Mọi chuyện dường như lại hỏng bét rồi.
Khi buổi biểu diễn bắt đầu, Phí Thù ngồi ở hàng thứ ba phía sau Triệu Khê. Mọi người đều ngẩng đầu chăm chú xem tiết mục, dưới ánh đèn rực rỡ, chỉ có anh ta là nghiêng đầu, lạc lõng nhìn chéo sang một bên.
Anh ta không biết Phí Thủ đã nói gì với Triệu Khê, chỉ là lúc quay lại, trông Phí Thủ có vẻ vẫn chưa vui.
Nhưng anh ta cũng không bận tâm quá lâu, vừa rồi Lâm Tịch nhắn tin bảo anh ta ra sau cánh gà đợi.
Tiết mục tiếp theo là đội cổ vũ của khoa múa, mà Lâm Tịch dĩ nhiên cũng tham gia.
Thật ra, điểm này khiến Phí Thù khá khâm phục Triệu Khê.
Anh ta biết Triệu Khê là người phụ trách tiết mục lần này. Nhìn thái độ của Lục Bạch đối với cậu ta, có vẻ như lần sinh nhật trước, Triệu Khê và Lâm Tịch đã cãi nhau một trận không vui vẻ gì.
Nếu Triệu Khê không ưa Lâm Tịch, chắc chắn có rất nhiều cách để gây khó dễ. Nhưng thực tế thì, mỗi lần Phí Thù đến tìm Lâm Tịch, đều nghe cậu ta than vãn:
"Triệu Khê cứ bắt bọn tôi ở lại, chỉnh sửa từng động tác một."
"Không muốn đứng giữa đâu, động tác nhìn quê chết đi được, thà cho tôi ra góc sau tự đứng còn hơn."
"Sao cứ đến lượt nhóm bọn tôi thì động tác lại vừa nhiều vừa khó thế chứ?"
"Giả vờ tốt bụng cái gì chứ, rõ ràng trong lòng chẳng muốn thấy mặt tôi, vậy mà còn dám xếp tôi đứng hàng đầu."
Lâm Tịch rất bực bội, nhưng đối với Phí Thù, ngược lại điều đó càng chứng minh rằng Triệu Khê thực sự không hề lợi dụng chức vụ người phụ trách hay danh nghĩa đàn anh để chèn ép cậu ta.
Chỉ là anh ta chẳng thể hiểu nổi cái suy nghĩ kỳ lạ này của Lâm Tịch.
Cậu ta dường như rất mong Triệu Khê có thể hoàn toàn phớt lờ mình, tốt nhất là vì tư thù cá nhân mà nhằm vào cậu ta trong lúc tập luyện. Vì vậy, khi thấy Triệu Khê công tư phân minh, đối xử với cậu ta chẳng khác gì những đàn em khác, Lâm Tịch lại cảm thấy đặc biệt khó chịu.
Không ít lần, Phí Thù đi ngang qua phòng tập, thấy Lâm Tịch cố tình chặn đường Triệu Khê sau buổi tập để khiêu khích. Nhưng lần nào cũng vậy, Triệu Khê đều thẳng thừng bỏ qua.
Đến khi mọi chuyện kết thúc, Triệu Khê thật sự làm đúng như những gì Lâm Tịch mong muốn, cười nói với các đàn em khác, duy chỉ có Lâm Tịch là bị phớt lờ hoàn toàn.
Lâm Tịch đứng một mình giữa hành lang dài hun hút, nhìn theo bóng lưng Triệu Khê. Biểu cảm của cậu ta không hề vui vẻ, mà lại mang theo một nét mất mát khó tả.
Nhìn cảnh này, Phí Thù càng cảm thấy con người Lâm Tịch thật kỳ lạ.
Thích thì là thích, ghét thì là ghét. Hoặc là thống nhất giữa suy nghĩ và hành động, hoặc là rạch ròi giữa cảm xúc cá nhân và khách quan. Vậy mà Lâm Tịch cứ loay hoay ở giữa hai thái cực ấy, cố chấp xem Triệu Khê là kẻ địch, xoắn xuýt, mâu thuẫn, thậm chí còn chẳng dám đối diện với cảm xúc thật của mình.
Phí Thù thỉnh thoảng vẫn gặp gỡ Lâm Tịch, trò chuyện đôi câu, nhưng cảm giác rung động ban đầu đã hoàn toàn biến mất.
Ánh mắt anh ta lướt qua khuôn mặt Lâm Tịch một cách hờ hững, trong lúc đó, âm thanh hệ thống vang lên bên tai, giá trị rung động giống như một chiếc máy chấm công, từng chút một tăng lên.
[Hiện tại mức độ rung động của Phí Thủ: 93]
Một mức độ yêu thích cao như vậy, hệ thống báo cho anh ta biết rằng, theo cơ sở dữ liệu, đây đã là ngưỡng có thể tỏ tình.
Nhưng Phí Thù đặt tay lên ngực mình, cảm giác này còn không khiến anh ta an lòng bằng việc nghe giọng Triệu Khê trước khi ngủ.
[Bởi vì cậu đã chán ngán mối quan hệ này rồi.]
Giọng máy móc của hệ thống tiếp tục:
[Chỉ khi bước sang giai đoạn tiếp theo, cậu mới có thể đánh thức lại đam mê của mình.]
["Đánh thức lại đam mê?"]
[Phí Thủ mất đi ý thức, chẳng phải cũng vì cậu ta đã quá mệt mỏi với cuộc sống hiện tại sao? Dù đã đánh mất bạn bè, nhưng điều đó không có nghĩa là không còn cách nào khác.]
Hệ thống nhìn thấu suy nghĩ của anh ta:
[Cậu cảm thấy áy náy với cậu ta, hy vọng cậu ta quay lại, vậy thì hãy đối xử thật tốt với người mà Phí Thủ thích đi. Biết đâu cậu vừa tỏ tình, Phí Thủ liền vui vẻ trở lại.]
Hiếm khi Phí Thù không phản bác lại. Lần này, anh ta thực sự nghiêm túc bắt tay vào chuẩn bị.
Người phụ trách trang trí sân khấu đã nhắn tin báo mọi thứ đã sẵn sàng, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh ta.
Phí Thù bước về phía hậu trường, chờ tiết mục của Lâm Tịch kết thúc.
Rất kỳ lạ, sắp tỏ tình rồi, nhưng anh ta lại không hề thấy hồi hộp chút nào.
Anh ta cúi đầu, nhẹ nhàng chạm vào lồng ngực mình, nhịp tim ổn định, chẳng có gì khác lạ cả.
Phản ứng sinh lý cũng có thể lừa dối con người sao?
Cho đến khi anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy Triệu Khê đang túc trực trong hậu trường với tư cách người phụ trách, sẵn sàng xử lý bất cứ tình huống bất ngờ nào.
Phí Thù khựng lại, cảm giác như tim mình vừa sống lại, chậm rãi tỉnh giấc.
Nhưng Triệu Khê dường như vẫn còn giận, hoàn toàn phớt lờ anh ta.
Phí Thù nhân lúc cậu không chú ý, chậm rãi bước đến gần.
Anh ta nâng tay, khóe mắt cong lên như mọi lần, chủ động chào:
"Chào cậu!"
Giọng nói không lớn, bị tiếng nhạc từ sân khấu che lấp, Triệu Khê không nghe thấy, chỉ đi thêm hai ba bước, đến bên cạnh Chu Như, trao đổi về kế hoạch sau khi chương trình kết thúc.
Nụ cười trên mặt Phí Thù dần thu lại. Trong khoảnh khắc đó, anh ta bỗng dưng hiểu được cảm giác của Lâm Tịch.
Anh ta thà rằng Triệu Khê ghét bỏ anh ta, nhằm vào anh ta, coi anh ta như cái gai trong mắt, còn hơn là hoàn toàn phớt lờ như bây giờ. Cảm giác này giống như một vở kịch độc diễn, chỉ có mình anh ta còn bận lòng về quá khứ của cả hai.
Nói chuyện xong, Triệu Khê quay lại, nhìn thấy Phí Thù, giọng điệu vẫn bình thản như không có gì:
"Cho tôi đi nhờ."
Phí Thù chậm chạp nhận ra, lùi lại hai bước, nhường đường, rồi đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn Triệu Khê, giống hệt đêm hôm đó khi cậu trốn trong phòng đạo cụ.
Triệu Khê đặt đồ xuống, lại định đi ngang qua chỗ anh ta. Lần này, không cần cậu phải lên tiếng, Phí Thù chủ động nhích người sang bên. Thấy Triệu Khê vẫn không nói gì, anh ta lại nghĩ mình nhường chưa đủ, liền lùi thêm hai bước, nhìn cậu một cái.
Triệu Khê: "..."
Triệu Khê chẳng nói gì, chỉ kéo môi thành một nụ cười lạnh nhạt, xách túi, lướt qua anh ta mà đi.
Chiếc túi đeo chéo trên vai cậu có một sợi dây bạc trắng rủ xuống từ khóa kéo, mang theo hơi lạnh buốt giá, giống hệt ánh mắt cậu mỗi khi nhìn anh ta.
Phí Thù dõi theo bóng lưng Triệu Khê đến tận cửa, thấy cậu chạm mặt một đàn em, liền nở nụ cười nhã nhặn, tự nhiên chào hỏi, quan tâm đến tóc tai và đạo cụ của họ xem có chắc chắn không. Có một đàn em cúi xuống nhờ cậu giúp cài kẹp tóc.
Cài kẹp tóc? Đúng là đường đột thật đấy.
Đây là chuyện hai thằng con trai có thể làm sao?
Từ trước đến nay, anh ta chưa từng thấy Triệu Khê cài kẹp tóc giúp mình.
Phí Thù đứng phía sau, nhìn đến đỏ cả mắt, chẳng buồn che giấu sự ghen tức trong lòng. Anh ta thu lại nụ cười, lạnh nhạt nghĩ:
"Sinh viên đại học rồi mà còn không biết tự cài kẹp tóc à?"
Đừng có giả bộ nữa, một đám "trà xanh" chính hiệu, chỉ là Triệu Khê không nhìn ra mà thôi.
Những trò vặt vãnh thế này, anh ta khinh chẳng thèm dùng đến.
Phí Thù quay người đi, không muốn phí thêm dù chỉ 1 giây để nhìn tiếp.
Tiết mục của khoa múa là tiết mục kết chương trình, sau khi kết thúc, họ không rời sân khấu ngay mà cùng các tiết mục khác, bao gồm cả những thí sinh đoạt giải trong cuộc thi "Mười ca sĩ xuất sắc nhất", hòa giọng trong một màn hợp xướng lớn.
Mãi đến khi buổi diễn chính thức khép lại, mọi người mới lần lượt bước xuống sân khấu.
Triệu Khê và Phí Thù cùng đứng đợi ở lối ra của khoa múa. Rõ ràng chỉ có hai người họ, nhưng không ai lên tiếng.
Phí Thù nhìn về phía sân khấu, suy nghĩ bay xa, cố gắng tìm cách thu hút sự chú ý của Triệu Khê mà không khiến cậu nhận ra.
Lối ra khác với bên trong hội trường, để tránh ùn tắc, cửa sau luôn mở rộng. Phí Thù có thể nghe thấy tiếng gió bên ngoài, rít lên thê lương như tiếng sáo lạc điệu, quét qua từng góc.
Nhiệt độ trong hành lang nhanh chóng hạ xuống.
Triệu Khê có chút hối hận vì lúc ra ngoài chỉ khoác một chiếc áo gió. Cậu muốn tìm miếng sưởi tay nhưng lục lọi mãi mới nhớ ra đã đưa nó cho một đàn em mặc phong phanh lúc chờ diễn.
Ngay lúc đó, một gói miếng dán giữ nhiệt được ném sang phía cậu.
Triệu Khê nhìn theo hướng bay, bắt gặp nụ cười của Phí Thù trong ánh sáng lờ mờ.
Cậu cúi xuống nhìn miếng dán giữ nhiệt trong tay, nhíu mày khó chịu, dán thứ này lên người chẳng phong độ chút nào.
Phí Thù đút một tay vào túi quần, giọng nói lười biếng vang lên:
"Loại này có hình hoạt hình, dễ thương lắm đấy."
Triệu Khê á khẩu, không buồn suy nghĩ đã ném thẳng lại.
"Xấu."
Phí Thù sững người, chậm mất một nhịp, không kịp đón lấy.
Anh ta cúi xuống nhặt lại miếng dán giữ nhiệt, lấy mấy cái còn lại ra so sánh tỉ mỉ.
Trên sân khấu, tiếng trống điểm nhịp cuối cùng vừa dứt, dàn hợp xướng kết thúc cùng một giây lặng yên.
Gió vẫn rít ngoài cửa, Triệu Khê nghe thấy giọng Phí Thù khẽ vang lên:
"Nhưng đây đã là cái đẹp nhất rồi."
Triệu Khê: "..."
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng trong lòng cậu bỗng dưng có gì đó nghẹn lại.
Thực ra, Phí Thủ đã ghét cậu từ rất lâu, nhưng Triệu Khê lại không hề hay biết.
Phần lớn lý do là vì diễn xuất của Phí Thủ quá giỏi, luôn là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cậu, gặp nguy hiểm cũng theo phản xạ mà chắn trước mặt cậu. Dù có cãi nhau bao nhiêu lần, người nhượng bộ trước vẫn luôn là Phí Thủ.
Ngay cả khi năm lớp 12, Triệu Khê ở ký túc xá, 3 giờ sáng sốt cao đến mức phải khó nhọc bò dậy pha thuốc, người đầu tiên phát hiện vẫn là Phí Thủ. Không một lời oán thán, hắn đưa cậu đến bệnh viện, chạy tới chạy lui lo liệu mọi thứ, rồi đến 6 giờ rưỡi lại vội vàng đến trường học tiết sớm.
Triệu Khê không muốn nghĩ xem, liệu khi ấy Phí Thủ đã bắt đầu ghét cậu chưa, hay chính những điều khiến cậu cảm động đó lại là lý do khiến hắn căm ghét.
Dù sao thì, kết quả cuối cùng cũng chẳng có gì thay đổi.
Triệu Khê kéo khóa áo khoác lên tận cổ, che khuất phần cằm, chỉ để lộ đôi mắt lạnh nhạt mà xinh đẹp.
Xung quanh, từng tốp người bắt đầu rời khỏi sân khấu, đoàn người dần đông lên.
Cậu nhìn các đàn em quen mặt lần lượt bước xuống sân khấu, lạnh nhạt cất giọng:
"Không biết hôm nay cậu hết lần này đến lần khác xuất hiện trước mặt tôi, rốt cuộc là có ý gì."
Phí Thù quay đầu nhìn Triệu Khê.
Xa xa, Lâm Tịch là người cuối cùng rời sân khấu. Nhìn thấy hai người đang đứng đối diện nhau, linh cảm chẳng lành lập tức trỗi dậy, không chút do dự mà sải bước đến gần.
Ngay khoảnh khắc Lâm Tịch nắm lấy tay Phí Thù, anh ta nghe thấy lời Triệu Khê thốt ra, giọng nói lạnh lùng, không chút do dự, như một nhát dao cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của Phí Thù.
"Trời muốn mưa, mẹ muốn lấy chồng. Chuyện đã không thể cứu vãn, thì không cần cố chấp mãi."
"Phí Thủ, tôi sẽ không cần cậu nữa."
Phí Thù im lặng cúi đầu, ánh mắt rơi xuống miếng dán giữ nhiệt mới nhặt lên từ dưới đất.
Thì ra, không phải vì hình mẫu này không đẹp, mà vì Triệu Khê không cần nó.
"Chúng ta đều nên kịp thời dừng lại."
Một câu nói nhẹ bẫng như một nhát búa giáng xuống, không để lại cho Phí Thù chút cơ hội nào để níu kéo.
Phí Thù vẫn im lặng, nhưng Triệu Khê không có lý do gì để đợi anh ta trả lời. Những gì cần nói đã nói xong, thời gian cũng vừa vặn.
Cậu còn rất nhiều việc phải làm, chương trình cần tổng kết, đạo cụ cần kiểm kê, sân khấu cần dọn dẹp, còn phải chuẩn bị chuyển nhà.
Khi Phí Thù ngẩng đầu lên, thứ duy nhất anh ta kịp nhìn thấy là bóng lưng của Triệu Khê tan vào ánh đèn ngoài cánh cửa rộng mở, lạnh lẽo và dứt khoát như cơn gió.
Không ai để ý rằng, ánh mắt Phí Thù chợt lóe lên một thoáng tỉnh táo, nhưng rất nhanh lại tối sầm xuống.
[Hiện tại mức độ rung động của Phí Thủ: 96]
[Mức độ hòa hợp ý thức: 78%]
Mối quan hệ của hai người đã cắt đứt hoàn toàn, Lâm Tịch không hiểu sao lại thấy vui vẻ lạ thường.
Cậu ta không nhìn thấy biểu cảm của Phí Thù, còn cố ý xác nhận:
"Thật sự cắt đứt rồi à?"
Phí Thù nhìn về hướng Triệu Khê rời đi, thật lâu sau, mới ừ một tiếng.
"Anh nên vui mới đúng." Lâm Tịch thấy Phí Thù có vẻ thẫn thờ, hiếm hoi mở lời: "Chia tay với những thứ cũ kỹ mà Phí Thủ để lại, anh có thể từ từ đón nhận một cuộc sống mới."
Hôm nay, cậu ta hiếm khi tỏ thái độ tốt với Phí Thù. Trong mắt cậu ta, sau cuộc nói chuyện trong bệnh viện, Phí Thủ đã đưa ra lựa chọn, vì vậy sau sinh nhật, cậu ta thông minh mà không bao giờ xuất hiện nữa.
Cậu ta không dám đánh cược, nên cuối cùng đã chọn từ bỏ giãy giụa.
Lâm Tịch chân thành an ủi:
"Anh ta sẽ không quay lại nữa."
Mặc dù lời an ủi đó đối với Phí Thù mà nói, chẳng có bao nhiêu tác dụng.
Từ đầu đến cuối, anh ta chưa bao giờ nghĩ đến cái gọi là "cuộc sống mới". Anh ta chỉ cảm thấy có chút buồn bã, nếu Phí Thủ thực sự biến mất, thì việc hắn và Triệu Khê trở mặt có phải cũng đồng nghĩa với việc, người cuối cùng trên thế giới này còn nhớ đến Phí Thủ cũng không còn nữa?
[Cậu không có quá nhiều thời gian để buồn bã.]
Hệ thống vốn im lặng đã lâu bỗng nhiên lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Phí Thù. Khác với giọng điệu lạnh lùng điềm tĩnh thường ngày, hôm nay nó nghe có vẻ còn gấp gáp hơn trước:
[Toàn tâm chuẩn bị tỏ tình, đó mới là việc quan trọng nhất mà cậu cần làm lúc này.]
["Đây là mệnh lệnh sao?"]
Hệ thống không phủ nhận:
[Nếu cậu chống lại, kết cục của cậu sẽ giống như Phí Thủ — biến mất.]
Phí Thù khẽ nhếch môi.
Có lẽ do ánh sáng nơi hậu trường quá tối, nên khi anh ta nở nụ cười này, ánh mắt lại lạnh lẽo và u tối đến kỳ lạ, thoáng chốc có vài phần giống với Phí Thủ.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, tất cả cảm xúc đó lại bị che giấu sạch sẽ, không còn để lộ chút dấu vết nào.