Nghỉ hè đến rồi.
Ngay ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, Đường Bảo đã theo Kiều Kiều lên Bắc Kinh chơi.
Từ hôm Đường Bảo đi Bắc Kinh, thời gian cuối tuần của Triệu Tồn Anh rảnh rỗi hơn hẳn. Ít ra thì anh cũng có thể ngủ nướng một giấc.
Hôm nay anh ngủ một mạch tới mười giờ sáng mới tỉnh. Lúc thức giấc, trong phòng ngủ đang bật những giai điệu êm dịu, rèm cửa kéo kín bưng, căn phòng tranh tối tranh sáng, còn chiếc nôi trẻ em bên cạnh giường thì trống không. Anh khẽ gọi “Vợ ơi” nhưng chẳng thấy ai đáp. Anh vươn tay rút dây sạc chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, một tay gối đầu, tay kia bấm gọi cho Khổng Đa Lị. Đầu dây bên kia bấm từ chối, nhắn lại qua WeChat bảo đang ở thư viện. Hai phút sau cô gọi lại, hỏi anh tỉnh giấc rồi sao.
Anh “ừ” một tiếng, bảo vẫn chưa ngủ đã giấc.
Khổng Đa Lị nói: “Anh cứ yên tâm mà ngủ đi, Tiểu Hà đang ở bên chỗ bố rồi. Em đang ở thư viện ôn thi, trưa về em mua cơm cho anh nhé.”
Anh ngái ngủ lầm bầm: “Vậy anh ngủ thêm một lát nữa đây.”
Khổng Đa Lị nói: “Ngủ đi anh.”
Hôm qua là ngày phẫu thuật, mãi đến ba giờ sáng anh mới mò về tới nhà, trước khi lên giường còn phải uống chút thuốc hỗ trợ giấc ngủ.
Tới lúc anh yên giấc rồi tỉnh lại lần nữa thì đồng hồ đã điểm hơn mười hai giờ trưa. Khổng Đa Lị cũng đã từ thư viện về, đang nằm nghỉ trưa trên giường. Anh rón rén tụt xuống giường vào nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt qua loa. Vừa ra bếp lục đồ ăn, anh vừa gọi video cho Khổng Chí Nguyện. Thấy Tiểu Hà cũng đang ngoan ngoãn ngủ say, anh bèn báo với bố vợ rằng mình vừa đặt bàn rồi, ăn tối xong sẽ đi đánh bóng bàn cùng ông.
Khổng Chí Nguyện bảo: “Con cứ ưu tiên giải quyết xong việc chính của mình đi đã.”
Triệu Tồn Anh đáp: “Con chẳng có việc gì bận đâu bố. Hôm nay con ngủ đủ chín tiếng đồng hồ lận, thể lực đang tràn trề cần được giải phóng đây này.”
Khổng Chí Nguyện hỏi: “Thế tối nay con muốn ăn món gì? Để bà nội nấu cho. Hôm kia bà còn cằn nhằn bảo nửa tháng rồi chưa thấy mặt con đấy.”
Triệu Tồn Anh nói: “Sủi cảo chay đi ạ, con với Lị đều khoái món đó.”
Khổng Chí Nguyện nói được, sau đó nét mặt lại thoáng chút ngập ngừng, rõ ràng là ông đang có tâm sự muốn giãi bày.
Triệu Tồn Anh lên tiếng: “Bố có chuyện gì cứ nói thẳng với con ạ.”
Khổng Chí Nguyện bèn kể lại: “Thì là chuyện của một ông bạn già hàng xóm trên lầu ấy mà. Ông ấy muốn xin số điện thoại của con để nhờ tư vấn vụ viêm khớp, nhưng bố đã bảo con làm bên khoa Ung bướu rồi…”
“Không sao đâu, bố cứ cho ông ấy số của con đi. Lúc nào cần, con sẽ giới thiệu người quen đang là Trưởng khoa Chấn thương Chỉnh hình cho ông ấy tới khám.”
…
Cúp máy với Khổng Chí Nguyện, anh lại bấm gọi cho Triệu Tiểu Mãn. Triệu Tiểu Mãn bắt máy với thái độ khá bực dọc. Con bé bảo đang chơi trong Universal Studios [1], nắng nôi vỡ đầu chết đi được, đồng thời chỉ thị luôn là trước tám giờ tối cấm bố gọi điện làm phiền. Rồi con bé lại hỏi xem em trai có nhớ mình không. Nó còn khoe lúc đi tham quan Bảo tàng Cố Cung đã mua quà cho cô giáo Lị Lị nữa! Ngay sau đó con bé lại nói: “Bố ơi, nhà mình cũng chuyển lên Bắc Kinh sống đi, bố mẹ của Kiều Kiều giàu lắm luôn á!”
Triệu Tồn Anh vội dặn dò con gái ở nhà người ta phải giữ phép lịch sự, sáng ngủ dậy nhớ gấp chăn màn gọn gàng. Triệu Tiểu Mãn vặc lại: “Bố đúng là dài dòng quá đi mất!”
Vừa cúp máy, anh lập tức mở WeChat nhắn tin cho ông chủ tiệm vé số Phúc Thể, chốt nhanh mười vé Song Sắc Cầu.
…
Triệu Tồn Anh hâm lại mấy miếng thịt cừu om mà Khổng Đa Lị mang từ nhà Khổng Linh về, tự luộc thêm vài nhánh súp lơ xanh rồi tráng miệng bằng một bát canh rong biển tép khô. Ăn uống no nê, anh vào nhà vệ sinh dùng chỉ nha khoa làm sạch răng miệng, súc miệng bằng nước ấm. Xong xuôi, anh trở ra phòng khách gọi lại cho khoa để trao đổi công việc, cuối cùng mới bưng cốc nước, đeo tai nghe Bluetooth vào rồi quay lại phòng ngủ. Vào đến nơi, anh ngồi bên mép giường, cặm cụi trả lời từng tin nhắn trong nhóm công việc. Xử lý ổn thỏa xong, anh mới rón rén ngả lưng xuống giường, mở một bài giảng cập nhật kiến thức chuyên ngành y khoa lên nghe.
Khổng Đa Lị khẽ cựa mình trở giấc, hỏi anh mấy giờ rồi.
Anh nói nhỏ là hai giờ rồi.
Khổng Đa Lị vươn tay ôm lấy anh, vùi đầu vào ngực anh cọ cọ cho tỉnh ngủ.
Triệu Tồn Anh tháo tai nghe cất vào hộp, với lấy cốc nước trên tủ đầu giường đưa cho cô. Khổng Đa Lị lười nhác ngóc đầu lên, cứ thế nương theo tay anh nhấp một ngụm nhỏ. Đặt cốc nước lại chỗ cũ, mu bàn tay anh dịu dàng m*n tr*n đôi gò má ửng hồng vì ngủ say của cô, lên tiếng hỏi: “Lát nữa em diện bộ Hán phục mới tậu đi, anh đưa em đi chụp mấy pô ảnh ngoại cảnh nhé?”
Khổng Đa Lị cắn khẽ một cái vào đầu ngón tay anh, ngước mắt lên nhìn: “Dạo này áp lực công việc nặng nề lắm hả anh? Em thấy anh có vẻ hơi rệu rã.”
“Chắc chỉ là giai đoạn thôi em.” Triệu Tồn Anh đáp với vẻ bâng quơ: “Đàn ông ngoài bốn mươi rồi, ít nhiều gì cũng có chút khủng hoảng tuổi tác ấy mà.”
Khổng Đa Lị ngồi bật dậy, khoanh chân nhìn anh: “Anh thì có gì mà phải khủng hoảng chứ?”
Triệu Tồn Anh lật người, gối đầu lên cẳng tay đáp: “Mặc kệ nó đi, qua khoảng thời gian này là ổn thôi.”
Khổng Đa Lị dò xét anh: “Có phải do đợt này em mải mê ôn thi quá nên lơ là, ít quan tâm đến anh đúng không?”
“Cũng không hẳn.” Triệu Tồn Anh phân tích cặn kẽ: “Chắc là di chứng để lại từ đợt Tiểu Hà bị viêm họng mụn nước [2] mấy hôm trước, lúc đó anh bị căng thẳng quá độ. Anh cảm thấy năng lượng và sự tập trung của bản thân đang tụt dốc không phanh, tâm lý ít nhiều cũng sinh ra cảm giác quá tải. Hồi trước chăm Tiểu Mãn, dù có thức trắng một đêm anh cũng dễ dàng lại sức ngay. Chứ giờ mà bào một đêm thì y như rằng ba, bốn ngày sau vẫn còn dặt dẹo chưa hồi nổi.”
“Thế rạng sáng nay anh mấy giờ mới về?” Khổng Đa Lị hỏi anh: “Em loáng thoáng nghe thấy tiếng nôn khan với tiếng vòi nước chảy. Em còn chẳng rõ là mình đang mơ hay tỉnh nữa. Lúc ấy định bụng mở mắt ra xem sao, nhưng vừa trở mình đã quờ tay chạm ngay vào người anh rồi, thế là em lại yên tâm ngủ tiếp.”
Triệu Tồn Anh hỏi ngược lại cô: “Tối qua em đi ngủ lúc mấy giờ, Tiểu Hà có quấy khóc không em?”
“… Thằng bé hơn mười giờ tu xong bình sữa là lăn ra ngủ rồi.” Khổng Đa Lị mỉm cười đáp: “Anh dỗ thì con vào giấc nhanh hơn. Chứ em mà dỗ là cái miệng nó cứ rúc rúc tìm vú mẹ, có nhét ti giả vào mồm cũng nhất quyết không chịu.”
Triệu Tồn Anh bật cười một tiếng: “Nó khôn ranh lắm, rúc vào lòng mẹ thì kiểu gì chẳng có sữa để bú. Em đừng có chiều hư con đấy nhé.”
“Dạ.” Khổng Đa Lị thủ thỉ: “Nhưng mà cứ thấy con cọ vào lòng là tim em lại mềm xèo ra, không tài nào kìm lòng được…”
“Mềm lòng cũng phải ráng mà nhịn đi.” Triệu Tồn Anh nói: “Lần sau em dỗ con ngủ thì thử khoác áo của anh vào xem sao. Ngửi thấy mùi của bố là nó hết muốn rúc tìm ti mẹ ngay.”
Khổng Đa Lị khoanh chân ngồi sát bên anh. Cô mỉm cười, ánh mắt hàng mày đều là sự dịu dàng, rồi lại cúi xuống trao anh một nụ hôn. Hơi thở của cả hai hòa vào nhau êm ái, nhịp nhàng đến độ hoàn hảo. Cứ mỗi khi cảm thấy hụt hơi, đôi môi lại lưu luyến tách ra, khẽ chạm nhẹ vào khóe miệng đối phương một cái, rồi đầu lưỡi lại đan cài, tiếp tục vòng xoáy quấn quýt miên man. Chẳng hề nhuốm màu nh*c d*c, nụ hôn ấy tựa như một sự quyến luyến, gắn kết sâu sắc về mặt tâm hồn.
Môi kề môi dăm ba phút, Khổng Đa Lị cảm giác cả cơ thể mình như đang được ngâm trong suối nước nóng, thư thái đến lạ. Cô thủ thỉ tiếp với anh: “Trưa nay bố với cô thay phiên nhau nói này nói nọ em.”
Triệu Tồn Anh nhìn cô: “Mắng em chuyện gì thế?”
“Thì trách em chỉ mải cắm mặt vào ôn thi, chẳng màng gì đến việc quan tâm gia đình.” Khổng Đa Lị nhẹ nhàng giãi bày: “Bố bảo dạo này trông anh gầy rộc đi, sắc mặt cũng nhợt nhạt. Bố bắt em phải san sẻ việc nhà để đỡ đần áp lực cho anh.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Thế em đáp lại bố sao?”
“Em bảo, bố thì hiểu gì tính cách của Tồn Anh chứ.” Khổng Đa Lị nói: “Bố mình ấy mà, cứ khoái lo bò trắng răng. Cái đợt Đa Na bầu bí, tuần nào em rể cũng lặn lội lên Bắc Kinh túc trực. Bố thấy thế thì xót xa sợ con rể vất vả, nhưng em bảo người ta đang bận chìm đắm trong hạnh phúc, có thấy mệt mỏi chút nào đâu.”
“Em khuyên bố đừng dùng góc nhìn cá nhân để áp đặt lên người khác. Bố cứ cho rằng Tồn Anh hy sinh nhiều cho gia đình là sẽ kiệt sức, nhưng thực chất đối với anh ấy đó lại là phương thức để xả stress và tự chữa lành. Ngày nào đi làm cũng phải đối mặt với ranh giới sinh tử trong phòng mổ, thế nên về đến nhà anh ấy chỉ muốn được ôm ấp, cưng nựng các con. Anh ấy thực sự rất trân trọng và tận hưởng bầu không khí sinh hoạt gia đình.” Nói một tràng xong, Khổng Đa Lị ngước lên tìm kiếm sự đồng tình từ anh: “Em phân tích thế có chuẩn không hả anh?”
Triệu Tồn Anh gật gù tán thưởng: “Vợ anh là người hiểu anh nhất.”
“Thế mà bố với cô cứ mắng em là đồ vô tâm, trách em không biết chọn thời điểm, đang yên đang lành tự dưng lại ôn thi thạc sĩ rồi đùn đẩy hết mọi gánh nặng gia đình lên vai anh.” Khổng Đa Lị nghiêm túc nói: “Em có giải thích gãy lưỡi thì họ cũng chẳng chịu hiểu, cứ khăng khăng cho là em không biết thương chồng.”
“Để bận sau anh đích thân giải thích với bố, bảo rằng mọi việc anh làm đều là tự tâm cam tình nguyện…”
“Thôi anh ạ. Tâm trí bố bây giờ u mê anh lắm rồi, anh mà há miệng bênh vực em khéo bố lại quy tội là do em giật dây phía sau ấy chứ.” Khổng Đa Lị nói với anh: “Nói chung là giờ cái ghế con rể cưng trong lòng bố đã chính thức thuộc về anh, đạp bay luôn cậu em rể rồi.”
“Thật á?”
“Điêu làm cún!” Khổng Đa Lị nói: “Tình hình này mà còn tiếp diễn, vị thế của anh khéo vượt mặt cả hai chị em em luôn. Anh nghiễm nhiên hóa thành con trai ruột, còn em bị giáng cấp xuống làm con dâu của ổng.”
Triệu Tồn Anh cười phá lên.
Thấy vẻ mệt mỏi trên mặt anh đã tan biến, Khổng Đa Lị lại rướn người tới trao anh một nụ hôn. Hai vợ chồng quấn quýt lấy nhau thêm vài phút, Triệu Tồn Anh bỗng hỏi cô: “Thế em bắt đầu thấy anh là một người đáng để gửi gắm từ bao giờ vậy?”
Khổng Đa Lị ngước mắt ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: “Là từ cái bận ở buồng thang bộ bệnh viện, lúc anh vô tình biết được hoàn cảnh góa bụa lại còn giấu giếm gia đình của em. Tối hôm đó anh vì áy náy mà lặn lội tới tận nơi để tạ lỗi. Chính cái cách hành xử tử tế đó đã đốn gục em.”
Triệu Tồn Anh ngạc nhiên: “Vậy sao?”
“Dạ.” Khổng Đa Lị đăm đăm nhìn anh: “Bởi em nhận ra… anh mang trong mình một trái tim nhân hậu.”
Triệu Tồn Anh khẽ đỏ mặt, anh vốn chẳng quen với việc bị người khác tung hô thẳng thừng như thế. Anh lại hỏi: “Vậy theo em, bố đã biết chuyện người chồng trước của em qua đời chưa?”
“Em nghĩ là bố đã tường tận cả rồi.” Khổng Đa Lị phân tích: “Dựa vào việc Đa Na chưa từng hé môi nhắc nửa lời về chuyện đó trước mặt em.”
“Với cái tính nết của nhỏ em em, làm gì có chuyện nó lại nhắm mắt làm ngơ trước quá khứ từng dở dang ấy của chị mình. Nó tuyệt nhiên nín bặt, bố và cô cũng bặt tăm, cả bà nội với Dục Chân cũng chẳng ai hó hé nửa lời. Em xâu chuỗi lại là thừa hiểu cả nhà đã rõ ngọn ngành rồi. Nhưng em cũng chẳng buồn xác nhận làm gì, người lớn trong nhà đã thương tình vờ như không biết thì em cũng ngoan ngoãn hùa theo xem như không biết thôi.”
Triệu Tồn Anh lặng thinh, dịu dàng bóp nhẹ từng ngón tay của cô.
“Anh cũng đừng thương xót cho những thương tổn trong quá khứ của em làm gì, mọi giông bão đều đã nằm lại phía sau rồi. Lúc đang dốc sức tiến bước, em không muốn bản thân cứ phải ngoái đầu bi lụy.” Khổng Đa Lị nhìn anh: “Huống chi em đã gặp được anh. Phúc phần của em quả thực lớn quá rồi.”
Triệu Tồn Anh chăm chú lắng nghe, cũng khẽ ngẩng đầu rầm rì trò chuyện cùng cô. Ánh mắt anh đong đầy sự trân trọng xen lẫn muôn vàn ái mộ. Hai vợ chồng cứ thế rúc vào nhau thủ thỉ tâm tình, thoắt cái một buổi chiều êm ả đã nhẹ nhàng trôi qua.
–
[1] Universal Studios: Phim trường Universal Bắc Kinh.
[2] Viêm họng mụn nước (Herpangina): Còn gọi là viêm họng rộp, một loại bệnh truyền nhiễm do nhóm virus đường ruột (Enterovirus) gây ra, đặc trưng bởi sốt cao và các nốt rộp nước/vết loét nhỏ ở vòm họng. Dễ lây lan ở trẻ nhỏ vào mùa hè và thu.