Mưu Tính Đã Lâu

Chương 10

20

Tôi dồn hết tâm trí vào việc học. Điểm thi đại học của tôi không tệ, lại còn chọn đúng chuyên ngành thế mạnh của Đại học A. Sau này tốt nghiệp, chắc chắn sẽ tìm được một công việc ổn định.

Tôi xuất thân từ một gia đình bình thường ở thành phố B, bố mẹ chỉ là những người làm công ăn lương. Gia cảnh không khá giả, cũng chẳng có người thân quyền thế để trải đường. Vì thế, tôi tự vạch ra kế hoạch cho đời mình rất rõ ràng: Cứ bước đi từng bước một, tự dùng năng lực của mình để nuôi sống bản thân là quá đủ rồi.

Tan học tiết cuối, tôi vừa bước ra khỏi giảng đường thì một bóng dáng cao lớn, vững chãi bỗng chắn ngang đường tôi.

Thẩm Mặc mặc chiếc áo khoác gió màu đen, đứng trước mặt tôi. Gương mặt lạnh lùng, sắc nét ấy thật sự quá đỗi nổi bật.

"Niệm Niệm..."

Nhìn thấy Thẩm Mặc, tôi sững sờ: "Anh Thẩm Mặc, có... có chuyện gì không ạ?"

"Nói chuyện với anh một chút."

Thẩm Mặc đưa tôi về biệt thự. Trong phòng khách, chúng tôi ngồi cạnh nhau trên ghế sofa. Từ lúc nãy đến giờ, tim tôi cứ đập thình thịch. Tôi đã nghĩ mình và anh sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại, không ngờ anh lại chủ động tìm đến tận nơi.

"Niệm Niệm, chuyện đêm đó..."

"Anh yên tâm đi ạ, anh Thẩm Mặc. Em là người trưởng thành, có thể chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Em say rượu, đó là do em chủ động, không liên quan gì đến anh cả. Em sẽ không dây dưa, cũng không bao giờ kể chuyện này cho người khác đâu."

"Anh không có ý đó..."

"Vậy anh..."

Thẩm Mặc ngập ngừng hai giây: "Anh lớn tuổi hơn em, tư tưởng cũng tương đối bảo thủ."

"Đã xảy ra quan hệ, thì anh nên có trách nhiệm với em."

Nghe câu này, tôi kinh ngạc: "Nhưng em là bạn gái cũ của em trai anh mà! Anh lấy tư cách gì để chịu trách nhiệm với em chứ?"

"Hai người đã chia tay rồi, đúng không?"

"..."

"Thẩm Dịch đã nói với anh từ lâu rồi."

Thẩm Dịch từng kể với tôi rằng bố mẹ anh ấy rất bận nên từ nhỏ đến lớn đều là một tay Thẩm Mặc chăm sóc anh ấy. Thế nên, hơn ai hết Thẩm Mặc luôn biết tất cả mọi thứ về Thẩm Dịch+.

"Ngu Niệm Niệm, chúng ta hẹn hò đi."

Thẩm Mặc nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.

"Anh Thẩm Mặc, anh... anh nghiêm túc đấy à?"

"Em thấy anh giống người hay nói đùa lắm sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"..."

"Em đang lo lắng về thái độ của Thẩm Dịch à?"

Tôi sững người, không biết đáp lại thế nào.

"Là Thẩm Dịch có lỗi với em trước, em không cần phải cảm thấy tội lỗi đâu."

Dù anh nói vậy, nhưng đầu óc tôi vẫn không thể xoay chuyển kịp: "Đêm đó, anh không phải đã nói là..."

"Nếu người em thích là anh thì tốt biết mấy."

"Em..."

"Anh cũng đã cho em câu trả lời rồi đó."

"Vậy thì thích anh đi, Niệm Niệm."

Thẩm Mặc nhìn tôi, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ thâm tình. Tim tôi đập nhanh như thể đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc. Mọi chuyện đến quá nhanh, chẳng hề có chút chuẩn bị nào khiến não bộ tôi hoàn toàn đình trệ.

"Em... để em về suy nghĩ đã ạ."

"Được."

21

Mọi thứ cứ như đang nằm mơ vậy.

Một tuần sau, tôi và Thẩm Mặc chính thức bên nhau. Tuy sự kết nối này có chút nhanh, nhưng... đó là Thẩm Mặc cơ mà! Là đóa sen trắng nở trên đỉnh núi tuyết, là hình tượng tựa thần linh trong lòng tôi. Anh ấy nói muốn hẹn hò với tôi, nếu tôi không đồng ý thì chẳng phải là làm kiêu quá mức sao?

Khi biết tôi và Thẩm Mặc qua lại, Thẩm Dịch thật sự không giữ được bình tĩnh.

"Người em ngủ cùng, lại là anh trai tôi á?"

Số nhà 25

Thế giới quan của Thẩm Dịch bị chấn động dữ dội.

Tôi cười cười: "Anh không nhân, tôi không nghĩa."

Thẩm Dịch: "..."

"Thôi, gọi một tiếng chị dâu nghe xem nào."

"..."

Thẩm Dịch dọn ra ngoài ở. Anh ấy chia tay với tôi, lại còn bị Giang Kha lật lọng, hiện tại đúng là một con cún độc thân, đáng thương vô cùng. Tôi và Thẩm Mặc cứ thường xuyên ân ái trước mặt anh ấy, hỏi sao anh ấy chịu nổi?

"Thẩm Mặc, chúng ta đối xử với Thẩm Dịch như vậy, có phải là quá đáng không?"