Rời khỏi quán KTV, Triệu Khê về nhà một chuyến.
Lúc hơn 1 giờ sáng, khi cậu vừa đẩy cửa bước vào thì chạm mặt mẹ đang đi làm về muộn.
Tim Triệu Khê khẽ run lên, cậu dừng lại ở cửa ra vào, cúi xuống đổi giày, không dám ngẩng đầu lên.
Mẹ cậu nhìn ra điều bất thường, vốn dĩ đang nấu nước trong phòng khách, bà ấy liền đi đến trước mặt con trai, đưa bàn tay ấm áp áp lên má cậu, mỉm cười véo nhẹ:
"Sao thế con? Sao mặt tái nhợt thế này?"
Triệu Khê lắc đầu không nói gì. Cậu vốn định giấu gia đình, nhưng ngay khoảnh khắc mẹ mở lời, mọi sự kiềm chế đều vỡ vụn.
Cúi đầu, nước mắt rơi xuống, thấm đẫm tấm thảm dưới chân.
Cậu nhốt mình trong phòng, tự ngẫm suốt 1 ngày.
Lúc đầu, cậu vẫn có thể bình tĩnh phân tích và suy nghĩ, nhưng càng về sau, cậu càng không thể ngăn mình nhớ lại từng lời Phí Thủ từng nói, cố gắng truy tìm xem rốt cuộc từ khi nào, Phí Thủ đã bắt đầu chán ghét cậu.
Càng muốn buông bỏ, lý trí càng sụp đổ hoàn toàn.
Nhận ra mình đã không thể kiểm soát cảm xúc, cậu xin giáo viên nghỉ 2 ngày.
Những lời Phí Thủ nói cứ quanh quẩn trong đầu, khiến cậu hoài nghi chính mình, ngày này qua ngày khác khóc đến mức buồn nôn, không nuốt nổi cơm.
Hai ngày rồi lại kéo dài thành ba ngày, ba ngày nữa lại nối tiếp ba ngày.
Cả nhà xót xa không chịu nổi, lo lắng đến mức quanh quẩn trước cửa phòng. Bà nội thì luôn tìm cách nấu những món cậu thích, thỉnh thoảng lại gõ cửa dò hỏi, nhưng Triệu Khê không muốn nói, chẳng ai biết đã có chuyện gì xảy ra.
Cậu cứ ngỡ mình có thể nhanh chóng chấm dứt đau khổ, nhưng lời cuối cùng của Phí Thủ lại quá tàn nhẫn.
Cậu đã định rời đi trong sự bình thản và kiêu hãnh, nhưng hoàn toàn không làm được.
Từ ngày hôm đó, mỗi khi nhìn thấy bạn bè xung quanh, nhìn vào gương thấy chính mình với từng biểu cảm giống hệt Phí Thủ, hay nhìn thấy quần áo trong tủ, những ghi chép trên sách vở, Triệu Khê đều không thể tránh khỏi việc nhớ đến những lời Phí Thủ đã nói hôm ấy.
Đến cuối cùng, ngay cả bàn phím điện thoại cũng như cố tình trêu chọc cậu, chỉ cần nhập chữ "P", cái tên xếp đầu tiên mãi mãi là "Phí Thủ".
Lần đầu tiên trong đời, cậu căm hận một người đến mức gần như phủ định toàn bộ chính mình.
Lần khóc dữ dội nhất, cậu lạnh đến mức toàn thân run rẩy, hơi thở khó nhọc như thể sắp nghẹt thở đến nơi, tim đập kịch liệt như muốn nổ tung.
Triệu Khê mơ màng nằm trên sàn nhà, giữa cơn đau đớn tưởng chừng như sắp chết đi, tay cậu vô thức chạm vào một điếu thuốc từng tịch thu từ Phí Thủ trước đây.
Ngay cả chuyện bắt Phí Thủ cai thuốc, từ đầu đến cuối cũng chỉ là cậu tự cho mình quyền can thiệp, cao ngạo mà áp đặt.
Cơn đau kéo dài suốt 15 ngày cuối cùng cũng chấm dứt.
Khi cậu mở cửa bước ra, bà nội đang bưng món ăn yêu thích của cậu, còn chưa kịp thở phào thì đã trông thấy Triệu Khê khoác áo đứng tựa vào cửa sổ. Đầu ngón tay cậu lập lòe ánh lửa đỏ, làn khói mỏng manh lan tỏa xung quanh, gương mặt trong khói thuốc lại chẳng hề vướng chút cảm xúc nào. Cuối cùng, cậu thờ ơ dụi tắt điếu thuốc.
Bà nội cầm bát cơm, mắt đỏ hoe vì xót xa.
Triệu Khê hờ hững mỉm cười với bà:
"Cứ tưởng hút thuốc ngon lắm, nhiều người thích như thế cơ mà."
Nhìn dáng vẻ hiện tại của cháu trai, bà nội thấy lòng nghẹn đắng, đặt bát xuống, còng lưng nhẹ nhàng ôm Triệu Khê vào lòng. Lần đầu tiên, bà cảm thấy hối hận vì đã dạy cậu quá hiểu chuyện, đến mức khi giận dữ, cậu cũng chỉ biết hướng sự tổn thương vào chính mình.
Bà dịu dàng hỏi:
"Ai bắt nạt cháu bà thế?"
"Không ai cả ạ." Triệu Khê nói: "Cháu vẫn ổn."
...
Phí Thù dạo này rất buồn.
Sau sinh nhật, Phí Thủ dường như hoàn toàn biến mất khỏi ý thức của anh ta.
Phí Thù cảm thấy hoang mang. Ban đầu, anh ta định gọi cho Triệu Khê, nhưng tìm mãi trong danh bạ cũng không thấy số của cậu đâu.
Không còn cách nào khác, Phí Thù chỉ có thể tiếp tục đi theo kịch bản mà hệ thống đã định sẵn.
Anh ta không có bạn bè, chỉ có thể quấn lấy Lâm Tịch, nhưng kỳ thi cuối kỳ sắp đến rồi, mà anh ta thì chẳng biết gì cả.
Đầu anh ta đau nhức khi cố gắng đánh thức Phí Thủ. Anh ta đã thử rất nhiều lần cúp học, phá hỏng đồ đạc của Phí Thủ, thậm chí có lần còn ôm chiếc cốc yêu thích của Phí Thủ đứng cạnh thùng rác, nói:
"Nếu cậu không ra, tôi sẽ vứt cái cốc này đi."
Anh ta đợi vài phút, nhưng cơ thể không có bất kỳ phản ứng nào.
Trong cơn bốc đồng, Phí Thù dứt khoát ném chiếc cốc vào thùng rác, nhìn nó rơi xuống, chìm trong đống túi ni lông bẩn thỉu, dính đầy dầu mỡ. Sau đó, anh ta chăm chú nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của mình.
Cuối cùng, Phí Thù lặng lẽ nhặt chiếc cốc lên, rửa sạch, đặt lại trên bàn.
Anh ta lẩm bẩm:
"Tôi rửa sạch rồi, không làm hỏng đâu... cậu có thể ra ngoài chưa?"
Đáp lại anh ta chỉ là một khoảng lặng kéo dài.
Anh ta lại thử nạp tiền gửi quà tặng cho Lâm Tịch, nhưng lần này, dù là năm đồng, mười đồng, năm trăm hay một ngàn, Phí Thủ vẫn không hề có chút phản ứng nào.
Dường như hắn đã rời đi cùng với tuổi 20 của Phí Thủ.
Phí Thù không rõ mình đang cảm thấy gì.
Thực ra, anh ta cũng không hẳn muốn hoàn toàn chiếm lấy cơ thể của Phí Thủ, anh ta chỉ tò mò về thế giới này mà thôi. Nhưng ở đây, anh ta chẳng quen biết ai, chẳng hiểu gì cả. Người duy nhất quen thuộc là Triệu Khê, nhưng có vẻ như trước khi rời đi, Phí Thủ đã chặn và xóa sạch mọi liên lạc với cậu. Còn bạn cùng phòng và những người bạn trước đây của Phí Thủ cũng chẳng mấy ai đoái hoài đến anh ta.
Anh ta cảm thấy cô đơn, lạc lõng, không biết phải làm gì.
May mà Phí Thủ chưa xóa những bản ghi âm của Triệu Khê. Những đêm mất ngủ, ít nhất anh ta vẫn có thể nghe lại chúng.
...
Giữa tháng 11, trường tổ chức lễ bế mạc đại hội thể thao, các đội tuyển đạt giải trong cuộc thi cổ vũ cũng có một buổi biểu diễn lưu động.
Nghe nói Triệu Khê là một trong những người phụ trách đội cổ vũ, đến lúc đó cậu sẽ có mặt ở hậu trường để hỗ trợ, Phí Thù liền đăng ký l*m t*nh nguyện viên.
Anh ta không biết vào ngày sinh nhật, giữa Phí Thủ và Triệu Khê đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ phản ứng của những người xung quanh, anh ta có thể đoán được, sự biến mất của Phí Thủ chắc chắn có liên quan đến Triệu Khê.
Nhận được thẻ tình nguyện viên, Phí Thù khẽ thì thầm với bàn tay phải:
"Tôi dẫn cậu đi gặp cậu ấy, cậu có xuất hiện không?"
Bàn tay phải không đáp lại.
Phí Thù coi như đó là sự mặc định, liền đeo thẻ lên cổ, lén lút trà trộn vào hậu trường.
Hậu trường rất đông người, nhiều đội đang xếp hàng chờ đến lượt lên sân khấu, các chuyên viên trang điểm liên tục lớn tiếng hỏi xem ai còn cần dặm lại lớp trang điểm, có diễn viên thì hét lên tìm kiếm đạo cụ bị thất lạc.
Phí Thù lúng túng đứng giữa đám đông, không ngừng né tránh người qua lại, hoàn toàn lạc lõng giữa không gian chật chội tràn ngập mùi keo xịt tóc, nồng đến mức khiến anh ta khó chịu. Cuối cùng, anh ta đành phải trốn sau cánh cửa để cố gắng hít thở.
Quá chán nản, Phí Thù lấy điện thoại ra, vô thức mở game Đấu địa chủ.
Vừa mới đăng nhập, anh ta đã nghe thấy tiếng gọi từ xa.
"Người của khoa Nghệ thuật đến chưa? Người phụ trách chuẩn bị tổng duyệt đi."
"Người phụ trách đâu?"
"Chu Như đi lấy cơm hộp rồi, bảo bên trên chờ chút, tôi gọi điện kêu Triệu Khê qua."
Lâu lắm rồi mới nghe thấy cái tên "Triệu Khê", mắt Phí Thù sáng rực, nhưng còn chưa kịp phản ứng, cơn chóng mặt quen thuộc đã ập đến, nhấn chìm anh ta.
Một thế lực mạnh mẽ, đã biến mất suốt bấy lâu, nay lại đột ngột trở về, giành lại quyền kiểm soát cơ thể.
"Triệu Khê!" Ở hậu trường, có người lớn tiếng gọi tên Triệu Khê.
Cánh cửa vừa mở ra, tay Phí Thủ bất giác siết chặt lấy điện thoại.
Triệu Khê lướt ngang qua hắn, mang theo hương chanh quen thuộc.
Đã lâu không gặp, vậy mà người ấy lại xa lạ như một kẻ hoàn toàn khác. Hàng mi rậm, đường nét sắc lạnh, khuôn mặt dưới ánh đèn ấm áp càng thêm rực rỡ, đẹp đến chói mắt.
Phí Thủ nhìn chằm chằm không rời, nhưng Triệu Khê chỉ lướt qua vai hắn, không hề dừng lại dù chỉ một thoáng ánh mắt.
Hắn dõi theo bóng người ấy từ hậu trường bước ra, đi về phía sân khấu rực rỡ ánh đèn, cầm lấy micro, lịch sự trao đổi với giáo viên điều chỉnh ánh sáng.
Không gian trong phòng khá ấm, vì vậy Triệu Khê chỉ mặc một chiếc áo dài tay màu trắng mỏng, phần tay áo đã được xắn lên đến khuỷu tay. Nếp vải hơi gợn lên ở cổ áo vừa vặn chạm đến xương quai xanh lộ rõ. Ngày trước, Phí Thủ thích vòng tay qua vai cậu, mỗi khi đặt tay xuống sẽ vừa khéo chạm vào vị trí đó.
Triệu Khê vốn không thích khoác vai người khác, ngay cả với Phí Thủ cũng phải mất một thời gian mới quen dần. Mỗi khi có tiếp xúc cơ thể như vậy, cậu thường cau mày theo phản xạ, cụp mắt lướt qua đầu ngón tay của Phí Thủ.
Những điều đó, Phí Thủ không còn được thấy nữa.
Vị trí hắn đứng khá khuất, giữa đám diễn viên đi tới đi lui, chỉ cần có ai đó bước ngang là lập tức che khuất tầm mắt.
Nhưng cũng không sao cả.
Trước đây, mỗi khi cãi nhau với Triệu Khê, những lần chiến tranh lạnh kéo dài, Phí Thủ cũng chỉ có thể lặng lẽ đứng từ xa nhìn cậu như vậy. Hiện tại chẳng có gì khác trước.
Phí Thủ thu lại ánh nhìn, đưa tay day day ấn đường. Cơn đau nhức từ thần kinh ý thức, dù đã trải qua bao lần vẫn khó mà quen được.
Hắn không còn sức để tranh giành cơ thể này với Phí Thù nữa. Chỉ cần được thấy Triệu Khê một lần là đủ. Giờ hắn chỉ muốn tìm một góc yên tĩnh, lặng lẽ chờ đợi mình một lần nữa chìm vào bóng tối.
Thế nhưng, chưa đi được bao xa, một nam sinh lạ mặt bỗng gọi hắn lại.
"Bạn gì ơi, bạn là tình nguyện viên phải không?"
Phí Thủ cúi đầu nhìn chiếc thẻ tình nguyện viên treo trước ngực, rồi khẽ gật đầu.
"Vậy làm phiền bạn giúp phân phát cơm hộp nhé."
Nam sinh kia chỉ vào chồng thùng giữ nhiệt chất đầy trong góc:
"Diễn viên bên khoa bọn mình, bao gồm cả tình nguyện viên, tổng cộng có 89 người. Cơm hộp có tổng cộng 95 phần. Bạn chỉ cần giúp kiểm kê số lượng và xác nhận danh tính thôi. Còn dư thì cứ lấy phần nào bạn thích."
Cậu ta nhắc nhở thêm:
"Bọn mình đã thông báo trước trong nhóm, chỉ phát cho những ai xuất trình thẻ sinh viên. Làm phiền bạn kiểm tra giúp nhé."
Phí Thủ không suy nghĩ nhiều, ngồi xuống trước chồng cơm hộp, đưa tay nhận lấy tấm thẻ sinh viên được đưa đến. Hắn vừa cúi đầu xuống, ánh mắt liền dừng lại ở ba chữ in rõ nét trên nền trắng đen phía sau thẻ:
Khoa Nghệ thuật.
Tay Phí Thủ khựng lại 1 giây.
Nam sinh kia không nhận ra có gì bất thường. Cậu ta là sinh viên năm 1 ngành Thiết kế Nghệ thuật, xung quanh không có ai rảnh rỗi để phụ giúp hậu cần, chỉ có Phí Thủ là tình nguyện viên duy nhất, dáng người cao ráo, sức vóc trông có vẻ làm được việc.
"Bạn cũng học khoa Nghệ thuật à?"
"Ừ." Nam sinh nọ ngồi xuống cạnh Phí Thủ, vừa lật danh sách, vừa nói: "Tụi mình hỗ trợ hậu cần cho khoa Múa. Sao thế?"
"Không có gì."
Phí Thủ nhớ lại hình ảnh Triệu Khê lướt qua mình ban nãy, ánh mắt không hề dao động dù chỉ một chút.
Nếu Triệu Khê đến nhận cơm và nhìn thấy hắn, cậu sẽ có biểu cảm gì? Ngạc nhiên? Chán ghét? Hay sẽ tỏ ra như chưa có chuyện gì xảy ra?
Phí Thủ không biết hắn và Triệu Khê đã bao lâu không gặp. Những ngày mất đi quyền kiểm soát cơ thể, hắn mơ màng như thể bị nhấn chìm trong một vũng lầy không lối thoát. Chỉ khi nhìn thấy Triệu Khê, hắn mới cảm nhận được mình vẫn còn đang tồn tại.
Hộp cơm trong thùng giữ nhiệt vơi dần. Tình nguyện viên và nhân viên hậu cần đã nhận đủ phần của mình.
Chu Như và Triệu Khê vừa nói chuyện vừa đi dọc hành lang, giọng nói của họ theo làn gió chậm rãi truyền đến chỗ Phí Thủ.
Triệu Khê khoác một chiếc áo mỏng, một tay đút túi, cả người tựa như băng ngọc lạnh lẽo, toát lên vẻ xa cách, dường như không muốn để ai đến gần.
Chu Như cười nói:
"Cũng may lúc nãy có cậu ở đó hỗ trợ điều chỉnh ánh sáng, tốc độ nhanh hơn tớ tưởng nhiều."
Triệu Khê vẫn như trước, nghe vậy chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng "Ừ", giọng điệu thản nhiên không gợn sóng.
Chu Như lại cười:
"Lần trước cậu đồng ý đi chơi kịch bản sát với bọn mình ấy, còn nhớ anh chàng ngồi đối diện cậu không? Khoa Thương mại đấy, mấy ngày nay cứ hỏi xin cách liên lạc với cậu, cậu có muốn cho không?"
"Đừng cho."
Bước chân hai người mỗi lúc một gần hơn.
Phí Thủ nghe thấy Triệu Khê từ chối, giọng nói lạnh nhạt xen lẫn chút chán ghét:
"Bị dị ứng với đám nam sinh Thương mại."