Triệu Tồn Anh tiện miệng hỏi: “À này cô giáo Khổng, vì lý do gì mà cô ly hôn vậy?”
Khổng Đa Lị nhìn anh.
Anh giải thích: “Từ Chính muốn mai mối cậu em họ cho cô, nên nhờ tôi hỏi thăm thử xem sao.”
Khổng Đa Lị “ồ” một tiếng, thành thật đáp: “Tôi góa chồng, anh ấy qua đời vì khối u ác tính.”
Triệu Tồn Anh lại được phen giật mình, ấp úng nói năng lộn xộn: “Tôi cứ tưởng… cô…”
Khổng Đa Lị nói đỡ để giải vây cho anh: “Không sao đâu, vì sợ người nhà bận tâm lo nghĩ nên với người ngoài tôi luôn nói là mình ly hôn.”
Triệu Tồn Anh buột miệng hỏi vặn lại: “Nhưng trong hoàn cảnh đó càng nên nhờ người nhà giúp đỡ mới đúng chứ?”
Khổng Đa Lị chững lại trước câu hỏi, theo bản năng giải thích: “Bố tôi một mình nuôi hai chị em tôi đã rất vất vả rồi, tôi không muốn ông phải gánh vác thêm chuyện này nữa.”
Triệu Tồn Anh im lặng một lát, thử đặt mình vào vị trí của bố cô rồi nói: “Vậy nếu bố cô biết sự thật, ông ấy sẽ càng đau lòng hơn đấy. Bởi vì trong giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời, cô lại không hề tìm đến ông ấy để nương tựa.”
Khổng Đa Lị chưa từng nghĩ đến điều này, cô lặng thinh nhìn những bậc cầu thang.
Bằng sự nhạy bén nghề nghiệp, Triệu Tồn Anh tiện tay khép cửa thoát hiểm lại, nói với cô: “Tôi còn mười lăm phút nữa là lên bàn mổ, nếu cô cần, tôi có thể ở lại bầu bạn với cô một lát.”
Khổng Đa Lị gật đầu đáp: “Cảm ơn anh.”
Triệu Tồn Anh nhẩm tính rồi phỏng đoán: “Là u lympho ác tính à?”
“Vâng.” Khổng Đa Lị chầm chậm kể lại: “Khoảng thời gian đó anh ấy đang bận rộn làm hồ sơ xin học tiến sĩ và chuẩn bị cho đám cưới. Lúc bị sốt kéo dài và sụt cân, chúng tôi chỉ nghĩ do quá lao lực nên hệ miễn dịch bị suy giảm. Cuối cùng, anh ấy nhận kết quả chẩn đoán sơ bộ ngay trước thềm hôn lễ.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Chẩn đoán ở bệnh viện ung bướu Lan Châu hay bệnh viện đa khoa?”
“Đầu tiên là làm một loạt xét nghiệm ở bệnh viện đa khoa, sau đó chuyển sang bệnh viện ung bướu để chụp CT cản quang. Cầm kết quả trên tay, bác sĩ khuyên nên đi thẳng lên Bắc Kinh. Phương án điều trị mà bệnh viện trên Bắc Kinh đưa ra là hóa trị.” Khổng Đa Lị tỏ ra khá bình tĩnh. Cảm xúc của cô khi kể lại những chuyện này giống như đang bị ngăn cách bởi một lớp màng, thiếu đi đôi chút chân thực. Cô vừa hồi tưởng vừa nói: “Quá trình hóa trị kéo dài khoảng hơn hai năm, đến tháng cuối cùng thì bác sĩ trưởng khoa khuyên nên chuyển sang phòng chăm sóc giảm nhẹ.” Nói đoạn, cô chậm rãi bổ sung một câu: “Trong những ngày tháng cuối đời, anh ấy vô cùng thanh thản.”
Từ cấu trúc câu và cách dùng từ của cô, Triệu Tồn Anh nhận ra rõ ràng cô vẫn đang rơi vào trạng thái sang chấn tâm lý [1]. Trong toàn bộ lời kể của cô, yếu tố “bản thân” hoàn toàn không tồn tại. Cô đã tự chuyển mình từ vị trí người trong cuộc sang góc nhìn của một kẻ bàng quan.
Trước đây anh từng thực hiện không ít công tác theo dõi bệnh nhân sau phẫu thuật, cũng tiếp xúc với vô số người nhà của bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, thế nên anh vô cùng nhạy bén trước những biến đổi về cảm xúc và trạng thái tinh thần của họ. Anh không hề có ý định can thiệp hay vạch trần vấn đề đó, mà chỉ dùng giọng điệu tán gẫu giữa bạn bè để hỏi: “Anh ấy qua đời được bao nhiêu năm rồi?”
Khổng Đa Lị nhẩm tính rồi nói: “… Ngót nghét sáu năm rồi?”
Triệu Tồn Anh nhìn cô: “Sau khi có kết quả chẩn đoán sơ bộ ngay trước thềm đám cưới, hai người vẫn tổ chức hôn lễ như bình thường sao?”
Khổng Đa Lị gật đầu.
Triệu Tồn Anh hỏi: “Cô có từng sợ hãi không?”
Khổng Đa Lị gạt đi: “Tôi đã dốc hết toàn lực rồi.”
“Ý tôi không phải vậy.” Triệu Tồn Anh dịu dàng hỏi lại: “Ý tôi là đối với việc vẫn quyết định tổ chức hôn lễ sau khi nhận được chẩn đoán sơ bộ, cô có từng sợ hãi không?”
Khổng Đa Lị trừng mắt nhìn anh: “Tất nhiên là sợ rồi.”
Triệu Tồn Anh tò mò: “Sợ mà cô còn không chịu bỏ chạy à?”
“… Tôi.” Khổng Đa Lị cứng họng hồi lâu, khăng khăng đáp: “Tôi cảm thấy mình không thể làm như vậy.”
Triệu Tồn Anh nghiêm túc đánh giá cô một lúc lâu rồi thở dài nói: “Lị Lị, cô đoán xem kiểu người nào khó có chỗ đứng ngoài xã hội nhất?”
Khổng Đa Lị không biết.
Triệu Tồn Anh đưa tay chỉ vào cô: “Chính là kiểu người như cô đấy.”
Khổng Đa Lị bắt đầu xù lông, chuẩn bị bước vào trạng thái chiến đấu.
Triệu Tồn Anh đúc kết lại: “Thật thà, gia cảnh chẳng có gì, trọng tình nghĩa lại sống ngay thẳng, cùng lúc bị cả tư tưởng của Đạo gia, Pháp gia và Nho gia trói buộc đến nghẹt thở.”
…
Khổng Đa Lị cẩn thận nghiền ngẫm một lúc, dè dặt hỏi: “Anh đang khen tôi đúng không?”
Triệu Tồn Anh lắc đầu lia lịa: “Uổng công cô còn là giáo viên dạy Văn, cô thử phân tích đọc hiểu câu nói vừa rồi của tôi xem…”
Khổng Đa Lị cảm thấy bị xúc phạm, bèn quay ngoắt bước xuống cầu thang bộ mà không thèm ngoảnh đầu lại.
Thấy cô đi xuống lầu, Triệu Tồn Anh kéo cửa bước về phía phòng thay đồ của khu phẫu thuật. Vừa đi anh vừa trả lời tin nhắn trong nhóm chat: [Bác sĩ phụ mổ 1 đã đến phòng thay đồ.] Anh được điều động tạm thời sang nhóm khác để thay thế vị trí phụ mổ 1, do bác sĩ phụ mổ 1 ban đầu gặp sự cố đột xuất không thể tham gia ca phẫu thuật.
Lúc đứng thay giày ở khu vực quy định, anh liên tục thở dài. Khi thở dài thì chẳng nhận ra điều gì lạ, nhưng thở hắt ra xong lại thấy lồng ngực cứ nằng nặng, bức bối. Anh bài xích nhất là công tác theo dõi bệnh nhân sau phẫu thuật, đặc biệt là khi phải đối mặt với những bệnh nhân đã qua đời. Việc này thậm chí còn khiến anh chán ghét hơn cả việc phải viết luận văn.
Vào phòng thay đồ thay bộ scrub [2], đeo khẩu trang, đội mũ y tế, sau đó anh tiến thẳng vào khu vực phẫu thuật. Đầu tiên là rửa tay sát khuẩn, tiếp đến giơ hai cẳng tay lên, dùng chân đạp mở cửa phòng mổ. Các thành viên trong ê-kíp mổ đều đang tất bật với phần việc của mình. Bác sĩ gây mê Từ Chính đã chuẩn bị sẵn sàng, thậm chí còn đang đứng trò chuyện với bệnh nhân được một lúc rồi. Y tá chạy ngoài vừa giúp Triệu Tồn Anh buộc dây áo phẫu thuật vừa giục anh xác nhận thông tin với bệnh nhân. Sau bước này, bác sĩ gây mê sẽ bắt đầu tiêm thuốc.
…
Rời khỏi bệnh viện, Khổng Đa Lị đi thẳng đến nhà Khổng Linh. Trước khi lên lầu, cô ghé mua một cốc trà sữa. Lúc xách trà sữa về tới nơi, thấy bà nội đang hấp bánh bao, cô bèn mở nắp, trút một nửa sang chiếc cốc thủy tinh của bà rồi bưng vào bếp cho bà nếm thử.
Bà nội phủi phủi lớp bột mì dính trên tay, nhận lấy cốc nước, dòm một cái rồi hỏi: “Cái loại này bán bao nhiêu tiền một cốc thế?”
Khổng Đa Lị đáp: “Áp mã giảm giá vào rồi là 16 tệ ạ.”
Vốn dĩ bà nội chỉ nhấp một ngụm nhỏ, nhưng sau khi nghe thấy giá tiền bèn uống thêm một ngụm to. Bà nhâm nhi rồi nói: “Trong này bỏ thêm thành phần gì thế?”
“Chỉ có sữa tươi, lá trà với trân châu đường đen thôi.” Khổng Đa Lị đưa cho bà chiếc ống hút để hút trân châu đọng dưới đáy cốc: “Giá gốc chưa giảm là 20 tệ một cốc lận đó.”
“… Trời ạ, đám con buôn này đúng là nghĩ ra đủ trò để bòn tiền của bọn trẻ các cháu.” Bà nội hút trân châu, vừa nhai vừa nhận xét: “Cơ mà nhai cũng dai dai ngon phết.”
Khổng Đa Lị mỉm cười, hút một ngụm trong cốc của mình rồi hỏi: “Ngon không bà?”
“Cái trân châu dai dai này không bị dính răng chút nào, cái loại 16 tệ một cốc quả nhiên dùng nguyên liệu tốt hơn loại 10 tệ.” Bà nội uống trà sữa nhưng miệng vẫn chê đắt: “Cháu xem, nếu đổ thêm tí sữa tươi vào thì uống được nhiều hơn đúng không?”
Khổng Đa Lị hùa theo: “Thế bà làm thử xem sao.”
Bà nội bóc một túi sữa tươi đổ vào, pha thành một cốc to đầy ụ. Khổng Đa Lị tìm một chiếc tạp dề định đeo vào phụ bà gói bánh bao, nhưng bà nội chê cô không biết bắt xếp ly viền bánh nên đuổi cô ra ngoài nghỉ ngơi.
Khổng Đa Lị từ trong bếp bước ra, ngồi xuống bàn ăn uống trà sữa. Bà nội ở trong bếp vừa nặn bánh bao vừa lải nhải kể chuyện nhà cửa. Bà kể sáng sớm nay ra chợ mua thịt tình cờ gặp bà Hứa, hai người đứng lại buôn chuyện một lát.
“Bà ấy bảo ông Hứa nhà cháu lại tái phát cái bệnh cũ khó đi vệ sinh. Thằng Sinh Huy thuê cho ông ấy một người… chuyên đưa người ta đi khám bệnh ấy? Thời buổi bây giờ đúng là nghề gì cũng có. Cơ mà ông Hứa nhà cháu lại chẳng chịu đi…”
Nói đoạn, bà nội bưng chiếc bánh bao trên tay, đứng ở cửa bếp nhìn cô: “Bà đoán chừng là do ông ấy xót tiền.”
Khổng Đa Lị hỏi: “Sinh Huy lên Bắc Kinh rồi ư?”
“Bà Hứa bảo là đi được ba ngày rồi.” Bà nội nặn xong một chiếc bánh, lại quay vào cán vỏ tiếp: “Bố cháu kể Na Na ốm nghén nặng lắm, giờ bụng lộ to rồi mà vẫn nôn thốc nôn tháo. Bà thì nghĩ chắc do cơ địa lúc mang thai thôi, có người còn nôn từ lúc mới cấn bầu cho đến tận lúc đẻ cơ. Hai tháng nay thằng Sinh Huy cứ chạy đôn chạy đáo lo cả hai bên. Khổ nỗi nghe giọng điệu của bà Hứa thì có vẻ ông Hứa nhà cháu đang cực kỳ ác cảm với con bé Na Na…”
Khổng Đa Lị ngồi lặng thinh trước bàn ăn. Chiếc quạt cây bên cạnh cứ quay qua quay lại thổi vù vù. Cô khẽ thở dài, hai tay ôm trọn cốc trà sữa, ngón cái vô thức miết đi lớp hơi nước đọng bên ngoài thành cốc.
Cảm xúc của cô lúc này tựa như người vừa được vớt từ dưới nước lên, cõi lòng nặng trĩu.
Nỗi nặng nề ấy khiến cô tự động chắt lọc mọi tạp âm bên ngoài. Tri giác cũng rơi vào trạng thái tê mỏi, trì trệ đến mức gần như cạn kiệt. Đối với cô, trạng thái này vốn đã trở thành lẽ thường. Đó là sự mài mòn từng chút một của dũng khí, là nỗi chán nản dai dẳng kéo dài, là sự sụp đổ mang tính giai đoạn sau những tháng ngày dài mỏi mòn theo đuổi cuộc sống lý tưởng mà không thành.
Giữa lúc cô còn đang đắm chìm trong mớ cảm xúc ấy, một xấp tài liệu dày cộp bỗng “bạch” một tiếng ném phịch xuống bàn. Dục Chân ướt đẫm mồ hôi đang nháo nhào tìm điều khiển điều hòa. Bà nội từ trong bếp bước ra, hỏi: “Sao cháu lại về rồi? bảo là ra thư viện ôn thi mà?”
Nửa tiếng trước, Dục Chân quả thực định đi thư viện ôn thi. Cô ấy cũng ôm mộng thi đỗ công chức, khốn nỗi lượn lờ quanh các tầng thư viện mỏi cả chân mà chẳng bói ra nổi một chỗ ngồi tự học nào. Lúc đi, vì xót tiền gửi xe nên cô ấy quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng ở đầu phố, kết quả là dọc đường bị nắng chiếu cho chín cả người.
Cô ấy vừa ngả lưng xuống sofa, giọng người máy quen thuộc lại vang lên: “Bạn có đơn đặt hàng mới…”
Mẻ bánh bao trong bếp cũng vừa vặn mở vung. Bà nội ngoái ra bảo cô ấy: “Cháu cứ chuyên tâm ôn thi đi, để bà làm đồ cho khách…”
Khổng Đa Lị cầm điện thoại chuyển sang ngồi trên sofa. Dục Chân gối đầu lên đùi chị họ, nói: “Chị ơi, hay là em chuyển sang thi biên chế giáo viên cho xong, làm giáo viên không ảnh hưởng đến việc em chạy nghề tay trái.”
Khổng Đa Lị đáp: “Thế thì em phải thi lấy chứng chỉ nghiệp vụ sư phạm trước đã.”
“Thi thi thi, giờ đêm nào ngủ mơ em cũng…” Đang nói dở, Dục Chân bỗng ngồi bật dậy, vẻ mặt hoảng hốt: “Tối qua em mơ một giấc mơ làm em sợ tỉnh cả giấc!”
Khổng Đa Lị hồi hộp hỏi: “Mơ thấy gì?”
“Em mơ thấy vào đêm trước kỳ thi đại học, em lẻn vào nhà ăn của trường, lén bỏ một đống thuốc xổ vào nguyên liệu nấu ăn. Kết quả là tất cả thí sinh đều phải nhập viện, chỉ có một mình em bước vào phòng thi…”
Nghe xong, cả hai chị em ôm bụng cười bò.
Cười chán chê, Dục Chân vơ lấy điện thoại, thoải mái ngả lưng ra sofa gọi video cho bạn trai.
Khổng Đa Lị cũng cầm điện thoại lên, cân nhắc một lúc rồi nhắn tin WeChat cho Triệu Tồn Anh: [Cậu em họ của bác sĩ Từ làm nghề gì thế anh?] Nhắn xong, cô quẳng điện thoại sang một bên, chuẩn bị đi ăn bánh bao nóng hổi vừa ra lò.
Dục Chân nằm trên sofa gọi với theo: “Chị nướng giúp em hai cái nhé, em thèm ăn bánh bao nướng.”
Phải đến tận tám giờ tối, tức là bảy tiếng sau, Triệu Tồn Anh mới đọc được tin nhắn này.
Chiều nay anh đứng liền ba ca mổ. Ca cuối cùng vừa kết thúc, anh đã vội vã lột phăng bộ đồ phẫu thuật, ném mạnh vào khu vực thu gom đồ bẩn, rồi bước ra khỏi phòng mổ với tư thế quái gở để lao thẳng vào nhà vệ sinh. Lần gần nhất anh phải nhịn tiểu khổ sở thế này là vào một ngày phẫu thuật hồi hai tháng trước, bắt đầu từ ca mổ chính lúc bảy giờ sáng, quần quật đến tận ba giờ sáng hôm sau.
Giải quyết xong nỗi buồn, cả người anh lại thấy sảng khoái, cuộc đời lại nở hoa. Lúc quay về phòng thay đồ lấy quần áo, anh mới có thời gian liếc mắt xem WeChat. Thấy tin nhắn của Khổng Đa Lị, anh mở ra xem nhưng chưa trả lời vội, mà đi tắm cái đã. Tắm rửa xong xuôi, anh mới gọi lại cho cô. Bên kia bắt máy trong tích tắc. Anh mở lời bằng một câu vô thưởng vô phạt: “Cô không e ngại chuyện này đúng không?”
Sở dĩ Khổng Đa Lị bắt máy nhanh như vậy là vì cô đang dùng điện thoại đọc E-book. Cô nhất thời chưa tiêu hóa kịp ý tứ trong câu nói của anh, ngay sau đó đã nghe anh giải thích: “Tôi vừa xuống bàn mổ.”
Khổng Đa Lị ậm ừ: “Vâng.”
Triệu Tồn Anh dừng lại vài giây rồi hỏi: “… Ý là cô không ngại gặp mặt em họ của Từ Chính chứ?”
Khổng Đa Lị đáp: “Có thể gặp gỡ tìm hiểu thử xem sao. Đúng lúc khóa học sinh tôi đang chủ nhiệm sắp ra trường rồi, sang học kỳ sau nhận khối 7 chắc công việc sẽ nhàn hơn nhiều.”
Triệu Tồn Anh tựa lưng vào tủ đồ, ngồi bệt luôn xuống sàn hỏi tiếp: “Cô chủ yếu muốn tìm hiểu về khía cạnh nào?”
Khổng Đa Lị thẳng thắn: “Hiện tại tôi chỉ biết anh ấy là em họ của bác sĩ Từ thôi, ngoài ra chẳng biết thêm bất cứ thông tin gì cả.”
“Cậu ấy bằng tuổi Từ Chính.” Triệu Tồn Anh vắt óc nhớ lại: “Đang làm ở khoa Phẫu thuật Hàm mặt của bệnh viện Răng Hàm Mặt. Hình như mới ly hôn năm ngoái… và chắc là chưa có con đâu.”
“Được thôi.” Khổng Đa Lị nghe đến đây thì thầm đánh giá, ngoài mấy thông tin cơ bản kia ra, xem chừng anh cũng chẳng rành rẽ gì về cậu em họ của Từ Chính. Cô dứt khoát gợi ý: “Vậy anh gửi contact WeChat của tôi cho em họ bác sĩ Từ đi, để hai chúng tôi tự trao đổi tìm hiểu.”
Triệu Tồn Anh ngớ người: “Chỉ thế này thôi á?”
“Đúng vậy.” Khổng Đa Lị tỏ ra cực kỳ sành sỏi với quy trình này: “Anh cứ gửi contact của tôi qua đó. Nếu đối phương có ý thì sẽ chủ động kết bạn WeChat với tôi. Hai bên nhắn tin qua lại dăm ba câu là biết ngay có cần thiết hẹn gặp mặt ngoài đời hay không ấy mà.”
…
Triệu Tồn Anh gật gù: “Ừ, hiểu rồi.”
“Vâng.” Khổng Đa Lị tiện miệng hỏi: “Thế anh ăn tối chưa?”
Triệu Tồn Anh nghe không rõ vì đầu óc đang bận nghĩ chuyện khác. Lát sau, vạch thông dòng suy nghĩ, anh liếc nhìn đồng hồ rồi hỏi lại: “Bây giờ cô có tiện gặp mặt một lát không?”
Sao cái người này đã chuộng gọi điện thoại rồi mà còn hay rủ rê gặp mặt thế nhỉ?
“… Cũng được, hẹn ở đâu?”
Triệu Tồn Anh đứng dậy, vừa bước ra khỏi phòng thay đồ nam vừa hỏi: “Tôi đến dưới lầu nhà cô có tiện không?”
“… Được thôi, để tôi gửi định vị cho anh.”
Khoảnh khắc đi thang máy xuống lầu, tâm trạng Triệu Tồn Anh đã thông suốt hơn rất nhiều. Không còn cảm giác bức bối, nghèn nghẹn nơi lồng ngực như lúc tranh thủ nạp chút năng lượng giữa hai ca phẫu thuật hồi chiều nữa.
Bước ra khỏi tòa nhà điều trị, trên đường đi tới bãi đỗ xe, anh tranh thủ lướt vòng bạn bè thì thấy bài đăng từ sáu tiếng trước của Khổng Đa Lị: một bức ảnh chụp mẻ bánh bao hấp vừa ra lò bốc khói nghi ngút, và một bức chụp chiếc bánh bao nướng bẻ đôi với lớp vỏ vàng rộm, nhân thịt bên trong tứa nước mỡ màng.
Kèm theo dòng chú thích: Bánh bao nhân thịt bò hành tây, thơm nức mũi!
Anh đói bụng rồi.
Anh gửi tin nhắn thoại cho Khổng Đa Lị: “Cô mang giúp tôi hai chiếc bánh bao nướng xuống được không?”
Tin nhắn vừa gửi đi thì có cuộc gọi của Đường Bảo gọi tới. Giọng cô bé lảnh lót, vang rền: “Bố ơi, con có thể mua một khẩu súng nước thật dài… à, với cả một cái vợt lưới vớt cá, một cái xô màu xanh để đựng cá, và một cái mũ to để không bị đen da được không ạ?”
Triệu Tồn Anh nghe thấy tiếng ồn ào xen lẫn trong điện thoại, bèn bật cười hỏi: “Con đang đi siêu thị hả?”
“Dạ không phải siêu thị, là chợ nhảy nhảy gì đó ở quảng trường khu nhà mình cơ… Ông ngoại, ông ngoại ơi cái chợ này gọi là chợ gì ạ?”
“Chợ trời…”
Nghe được đáp án của ông ngoại, Đường Bảo kề sát miệng vào chiếc đồng hồ điện thoại trên tay, lấy hết sức bình sinh gào lên: “Bố ơi, con đang ở chợ trời dưới khu nhà. Ở đây có nhiều sạp hàng giăng đèn đom đóm lấp lánh lắm, con muốn mua dụng cụ để ngày mai chúng ta đi ra suối chơi…”
Ban quản lý khu chung cư vừa tổ chức một hoạt động cuối tuần. Họ quây tạm khu đất trống vốn dĩ là chỗ tập khiêu vũ của các cụ già lại thành một khu chợ trời, tạo không gian cho cư dân lớn bé trong khu mang những món đồ không dùng đến ra bày bán hoặc trao đổi.
Đường Bảo vui như mở cờ trong bụng. Có tới hơn hai chục sạp hàng lận đó! Cô bé đeo chiếc túi chéo nhỏ xíu, cứ chạy lăng xăng ngó nghiêng hết chỗ này đến chỗ khác. Còn ông ngoại thì chắp tay sau lưng lẽo đẽo theo sau canh chừng, chỉ lo người ta đi lại không để ý va phải cháu gái.
Kiều Dương Dương và cô Lâm đang ngồi thảnh thơi trước một sạp trà chanh giã tay cách đó không xa. Vừa nãy có người của tiệm spa gần đó qua phát cho mỗi người một miếng mặt nạ dùng thử. Kiều Dương Dương tiện tay nhận lấy rồi bóc ra luôn. Cô ấy kéo ống chiếc quần lồng đèn mặc tạm để đi dạo tiêu thực sau bữa tối lên tận đầu gối, rồi lấy dưỡng chất trong gói mặt nạ thoa đều lên bắp chân.
Dương Dương sở hữu làn da trắng ngần, vóc dáng cao ráo với đôi tay và đôi chân thon dài. Nửa thân trên, cô ấy mặc chiếc áo hai dây tập yoga có kèm m*t ngực. Từng đường nét cơ bắp săn chắc, khỏe khoắn lộ ra trên đôi cánh tay, bờ vai và tấm lưng trần chính là thành quả của nhiều năm kiên trì tập tạ. Chiếc cổ thiên nga thon thả kết hợp cùng bờ vai ngang mắc áo đáng mơ ước, suốt một năm qua, tỷ lệ mỡ cơ thể của cô ấy luôn được duy trì ổn định ở mức xấp xỉ hai mươi phần trăm.
Thoa đều dưỡng chất lên bắp chân xong, cô ấy vắt chéo chân chờ thẩm thấu. Nơi mũi chân lủng lẳng chiếc dép lê quai ngang màu đen, đó là món quà sinh nhật tuổi hai mươi chín mà cô Lâm tặng cô ấy hồi năm ngoái, nghe đâu ngót nghét cũng phải sáu nghìn tệ. Những chiếc móng chân được sơn màu hồng phấn nhạt, nếu không nhờ ánh đèn từ sạp hàng hắt tới, có nhìn lướt qua cũng khó mà nhận ra cô ấy có sơn móng.
–
[1] Trạng thái sang chấn tâm lý (Stress/PTSD): Phản ứng phòng vệ tự nhiên của con người khi gặp cú sốc tâm lý lớn.
[2] Scrub: Bộ cộc tay y tế chuyên dụng dành cho các bác sĩ/y tá làm việc trong phòng mổ.