Với Thẩm Dịch, trong lòng tôi chứa đựng một nỗi oán hận khổng lồ. Sao tôi có thể cam tâm vừa làm lốp dự phòng, lại vừa là người bị vứt bỏ chứ? Tôi đáng thương biết bao!
Thế là, tôi ra tay trước.
"Chúng ta chia tay đi."
"Thẩm Dịch, em không yêu anh nữa, em đã ngủ với người khác rồi."
Nghe câu nói của tôi, trên mặt Thẩm Dịch hiện lên vẻ chấn động. Mọi thứ xảy ra quá bất ngờ. Anh ấy không hề dự đoán trước được, nhưng cũng có thể hiểu được.
Dù sao thì ngay cả chính tôi cũng không ngờ rằng hiệu suất của mình lại cao đến thế.
Chỉ trong một đêm, chấp nhận thực tế bị bạn trai vứt bỏ, đồng thời ngủ luôn với anh trai của bạn trai.
Giờ đây, tôi còn dựa vào đó để chủ động chia tay.
"Niệm Niệm, em..."
Tôi ngắt lời Thẩm Dịch: "Anh không cần phải kinh ngạc như thế, cũng không cần chỉ trích em."
"Chuyện của anh và Giang Kha, em biết hết rồi."
"Anh chỉ coi em là vật thay thế cho cô ấy thôi đúng không? Giờ cô ấy quay lại, anh cũng đã tính đường vứt bỏ em rồi, đúng không?"
"Em đã từng yêu anh một cách chân thành và thuần khiết và anh cũng là mối tình đầu của em."
"Nhưng khi sự thất vọng đã đủ đầy, em cũng sẽ chủ động buông tay."
"Từ nay, chúng ta sòng phẳng. Đôi bên đều không còn trong sạch gì cả, nên chẳng cần phải nợ nần nhau."
Thẩm Dịch lặng lẽ nhìn tôi.
Thần sắc trong mắt anh ấy biến đổi liên tục, từ kinh ngạc ban đầu, đến hối hận, đến mất mát, rồi cuối cùng tĩnh lặng.
"Anh xin lỗi, Niệm Niệm."
"Chuyện của Giang Kha, là anh có lỗi với em."
17
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Số nhà 25
Sau khi làm rõ mọi chuyện với Thẩm Dịch, tôi quay về trường.
Trong lòng nhẹ nhõm đến lạ, cảm giác như hòn đá đè nặng bấy lâu nay cuối cùng đã được trút bỏ. Nhưng mỗi khi nghĩ đến Thẩm Mặc, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi lại không tự chủ được mà chua xót.
Tôi nghĩ, có lẽ mình đã thật sự thích anh ấy rồi.
Mặc dù việc xảy ra đêm đó là do men rượu và tâm lý muốn trả đũa Thẩm Dịch, nhưng tôi hiểu rõ, nếu không có chút tình cảm nào với Thẩm Mặc, tôi tuyệt đối không thể làm đến bước cuối cùng.
Nhưng trong mắt Thẩm Mặc, tôi là gì đây?
Tôi là bạn gái cũ của em trai anh, và anh đã xảy ra chuyện đó với tôi.
Ngay cả khi tôi đã chia tay Thẩm Dịch, với tính cách của Thẩm Mặc, có lẽ anh cũng sẽ giống như sau đêm đầu tiên, xóa sạch mọi dấu vết mà không để lại bất cứ thứ gì. Anh là người coi trọng đại cục, chín chắn, bình tĩnh và am hiểu sự đời. Anh sẽ không vì một phút say rượu ngoài ý muốn mà dây dưa gì với tôi.
18
Những ngày sau đó, tôi không nhận được bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Thẩm Mặc.
Tôi đoán mình đã đúng.
Đêm đó đối với anh chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt. Anh chọn cách xử lý lạnh nhạt, gạt bỏ tất cả dấu vết.
Vậy cũng tốt.
Những rung động vừa mới chớm nở, cũng có thể bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước. Anh là đóa hoa cao lãnh mà tôi chẳng thể với tới. Còn tôi, chỉ là một kẻ tầm thường đang vất vả mưu sinh. Không ai làm phiền ai, cũng coi như là sự giải thoát cho cả hai.
19
Chuyện của Thẩm Dịch và Giang Kha, tôi cũng nghe phong phanh được vài điều.
Tôi cứ tưởng chia tay tôi xong, Thẩm Dịch sẽ đạt được ý nguyện mà nên duyên với Giang Kha. Nào ngờ, Thẩm Dịch không muốn, mà Giang Kha cũng chẳng đoái hoài.
Họ không ở bên nhau.
Giang Kha không hề thực sự thích Thẩm Dịch đến mức muốn gắn bó. Cô ấy chỉ vì khó chịu khi thấy tôi xuất hiện nên mới muốn phá hoại. Cô ấy vốn đã quen với việc Thẩm Dịch chạy theo mình, quen với cảm giác ưu việt khi thấy anh ấy chỉ nhìn về phía mình. Nhưng khi bên cạnh Thẩm Dịch không còn người khác, cô ấy lại chẳng thèm bận tâm đến nữa.
Thú thật, tôi thấy Thẩm Dịch khá đáng thương. Nhưng những chuyện đó giờ đã chẳng còn liên quan đến tôi nữa. Tự làm tự chịu thôi.
Thế là, tôi ra tay trước.
"Chúng ta chia tay đi."
"Thẩm Dịch, em không yêu anh nữa, em đã ngủ với người khác rồi."
Nghe câu nói của tôi, trên mặt Thẩm Dịch hiện lên vẻ chấn động. Mọi thứ xảy ra quá bất ngờ. Anh ấy không hề dự đoán trước được, nhưng cũng có thể hiểu được.
Dù sao thì ngay cả chính tôi cũng không ngờ rằng hiệu suất của mình lại cao đến thế.
Chỉ trong một đêm, chấp nhận thực tế bị bạn trai vứt bỏ, đồng thời ngủ luôn với anh trai của bạn trai.
Giờ đây, tôi còn dựa vào đó để chủ động chia tay.
"Niệm Niệm, em..."
Tôi ngắt lời Thẩm Dịch: "Anh không cần phải kinh ngạc như thế, cũng không cần chỉ trích em."
"Chuyện của anh và Giang Kha, em biết hết rồi."
"Anh chỉ coi em là vật thay thế cho cô ấy thôi đúng không? Giờ cô ấy quay lại, anh cũng đã tính đường vứt bỏ em rồi, đúng không?"
"Em đã từng yêu anh một cách chân thành và thuần khiết và anh cũng là mối tình đầu của em."
"Nhưng khi sự thất vọng đã đủ đầy, em cũng sẽ chủ động buông tay."
"Từ nay, chúng ta sòng phẳng. Đôi bên đều không còn trong sạch gì cả, nên chẳng cần phải nợ nần nhau."
Thẩm Dịch lặng lẽ nhìn tôi.
Thần sắc trong mắt anh ấy biến đổi liên tục, từ kinh ngạc ban đầu, đến hối hận, đến mất mát, rồi cuối cùng tĩnh lặng.
"Anh xin lỗi, Niệm Niệm."
"Chuyện của Giang Kha, là anh có lỗi với em."
17
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Số nhà 25
Sau khi làm rõ mọi chuyện với Thẩm Dịch, tôi quay về trường.
Trong lòng nhẹ nhõm đến lạ, cảm giác như hòn đá đè nặng bấy lâu nay cuối cùng đã được trút bỏ. Nhưng mỗi khi nghĩ đến Thẩm Mặc, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi lại không tự chủ được mà chua xót.
Tôi nghĩ, có lẽ mình đã thật sự thích anh ấy rồi.
Mặc dù việc xảy ra đêm đó là do men rượu và tâm lý muốn trả đũa Thẩm Dịch, nhưng tôi hiểu rõ, nếu không có chút tình cảm nào với Thẩm Mặc, tôi tuyệt đối không thể làm đến bước cuối cùng.
Nhưng trong mắt Thẩm Mặc, tôi là gì đây?
Tôi là bạn gái cũ của em trai anh, và anh đã xảy ra chuyện đó với tôi.
Ngay cả khi tôi đã chia tay Thẩm Dịch, với tính cách của Thẩm Mặc, có lẽ anh cũng sẽ giống như sau đêm đầu tiên, xóa sạch mọi dấu vết mà không để lại bất cứ thứ gì. Anh là người coi trọng đại cục, chín chắn, bình tĩnh và am hiểu sự đời. Anh sẽ không vì một phút say rượu ngoài ý muốn mà dây dưa gì với tôi.
18
Những ngày sau đó, tôi không nhận được bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Thẩm Mặc.
Tôi đoán mình đã đúng.
Đêm đó đối với anh chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt. Anh chọn cách xử lý lạnh nhạt, gạt bỏ tất cả dấu vết.
Vậy cũng tốt.
Những rung động vừa mới chớm nở, cũng có thể bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước. Anh là đóa hoa cao lãnh mà tôi chẳng thể với tới. Còn tôi, chỉ là một kẻ tầm thường đang vất vả mưu sinh. Không ai làm phiền ai, cũng coi như là sự giải thoát cho cả hai.
19
Chuyện của Thẩm Dịch và Giang Kha, tôi cũng nghe phong phanh được vài điều.
Tôi cứ tưởng chia tay tôi xong, Thẩm Dịch sẽ đạt được ý nguyện mà nên duyên với Giang Kha. Nào ngờ, Thẩm Dịch không muốn, mà Giang Kha cũng chẳng đoái hoài.
Họ không ở bên nhau.
Giang Kha không hề thực sự thích Thẩm Dịch đến mức muốn gắn bó. Cô ấy chỉ vì khó chịu khi thấy tôi xuất hiện nên mới muốn phá hoại. Cô ấy vốn đã quen với việc Thẩm Dịch chạy theo mình, quen với cảm giác ưu việt khi thấy anh ấy chỉ nhìn về phía mình. Nhưng khi bên cạnh Thẩm Dịch không còn người khác, cô ấy lại chẳng thèm bận tâm đến nữa.
Thú thật, tôi thấy Thẩm Dịch khá đáng thương. Nhưng những chuyện đó giờ đã chẳng còn liên quan đến tôi nữa. Tự làm tự chịu thôi.