Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không

Chương 56: Hoàn chính văn

Vào cuối kỳ nghỉ hè, ngay tuần cuối cùng trước khi Khổng Đa Lị phải quay lại trường, Triệu Tồn Anh cố xin mãi mới được nghỉ ba ngày để cả nhà cùng đi Hải Nam nghỉ mát.

Khách sạn là do Khổng Đa Na dùng thẻ của mình để đặt giúp một phòng hạng Executive [1]. Gia đình bốn người làm thủ tục nhận phòng tại Executive Lounge, vừa mở cửa bước vào, toàn cảnh biển cả bao la đã thu trọn vào tầm mắt. Khổng Đa Lị và Tiểu Mãn trầm trồ kinh ngạc, ríu rít kéo nhau chạy ra ban công ngắm cảnh. Còn Triệu Tồn Anh bế Tiểu Hà lẽo đẽo theo sau, suýt chút nữa thì vấp ngã nhào bởi chiếc vali chỏng chơ ngay trước cửa.

Anh ngẩng đầu nhìn lại, hai người kia đã say sưa tạo dáng chụp ảnh rồi.

Triệu Tồn Anh bật cười, nhẫn nại đẩy từng chiếc vali vào trong. Đóng cửa phòng xong xuôi, anh bế Tiểu Hà đi thẳng ra ban công, hỏi Khổng Đa Lị: “Vui chứ em?”

Khổng Đa Lị cười đáp: “Vui ạ!”

Tiểu Mãn cũng hớn hở reo lên: “Bố có tiền thích thật đấy!”

Triệu Tồn Anh vờ như không nghe thấy, giơ điện thoại cho Khổng Đa Lị xem thực đơn trà chiều của khu Lounge, bảo cô và Tiểu Mãn cứ xuống đó trước. Khổng Đa Lị hỏi anh không ăn sao? Anh lắc đầu bảo không đói, dặn lúc về mua giúp anh một ly Americano là được.

Khổng Đa Lị và Tiểu Mãn đi thưởng thức trà chiều, Triệu Tồn Anh nhân cơ hội mang Tiểu Hà đi tắm, cái mông nhỏ xíu của thằng bé đã bị bỉm quần làm hầm bí suốt hơn nửa ngày trời rồi. Tắm rửa sạch sẽ xong, anh cứ để con tr*n tr**ng như thế thả vào nôi cho tự do bò trườn, còn mình thì vừa dọn dẹp hành lý vừa chuyện trò cùng con. Nhà hai người lớn hai trẻ nhỏ, mà lỉnh kỉnh kéo theo tận ba chiếc vali và một chiếc túi bỉm sữa. Tiểu Mãn cứ nằng nặc đòi tự kéo chiếc vali My Little Pony của mình, dù bên trong trống rỗng cũng phải kéo cho bằng được, con bé bảo không kéo thì chẳng ra cái “vibe” đi nghỉ mát. Vali của Khổng Đa Lị thì chất đầy quần áo, giày dép cùng đạo cụ trang điểm làm tóc, cô và Tiểu Mãn quyết tâm phải chụp được một bộ ảnh sống ảo thật xịn xò. Triệu Tồn Anh lụi cụi sắp xếp đồ đạc, tiện tay gọi luôn dịch vụ phòng mang chiếc váy Khổng Đa Lị định mặc để chụp ảnh dưới ánh hoàng hôn đi ủi cẩn thận.

Dọn dẹp xong xuôi đâu đấy, anh bế Tiểu Hà từ nôi lên chiếc giường lớn, nhẹ nhàng cử động tứ chi giúp con làm vài động tác giãn cơ cơ bản. Anh nắm lấy bàn chân nhỏ xíu của thằng bé, hết đưa lên mũi hít hà lại hôn chụt lấy chụt để, miệng xuýt xoa: “Tiểu Hà nhà ta da trắng, mắt to, lông mi lại dài, chao ôi sao mà giống mẹ thế không biết.”

Hai bố con đang quấn quýt chơi đùa thì nghe tiếng quẹt thẻ mở cửa. Triệu Tồn Anh vội vàng mặc bỉm quần cho Tiểu Hà. Tiểu Mãn giơ điện thoại lon ton chạy vào trước, chĩa thẳng ống kính về phía anh rồi nói: “Bác trai của em đang trông em trai trong phòng nè.” Nói đoạn, con bé dúi luôn điện thoại vào tay Triệu Tồn Anh, còn mình thì bò nhoài lên giường gọi í ới: “Em trai ơi, em trai…”

Triệu Tồn Anh tiện tay túm lấy cổ áo Tiểu Mãn, ra hiệu bắt con bé vào nhà vệ sinh rửa tay trước đã. Cùng lúc đó, bé Kiều Kiều trong màn hình điện thoại cất tiếng gọi: “Cháu chào bác trai ạ!”

Triệu Tồn Anh khẽ cười, nhìn Kiều Kiều hỏi: “Sao cháu không ngủ trưa đi?”

“Cháu không ngủ được, cháu nhớ bác trai, nhớ bác gái, nhớ chị Tiểu Mãn với cả em Tiểu Hà nữa.”

Triệu Tồn Anh nhỏ nhẹ nói: “Không sao đâu, đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh là nhà mình lại được gặp nhau rồi mà…”

Lúc này, Khổng Đa Lị một tay cầm ly cà phê, tay kia xách hộp đồ ăn bước vào. Vừa vào đến nơi, cô thuận chân móc khép cánh cửa lại, đặt đồ lên bàn rồi tiến đến bên cạnh Triệu Tồn Anh. Việc đầu tiên là cô cúi xuống cưng nựng Tiểu Hà trên giường, dịu dàng bảo “Mẹ yêu con lắm”, sau đó mới đón lấy chiếc điện thoại từ tay anh để trò chuyện cùng Kiều Kiều.

Triệu Tồn Anh bước lại bàn mở hộp đồ ăn ra, bên trong là một phần salad cá ngừ. Anh bưng hộp salad quay lại ngồi xuống sát bên cạnh Khổng Đa Lị để ăn. Khổng Đa Lị nửa nằm nửa ngồi trên giường, ân cần dỗ dành Kiều Kiều trong màn hình, con bé đang mếu máo khóc bảo nhớ bác gái, nhớ ông ngoại. Khổng Đa Lị bảo hễ lúc nào nhớ bác gái, cháu cứ việc gọi video cho bác ngay nhé. Vừa nói, một tay cô vừa vô thức luồn ra sau eo Triệu Tồn Anh, thân mật véo nhẹ phần thịt bên eo anh. Triệu Tồn Anh quay sang, tình cảm đút cho cô một miếng táo nhỏ.

Triệu Tồn Anh gắp vài miếng rau ăn lót dạ rồi đặt xuống. Anh nằm trên giường ôm Tiểu Hà vào lòng để con cựa quậy chơi đùa trên người mình. Quả thực anh có chút mệt mỏi. Chuyến bay hôm nay không được suôn sẻ cho lắm, Tiểu Hà quấy khóc ầm ĩ trong khoang khách khiến anh phải bế con đi theo tiếp viên hàng không vào tận khoang dịch vụ để dỗ dành.

Nửa tỉnh nửa mê, anh vừa cảm nhận được Tiểu Hà đang bò trườn nhung nhúc trên ngực mình, vừa loáng thoáng nghe tiếng Khổng Đa Lị “suỵt” khẽ với Tiểu Mãn, nhắc nhở con bé nhẹ tay nhẹ chân một chút vì bố đang nghỉ ngơi. Chẳng bao lâu sau, anh lại cảm nhận được vùng bụng mình vừa được ai đó đắp lên một chiếc chăn mỏng. Cứ thế, anh an tâm chìm vào giấc ngủ. Đánh giấc say sưa được chừng hai mươi phút, anh bỗng giật mình tỉnh giấc bởi một dòng nước ấm nóng tưới ướt người. Mở mắt ra, cảnh đầu tiên trông thấy là Tiểu Hà đang mặc bỉm quần, ngồi chễm chệ trên bụng bố với vẻ mặt ngây thơ vô tội mà còn lại cực kỳ bình thản nữa. Anh chẳng dám nhúc nhích, ráng gồng mình đợi Tiểu Hà giải quyết xong xuôi nỗi buồn mới lên tiếng hỏi Khổng Đa Lị lúc này đang mải mê làm tóc cho Tiểu Mãn trước bàn trang điểm: “Vợ ơi, ban nãy em cho Tiểu Hà uống nước hả?”

“Uống cũng nhiều ạ.” Khổng Đa Lị ngoái lại nhìn anh: “Lượng nước tiểu kinh khủng lắm hả anh?”

Triệu Tồn Anh dở khóc dở cười, xách bổng Tiểu Hà đi vào nhà vệ sinh. Rửa ráy sạch sẽ, thay bỉm mới cho con xong, anh bước ra ngoài tu một ngụm cà phê, rồi bế con đi lại đứng cạnh Khổng Đa Lị. Tiểu Mãn đang diện trên người bộ trang phục thời Đường, thấy anh tới gần liền chê vướng víu: “Bố mau bế em ra chỗ khác đi, kẻo em lại quờ tay giật tung tóc của con bây giờ.”

Khổng Đa Lị đang bừng bừng quyết tâm phải có ảnh sống ảo, cặm cụi tết búi tóc đôi kiểu thời Đường cho con bé, để chập tối hai người còn xuống sảnh chụp ảnh. Khổng Đa Lị liếc nhìn Tiểu Hà, khẽ nghiêng má về phía con. Triệu Tồn Anh bế con xích lại gần, nói: “Con thơm mẹ một cái nào.” Tiểu Hà ngoan ngoãn chồm tới, hôn cái “chụt” lên má mẹ.

Triệu Tồn Anh lại bảo: “Thơm chị nữa nào…”

“Thôi đừng thơm, đừng thơm!” Tiểu Mãn vội vã đưa hai tay lên che kín mặt: “Chị trang điểm rồi…”

Triệu Tồn Anh phì cười, với tay lấy ly cà phê trên bàn. Một tay cầm ly cà phê, một tay bế Tiểu Hà, anh bước ra ban công ngắm biển. Khổng Đa Lị vừa trang điểm cho Tiểu Mãn vừa vọng ra trò chuyện cùng anh: “Hôm nay Tiểu Hà vẫn chưa ngủ trưa đâu.”

“Không ngủ cũng được, để tối nay cho ngủ sớm.” Triệu Tồn Anh đứng ngắm cảnh một chốc, để gió biển mơn man thổi qua. Nhờ giấc ngủ ngắn ban nãy, thể lực và tinh thần của anh lúc này đã hồi phục lại đôi phần. Anh hướng mắt về phía Khổng Đa Lị, khẽ gọi: “Vợ ơi.”

Khổng Đa Lị ngoảnh lại nhìn anh: “Dạ?”

“Chập tối để anh chụp cho em mấy pô ảnh thật xịn nhé!”

Khổng Đa Lị tủm tỉm nói: “Em còn đang tính ra Lounge nhâm nhi ly rượu cơ.”

Triệu Tồn Anh đổi tay bế Tiểu Hà, cất lời đáp lại: “Đợi tối nay Tiểu Hà ngủ say rồi, anh đưa em ra biển đi dạo.”

“Làm thế có ổn không anh, để Tiểu Hà ở lại phòng một mình á?”

“Thì đã có chị Mãn trông chừng giúp rồi mà.”

Chị Mãn tức thì cự nự: “Con mới tám tuổi, vẫn còn là trẻ con.”

“Tuy con nhỏ nhưng năng lượng lại to lớn, trí thông minh cũng chẳng kém cạnh gì mấy anh chị mười tám tuổi đâu.” Triệu Tồn Anh dỗ dành thương lượng với con gái: “Lúc nào em tỉnh giấc khóc nhè, con cứ gọi điện thoại cho bố là được mà.”

Đường Bảo ngước nhìn Khổng Đa Lị đang làm tóc trang điểm cho mình bên cạnh, hỏi: “Cô Lị Lị ơi, tối nay cô có muốn ra ngoài biển đi dạo với bố cháu không ạ?”

“Muốn chứ!” Khổng Đa Lị đáp: “Chị Mãn ơi, cô muốn đi lắm.”

Chị Mãn lập tức ra điều kiện: “Vậy hai người phải mua cho con một ly kem, với lại còn phải cho con mượn điện thoại để hắt màn hình xem hoạt hình nữa!”

Đến khi Khổng Đa Lị thực sự cảm nhận được từng cơn gió biển mơn man thổi tới thì trời đã tối mịt.

Cô nán lại Executive Lounge nhâm nhi chút rượu rồi xuống bãi biển trước. Triệu Tồn Anh thì phải đợi dỗ Tiểu Hà ngủ say, dặn dò cặn kẽ Tiểu Mãn xong xuôi mới chạy xuống tìm cô.

Khổng Đa Lị đưa tay vuốt nhẹ sau gáy, đứng đợi anh bên bờ biển. Thấy anh rảo bước vội vã từ khách sạn đi ra, gió biển dọc đường thổi tung chiếc áo sơ mi trắng căng phồng, cô tươi cười rạng rỡ vẫy tay gọi. Thấy anh bắt đầu chạy chậm về phía mình, cô đứng yên một chỗ, nhẹ nhàng đung đưa người với vẻ mời gọi. Triệu Tồn Anh nhìn cái dáng vẻ đắc ý đó của cô, đôi chân cũng tự nhiên bước chậm lại. Anh cứ thế thong dong tiến tới, tay giơ lên quơ quơ chiếc khăn choàng mang theo ra hiệu.

Biết Khổng Đa Lị vừa uống rượu, gió biển lại lộng, Triệu Tồn Anh bèn cẩn thận quấn chiếc khăn choàng trùm kín đầu cô.

Khổng Đa Lị làm nũng dang rộng hai cánh tay, nằng nặc đòi anh ôm một cái.

Triệu Tồn Anh bật cười, ôm siết lấy cô rồi hỏi: “Sao tự dưng lại sến súa, quấn người thế này?”

“Tại em uống rượu mà.” Khổng Đa Lị đưa hai tay áp lên má, mỉm cười nói: “Mượn chút hơi men để làm nũng với anh đó.”

Triệu Tồn Anh kéo tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Hai vợ chồng cứ thế mãn nguyện thả bộ dọc theo bãi cát, tận hưởng từng cơn gió biển mát lành.

Khổng Đa Lị nghiêng đầu ngước nhìn anh, cười hỏi: “Tiểu Hà ngủ rồi hả anh?”

Triệu Tồn Anh đáp: “… Chắc cũng sắp ngủ rồi.”

Khổng Đa Lị “hả” lên một tiếng: “Con chưa ngủ mà anh đã chuồn xuống đây rồi sao?”

“Có chị Mãn dỗ mà. Tới cữ rồi, anh đoán chắc giờ cũng ngủ say.” Triệu Tồn Anh vô cùng vui vẻ nói: “Chị Mãn nhà mình đúng là đứa trẻ hiếu thảo, chẳng uổng công mình dốc lòng cưng chiều.”

Khổng Đa Lị sảng khoái cười lớn.

Triệu Tồn Anh đút bàn tay còn lại vào túi quần đùi đi biển, cũng khẽ giọng cười theo cô.

Hai người thong dong dạo bước trong gió biển. Giữa lúc cả hai đang đắm chìm trong vẻ đẹp của màn đêm, từ quán bar trên bãi biển phía trước văng vẳng vọng lại những điệu nhạc du dương. Triệu Tồn Anh nghiêng đầu nhìn vợ, cơ thể bất giác xoay hẳn sang đối diện với cô. Hai tay anh đặt lên vòng eo của vợ, khe khẽ lắc lư theo từng nhịp điệu. Khổng Đa Lị vốn chẳng sành sỏi chuyện khiêu vũ, nhưng khi anh nhích lại gần, cô cũng thuận đà vòng hai tay quàng qua cổ anh. Chóp mũi cô thân mật cọ nhẹ vào yết hầu anh, sau đó cô ngửa đầu, đôi mắt lờ đờ hơi men, cánh môi đỏ hé mở. Triệu Tồn Anh cúi xuống trao cho cô một nụ hôn nồng nàn, quấn quýt hồi lâu. Xong xuôi, anh siết chặt cô vào lòng thêm một cái rồi mới từ từ buông ra.

Khổng Đa Lị với ánh mắt ngà ngà say đang nhìn ra xung quanh. Chẳng có mấy du khách tản bộ, mà dẫu có thì đã sao chứ. Cô liếc nhìn vẻ tự chủ, mực thước thường ngày của Triệu Tồn Anh lúc này, lại vươn tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào v*m ng*c ấy. Cô khẽ ngửa đầu, trêu ghẹo mà phả từng luồng hơi thở dưới cằm làm anh ngứa ngáy. Triệu Tồn Anh lại cúi đầu cuốn lấy môi cô, còn cố tình cắn nhẹ một cái như để trừng phạt. Anh ôm lấy khuôn mặt đang đỏ ửng của vợ, cất giọng hỏi: “Về khách sạn mở thêm phòng nữa nhé?”

“Không thèm.” Khổng Đa Lị rúc hẳn vào lòng anh.

Triệu Tồn Anh đầy vẻ áy náy hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cô, thủ thỉ: “Năm sau hai vợ chồng mình đánh lẻ đi du lịch riêng nhé.”

Khổng Đa Lị khẽ “dạ”, bất chợt có cảm giác chua xót muốn rơi nước mắt mà chẳng rõ lý do.

Cảm nhận được sự xao động trong cảm xúc của cô, Triệu Tồn Anh lập tức hứa hẹn: “Nghỉ hè năm sau anh sẽ xin nghỉ phép năm đưa em đi chơi. Tiểu Hà thì nhờ bố và cô trông giúp hai hôm, còn Tiểu Mãn thì gửi gắm cho mẹ anh lo liệu.”

Khổng Đa Lị đưa tay quệt vội giọt nước mắt, khẽ thở hắt ra một hơi rồi ừ nhẹ một tiếng.

Nhìn cô như vậy, trong lòng Triệu Tồn Anh cũng xót xa. E ngại đang ở chốn đông người, anh chỉ đành ôm hôn cô vỗ về, sau đó lại siết chặt tay cô tiếp tục dạo bước. Hơi men đã ngấm khiến giọng Khổng Đa Lị chùng xuống: “Sao em cứ có cảm giác thoắt cái mình đã sắp sửa chạm ngưỡng tuổi tứ tuần rồi nhỉ.”

Triệu Tồn Anh nói: “Với mức tuổi thọ bình quân như hiện nay, hai vợ chồng mình ít nhất cũng còn gắn bó, bầu bạn với nhau được tận năm chục năm nữa.”

“Chà!” Nhẩm tính thế Khổng Đa Lị lại tươi tỉnh ngay: “Đúng thật ha!”

Triệu Tồn Anh mỉm cười không nói thêm.

Khổng Đa Lị siết chặt cánh tay anh, nói: “Chẳng hiểu sao nữa, tận sâu thẳm trong lòng em thỉnh thoảng lại dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.”

Triệu Tồn Anh hỏi cô: “Em sợ điều gì?”

Khổng Đa Lị hít một hơi thật sâu rồi khẽ thở ra, đáp: “Em sợ mỗi sớm mai thức giấc chẳng còn được nhìn thấy anh nữa.”

Triệu Tồn Anh chọc cô: “Sợ gì chứ, sợ anh lại đi pha sữa dỗ con ngủ hả?”

Khổng Đa Lị giơ tay đập vào vai anh: “Đồ dở hơi!”

“Ê này Lily, em thử nghĩ xem, giả sử giai đoạn hiện tại mà có em bé nữa thì em tính sao?”

Khổng Đa Lị nghiêm túc đắn đo, mãi một lúc lâu chẳng thấy hé nửa lời.

Sự im lặng hồi lâu này của cô dĩ nhiên đã tự bộc lộ rõ vấn đề. Triệu Tồn Anh gặng hỏi: “Em muốn sinh thêm ư?”

Khổng Đa Lị vặn ngược lại anh: “Thế anh có bằng lòng nuôi không?”

Triệu Tồn Anh cẩn thận ngẫm nghĩ một chốc rồi vô cùng nghiêm túc đáp lời cô: “Việc nuôi nấng hoàn toàn không thành vấn đề, khó khăn đến mấy rồi cũng sẽ khắc phục được. Nhưng sinh thêm sẽ bào mòn sức khỏe của em rất nhiều, anh không muốn em phải gánh chịu dù chỉ là một chút xíu rủi ro.”

“Vậy cớ gì anh lại tự dưng đặt ra giả thiết đó chứ?”

“Thì mình chỉ tán gẫu vu vơ thôi mà.”

Hai vợ chồng lại tiếp tục dạo bước thêm một quãng khá xa. Cảm thấy ra ngoài chừng hơn tiếng đồng hồ như vậy cũng đã đủ lâu, vả lại lũ nhóc vẫn đang bị bỏ lại ở khách sạn. Trên đường tản bộ quay về, Triệu Tồn Anh chợt ngân nga một giai điệu vô cùng quen thuộc. Cứ thế lẩm nhẩm trong miệng một hồi, anh hướng về phía Khổng Đa Lị, cất giọng hát vang:

“Vì sao cứ mãi thế này,

Dấu hình bóng ấy đọa đày trong tim.

Muốn hỏi người có kiếm tìm,

Cùng ta đi đến bãi chìm nương dâu…

Muốn hỏi người có dám không,

Yêu như lời hứa mặn nồng đã trao.

Muốn hỏi người có dám không,

Vì yêu mà hóa điên cuồng như ta…” [2]

Hết.

[1] Phòng Executive (Executive Room/Executive Suite): Hạng phòng cao cấp tại các khách sạn lớn, thường nằm ở các tầng cao (Executive Floor). Khách lưu trú phòng này được hưởng các đặc quyền riêng như: check-in/check-out tại quầy riêng, sử dụng Executive Lounge (khu vực sảnh VIP có phục vụ đồ ăn nhẹ, nước uống miễn phí cả ngày và tiệc cocktail buổi tối).

[2] Trích từ lời bài hát “Vì Yêu Mà Điên Cuồng” (为爱痴狂): Ca khúc nhạc trẻ Đài Loan phát hành năm 1995, do Trần Thăng sáng tác, Lý Chính Phiên phối khí và Lưu Nhược Anh thể hiện. Bài hát thuộc album “Vẻ Đẹp Và Nỗi Sầu Của Thiếu Nữ Tiểu Ngư” (hãng đĩa Rock Records), đồng thời là nhạc phim điện ảnh “Vẻ Đẹp Và Nỗi Sầu Của Tôi” (我的美丽与哀愁).

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn