Nam Hoa Khôi Chỉ Muốn Tích Tiền Mua Đất

Chương 20

Giờ Hợi đã qua.

Dưới bầu trời không trăng, tầng mây dày đặc che khuất ánh sáng, cả thành Kim Lăng đã sớm chìm trong bóng tối, vạn nhà đều đã tắt đèn.

Tô Vân Nhiễu một mình lẻ loi đi trong con hẻm nhỏ, lòng lo sợ không yên. Mỗi khi có một con chuột bất chợt chạy qua, hắn lại giật mình đến suýt nữa nhịn không nổi mà mắc tiểu!

Cứ như thế, hắn đi mãi đến đầu phố, nơi có một ngôi miếu nhỏ, lại vô tình bắt gặp Tưởng Nhị Cẩu – tên vô lại chuyên ăn nhậu chơi bời, cờ bạc lêu lổng – đang co rúm trốn ở phía sau đền thờ, bộ dạng hết sức khả nghi. Nếu là ban ngày, Tô Vân Nhiễu chắc chắn chẳng buồn liếc mắt đến loại người này. Nhưng vào lúc này, hắn bỗng thấy một gương mặt quen thuộc cũng không tệ chút nào.

Hắn lặng lẽ bước tới, vỗ nhẹ lên lưng Tưởng Nhị Cẩu, hạ giọng trêu chọc:
“Nhị Cẩu ca, huynh trốn ai thế? Làm quá nhiều chuyện trái với lương tâm rồi giờ bị quỷ chặn đường hả?”

Tưởng Nhị Cẩu bị hắn dọa cho suýt chút nữa nhảy dựng lên, quay đầu lại trợn mắt mắng:
“Quỷ thì có gì mà đáng sợ! Nhị tỷ của ngươi với dượng của ngươi đang đợi ở phía trước kia kìa, trong tay còn cầm cả dao xương, nhìn còn đáng sợ hơn lũ hung thần ác quỷ!”

Tô Vân Nhiễu híp mắt đầy nghi ngờ, lập tức túm chặt lấy cổ áo Tưởng Nhị Cẩu, siết mạnh, lạnh giọng chất vấn:
“Cẩu đồ vật! Có phải ngươi trộm đồ nhà ta không? Nếu không thì nhị tỷ với dượng ta chạy ra đây tìm ngươi làm gì?!”

Tưởng Nhị Cẩu bị hắn bóp chặt đến mức khó thở, giãy giụa mắng nhỏ:
“Đánh rắm! Con thỏ còn chẳng ăn cỏ gần hang, lão tử đây còn lâu mới dám đụng vào hàng xóm láng giềng phía Bắc thành! Hơn nữa, với ba vị sát thần trong nhà các ngươi, ai mà dám gây sự chứ?!”

Tô Vân Nhiễu không phải nha môn quan sai, cũng chẳng phải người đi bắt trộm, chuyện bọn trộm cắp có làm gì hắn cũng không quan tâm, miễn là không gây họa đến người nhà hắn là được.

Tưởng Nhị Cẩu được Tô Vân Nhiễu buông ra, ho khan hai tiếng, rồi đột nhiên phản ứng lại, chỉ thẳng vào chóp mũi hắn, nghi ngờ nói:
“Khoan đã! Đã sắp đến canh ba rồi, tiểu tử ngươi tại sao giờ này mới mò về? Có phải cũng đi trộm cắp không?”

Tô Vân Nhiễu cảm thấy nhân cách của mình bị xúc phạm nghiêm trọng, lập tức phản bác:
“Đánh rắm! Lão tử có trộm cũng là trộm… người… A phi! Không đúng! Lão tử không trộm người! Lão tử đi làm chính sự đấy!”

Tưởng Nhị Cẩu không tin hắn giảo biện, chỉ cười đầy nham hiểm và tinh ranh:
“Tấm tắc! Chính sự gì mà ban ngày không làm, phải đợi đến nửa đêm mới mò đi làm hả? Hắc hắc! Vòng ca nhi*, tiểu tử ngươi không đơn giản đâu nha! Ta nói rồi mà, nhị tỷ với dượng của ngươi chắc chắn là tới bắt ngươi đó! Ngươi cứ chuẩn bị bị thu thập đi!”
(*Vòng ca nhi: biệt danh của Tô Vân Nhiễu)

Nghe vậy, Tô Vân Nhiễu chợt nhớ ra, nhị tỷ hắn từng nói, nếu hắn về muộn quá thì bọn họ sẽ ra miếu đầu phố đón.

Hôm nay hắn đúng là về quá trễ, nhị tỷ với dượng có lẽ đã đến tìm hắn thật.

Hắn hếch cằm nhìn Tưởng Nhị Cẩu một cái, đột nhiên cảm thấy bản thân ưu việt hơn hẳn, đắc ý nói:
“Nhị tỷ với dượng ta chưa bao giờ thu thập ta cả! Bọn họ chỉ lo ta về muộn gặp chuyện không may, nên mới đến đón thôi.”

Tưởng Nhị Cẩu chẳng hề ngưỡng mộ chút nào, còn bĩu môi buồn bã nói:
“À… nhưng mà hình như đại ca ngươi cũng có mặt ở phía trước đó! Hắn chắc cũng là đến đón ngươi đấy!”

Lời vừa dứt, sắc mặt Tô Vân Nhiễu trắng bệch, đầu gối mềm nhũn suýt nữa quỳ xuống đất, vội vàng co rúm người lại, lủi nhanh ra sau đền thờ, lắp bắp hỏi:
“Ta… ta ta ta đại ca cũng đến?! Ngươi không nhìn nhầm chứ?”

Tưởng Nhị Cẩu vui sướng khi thấy người gặp họa, cười nói:
“Trăm phần trăm không nhìn nhầm, ta còn thấy rõ ràng lắm!”

Lời vừa dứt, ngay lập tức từ phía trước đền thờ vang lên một giọng nói lạnh lùng, đầy áp lực như búa bổ xuống đỉnh đầu hắn:
“Tô Vòng Vòng! Đừng trốn nữa, lăn ra đây ngay! Mau về nhà!”

Tưởng Nhị Cẩu nhắc nhở đầy trào phúng:
“Ngươi còn không mau cút đi? Tên tú tài đại ca của ngươi sắp lôi cổ ngươi về rồi đó!”

Tô Vân Nhiễu hít sâu một hơi, cố gắng nặn ra nụ cười tươi rói, từ sau đền thờ ló đầu ra, chạy chậm tới gần, giành nói trước để tự bào chữa:
“Ai nha! Ta mải lo làm việc, không ngờ lại trễ như vậy! Đại ca, nhị tỷ, dượng, sao mọi người lại đều đến đây? Ta chẳng phải đã nói rồi sao, nếu về quá muộn thì ta sẽ không về nữa, mọi người không cần chờ ta mà?”

Lưu Văn Hiên thần sắc bình tĩnh, giọng nói không hề gợn sóng:
“Thật sao? Vậy bây giờ chúng ta đang nhìn thấy cái gì đây? Tô Vòng Vòng hay chỉ là ảo ảnh của ngươi?”

Lưu Trấn Hải cầm trong tay một con dao nhỏ chuyên dùng để gỡ xương, vừa nhàn nhã gặm khúc xương hầm còn đầy tủy, vừa lười biếng nói:
“Được rồi, người cũng tìm thấy rồi, ta về trước đây.”

Lưu Văn Anh thì không dễ dàng bỏ qua như vậy, tiến đến bên cạnh Tam Lang, hăng hái đào bới chuyện xấu của hắn:
“Còn dám nói bỏ được chuyện qua đêm bên ngoài sao? Hồi bảy, tám tuổi, để ngươi ở y quán trông Đình Đình, kết quả chưa được nửa đêm đã cõng Đình Đình chạy về nhà!”

Tô Vân Nhiễu nghĩ thầm: Đương nhiên không phải ta bỏ về, là Đình Đình nhõng nhẽo đòi về!

Năm đó, không biết vì sao mà chân tay Đình Đình thường xuyên cứng đờ, còn bị ho liên tục, sáng trưa chiều đều phải đến y quán Tế Thế Đường để châm cứu, xoa bóp.

Một lần nọ, Hoa lang trung trong y quán bận rộn nên kết thúc chậm hơn thường lệ. Đình Đình ngủ quên trong bệnh xá, dượng và cô mẫu sợ nàng lạnh, bèn cho thêm bạc, nhờ Hoa lang trung trông chừng nàng một đêm, để Tô Vân Nhiễu ở lại chăm sóc.

Dượng, cô mẫu cùng đại ca, nhị tỷ đều về trước, vì sáng hôm sau còn phải dậy sớm giết heo, nấu thịt kho rồi đến học đường. Họ hẹn rằng khi xong việc sẽ quay lại đón cả hai huynh muội.

Tô Vân Nhiễu dù sao cũng có tâm lý người trưởng thành, tự nhủ bản thân có thể gánh vác trách nhiệm, liền vỗ ngực đồng ý ngay.

Nhưng ai ngờ Đình Đình vừa tỉnh dậy liền khóc bù lu bù loa, một mực nghĩ rằng vì mình bệnh tật nên ca ca cũng bị ghét bỏ, rồi hai huynh muội đều bị cô mẫu vứt bỏ.

Hàng xóm có mấy bà tám lắm chuyện, suốt ngày rót vào tai nàng những lời không hay, làm cô bé vốn đã yếu ớt lại càng thêm tự ti.

Tô Vân Nhiễu dù giải thích thế nào cũng không được, Đình Đình khóc đến mức cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều tím tái, không còn cách nào khác, hắn đành cõng muội muội chạy về nhà giữa đêm khuya, gõ cửa khiến cô mẫu sợ đến mất hồn.

Khi vào nhà, Đình Đình vẫn còn thút thít, lí nhí nói:
“Con sẽ không bệnh nữa… Cô mẫu đừng bỏ con… Nếu con không khỏi bệnh được thì cô mẫu cứ giữ lại ca ca thôi… Ca ca khỏe mạnh, nuôi lớn rồi nhất định có thể báo đáp cô mẫu…”

Những lời non nớt của đứa trẻ, lại như lưỡi dao cứa vào tim gan người lớn.

Tô Vân Nhiễu đến giờ vẫn còn nhớ, đêm hôm ấy, cô mẫu ôm chặt hai huynh muội vào lòng mà khóc đến đứt từng đoạn ruột.

Sáng sớm hôm sau, bà thậm chí bỏ luôn việc giết heo, xách chày vọt tới nhà mấy mụ hàng xóm lắm điều, suýt nữa xé rách miệng bọn họ!

Nghĩ đến chuyện cũ, Tô Vân Nhiễu buồn rầu nói:
“Từ nay về sau ta nhất định không về nhà vào nửa đêm nữa.”

Lưu Văn Hiên thản nhiên hỏi:
“Vậy nửa đêm không về nhà, ngươi định đi đâu?”

Tô Vân Nhiễu lập tức xua tay giải thích:
“Không phải! Ta không có ý đó! Ý ta là—”

Lưu Trấn Hải ngắt lời, giọng điệu dửng dưng:
“Được rồi, chuyện bé tí thế này có gì đâu mà xoắn? Về trễ một chút thì sao chứ, chẳng lẽ về trễ là không cho mở cửa à?”

Lưu Văn Anh cũng tiếp lời:
“Nói đi cũng phải nói lại, tất cả đều tại Tam Lang lớn lên quá đẹp! Nếu hắn xấu như Tưởng Nhị Cẩu thì nửa đêm ra đường cũng chẳng ai thèm để ý, đâu cần người đón!”

Lưu Trấn Hải phản bác:
“Lớn lên đẹp không phải lỗi của hắn. Vấn đề là phải luyện chút công phu phòng thân, Tam Lang lười quá, lại sợ khổ.”

Lưu Văn Anh lắc đầu:
“Tam Lang chịu khổ được chứ! Nhớ hồi nhỏ hắn còn luyện ép chân, kéo giãn eo đó thôi! Chỉ là hắn không có thiên phú học võ, cầm đao còn suýt tự chém vào chân.”

Hai người tranh luận một hồi, cuối cùng tổng kết lại một câu:
“Có nhan sắc, eo mềm, chân dài dễ bị đẩy ngã, tối về nhà muộn thì vẫn phải có người đón!”