Ngọc Cửu Tư như thể gian kế đã thành, ngoắc tay ý bảo hắn lại gần.
Hai người kề tai nói nhỏ ngay trước mặt Sài Nhiễm, nhưng với thính lực của y thì khác nào nói thẳng ra ngoài.
Ngọc Cửu Tư vừa mới nói xong, lỗ tai Sài Nhiễm đã đỏ lên, còn mặt Tô Vân Nhiễu cũng nhanh chóng nóng bừng.
Ban đầu hắn còn có chút do dự, nhưng khi thấy ánh mắt của Ngọc Cửu Tư hướng về túi tiền của mình, bao nhiêu ngại ngùng liền tan biến hết. Hắn quay đầu, dứt khoát đặt một nụ hôn lên môi Sài Nhiễm, sau đó mặt dày hỏi: “Người ta đã hôn rồi, ngươi không thể đòi tiền ta nữa chứ?”
Ngọc Cửu Tư cười lăn lộn, đấm bàn cười lớn: “Ha ha ha, được, không cần nữa! Ngươi cứ giữ lại đi, ha ha ha…”
Trên môi vẫn còn vương chút hương vị xa lạ, Tô Vân Nhiễu chép miệng một cái, chợt cảm thấy xấu hổ muộn màng, không dám liếc nhìn Sài Nhiễm lấy một cái. Hắn vội vã lấp l**m: “Muộn rồi, ta về đây!”, sau đó khoác áo chạy thẳng ra cửa.
Thấy bộ dạng chật vật của hắn, Ngọc Cửu Tư lại càng cười dữ hơn. Nhưng hắn chưa kịp tận hưởng niềm vui thì đã cảm nhận được sát khí lạnh lẽo phía sau.
Chỉ thấy Sài Nhiễm mặt đen như đáy nồi, chậm rãi rút thanh bảo kiếm treo trên tường xuống.
Ngọc Cửu Tư hoảng hốt, không kịp suy nghĩ nhiều, dùng hết sức bình sinh lao thẳng ra cửa sổ mà chạy. Hắn biết, chậm một chút là khó giữ được mạng nhỏ này!
Tô Vân Nhiễu đã làm một chuyện to gan lớn mật, suốt cả đêm trằn trọc không yên, hết gặp ác mộng này đến ác mộng khác, đủ mọi kết cục kỳ quái đều hiện lên trong giấc mộng của hắn.
Ánh nắng sớm xuyên qua ô cửa sổ chạm khắc hoa văn, len lỏi qua tấm màn sa hồng nhạt, chiếu lên chiếc màn lụa thêu họa trúc xanh biếc. Mặt trời đã lên cao, ngoài phố xá đã nhộn nhịp từ lâu, tiếng người cười nói rộn ràng vang vọng khắp nơi.
Vậy mà vẫn còn một kẻ cuộn tròn trên giường, nửa tỉnh nửa mê, lẩm bẩm nói mớ: “Ta… ta không có mạo phạm hoàng thân… không cần chém đầu ta… không cần… đại… cùng lắm thì ta nhường ngươi về vị trí chính giữa… Ừm ừm… mua…”
Trong mơ, hắn bĩu môi, rồi vô cùng chắc chắn mà hôn lên người trong mộng mấy cái. Nhưng sau đó, hắn bất chợt bừng tỉnh.
Mơ thấy người không nên mơ, lại còn có phản ứng không nên có.
“A!”
Tô Vân Nhiễu hét thảm một tiếng, giật phắt chăn che mặt, lăn qua lộn lại trên giường như thể sống không còn gì luyến tiếc, rồi vùi đầu thật sâu vào gối.
Ánh nắng chiếu lên chiếc mông tròn trịa, chủ nhân của nó vừa ôm gối đấm mạnh, vừa tự chửi bới bản thân: “Tô Vân Nhiễu, ngươi thật hạ lưu! Ngươi vô sỉ! Ta cũng xem thường chính mình! Ngươi mơ cái trò quỷ gì vậy hả? Chỉ mới hôn một nam nhân thôi mà đã bị dằn vặt thành thế này sao?!”
Đánh thì cứ đánh, mắng thì cứ mắng, nhưng khi ánh mặt trời đã lên cao, bụng đói réo vang, hắn vẫn phải lết dậy.
Mặt đỏ bừng, hắn thay một chiếc q**n l*t sạch, còn chiếc dơ kia thì không thèm giặt, trực tiếp vo tròn, tiện tay quăng vào giỏ rác cùng với mấy tờ giấy vụn.
Đại ca đã ra ngoài từ sớm, ngay cả nhị tỷ và Đình Đình cũng không có ở nhà.
Trên cửa gỗ bên ngoài phòng ngủ, có một mảnh giấy được dán bằng cơm nguội, chữ viết ngay ngắn, rõ ràng là của nhị tỷ:
“Heo lười, ta cùng Đình Đình đi dạo phố mua quần áo. Nếu ngươi thức dậy thì tự mình ra ngoài tìm đồ ăn.”
Tô Vân Nhiễu đi vào bếp, dạo một vòng, nồi niêu xoong chảo sạch bong kin kít, quả nhiên không còn sót lại chút thức ăn nào.
Lúc Anh và mọi người buổi sáng còn phải lên sân khấu diễn tuồng cũ, tân kịch chỉ có thể luyện tập vào buổi chiều.
Hắn cũng không cần phải qua đó quá sớm. Nhưng nhìn trời thì giờ cũng không còn sớm nữa, chắc khoảng chín giờ bốn mươi mấy phút, chậm thêm chút nữa là thành bữa trưa luôn rồi.
Hắn vội vàng thay quần áo, rửa mặt xong xuôi, dùng khăn vải buộc gọn mái tóc dài, moi trong túi lấy ít bạc vụn, khóa kỹ cửa phòng, sau đó đói bụng đi thẳng ra ngoài, nhắm hướng Hạnh Lâm Uyển mà kiếm cái gì bỏ bụng.
Mọi khi ra khỏi cửa, hắn đều đi về hướng đông. Nhưng hôm nay, đi ngang qua nơi ở của Sài Nhiễm, hắn lại rụt rè chột dạ, không dám vào chào hỏi như mọi lần.
Hắn lén lút rẽ về phía tây, bộ dạng lấm lét hệt như kẻ có tật giật mình.
Đúng lúc đó, Liêu Trọng An vừa đi từ ngõ nhỏ phía đông tới, thấy vậy liền cất giọng gọi to:
“Tô công tử! Ngài vẫn còn ở nhà à? Ta thật là đến đúng lúc quá! Nhưng mà, sao ngài lại vòng đường sang bên kia vậy?”
Một tiếng rống này khiến lông tơ trên gáy Tô Vân Nhiễu đều dựng đứng lên.
Hắn quay đầu nhìn lại, vừa vặn trông thấy Thụy Vương điện hạ từ sau lưng Liêu Trọng An đẩy cửa bước ra.
Đôi mắt phượng sắc bén của Sài Nhiễm liền khóa chặt lên người hắn.
Tô Vân Nhiễu như thể vừa bị bắt gặp khi đang làm chuyện đồi bại, giống như một kẻ lưu manh bị phát hiện hành vi không đứng đắn. Hắn cúi gằm đầu, xoay người, cất bước chạy trối chết.
Hắn không nhìn thấy ta, nhất định là hắn không nhìn thấy ta!
Sài Nhiễm nhìn theo bóng dáng đang chạy trối chết kia, khẽ nhếch môi cười lạnh.
Liêu Trọng An không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết gãi đầu đầy khó hiểu, rồi vội vàng đuổi theo, lớn tiếng gọi:
“Tô công tử, ngài chạy cái gì vậy? Từ từ đã, ta có chuyện muốn thương lượng với ngài!”
Trên con đường nhỏ vắng vẻ ở phía bắc Hạnh Lâm Uyển, Tô Vân Nhiễu ngồi ở một quán hoành thánh, chán nản ăn món canh nhạt nhẽo, thịt không thơm, vỏ không dai, nhai mà chẳng có chút hương vị nào.
Hắn vừa nhíu mày vừa làu bàu:
“Liêu nhị ca, ngươi sớm không tới, muộn không tới, lại chọn ngay lúc ta đang ăn cơm mà tìm đến. Nói đi, có chuyện gì muốn thương lượng?”
Liêu Trọng An ngồi xuống đối diện hắn, thầm nghĩ: Cơm nước gì đây chứ? Ngay cả trẻ con cũng không thèm ăn một chầu thế này.
Nhưng hắn không biểu hiện ra mặt, chỉ cười cười rồi nói:
“Cũng không có gì to tát, chỉ là Hầu phu nhân sai ta đến truyền lời. Bên Bắc Tắc vừa thắng trận, Hầu gia và Đại công tử có thể nhân cơ hội này hồi kinh, cho nên tiệc nhận thân của ngài tạm thời bị hoãn lại. Cụ thể thời gian chắc phải đợi đến tháng Mười Hai.”
Tô Vân Nhiễu vừa nhai hoành thánh vừa gật đầu, giọng điệu hờ hững:
“Ừm ừm, nhận thân thì người đông đủ vẫn tốt hơn, hoãn thì hoãn thôi, ta không có ý kiến.”
Từ khi đi theo Sài Nhiễm ăn không ít món ngon trong ngự thiện phòng, khẩu vị của hắn đã bị nuôi dưỡng đến mức kén ăn hẳn ra. Bát hoành thánh nhạt nhẽo này khiến hắn nhai mà chẳng cảm nhận được gì, miễn cưỡng lấp đầy bụng mà thôi.
Chẳng trách quán hoành thánh này ế khách, hắn còn tưởng là do mình đi không đúng giờ cơm.
Liêu Trọng An báo xong chuyện tiệc nhận thân, lại tiếp tục nói:
“Đúng rồi, Hầu phu nhân còn nói, tiệc nhận thân có thể hoãn, nhưng việc gặp mặt thì không thể chậm trễ. Ví dụ như, Thế tử phu nhân, cũng chính là… mẫu thân ruột của ngài?”
Hai chữ “mẫu thân ruột” này được Liêu Trọng An nói với giọng đầy nghi vấn. Hắn biết rõ sự thật, nhưng lại không có bằng chứng trong tay, nên khi nhắc đến vẫn cảm thấy thiếu vài phần chắc chắn.
Tô Vân Nhiễu cầm muỗng khuấy khuấy trong bát canh, cuối cùng cũng không thể nuốt nổi mấy miếng còn lại, ném muỗng sang một bên rồi thản nhiên gật đầu:
“Được thôi, ta nghe tổ mẫu an bài, khi nào đi gặp?”
Tiên Hà Sơn suối nước nóng biệt viện cũng không xa kinh thành, nếu xe ngựa chạy nhanh một chút, một canh giờ là có thể đi về. Không tốn quá nhiều thời gian, cũng không ảnh hưởng đến việc khác.
Hai người bàn bạc một lúc, cuối cùng quyết định ba ngày sau sẽ đi gặp mặt, coi như chốt lại chuyện này.
Ăn xong bữa sáng không mấy ngon lành, cũng chẳng no bụng, Tô Vân Nhiễu cáo từ Liêu Trọng An, rồi vòng đường đi tới Bách Nhạc Viện.
Hắn vừa đi vừa dây dưa, lê từng bước chân chậm rì rì, rõ ràng khoảng cách không dài, nhưng hắn lại kéo lê gần nửa canh giờ mới tới Thừa Nhạc Phường, vừa vặn đến lúc dùng bữa trưa.
Lần này, hắn không chui vào mấy con ngõ nhỏ vắng vẻ, mà tìm hẳn một quán ăn đông khách, gọi một dĩa hành xào thịt dê, một bát canh đậu hũ tam tiên, một đĩa măng tây xào thịt gà, ăn một bữa no căng bụng, thoải mái vô cùng.
Ăn no rồi thì phải đối mặt với thực tế, có một số chuyện, trốn cũng không tránh khỏi.
Mang theo tâm lý thấy chết không sờn, hắn cuối cùng cũng bước vào Bách Nhạc Viện. Mới đến Khánh Đức Lâu, liền thấy Ngọc Cửu Tư đang đứng chờ hắn trong sân.
Hắn rụt cổ, cẩn thận bước tới bên cạnh Ngọc Cửu Tư, nơm nớp lo sợ nhìn quanh bốn phía, thấp giọng hỏi:
“Vương gia không có tới sao?”
Ngọc Cửu Tư trong lòng vui như mở hội, giọng điệu đầy giảo hoạt:
“Sao vậy? Mới tối hôm qua hôn một cái, hôm nay đã bắt đầu nhớ thương cái thứ hai rồi à?”
Tô Vân Nhiễu lập tức dựng lông như mèo bị giẫm đuôi, mặt đỏ bừng, tức giận hét lên:
“Ai nhớ thương? Ta không nhớ thương! Tối hôm qua là do ngươi giở trò, hại ta phải hôn hắn, ta sắp bị ngươi hại chết rồi!”
Ngọc Cửu Tư vẫn điềm nhiên nhìn hắn nhảy nhót, ánh mắt đầy thâm ý, giọng điệu an ủi nhưng lại đầy trêu chọc:
“Yên tâm đi, Vương gia sẽ không muốn mạng ngươi đâu, hắn chỉ muốn làm ngươi dục tiên dục tử mà thôi.”
Tô Vân Nhiễu: “……”
Hắn hận không thể bịt miệng tên khốn này ngay lập tức!
Càng nghĩ càng thấy mình ngu ngốc, vì cớ gì lại đi đôi co với một kẻ chuyên gây chuyện như vậy?
Lập tức, hắn chẳng buồn nói thêm một lời, xoay người đi thẳng đến phòng luyện tập.
Nhưng Ngọc Cửu Tư chưa muốn buông tha, hắn gọi với theo:
“Ấy ấy, đừng đi vội thế chứ, Tô tiểu ca nhi. Ngươi thực sự không nhớ Vương gia chút nào sao? Nhưng nhớ cũng vô ích thôi, từ hôm nay trở đi, ngươi e là khó gặp lại hắn lắm.”
Bước chân của Tô Vân Nhiễu khựng lại, hắn quay ngoắt đầu, vẻ mặt kinh ngạc, vội hỏi:
“Là có ý gì? Chỉ vì ta hôn hắn một cái mà hắn liền tuyệt giao với ta sao?”
Ngọc Cửu Tư không trả lời, chỉ lắc đầu, còn thở dài đầy thương tiếc, ánh mắt nhìn hắn lại mang theo vài phần tiếc nuối.
Tô Vân Nhiễu nhìn thấy mà tim chùng xuống, cảm giác đau thương khó hiểu dâng trào trong lòng, hít thở cũng thấy khó khăn. Cuối cùng, hắn cứng đầu nói:
“Hẹp hòi! Keo kiệt! Tuyệt giao thì tuyệt giao! Ai thèm hầu hạ hắn chứ?”
Nếu không để ý đến ánh mắt long lanh hơi nước của hắn lúc xoay người, thì dáng vẻ mạnh mẽ và kiêu ngạo ấy đúng là không hề sợ hãi quyền quý chút nào.
Ngọc Cửu Tư ngửa đầu nhìn trời, cố gắng nhịn cười đến mức nội thương.
Trong lòng hắn thầm nghĩ:
Một kẻ không hiểu lòng mình, một kẻ giả bộ đứng đắn. Ta có lòng tốt đẩy các ngươi đến gần nhau, nhưng sau này, các ngươi đừng có đuổi theo tính sổ với ta nhé.
Còn chuyện vì sao rất khó gặp lại Vương gia?
Bởi vì Sài Nhiễm đã rời kinh thành, phụng ý chỉ Hoàng đế, đi đến tận Long Môn Quan xa xôi, dẫn quân áp giải tù binh Bắc Nhung về triều, đồng thời nghênh đón Hầu gia và đại công tử khải hoàn trở về.
Chuyến đi này, ít nhất cũng phải hơn một tháng mới có thể quay về.
Thế nên, đúng là rất khó gặp lại hắn rồi.
Hắn cũng đâu có nói dối đâu nhỉ?