Giảng liền hai tiết buổi chiều xong, cổ họng cô khô khốc.
Bữa tối, Khổng Đa Lị mua ở căn tin trường một phần măng xé nộm, một phần đậu Hà Lan xào nhạt và một bát chè đậu xanh hạt sen bách hợp. Hạt sen với bách hợp thì lèo tèo vài hạt, nhưng đậu xanh thì nhiều vô kể.
Ăn xong, cô về văn phòng chấm bài thì thấy trên bàn có ba quả vải và một viên socola đen đã hơi ch** n**c đến biến dạng, khỏi đoán cũng biết là của cô cậu học trò nào đó để lại. Cô bóc một quả vải ăn trước rồi mới chuyên tâm chấm bài.
Chấm bài hơn nửa tiếng đồng hồ, cô dọn dẹp lại mặt bàn rồi tưới nước cho mấy chậu cây xanh. Lúc này, người trong văn phòng ai đến giờ tan làm thì đã tan làm, ai phải trực tự học buổi tối thì đã đi gác lớp, chỉ còn lại một mình Khổng Đa Lị… Cô đang đợi buổi kèm bài một kèm một sau tám giờ tối.
Tưới cây xong, cô bắt đầu tập Bát đoạn cẩm [1]. Tập xong, cô ngồi lại vào ghế làm việc, vừa mở điện thoại lên lướt thì thấy ngay bài đăng trên vòng bạn bè của Triệu Tồn Anh. Đó là một chùm ảnh chín tấm: ba tấm hàng trên là cảnh Đường Bảo đang chơi đùa cùng một chú chó Phốc Sóc nhỏ, ba tấm hàng giữa là ảnh chụp chung của hai bố con, còn ba tấm hàng dưới là ráng chiều lúc hoàng hôn.
…
Rõ ràng trình độ chụp ảnh của anh đã qua trường lớp rèn giũa, từ con người đến cảnh vật đều sống động, hữu tình. Nhưng… cô cảm thấy mỗi bối cảnh chỉ cần đăng một tấm, tổng cộng ba tấm là quá đủ rồi. Cô thật sự không hiểu tại sao một bối cảnh lại phải đăng tới ba bức ảnh, trong khi mỗi bức chỉ khác biệt ở vài chi tiết vụn vặt, ai lại rảnh rỗi mở từng tấm lên mà soi cho kỹ chứ?
Có lẽ do bản thân còn hạn hẹp vốn sống, lại thiếu hụt sự trải nghiệm về mặt tình cảm này, nên cô cũng dễ dàng thấu hiểu cho nỗi lòng của một ông bố bỉm sữa. Nghĩ vậy, cô bèn thả tim và để lại bình luận: Hai bố con anh nhìn giống nhau quá nhỉ.
Ngay sau đó, men theo dấu vết tương tác của anh, cô mò ra kênh video cá nhân của người đàn ông này. Xem xong đoạn video dài chừng hai phút, cô lại tiện tay thả cho anh một cái tim nho nhỏ.
Làm xong xuôi mọi việc, cô định lấy sách ra đọc giải khuây một lát thì nhận được điện thoại của Triệu Tồn Anh. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã đi thẳng vào vấn đề: “Đường Bảo giống tôi ở chỗ nào vậy?”
…
Khổng Đa Lị cố gắng lục lọi trí nhớ. Màu da thì giống nhau, đều ngả màu lúa mì khỏe khoắn, nhưng đây có vẻ chẳng phải là ưu điểm gì khiến người ta bùi tai; dáng mắt cũng giống nhau, đều thuộc kiểu mắt hoa đào thon dài khá hiếm gặp. Kiểu mắt này mỗi khi chăm chú nhìn ai sẽ toát lên vẻ đa tình, mồm miệng chỉ cần nói ba phần thì ánh mắt đã dư sức truyền tải tới bảy phần. Ngặt nỗi khuôn mặt Đường Bảo lại phúng phính quá, hễ cười lên là hai mắt híp tịt lại, thành ra hoàn toàn che lấp mất lợi thế của dáng mắt này. Hiển nhiên, đây cũng chẳng phải là điểm có thể lôi ra để khen ngợi.
Cầm điện thoại nghĩ ngợi hồi lâu, cô mới chậm rãi đáp: “Nếu xét chi tiết ngũ quan thì khó mà chỉ ra Đường Bảo giống anh ở điểm nào nhất, nhưng từng cái nhíu mày, từng nụ cười của con bé lại mang đậm dáng dấp của anh. Thứ nhất, con bé là người nghĩ sao nói vậy, những lời thốt ra khỏi miệng hoàn toàn đồng nhất với biểu cảm trên gương mặt. Trong văn học, cảnh giới biểu đạt sâu xa này được gọi là Ngôn biểu vu tâm, dật biểu vu tình (Lời nói bộc lộ tâm can, tình cảm tràn ngập ra ngoài).”
“Phân tích sâu hơn một chút, đây chính là sự bộc lộ cốt lõi tính cách ra bên ngoài. Điều đó chứng tỏ Đường Bảo là một đứa trẻ vô tư lự, tâm hồn có đủ trong sáng thì khuôn mặt mới không gợn chút giấu giếm. Có một câu nói với ý nghĩa trái ngược hoàn toàn, đó là Vạn sự tàng vu tâm nhi bất biểu vu tình (Vạn sự giấu kín trong lòng chứ không bộc lộ ra mặt). Nếu một đứa trẻ lúc nào cũng mang tâm sự chất chứa trong lòng, chứng tỏ em ấy thiếu vắng cảm giác an toàn và sự tin tưởng đối với môi trường xung quanh.”
“Ngược lại, sự đồng nhất giữa cảm xúc và lời nói của Đường Bảo lại khẳng định rằng con bé hiện đang rất hạnh phúc, và sau này khi trưởng thành, tính cách ấy cũng sẽ giúp con bé dễ dàng tìm được niềm vui cho riêng mình. Dù có vấp ngã hay chán nản thì đó cũng chỉ là những cảm xúc thoáng qua. Bởi lẽ, từ nhỏ con bé đã được bao bọc trong một lớp vỏ an toàn vô cùng vững chắc, con bé dư sức và có thừa bản lĩnh để tự nắm bắt hạnh phúc.”
Ở đầu dây bên kia, Triệu Tồn Anh nghe mà sững sờ. Đây quả thực là những lời nhận xét êm tai, tinh tế và thấu tình đạt lý nhất mà anh từng được nghe. Là một người làm cha, bỗng dưng anh như giác ngộ ra ẩn ý đằng sau câu nói của Đường Bảo hôm ngắm ráng chiều, khi con bé bảo rằng trong lòng mình vừa có một chú cún con lông xù chui tọt vào.
Thấy đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, Khổng Đa Lị lên tiếng: “Alo? Anh có đang nghe không đấy?”
Triệu Tồn Anh chân thành đáp: “Thật ngưỡng mộ học trò của cô.”
Khổng Đa Lị ngơ ngác: “Ngưỡng mộ chuyện gì?”
Triệu Tồn Anh nói: “Ngưỡng mộ vì các em ấy được học một người giáo viên như cô.”
Khổng Đa Lị mỉm cười đáp lại: “Cảm ơn anh.”
…
Khổng Chí Nguyện tới khu điều trị làm việc đã được một tuần. Nhìn chung mọi thứ đều ổn thỏa. Mệt thì chắc chắn là mệt rồi, nhưng nghề hộ lý vốn dĩ là lấy sức trâu đổi bát cơm mà. Có lẽ vì lợi thế là nam giới, cộng thêm mác blogger sở hữu lượng người theo dõi nhất định trong mảng chăm sóc người cao tuổi, nhờ vô vàn lớp vỏ bọc kinh nghiệm ấy mà giờ đây ông đã trở thành hộ lý vàng đắt sô nhất khu điều trị.
Làm việc mười hai tiếng mỗi ngày từ bảy giờ sáng đến bảy giờ tối, trừ đi tiền chiết khấu cho trạm y tá, ông bỏ túi 190 tệ tiền công và 30 tệ phụ cấp ăn uống. Tiền nong được thanh toán theo từng đơn hàng như đã thỏa thuận trong hợp đồng. Giả sử có bệnh nhân chỉ thuê hộ lý trong ba ngày, thì sau khi kết thúc chuỗi ngày phục vụ đó, trạm y tá sẽ tất toán tiền công cho ông.
Trạm y tá toàn xếp cho ông những ca chăm sóc một kèm một, chủ yếu là phục vụ bệnh nhân ở khu phòng bệnh yêu cầu và phòng đơn. Hầu hết những người đủ điều kiện nằm ở đây đều chẳng mấy bận tâm đến tiền thuê hộ lý, đổi lại, yêu cầu chăm sóc của họ cũng khắt khe hơn hẳn. Chẳng hạn, một số người sẽ yêu cầu được đưa xuống sân đi dạo giải khuây, và mỗi lần đi dạo không được dưới hai mươi phút.
Trớ trêu thay, phần lớn bệnh nhân đưa ra yêu cầu này lại là những người đã mất đi khả năng vận động. Nếu vóc dáng bệnh nhân to khỏe, nặng trên 75kg [2], thì bắt buộc phải có một hộ lý lực lưỡng bế họ lên xe lăn. Mỗi ngày bế lên đặt xuống hai vòng như thế quả thực ngốn không ít sức lực.
Thế nên, để tránh rủi ro trật khớp lưng, Khổng Chí Nguyện luôn phải khởi động giãn cơ thật kỹ trước mỗi lần bế người bệnh. Vốn dĩ lực lượng hộ lý nam đã neo người, người trẻ nhất bét ra cũng đã ngoài bốn mươi. Nhỡ may trong lúc bế bệnh nhân mà bị bong gân cụp lưng… thì đúng là lỗ nặng.
Sự thật thà của Khổng Chí Nguyện nằm ở chỗ: hễ bệnh nhân có nhã hứng xuống sân và được sự đồng ý của y tá phụ trách, ông sẽ luôn dốc sức chiều lòng. Còn những gã hộ lý nam khác, dù lúc nhận việc luôn mồm hứa hẹn sẽ đưa bệnh nhân đi dạo, nhưng đến khi vào việc, hễ bệnh nhân mở lời là y như rằng họ lại giở bài thoái thác. Không cớ kẹt thang máy thì cũng vin vào nhiệt độ ngoài trời quá cao, hoặc lôi y tá ra bảo phải nằm nghỉ ngơi tại giường để từ chối.
Đưa bệnh nhân đi dạo quả thực rất vất vả và tốn thời gian. Nội cái việc chờ thang máy lên xuống thôi cũng ngót nghét cả chục, hai chục phút. Xe lăn cồng kềnh choán nhiều diện tích, đi thang máy chở khách thì phải cậy vào vận may, thang máy khu phẫu thuật bị cấm, thang máy vận chuyển vật tư y tế cũng miễn vào. Lựa chọn duy nhất là đợi thang máy chuyên dụng dành cho nhân viên y tế. Ấy vậy mà, nếu thấy y bác sĩ bên trong đông đúc, ông lại phải dẹp sang một bên nhường chỗ cho họ đi trước giải quyết công việc.
Trong suốt một tuần làm việc đầu tiên, việc đưa người bệnh xuống sân dạo mát chính là chướng ngại vật khó nhằn nhất đối với Khổng Chí Nguyện. Có những hôm đợi thang máy rã rời quá, bệnh nhân hoặc người nhà nản lòng, đành phải ngậm ngùi quay về phòng bệnh.
Lần đầu tiên Khổng Chí Nguyện chạm mặt Triệu Tồn Anh chính là ở chiếc thang máy chuyên dụng này. Chạng vạng hôm đó, khi ông đẩy bệnh nhân chuẩn bị về phòng thì bên trong thang máy đã chật kín người. Dẫu biết chỉ cần mọi người chịu khó nép sát vào nhau một chút là ông vẫn nhét vừa chiếc xe lăn, nhưng với bản tính hiền lành e dè, ông không sao mở miệng nhờ vả được. Phần vì điểm đến của ông tận tầng mười hai, lỡ các tầng giữa có y bác sĩ cần ra ngoài thì rắc rối to. Khi đó, ông sẽ phải liên tục kéo xe lăn ra ngoài nhường đường cho họ bước xuống. Gặp phải những người đang gấp gáp vội vã, kiểu gì họ cũng càu nhàu buông lời khó nghe.
Đang đinh ninh phen này lỡ chuyến thang rồi, ông bỗng nghe thấy tiếng Triệu Tồn Anh đứng tít hàng sau vọng ra. Anh bảo mọi người chịu khó ôm ấp nhau một chút, nhường chỗ cho bệnh nhân của chúng ta lên với. Câu nói đùa của anh khiến đám đông y bác sĩ bên trong bật cười rôm rả, ai nấy đều tự động nép sát vào nhau, chừa ra một khoảng trống vừa vặn cho chiếc xe lăn đi vào.
Khoảnh khắc ấy, Khổng Chí Nguyện đã nhận ra Triệu Tồn Anh, còn Triệu Tồn Anh thì chẳng biết người đối diện là ai.
Thoắt cái đã gần nửa tháng trôi qua, Khổng Đa Lị bận đến tối tăm mặt mũi. Chút thời gian nghỉ trưa bị mấy em học sinh đang hừng hực khí thế ôn thi chiếm dụng sạch. Tối đến, cô mang theo tâm trạng bùi ngùi, xúc động ngồi viết tay lời nhắn nhủ tốt nghiệp cho từng học sinh (tổng cộng 109 em của cả hai lớp): từ ấn tượng ban đầu lúc các em mới vào lớp 7, cho đến ấn tượng cuối cùng của năm lớp 9…
Đứa nào cô cũng viết kín mít cả một tấm thiệp. Cứ vừa viết vừa rơi nước mắt, khóc xong lại tiếp tục viết.
Suốt cả buổi sáng thứ Bảy tuần này, cô cắm rễ trong văn phòng để sắp xếp tài liệu, in ấn các loại đề thi, tiện thể chuẩn bị luôn hộp quà cổ vũ thi chuyển cấp cho từng em (chuỗi ngày hao tài tốn của của một giáo viên thường bắt đầu từ việc tự bỏ tiền túi ra mua đồ cho học sinh). Mỗi hộp quà gồm: một chiếc vòng tay chỉ đỏ có ghi tên từng em, một chiếc huy hiệu lớp khắc hình cây tùng, cùng một tấm bưu thiếp in ảnh kỷ yếu kèm lời nhắn nhủ.
Lo liệu xong xuôi mọi việc thì cũng vừa vặn đến trưa. Ra khỏi trường, cô mang theo tâm trạng ủ dột đến khu điều trị tìm Khổng Chí Nguyện ăn cơm. Dọc đường, cô tạt vào lề mua luôn một túi to tướng vải thiều đầu mùa.
Ý thức nằm vùng của Khổng Chí Nguyện cực kỳ cao. Để không làm lộ mối quan hệ bố con với Khổng Đa Lị, ông lấy cớ bệnh nhân cần được chăm sóc đặc biệt nên không chịu xuống căn tin ăn cơm công khai cùng cô.
Khổng Đa Lị xách túi vải lên tìm chị Bình. Thấy cô, chị Bình mừng lắm nhưng ngặt nỗi đang bận tối mắt. Cơm nước của chị đều được căn tin nhân viên đưa lên tận trạm y tá chứ làm gì có thời gian xuống ăn cùng cô. Khổng Đa Lị hỏi dăm ba câu để dò ra số phòng bệnh mà Khổng Chí Nguyện đang làm việc, rồi cất bước đi tìm ông.
Trùng hợp thay, Khổng Chí Nguyện vừa mới cầm chiếc bánh bao kẹp ớt muối lên ăn. Ớt này là loại ớt sừng trâu do chính tay Khổng Linh muối. Dạo này bà hay chê nhạt miệng nên muối luôn hai lọ, tiện thể chia cho Khổng Chí Nguyện một lọ. Khổng Chí Nguyện mang tới phòng bệnh ăn là để đè xuống cảm giác lợm giọng trong lòng, đặc biệt là sau khi dọn dẹp vệ sinh cho bệnh nhân xong, ông rất cần một chút vị chua cay để át đi cảm giác buồn nôn ấy.
Ông uống hớp trà Mao Tiên [3], vừa nhai đến miếng thứ năm thì bất ngờ bị sặc, ho sù sụ đến ứa cả nước mắt. Đúng lúc rút khăn giấy ra lau, ông nhìn thấy Khổng Đa Lị đang đứng ngoài cửa phòng bệnh, hai mắt đỏ hoe ngấn lệ.
…
Khổng Đa Lị lẳng lặng nhìn, ông bẻ nửa chiếc bánh bao kẹp ớt trong tay đưa sang: “Nếm thử xem, cô con muối đấy.”
Khổng Đa Lị nhận lấy, ngồi kề bên Khổng Chí Nguyện trên dãy ghế dài ngoài hành lang bắt đầu ăn. Cắn được hai miếng, cô nhận xét: “Ăn cũng ngon lắm ạ.”
“Loại ớt này cùi dày, cô con lại khéo tay nữa.” Khổng Chí Nguyện nói: “Bố thấy ăn đứt mấy cái bánh sandwich.”
Khổng Đa Lị phản bác: “Nhưng không bổ dưỡng bằng sandwich đâu ạ.”
“Nhưng ăn món này vào người mới có sức.” Khổng Chí Nguyện phân trần: “Bố chỉ ăn đồ cô và bà nội con muối thôi, vả lại cả tuần mới dám ăn một lần.”
Khổng Đa Lị ăn hết nửa chiếc bánh, giọng buồn thiu: “Con về đây ạ.”
Khổng Chí Nguyện ngẫm nghĩ rồi bảo: “Hôm nào nghỉ bố đưa con đi dạo trung tâm thương mại, mua cho con sợi dây chuyền vàng nhé. Hôm qua bố thấy Dục Chân đeo cái mặt dây chuyền hình túi tiền mập mạp trông cũng hay hay.”
Khổng Đa Lị lắc đầu: “Con không thích đồ vàng.”
“Mùa hè đeo phối với váy cũng hợp mà, chán rồi thì cất đi xem như của để dành.”
Khổng Đa Lị dặn dò: “Nếu mệt thì bố cứ nghỉ ngơi nhé. Con cất công hỏi chị Bình rồi, chị ấy bảo sau khi làm xong một đơn, nếu bố muốn nghỉ thì trạm y tá sẽ không xếp việc cho bố nữa là được.”
Khổng Chí Nguyện trấn an con gái: “Được rồi, bố sẽ cố gắng mỗi tuần nghỉ một ngày.”
Khổng Đa Lị hỏi ông: “Bố có mệt không?”
Khổng Chí Nguyện nói thật lòng: “Bố thấy ổn định lắm, làm ở đây tốt hơn tự nhận đơn lẻ tẻ trên mạng nhiều.” Đang nói, ông sực nhớ ra điều gì bèn rút điện thoại ra, đưa cho cô xem phong bao lì xì mà người nhà bệnh nhân gửi sáng nay. Ông vẫn chưa dám nhận vì không biết làm vậy có vi phạm quy định hay không.
Khổng Đa Lị nhìn lướt qua màn hình WeChat, người nhà bệnh nhân đã giục ông nhận tận ba lần. Cô gợi ý: “Người ta đã có lòng thì bố cứ nhận đi. Một cái lì xì tối đa cũng chỉ 200 tệ thôi. Con thấy mấy hộ lý khác thường nhận mức 66 hoặc 88 tệ.”
Khổng Chí Nguyện ấn mở. Hai bố con đồng thanh ồ lên một tiếng: 200 tệ.
Khổng Đa Lị mỉm cười: “Bệnh nhân và người nhà công nhận năng lực làm việc của bố lắm đấy!” Đến cô còn muốn nhảy sang làm nghề này nữa là.
Khổng Chí Nguyện cũng phấn khởi: “Nhà này quả thực rất tử tế.” Kế đó, ông lại nói một câu: “Nhưng người tốt thường hay lận đận.”
Khổng Đa Lị xuýt xoa ngưỡng mộ: “Con còn chưa từng được nhận lì xì bao giờ.”
“Con thì không được đâu, như thế là vi phạm kỷ luật mà.”
Tâm trạng của Khổng Đa Lị đã khá hơn rất nhiều, cô tạm biệt ông: “Bố ơi con về trước nhé, tối muốn ăn gì con nấu cho bố.”
Khổng Chí Nguyện xua xua tay: “Về mau đi, ngủ một giấc bù lại sức đã.”
Khổng Đa Lị vốn định đi thang máy, khốn nỗi người đông quá, cô dứt khoát mở cửa thoát hiểm, rảo bước đi cầu thang bộ xuống lầu. Vừa đi xuống được một tầng, nghe thấy có tiếng động phía sau, cô tự giác né sang một bên nhường đường. Triệu Tồn Anh vốn đang trên đường đi xuống khu phẫu thuật ở tầng chín, thấy cô vừa cắm mặt vào điện thoại vừa bước xuống cầu thang, lúc đi ngang qua, anh bèn rướn người ngó sát vào mặt cô định dọa một trận.
Nào ngờ Khổng Đa Lị bất thình lình quay ngoắt lại, phòng bị cất giọng quát lớn!
Khổng Đa Lị vốn đang mang tâm trạng ngổn ngang. Khổng Chí Nguyện ở nhà rảnh rỗi thì sợ ông sinh bệnh, ra ngoài đi làm thì lại sợ ông lao lực, cô đang mải miết suy nghĩ lung tung… Chợt nghe tiếng nilon cọ xát sột soạt phía sau, lông tơ trên người cô lập tức dựng ngược. Dù sao đây cũng là tòa nhà điều trị, cộng thêm việc cô từng nghe các y tá rỉ tai không ít câu chuyện tâm linh kỳ bí, nên cô đành phải gồng mình dán chặt mắt vào màn hình điện thoại. Thấy bóng người phía sau ngày càng tiến lại gần, trong cơn hoảng loạn, cô lập tức vận mười thành công lực, hét lên một tiếng rõ to…
Linh hồn Triệu Tồn Anh suýt nữa thì bị tiếng hét của cô làm cho vỡ vụn. Chung Quỳ [4] bắt ma… chắc cũng chỉ đến mức này là cùng.
Anh bị giật mình đến mức lùi lại hai bước, lưng dán chặt vào tường, hai tay ôm khư khư lấy ngực, vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Khổng Đa Lị vội vàng kéo anh lại, vừa vuốt lưng cho anh vừa ríu rít: “Thật sự xin lỗi, xin lỗi anh nha…” Ngay sau đó, cô cúi xuống nhìn đôi giày sục đục lỗ dưới chân anh, bên ngoài có bọc thêm một lớp bọc giày bằng nilon.
Thấy Triệu Tồn Anh dần hoàn hồn, cô lập tức tung đòn phủ đầu: “Sao anh lại muốn dọa tôi thế?”
Triệu Tồn Anh vẫn ôm lấy bên tai đang ù đi vì chấn động, bật lại: “Sao cô manh động thế?”
Khổng Đa Lị tốt bụng nhắc nhở: “Mang bọc giày mà đi cầu thang bộ dễ trượt ngã lắm đó…”
“Tôi cảm ơn nhé.”
Triệu Tồn Anh tiện tay cởi luôn bọc giày. Đợi đến khi thính lực hoàn toàn hồi phục, anh vừa tiếp tục bước xuống cầu thang vừa giảng giải: “Người ta chỉ là một luồng khí tàn dư, không có thực thể, cũng chẳng có tính công kích. Nếu lỡ do sức khỏe yếu mà vô tình nhìn thấy, cô cứ nghĩ đến việc họ có thể là người thân của một ai đó thì sẽ không thấy sợ nữa đâu.”
Đương nhiên anh hiểu rõ mục đích sâu xa đằng sau tiếng hét vận trọn chân khí ban nãy của Khổng Đa Lị.
Bước xuống vài bậc mà chẳng nghe thấy tiếng bước chân theo sau, anh ngoái đầu lại thì thấy cô vẫn đang đứng chết trân tại chỗ, bèn hỏi: “Ngây người ra đó làm gì?”
Khổng Đa Lị lật đật theo sau, nói: “Đây là lần đầu tiên tôi bị vậy mà.”
Triệu Tồn Anh không tiếp tục đề tài này nữa, hỏi sang chuyện khác: “Cô đến bệnh viện sao không báo một tiếng? Để tôi mời hai bố con ăn bữa cơm.”
Khổng Đa Lị ậm ừ cho qua chuyện: “Hôm nào rảnh đã.”
Nói chuyện một lát thì cả hai đã xuống tới khu phẫu thuật ở tầng chín, ngay khoảnh khắc kéo cửa thoát hiểm bước ra ngoài, Triệu Tồn Anh sực nhớ tới chuyện hệ trọng mà Từ Chính đã nhờ vả.
Anh tiện miệng hỏi: “À này cô giáo Khổng, vì lý do gì mà cô ly hôn vậy?”
Khổng Đa Lị nhìn anh.
Anh giải thích: “Từ Chính muốn mai mối cậu em họ cho cô, nên nhờ tôi hỏi thăm thử xem sao.”
–
[1] Bát đoạn cẩm (八段锦): Một bài tập khí công truyền thống của Trung Quốc gồm 8 thức (8 động tác) kết hợp giữa hít thở và vận động để tăng cường sức khỏe.
[2] Bản gốc dùng từ “Cân” (斤), 1 cân (斤) của Trung Quốc tương đương 0.5 kg. Bệnh nhân nặng 150 cân (斤) tương đương 75 kg.
[3] Trà Mao Tiên (Maojian): Một loại trà xanh nổi tiếng của Trung Quốc.
[4] Chung Quỳ: Một vị thần diệt yêu trừ ma trong truyền thuyết dân gian Trung Quốc.