Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không

Chương 7

Khổng Đa Lị đã đạp xe ra khỏi bệnh viện, vừa tới một ngã tư đèn đỏ thì nhận được điện thoại của Triệu Tồn Anh: “Cô đang ăn cơm ở căn tin số 1 à?”

Khổng Đa Lị tấp xe vào bóng râm, đáp: “Đúng thế, tôi vừa ăn xong, đang chuẩn bị quay lại trường.”

Triệu Tồn Anh ra vẻ khách sáo: “Sao cô không bảo sớm, tôi đã mời cô qua căn tin nhân viên ăn rồi.”

Khổng Đa Lị đáp: “Hôm nay bố tôi đến khu điều trị làm thủ tục nhận việc, tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa đưa ông đi làm quen với môi trường bệnh viện một chút.”

Triệu Tồn Anh tiện miệng hỏi: “Vị trí hộ lý hả?”

“Vâng.”

Triệu Tồn Anh hỏi một câu thừa thãi: “Mấy kiến thức chăm sóc cơ bản chú nắm vững cả chứ?”

Ở đầu dây bên kia, Khổng Đa Lị đáp: “Bố tôi có hàng chục năm kinh nghiệm chăm sóc đấy, năm ngoái còn lấy được cả chứng chỉ hộ lý y tế nữa.”

“Tư duy nghề nghiệp của chú đi trước thời đại thật, khu điều trị lúc nào cũng thiếu hộ lý nam.”

Khổng Đa Lị đáp: “Vâng.”

“Ừ, thế thôi tôi gọi cũng không có việc gì đâu.” Triệu Tồn Anh thành thật nói: “Tôi vừa thấy bài đăng trên vòng bạn bè của cô, sực nhớ ra vẫn còn nợ cô một bữa cơm.”

Khổng Đa Lị ậm ừ hùa theo: “Vậy lần sau tới bệnh viện tôi sẽ báo trước cho anh.”

Triệu Tồn Anh bật cười, loáng thoáng nghe thấy tiếng ve kêu vọng qua điện thoại bèn ngạc nhiên hỏi: “Có ve kêu phải không?”

Khổng Đa Lị ngước nhìn tán cây, cô đang đứng dưới một gốc hòe già. Quả thực có tiếng ve kêu, nhưng không phải kiểu inh ỏi chói màng nhĩ, mà âm thanh tương đối có nhịp điệu, du dương miên man. Cô trả lời: “Mùa hè đến rồi.”

Triệu Tồn Anh hỏi: “Bên ngoài nắng không?”

“Nắng chứ.” Khổng Đa Lị trả lời qua lớp khẩu trang chống nắng che kín mặt: “Cũng phải tầm ba mươi hai, ba mươi ba độ ấy.”

Triệu Tồn Anh hơi ghen tị. Quanh năm chôn chân trong môi trường làm việc không thấy ánh mặt trời như bệnh viện, tâm lý anh sắp u uất và méo mó đến nơi rồi. Anh bảo: “Hôm nào được nghỉ, tôi phải tìm một con suối nào đó để ngâm mình mới được.”

Khổng Đa Lị trêu: “Anh ôm theo một quả dưa hấu lên đó, rồi cùng nó ngâm mình dưới nước luôn đi.”

Triệu Tồn Anh cười: “Lần sau cô tới bệnh viện nhớ báo một tiếng, tôi sẽ mời hai bố con ăn cơm.”

Khổng Đa Lị đáp: “Được.”

Cúp máy, Khổng Đa Lị quay về trường. Đến cổng, cô trả chiếc xe đạp công cộng vào bãi đỗ rồi rảo bước nhanh về tòa nhà văn phòng. Giờ nghỉ trưa vẫn chưa kết thúc, các đồng nghiệp trong phòng không nằm ườn trên thảm trải sàn thì cũng ngả ngớn trên ghế tựa hoặc gục đầu lên cánh tay ngủ gật gù trên bàn. Cô rón rén về chỗ ngồi, cầm lấy cốc trà la hán quả pha từ sáng rồi lại nhẹ nhàng bước ra nhà vệ sinh.

Đang đổ bã trà và đứng rửa cốc dưới vòi nước, một học sinh trong lớp bỗng đi tới tìm cô. Rõ ràng là cậu nhóc vừa tình cờ thấy cô đi ngang qua lớp nên mới chạy theo. Khổng Đa Lị vừa rửa cốc vừa hỏi: “Sao em không ngủ trưa đi?”

“Thưa cô, Thái Tường Vũ lừa cô đấy!” Giọng điệu của cậu học sinh lộ rõ vẻ kích động, xen lẫn sự bức xúc kìm nén: “Bố cậu ta phạm tội gây tai nạn giao thông, năm ngoái đã vào tù rồi. Vậy mà năm nay lúc điền phiếu khảo sát thông tin gia đình, cậu ta lại giấu giếm chuyện này, đã thế còn ra tranh cử làm lớp phó bộ môn Vật lý nữa!”

Khổng Đa Lị tỏ vẻ ngạc nhiên: “Có chuyện này sao.” Sau đó cô hỏi tiếp: “Em cũng vừa mới biết à?”

“Năm ngoái em đã biết rồi!”

Khổng Đa Lị “ồ” lên một tiếng rồi tiếp tục rửa cốc. Rửa xong, cô úp ngược miệng cốc xuống cho ráo nước rồi hỏi: “Vậy sao hôm nay em mới nói chuyện này ra?”

“Tại trước kia em mù mắt, cứ tưởng cậu ta là người tốt!”

“Quả thực cô nên cân nhắc xem có nên bãi chức cán sự của em ấy hay không.” Khổng Đa Lị hùa theo: “Sáng ngày đầu tiên đi học lại sau kỳ nghỉ lễ, cô giao em ấy thu bài tập mà mãi đến tận lúc tan trường mới nộp lên. Có phải đám trong đội bóng rổ các em đã hùa nhau chép bù bài tập đúng không?” Ngay sau đó, cô xoay chuyển câu chuyện, cất lời khen ngợi: “Tuy nhiên, cô phải biểu dương em đấy. Em rất biết cách bảo vệ bạn bè, không mang chuyện gia đình của Thái Tường Vũ ra rêu rao khắp lớp, tránh gây ra những tổn thương và hệ lụy không thể lường trước cho bạn ấy.”

Cậu học sinh vốn định mách lẻo thêm vài chuyện nữa, nhưng nghe cô nói vậy thì ấp úng “Dạ dạ…” vài tiếng rồi tịt ngòi luôn.

Khổng Đa Lị dẫn cậu học trò đi về phía văn phòng, tiện thể hỏi han: “Tiết cuối cùng sáng nay là tiết Thể dục phải không?”

Cậu nhóc rõ ràng không muốn nói chuyện tiếp, bèn xin phép: “Thưa cô, vậy em về lớp đây ạ.”

“Khoan hẵng về.” Khổng Đa Lị gọi lại: “Trong văn phòng cô còn một chiếc bánh sandwich, em có muốn ăn không?”

“Có ạ!”

Khổng Đa Lị dặn dò, kỳ thi chuyển cấp sắp đến nơi rồi, mấy đứa lại chẳng phải học sinh năng khiếu [1], thế mà ngày nào cũng tụ tập chơi bóng rổ… Vừa lải nhải cô vừa đi đến văn phòng, bảo học sinh đứng ngoài cửa đợi, còn mình rón rén bước vào lấy chiếc sandwich mang theo từ sáng ra đưa cho cậu.

Lúc Khổng Đa Lị quay lại văn phòng, một đồng nghiệp vừa ngủ trưa dậy liền kể: Trong tiết Thể dục cuối buổi sáng nay, nếu không có thầy giáo kịp thời can ngăn, mấy cậu nam sinh trong đội bóng rổ lớp cô chủ nhiệm suýt chút nữa đã choảng nhau to.

Khổng Đa Lị xé gói cà phê cô đặc đổ vào cốc, bảo rằng: “Tuổi dậy thì bốc đồng mà.”

Khổng Linh nằm ngủ bù trên chiếc sofa kiểu cũ ngoài phòng khách. Chiếc quạt cây tã tượi cứ mỗi lần quay đầu lại kêu kẽo kẹt, máy hút mùi trong bếp thì chạy ầm ầm từ sáng đến giờ, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng chuyện trò và tiếng dọn dẹp lách cách của mẹ già cùng con gái bà. Bà chống tay ngồi dậy khỏi sofa, hoàn toàn mất sạch cơn buồn ngủ.

Tuần này đến lượt bà làm ca đêm, từ bảy giờ tối đến hai giờ sáng. Rạng sáng hôm nay hai giờ rưỡi mới về tới nhà, cũng lười đánh răng rửa mặt hay chui vào phòng ngủ, bà dứt khoát ngả lưng luôn trên chiếc sofa ngoài phòng khách.

Phòng khách chẳng bày biện lấy một món đồ trang trí thừa thãi. Để tiết kiệm không gian, chiếc bàn ăn sáu người được xếp kèm với sáu chiếc ghế đẩu tròn nhỏ của thương hiệu IKEA. Tới bữa cơm thì dọn ra, ăn xong lại xếp gọn nhét xuống gầm bàn. Một chiếc sofa da ba chỗ ngồi kê sát tường, một chiếc quạt cây đứng, một chiếc bàn trà di động với mặt bàn chỉ nhỉnh hơn bàn tay một chút vừa vặn để được hai cốc nước và một hộp khăn giấy. Dưới sàn nhà còn vứt chỏng chơ một chiếc ghế lười có thể bị đá lăn lóc bất cứ lúc nào. Ngoài những thứ kể trên ra… khắp nhà chẳng còn món đồ nội thất nào khác.

Ý tưởng bố trí chủ đạo của căn nhà là loại bỏ toàn bộ đồ đạc không cần thiết, những món đồ thiết yếu thì kê sát hết vào tường, để lại khoảng trống tối đa ở trung tâm phòng khách. Thứ nhất là tiện để tập trung làm việc tại đây, thứ hai là không gây cản trở khi có nhiều người đi lại. Khổng Đa Lị và Khổng Chí Nguyện thường xuyên qua chơi. Trừ đi phần diện tích sử dụng chung [2], diện tích sử dụng thực tế của căn hộ chỉ vỏn vẹn 79 mét vuông, trong đó không gian sinh hoạt chung gồm phòng khách và phòng ăn cộng lại chỉ được 25 mét vuông. Sáu người cùng lúc đi lại trong một không gian 25 mét vuông quả thực vô cùng bức bối.

Thế nhưng, dẫu không gian sống có chật hẹp bức bối, dẫu nhà Khổng Linh vẫn còn hai căn hộ đứng tên khác đã thanh toán đứt thì vì miếng cơm manh áo, họ vẫn khó lòng chuyển đi hoặc chẳng hề muốn rời khỏi khu chung cư này. Nguyên nhân thứ nhất, chỉ có khu tập thể cũ kỹ này mới đáp ứng đủ điều kiện làm bếp bán đồ ăn mang về. Cả trên tầng dưới lầu đều là hàng xóm láng giềng lâu năm, chỉ cần sang đánh tiếng thương lượng trước là ổn thỏa. Tất nhiên, họ cũng đã đăng ký đầy đủ giấy phép kinh doanh, giấy chứng nhận sức khỏe, giấy phép vệ sinh an toàn thực phẩm… Nguyên nhân thứ hai, khu chung cư này sở hữu vị trí địa lý cực kỳ đắc địa, shipper đến lấy đồ ăn rất nhanh, mà cách nhà Khổng Chí Nguyện cũng chỉ chừng ba phút đi bộ.

Dục Chân mở bếp gia đình bán đồ ăn mang về cũng được ba, bốn năm nay, ít nhiều tạo dựng được uy tín nhất định với khách hàng. Trước đây cô ấy từng theo bà cô làm môi giới bất động sản, nhờ năng lực bán hàng xuất sắc nên cũng kiếm được không ít tiền. Vốn tính tháo vát, từ năm ngoái cô ấy đã tận tay chỉ dạy bà nội cách làm pizza và bánh sandwich, mỗi tháng trả cho bà 3.200 tệ tiền công.

Ngoại trừ những khung giờ cao điểm nhiều đơn mới phải xắn tay vào làm, thời gian còn lại ban ngày cô ấy nhận lịch chụp ảnh ngoại cảnh, chập tối lại dọn sạp bán quần áo, bận rộn là thế mà vẫn chẳng hề ảnh hưởng đến chuyện yêu đương.

Cô ấy thường hẹn bạn trai đến thẳng địa điểm chụp ảnh hoặc ra sạp hàng, thế là hai người vừa được hẹn hò lại vừa kiếm ra tiền. Nguồn quần áo bán ở sạp là hàng tuồn kho do chị họ Khổng Đa Na gom giúp, mua theo cân nhưng bán theo chiếc nên thu nhập khá khẩm vô cùng. Toàn bộ thiết bị chụp ảnh cô ấy đang dùng cũng là đồ chị Đa Na không dùng nữa để lại cho.

Nguyên tắc kinh doanh của cô ấy gói gọn trong ba chữ: vốn thấp nhất. Chỉ cần không phải bỏ vốn liếng, việc gì hái ra tiền là cô ấy làm tất.

Đối với Dục Chân, việc kiếm tiền dễ như trở bàn tay. Cứ làm chỗ này một tí, chỗ kia một tẹo, chẳng cần vắt kiệt sức thì mỗi tháng bèo nhất cô ấy cũng bỏ túi từ hai đến ba vạn tệ. Ngặt nỗi, cách thức kiếm tiền này không được ổn định và danh giá cho lắm, kiếm được đồng nào hay đồng nấy của năm nay, chứ chẳng biết sang năm thời thế sẽ ra sao. Trước đây, cô ấy từng trải qua hai mối tình đều đã đi đến giai đoạn bàn chuyện cưới xin, nhưng rồi bố mẹ nhà trai nếu không ngấm ngầm chê bai cô ấy xuất thân từ gia đình đơn thân thì cũng dè bỉu cô ấy chẳng có công việc chính thức, cuối cùng đành đường ai nấy đi.

Lúc này, cô ấy và bà nội đang tất bật ráo riết làm bánh sandwich trong bếp. Tổng cộng hai trăm hai mươi chín chiếc bánh phải được giao đúng giờ đến trường của Khổng Đa Lị trước ba giờ rưỡi chiều nay.

Khối cuối cấp ở trường của Khổng Đa Lị có một truyền thống: trong vòng hai tháng đếm ngược đến kỳ thi chuyển cấp, mỗi tuần hội phụ huynh sẽ trích quỹ lớp để cải thiện bữa ăn cho học sinh một lần. Họ thường mua đồ ăn xế như trà sữa, hamburger hay bánh sandwich… Lúc triển khai việc này, hội phụ huynh đã thảo luận trong nhóm chat và ngỏ ý nhờ giáo viên chủ nhiệm gợi ý vài món. Khổng Đa Lị bèn dựa vào thực đơn của các khóa trước để đưa ra vài lựa chọn, trong đó có món bánh sandwich của Dục Chân.

Tất nhiên Khổng Đa Lị cũng có chút lòng riêng. Trước khi nhắn gợi ý vào nhóm, cô đã đánh tiếng trước với tổ trưởng khối, bảo rằng bánh sandwich nhà em họ mình rất được lòng cảnh sát khu vực, y bác sĩ và bệnh nhân quanh đó, thường xuyên được họ đặt mua. Hơn nữa, trên ứng dụng giao đồ ăn, quán cũng đạt mức tiêu thụ hơn ba nghìn đơn mỗi tháng với điểm đánh giá 4.8. Tổ trưởng khối giả vờ như không hiểu ẩn ý, quay lưng đi làm nốt công việc của mình.

Khổng Đa Lị lập tức lĩnh hội được thâm ý, bèn gửi thông tin quán cho hội phụ huynh tham khảo, nhưng tuyệt nhiên không hé nửa lời về mối quan hệ giữa mình và tiệm bánh này.

Tiến cử người tài chẳng màng là người nhà, đã tiến cử người nhà thì chẳng sợ tị hiềm. Cô không phải kiểu người rụt rè sợ bị đàm tiếu, hay lo xa nhỡ sau này xảy ra chuyện thì bản thân sẽ bị liên lụy quy trách nhiệm. Hơn nữa đây có phải người dưng nước lã đâu, Dục Chân là đứa em họ ruột thịt lớn lên cùng cô từ nhỏ. Nếu chính cô còn sợ phiền phức mà không dang tay giúp đỡ thì người ngoài còn lâu mới chủ động giúp.

Tính đến hiện tại, tuần này đã có sáu lớp đặt hàng của Dục Chân. Cô gom đại diện hội phụ huynh của các lớp này vào chung một nhóm chat, rồi công khai minh bạch toàn bộ nguyên liệu làm bánh lên đó. Mục đích cốt lõi là để các phụ huynh phụ trách mảng hậu cần được an tâm tuyệt đối. Dục Chân không bao giờ giảm giá, nhưng khi lên suất ăn, cô ấy sẽ dựa vào số lượng bánh để tặng kèm số lượng sữa tươi tương ứng. Tính theo giá sỉ, mỗi túi sữa cô ấy nhập vào chỉ tốn vỏn vẹn bảy hào [3].

Cách bán chéo này tạo thành combo cộp mác Phần ăn học đường: Một chiếc bánh sandwich kèm một túi sữa tươi, tổng giá trị chỉ có mười tệ.

Chẳng những thế, cô ấy còn bê luôn combo Phần ăn học đường này lên ứng dụng giao đồ ăn, giúp lượng đơn đặt hàng lẻ tẻ mỗi ngày cứ thế tăng trưởng đều đặn.

Cô ấy đã quy trình hóa toàn bộ các công đoạn làm bánh. Bận rộn nhất là lúc sáng sớm tinh mơ, phải lo lặt rau, rửa rau, thái rau và chuẩn bị đủ loại nhân. Khâu sơ chế một khi đã tươm tất thì các bước tiếp theo sẽ nhàn tênh. Công việc sau đó chỉ đơn thuần là nhồi rau thịt vào những chiếc bánh sừng bò đã rạch sẵn bụng, hoặc rắc ngập ngụa topping lên lớp đế bánh tròn rồi tống vào lò nướng.

Cứ miễn bà nội không lẩm cẩm mà nhồi nhầm nhân thì mọi chuyện coi như êm xuôi. Bánh sừng bò được đặt làm riêng tại tiệm, mỗi đợt giao đến đều đã được rạch sẵn theo đúng yêu cầu. Rau cỏ, nhân thịt thì nhập từ các mối quen hợp tác quanh năm ngoài chợ đầu mối, thiếu thứ gì chỉ cần một cuốc điện thoại là người ta mang đến tận cửa.

Dục Chân dán kín miệng túi đựng số bánh làm cho trường học, tháo khẩu trang và găng tay rồi bước ra phòng khách tìm thùng carton. Vừa ra tới nơi, cô ấy đụng ngay Khổng Chí Nguyện mới từ bệnh viện về. Cô ấy vừa lúi húi tìm thùng vừa cất tiếng hỏi: “Cậu ơi, cậu làm xong thủ tục nhận việc rồi ạ?”

Khổng Chí Nguyện giơ tấm thẻ nhân viên lên cho cô ấy xem: “Xong xuôi cả rồi.”

Tiếng bà nội từ trong bếp vọng ra: “Thế con đã ăn gì chưa?”

“Con với Đa Lị ăn ở căn tin bệnh viện rồi mẹ ạ.”

Khổng Linh vệ sinh cá nhân xong xuôi bèn đi vào bếp. Lúc đi ngang qua Khổng Chí Nguyện, bà liếc nhìn tấm thẻ trên tay anh trai rồi cao giọng dặn dò: “Anh này, sau này già yếu đi là em phải dọn về ở chung với anh rồi.” Nói đoạn, bà đưa tay mở vung nồi ra, chép miệng: “Nhạt mồm nhạt miệng quá.”

“Thế vị đắng cô có nuốt nổi không?” Bà nội chỉ tay vào chiếc pizza thịt hun khói bị nướng cháy cạnh: “Cô với anh cô chia nhau xử lý cái này đi.”

Dục Chân cầm cuộn băng dính dán đáy thùng, vừa dán vừa hóng hớt hỏi Khổng Chí Nguyện: “Cậu ơi, cậu có muốn nghe chuyện xưa xửa của chị Đa Lị không?”

Khổng Chí Nguyện dứt khoát từ chối: “Không nghe.”

“Cậu không muốn nghe thật á? Không phải tin vịt đâu nha.” Dục Chân nói: “Chuyện này xảy ra ở đúng cái khu điều trị mà cậu vừa nhận việc đấy, cậu mà không nghe thì hối hận cả đời!”

Khổng Chí Nguyện đủng đỉnh bước vào bếp: “Đừng có bàn tán chuyện thị phi của người khác.”

Dục Chân xách thùng carton lóc cóc đuổi theo: “Hồi chị cháu l*m t*nh nguyện viên, chị ấy thầm thích một anh ở trong khoa đó.”

Thấy chẳng ai buồn đáp lời, cô nàng lại tiếp tục tung tin: “Để theo đuổi anh chàng đó, bánh sandwich chị cháu làm mang cho người ta toàn là bản thiết kế độc quyền. Lượng nhân nhồi bên trong đem so với loại bình thường ít nhất cũng đắt hơn tám tệ.”

Khổng Linh ngồi trước bàn ăn, vừa xé chiếc pizza cháy cạnh nhai nhóp nhép vừa hỏi: “Thế con bé có cưa đổ người ta không?”

“Đâu có ạ.”

“Người ta không ưng chị mày à?”

“Là do sau khi dâng tận tay ba chiếc bánh sandwich độc quyền, chị cháu mới tá hỏa phát hiện ra anh ta đã có con rồi.”

Khổng Linh nhẩm tính: “Mười tám nhân ba… Chi phí tán tỉnh của chị mày cũng chả đáng là bao…”

“Là tám nhân ba mẹ ơi. Người ta đặt chiếc bánh có mười tệ, là do chị ấy tình nguyện đơn phương nhồi thêm phần nhân trị giá tám tệ vào đấy chứ.”

“Nhồi thêm hẳn tám tệ tiền nhân… mà thằng cha kia ăn cũng không nhận ra sao?”

“Chắc ăn thì cũng nhận ra nhưng người ta lại không nghĩ theo hướng đó chăng?”

Khổng Linh gặng hỏi: “Thế là chị mày vì chuyện này nên bỏ luôn không đến bệnh viện l*m t*nh nguyện viên nữa phải không?”

“Đó là một trong những nguyên nhân mấu chốt đấy ạ.”

Khổng Linh buông miếng pizza trên tay xuống, bỗng chốc tụt mood chẳng thiết ăn uống gì nữa. Bà rút một tờ giấy ăn, quay sang Khổng Chí Nguyện, cái người nãy giờ vẫn đang vểnh tai lên nghe lỏm, nói: “Vướng bận con cái… quả đúng là rắc rối to, anh thấy có phải không?”

“Mẹ kế khó làm mà.”

Khổng Chí Nguyện nãy giờ vẫn im ỉm chợt cất tiếng hỏi: “Thế người đàn ông kia có thái độ gì với cái Đa Lị không?”

“Cái này thì chị ấy không kể ạ.”

“Chắc con bé chẳng cảm nhận được tí thành ý nào từ gã kia rồi.” Khổng Linh nói: “Nếu không thì chị mày đã chẳng dứt khoát quay xe rút lui kịp thời như thế.”

Bà nội nghe nãy giờ mà vẫn ù ù cạc cạc, bèn xen vào hỏi: “Hai mẹ con cô xì xầm từ nãy tới giờ, tóm lại thằng đó làm cái nghề ngỗng gì?”

“Làm bác sĩ, bác sĩ đó mẹ! Mẹ phải nghe ý ngoài lời chứ, nếu không tại sao con bé lại không đến bệnh viện nữa.”

“Ồ, mẹ lại cứ tưởng là mấy ông bệnh nhân giai đoạn cuối mà nó đang chăm sóc cơ.”

[1] Học sinh năng khiếu: Học sinh được xét tuyển hoặc cộng điểm nhờ năng khiếu đặc biệt (thể thao, nghệ thuật…), không phải chịu áp lực điểm số văn hóa quá gắt gao như học sinh bình thường.

[2] Diện tích sử dụng chung (公摊面积): Phần diện tích sử dụng chung trong chung cư (hành lang, thang máy, sảnh…) mà người mua căn hộ phải chịu phí lúc mua nhà. Vậy nên diện tích thực tế bên trong căn hộ sẽ nhỏ hơn tổng diện tích ghi trên giấy tờ.

[3] 1 tệ (nhân dân tệ) = 10 hào. Bảy hào tương đương 0,7 tệ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn