Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 22

Phí Thủ hiếm khi mơ thấy giấc mộng như vậy.

Phần đầu của giấc mơ, hắn quen thuộc vô cùng, hắn là nam phụ si tình trong một cuốn tiểu thuyết. Nhưng trước khi câu chuyện bắt đầu, hắn đã có ý thức của riêng mình.

Lâm Tịch và hệ thống cố gắng kiểm soát hắn. Cuối cùng, vào thời khắc then chốt, hắn nhảy xuống từ trên lầu, tạm thời thoát khỏi sự khống chế của hệ thống.

Từ đó về sau, Phí Thủ bắt đầu lợi dụng phương pháp này để chống lại hệ thống, dần dần chiếm thế thượng phong và cũng giành được sự tha thứ của Triệu Khê.

Những cảnh tượng trong giấc mơ đẹp đẽ đến mức khi tỉnh dậy, nhận được tin nhắn của Triệu Khê, Phí Thủ cứ ngỡ mình vẫn còn đang mơ.

[Triệu Khê]: 【Lát nữa tôi với Lục Bạch qua đưa quần áo cho cậu.】

Triệu Khê và Lục Bạch qua đưa quần áo cho hắn?

Phí Thủ bình tĩnh nhìn tin nhắn, không suy nghĩ gì nhiều, theo thói quen mở trò chơi Đấu Địa Chủ mà Triệu Khê hay chơi.

Vận may của hắn hôm nay không tệ, vừa vào ván đã có ba bộ Tứ Quý, đang định cướp địa chủ.

Khoan đã?

Ngón tay Phí Thủ khựng lại giữa không trung.

Triệu Khê sắp qua đây?

Triệu Khê muốn qua đây?!

Phí Thủ bật dậy như lò xo, thoát game, mở lại khung chat với Triệu Khê.

15 phút trước, Triệu Khê đã đích thân nhắn tin cho hắn.

[Triệu Khê]: 【Tôi ¥#%#@@ qua đây #@%¥&...】

Phí Thủ bật dậy khỏi giường như lò xo, kéo theo một bên chân còn chưa lành hẳn, vội vã lục tung vali bên cạnh, lấy ra nước hoa, lược và keo vuốt tóc. Hắn còn chọn thêm hai chiếc áo rộng thùng thình, chỉ cần liếc mắt là có thể thấy được cơ bụng, rồi lỉnh kỉnh ôm tất cả chạy vào phòng tắm.

Vì thế, khi Triệu Khê và Lục Bạch đẩy cửa bước vào, vừa hay trông thấy Phí Thủ từ phòng tắm đi ra. Hơi nước trắng mờ bao phủ phía sau hắn, từng giọt nước nhỏ xuống từ mái tóc ướt rối bời. Hắn chống một tay lên cửa, ngẩng đầu lên với một nụ cười hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được.

"Cậu đến rồi." Phí Thủ nhìn Triệu Khê, vạt áo mềm mại miễn cưỡng che đi một phần xương quai xanh thẳng tắp.

Lục Bạch: "..."

Lục Bạch không nói gì, chỉ lặng lẽ bước lên chắn trước Triệu Khê, mặt không cảm xúc:

"Ừ, tôi đến rồi."

Nụ cười trên mặt Phí Thủ lập tức vụt tắt, hắn kéo áo lên che kín hơn, cau mày:

"Cậu đến làm gì?"

Lục Bạch nhìn hắn bằng ánh mắt "tôi không muốn nhìn nữa", rồi quay sang Triệu Khê:

"Cậu ấy hỏi tôi đến làm gì."

Phí Thủ cứng đờ tại chỗ, lắp bắp:

"Tôi, tôi không có ý đó..."

"Đừng trêu cậu ấy nữa." Triệu Khê thở dài, tiện tay đặt quần áo lên vali của Phí Thủ, rồi quay sang hắn: "Tôi báo trước với cậu rồi, qua đưa quần áo cho cậu."

Phí Thủ không ngờ Lục Bạch cũng đi cùng, mấy câu đã chuẩn bị sẵn để làm lành bỗng nghẹn lại trong cổ họng, không biết mở miệng thế nào. Hắn chỉ có thể giả vờ như vô tình, vừa chỉnh lại quần áo vừa siết chặt cổ áo rộng thùng thình, chậm rãi di chuyển về phía giường.

Chân hắn vẫn chưa lành hẳn, mỗi bước đi đều hơi lảo đảo. Nhìn không nổi nữa, Triệu Khê đưa tay đỡ lấy hắn.

Hai người vừa ngồi xuống mép giường, vừa vén chăn lên thì một món đồ nhỏ rơi ra, bên cạnh gối có một móc khóa hình quả cam và một gói khăn giấy.

Phí Thủ lúng túng, vội vã chộp lấy cả hai, nhét vào túi áo.

Hắn quay đầu đi, làm bộ thản nhiên:

"Ai để đây vậy... trẻ con thật đấy. Ha ha."

Bệnh viện yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Chỉ có giọng cười của Phí Thủ ngày càng khô khốc:

"Ha ha... ha."

Hắn thật sự không giả vờ tiếp được nữa. Không khí trong phòng đột nhiên trầm lặng, đến lúc này hắn mới nhận ra ánh mắt của hai người đối diện có chút kỳ lạ.

Không ai lên tiếng, bầu không khí quỷ dị như thể có ai đó đang liên tục rút hết oxy khỏi căn phòng kín, khiến tất cả mọi người rơi vào trạng thái chân không, không ai nói được câu nào.

Lục Bạch khoanh tay dựa vào khung cửa, là người có thể nhìn thấu tình hình nhất lúc này. Thấy vậy, cậu ấy dứt khoát phá vỡ sự bế tắc:

"Tối nay tôi còn có việc, tôi đi trước. Hai người cứ nói chuyện."

Trước khi rời đi, cậu ấy còn chu đáo đóng cửa lại.

Triệu Khê đứng bên giường, nhìn theo bóng Lục Bạch khuất dần, sau đó quay sang Phí Thủ, đưa tay ra.

Phí Thủ do dự một chút, cuối cùng vẫn móc móc khóa quả cam và gói khăn giấy trong túi ra, đặt vào lòng bàn tay Triệu Khê.

"Cái này là gì?" Triệu Khê cố tình hỏi dù đã biết rõ.

"Là móc khóa sinh nhật cậu tặng tôi, còn đây là gói khăn giấy lần trước cậu đưa."

Gói khăn giấy lúc nào cũng để trong túi, dù có lớp bao bọc bên ngoài, nhưng theo thời gian, lớp vỏ nilon vẫn nhăn nhúm, hằn lên những vết gấp không theo quy tắc. Thế nhưng, gói khăn giấy trên tay Triệu Khê lại không khác gì mới.

Hình như những thứ Triệu Khê tặng, Phí Thủ vẫn luôn cẩn thận giữ gìn.

Triệu Khê không rõ mình đang có cảm giác gì.

"Tại sao không dùng?"

"Sợ dùng rồi thì sẽ không còn nữa."

Triệu Khê khẽ ngước mắt nhìn hắn.

"Không phải vì cậu cho tôi quá ít." Hắn hơi cúi đầu, giọng nói trầm thấp: "Mà vì vốn dĩ, tôi chẳng có gì cả. Nên lúc nào cũng sợ được rồi lại mất."

Phí Thủ chưa từng nghĩ rằng, sẽ có một ngày hắn và Triệu Khê lại cãi nhau vì một người ngoài.

Những ngày qua, hắn đã suy nghĩ rất nhiều về cách bày tỏ tâm ý của mình với Triệu Khê sao cho đúng đắn nhất.

"Xin lỗi, tôi không nên cãi nhau với cậu."

Thực ra, ngay lúc đó, hắn đã hối hận rồi.

Hắn luôn đuổi theo bước chân của Triệu Khê, mong một ngày nào đó có thể đứng bên cạnh cậu.

Nhưng giờ hắn đã nghĩ thông suốt, hắn và Triệu Khê vốn không phải là người giống nhau.

Hắn thiếu cảm giác an toàn, chiếm hữu quá mạnh, luôn khao khát một tình yêu nồng nhiệt, mãnh liệt, thậm chí có thể gọi là điên cuồng, để lấp đầy khoảng trống trong lòng.

Còn Triệu Khê thì luôn điềm tĩnh, lý trí, dường như chẳng có chuyện gì có thể làm khó được cậu.

Hắn không còn dám mong cầu tình cảm của Triệu Khê nữa.

Triệu Khê không tiếp tục chủ đề này. Cậu cúi xuống nhìn món đồ trong tay, bỗng nhiên nói:

"Đây là món quà sinh nhật năm cậu 13 tuổi tôi tặng cậu, đúng không?"

Phí Thủ khẽ gật đầu:

"Ừm."

"Sắp đến sinh nhật cậu rồi."

Phí Thủ không hiểu sao Triệu Khê lại nhắc đến chuyện này, vô thức siết chặt bàn tay:

"Ừm."

Triệu Khê nhìn hắn, giọng nói nhẹ bẫng:

"Cậu đã nghĩ ra sẽ đón sinh nhật 21 tuổi ở đâu chưa?"

"Trước đây đã có kế hoạch rồi."

Theo kế hoạch ban đầu, đến sinh nhật 21 tuổi, hắn sẽ tiết kiệm đủ 40 vạn.

Hắn dự định sẽ chỉ có hai người họ cùng nhau đón sinh nhật, có thể là trên đỉnh của vòng quay khổng lồ, có thể là khoảnh khắc lao xuống từ độ cao nghìn mét khi nhảy dù, cũng có thể là trên đỉnh núi tĩnh lặng, nơi hắn và Triệu Khê nằm dài trên bãi cỏ ngắm sao trời.

Phải có pháo hoa, phải hoành tráng, phải lãng mạn, phải có thật nhiều nghi thức đặc biệt.

Hắn muốn cầm số tiền tiết kiệm ấy để tỏ tình với Triệu Khê:

"Không ngờ đúng không? Tôi đã tiết kiệm đủ 40 vạn rồi. Lúc 18 tuổi nói muốn cùng cậu bỏ trốn, là lời thật lòng đấy."

Nhưng cuối cùng, hắn chỉ nhàn nhạt nói:

"Sau này nghĩ lại thấy rườm rà quá, vẫn như trước đi. Mời vài người bạn, đến KTV hát hò."

Triệu Khê đeo móc khóa lên ngón giữa, mỗi khi cậu giơ tay, món đồ lại khẽ đung đưa trong không trung.

Cậu không nhận ra ý tứ ẩn giấu trong lời nói của Phí Thủ, chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười:

"Vậy cậu đã nghĩ ra năm nay muốn quà gì chưa?"

Phí Thủ ngửa đầu nhìn Triệu Khê.

Hắn hỏi:

"Muốn gì cũng được sao?"

Triệu Khê mỉm cười:

"Chỉ cần cậu dám nói ra."

Tấm ga giường dưới thân Phí Thủ vì bị siết chặt mà nhăn nhúm lại.

Ánh đèn trong bệnh viện mang sắc xanh lạnh lẽo như ánh trăng, vô cảm và xa cách. Thế nhưng vào khoảnh khắc này, trong ánh sáng giao thoa giữa Triệu Khê và đèn bệnh viện, món móc khóa quả cam lắc lư trên đầu ngón tay cậu cùng nụ cười dịu dàng như tranh vẽ tạo thành một giấc mộng đẹp đầy ấm áp, khiến Phí Thủ sinh ra một ảo giác hư ảo.

Hắn tránh đi ánh mắt của Triệu Khê, khẽ nói:

"Vậy tôi phải suy nghĩ thật kỹ mới được."

Triệu Khê bị bộ dạng này của hắn chọc cười. Cậu tháo móc khóa xuống rồi ném về phía hắn. Phí Thủ đưa tay đón lấy, nhưng do động tác nghiêng người nên phần cổ áo rộng thùng thình lại trễ xuống, lộ ra một khoảng da thịt rắn chắc.

Ánh mắt Triệu Khê lướt qua xương quai xanh và bắp ngực săn chắc ẩn hiện dưới lớp áo, cuối cùng không nhịn nổi mà tự tay kéo cổ áo hắn lên:

"Lộ nhiều quá rồi."

Bị nhìn thấy rồi!

Phí Thủ âm thầm đè lại khóe miệng đang nhếch lên vì sung sướng, tràn đầy mong đợi hỏi:

"Nhiều ở đâu?"

Triệu Khê: "..."

Phí Thủ nghĩ có lẽ mình chưa hỏi rõ ràng:

"Ý cậu là phần cơ nào nhiều? Ý tôi là kiểu vừa nhìn đã không thể rời mắt ấy."

Triệu Khê: "Não."

Phí Thủ: "?"

Triệu Khê: "Nếp nhăn não nhiều."

Phí Thủ chán nản:

"Gì chứ..."

Hắn ngồi trên giường, nhìn Triệu Khê. Đầu ngón tay lạnh băng của cậu lướt qua ngực hắn, rồi chẳng lưu luyến chút nào mà rút tay về, xoay người đi vào nhà vệ sinh.

Cửa không đóng.

Phí Thủ không nhìn thấy bên trong, nhưng có thể nghe tiếng nước chảy, chắc là Triệu Khê đang rửa tay.

Phí Thủ ngã ra giường, trông hệt như một oán phu tuyệt vọng.

Đợi Triệu Khê bình tĩnh lại, bước ra ngoài, liền thấy Phí Thủ nằm sấp trên giường, chỉ để lộ một cái đầu lông xù.

Nghe tiếng bước chân đến gần, hắn u oán mở miệng:

"Cậu thật sự không bị lãnh cảm đấy chứ?"

Triệu Khê: "..."

Cậu lập tức nhấc chân, đá thẳng vào đầu gối bên chân lành lặn của Phí Thủ.

Phí Thủ phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, đầu gối theo bản năng co lại, thành công né được đòn tấn công.

Hắn cong môi, đắc ý cười nhẹ, nhưng không ngờ Triệu Khê đột nhiên đổi hướng, áp sát hắn, trực tiếp nắm lấy sợi dây chuyền trên cổ hắn.

Triệu Khê mặt không cảm xúc, liếc hắn một cái:

"Còn dám cười nữa không?"

Phí Thủ: "..."

Hắn im lặng vài giây, bỗng nhiên lại cười híp mắt.

Triệu Khê: "?"

Phí Thủ: "Cậu vừa rồi chạm vào tôi đấy."

Triệu Khê không hiểu:

"Tôi kéo cậu, rồi sao?"

Phí Thủ vui ra mặt, chẳng còn chút gì của vẻ chán nản ban nãy. Hắn nhào tới, đè Triệu Khê xuống giường như một con dã thú to lớn:

"Cậu mạnh tay quá đấy, lỡ kéo chết tôi thì sao?"

Triệu Khê dùng sức đẩy hắn ra, thở dài:

"Trước khi cậu bị kéo chết, tôi đã bị cậu đè chết rồi. Dậy mau."

Sự xa cách và khó xử giữa hai người dường như đã tan biến theo trận cãi vã ngoài thư viện ngày hôm đó. Hiếm khi bọn họ lại có thể ngồi cạnh nhau như trước.

Triệu Khê cầm điện thoại của Phí Thủ, tập trung chơi game.

Phí Thủ thì tự nhiên lấy con dao nhỏ trên tủ, cúi đầu thành thạo gọt vỏ cam.

Hắn không gọt sạch hoàn toàn mà chừa lại một chút vỏ. Thấy Triệu Khê đang bận chơi, hắn liền đưa một múi cam đến sát môi cậu.

Triệu Khê cúi đầu, cắn lấy phần thịt quả, đôi môi ấm áp khẽ lướt qua đầu ngón tay Phí Thủ.

Hắn khẽ run lên.

Đúng lúc ấy, Triệu Khê không ngước mắt, chỉ thuận tay giữ lấy cổ tay hắn, giọng điềm nhiên:

"Đừng động đậy."

Hơi thở ấm áp của cậu phả vào khớp ngón tay lạnh buốt của Phí Thủ.

Nước cam chảy dọc theo ngón trỏ hắn, men theo đường chỉ tay rơi xuống lòng bàn tay. Triệu Khê ăn xong, tiện tay rút mấy tờ giấy đưa cho hắn.

Thấy Phí Thủ vẫn cầm chặt vỏ cam, không nhúc nhích, Triệu Khê thuận miệng giải thích:

"Sao vậy? Ban nãy tư thế đó che mất màn hình, không tiện ăn."

Phí Thủ lắc đầu, không lau tay, vành tai đỏ lên. Hắn cố tình gọt thêm một múi cam nhỏ, đường hoàng đút vào miệng mình bằng chính bàn tay đó.

Sau đó, hắn lại gọt một múi khác, giữ nguyên tư thế cũ mà đưa tới môi Triệu Khê.

Không phải vừa bảo tư thế này bất tiện sao?

Triệu Khê nhìn hắn một thoáng, rồi chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ điều chỉnh góc độ, tiếp tục ăn.

Lần này, mới ăn được một nửa, Phí Thủ đột nhiên đứng bật dậy.

Triệu Khê nghe động tĩnh, theo phản xạ quay sang nhìn hắn.

Phí Thủ quay đầu sang chỗ khác, giọng bình tĩnh:

"Tôi đi vệ sinh một lát."

Triệu Khê thuận miệng hỏi:

"Cần giúp không?"

Phí Thủ vừa nghe xong, không biết nghĩ tới điều gì mà khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

Hắn quái dị do dự một lúc lâu, rồi cứng ngắc trả lời:

"Không cần."

Sau đó, hắn chui vào nhà vệ sinh lề mề tận hơn nửa tiếng mới chịu bước ra. May mà Triệu Khê còn mải chơi game, cũng không chú ý đến thời gian.

Cậu vốn không chơi nhiều trò, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy game đơn giản như xếp hình hay đấu địa chủ. Trước đây, có lần vì Phí Thủ vô tình giúp cậu vượt qua một màn xếp hình khó nhằn, Triệu Khê còn giận dỗi một trận. Kể từ đó, Phí Thủ không bao giờ dám động vào game của cậu nữa, chỉ lặng lẽ giúp cậu kiếm lại đậu mỗi lần cậu thua sạch trong đấu địa chủ.

Vì nếu nhìn thấy mình thua thảm quá, ngay cả một ván cũng không mở nổi, Triệu Khê sẽ cáu.

Cậu vốn không định nán lại lâu. Chơi xong hai ván đấu địa chủ, thấy đồng hồ đã gần 9 giờ, cậu đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Nhưng đúng lúc ấy, Phí Thủ rất chính xác mà nắm lấy cổ tay cậu.

"Đi ngay sao?" Hắn không ngẩng đầu, chỉ giả vờ như vô tình cầm lấy điện thoại.

Triệu Khê nhắc nhở:

"Cậu quên ký túc xá còn có giờ giới nghiêm à?"

"Ồ." Phí Thủ phản ứng chậm nửa nhịp, đành phải buông tay, ngồi dậy trên giường: "Vậy... tạm biệt?"

Triệu Khê đi đến cửa.

Ngay lúc đóng cửa lại, không hiểu sao cậu lại quay đầu, nhìn Phí Thủ thêm một lần nữa.

Phí Thủ vừa cúi đầu cắm sạc điện thoại, ngẩng lên liền thấy Triệu Khê vẫn chưa rời đi, ngạc nhiên nhướng mày:

"Sao thế? Quên gì à?"

"Không."

Triệu Khê chỉ đột nhiên nhớ ra, từ nhỏ đến lớn, bọn họ dường như chưa bao giờ nghiêm túc nói lời tạm biệt. Trước khi chia xa mà nói với nhau một câu "tạm biệt", chuyện như vậy chưa từng xảy ra.

Nhưng lần gặp tới, chắc sẽ không giống như trước nữa, đúng không?

Vì một chút nghi thức, Triệu Khê cũng nói với Phí Thủ:

"Tạm biệt."

Dứt lời, cậu nhẹ nhàng khép cửa lại.

...

Phí Thủ không thích có người túc trực bên cạnh, vì vậy sau khi Triệu Khê rời đi, căn phòng lại trở về sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn lại một mình hắn.

Chán quá, hắn dứt khoát đứng dậy, sắp xếp lại đống quần áo mà Triệu Khê mang đến.

Đang dọn dở, cánh cửa sau lưng bất ngờ bật mở.

Phí Thủ tưởng là Triệu Khê quay lại:

"Quả nhiên là quên gì đúng không?"

Vừa nói, hắn vừa cười xoay người. Nhưng khi thấy người đứng trước cửa, nụ cười trên mặt lập tức vụt tắt.

Lâm Tịch không bỏ sót sự thay đổi cảm xúc của hắn. Cảm nhận được sự bài xích từ Phí Thủ, cậu ta lại bật cười:

"Không ngờ anh không hoan nghênh tôi đến vậy?"

Phí Thủ lạnh nhạt dời ánh mắt đi, không muốn đôi co với cậu ta.

Mặc dù hắn và Triệu Khê đã làm hòa, nhưng những lời trong thư viện hôm đó vẫn như một cái gai mắc kẹt trong lòng. Nghĩ đến việc có lẽ Lâm Tịch từng giở trò với Triệu Khê sau lưng hắn, một cơn lạnh lẽo liền dâng lên.

Lâm Tịch bước vào trong, đóng cửa lại, nhìn hắn cười cười:

"Không ngờ anh lại dám nhảy xuống từ tầng lầu cao như vậy."

Cảnh tượng hôm đó để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng Lâm Tịch. Khi chỉ số hảo cảm đã đạt đến 70, vậy mà Phí Thủ vẫn không từ bỏ việc thoát khỏi sự kiểm soát.

2 ngày trước, phòng livestream của cậu ta bất ngờ nhận được thông báo hoàn tiền do người dùng chưa đủ tuổi, yêu cầu trả lại toàn bộ số tiền.

Ngay sau đó, hệ thống nhận được cảnh báo từ hệ thống chính, nghi ngờ rằng do dữ liệu nhân vật bất thường và cốt truyện bị chệch hướng, cậu ta đã bí mật can thiệp để sửa lại mạch truyện. Vì vậy, quyền hạn của hệ thống bị hạn chế nghiêm trọng.

Điều này đồng nghĩa với việc, Lâm Tịch và hệ thống đã không còn đường lui. Nếu chiến lược chinh phục Phí Thủ thất bại, không ai biết họ sẽ phải đối mặt với hậu quả gì.

"Vậy mà cậu vẫn dám đến tìm tôi?" Phí Thủ khẽ nâng mi mắt, đột nhiên thay đổi thái độ. Hắn không còn phản cảm như trước, mà lại cong môi cười với Lâm Tịch: "Nếu tôi nhất thời nghĩ quẩn, người đầu tiên bị nghi ngờ chắc chắn là cậu, đúng không?"

"Anh tưởng rằng bị thương là có thể thoát khỏi cốt truyện à?" Lâm Tịch cười lạnh: "Tôi hiểu rõ hơn anh, cốt truyện chính là số mệnh đã được định sẵn, không ai có thể thay đổi."

"3 phút nữa, sẽ có một cặp vợ chồng dẫn theo con nhỏ đi ngang qua phòng bệnh của cậu. 10 phút nữa, người đàn ông ở phòng bệnh kế bên sẽ qua đời. Lâu hơn chút, 1 tháng sau, anh sẽ vì cứu tôi mà gặp tai nạn giao thông rồi mất mạng."

Phí Thủ không chút biểu cảm:

"Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"

Lâm Tịch chậm rãi nói từng chữ:

"Đây chính là số mệnh. Thế giới này chỉ là một phiên bản tái sinh của một cuốn tiểu thuyết. Theo định mệnh, anh phải vừa gặp tôi đã yêu, chủ động tỏ tình với tôi, và cuối cùng chết vì tôi. Anh càng chống cự, càng kéo theo nhiều người bị cuốn vào vòng xoáy này."

"Ba mẹ anh vốn dĩ nên đoạn tuyệt quan hệ với anh. Ngay lúc này, họ sắp có một đứa con mới. Đứa trẻ ấy sẽ giúp họ quên đi đau thương, họ sẽ yêu thương nó hết lòng, nuôi dưỡng nó trở thành một người tài giỏi. Nhưng vì anh, bây giờ họ lại vô cùng giằng xé."

"Triệu Khê vốn dĩ nên dứt khoát tuyệt giao với anh, sau đó đến khoa nghệ thuật ở tỉnh khác. Dưới sự giới thiệu của giáo viên, anh ta sẽ sang thành phố E du học, và tại đó, anh ta sẽ gặp được người thực sự phù hợp với mình, người sẽ yêu thương anh ta. Nhưng vừa rồi, anh ta đã từ chối lời đề nghị của giáo viên."

Gió không ngừng ùa đến từ phía sau Lâm Tịch.

Phí Thủ vẫn đứng yên.

Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, hắn như một bức tượng điêu khắc bị tước đoạt mọi cảm xúc.

Rất lâu sau, hắn mới tìm lại được giọng nói của mình.

Hắn bật cười:

"Cậu nghĩ tôi quan tâm sao?"

"Vì để thoát khỏi sự kiểm soát, ngay cả mạng sống anh cũng có thể không cần. Tất nhiên là anh không quan tâm rồi." Lâm Tịch cười cười: "Nhưng tôi thì chưa đến số. 1 tháng nữa, nhất định phải có người thay tôi gánh lấy vụ tai nạn ấy. Không phải anh thì cũng là người khác, một người yêu tôi."

Lời vừa dứt, tiếng trẻ con ngây thơ nũng nịu vang lên từ hành lang.

Phí Thủ khẽ động ánh mắt, nhìn thấy một cặp vợ chồng dắt con đi ngang qua phòng bệnh của hắn.

Trong khoảnh khắc đó, máu trong người hắn như đông cứng lại.

"Cậu có ý gì?"

Lâm Tịch chậm rãi nói:

"Triệu Khê đối xử với anh rất tốt, đúng không? Khi nãy, tôi gặp anh ta ngoài đường, anh ta còn đang bận rộn chuẩn bị tiệc sinh nhật bất ngờ cho anh đấy."

"Cho dù những gì tôi nói chỉ có 20% khả năng trở thành hiện thực, anh dám đánh cược mạng sống của anh ta không?"

Phí Thủ kéo nhẹ khóe môi, cười lạnh:

"Tại sao tôi lại không dám?"

"Tôi cũng không có gì không dám cả." Lâm Tịch thản nhiên nói: "Tôi nghèo đến sợ hãi rồi. Vì nhiệm vụ, tôi có thể làm bất cứ điều gì. Trước khi chết, nhất định phải kéo một người chôn cùng."

"Anh không muốn? Vậy thì để Triệu Khê thế chỗ đi."

"Dù sao, tôi cũng khá thích anh ta."

Không biết từ lúc nào, Lâm Tịch đã rời đi.

Phí Thủ vẫn giữ nguyên tư thế lúc đang xếp quần áo, cúi đầu bất động.

Chiếc điện thoại đặt bên cạnh hắn sáng lên trong bóng tối, ánh sáng màn hình tựa như vẫn lưu lại hơi ấm từ lòng bàn tay Triệu Khê.

[Triệu Khê]: 【Đến trường rồi.】

Không biết đã qua bao lâu, hành lang bệnh viện dần náo loạn.

Có người khóc.

Có người hét.

Có người cuống quýt gọi điện thoại.

Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, chỉ có những bức tường bệnh viện vẫn sừng sững, vĩnh viễn không đổi thay.

Những người nằm trên hành lang nghỉ ngơi thờ ơ trở mình, như thể đã quen với những cảnh tượng này.

Đây chính là thứ mà Lâm Tịch gọi là số phận.

Ở nơi này, có quá nhiều người không thể tự quyết định cuộc đời mình.

Phí Thủ nên cảm thấy may mắn vì trong vali của hắn vẫn còn một bao thuốc, chưa đụng đến dù chỉ một điếu.

Hắn bước vào nhà vệ sinh, châm một điếu, nhìn ngọn lửa đỏ rực dần nuốt trọn phần trắng, cháy hết.

Rồi hắn lại rút ra một điếu khác, tiếp tục châm lửa.

Những đêm dài như thế này, hắn đã từng trải qua rất nhiều.

Sau này, chắc chắn cũng sẽ còn rất nhiều.

Nhưng không sao.

Chỉ cần quen là được.

Ít nhất, so với trước đây...

Hắn vẫn còn một bao thuốc.

[Mức độ hòa hợp ý thức: 56%]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn