Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 23

Làn không khí lạnh tràn về, mấy ngày nay nhiệt độ lại giảm xuống.

Triệu Khê đeo balo, cùng Chu Như bước ra khỏi ký túc xá, lạnh đến mức phải hà hơi vào lòng bàn tay.

"Cái lạnh đến nhanh quá." Chu Như ngước nhìn bầu trời, chán nản nói: "Ghét nhất là đi học vào những ngày trời rét."

Cũng may lịch học sắp tới đã giảm bớt, cuối cùng cũng có chút thời gian để thở.

Triệu Khê không đáp, rụt đầu vào cổ áo len, chỉ để lộ nửa khuôn mặt.

Không biết có phải do tối qua ngủ không ngon không, mà cậu cứ cảm thấy hơi chóng mặt.

Hai người một đường đi vào cửa chính của tòa nhà giảng đường.

Phòng học của họ nằm ở tầng 6, mới leo lên được hai tầng, cảm giác choáng váng vẫn chưa tan.

Cũng may mai không có tiết. Vừa bước lên cầu thang, Triệu Khê vừa nhắn tin cho bà nội.

Về nhà uống chút nước gừng là được, cậu không nghĩ nhiều, chỉ hy vọng mình đừng sốt.

Dạo gần đây có quá nhiều chuyện, thần kinh cứ căng như dây đàn, khó khăn lắm mới được thả lỏng một chút, nhưng lại có cảm giác sắp đổ bệnh.

Triệu Khê cụp mắt, tính toán thời gian và lộ trình về nhà.

Đang mải nghĩ, Chu Như bỗng khựng lại, huých nhẹ vào người cậu.

Triệu Khê hoàn hồn, ngẩng đầu lên, liền thấy Lục Bạch đang nháy mắt với mình.

"Đang nghĩ gì mà thất thần thế?"

Ánh mắt Triệu Khê lướt qua mặt hắn, nhìn về phía cuối hành lang. Ở chỗ rẽ, phía sau Lục Bạch, có hai người cũng dừng bước.

Triệu Khê đứng sững lại, đã lâu rồi cậu mới lại nghe thấy giọng của Phí Thủ.

"Lâu rồi không gặp."

"Lâu rồi không gặp."

Phí Thủ đứng trên bậc thang, liếc nhìn cậu một cái, rồi nhanh chóng dời mắt đi, khô khốc nhắc nhở:

"Sắp vào học rồi."

"Ờ."

Triệu Khê thu lại ánh mắt, lướt qua bên cạnh Phí Thủ đi lên.

Phí Thủ nhìn cậu thêm hai lần, cuối cùng vẫn không nhịn được, lúc hai người sượt qua nhau liền nắm lấy cổ tay cậu, khẽ bóp một cái:

"Mặc ít quá."

Triệu Khê liếc hắn một cái, giọng điệu mang chút kiêu ngạo:

"Miễn đẹp là được."

Phí Thủ: "..."

Đợi đến khi Triệu Khê rời đi, hắn mới không nhịn được mà cúi mắt cười nhẹ, vừa tiếc nuối vừa bất đắc dĩ:

"Trẻ con."

Triệu Khê đi lên lầu, quẹt thẻ điểm danh xong mới nhận ra, Phí Thủ chưa hề nhắc đến chuyện xuất viện với mình.

Lật lại lịch sử trò chuyện, lần cuối cùng hai người nhắn tin cũng đã là mấy ngày trước.

[Triệu Khê]: 【Chúc mừng cậu xuất viện ^_^】

Phí Thủ vẫn như trước, gần như vừa thấy tin nhắn đã phản hồi ngay.

[Phí Thủ]: 【Cảm ơn.】

Triệu Khê còn chưa kịp suy đoán ý tứ xa cách trong câu trả lời đó thì đã nhận được tin nhắn an ủi từ Lục Bạch.

[Lục Bạch]: 【Hahahaha, không lẽ là hồi hộp trước khi tỏ tình à?】

[Lục Bạch]: 【Mấy hôm nay Phí Thủ cứ như người mất hồn, càng gần đến sinh nhật lại càng căng thẳng.】

[Lục Bạch]: 【Nhưng mà vừa về đến nơi đã giấu ngay cái cốc của cậu vào tủ rồi.】

Theo tính cách trước đây của Triệu Khê, cậu vẫn sẽ quen chú ý đến những thay đổi gần đây của Phí Thủ. Nhưng lần này, có lẽ vì không muốn để những suy đoán vô nghĩa làm hao mòn tình cảm giữa hai người, cậu quyết định không để tâm quá nhiều.

...

[Dạo này Phí Thủ thế nào rồi?]

Từ sau khi Phí Thủ bị thương và xuất viện, hệ thống bị hạn chế bởi hệ thống chính, dữ liệu quét được ngày càng mơ hồ.

Lâm Tịch nhìn theo bóng lưng Phí Thù, người vừa đưa cậu ta đến phòng tập rồi quay người rời đi.

Dường như nhận ra ánh mắt cậu ta, đối phương mỉm cười vẫy tay.

Công bằng mà nói, với tư cách là nam phụ trong cốt truyện, Phí Thủ quả thực có ngoại hình rất đẹp.

Có lẽ vì ở bên Triệu Khê đã lâu, nên ở một số góc độ, hai người trông khá giống nhau. Cách mà Lâm Tịch phân biệt Phí Thủ và Phí Thù chính là thông qua biểu cảm.

Phí Thủ chưa bao giờ cười với cậu ta, đường nét sắc bén, mang theo vẻ lạnh lùng đầy công kích. Trái lại, Phí Thù dường như luôn biết cách lấy lòng người khác, lúc nào cũng tươi cười, khiến sự cô độc và lạnh lùng trên khuôn mặt trở nên mềm mại hơn. Anh ta vừa dễ gần vừa hay cười.

["Giống như cậu dự đoán."]

Lâm Tịch xoay người lên lầu:

["Cậu ta dường như định buông tay rồi, mấy hôm nay không còn xuất hiện nữa."]

[Khi giá trị rung động của Phí Thủ đạt đến 90, mục tiêu tiếp theo cũng sắp xuất hiện rồi.]

["Mục tiêu tiếp theo?"]

[Nam chính thực sự của cuốn sách này. Anh ta mới chính là bệ phóng lớn nhất của cậu.]

Trên bảng điều khiển mà hệ thống cung cấp, một người đàn ông đeo khẩu trang đang lạnh lùng nhìn Lâm Tịch qua màn hình.

Chu Sơ.

Theo phần tóm tắt cốt truyện bên cạnh, 2 ngày nữa Lâm Tịch sẽ trở thành gia sư của em trai anh ta. Không lâu sau đó, vào một đêm mưa, cậu ta sẽ nhặt được Chu Sơ đang bất tỉnh bên đường.

Lâm Tịch lưu lại số điện thoại mà hệ thống cung cấp, thêm đối phương vào danh bạ, rồi từng bước tiến vào phòng tập.

Bóng dáng cậu ta biến mất khỏi tầm mắt của Phí Thù.

Nụ cười trên môi anh ta thu lại, chỉ còn lại sự lạnh lùng trong đáy mắt.

...

Sinh nhật của Phí Thủ rơi vào thứ 6. Như mọi năm, hắn hẹn bảy tám người bạn thân đến ăn lẩu Haidilao, sau đó đi KTV tổ chức tiệc.

Triệu Khê đến không quá sớm. 7 người còn lại đã có mặt đầy đủ, ngầm hiểu mà chừa lại chỗ ngồi bên cạnh Phí Thủ. Lần này dường như còn lấy dư một cái ghế, hai bên của Phí Thủ vẫn còn trống.

Theo thói quen, Triệu Khê ngồi xuống bên phải Phí Thủ. Trời khá lạnh, cậu vừa rời khỏi phòng tập, quần áo mặc trên người không đủ ấm, ngồi xuống một lúc vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với nhiệt độ trong phòng.

Từ lúc cậu ngồi xuống, Phí Thủ không hề liếc nhìn một cái, như thể cố tình tránh giao tiếp bằng ánh mắt. Hắn chỉ lặng lẽ đổi ly nước ô mai trên bàn của Triệu Khê thành trà gừng nóng rồi đẩy đến trước mặt cậu.

Những người còn lại đều là bạn bè lớn lên cùng hai người, trước đó đã thông đồng với Lục Bạch, bây giờ đang cố ý liếc mắt ra hiệu cho nhau đầy trêu chọc.

Món ăn vẫn chưa dọn lên hết, bỗng có một giọng nói mang theo ý cười vang lên từ phía sau.

"Xin lỗi, đường hơi tắc nên tôi đến muộn." Lâm Tịch đi thẳng đến ngồi xuống bên cạnh Phí Thủ.

Sắc mặt Lục Bạch hơi đổi, quay sang nhìn Phí Thủ:

"Cậu mời cậu ta à?"

Phí Thủ cụp mắt, hờ hững ừ một tiếng.

Ánh mắt Lục Bạch lướt qua nụ cười tươi hiếm thấy trên mặt Lâm Tịch, trong lòng dâng lên cảm giác bất an. Những người còn lại, vốn đang thoải mái trêu chọc đôi bên, cũng lập tức im lặng, ngầm chờ phản ứng của Triệu Khê, không ai dám lên tiếng trước.

Triệu Khê nhấp một ngụm trà:

"Đã gọi món xong chưa?"

Phí Thủ im lặng vài giây, đưa máy tính bảng cho cậu, nhẹ giọng nói:

"Những món cậu thích tôi đều đã gọi rồi."

Triệu Khê không nhận lấy, chỉ cười cười:

"Còn món cậu ta thích thì sao?"

Lục Bạch: "!"

Chơi căng thế luôn à?

Cậu ấy có thể cảm nhận rõ ràng bầu không khí trong phòng từ góc này lan tỏa ra từng chút một, đặc quánh lại thành một luồng hơi lạnh hữu hình.

Những người trước đó không dám mở miệng, giờ đây càng ăn ý hơn mà tiếp tục im lặng. Lần này, họ thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên, chỉ sợ vô tình bị cuốn vào.

Phí Thủ siết chặt máy tính bảng trong tay, đầu ngón tay gần như trắng bệch. Hắn xoay người đưa nó cho Lâm Tịch, sau đó mới nghiêng đầu, khẽ nói bên tai Triệu Khê, giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

"Tôi không biết cậu ta thích gì."

Triệu Khê không đáp, chỉ nghịch nghịch chiếc ly trong tay, rồi cúi đầu nhấp một ngụm trà.

Vì sự xuất hiện đột ngột của Lâm Tịch, cộng thêm việc tâm trạng của Phí Thủ dường như cũng không quá tốt, nên bữa ăn diễn ra trong bầu không khí lặng lẽ và căng thẳng.

Không khí gượng gạo kéo dài đến cả phòng KTV.

Lục Bạch gọi không ít rượu, để khuấy động bầu không khí, cậu ấy chủ động đề nghị chơi "Thật hay thách".

Rõ ràng là có chuẩn bị từ trước, vì ngay khi mọi người đồng ý, cậu ấy lập tức lấy từ trong túi ra một bộ thẻ phạt.

Luật chơi rất đơn giản: đổ xúc xắc, ai thua thì chọn giữa trả lời thật lòng, làm thử thách hoặc uống rượu.

Cách tổ chức này hoàn toàn không giống với kế hoạch tiệc sinh nhật mà họ đã bàn bạc từ trước.

Triệu Khê hơi bất ngờ, liếc nhìn Lục Bạch một cái. Không ngờ Lục Bạch lại mỉm cười đầy ẩn ý với cậu:

"Triệu Khê, mấy lần trước chơi thật hay thách, cậu toàn ngồi ngoài xem. Hôm nay chơi cùng đi?"

"Đúng rồi đó, Triệu Khê, tham gia đi!"

Lâm Tịch ngồi đối diện Triệu Khê, không nói không rằng đưa thẳng cho cậu một chiếc cốc xúc xắc:

"Chơi chứ?"

Triệu Khê nhận lấy, lắc nhẹ một cái, thản nhiên nói:

"Được thôi."

Bọn họ tổng cộng 8 người, Lục Bạch làm trọng tài rút bài.

Triệu Khê không quen luật chơi, mấy ván đầu không thắng cũng chẳng thua, vừa khéo tránh được hình phạt.

Đến ván thứ ba, cậu liếc mắt nhìn tập bài trong tay Lục Bạch.

Cậu gõ nhẹ lên cốc xúc xắc, đến khi Phí Thủ báo số là ba con sáu, cậu lập tức chọn mở cốc xúc xắc của hắn.

Khoảnh khắc Phí Thủ mở nắp cốc, Triệu Khê chọn "Thật lòng".

Bầu không khí trong phòng lập tức bùng nổ.

Câu hỏi số 28.

Phí Thủ nhìn tấm bài trong tay, có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh đều đang đổ dồn về phía mình, bao gồm cả Triệu Khê.

Hắn vòng tay ôm lấy chiếc ly thủy tinh, những ngón tay thon dài đẹp đến lạ thường.

Phí Thủ che lại lá bài trong tay, nhìn cậu hỏi:

"Trước đây đã từng yêu đương chưa?"

Triệu Khê hơi ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Cậu hỏi câu này à?"

Phí Thủ: "Ừ."

Triệu Khê khẽ cười:

"Chưa từng."

Câu trả lời này không nằm ngoài dự đoán của mọi người, ai nấy đều ồ lên đầy tiếc nuối.

Thế nhưng sau khi đáp xong, Triệu Khê vẫn uống cạn ly rượu trong tay.

Lục Bạch thu lại lá bài.

Ánh đèn trong KTV lúc sáng lúc tối, nhưng cậu ấy vẫn nhìn thấy rõ ràng, trên nền đen chữ trắng, câu hỏi thực sự ghi trên lá bài là:

"Người cậu thích có mặt ở đây không? Đã thích bao lâu rồi?"

Sau ván này, Triệu Khê không còn hứng thú chơi nữa, cứ cách vài phút lại liếc nhìn điện thoại.

Chiếc bánh sinh nhật cậu đặt cho Phí Thủ vẫn đang trên đường vận chuyển, phải khoảng nửa tiếng nữa mới đến nơi.

Vừa lơ đãng mất tập trung, cậu lại thua thêm một ván.

Triệu Khê không mấy bận tâm, chán nản xoay xoay điện thoại, nhưng rồi lại nghe thấy Lâm Tịch chậm rãi đọc phần phạt:

"Ngồi trên đùi người bên trái 5 phút."

Mà bên trái cậu, chính là Lâm Tịch.

Lời vừa dứt, cả phòng im lặng 1 giây, sau đó đồng loạt quay đầu nhìn sắc mặt Phí Thủ.

Triệu Khê nghe xong, ngẩng lên nhìn Lâm Tịch một lúc.

Cậu nhớ rõ, lá bài hình phạt tiếp theo vốn không phải cái này.

Thế nhưng Lâm Tịch lại vô tội nhún vai, ngay trước mặt mọi người đưa lá bài ra cho cậu xem.

Dưới ánh đèn nhấp nháy, mép lá bài Lâm Tịch đưa tới có một vết gấp mờ nhạt.

Triệu Khê nhìn cậu ta, sau đó uống cạn ly rượu trong tay.

Nụ cười trên mặt Lâm Tịch dần dần phai đi.

Cũng từ khoảnh khắc này, trò chơi bắt đầu đi chệch hướng.

Lâm Tịch như thể đã hoàn toàn đối đầu với Triệu Khê, đến khi lại thắng thêm một ván nữa, cậu ta bất chợt đề nghị:

"Dùng hình phạt trên bài thì chán quá, hay là để người thắng tự ra thử thách đi?"

Triệu Khê ngẩng mắt nhìn cậu ta:

"Cậu muốn ra thử thách gì?"

Lâm Tịch nghiêng đầu, liếc nhìn chùm bóng bay vừa được mang vào phòng:

"Quỳ xuống ngồi đè nổ bóng bay."

Dù có chậm chạp đến đâu, đến lúc này ai cũng nhận ra có điều không ổn giữa hai người.

Phí Thủ cúi đầu, ngón tay siết chặt ly rượu.

Cả phòng lặng ngắt như tờ, lần này chẳng ai dám nhìn sắc mặt Phí Thủ nữa, chỉ âm thầm trao đổi ánh mắt, trong lòng thầm mắng:

"Cái quái gì vậy? Đây mà là thử thách của trò chơi lớn gan sao? Quá đáng thật rồi."

Triệu Khê bật cười vì tức, nhưng cuối cùng vẫn chọn uống rượu.

Lâm Tịch như thể đã quyết ăn thua với Triệu Khê, lại thắng thêm một ván nữa.

Lần này, Triệu Khê chọn thật lòng.

Lâm Tịch không buồn che giấu ác ý của mình, nhìn chằm chằm cậu, thẳng thừng hỏi:

"Bình thường thích xem thể loại phim nào? Nhân vật nam hoặc nữ chính yêu thích nhất là..."

"Choang!"

Câu hỏi còn chưa dứt, một tia sáng trắng vụt ngang qua, Lâm Tịch giật mình, ánh mắt đối diện với vẻ mặt băng lạnh của Phí Thủ, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Chiếc ly thủy tinh xẹt qua sát mặt cậu ta, rồi vỡ tan ngay dưới chân.

Nếu không phải vì ngại Triệu Khê đang ngồi bên cạnh, Lâm Tịch hoàn toàn không nghi ngờ rằng Phí Thủ sẽ cầm những mảnh vỡ đó mà cứa thẳng vào mặt cậu ta.

Ánh mắt kia, dù cậu ta đã nhiều lần khiêu khích Phí Thủ trước đây, nhưng chưa từng thấy xuất hiện trên người hắn.

Tiếng vỡ vụn sắc nhọn vang vọng trong căn phòng có hiệu ứng thu âm cực tốt, sự im lặng kéo dài khiến tình huống đột ngột này biến thành một màn tra tấn tinh thần, mỗi giây trôi qua đều như một cái tát giáng thẳng vào mặt Lâm Tịch.

Triệu Khê vẫn không nói gì, cúi đầu uống cạn ly rượu trong tay.

"Chơi mãi thật lòng hay thách thức cũng chán." Cậu xoay nhẹ cốc xúc xắc, ngẩng đầu lên, thậm chí còn nở nụ cười với Lâm Tịch: "Thua thì uống luôn đi."

Phí Thủ định lên tiếng ngăn cản, nhưng Lâm Tịch lại chặn trước.

"Được thôi." Cậu ta nhìn chằm chằm Phí Thủ, không chút né tránh: "Đúng lúc tôi cũng muốn đổi kiểu chơi."

Cậu ta có hệ thống hỗ trợ, không thể nào thua được.

Nhưng khi trò chơi tiếp tục, tất cả mọi người đều nhận ra trạng thái của Triệu Khê đã thay đổi.

Trước đó, Triệu Khê chỉ tùy tiện lắc hai cái, dựa lưng vào sofa, thỉnh thoảng xem điện thoại, hoàn toàn không nghiêm túc.

Nhưng bây giờ, cậu khóa màn hình điện thoại, đặt sang một bên. Mỗi lần báo số cũng đã tính toán cẩn thận, trực tiếp nhắm vào Lâm Tịch. Dù là theo chiều kim đồng hồ hay ngược lại, đến lượt Lâm Tịch, cậu ta phải chọn một con số lớn đến vô lý hoặc mở chén xúc xắc, mà đã mở thì chắc chắn thua.

Triệu Khê thậm chí không cần nhìn xúc xắc, chỉ cần cậu mở, liền lạnh nhạt phán một chữ:

"Uống."

Liên tiếp 15 ván, Triệu Khê từ đầu đến cuối không thèm ngẩng mắt, hết ván này đến ván khác bắt cậu ta uống.

Uống đến mức Lâm Tịch cũng bắt đầu cảm thấy hoảng, giả vờ say, nói muốn đi vệ sinh để tìm đường lui.

Trước khi rời đi, Triệu Khê bỗng gọi cậu ta lại:

"Còn muốn chơi không?"

Lâm Tịch nghiến răng:

"Không chơi nữa."

Triệu Khê nhìn cậu ta, khóe môi hơi nhếch lên:

"Nhưng tôi vẫn chưa chơi đủ."

Lâm Tịch chớp mắt, não bộ dường như chưa kịp xử lý câu nói đó.

Không biết có phải do say hay không, nhưng nụ cười của Triệu Khê khi nói câu này lại có chút dịu dàng đến khó tin, khiến cậu ta thoáng ngẩn người.

"Không phải muốn đi vệ sinh sao?" Triệu Khê đứng lên, nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Cùng đi nhé?"

Sắc mặt Lâm Tịch lập tức trắng bệch:

"Anh muốn làm gì?"

Triệu Khê thở dài, bộ dáng bất đắc dĩ:

"Hình như cậu hiểu lầm tôi rồi. Tôi uống nhiều, đầu hơi choáng, còn có thể làm gì được chứ?"

Lâm Tịch không nói lại được, nghiến răng, vơ lấy đồ bên cạnh:

"Tôi có việc, đi trước."

Triệu Khê gọi cậu ta lại, cầm chai rượu lên:

"Không uống nữa à?"

Lâm Tịch hung hăng trừng mắt với cậu.

Những người khác từ đầu đến cuối đều há hốc miệng, không ai dám lên tiếng.

Cũng đến lúc này, mọi người mới nhận ra Triệu Khê thật sự biết tính xúc xắc.

Cậu nói chơi bừa, hóa ra thực sự chỉ là qua loa ứng phó bọn họ.

Từ đầu đến cuối, Phí Thủ hiếm khi im lặng như vậy.

Mãi đến khi Lâm Tịch rời đi, nhân lúc mọi người đang chuẩn bị chọn bài hát, hắn mới lên tiếng:

"Hôm nay là sinh nhật tôi."

Triệu Khê vừa nhận được cuộc gọi từ shipper, định đi lấy bánh kem. Dưới ánh đèn KTV ánh lên sắc hồng, khuôn mặt cậu vẫn lạnh nhạt như cũ. Cậu cúi đầu, khẽ thở dài:

"Xin lỗi, làm hỏng sinh nhật của cậu rồi."

KTV tối mờ, hai người đứng rất gần nhau, nhưng ánh sáng lờ nhờ khiến họ không nhìn rõ nét mặt đối phương.

Phí Thủ: "Vừa nãy, có hơi quá đáng rồi."

Triệu Khê lạnh nhạt phản bác:

"Vậy cậu ta không quá đáng à?"

Phí Thủ hỏi:

"Cậu muốn so đo với cậu ta sao?"

Triệu Khê cười nhạt:

"Không phải chính cậu là người so sánh tôi với cậu ta trước à? Cậu ta tốt quá mà, cậu ghét phiền phức nhưng vẫn cứ chăm sóc cậu ta."

"Cậu đang nói cái gì vậy?"

Triệu Khê vốn đã không vui, bị Phí Thủ nói vậy, càng buột miệng không suy nghĩ:

"Bắt đầu che chở rồi à? Nếu vậy, sao không chạy theo cậu ta luôn đi? Chắc vẫn còn kịp đấy."

Phí Thủ không nhìn cậu mà lướt mắt qua đám đông, bắt gặp ánh mắt của Lục Bạch vẫn lén quan sát họ. Đột nhiên, hắn cất giọng:

"Tôi biết trí nhớ cậu rất tốt."

Triệu Khê khựng lại, không hiểu tại sao hắn lại nhắc đến chuyện này.

"Nội dung trên thẻ phạt, cậu biết hết rồi đúng không?"

Triệu Khê không đáp.

"Cậu luôn thông minh như vậy, biết nhớ bài, cũng biết tính toán xúc xắc. Vậy hôm nay, đúng ngày sinh nhật tôi, cậu lại tự ý đề xuất chơi cái trò trẻ con nhàm chán này, rốt cuộc là vì cái gì?"

Lục Bạch vội vàng chạy đến, muốn kéo hai người ra và giải thích:

"Trò chơi đó là tôi đề xu..."

Câu còn chưa nói hết, Triệu Khê đã lạnh lùng cắt ngang:

"Trong mắt cậu, tôi là loại người như thế à?"

Cậu nhìn thẳng vào Phí Thủ, hỏi:

"Cái gì gọi là tự ý đề xuất? Cậu nghĩ tôi đang nhắm vào Lâm Tịch sao?"

"Không phải à?"

Triệu Khê không hiểu vì sao Phí Thủ lại nghĩ như vậy.

"Tôi nhắm vào cậu ta để làm gì?"

"Ai mà biết được? Cậu chẳng phải vẫn luôn như vậy sao? Luôn tự cho mình hơn người, kiêu ngạo và ngông cuồng."

Triệu Khê khựng lại.

Cậu nhìn thấy trong mắt Phí Thủ là sự giằng co và đau đớn.

Sự giằng co và đau đớn đó, là do cậu gây ra cho hắn.

"Cậu nhìn thấy chiếc cốc trong tủ quần áo của tôi rồi đúng không? Cũng thấy cả tờ lịch trên kệ nữa. Nên cậu mới cố tình đến bệnh viện nói những lời đó."

Phí Thủ đột nhiên bật cười, giọng cười đầy giễu cợt:

"Này, Triệu Khê, có phải cậu tưởng tôi sẽ tỏ tình với cậu không?"

Triệu Khê siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Phí Thủ đang ngồi trên ghế sofa.

Đây là lần đầu tiên cậu phản ứng chậm đến mức không hiểu được lời hắn nói.

Phí Thủ ngước mắt nhìn cậu:

"Cậu nghĩ tôi thích cậu à?"

Toàn bộ sắc máu trên mặt Triệu Khê lập tức rút sạch.

Cậu há miệng, nhưng một chữ cũng không thốt ra được:

"...Gì cơ?"

Ánh mắt cậu khẽ động, những đường nét hoàn mỹ dưới ánh đèn KTV trông như một con búp bê sứ tinh xảo.

Nhưng biểu cảm luôn lạnh nhạt ấy đã bị phá vỡ.

Lần đầu tiên, Triệu Khê lộ ra vẻ mặt ngơ ngác như một con thú nhỏ bị dồn đến đường cùng:

"Tôi chưa bao giờ định để cậu tỏ tình. Tôi chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

"..."

"Cậu không cảm nhận được sao?" Phí Thủ khẽ cong môi, biểu cảm từng dùng để làm nũng với Triệu Khê giờ đây lại lạnh lùng đến xé lòng: "Tôi đã ghét cậu từ rất lâu rồi."

"Ghét tôi?"

Triệu Khê không tin.

Dù cảm xúc đã dâng trào, giọng nói của cậu vẫn lạnh nhạt như thường.

Chỉ có điều, cuối câu mang theo một chút run rẩy không thể che giấu.

Hậu quả của việc uống rượu đồng loạt ập đến, cả căn phòng xoay tròn trước mắt cậu, hỗn loạn và phức tạp bủa vây tâm trí.

Đây là một cơn ác mộng.

"Vậy tại sao cậu phải lừa tôi? Không thích thì giữ tôi lại làm gì?"

Không biết từ lúc nào, tiếng ca hát xung quanh đã dừng hẳn.

Lục Bạch bước tới, định kéo Triệu Khê đi, nhưng lại nghe thấy Phí Thủ thản nhiên nói trước mặt tất cả mọi người:

"Đây chẳng phải điều thú vị nhất sao?"

Triệu Khê như bị trúng một lời nguyền, đứng chết trân tại chỗ.

Cậu nhìn Phí Thủ chằm chằm, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ.

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cậu, có thương hại, có đồng cảm.

Bầu không khí tĩnh lặng đến mức khiến cậu ngạt thở, nhưng Phí Thủ thậm chí không buồn liếc cậu lấy một cái.

Giống như lời hắn nói, giờ phút này Triệu Khê nhất định trông rất thảm hại.

So đo tính toán, dây dưa không dứt, như một món đồ chơi rẻ tiền trong bữa tiệc sinh nhật.

Nếu đây là một vở hài kịch, thì món quà sinh nhật mà cậu chuẩn bị cho Phí Thủ chính là mảnh ghép cuối cùng, đẩy vở kịch này lên đến cao trào của sự trớ trêu.

Triệu Khê cúi đầu, toàn thân lạnh toát.

"Là Lâm Tịch bảo cậu nói vậy sao?"

"Không phải."

Triệu Khê hận bản thân vì hiểu Phí Thủ quá rõ.

Cậu nghe ra sự mệt mỏi và bất lực ẩn giấu trong giọng nói của hắn.

"Triệu Khê, ở bên cậu thực sự rất phiền."

Phiền?

Lời này như một nhát dao đâm thẳng vào tim Triệu Khê.

Cậu nhớ rõ, trước đây Phí Thủ từng than phiền rằng Lâm Tịch rất rắc rối, từng đùa cợt hỏi cậu có phải lãnh cảm hay không.

Hóa ra ngay từ khi đó, trong lòng Phí Thủ đã có thiên hướng rồi sao?

Triệu Khê nhìn chằm chằm Phí Thủ, con người trước mắt này hoàn toàn khác với người trong ký ức của cậu.

Thế giới trong cậu như sụp đổ ngay khoảnh khắc ấy.

Lý trí và cảm xúc chia thành hai nửa rõ rệt.

Lý trí thấy ghê tởm.

Nhưng cảm xúc, chỉ cần nhìn vào đôi mắt Phí Thủ, cậu vẫn mềm lòng.

Triệu Khê đứng sững tại chỗ, bên tai vang lên tiếng ù ù chói tai.

"Còn nhớ không? Trước đây ở nhà tôi, tôi đã đưa cậu một quả cam."

Phí Thủ nói tiếp:

"Lúc đó cậu đắc ý lắm đúng không? Nghĩ rằng mình đã thắng trong trò chơi tình cảm. Nhưng thực ra tôi chỉ đang giả vờ. Nhìn cậu bị tôi xoay vòng vòng, nhẫn nhịn chịu đựng, chỉ cần tôi dỗ dành vài câu, khóc hai tiếng là lại ngoan ngoãn bám lấy. So với bất kỳ trò chơi nào, điều này thú vị hơn nhiều."

Triệu Khê cười nhạt:

"Còn gì nữa không?"

Phí Thủ thoáng khựng lại.

Cảm xúc bị dồn nén đến cực hạn, nhưng biểu cảm của Triệu Khê lại bình tĩnh đến đáng sợ:

"Ghét tôi suốt mười mấy năm trời, chỉ vì những chuyện này thôi sao?"

Giọng cậu nhẹ như gió thoảng, nhưng lại đè nặng lên tim Phí Thủ.

Hắn không dám ngẩng đầu, cũng không thể ngẩng đầu.

Bàn tay phải giấu bên hông của hắn lại bắt đầu run rẩy không kiểm soát.

Giọng Triệu Khê cũng hơi run rẩy:

"Những ngày qua cậu không vui... là vì... vì nghĩ đến chuyện tôi đang mong đợi lời tỏ tình của cậu, nên cảm thấy ghê tởm sao?"

Phí Thủ nghiến chặt răng, kiềm chế bản thân không nhìn biểu cảm của Triệu Khê:

"Đúng vậy. Dòng chữ trên cốc của cậu, tôi viết cũng chỉ để làm cậu khó chịu thôi."

"Cậu là loại người như vậy à?"

"Thế nên tôi mới nói, cậu chưa từng hiểu tôi."

Phí Thủ nghĩ rằng nói đến mức này, khiến Triệu Khê người chưa bao giờ mất mặt trước mọi người phải bẽ bàng như vậy, hai người chắc chắn sẽ lại cãi nhau một trận.

Trước hôm nay, hắn đã chuẩn bị rất nhiều.

Thế nhưng cuối cùng, Triệu Khê chỉ khẽ rũ mắt xuống, giọng nói bình tĩnh đến lạ:

"Vậy tôi nên xin lỗi sao? Với cậu? Hay với Lâm Tịch?"

Cậu không biết rằng, trong mắt Phí Thủ, cậu lại là một người như vậy.

Mười mấy năm tình cảm, cậu thua không còn gì.

Hóa ra điều cậu tưởng là "tình cảm lâu ngày sẽ nảy sinh", lại chỉ là một trò đùa mà Phí Thủ đã diễn suốt ngần ấy năm, chỉ vì một quả cam, một câu nói.

"Xin lỗi, tôi cũng không biết mình lại là một kẻ tệ hại đến thế."

Phí Thủ chìm trong bóng tối, không nói một lời.

Triệu Khê lướt qua hắn, cố gắng kiềm chế cảm xúc, lặng lẽ nhặt chiếc áo khoác trên sofa, cầm lấy điện thoại trên bàn trà, rồi xoay người đẩy cửa rời đi.

Không khí lạnh từ hành lang ùa vào, cuốn đi chút hơi ấm cuối cùng trong phòng.

Phí Thủ không đủ can đảm để ngẩng đầu nhìn bóng lưng Triệu Khê.

Từ nhỏ đến lớn, bọn họ vẫn luôn cãi nhau, lần này cũng chẳng có gì khác biệt.

Thật ra, hắn cũng không thấy quá đau lòng.

Triệu Khê vẫn cho hắn đủ thể diện, dù hắn là nhân vật chính của buổi tiệc.

"Bánh kem và quà tôi đặt cho cậu ở dưới lầu, nếu thấy khó chịu thì cứ vứt đi. Mọi người cứ tiếp tục vui vẻ, tôi có chút việc, đi trước đây."

Trên màn hình lớn, kim đồng hồ điểm đúng 12 giờ. Mọi thứ quay về con số không.

Pháo giấy và món quà bất ngờ mà Triệu Khê cùng Lục Bạch chuẩn bị chẳng còn cơ hội để dùng đến.

Sinh nhật 21 tuổi của Phí Thủ, cũng là năm thứ 12 Triệu Khê xuất hiện trong cuộc đời hắn. Bài đăng trên trang cá nhân mà cậu đã cài đặt từ sớm được tự động gửi đi. Như mọi năm, cậu vẫn là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng chúc mừng sinh nhật hắn.

"Phí Thủ, sinh nhật vui vẻ."

Cánh cửa phòng bao nhẹ nhàng khép lại.

Lục Bạch liếc Phí Thủ một cái, không do dự lấy ly rượu trên bàn hắt thẳng vào mặt hắn, giơ ngón giữa chửi thẳng:

"Mười mấy năm, nuôi một con chó nó cũng biết trung thành với chủ. Phí Thủ, mẹ nó, mày đúng là đáng bị bỏ rơi."

Rượu hòa lẫn nước chảy dọc theo hàng mày, đôi mắt Phí Thủ đỏ hoe vì vị rượu cay nồng, chẳng thể phân biệt được thứ đang rơi nơi đuôi mắt là rượu hay thứ gì khác.

Hắn khẽ động đậy hàng mi, cầm lấy ly rượu trên bàn, đưa đến bên môi rồi sực nhớ ra, chiếc cốc của hắn đã vỡ tan từ trước.

Ly rượu trong tay này là của Triệu Khê.

Không khí trở nên nặng nề, những người còn lại không biết nên làm gì.

Một lúc lâu sau, giọng Phí Thủ khẽ khàng vang lên:

"Mọi người ra ngoài đi."

"Tôi muốn yên tĩnh một mình."

Một người bạn không nhịn được lên tiếng:

"Phí Thủ, hay là vẫn nên..."

Phí Thủ chẳng buồn liếc mắt nhìn, chỉ lạnh lùng nhấc chiếc ly thủy tinh trên bàn ném mạnh xuống đất, gằn giọng:

"Cút!"

Trong căn phòng bao rộng lớn, bài hát chúc mừng sinh nhật mà Triệu Khê đã cài đặt phát đúng giờ vang lên.

Phí Thủ chẳng mở bất cứ món quà nào, chỉ ôm chặt chiếc móc khóa hình quả cam mà Triệu Khê từng tặng. Tim hắn co thắt đau đớn, đau đến mức gần như mất đi ý thức, nhưng vụ tai nạn mà Lâm Tịch tiên đoán vẫn chưa xảy ra. Hắn thậm chí chẳng có nổi quyền tự do để chết đi.

Cứ thế, Phí Thủ bước vào tuổi 21.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn