Ánh trăng sáng hằng mong ước không đuổi tới tay, bạn gái cũ vừa chia tay quay đầu đã trở thành bạn gái của anh trai mình. Anh ta không những chẳng làm gì được, mà còn phải liên tục ăn "cơm ch.ó".
Thẩm Mặc cưng chiều hôn tôi một cái: "Đó là do nó tự chuốc lấy."
Rất tốt. Đợi đến lúc kết hôn, Thẩm Dịch sẽ làm phù rể cho Thẩm Mặc, tôi nhất định sẽ bắt người em chồng này phải gọi tôi là chị dâu trước mặt mọi người.
Sảng khoái thật!
22
Đúng ngày sinh nhật 20 tuổi, Thẩm Mặc nắm tay tôi đến cục dân chính đăng ký kết hôn.
Đêm tân hôn, nhớ lại những lời Thẩm Mặc nói vào đêm đầu tiên, tôi cứ thấy có chỗ nào đó không ổn. Lúc đó anh ấy hơi say, còn nói cứ tưởng là đang mơ.
Đó là giấc mơ gì? Xuân mộng à? Đàn ông mơ thấy xuân mộng thì không lạ, nhưng... đối tượng là tôi sao?
Tôi hỏi Thẩm Mặc: "Trước đây anh nói, đêm đó anh tưởng là đang mơ. Thẩm Mặc, anh mơ thấy xuân mộng, là mơ thấy em sao? Hay là người phụ nữ khác?"
Thẩm Mặc nhìn tôi, biểu cảm nghiêm túc: "Là em."
"Lúc nào cũng là em."
Tôi ngạc nhiên: "Vậy nên trước đó anh đã..."
"Niệm Niệm, anh không phải là bậc quân t.ử gì đâu."
"Đối với em, anh là kẻ đã có mưu đồ từ lâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngoại truyện: Góc nhìn của nam chính
Lần đầu tiên nhìn thấy bạn gái nhỏ của Thẩm Dịch là lúc anh ấy vừa đỗ đại học. Thẩm Dịch bảo bạn gái cảm thấy anh ấy là thiếu gia nhà giàu, khoảng cách hai người quá lớn nên không chắc có nên quen nhau không, nhờ tôi nghĩ cách giúp.
Sau đó, tôi mời hai đứa đi ăn.
Một cô bé trắng trẻo sạch sẽ, cao hơn 1m6 một chút, gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn. Cười lên có hai lúm đồng tiền, xinh đẹp và linh động. Lần đầu gặp tôi, Niệm Niệm rất căng thẳng, cứ nép bên cạnh Thẩm Dịch, cơm cũng chẳng dám ăn.
Tôi nghĩ, vốn dĩ mình lớn tuổi hơn hai đứa, lại vì tính chất công việc nên lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh tanh, chắc là dọa cô bé sợ rồi. Thế là tôi chủ động trò chuyện đời thường để làm dịu bầu không khí, còn nói với cô bé rằng nếu Thẩm Dịch có điểm nào không tốt, cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp cô bé dạy dỗ nó.
Số nhà 25
Sau bữa ăn đó, trên mặt Niệm Niệm cuối cùng cũng có nụ cười. Không biết tại sao, nhìn cô bé cười, bản thân tôi cũng thấy vui.
Về nhà, Thẩm Dịch bảo Niệm Niệm đã đồng ý tiếp tục quen nhau, còn nói muốn cảm ơn tôi. Tôi hỏi vì sao.
Thẩm Dịch trả lời: "Niệm Niệm nói, thấy anh trai nhìn thì lạnh lùng nhưng thực tế lại rất dễ gần, lòng dạ cũng tốt. Nếu anh trai em là người như vậy, thì chắc nhà em cũng không phải hạng người hợm hĩnh coi trọng tiền bạc. Thế nên cô ấy mới đồng ý nghiêm túc qua lại với em."
Nghe xong, tôi không tự chủ được mà bật cười. Trái tim cô bé này, thật thuần khiết và đáng yêu.
Sau khi Thẩm Dịch vào đại học, thằng nhóc đó và Niệm Niệm bắt đầu yêu xa. Niệm Niệm vẫn còn học lớp 12 nên việc học nặng nề.
"Muốn để Niệm Niệm đỗ đại học A và ở bên cạnh em, thì ngày thường bớt làm phiền người ta đi để em ấy tập trung ôn thi, hiểu chưa?" Tôi dặn dò, và Thẩm Dịch cũng đã hứa với tôi.
Mấy lần nghỉ lễ, thằng nhóc cứ nài nỉ cầu xin tôi sắp xếp lịch trình, đưa hai đứa đi du lịch. Áp lực học tập lớp 12 rất lớn, được thư giãn cũng tốt, cộng thêm việc cặp đôi nhỏ phải yêu xa, chớp được cơ hội là muốn ở bên nhau. Thế là tôi đồng ý. Đặt vé máy bay, khách sạn, lịch trình, hướng dẫn viên... tất cả đều do tôi lo liệu chu đáo, chỉ mong hai đứa được vui vẻ.
Thằng nhóc Thẩm Dịch này, có bạn gái là như con công xòe đuôi, cứ vài ba hôm lại gửi cho tôi ảnh chụp chung của nó và Niệm Niệm. Ban đầu tôi chỉ mỉm cười bỏ qua, nhưng về sau, nhìn thấy Niệm Niệm ôm cổ Thẩm Dịch, thân mật hôn nó, tôi lại cảm thấy có chút khó chịu. Thằng nhóc này, phúc khí tốt thật đấy.
Thẩm Mặc cưng chiều hôn tôi một cái: "Đó là do nó tự chuốc lấy."
Rất tốt. Đợi đến lúc kết hôn, Thẩm Dịch sẽ làm phù rể cho Thẩm Mặc, tôi nhất định sẽ bắt người em chồng này phải gọi tôi là chị dâu trước mặt mọi người.
Sảng khoái thật!
22
Đúng ngày sinh nhật 20 tuổi, Thẩm Mặc nắm tay tôi đến cục dân chính đăng ký kết hôn.
Đêm tân hôn, nhớ lại những lời Thẩm Mặc nói vào đêm đầu tiên, tôi cứ thấy có chỗ nào đó không ổn. Lúc đó anh ấy hơi say, còn nói cứ tưởng là đang mơ.
Đó là giấc mơ gì? Xuân mộng à? Đàn ông mơ thấy xuân mộng thì không lạ, nhưng... đối tượng là tôi sao?
Tôi hỏi Thẩm Mặc: "Trước đây anh nói, đêm đó anh tưởng là đang mơ. Thẩm Mặc, anh mơ thấy xuân mộng, là mơ thấy em sao? Hay là người phụ nữ khác?"
Thẩm Mặc nhìn tôi, biểu cảm nghiêm túc: "Là em."
"Lúc nào cũng là em."
Tôi ngạc nhiên: "Vậy nên trước đó anh đã..."
"Niệm Niệm, anh không phải là bậc quân t.ử gì đâu."
"Đối với em, anh là kẻ đã có mưu đồ từ lâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngoại truyện: Góc nhìn của nam chính
Lần đầu tiên nhìn thấy bạn gái nhỏ của Thẩm Dịch là lúc anh ấy vừa đỗ đại học. Thẩm Dịch bảo bạn gái cảm thấy anh ấy là thiếu gia nhà giàu, khoảng cách hai người quá lớn nên không chắc có nên quen nhau không, nhờ tôi nghĩ cách giúp.
Sau đó, tôi mời hai đứa đi ăn.
Một cô bé trắng trẻo sạch sẽ, cao hơn 1m6 một chút, gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn. Cười lên có hai lúm đồng tiền, xinh đẹp và linh động. Lần đầu gặp tôi, Niệm Niệm rất căng thẳng, cứ nép bên cạnh Thẩm Dịch, cơm cũng chẳng dám ăn.
Tôi nghĩ, vốn dĩ mình lớn tuổi hơn hai đứa, lại vì tính chất công việc nên lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh tanh, chắc là dọa cô bé sợ rồi. Thế là tôi chủ động trò chuyện đời thường để làm dịu bầu không khí, còn nói với cô bé rằng nếu Thẩm Dịch có điểm nào không tốt, cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp cô bé dạy dỗ nó.
Số nhà 25
Sau bữa ăn đó, trên mặt Niệm Niệm cuối cùng cũng có nụ cười. Không biết tại sao, nhìn cô bé cười, bản thân tôi cũng thấy vui.
Về nhà, Thẩm Dịch bảo Niệm Niệm đã đồng ý tiếp tục quen nhau, còn nói muốn cảm ơn tôi. Tôi hỏi vì sao.
Thẩm Dịch trả lời: "Niệm Niệm nói, thấy anh trai nhìn thì lạnh lùng nhưng thực tế lại rất dễ gần, lòng dạ cũng tốt. Nếu anh trai em là người như vậy, thì chắc nhà em cũng không phải hạng người hợm hĩnh coi trọng tiền bạc. Thế nên cô ấy mới đồng ý nghiêm túc qua lại với em."
Nghe xong, tôi không tự chủ được mà bật cười. Trái tim cô bé này, thật thuần khiết và đáng yêu.
Sau khi Thẩm Dịch vào đại học, thằng nhóc đó và Niệm Niệm bắt đầu yêu xa. Niệm Niệm vẫn còn học lớp 12 nên việc học nặng nề.
"Muốn để Niệm Niệm đỗ đại học A và ở bên cạnh em, thì ngày thường bớt làm phiền người ta đi để em ấy tập trung ôn thi, hiểu chưa?" Tôi dặn dò, và Thẩm Dịch cũng đã hứa với tôi.
Mấy lần nghỉ lễ, thằng nhóc cứ nài nỉ cầu xin tôi sắp xếp lịch trình, đưa hai đứa đi du lịch. Áp lực học tập lớp 12 rất lớn, được thư giãn cũng tốt, cộng thêm việc cặp đôi nhỏ phải yêu xa, chớp được cơ hội là muốn ở bên nhau. Thế là tôi đồng ý. Đặt vé máy bay, khách sạn, lịch trình, hướng dẫn viên... tất cả đều do tôi lo liệu chu đáo, chỉ mong hai đứa được vui vẻ.
Thằng nhóc Thẩm Dịch này, có bạn gái là như con công xòe đuôi, cứ vài ba hôm lại gửi cho tôi ảnh chụp chung của nó và Niệm Niệm. Ban đầu tôi chỉ mỉm cười bỏ qua, nhưng về sau, nhìn thấy Niệm Niệm ôm cổ Thẩm Dịch, thân mật hôn nó, tôi lại cảm thấy có chút khó chịu. Thằng nhóc này, phúc khí tốt thật đấy.