Nam Phụ Sâu Nặng Tình Cảm Giác Ngộ

Chương 21

Phí Thủ sững sờ ngẩng đầu, không thể tin nổi mà nhìn về phía Triệu Khê.

Hắn thế nào cũng không ngờ được, Triệu Khê lại nói ra câu này với hắn.

Triệu Khê thu lại ánh mắt, đôi mày sắc nét dưới ánh mặt trời trở nên đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo như lưỡi dao băng. Thế nhưng, trong mắt Phí Thủ, dáng vẻ ấy lại tựa như một cơn gió mong manh, có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Cơn gió đó như một màn sương đen, giấc mộng kinh hoàng suốt hơn 10 năm qua của Phí Thủ rốt cuộc đã thành sự thật.

Trước mắt hắn chỉ còn một màu xám xịt.

"Chúng ta hãy bình tĩnh lại đi." Triệu Khê nói một cách thản nhiên: "Đợi khi nào cậu nghĩ thông suốt rồi, hãy đến tìm tôi."

Phí Thủ hoảng loạn chặn cậu lại:

"Có ý gì? Cậu không cần tôi nữa sao?"

Triệu Khê im lặng một lúc, lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy rồi đưa cho hắn.

Phí Thủ không nhận, hắn không dám nhìn sắc mặt Triệu Khê, chỉ có thể bám chặt lấy cánh tay của đối phương, sợ rằng chỉ cần buông lỏng một chút, Triệu Khê sẽ lại đẩy hắn ra như lúc nãy.

Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, trong đầu hắn hoàn toàn trống rỗng, hắn chỉ biết một điều, phải giữ lấy Triệu Khê.

Triệu Khê khẽ rủ mi:

"Tôi không có ý đó."

"Chính là như vậy!" Phí Thủ đột ngột cắt ngang, cố chấp nói: "Chính là như vậy."

"Cậu không cần tôi nữa."

Nỗi hoảng loạn trong mắt Phí Thủ truyền xuống qua những ngón tay đang run rẩy siết chặt lấy Triệu Khê. Cổ tay của Triệu Khê đau đến tê dại, vậy mà người khóc lại là Phí Thủ.

Triệu Khê nhìn những giọt nước mắt chưa kịp lau khô trên gương mặt hắn, cuối cùng vẫn không đành lòng. Cậu rút hai tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau sạch cho Phí Thủ.

Lúc này, cậu mới để ý tay Phí Thủ vẫn còn run rẩy.

Bàn tay cầm khăn giấy của cậu thoáng khựng lại giữa không trung. Phí Thủ nhận ra động tác đó, vừa khóc vừa chủ động cúi đầu, nghiêng mặt về phía cậu.

Như chợt nhớ ra điều gì, hắn nắm lấy tay Triệu Khê, đặt lên cổ mình.

"Dây chuyền này, tôi vẫn luôn đeo."

Triệu Khê: "..."

Phí Thủ mạnh tay kéo sợi dây chuyền về phía Triệu Khê, sợi xích bạc siết chặt vào da, để lại một vệt hằn đỏ. Hắn dường như không quan tâm đến đau đớn, thậm chí còn cầm lấy sợi dây, ấn chặt vào lòng bàn tay Triệu Khê, vừa khóc vừa nói:

"Cậu không được buông tay."

"Khóc cái gì chứ?" Triệu Khê bất đắc dĩ nói: "Đâu phải thật sự không cần cậu."

Nhưng Phí Thủ lại như không nghe thấy, hắn đưa tay quệt nước mắt, bỗng nhiên nhìn thẳng vào mắt cậu, hỏi một cách trực diện.

"Là vì Lâm Tịch sao?" Hắn cố chấp muốn có một câu trả lời: "Lâm Tịch đã thay thế tôi rồi à?"

Triệu Khê: "Không có."

"Vậy là ai?"

Nước mắt trên mặt Phí Thủ đã được lau khô, nhưng nỗi hoảng loạn tột cùng lại khiến hắn rơi vào một trạng thái bình tĩnh cực đoan. Đôi mắt đen trắng thuần khiết ngày thường giờ đây lại ánh lên sự cố chấp, giống như một con thú hoang dã.

"Còn ai đã lén lút tiếp cận cậu sau lưng tôi?"

Triệu Khê cố gắng giảng giải lý lẽ:

"Không ai có thể dễ dàng thay thế ai cả."

"Vậy tại sao tôi lại có thể bị thay thế?"

Trên gương mặt Phí Thủ không còn chút ý cười, những dấu vết Triệu Khê để lại trên hắn cũng hoàn toàn phai nhạt.

Từ đầu đến cuối, hắn vẫn là đứa trẻ từng ngồi lặng dưới gốc cây cam, không chịu rời đi năm nào.

Hắn cúi đầu, khuôn mặt khuất trong bóng tối, giọng nói nhạt đến mức gần như tan biến:

"Tại sao lại là tôi?"

Là do hắn chưa đủ cố gắng sao?

Còn phải cố gắng đến mức nào nữa?

Triệu Khê nhìn không nổi nữa, khẽ gọi:

"Phí Thủ, cậu bình tĩnh lại đi."

"Tôi rất bình tĩnh." Phí Thủ vẫn cúi đầu, Triệu Khê không thể thấy rõ biểu cảm của hắn, chỉ nghe được giọng nói khe khẽ: "Nếu Lâm Tịch chưa từng tồn tại, sẽ không ai thay thế tôi, đúng không?"

Triệu Khê cau mày:

"Cậu nói gì?"

"Không có gì." Trên mặt Phí Thủ vẫn còn những vệt nước mắt chưa kịp lau sạch. Hắn ngẩng đầu lên, khẽ cười với Triệu Khê: "Tôi sẽ nghe lời, sẽ bình tĩnh lại. Nhưng trước đó, đừng để cậu ta thay thế tôi."

Ánh mắt hắn bình thản đến lạ thường, cảm xúc sâu hun hút như nhuộm đen đôi con ngươi.

Hắn nhẹ giọng, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, giọng điệu lại có chút vui vẻ:

"Tôi vẫn còn giá trị."

[Mức độ hòa hợp ý thức: 45%]

...

Triệu Khê không ngờ phản ứng của Phí Thủ lại lớn đến vậy.

Ban đầu cậu chỉ muốn cả hai bình tĩnh lại, tránh nói ra những lời không thể vãn hồi.

Nhưng cậu vừa trở về ký túc xá chưa bao lâu, đã nhận được cuộc gọi hiếm hoi từ Lục Bạch.

Hai người từ lâu đã quen liên lạc bằng tin nhắn, nên khi nhận được cuộc gọi từ Lục Bạch, Triệu Khê có chút ngạc nhiên.

Cậu ấn nút nghe, còn chưa kịp lên tiếng, đầu dây bên kia đã vội vã nói:

"Triệu Khê, mau đến bệnh viện cạnh trường!"

Triệu Khê sững người:

"Gì cơ? Ai ở bệnh viện?"

"Phí Thủ."

Nhịp thở của Triệu Khê chợt khựng lại.

Lục Bạch nhanh chóng giải thích trong vài câu ngắn gọn:

"Lâm Tịch đến ký túc xá tìm Phí Thủ, hai người nói chuyện trong cầu thang. Hình như Lâm Tịch muốn cậu ấy làm gì đó nhưng cậu ấy không chịu. Kết quả là Phí Thủ nhảy thẳng xuống từ trên lầu."

Cuộc gọi kết thúc, lòng Triệu Khê rối như tơ vò.

Cậu không thể không liên hệ chuyện này với cuộc tranh cãi lúc ban ngày, chỉ là cậu không ngờ rằng, một câu lỡ miệng nói rằng mình thích Lâm Tịch, lại có thể ảnh hưởng đến Phí Thủ lớn đến vậy.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

Cho đến khi Triệu Khê bắt taxi đến bệnh viện, đầu óc cậu vẫn còn trống rỗng.

Mãi đến lúc hít thở bầu không khí nồng mùi thuốc khử trùng, đứng trước cửa phòng bệnh của Phí Thủ, qua ô cửa nhỏ nhìn thấy khung cảnh bên trong, những cảm xúc bị kìm nén mới dần trỗi dậy.

...

Trong phòng bệnh không bật đèn, ánh trăng tựa như dải ngân hà lặng lẽ đổ xuống.

Phí Thủ mặc một chiếc áo bệnh nhân mỏng, cô độc tựa vào thành giường, lặng lẽ khóc trong bóng tối.

Tiếng nức nở nghẹn ngào bị không gian trống trải phóng đại, hắn lặng lẽ đưa tay áo lau nước mắt, khuôn mặt vô cảm, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.

Triệu Khê đứng ngoài cửa, im lặng nhìn cảnh tượng ấy mà không gõ cửa bước vào.

Hình ảnh cuộc tranh cãi ban sáng liên tục tái hiện trong đầu cậu.

Sự bất lực và hoang mang đan xen, đè nặng lên lòng cậu.

Trên màn hình khóa điện thoại, Phí Thủ đã âm thầm đổi lại ảnh nền thành bức ảnh chụp chung của cả hai.

Không ai trân trọng tình bạn này hơn hắn.

Cũng chính vì vậy, Triệu Khê không thể hiểu nổi, tại sao mọi chuyện lại đi đến bước này.

Cậu không biết rằng, chỉ một câu nói "thích Lâm Tịch" của mình đã khiến Phí Thủ đau khổ đến mức này.

Triệu Khê cúi đầu, gửi tin nhắn cho Phí Thủ.

[Triệu Khê]: 【Đã báo cho ba mẹ cậu rồi. Mấy ngày này nhớ dưỡng thương cho tốt.】

Trong phòng bệnh, Phí Thủ nhận được tin nhắn, rút tờ khăn giấy bên cạnh để lau sạch nước mắt dính trên màn hình điện thoại, rồi mới trả lời.

[Phí Thủ]: 【Còn cậu thì sao?】

Triệu Khê cuối cùng cũng hạ quyết tâm, xoay người rời khỏi cửa phòng bệnh.

[Triệu Khê]: 【Sau này tôi sẽ đến thăm cậu.】

Đến đây là đủ rồi.

Trước khi mọi chuyện trở nên tuyệt vọng hoàn toàn, trước khi cả hai không thể nhìn mặt nhau mà chỉ còn lại hận thù, đến mức tan vỡ không cách nào cứu vãn... Triệu Khê chỉ thấy may mắn rằng mình chưa từng tỏ tình với Phí Thủ.

Như vậy, ít nhất vẫn còn một cái kết không quá tệ.

...

Phí Thủ không bị thương quá nặng, nhưng mấy ngày liền hắn không ngủ được yên giấc.

Mỗi lần nghe tiếng cửa mở, hắn lập tức bật dậy, nhưng khi nhìn thấy người đến không phải Triệu Khê, hắn lại thất vọng cúi gằm, chán nản nằm xuống.

Hắn mở lại những đoạn tin nhắn cũ giữa hai người.

Lần trò chuyện cuối cùng... vẫn là hôm hắn ngã từ cầu thang xuống.

Lúc đó, sau cuộc cãi vã với Triệu Khê, tâm trạng hắn đã vô cùng tệ.

Vừa về ký túc xá lại thấy Lâm Tịch đứng đợi mình, hắn chẳng còn tâm trạng nào mà diễn kịch nữa, chỉ lạnh lùng quay người bỏ đi.

Lâm Tịch tựa người vào lan can, dáng vẻ nhàn nhã như đang thưởng thức trò vui:

"Không phải nói đi ăn cùng nhau sao?"

Phí Thủ chẳng buồn liếc mắt:

"Cút."

Lâm Tịch nhanh chóng nhận ra hắn:

"Là anh à."

Phí Thủ không muốn để ý đến cậu ta, nhưng Lâm Tịch lại vươn tay, nắm lấy cổ tay hắn.

Cảm giác rợn người quen thuộc ập đến.

Phí Thủ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lâm Tịch. Quả nhiên, trong mắt cậu ta lại xuất hiện ánh đỏ nhàn nhạt, giống hệt như một con robot vừa được khởi động.

Ý thức của hắn bắt đầu rạn nứt, trở nên mơ hồ.

Lại sắp bị khống chế rồi.

Đồng tử của Phí Thủ dần dần giãn rộng.

Cho đến khi ngón tay hắn vô tình chạm vào một vật, một gói khăn giấy.

Chính là gói khăn giấy Triệu Khê đã đưa hắn khi thấy hắn khóc.

Phí Thủ vẫn chưa nỡ dùng hết, nước mắt sau đó hắn đều lau bằng tay áo.

Chớp lấy khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi, Phí Thủ nghiến răng, mượn lực từ bàn tay đang nắm chặt của Lâm Tịch, trực tiếp nhảy khỏi lan can tầng 4.

Khi tiếp đất, bản năng khiến hắn lăn một vòng giảm chấn, không cảm thấy đau đớn gì cả.

Hắn ngửa đầu, thấy Lâm Tịch đứng ở mép tường tầng 4, sắc mặt tái nhợt, sững sờ nhìn chằm chằm vào bàn tay của chính mình, như thể hoàn toàn không ngờ rằng Phí Thủ lại dám nhảy xuống để thoát khỏi sự khống chế.

Giữa sự hỗn loạn, đám đông nhanh chóng vây lại.

Phí Thủ nhìn thấy Lâm Tịch hoảng loạn rời khỏi hành lang, cuối cùng bật cười sảng khoái.

"Nếu tôi chết vì cậu, Triệu Khê cả đời này cũng sẽ không bao giờ đến với cậu."

Tối hôm đó, Phí Thủ tỉnh lại trên giường bệnh, đầy mong chờ đợi Triệu Khê xuất hiện.

Hắn bị thương nặng thế này, Triệu Khê chắc chắn sẽ lo lắng lắm, đúng không?

Nhưng chờ rất lâu, Triệu Khê vẫn không đến.

Phí Thủ cuối cùng cũng hoảng hốt, run rẩy lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Triệu Khê.

[Phí Thủ]: 【Tôi bị thương rồi.】

[Phí Thủ]: 【Đau lắm.】

[Phí Thủ]: 【Một mình nằm trong bệnh viện.】

[Phí Thủ]: 【Cậu không đến xem tôi sao?】

Triệu Khê vẫn rất chu đáo, cũng rất lý trí.

[Triệu Khê]: 【Tôi đã báo cho ba mẹ cậu rồi, thời gian này chú ý dưỡng thương.】

[Phí Thủ]: 【Thế còn cậu?】

[Triệu Khê]: 【Sau này tôi sẽ đến thăm cậu.】

Phí Thủ không biết "sau này" mà cậu nói là khi nào. Ngày mai, ngày kia, ngày kìa, một tuần nữa, nửa tháng sau, hay là... mãi mãi không đến?

Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, tầm nhìn dần nhòe đi, nước mắt lại không kiềm chế được mà trào ra.

Hắn không bật đèn, chỉ lặng lẽ tựa vào giường mà khóc một mình.

Khóc đến một nửa, Phí Thủ thực sự đã cảm thấy mệt. Hắn mò lấy một gói khăn giấy, định lau nước mắt rồi đi ngủ.

Kết quả lại chạm phải gói khăn mà Triệu Khê đã đưa cho hắn, nhưng hắn vẫn chưa nỡ dùng.

Phí Thủ: "..."

Nỗi đau chồng chất nỗi đau.

Hắn nhìn chằm chằm vào gói khăn giấy còn lại 4 tờ, cảm giác khó chịu lại lần nữa nhấn chìm hắn.

Nhưng hắn vẫn không nỡ dùng.

Phí Thủ ôm chặt lấy tờ khăn giấy ấy, khóc còn dữ dội hơn lúc nãy, nước mắt thấm ướt cả nửa góc chăn.

Những con mèo từng bị bỏ rơi, sẽ luôn sợ hãi lần bị bỏ rơi tiếp theo.

Từ khi còn rất nhỏ, hắn đã bị ba mẹ gửi đến nhà chú, sau đó, lại bị chú mang đến nhà bà ngoại. Đứng trên cây trước sân nhà bà, hắn không dám ở trong nhà quá lâu, vì hắn biết bản thân tệ hại đến mức nào. Đợi đến khi bà ngoại nhận ra hắn là một đứa trẻ hư, chẳng bao lâu nữa, hắn lại phải chuẩn bị cho lần chuyển nhà tiếp theo.

Kéo theo chiếc vali, hết từ căn nhà này đến căn nhà khác, lòng trống rỗng, bởi vì đâu có nơi nào thuộc về hắn. Hắn không thể cắm rễ.

Phí Thủ thường xuyên gặp một cơn ác mộng. Một ngày nào đó, hắn đột nhiên biến mất khỏi thế giới này. Không ai quan tâm, cũng chẳng ai tìm kiếm hắn. Mọi người chỉ thở phào nhẹ nhõm mà nói:

"Cuối cùng, thằng đó cũng biến mất rồi."

Mãi cho đến khi hắn gặp Triệu Khê.

Hắn giống như khi chiếm giữ cây cam năm đó, bướng bỉnh chiếm lấy khoảng trời bên cạnh Triệu Khê, cứ ngỡ lần này sẽ không có gì thay đổi được nữa.

Kết quả, lại bị chính mình làm hỏng.

Giống như cái ngày hắn nhất thời bốc đồng, bất ngờ hôn Triệu Khê vậy, hắn không dám nhắc đến chuyện đó, càng không dám làm phiền cậu. Chỉ có thể giả ngốc, mỗi ngày đều đặn nhắn tin cho cậu.

[Phí Thủ]: 【Hôm nay trời đẹp lắm nè.】

[Phí Thủ]: 【Đồ ăn trong bệnh viện dở ghê.】

[Phí Thủ]: 【Hahaha, hôm nay đặt đồ ăn ngoài, chủ quán tặng kèm một viên kẹo, vị táo đấy.】

[Phí Thủ]: 【Cái móc khóa quả cam lần trước cậu tặng, tôi đã cọ rất lâu mới rửa sạch được.】

[Phí Thủ]: 【Hôm nay trời mưa đó, nhớ mang ô nhé ^_^】

[Phí Thủ]: 【Trong giỏ trái cây có nhiều xoài lắm.】

Thi thoảng, Triệu Khê cũng trả lời.

[Triệu Khê]: 【Rảnh thì ra nắng nhiều một chút.】

[Triệu Khê]: 【(hình ảnh.JPG)】

[Triệu Khê]: 【Hỏi giúp cậu mấy trọng điểm rồi, nhớ ôn bài đúng giờ.】

[Triệu Khê]: 【Chỉ là cái móc khóa thôi, bẩn thì đổi cái khác, không cần giặt đâu.】

Cậu vẫn đối xử với Phí Thủ rất tốt, chỉ là chưa đến thăm hắn. Nói là sẽ đến, vậy rốt cuộc bao giờ mới đến đây?

Phí Thủ không dám hỏi. Hắn không biết mình còn tư cách để hỏi hay không.

...

Triệu Khê không biết rằng Phí Thủ vẫn luôn đợi cậu.

Dạo gần đây trùng với thời gian diễn ra cuộc thi cổ vũ của trường, cậu bận rộn với lịch học, tập luyện và hỗ trợ hậu cần cho đội cổ vũ. Quá nhiều việc dồn dập đến mức ngày đêm đảo lộn, thời gian cứ thế trôi qua rất nhanh.

Đến khi cậu nhận ra, đã 1 tuần trôi qua rồi.

Trên đường về ký túc xá, Triệu Khê nhận được điện thoại từ mẹ của Phí Thủ. Trời trở lạnh, bà nhờ cậu đến phòng ký túc xá của Phí Thủ lấy vài bộ quần áo mang đến bệnh viện giúp.

Lời lẽ chân thành, lại là người lớn nhờ vả, cậu không có lý do để từ chối.

Triệu Khê đổi hướng, đi về phía ký túc xá của Phí Thủ.

Trong phòng có 4 người, ngoài Phí Thủ còn có Lâm Chính, Lục Bạch, và một người đã xin ở ngoài. Khi Triệu Khê gõ cửa bước vào, hai người trong phòng đang giặt đồ, nhìn thấy cậu thì vô cùng kinh ngạc.

"Sao cậu lại tới đây?" Lục Bạch đi vòng quanh quan sát Triệu Khê một lượt.

Cậu đeo một chiếc túi chéo màu đen, dây xích bạc lạnh lẽo kết hợp với thiết kế tối giản tạo nên một nét đẹp rất riêng.

Triệu Khê đút một tay vào túi, làn da trắng đến phát sáng, trong mắt mang theo chút mệt mỏi, có lẽ vừa từ phòng tập trở về.

Lục Bạch quen biết Triệu Khê đã lâu, cậu luôn là người có khả năng kiểm soát rất tốt, dù là với bản thân hay với cuộc sống. Dáng vẻ trầm mặc, bị cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng như thế này, trong ký ức của cậu ấy, hầu như chưa từng xuất hiện.

Lục Bạch nhìn nhiều hơn vài lần, cảm thấy hiếm lạ:

"Lại cãi nhau với Phí Thủ à?"

Triệu Khê khẽ nhếch môi:

"Chỉ là chút mâu thuẫn nhỏ thôi."

Lục Bạch: "Cần giúp gì không?"

Triệu Khê không từ chối:

"Lát nữa có rảnh không? Đi bệnh viện với tôi một chuyến."

Bây giờ cậu không muốn gặp riêng Phí Thủ.

Lục Bạch gật đầu:

"Thế cậu đến đây là để?"

"Lấy quần áo cho Phí Thủ."

Dứt lời, Triệu Khê chào hỏi Lâm Chính một tiếng rồi không cần ai chỉ dẫn, ngay lập tức nhận ra vị trí của Phí Thủ.

Cậu vén tấm rèm phủ trên giường của Phí Thủ lên, lập tức nhìn thấy tờ giấy kế hoạch tiết kiệm dán trên bàn.

Mỗi tháng đều có một dấu tích hoàn thành, nhưng tháng này không biết vì sao lại vẽ thêm một gương mặt đang khóc, phía dưới có ba chữ viết đậm đến mức xuyên qua cả mặt sau: Tôi hận cậu.

Nét bút mạnh mẽ, có thể thấy được sự căm ghét sâu sắc.

Triệu Khê không nhịn được mà bật cười.

Trên bàn đặt ngay ngắn một bức ảnh chụp chung của cậu và Phí Thủ, từ hồi cấp 2.

Mặt sau bức ảnh có dòng chữ nắn nót bằng nét chữ trẻ con của Phí Thủ:

Làm bạn tốt với Triệu Khê cả đời.

Triệu Khê đưa tay vuốt nhẹ hàng chữ qua lớp nhựa bọc ngoài, trong lòng chợt thấy mềm mại lạ thường.

Lục Bạch bê chậu rửa mặt, thản nhiên bước tới:

"Quần áo của Phí Thủ chắc đều trong tủ đấy, nhưng mà..."

Cậu ấy còn chưa nói xong, Triệu Khê đã hoàn toàn không đề phòng mà mở tủ ra. Không biết vô tình chạm phải cơ quan nào, đồ bên trong lập tức đổ ào xuống, quần áo được xếp ngay ngắn cũng lăn lóc khắp nơi.

Bất ngờ không kịp phản ứng, Triệu Khê liếc mắt một cái liền trông thấy chiếc cốc của mình mà Phí Thủ chưa kịp trả lại, bị giấu tận sâu bên trong.

Có lẽ là định giữ làm của riêng rồi.

Trước ký tự "T" trên dây buộc cốc, Phí Thủ đã dùng bút đen tô lại thành một chữ "P" rõ ràng.

Triệu Khê thật sự không biết nên nói gì với kiểu "chó con đánh dấu lãnh thổ" này của hắn.

Cậu quỳ một gối xuống đất, khó khăn lôi chiếc cốc từ tận đáy tủ ra. Sợi dây buộc cốc rơi theo, thứ được giấu kín trong bóng tối bấy lâu nay cuối cùng cũng lộ diện dưới ánh sáng.

Trên sợi dây sạch sẽ ấy, Phí Thủ không dùng nét chữ mạnh mẽ mà sau này hắn cố gắng luyện được, mà từng nét từng nét, cẩn thận viết ngay ngắn như học sinh tiểu học:

P thích T ^_^

Ánh mắt Triệu Khê rời khỏi sợi dây, cuối cùng trông thấy mặt sau cánh cửa tủ có một tờ lịch dán trên đó.

Tờ gần nhất là lịch đếm ngược tháng 10.

Ngày 23 tháng 10, sinh nhật của Phí Thủ được đánh dấu đặc biệt bằng bút đỏ, bên cạnh viết một chữ to:

Tỏ tình.

Triệu Khê và Lục Bạch đều sững sờ tại chỗ, nhất thời quên cả hô hấp.

Ngoài ban công, Lâm Chính chẳng hay biết gì, vẫn mở vòi nước hết cỡ, nước chảy ào ào, anh ta vừa kỳ cọ quần áo vừa ngân nga một giai điệu vui vẻ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn