Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không

Chương 57: Ngoại truyện 01 (Hoàn toàn văn))

Trước

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, nhà Khổng Chí Nguyện đón một bữa cơm sum họp gia đình lớn.

Gia đình bốn người của cô con gái lớn Khổng Đa Lị sẽ qua.

Gia đình ba người của cô con gái út Khổng Đa Na cũng từ Bắc Kinh trở về.

Đi tàu cao tốc từ Bắc Kinh về chỉ mất hơn hai tiếng một chút, đến ga Đông rồi gọi xe về nhà hết tầm ba mươi phút nữa. Ba người nhà cô út xuất phát từ nhà ở Bắc Kinh lúc bảy giờ sáng, đến đúng mười một giờ trưa thì có mặt tại nhà Khổng Chí Nguyện.

Vừa về đến nơi, giữa những tiếng gọi “ông ngoại” ríu rít của Kiều Kiều, Khổng Đa Na mở tủ lạnh định lấy đồ uống lạnh. Tay còn chưa kịp chạm vào chai nước, Khổng Chí Nguyện đang bế Kiều Kiều đã vội ngăn lại. Ông bảo trên bàn ăn có trà lúa mạch do ông nấu từ nửa tiếng trước và đã để nguội sẵn, có hẳn hai bát, con với Sinh Huy mỗi đứa một bát.

Hứa Sinh Huy đổi dép đi trong nhà rồi vào rửa tay. Lúc quay ra phòng khách, anh ấy nhận thấy cách bài trí không gian đã có sự thay đổi lớn, ngoài bộ sofa cần thiết, toàn bộ khoảng trống trên sàn đều bị một tấm thảm tập bò của trẻ em chiếm trọn. Anh vừa cởi chiếc áo khoác mỏng vừa hỏi: “Bố ơi, Tiểu Hà cũng hay sang đây lắm ạ?”

“Chẳng phải chị con đang ôn thi thạc sĩ sao, cuối tuần bố phụ trông Tiểu Hà giúp nó.”

Khổng Đa Na uống nửa bát trà lúa mạch, vừa tiện tay đưa phần còn lại cho Hứa Sinh Huy, vừa đón lấy chiếc áo khoác mỏng của chồng rồi hỏi: “Khổng Đa Lị không biết trưa nay con về đến nhà à bố?”

Khổng Chí Nguyện đáp: “Tồn Anh hôm nay có lịch mổ, nghe bảo trưa mới xong. Bố đoán chắc chiều cả nhà nó mới cùng qua.”

Kiều Kiều nghe thấy thế liền mè nheo: “Ông ngoại ơi cháu nhớ bác gái, ông bảo bác gái qua nhanh đi!”

“Bác gái con không dám đến một mình đâu, bác ấy phải đợi bác trai con đi cùng cơ.” Khóe môi Khổng Đa Na mọc một đám mụn rộp nên không dám cười to, chỉ cần hé môi một cái là kéo căng vết thương đau buốt.

Khổng Chí Nguyện hỏi han: “Khóe miệng con đã đi khám chưa?”

“Khám rồi bố ạ, năm nào Na Na cũng bị vài bận như thế.” Hứa Sinh Huy lấy tuýp thuốc mỡ cùng tăm bông trong túi xách ra. Anh ấy đứng d*ng h** ch*n trước mặt Khổng Đa Na để hạ tầm mắt ngang bằng với vợ, vừa bảo cô ấy ngước cằm lên để bôi thuốc tỉ mỉ, vừa quay sang đáp lời Khổng Chí Nguyện: “Cứ hễ thức khuya nhiều, sức đề kháng giảm sút là cô ấy lại nổi mụn rộp.”

Kiều Kiều hỏi cô ấy: “Mẹ ơi, tại sao bác gái lại không dám đến một mình ạ?”

Khổng Đa Na đáp: “Vì một mình bác gái con không đấu lại…”

Khổng Chí Nguyện giải thích: “Vì nhà bác gái con có mỗi một chiếc xe, nên cả nhà phải đi chung một chuyến đấy.”

Khổng Đa Na lấy tay che khóe môi, bảo: “Bố phải khuyên chị ấy một chút, bảo chị ấy giữ tâm lý thoải mái đi…”

Khổng Chí Nguyện hối thúc bọn họ: “Cả nhà con mau lên lầu đi, ông nội con đứng đợi ngoài đầu ngõ từ mười giờ rồi đấy, chắc cơm nước trên nhà cũng chuẩn bị xong xuôi cả rồi.”

Hứa Sinh Huy áy náy nói: “Bố, vậy tụi con xin phép lên lầu trước ạ, ăn trưa xong tụi con lại xuống.”

Khổng Chí Nguyện dặn dò anh ấy: “Không cần vội xuống đâu, cứ ở lại ngồi chơi nói chuyện với ông bà nội nhiều một chút.”

Khổng Đa Na vừa đổi giày vừa hỏi: “Bố ơi, tối nay nhà mình ăn món gì thế?”

“Bữa tối bố thuê một đầu bếp gia đình tay nghề rất cừ đến tận nhà nấu, trọn gói nguyên liệu gồm mười hai món một canh, tầm ba bốn giờ chiều là người ta qua rồi.”

“Bố chịu tiếp thu mấy cái mới phết nhỉ.” Khổng Đa Na khẽ cười một tiếng, lấy làm lạ: “Bố cũng biết thuê dịch vụ ngoài rồi hả.”

“Không phải bố đâu.” Khổng Chí Nguyện ôn hòa nói: “Là Tồn Anh sắp xếp cả đấy.”

Khổng Đa Na quay sang nhìn Hứa Sinh Huy cũng đang xỏ giày, trêu anh ấy: “Lão Hứa, địa vị của anh trong lòng bố em đang lung lay dữ dội rồi kìa.”

Nhìn gia đình ba người xách theo quà cáp lên lầu, Khổng Chí Nguyện quay vào nhà khép cửa lại, bắt đầu sắp xếp hành lý của họ cho gọn gàng. Khổng Đa Na làm việc với cường độ cao, đợt này chỉ về ngủ lại một đêm, sáng sớm hôm sau đã phải quay về Bắc Kinh rồi.

Xếp xong xuôi hành lý, ông nhắn WeChat cho Khổng Đa Lị, báo rằng em gái và em rể đã về tới nơi.

Khổng Đa Lị không phải không dám về một mình, mà là vì cô bận tối mắt tối mũi.

Sáng sớm tinh mơ lúc bảy giờ, cô đã bế Tiểu Hà, dắt theo Tiểu Mãn lái xe ra ngoài.

Đầu tiên là đến Bệnh viện Chăm sóc Sức khỏe Bà mẹ và Trẻ em tiêm vắc-xin phế cầu cho Tiểu Hà; phác đồ gồm bốn mũi và hôm nay là mũi cuối cùng ở mốc 12 tháng tuổi. Tiêm xong cho con trai, cô lại đưa Tiểu Mãn tới một trung tâm Toán tư duy làm bài thi tuyển chọn, trước mắt cứ cho con bé tiếp xúc thử xem sao, nếu con bé không thấy bài xích thì việc đi theo con đường thi học sinh giỏi sau này cũng là một hướng đi tốt. Thi cử xong xuôi, cô lại dẫn Tiểu Mãn sang thư viện thiếu nhi mượn hơn chục cuốn sách, tiện tay mượn thêm vài cuốn tranh truyện cho Tiểu Hà.

Chỉ trong một buổi sáng mà giải quyết được biết bao nhiêu việc thực tế, hiệu suất cao đến mức trước đây cô chẳng dám tưởng tượng nổi.

Lái xe ra khỏi tầng hầm thư viện, cô nhận được tin nhắn WeChat của Khổng Chí Nguyện báo Khổng Đa Na đã về đến nơi. Đi được một đoạn, dừng xe chờ đèn đỏ ở ngã tư, tranh thủ lúc rảnh tay cô gửi tin nhắn thoại lại cho bố: Chẳng phải trưa nay nhà bên đó ăn cơm bên nhà ông nội Hứa sao? Không vội đâu, để con giải quyết nốt việc trong tay rồi qua luôn.

Khổng Chí Nguyện bảo, nếu con với Tiểu Mãn rảnh thì cứ qua trước đi, bố có hầm dẻ sườn bò cho tụi nhỏ này.

Khổng Đa Lị liếc đồng hồ, hiện tại đã mười hai giờ trưa, cô đáp con vẫn còn việc chưa xong, ước chừng tầm hai giờ chiều mới về tới nơi.

Khổng Chí Nguyện bèn bảo thế để bố ra giữ chỗ đỗ xe trước cho cả nhà.

Nghe xong tin nhắn thoại, Khổng Đa Lị hạ hai bên cửa sổ xe xuống, cảm nhận từng đợt gió thu lành lạnh ùa vào khoang lái. Kỳ nghỉ Quốc khánh này đổ liền ba trận mưa, hai đợt gió lớn làm cây cối ven đường ngả màu nửa xanh nửa vàng. Một quả tiêu huyền [1] từ trên cây rụng trúng đầu xe khiến tim cô khẽ nảy lên một nhịp, rồi quả cầu nhỏ lăn lông lốc thành một vệt dài xuống dưới.

Trong lòng Khổng Đa Lị bỗng dâng lên một nỗi xốn xang, tự dưng thèm được đi ngắm mùa thu quá chừng…

Cô đưa mắt nhìn dòng người qua lại ngoài cửa sổ, rồi ngoái đầu nhìn Tiểu Hà đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế an toàn ở hàng ghế sau. Thằng bé nắm chặt một que khoai lang sấy cứng ngắc trong tay làm thanh gặm nướu, nhét vào mồm gặm nhiệt tình. Đang mải nhai thì bắt gặp ánh mắt mẹ, thằng bé liền giơ giơ que khoai lang trong tay lên khoe. Khổng Đa Lị dịu dàng dỗ dành con: “Lát nữa sang nhà ông ngoại gặm thịt nhé!”

Tiểu Mãn đang chăm chú xoay rubik bên cạnh Tiểu Hà bèn hỏi: “Cô Lị Lị ơi, Kiều Kiều đến nhà ông ngoại chưa ạ?”

“Đến rồi nè.” Khổng Đa Lị đáp: “Bây giờ chúng ta ghé trung tâm thương mại chọn cho em ấy một hộp quà bí mật làm quà nhé.”

“Cháu biết Kiều Kiều thích loại nào, để cháu chọn cho!”

Khổng Đa Lị mỉm cười: “Được thôi.”

Mua xong hộp quà bí mật bước ra thì nhận được điện thoại của Triệu Tồn Anh, anh bảo vừa rời bàn mổ xong đang đi buồng bệnh kiểm tra, dự tính chừng nửa tiếng nữa là xong xuôi.

Khổng Đa Lị nói: “Anh nhắn tin WeChat là được rồi mà.”

Triệu Tồn Anh hỏi: “Cả nhà đều đang ở trên xe hả?”

Khổng Đa Lị đưa máy ra trước mặt Tiểu Mãn, con bé gọi tiếng bố cho có lệ; lại đưa qua chỗ Tiểu Hà, dù thằng bé phát âm còn ngọng nghịu nhưng vẫn ráng sức gọi bập bẹ: “Ba ba!”

Nửa tiếng sau xe chạy tới bệnh viện đón Triệu Tồn Anh. Anh mở cửa ngồi thẳng vào hàng ghế sau, bế thốc Tiểu Hà ra khỏi ghế an toàn, hết hôn lấy hôn để lại cù lét con. Tiểu Hà hưng phấn túm chặt lấy tóc bố, ra sức gọi to: “Ba ba, ba ba…” Quả đúng là tình cảm xuất phát từ cả hai phía.

Khổng Đa Lị liếc nhìn hai bố con qua gương chiếu hậu trong xe, với tay lấy chiếc gối tựa lưng ở ghế phụ đưa ra sau cho Triệu Tồn Anh. Anh đón lấy rồi hỏi: “Sáng nay đưa con đi viện Sản Nhi tiêm phòng với đưa Tiểu Mãn đi thi thử Toán có suôn sẻ không em?”

“Suôn sẻ chứ, mọi thứ vốn dĩ đều được lên lịch trình ngăn nắp rồi mà.” Khổng Đa Lị đáp: “Bọn em còn ghé thư viện mượn sách, rồi mua cả quà cho Kiều Kiều nữa đấy.”

“Chà! Vợ anh giỏi quá!”

Khổng Đa Lị đưa điện thoại cho anh xem bức ảnh chụp bài thi thử, Triệu Tồn Anh một tay bế Tiểu Hà, một tay cầm máy cẩn thận xem bài thi. Xem xong anh tấm tắc khen Tiểu Mãn: “Khá lắm, nhớ không được tự kiêu nhé con gái.”

Chị Mãn ngước mắt liếc anh một cái, chậc lưỡi trêu bố rồi lại cắm cúi xoay cục rubik trên tay. Suốt cả mùa hè này con bé mê tít trò rubik, thành tích giải rubik 3×3 nhanh nhất ở thời điểm hiện tại của con bé là 21 giây. Theo như tìm hiểu thì kỷ lục thế giới về rubik 3×3 hiện nay là dưới 4 giây. Trình độ của Triệu Tồn Anh là 35 giây. Còn Khổng Chí Nguyện sau khi được chị Mãn cầm tay chỉ việc tận tình thì thành tích cao nhất dừng lại ở mức 7 phút 12 giây.

Khổng Đa Lị thì chịu, cô hoàn toàn không có hứng thú với trò này.

Xe đã về tới khu tập thể.

Đỗ xe ngay ngắn rồi cả nhà cùng bước xuống.

Triệu Tồn Anh một tay bế Tiểu Hà, tay kia cầm chiếc máy quay cầm tay trong tư thế sẵn sàng. Khổng Đa Lị vừa dọn quà trong cốp xe vừa hỏi anh: “Có mang theo chân máy không anh?”

“Mang chứ.”

Khổng Đa Lị lôi chiếc chân máy gấp gọn ra kẹp vào nách cho anh. Tiểu Mãn xách phần quà mua cho Kiều Kiều chạy tót lên nhà trước. Khổng Đa Lị khoác túi bỉm sữa trên vai, tay xách túi quà lớn rồi tiện tay sập cốp xe lại.

Triệu Tồn Anh đứng chờ một bên, giơ máy quay hướng về phía cô. Khổng Đa Lị xách quà bước lên trước vài bước, sau đó ngoái đầu lại cười toe toét trước ống kính: “Về nhà ngoại thôi nào!”

“Chủ đề vlog hôm nay: Một ngày bậc thầy giữ thăng bằng [2] xoay xở giữa Gà và Hạc!”

Khổng Đa Lị thong thả bước đi, chốc chốc lại ngoái đầu giới thiệu sơ lược về bối cảnh khu tập thể này. Đến cầu thang bộ, cô thoăn thoắt bước lên. Cửa nhà đang mở toang, bậc thầy giữ thăng bằng đang đứng đón ở cửa, nhưng vừa thấy ống kính chĩa vào là theo bản năng né vội sang một bên. Kiều Kiều thấy cô liền lon ton chạy tới ôm chầm lấy, nói: “Cháu nhớ bác gái lắm á!” Rồi lại hướng về người phía sau reo to: “Bác trai ơi!”

Khổng Đa Lị hướng về phía ống kính giới thiệu: “Đây là cô cháu gái nhỏ đáng yêu của mình, bé Kiều Kiều.”

Ống kính lia vào trong nhà. Khổng Đa Na đang ngồi họp trực tuyến trên sofa phòng khách, thấy Triệu Tồn Anh bước vào thì khẽ giơ tay lên vẫy, cất tiếng gọi: “Chào lão Triệu nhé.”

Khổng Đa Lị tiếp tục giới thiệu trước máy quay: “Còn đây chính là người chị gái cùng mẹ cùng cha của mình, Khổng Đa Hạc.”

Đến nước này thì bậc thầy giữ thăng bằng bắt buộc phải xuất đầu lộ diện. Ông chắp tay sau lưng bước vào khung hình (theo nhận định thế cục của ông lúc này, hành động này mang tính sống còn), nghiêm giọng nhắc nhở Khổng Đa Na: “Hai đứa ở ngoài xưng hô thế nào cũng được, nhưng về nhà là phải trên dưới rõ ràng…”

Khổng Đa Lị chĩa máy quay về phía ông giới thiệu tiếp: “Còn vị này chính là bậc thầy giữ thăng bằng, bố của mình.” Lời vừa dứt, cô đã bị ném trúng người một cú rõ đau. Nhà đông người quá, chẳng biết ai lén ném bịch khăn giấy đánh lén cô (nhưng cô chẳng sợ, có camera làm chứng rành rành đây rồi).

Khổng Đa Lị kiên quyết phải điểm mặt chỉ tên cho bằng hết dàn nhân vật, bèn hỏi Khổng Chí Nguyện: “Bố ơi, em rể con đâu rồi?”

Khổng Chí Nguyện đáp: “Ở trên lầu ấy.”

Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Hứa Sinh Huy vừa từ trên lầu đi xuống, bước qua cửa thấy Triệu Tồn Anh đang giơ máy quay bèn qua chào hỏi: “Anh Tồn Anh, anh với chị mới tới hả?”

Khổng Đa Lị lập tức chĩa máy quay giới thiệu: “Quý ông lịch thiệp này vừa là bạn cũ, vừa là em rể của mình, kiêm luôn chồng và thanh mai trúc mã của chị Hạc.”

Dàn nhân vật cuối cùng cũng lên hình đầy đủ, nhưng cánh tay bế Tiểu Hà của Triệu Tồn Anh thì sắp rụng ra tới nơi. Cả một nhà toàn người là người, vậy mà chẳng có ai thèm lại đón đứa bé giúp anh!

Anh khom người ngồi xổm xuống, đặt Tiểu Hà đứng trên mặt đất để rảnh tay bấm tạm dừng quay. Tiểu Hà chân mang đôi giày mới, bám chặt lấy cánh tay bố. Thấy cả phòng đông đúc, thằng bé hơi sợ sệt, lại cúi đầu ngó đôi giày mới dưới chân, hai tay ôm ghì lấy cổ bố nhất quyết không chịu đứng. Triệu Tồn Anh gọi Tiểu Mãn, lúc này đã cởi giày ngồi khoanh chân trên thảm chơi bài Tarot, anh đưa máy quay cho con gái nhờ đặt vào chỗ nào an toàn một chút. Tiểu Mãn ngồi im bất động, đáp: “Bố ơi, con bé tí tẹo thế này, với chiều cao của con thì chỗ nào con với tới cũng chẳng an toàn đâu.” Kiều Kiều đang ngồi bóc hộp quà bí mật nghe thấy thế liền nhiệt tình xung phong: “Bác trai ơi, để cháu cất giúp cho.”

Triệu Tồn Anh từ chối khéo, tự mình bế Tiểu Hà đứng dậy, đặt chiếc máy quay lên nóc cây điều hòa đứng. Ái chà, góc quay này đúng là đắc địa không ngờ! Thế là anh chỉnh góc máy rồi bấm ghi hình tiếp (dù kế hoạch ban đầu chỉ định quay bữa tối sum họp của gia đình).

Khổng Đa Na vốn ngồi họp trực tuyến ngoài sofa, ngay khi gia đình bốn người họ vừa tới đã ôm máy tính vào phòng ngủ. Khổng Đa Lị thì cầm mấy quả lê Thu Nguyệt [3] mới vào mùa vào bếp rửa. Khổng Chí Nguyện đứng ngay bên cạnh tỉ mẩn gọt vỏ từng quả một, vừa gọt vừa tấm tắc khen lê này mọng nước thật. Triệu Tồn Anh đảo mắt nhìn quanh không thấy người anh em cột chèo của mình đâu, bèn hỏi Kiều Kiều đang ngồi trên thảm, con bé bảo bố nghe điện thoại rồi vào phòng ngủ tìm mẹ rồi.

Triệu Tồn Anh một tay đẩy hết ghế ăn vào gầm bàn để chừa ra một lối đi thông thoáng trong không gian phòng khách chật hẹp, rồi dắt tay Tiểu Hà tập đi. Tiểu Hà nhát gan, cứ đứng trân trân một chỗ hồi lâu không chịu nhúc nhích. Triệu Tồn Anh vỗ tay dỗ dành: “Lại đây nào, lại đây với bố nào.” Thằng bé vẫn bất động. Triệu Tồn Anh bước tới nắm lấy hai bàn tay con: “Nào, bước lên phía trước đi con.” Tiểu Hà mếu máo, mắt rơm rớm nước, đảo mắt tìm chị gái cầu cứu. Chị Mãn lập tức gào toáng lên: “Cô Lị Lị ơi, chồng cô lại đang ép uổng Tiểu Hà tập đi kìa…”

Khổng Đa Lị bưng đĩa lê Thu Nguyệt đã gọt và cắt miếng gọn gàng từ bếp bước ra. Cô ngồi xổm xuống trước mặt Triệu Tồn Anh đút cho anh một miếng trước, rồi cắm nĩa một miếng khác đưa cho Tiểu Hà. Thằng bé vươn tay cầm lấy, ngắm nghía một chút rồi mới nhét vào mồm nhai. Khổng Đa Lị dang rộng hai tay: “Lại đây mẹ ôm nào”, thế là Tiểu Hà lẫm chẫm bước một bước rồi nhào thẳng vào lòng mẹ. Cô thơm chụt lên má con trai, sau đó ngoảnh lại phê bình Triệu Tồn Anh: “Kỹ năng sư phạm sai bét rồi nhé.”

Tiếp đó, Khổng Đa Lị mang đĩa lê qua thảm chia cho Tiểu Mãn và Kiều Kiều. Khổng Chí Nguyện vừa gặm cùi lê vừa từ trong bếp bước ra dặn dò hai đứa nhỏ cẩn thận đừng để nước lê rớt ra thảm. Khổng Đa Lị lại bưng đĩa lê quay lại chỗ Triệu Tồn Anh, đút thêm cho anh một miếng trông mọng nước nhất, rồi lại dùng nĩa cắm một miếng khác nhử Tiểu Hà: “Lại đây mẹ ôm nào.” Tiểu Hà loạng choạng bước liền hai bước nhào vào lòng mẹ, với lấy miếng lê trên nĩa.

Khổng Chí Nguyện đứng trên tấm thảm chùi chân ngay cửa ra vào, tiện chân dồn lại đống giày dép cho ngay ngắn, vừa làm vừa bảo: “Không việc gì phải vội, cái khoản tập đi này Tiểu Hà giống bố, hồi xưa tận một tuổi rưỡi bố mới biết đi đấy.”

Khổng Đa Lị hôn chụt lên má con: “Hóa ra Tiểu Hà nhà mình giống ông ngoại!”

Triệu Tồn Anh lên tiếng giải thích rằng kỹ năng vận động thô của Tiểu Hà phát triển hơi chậm một chút, nhưng thông thường trước mốc 18 tháng tuổi đều được xem là giai đoạn hoàn thiện dáng đi.

Hứa Sinh Huy vừa từ phòng ngủ bước ra nghe thấy liền hỏi: “Anh Tồn Anh, chẳng phải trước anh bảo bảy tháng thằng bé đã biết bò rồi sao, như thế đâu tính là chậm ạ?”

Đôi tai thính nhạy của Tiểu Mãn lập tức phát huy tác dụng, con bé cất giọng bóc mẽ: “Dượng ơi, bố cháu nói chuyện hay phóng đại lắm. Hồi đó em trai chỉ bò được có hai mét, mà bố cháu cứ tưởng em bò được hai trăm mét không bằng. Mấy video em trai bố đăng lên vòng bạn bè trông thông minh lanh lợi thế thôi, chứ thực tế em đến tiếng bố, tiếng mẹ còn chưa gọi sõi nữa là. Đã thế em mới nhú có sáu cái răng, bố cháu cứ khăng khăng bảo em mọc mười cái rồi. Cháu thấy cô Lị Lị nhận xét chuẩn đét, bố cháu chẳng bao giờ dám nhìn thẳng vào thực tế một cách khách quan cả.”

Triệu Tồn Anh ngồi xổm ở đó, từ từ ngoái đầu liếc con bé một cái: “Thế bốn cái răng kia chẳng phải đã nhú mầm sưng lợi lên rồi sao?”

Triệu Tiểu Mãn xào bài Tarot: “Bố nói sao thì là vậy đi ạ.”

Khổng Đa Lị vội xiên một miếng lê đút cho Triệu Tồn Anh (chấp nhặt với đứa con gái này chỉ tổ rước bực vào người), sau đó đưa đĩa lê cho Hứa Sinh Huy, bảo anh ấy mang vào phòng cho bà chị của cô tẩm bổ. Hứa Sinh Huy bưng đĩa lê vào phòng ngủ. Triệu Tồn Anh hạ giọng: “Lần sau anh tẩn nó em cấm có can đấy nhé.” Khổng Đa Lị nói: “Lần sau em phụ anh tẩn nó luôn.”

Khổng Chí Nguyện lại gọt thêm một quả lê Thu Nguyệt nữa mang ra đặt trên bàn ăn, dặn dò ăn lê sống xong thì chớ có uống nước nóng. Kéo ghế ngồi xuống, ông làm như vô tình liếc mắt nhìn chiếc máy quay đang nhấp nháy đèn đỏ trên nóc điều hòa, mở miệng khen: “Đa Lị mua lê này ngon thật đấy.” Rồi ông lại bảo, trong âu lớn đang để nguội sẵn xương ống bò và dẻ sườn bò; xương ống được cưa thành từng khúc ngắn để tiện hút tủy bên trong, còn dẻ sườn thì hầm mềm rục róc cả xương, cho Tiểu Hà ăn là vừa vặn nhất.

Triệu Tồn Anh nói: “Tiểu Hà chỉ khoái gặm xương ống bò mài răng thôi ạ, thằng bé mê món dẻ sườn bò ông ngoại hầm nhất, mỗi lần ăn được tận hai, ba dẻ lận.”

Khổng Chí Nguyện cúi người đón Tiểu Hà vào lòng, thằng bé cứ nhoài người ra định với miếng lê trên bàn, ông hỏi: “Không dám cho ăn nhiều nữa đâu nhỉ?”

Triệu Tồn Anh ngồi xổm nãy giờ tê cả chân, vừa đứng phắt dậy suýt nữa thì loạng choạng không vững, anh đáp: “Thằng bé ăn hai miếng là đủ rồi bố ạ.”

Khổng Chí Nguyện nói: “Để bụng tiêu bớt chút đã nhé, lát nữa ông ngoại lấy thịt cho cháu ăn.”

Triệu Tồn Anh tì khuỷu tay lên vai Khổng Đa Lị, cười bảo: “Tai Tiểu Hà trông giống hệt tai của bố.”

Khổng Đa Lị hùa theo: “Tai bố có tướng tai Phật mà, ai nhìn thấy cũng khen phúc tướng ngập tràn.”

Triệu Tồn Anh nói: “Tính nết cũng giống bố nữa, ít nói mà tính tình lại ôn hòa.”

Khổng Đa Lị nói: “Chuẩn luôn anh.”

Khổng Đa Na họp xong, bưng chiếc đĩa không bước ra từ phòng ngủ. Vừa ngẩng lên, cô ấy đã thấy gia đình ba người kia đang quây quanh Khổng Chí Nguyện, thi nhau làm liệu pháp mát-xa tâm hồn cho ông cụ từ mọi phía. Cái màn nịnh nọt này thì ai mà đỡ cho được?

Cô ấy đặt chiếc đĩa không lên bàn ăn, sau đó vươn tay xiên một miếng lê từ chiếc đĩa khác bỏ vào miệng. Khổng Chí Nguyện hỏi ngay có mọng nước không. Cô ấy nhìn thấu vấn đề, bèn hỏi ngược lại: “Lại là con gái lớn của bố mua đúng không?”

Khổng Chí Nguyện liếc mắt ra hiệu về phía cây điều hòa đứng, rồi tự mình xiên một miếng lê, tấm tắc: “Bố thấy vừa mọng nước lại vừa ngọt lịm.”

Khổng Đa Na chẳng buồn bắt sóng ám hiệu của ông, buông lời nhận xét: “Cũng tàm tạm.”

Triệu Tồn Anh bế Tiểu Hà đi tới trước mặt cô ấy, dỗ con: “Gọi dì đi con.”

Tiểu Hà da dẻ trắng trẻo, người ngợm núng nính mềm mại đáng yêu, đang giương đôi mắt to tròn đen láy nhìn cô ấy chằm chằm.

Phần thắt lưng của Khổng Đa Na mỏi nhừ, cô ấy kéo ghế bàn ăn ngồi xuống, tiện miệng gọi Kiều Kiều đang chơi trên thảm tập bò, bảo con bé lấy giúp mẹ chiếc túi xách trên sofa qua đây.

Kiều Kiều lập tức bỏ món đồ chơi trên tay xuống, lon ton chạy đi lấy túi mang lại cho mẹ.

Triệu Tồn Anh nhìn mà phát thèm, liếc mắt sang Tiểu Mãn đang ngồi lật cuốn Từ điển Tân Hoa [4] để chơi bài Tarot. Tiểu Mãn bắt gặp ánh mắt anh, hỏi ngay: “Bố nhìn con làm gì thế?”

Khổng Đa Na đón lấy chiếc túi, lôi từ bên trong ra một chiếc hộp đựng trang sức tinh xảo. Đây là món quà mừng thôi nôi cô ấy tặng bù cho Tiểu Hà, vì đợt sinh nhật một tuổi hơn nửa tháng trước cô ấy không về được.

Tiểu Hà không thèm nhận, quay người nép vào vai Triệu Tồn Anh.

Tiểu Mãn ngồi trên thảm tò mò sán lại gần ngó nghiêng, hỏi là món gì thế.

Kiều Kiều biết rõ đó là gì nên nhanh nhảu khoe với chị: “Là miếng thẻ vàng mẹ em đặt làm riêng cho em Tiểu Hà đó, bên trên có in cả dấu chân với dấu tay nhỏ xíu hồi em ấy mới sinh nữa.”

Khổng Chí Nguyện vội giục: “Lại đây, lại đây nào, xương ống bò ông ngoại để nguội xong xuôi rồi này.” Nói đoạn, ông dẫn hai đứa nhỏ vào bếp. Vào đến bếp, một mặt ông lấy bát đĩa cho các cháu, mặt khác lại dỏng tai nghe ngóng ra ngoài bàn ăn, thấy Triệu Tồn Anh vẫn giữ giọng điệu thong thả dạy Tiểu Hà nói lời cảm ơn dì, còn Khổng Đa Na thì bảo đưa thằng bé đây cho dì út bế một lát.

Khổng Chí Nguyện bưng thau xương ống bò, dắt theo Tiểu Mãn và Kiều Kiều quay lại bàn ăn. Bên bàn, Khổng Đa Na ngồi đó vừa nựng Tiểu Hà trong lòng vừa trò chuyện phiếm với Triệu Tồn Anh, còn Khổng Đa Lị thì quỳ một chân trên sofa để với chiếc túi xách của mình, rút ra một thỏi son rồi thuần thục thoa lên môi…

Chuông cửa reo vang, Khổng Chí Nguyện ra mở cửa. Là hai vợ chồng đầu bếp đã hẹn trước mang theo nguyên liệu đến nấu bữa tối. Sau màn chào hỏi xã giao, Khổng Chí Nguyện dẫn họ vào bếp. Hai vợ chồng đầu bếp không ngớt lời khen ngợi chúc phúc, bảo nhà mình con đàn cháu đống, đúng là gia đình có phúc lớn! Khổng Chí Nguyện cười xòa bảo do nhà chật nên nhìn mới đông đúc vậy thôi. Cả gian phòng khách liền bếp vỏn vẹn chừng bốn mươi mét vuông mà nhét tới bảy, tám con người lớn nhỏ.

Khổng Đa Lị cất tiếng hỏi: “Sinh Huy đi đâu rồi?”

Kiều Kiều đang ra sức gặm xương ống bò, nhồm nhoàm đáp: “Bố cháu ra ngoài nghe điện thoại rồi ạ.”

Tiểu Mãn tụt khỏi ghế ăn bước lại trước mặt Triệu Tồn Anh, ra hiệu bảo anh cúi xuống rồi ghé sát tai thì thầm: “Bố ơi, con không gặm sạch được thịt trên ống xương, con chỉ hút tủy thôi có được không?” Triệu Tồn Anh khẽ bảo: “Khúc nào con gặm dở cứ gom lại để một chỗ, lát nữa bố xử lý nốt cho.”

Tiểu Hà trong lòng Khổng Đa Na bỗng đánh một cái rắm thối lừng. Cô ấy hỏi thằng bé có phải muốn đi ngoài rồi không?

Triệu Tồn Anh nghe thấy liền đón lấy Tiểu Hà bế vào nhà vệ sinh.

Không khí trong nhà lúc này vô cùng náo nhiệt. Khổng Chí Nguyện và Khổng Đa Lị đang đứng trong bếp dặn dò đầu bếp cặn kẽ những món kiêng khem của từng thành viên trong gia đình; ngoài này, Kiều Kiều và Tiểu Mãn thì ra sức hút tủy trong ống xương, hút mãi không ra bèn cầm luôn khúc xương gõ côm cốp vào đáy bát.

Khổng Đa Na mở cửa bước ra hành lang cầu thang rồi xuống dưới lầu. Ánh nắng chói chang khiến cô ấy bất giác nhíu chặt mày. Dòng xe cộ lại qua, dòng người tấp nập, bao ký ức cũ ùa về cuồn cuộn như thác đổ. Mọi thứ xung quanh dường như chẳng hề đổi thay, vẫn y hệt như cái ngày cô ấy rời quê lên đường đi học xa hai mươi năm về trước.

Giữa muôn vàn dòng suy nghĩ miên man ấy, cô ấy bị một giọng nói đầy ngạc nhiên của người hàng xóm kéo giật về thực tại. Người nọ cất tiếng: “Cháu là con gái lớn nhà họ Khổng phải không? Chà, bao nhiêu năm rồi mới thấy mặt cháu đấy, bố cháu bảo cháu định cư làm ăn ngoài Bắc Kinh rồi hả? Đúng là giỏi giang, thành đạt thật!”

Người đó nói xong một tràng chẳng buồn đợi Khổng Đa Na phản ứng lại, cứ thế sải bước băng qua đường.

Bên kia đường, Hứa Sinh Huy đang đứng nghe điện thoại. Thấy Khổng Đa Na, anh ấy giơ tay lên, ngó trước nhìn sau dòng xe cộ rồi băng qua đưa cho cô ấy một tuýp gel Acyclovir [5], ra hiệu là anh ấy vừa mới đi tìm tiệm thuốc.

Hai vợ chồng không vội lên lầu ngay, cứ thế đứng dưới ánh nắng thu nhàn nhã trò chuyện chừng mươi, mười lăm phút rồi mới quay lên nhà.

Trong nhà lúc này, Tiểu Mãn và Kiều Kiều đã gặm xong xương ống bò, đang ngồi trên sofa chơi trò chơi; Triệu Tồn Anh thì ngồi bệt cùng Tiểu Hà trên thảm chơi trò câu cá; Khổng Đa Lị ngồi ngay mép thảm, chiếc bàn di động cạnh chân đặt một cái chậu con đựng mấy khúc xương ống mà hai đứa nhỏ gặm không nổi, cô cầm chiếc dao gọt hoa quả lóc từng mẩu thịt dính trên xương, lóc xong còn đưa lên miệng gặm thêm vài phát.

Khổng Đa Na hỏi cô: “Tại sao hàng xóm láng giềng cứ toàn nhận nhầm em thành con gái lớn thế nhỉ?”

Khổng Đa Lị vừa gặm xương bò vừa nói: “Chắc tại chị da trắng mặt xinh, thần sắc tươi tắn, nhìn tổng thể toát lên nét thiếu nữ rạng ngời hơn em đó.”

Triệu Tồn Anh ngồi khoanh chân bên cạnh, tay cầm chiếc cần câu đồ chơi dài cỡ chiếc đũa câu trúng một con cá mập lớn màu xanh trong mâm quay. Loa đồ chơi lập tức phát ra một giọng máy móc lảnh lót: “Bé cưng giỏi quá!”

Triệu Tồn Anh ngước đầu lên gọi: “Chị.”

Khổng Đa Na “ừ” một tiếng, nhìn anh.

Triệu Tồn Anh hất cằm ra hiệu về phía chiếc máy quay đặt trên nóc cây điều hòa đứng.

Khổng Đa Na nhíu mày: “Chưa có sự đồng ý của em mà…”

“Bố bảo quay đấy.” Khổng Đa Lị ngước lên nói: “Bố vừa tìm lại được niềm đam mê ghi lại thước phim gia đình mà lị.”

Khổng Đa Na quay người định đi tìm bố chất vấn, nhưng Khổng Chí Nguyện mới một phút trước còn ở phòng khách thì giờ đã chui tọt vào bếp buôn chuyện với đầu bếp rồi. Nhìn Khổng Đa Na xăm xăm đi về phía nhà bếp, Triệu Tồn Anh và Khổng Đa Lị nhìn nhau một cái, nhân lúc máy quay không lia tới liền lén lút đập tay ăn mừng.

Hứa Sinh Huy từ nhà vệ sinh bước ra, ngồi xuống cạnh Kiều Kiều trên sofa, đưa chóp mũi cọ cọ vào mái tóc xoăn tự nhiên của con gái. Kiều Kiều ngoái đầu xoa mặt anh ấy, bảo rằng: “Bố đừng làm phiền con với chị chơi chứ.” Triệu Tồn Anh ngồi khoanh chân trên thảm lâu quá đâm mỏi, bèn chống hai tay lên mép ghế sofa phía sau rồi nhích người ngồi lên. Hứa Sinh Huy bắt chuyện: “Anh ơi, đợt này làm phiền anh quá. Ông nội em bị táo bón nên cứ gọi điện thoại quấy rầy anh suốt.”

“Chuyện nhỏ ấy mà.” Triệu Tồn Anh hỏi: “Nghe bố bảo tháng Tám năm sau Đa Na sẽ chuyển studio về khu công nghệ cao ở quận mới à?”

“Vâng, bên khu công nghệ có chính sách hỗ trợ tốt. Tháng Tám năm sau hợp đồng mới của Na Na mới hết hạn. Vốn dĩ dự tính chuyển về từ hai năm trước rồi, nhưng ngặt nỗi lúc đó vướng thỏa thuận không cạnh tranh [6] nên chưa về được.” Hứa Sinh Huy hỏi lại anh: “Chẳng phải anh chị vẫn luôn tính đổi sang căn nào rộng hơn sao? Đã ngắm được căn nào ưng ý chưa anh?”

Triệu Tồn Anh đánh mắt nhìn Khổng Đa Lị hỏi ý kiến: “Xem đi tính lại thì vẫn là căn bốn phòng ngủ trong khu chung cư nhà mình hợp lý nhất nhỉ?”

“Hiện tại thì đúng là căn đó ổn nhất rồi.”

Triệu Tồn Anh quay sang bảo với Hứa Sinh Huy: “Khu chung cư chỗ anh có một căn hộ thấp tầng [7] bốn phòng ngủ rộng 159 mét vuông, diện tích thông thủy là 133 mét vuông, nhà xây được chín năm rồi, đón nắng đón gió đều rất thoáng đãng. Tụi anh đang nghiêng về căn này nhất.”

“Bốn phòng gồm một phòng ngủ chính, hai phòng cho trẻ con và một phòng làm việc.” Khổng Đa Lị tính toán: “Vừa vặn đủ cho cả nhà.”

Hứa Sinh Huy hỏi: “Nhược điểm là gì ạ?”

Triệu Tồn Anh nhìn sang Khổng Đa Lị, cô nhướng mày cười bảo: “Anh nói đi.”

Triệu Tồn Anh nói với Hứa Sinh Huy: “Có hai phòng ngủ kết cấu không được vuông vắn.”

Hứa Sinh Huy quan sát vẻ mặt của Triệu Tồn Anh rồi đoán: “Trong đó có phòng ngủ chính đúng không anh?”

Triệu Tồn Anh mấp máy môi đáp: “Chuẩn rồi.”

Khổng Đa Lị nói thêm: “Phòng ngủ hình lục giác nếu biết cách bài trí sẽ độc đáo lắm cho xem.”

Triệu Tồn Anh cũng bồi thêm một câu: “Chủ nhà rao bán cả năm trời nay, hạ giá tận bốn lần rồi.”

Khổng Đa Lị cười lườm anh: “Ý anh là sao hả?”

Triệu Tồn Anh đứng dậy khỏi sofa, chắp tay sau lưng thong thả bước về phía nhà bếp.

Mười phút trước, Khổng Đa Na vào bếp tìm bố định hỏi xem ông có cho phép lão Triệu tự ý quay video trong nhà hay không. Thế nhưng vừa thấy mặt Khổng Chí Nguyện, chưa kịp mở lời thì ông đã dịu giọng dặn trước: “Quà thôi nôi của Tiểu Hà, con cứ lén đưa riêng cho chị con thì thỏa đáng hơn. Lần sau từ Bắc Kinh về, con nhớ cố gắng chuẩn bị quà cho cả hai đứa nhỏ nhé…”

Khổng Đa Na nghe là hiểu ý ngay. Thật ra từ lúc cô ấy đem món quà tặng Tiểu Hà trước mặt mọi người, còn Khổng Đa Lị thậm chí chẳng buồn mở ra xem mà cất thẳng vào túi xách cá nhân, cô ấy đã nhận ra điều đó rồi.

Hai bố con từ chủ đề này lại lan man sang chuyện khác. Đang dở câu chuyện thì thấy Triệu Tồn Anh tản bộ bước tới, Khổng Chí Nguyện kéo cửa lùa của bếp ra, hỏi: “Có lấy dẻ sườn bò cho Tiểu Hà gặm không con?”

Triệu Tồn Anh đáp: “Dạ không vội đâu bố, để đến bữa chính hẵng cho thằng bé ăn.” Nói đoạn, anh ngoái nhìn lại tấm thảm tập bò ngoài phòng khách, Tiểu Hà lúc này đang cầm một khúc xương ống bò gặm lấy gặm để mài răng.

Khổng Đa Na thấy Khổng Đa Lị ngoài kia đang hào hứng hoa tay múa chân kể chuyện gì đó với Hứa Sinh Huy, bèn hỏi anh: “Khổng Đa Lị trúng số à?”

“Chị ơi, Đa Lị nhà em làm gì trúng số.” Triệu Tồn Anh nói: “Cô ấy đang say sưa kể với anh rể về căn nhà mà cô ấy ưng ý đấy.”

Khổng Chí Nguyện hoa cả mắt, lại phải một lần nữa ra tay lập lại trật tự, nói đỡ với Khổng Đa Na: “Món trứng bắc thảo dầm ớt là chị con cố ý gọi cho Sinh Huy, còn món canh cá nấu cà chua là gọi cho Kiều Kiều.”

Thấy tình thế đã an bài, cãi cố cũng vô ích, Khổng Đa Na bèn hỏi: “Có phải căn chị con ưng vẫn là căn có phòng ngủ chính như trận bát quái không?”

Triệu Tồn Anh đính chính: “Là phòng ngủ hình lục giác ạ.”

Khổng Đa Na tò mò: “Đêm nằm ngủ ngửa mặt nhìn cái trần nhà hình lục giác không thấy bực bội nhức mắt à?”

Triệu Tồn Anh thản nhiên: “Thì lắp một chiếc đèn hắt không gian thật đẹp là ổn ngay thôi mà.”

“Đã chấp nhận được thế sao còn dùng dằng quan sát mấy tháng trời không chịu chốt?”

Ngoài phòng khách, Khổng Đa Lị ngồi trên sofa đang phân tích với Hứa Sinh Huy: “Bọn chị tìm hiểu kỹ rồi, loại kết cấu này rất khó sang nhượng lại. Người giàu không thèm ngó, dân kinh doanh thì kiêng kị phong thủy, còn tầng lớp làm công ăn lương lại chuộng căn ba phòng ngủ tầm một trăm hai mươi mét vuông hơn.”

Hứa Sinh Huy hỏi: “Trong khu nhà anh chị, những căn thấp tầng có kết cấu tương tự giá chốt giao dịch khoảng bao nhiêu ạ?”

“Năm nay chỉ có hồi nửa đầu năm chốt được một căn tương tự, giá chốt là chín nghìn tám [8].” Khổng Đa Lị mỉm cười nói: “Mức giá kỳ vọng của chị với Tồn Anh là tám nghìn rưỡi. Chỉ cần thương lượng được xuống mức tám nghìn rưỡi là tụi chị sẵn sàng ký thỏa thuận đặt cọc ngay.”

“Chủ yếu là tụi chị cũng không vội, đã theo môi giới đi xem nhà suốt hai năm trời nay rồi.”

Triệu Tồn Anh cầm chiếc bình tập uống có vòi hút của Tiểu Hà bước ra dỗ con uống nước. Thằng bé đang mải gặm khúc xương bèn ngậm vòi hút vài giây làm động tác giả, sau đó trả lại bình nước cho bố.

Triệu Tồn Anh cảm thấy uy nghiêm bị thách thức, nghiêm giọng bảo: “Con mà không chịu uống nước là bố không cho gặm thịt nữa đâu.”

Tiểu Hà cúi đầu uống nước, làm bộ m*t một ngụm, sau đó há to miệng cho bố kiểm tra, rồi bao nhiêu nước ngậm trong miệng cứ thế chảy tràn hết ra ngoài.

Triệu Tồn Anh giật phăng khúc xương ống bò trên tay con, giơ ba ngón tay ra trước mặt thằng bé: “Uống ba ngụm, nuốt xuống đàng hoàng.”

Tiểu Hà bấy giờ mới ngoan ngoãn uống hết ba ngụm nước.

Triệu Tồn Anh ôm cái đầu ong ong ngồi phịch xuống chiếc sofa đơn, sao mà từ đứa lớn đến đứa bé đứa nào cũng khó bảo đến thế không biết.

Ở chiếc sofa ba chỗ đối diện, Khổng Đa Lị vẫn đang rôm rả bàn chuyện mua nhà với Hứa Sinh Huy, bảo rằng đi mua nhà không thể vừa đòi kết cấu đẹp lại vừa ham giá hời, kiểu gì cũng phải ưu tiên một bên; Tiểu Mãn và Kiều Kiều chê người lớn nói chuyện phiền phức nên đã rủ nhau sang phòng ngủ cũ của Khổng Đa Lị chơi; bên bàn ăn, Khổng Đa Na ngăn Khổng Chí Nguyện ăn nốt đĩa lê đã bị thâm, đồng thời cố gắng thuyết phục ông đổi sang một căn nhà lớn hơn, vì căn nhà hiện tại quá chật chội, con cháu tề tựu đông đủ đến chỗ đặt chân cũng chẳng có; còn trong bếp, máy hút mùi kêu vo vo liên hồi, chốc chốc lại vọng ra tiếng băm thịt côm cốp.

Giữa cơn mơ màng, loáng thoáng nghe tiếng ai đó cất giọng hỏi: “Bố ơi, cô, bà nội với Dục Chân, Dục Phàm mấy giờ mới qua thế…”

Khổng Đa Lị quay đầu lại thì thấy Triệu Tồn Anh đang tựa đầu ra sau chiếc sofa đơn, khuỷu tay che ngang mắt, hai chân duỗi dài thư giãn, cô bèn lấy chiếc chăn mỏng đắp lên người anh. Hứa Sinh Huy nói nhỏ hỏi có cần gọi anh Tồn Anh vào phòng ngủ nằm không, Khổng Đa Lị bảo anh ấy ở giữa không gian náo nhiệt thế này lại ngủ ngon giấc hơn.

Khổng Đa Na đang ở bàn ăn lững thững bước lại, ngồi phịch xuống bên cạnh Hứa Sinh Huy, nhìn chồng cảm thán: “Đúng là thời thế đổi thay rồi.”

Hứa Sinh Huy hiểu ý vợ. Anh ấy đưa mắt nhìn tấm thảm tập bò khổng lồ trải giữa sàn, khẽ buông một câu: “Kẻ trí không màng tranh giành.” Dứt lời, cả hai vợ chồng cùng hướng mắt nhìn về phía bàn ăn. Lúc này, Khổng Đa Lị đã ngồi xuống đối diện Khổng Chí Nguyện, đang cùng ông ăn mấy miếng lê thâm, vừa nhai vừa hỏi: “Bố ơi, lê ngọt lắm đúng không bố?”

Khổng Chí Nguyện đáp: “Bố có chừa phần cho cô với bà nội con rồi, lát nữa họ qua bố lấy ra cho nếm thử.”

Hai vợ chồng lại đồng loạt nhìn lên chiếc máy quay đặt trên nóc cây điều hòa đứng, nhìn sang Triệu Tồn Anh đang say giấc trên chiếc sofa đơn, rồi lại quay nhìn về phía bàn ăn.

Khổng Đa Lị ngồi bên bàn ăn bắt gặp ánh mắt họ, bèn giơ tay bắn một trái tim nhỏ về phía hai người.

[1] Cây tiêu huyền (悬铃木 – Platanus): Giống cây bóng mát rất phổ biến ở các đô thị Trung Quốc, quả hình cầu có nhiều gai mềm rủ xuống, thường rụng nhiều vào mùa thu.

[2] Bậc thầy giữ thăng bằng (端水大师 – Đoan thủy đại sư): Tiếng lóng trên mạng, ví von người luôn cố gắng đối xử công bằng, dĩ hòa vi quý, không để mất lòng bên nào.

[3] Lê Thu Nguyệt (秋月梨): Giống lê cao cấp có nguồn gốc từ Nhật Bản và được trồng phổ biến tại Trung Quốc, quả tròn to, vỏ vàng nâu nhạt, thịt quả trắng giòn, thơm mát và đặc biệt mọng nước.

[4] Từ điển Tân Hoa (新华字典): Cuốn từ điển chữ Hán bỏ túi tiêu chuẩn và phổ biến nhất tại Trung Quốc, vật bất ly thân của học sinh tiểu học.

[5] Acyclovir (阿昔洛韦): Thuốc kháng virus dạng gel bôi ngoài da, chuyên dùng để điều trị các vết mụn rộp (herpes) ở môi và mặt.

[6] Thỏa thuận không cạnh tranh (Non-compete agreement): Điều khoản ràng buộc pháp lý giữa nhân sự cấp cao hoặc người làm sáng tạo với công ty cũ, cấm người đó làm việc cho đối thủ hoặc tự mở doanh nghiệp cạnh tranh trong cùng lĩnh vực suốt một khoảng thời gian nhất định sau khi nghỉ việc.

[7] Căn hộ thấp tầng (洋房): Ở các khu đô thị hiện đại của Trung Quốc, thuật ngữ này thường dùng để chỉ các khối nhà chung cư thấp tầng (khoảng 4 đến 8 tầng), mật độ cư dân thấp, không gian xanh nhiều và diện tích căn hộ thường rộng rãi hơn so với các tòa cao ốc chọc trời.

[8] Giá nhà: Ở thị trường bất động sản Trung Quốc, giá căn hộ chung cư thường được tính theo đơn vị Nhân dân tệ trên một mét vuông (NDT/m²). “Chín nghìn tám” và “tám nghìn rưỡi” ở đây tương đương 9.800 NDT/m² và 8.500 NDT/m².

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn