người, rồi lặng lẽ biến mất, có lẽ đối với hắn mà nói cũng là một kiểu kết cục tốt đẹp.

Nhưng dù đã chuẩn bị tâm lý bao nhiêu, đến khi thật sự đối mặt với chuyện này, con người vẫn sẽ có chút không cam lòng.

Dù hắn biết rõ, Triệu Khê là một người rất tốt, sau này sẽ càng ngày càng tốt hơn. Không có hắn trong cuộc đời, cậu sẽ sống thản nhiên và tự do hơn nữa.

Phí Thủ không nhìn thêm nữa, xoay người rời đi.

Địa điểm biểu diễn là hội trường lớn mới xây của trường. Hai bên hội trường là hành lang nửa kín, được chống đỡ bởi những cây cột đá cẩm thạch. Đến tối, gió không ngừng ùa vào qua những lối đi rộng mở.

Hắn đi đến tận cùng hành lang.

Ngọn đèn trên đỉnh đầu đã hỏng, nơi này vừa hẻo lánh lại vừa yên tĩnh, thích hợp để một mình ngồi đó.

Hắn dựa vào cột đá, không biết vì sao lại lần mò trong túi, lấy ra một điếu thuốc, châm lửa.

Khói trắng xám, trong màn đêm, bay đi rất xa.

Khi điếu thuốc sắp cháy hết, Phí Thủ nhìn thời gian thấy cũng đã muộn, liền xoay người định rời đi.

Triệu Khê lại một lần nữa xuất hiện trước mặt hắn.

Hắn không có ý định trốn tránh, nhưng đến khi kịp phản ứng, cả người đã lùi ra sau cột đá, trốn kín mít.

"Ở bên ngoài vẫn dễ chịu hơn." Triệu Khê thở dài: "Trong đó không khí ngột ngạt quá."

"Nhưng cũng không thể ở ngoài quá lâu."

Người con trai đi cùng Triệu Khê, Phí Thủ chưa từng thấy qua, cũng không biết từ đâu xuất hiện. Hắn nhìn không rõ mặt đối phương, nhưng ánh mắt của người kia lại luôn dính chặt trên người Triệu Khê:

"Gió lớn quá dễ bị cảm lạnh."

Triệu Khê đút hai tay vào túi, dừng bước trước lan can kính:

"Cũng không yếu đến mức đó đâu."

Nói xong, cậu ngửa đầu ngắm bầu trời rộng lớn, làn da trắng mỏng đến mức tưởng như ánh sáng có thể xuyên qua.

Người con trai bên cạnh nhìn cậu đến ngẩn ngơ.

Không khí ở đây trong lành vô cùng, trong gió còn mang theo chút vị ngọt mát của mưa.

Bàn tay Triệu Khê để trong túi chạm vào bao thuốc vừa mua không lâu trước đó.

Cậu không đến mức vì một ai đó mà tự sa đọa bản thân, nghiện thuốc lá, chỉ là khi cảm xúc dâng trào, đôi khi cần một điếu thuốc để bình tâm lại.

Triệu Khê lấy một điếu thuốc ra, khẽ v**t v*.

Điếu thuốc mảnh dài kẹp giữa hai ngón tay thon gầy, khiến người ta không phân biệt được thứ nào trắng hơn.

Người con trai bên cạnh ngạc nhiên:

"Không ngờ cậu cũng hút thuốc."

Nghe vậy, Triệu Khê không phủ nhận, chỉ khẽ cười:

"Tôi trông không giống sao?"

Người kia lắc đầu:

"Nhưng mà... đây là thuốc lá dành cho phụ nữ?"

Triệu Khê trả lời có chút tùy hứng:

"Ừ, trong tất cả các loại thuốc lá, nó là đẹp nhất."

Người kia không ngờ lý do lại là như vậy.

Đáp án này cũng không ngoài dự đoán của Phí Thủ.

Chỉ là, khi hắn trốn sau cột đá, nghe Triệu Khê không phủ nhận chuyện mình hút thuốc, trong lòng lại cảm thấy không thoải mái.

Cuộc đối thoại giữa hai người vẫn tiếp tục.

"Lần trước chơi kịch bản sát, cậu đi nhanh quá, tôi còn chưa kịp xin cách liên lạc."

Triệu Khê thờ ơ:

"Muốn liên lạc để làm gì?"

Người kia chỉ cười:

"Tôi tưởng ý đồ của mình đã đủ rõ ràng rồi."

Giọng điệu của Triệu Khê vẫn không đổi:

"Tôi cũng nghĩ là sự từ chối của tôi đủ rõ ràng rồi."

"..."

Người kia khựng lại 1 giây, cuối cùng cũng hiểu ra rằng câu nói của Triệu Khê không phải là một lời hỏi thăm.

Nhận ra điều đó, lớp vỏ ngoài dịu dàng của cậu ta lập tức bị bóc trần. Cậu ta chợt nhớ lại, từ đầu đến giờ, giọng điệu của Triệu Khê không hề mang theo chút hứng thú hay tò mò nào, ngược lại còn có chút mỉa mai đầy công kích.

"Cậu không giống như tôi tưởng tượng."

Triệu Khê thấy kỳ lạ:

"Tại sao ai cũng mặc định là tôi thích con trai vậy?"

Những người dám thẳng thừng bày tỏ tình cảm với cậu không nhiều, nhưng có một điểm chung là bọn họ đều đi thẳng vào vấn đề, gần như chẳng ai hỏi cậu câu này.

"Chẳng phải sao? Lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi đã nghĩ trên mặt cậu viết năm chữ to tướng."

Triệu Khê nhướng mày:

"Tôi thích con trai sao?"

Người kia: "Độc thân dễ thả thính."

Triệu Khê không đáp, biểu cảm nhạt đi đôi chút.

Sự thay đổi này rất tinh tế, nam sinh kia không nhận ra, vẫn tự tin cho rằng mình đang chiếm thế chủ động, tiếp tục theo đuổi chủ đề vừa rồi:

"Vậy câu trả lời của cậu là gì?"

Triệu Khê ngậm điếu thuốc, không nói gì, chỉ khẽ nâng mi mắt, theo phản xạ liếc nhìn sang bên cạnh, như thể chú ý đến điều gì đó.

Nam sinh kia tưởng đây là một ám hiệu ngầm, lập tức tỏ vẻ đã hiểu, lấy bật lửa từ trong túi ra. Nhưng thay vì châm thuốc cho Triệu Khê, cậu ta lại rút một điếu từ túi mình, ngậm vào môi, châm lửa, rồi cúi đầu tiến sát đến gần cậu.

Triệu Khê vẫn không né tránh, nhưng ánh mắt lại không đặt trên người cậu ta, cũng chẳng dừng trên điếu thuốc.

Đôi mắt màu hổ phách vốn luôn lãnh đạm của cậu lúc này lại đang nhìn chằm chằm vào cột đá cách đó không xa, ngay phía sau cậu ta.

Giây tiếp theo, một lực đẩy mạnh mẽ như cơn gió lốc ập đến. Ngay khi tiếng bước chân dồn dập vang lên, có người bất ngờ xông tới, thẳng tay đẩy mạnh nam sinh kia ra.

Là một cú đẩy rất trẻ con, rất thẳng thắn, không hề có chút kỹ thuật nào.

Nam sinh kia chưa kịp ngẩng đầu đã thấy một bóng người cao lớn chắn trước Triệu Khê.

Phí Thủ che chắn cho cậu, bàn tay siết chặt đến mức gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ. Gương mặt hắn căng cứng, ánh mắt lạnh lẽo hơn cả cơn gió đêm mang theo hơi mưa.

Hắn quát lớn, giọng đầy giận dữ:

"Ai cho mày chạm vào cậu ấy? Dùng tay nào đụng vào hả?!"

Cơn tức giận của nam sinh kia lập tức bốc l*n đ*nh đầu, nhưng khi vừa chạm vào ánh mắt của Phí Thủ, lại chững lại ngay lập tức.

"Thì ra là cậu à."

Chỉ cần là người thích hóng chuyện một chút, chắc chắn đều biết gương mặt này.

Cậu ta nheo mắt lại, không hề nổi giận, khóe môi từ từ nhếch lên thành một nụ cười đầy vẻ trêu chọc.

Như thể muốn cố tình chọc tức Phí Thủ, cậu ta bước lên hai ba bước, ngay trước mặt hắn, một lần nữa cúi xuống, lại gần Triệu Khê.

Phí Thủ nhìn hắn coi Triệu Khê như một món đồ để khoe khoang, trong lồng ngực bỗng siết chặt, tựa như có một dây gai nhọn quấn quanh tim, từng nhát từng nhát xé rách một khoảng lớn.

Triệu Khê lùi lại một bước, ánh mắt chán ghét giấu sau hàng mi rủ xuống, không muốn bị cuốn vào cuộc tranh chấp giữa hai người. Nhưng nam sinh kia lại chủ động tiến lên, áp sát cậu hơn.

Triệu Khê nghiêng mặt tránh đi, còn chưa kịp nói gì, Phí Thủ đã không thể nhịn thêm nữa, thô bạo kéo mạnh nam sinh kia ra.

Sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ.

Phí Thủ từng nghĩ về việc Triệu Khê sẽ ở bên ai.

Nhưng tuyệt đối không phải là loại người này.

Hắn nhắm chặt mắt, cố kiềm chế, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, lại một lần nữa giơ tay định tấn công.

Thế nhưng lần này, một bàn tay khác vươn ra từ bên cạnh, như thể đã đoán trước được thói quen ra tay của hắn, chặt chẽ nắm lấy cổ tay hắn.

"Đủ rồi."

Triệu Khê cúi đầu, rút điếu thuốc khỏi môi, buông tay, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào Phí Thủ.

Biểu cảm này hắn vô cùng quen thuộc, Triệu Khê đang suy nghĩ.

"Cậu đang làm trò gì vậy?"

Bàn tay siết chặt của Phí Thủ từ từ thả lỏng, nhưng ngay sau đó, hắn nghe thấy giọng Triệu Khê cất lên, nhẹ đến mức như đang lẩm bẩm một mình:

"Vẫn còn đang diễn sao?"

Triệu Khê thản nhiên nói:

"Trước đây tôi không biết cậu nghiện diễn đến thế đấy."

Lời nói như lưỡi dao sắc bén cắm thẳng vào tim Phí Thủ, khiến hốc mắt hắn ngay lập tức đỏ lên.

Hắn đứng chết trân tại chỗ.

Cơn đau âm ỉ chậm rãi lan từ lồng ngực xuống tận phổi, tràn vào từng kẽ hở trong cơ thể, xuyên thấu hắn, thế nhưng Phí Thủ vẫn không nhúc nhích, không né tránh, chỉ như một đứa trẻ bất lực đứng ngây ra đó.

Bàn tay giấu bên người run rẩy vì đau đớn, nhưng hắn hoàn toàn không quan tâm.

Hắn khàn giọng thốt lên:

"Đừng thích cậu ta."

"Triệu Khê, cậu xứng đáng có một người tốt hơn."

"Vậy thì sao?" Triệu Khê ngước mắt nhìn hắn, giọng điềm nhiên: "Bây giờ cậu thế này... là đang hối hận sao?"

Lồng ngực Phí Thủ như bị một tảng đá đè nặng.

"Tôi..."

Triệu Khê cắt ngang:

"Tôi thà rằng cậu đừng hối hận."

Giữa hai người chỉ cách nhau một bước ngắn ngủi, tựa như chỉ cần Phí Thủ đủ dũng cảm, tiến lên một bước, đưa tay ra là có thể ôm lấy cậu. Nhưng bước này lại xa đến mức không thể chạm tới.

Ánh mắt Triệu Khê nhìn hắn sắc lạnh, như một lưỡi dao xuyên thấu.

Trong sự im lặng căng thẳng ấy, Phí Thủ nhận ra Triệu Khê trước mắt hắn, hoàn toàn xa lạ.

Ngay cả khi tranh cãi kịch liệt nhất, Triệu Khê cũng chưa từng nhìn hắn bằng ánh mắt này.

Sự chán ghét và lạnh lùng trước giờ chỉ dành cho người khác, bây giờ lại hướng về hắn.

Đây là lần đầu tiên Triệu Khê đứng về phía một người khác, chống lại hắn.

Đêm cuối thu quá lạnh, gió cuốn theo mưa, như muốn đóng băng Phí Thủ từ trong ra ngoài.

Hắn chưa từng trải qua một cái lạnh nào như thế này.

Phí Thủ mím môi, khẽ nói:

"Tôi không hối hận."

Triệu Khê không nói gì nữa, quay người rời đi cùng nam sinh kia, bỏ lại Phí Thủ một mình đứng nguyên tại chỗ.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Phí Thủ cúi đầu, chưa kịp xem tin nhắn, ánh mắt đã vô thức dừng lại trên màn hình khóa.

Trên đó, Triệu Khê của năm 18 tuổi đang cười với hắn qua lớp kính.

Nhưng dù có tự nhủ bao nhiêu lần rằng không hối hận, hắn vẫn hối hận rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn