Sau khi Triệu Tồn Anh bị gọi lên làm việc, chị Bình và Từ Chính cũng lần lượt đến phòng hành chính của viện để trình bày sự việc với tư cách là nhân chứng gián tiếp. Từ bức ảnh chụp chung của đội ngũ Chăm sóc Giảm nhẹ hồi ba năm trước, cho đến vụ Từ Chính bị đánh, chị Bình đều giải trình vô cùng cặn kẽ. Bố của nhà gái làm hộ lý tại khu điều trị, bản thân cô gái cũng đến đây làm hộ lý vào dịp nghỉ hè. Có rất nhiều bằng chứng cho thấy tình cảm giữa hai người nảy nở trong chính giai đoạn này. Căn cứ vào bản giải trình của Triệu Tồn Anh, cùng với các mốc thời gian do nhân chứng gián tiếp cung cấp, phòng hành chính đã nhanh chóng gửi phản hồi lên Ủy ban Y tế. Báo cáo nêu rõ, qua quá trình điều tra và thu thập chứng cứ nội bộ, lá đơn tố cáo chứa nhiều thông tin mập mờ và sai sự thật.
Nhờ các mối quan hệ, Triệu Tồn Anh đã xem và dùng điện thoại chụp lại lá đơn tố cáo đó. Một lá đơn dài dằng dặc ba ngàn chữ, nhưng nội dung thực sự liên quan đến anh còn chưa tới hai trăm chữ. Bằng chứng thực tế chỉ vỏn vẹn một bức ảnh chụp chung của cả tập thể khi anh vẫn đang trong giai đoạn chưa ly hôn, cùng một bức ảnh cắt từ video quay cảnh anh hôn lên má Khổng Đa Lị. Vài bức ảnh còn lại, nếu không phải là bóng lưng mặc áo blouse trắng đang giằng co với y tá trong văn phòng bệnh viện thì cũng là bóng lưng của một đôi nam nữ trước cửa phòng khách sạn.
Anh đưa nội dung lá đơn và những bức ảnh chụp lại cho chị Bình xem. Chị liếc sơ qua, buông một câu “Bô của cô Kiều, anh Triệu xin đội” [1]. Chị bảo chỉ cần nhìn vào lá đơn này là đủ để khẳng định tinh thần cô Lâm không được bình thường.
Những chi tiết này anh chẳng hề kể lể dài dòng với Khổng Đa Lị, chỉ bâng quơ đáp: “Bệnh viện vốn là môi trường dễ xảy ra mấy chuyện thị phi kiểu này, mọi người cũng coi như chuyện thường tình ở huyện thôi.”
…
Khổng Đa Lị hơi mệt. Sáng mai còn có tiết dạy, cô bèn về phòng ngủ lấy quần áo rồi đi tắm rửa vệ sinh cá nhân.
Triệu Tồn Anh ngồi xuống chiếc ghế máy tính trong phòng ngủ, trầm ngâm suy nghĩ. Chợt nghe có tiếng động ngoài cửa, hóa ra là Khổng Chí Nguyện từ nhà Khổng Linh trở về. Triệu Tồn Anh lên tiếng chào, Khổng Chí Nguyện “ừ” một tiếng đáp lại rồi bảo: “Hai đứa cứ nói chuyện trong phòng đi, bố ngồi ngoài phòng khách xem tivi.”
Triệu Tồn Anh quay lại phòng ngủ, tiếp tục ngồi xuống ngẫm nghĩ. Chẳng bao lâu sau, Khổng Đa Lị đầu quấn khăn lau tóc, tay cầm máy sấy đi tới. Anh đứng dậy nhường ghế cho cô, rồi vô cùng tự nhiên đón lấy chiếc máy sấy để sấy tóc giúp cô.
Mớ cảm xúc uất ức, muộn phiền ban ngày của Khổng Đa Lị cứ thế tan biến dần theo từng luồng gió ấm. Đợi đến khi tóc đã khô hẳn, cô vươn tay ôm lấy eo Triệu Tồn Anh, vùi mặt vào ngực anh. Triệu Tồn Anh đưa tay xoa bóp da đầu cho cô một lát, khẽ hỏi: “Em có muốn đan chăn nữa không?”
Khổng Đa Lị sải bước leo lên giường, ngồi khoanh chân ngay ngắn chuẩn bị móc len. Triệu Tồn Anh mở toang cánh cửa phòng, cầm máy sấy sấy khô chiếc khăn quấn tóc ban nãy, sau đó lót chiếc khăn ấy lên mép giường rồi ngồi xuống, lẳng lặng ngắm cô thoăn thoắt đan móc.
Nhìn một hồi, anh cất tiếng gọi: “Lily.”
Khổng Đa Lị ngước lên nhìn anh.
Mười ngón tay Triệu Tồn Anh đan vào nhau, ngón cái bàn tay phải khẽ miết nhẹ lên phần hổ khẩu [2] của bàn tay trái, anh rụt rè mở lời: “Anh chưa từng trực tiếp kể với em về cuộc hôn nhân trước của mình.”
“Anh và Kiều Dương Dương quen nhau qua sự mai mối của chị Bình. Tìm hiểu được vài tháng, anh nhận ra bản chất tính cách của hai đứa hoàn toàn không dung hòa được. Thế nhưng, ngay trong giai đoạn chuẩn bị chia tay thì cô ấy lại phát hiện mình mang thai.” Triệu Tồn Anh kể lại với thái độ vô cùng khách quan: “Cô ấy muốn giữ đứa bé lại, còn anh thì nghĩ hay là cố gắng dung hòa thêm xem sao, thế là hai đứa tiến tới hôn nhân.”
“Cưới xong, sinh Đường Bảo được một năm thì hai đứa bắt đầu ly thân vì những mâu thuẫn không thể nào hàn gắn. Sau một thời gian sống riêng để bình tâm suy nghĩ lại, anh càng thêm kiên định với quyết định ly hôn. Lúc đó, anh tự nhủ dù có phải trả cái giá đắt đến đâu đi chăng nữa, anh cũng bắt buộc phải chấm dứt cuộc hôn nhân này. Thời điểm ấy, anh phải đối mặt với hai lựa chọn: Một là giao quyền nuôi con cho Kiều Dương Dương, đổi lại từ đó về sau anh phải cắt đứt mọi liên lạc với cô ấy và Đường Bảo; hai là Kiều Dương Dương vẫn giữ quyền nuôi dưỡng, nhưng anh sẽ có quyền thăm nuôi con mỗi tuần.”
Khổng Đa Lị nhìn anh: “Và anh đã chọn cách trả giá cho cuộc hôn nhân này, dốc hết sức để gánh vác trách nhiệm, nghĩa vụ của một người làm cha.”
“Ừ.” Triệu Tồn Anh kể tóm tắt: “Về sau, trải qua không ít trắc trở, anh và Kiều Dương Dương cũng đạt được thỏa thuận chung về quan điểm nuôi dạy con cái cũng như quyền thăm nom, cố gắng hết sức để mang đến cho Đường Bảo một môi trường trưởng thành lành mạnh nhất.”
Khổng Đa Lị nói: “Và thực tế là Đường Bảo đã được nuôi dạy rất tốt.”
“Ít nhất thì nhìn từ kết quả hiện tại là vậy.” Giọng Triệu Tồn Anh chậm rãi: “Mấy năm qua, bất kể anh, Kiều Dương Dương và cô Lâm tương tác, đối xử với nhau ra sao thì trước khi xảy ra vụ xô xát giữa bà ấy và Đường Bảo, mối quan hệ phức tạp của người lớn cũng chưa gây ảnh hưởng quá lớn đến con bé.”
“Đó cũng là điều khiến anh vô cùng tự hào trước khi Đường Bảo bị tổn thương. Trong khả năng hạn hẹp của mình, anh đã làm tròn bổn phận của một người cha, Đường Bảo cũng rất quấn quýt và công nhận anh. Đồng thời, anh không phải đánh đổi nửa phần đời còn lại của mình chỉ để cố đấm ăn xôi níu giữ một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Mãi cho đến khi cô Lâm xảy ra xô xát với Đường Bảo, rồi lại giở trò vu khống bôi nhọ em, anh mới thực sự nhận ra sự việc đang chệch hướng, vượt khỏi tầm kiểm soát.”
“Trước đó, anh hoàn toàn không lường trước được việc cô Lâm hay Kiều Dương Dương sẽ gây ra những tổn thương thực tế cho em, cũng như ảnh hưởng trực tiếp đến mối quan hệ của hai đứa mình. Đó là lý do anh chưa từng thẳng thắn giãi bày với em về cuộc hôn nhân cũ. Anh luôn nghĩ rằng em không có nghĩa vụ phải gánh chịu những rắc rối này, một mình anh đứng ra giải quyết là đủ rồi.”
“Sở dĩ ngay khoảnh khắc này anh muốn nghiêm túc kể cho em nghe về chuyện quá khứ, là vì em đã bị liên lụy vào mớ bòng bong này rồi. Anh cảm thấy bản thân cần phải đưa cho em một lời giải thích thỏa đáng. Giữa anh và Kiều Dương Dương tuyệt đối không còn vương vấn bất kỳ tình cảm nào. Kể từ giây phút mối quan hệ hôn nhân chấm dứt, anh và cô ấy chỉ đơn thuần là bố và mẹ của Đường Bảo mà thôi. Lúc ly hôn, vì nhiều yếu tố tác động, anh đã nhượng lại nửa giá trị căn nhà đáng lý mình được hưởng cho Đường Bảo, coi như thanh toán một lần toàn bộ tiền cấp dưỡng nuôi con.” Triệu Tồn Anh trút hết một hơi dài rồi bảo cô: “Em có thắc mắc gì thì cứ hỏi.”
Nghe xong ngọn ngành, Khổng Đa Lị tò mò nhìn anh: “Thế mâu thuẫn không thể hàn gắn giữa hai người cụ thể là gì vậy?”
Triệu Tồn Anh ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: “Quan điểm hôn nhân của hai đứa không giống nhau. Anh cho rằng, sự chung thủy và tinh thần trách nhiệm trong một mối quan hệ cam kết không bắt nguồn từ tình yêu, mà nó nằm ở bản chất con người, gắn liền với nhân cách và nền tảng giáo dục của người đó.”
“Anh cũng tin rằng, một trong những đức tính tốt đẹp nhất của con người là khả năng tự răn mình. Anh chẳng có ý kiến gì với việc bác sĩ mổ chính nhận phong bao lì xì của bệnh nhân. Nhưng bản thân anh thì tuyệt đối không nhận, anh không muốn bị đồng hóa, và đương nhiên anh cũng sẽ không đi tố giác hành vi đó của họ. Đó chính là ranh giới nguyên tắc mà anh luôn kiên định giữ vững.”
“Vâng, vâng.” Khổng Đa Lị đã hiểu ra vấn đề. Trầm ngâm tiêu hóa một lúc, cô nhìn anh nghiêm túc nói: “Anh cũng đừng nghĩ em quá cao cả. Cái dạo em nai lưng ra chăm sóc người chồng mắc bệnh ung thư của mình, thú thực em cũng chẳng cam tâm tình nguyện cho cam. Là do em muốn bỏ trốn mà không trốn nổi đấy chứ. Thật đấy, đơn giản là trốn không thoát thôi.”
“Quân tử luận tích bất luận tâm [3] mà.” Triệu Tồn Anh tỏ vẻ không bận tâm: “Đến anh ngày nào mà chẳng sôi máu muốn tẩn cho Đường Bảo một trận.”
Khổng Đa Lị lại hỏi: “Giả sử Đường Bảo không thích em thì hai đứa mình có còn tính chuyện cưới xin sinh con nữa không?”
“Anh đang tìm người bạn đời cho chính mình chứ đâu phải tìm mẹ cho Đường Bảo.” Cõi lòng Triệu Tồn Anh lúc này đã thả lỏng hoàn toàn, anh tâm sự với cô: “Năm xưa mẹ anh kết hôn với chú Chung cũng đâu phải để tìm bố dượng cho anh. Anh chưa từng gọi chú Chung một tiếng bố, nhưng từ tận đáy lòng, anh luôn coi chú ấy như người cha ruột thịt của mình.”
Khổng Đa Lị cảm khái buông một câu: “Hai đứa mình chưa từng ngồi lại trò chuyện sâu sắc đến nhường này nhỉ.”
…
“Là bởi anh cảm thấy việc một gã đàn ông trung niên xấp xỉ tuổi tứ tuần lại đi phơi bày tâm can, kể lể về bản thân mình là một hành động vô cùng đáng xấu hổ và ái kỷ.” Triệu Tồn Anh thành thật thú nhận: “Cái cảm giác đó khiến anh đôi lúc thấy không được thoải mái cho lắm.”
Khổng Đa Lị vội hỏi: “Vậy bây giờ anh còn thấy không thoải mái nữa không?”
Triệu Tồn Anh khẽ cười, đáp: “Anh khắc phục được rồi.”
“Sau này nếu anh không chuộng kiểu trò chuyện thế này thì mình không cần gượng ép đâu.”
“Nhưng khi ở trước mặt em, anh vẫn muốn thử gạt bỏ rào cản đó xem sao. Anh không muốn em nảy sinh những hiểu lầm về anh để rồi bản thân phải tủi thân ấm ức.”
“Nếu thực sự thấy ấm ức thì em sẽ nói thẳng ra mà.” Khổng Đa Lị nghiêm túc nói: “Cảm ơn anh đã cho em cơ hội được thấu hiểu anh hơn. Em rất đồng tình với quan điểm “tìm bạn đời cho bản thân chứ không phải tìm mẹ cho Đường Bảo” của anh. Em cũng tự nhận thức được rằng dù có cố gắng đến đâu, em cũng chẳng thể nào thay thế được vị trí của mẹ ruột con bé. Bởi thế nên em luôn xác định rất rõ chỗ đứng của mình, việc qua lại, tiếp xúc với Đường Bảo nhờ thế cũng trở nên nhẹ nhàng, tự nhiên hơn hẳn.”
“Ừ.” Triệu Tồn Anh nói với cô: “Chuyện cô Lâm giở trò vu khống em, anh sẽ nhanh chóng tìm cách giải quyết êm xuôi. Anh cũng sẽ cố gắng hết sức để những tàn dư của cuộc hôn nhân cũ không làm ảnh hưởng đến chặng đường xây đắp cuộc sống mới của hai đứa mình.”
“Đúng thế, cứ nghĩ lại là em lại bốc hỏa. Hai đứa mình mà vì chuyện này sinh ra nứt rạn tình cảm thì chẳng phải đã trúng đúng ý đồ của bà ấy sao.” Khổng Đa Lị thu dọn gọn gàng mớ cuộn len và chiếc chăn trên giường. Cô chuẩn bị tư thế nằm duỗi thẳng cẳng, định bụng vừa thủ thỉ trò chuyện với Triệu Tồn Anh vừa từ từ chìm vào giấc ngủ.
Đợi Khổng Đa Lị đắp xong chiếc chăn mỏng, Triệu Tồn Anh kéo một bàn chân cô đặt vào lòng mình. Vừa nhẹ nhàng xoa bóp, anh vừa lên tiếng hỏi: “Lily, em có thấy anh là kẻ có tính cách nhu nhược không?”
“Không hề nhu nhược.” Khổng Đa Lị nói: “Một kẻ nhu nhược sẽ không đời nào chấp nhận bước vào cánh cửa hôn nhân ngay trong lúc chuẩn bị chia tay chỉ vì đằng gái lỡ mang thai ngoài ý muốn; cũng sẽ chẳng dám dứt khoát chấm dứt một mối quan hệ chỉ vì bản chất tính cách đôi bên không hòa hợp; lại càng chẳng đủ bản lĩnh để gánh vác và làm tròn trách nhiệm của một người cha sau khi đã ly hôn. Đứng trước ba ngã rẽ cuộc đời lớn lao như vậy, một kẻ nhu nhược làm gì có sự dứt khoát đưa ra lựa chọn và có đủ dũng khí để đương đầu cơ chứ.”
…
Đợi Khổng Đa Lị ngủ say, Triệu Tồn Anh mới rời đi. Ra đến xe, anh ngả lưng tựa ghế, nhắm mắt trầm ngâm hồi lâu. Sau đó anh rút điện thoại ra bấm số, đồng thời bật sẵn chế độ ghi âm rồi điềm tĩnh gọi cho Kiều Dương Dương. Anh có hai mục đích: thứ nhất, để xác nhận xem lá đơn tố cáo kia thuần túy là trò trút giận cá nhân của cô Lâm hay có cả phần cô ta nhúng tay vào; thứ hai, anh mong Kiều Dương Dương với tư cách là vợ cũ của mình sẽ đích thân đến ban giám hiệu trường học để làm rõ và xin lỗi về những lời vu khống, cáo buộc sai sự thật mà cô Lâm nhắm vào Khổng Đa Lị.
Kiều Dương Dương từ chối thẳng thừng.
Đừng nói là đến ban giám hiệu trường học, có là phòng hành chính của bệnh viện cô ấy cũng chẳng đời nào bước chân tới.
Dù chính cô ấy cũng thấy cái trò tố cáo của cô Lâm ngu ngốc hết chỗ nói, có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng hiểu nổi tại sao mẹ mình lại đi làm cái việc hại người mà chẳng ích gì cho mình như thế!
Nhưng sự việc đã như thế rồi, cô ấy tuyệt đối sẽ không đưa ra bất kỳ phản hồi nào. Bằng không, hành động đó chẳng phải là đang tát thẳng vào mặt mẹ ruột của mình sao?
Thái độ của cô ấy vô cùng cứng rắn và rõ ràng, chuyện này chẳng liên quan gì đến cô ấy, cô ấy sẽ không gánh vác bất cứ hậu quả nào từ cái trò lên cơn của cô Lâm. Đồng thời cô ấy còn khuyên ngược lại Triệu Tồn Anh rằng chuyện này căn bản chẳng đáng để tâm. Thái độ của Sở Giáo dục đã quá rõ ràng rồi, bằng chứng yếu ớt đến mức họ thậm chí còn chẳng buồn khởi động quy trình điều tra mà chỉ chuyển hồ sơ về tuyến dưới, chuyển hồ sơ đồng nghĩa với việc chỉ cần phía nhà trường muốn giữ người thì sẽ có cả vạn cách để thu xếp êm xuôi.
Triệu Tồn Anh không buồn đáp lại nửa lời, chỉ chốt lại một câu cuối để xác nhận: “Nói chung là mẹ con cô sẽ không đến trường để làm rõ và xin lỗi, đúng không?”
“Anh dọa dẫm tôi cũng vô ích thôi.” Kiều Dương Dương chẳng mảy may sợ hãi: “Chuyện này không liên quan gì đến tôi.”
Triệu Tồn Anh cúp máy.
Cúp máy xong, anh hạ ghế xe xuống ngả lưng nghỉ ngơi. Đã ba đêm liền anh không được ngủ một giấc đàng hoàng rồi. Chợp mắt được chừng ba, bốn tiếng, anh mò mẫm lấy điện thoại xem giờ rồi nổ máy phóng thẳng tới Đại Duyệt Loan. Lúc tới tầng hầm khu chung cư, đồng hồ đã điểm hai giờ rưỡi sáng. Anh bước xuống xe, những ngón tay kẹp chặt một chiếc phong bì, tiến thẳng vào thang máy lên nhà Kiều Dương Dương.
Anh bấm mật mã, đẩy cửa bước vào thay giày, bật toang đèn phòng khách rồi xô cửa phòng ngủ của Kiều Dương Dương, gọi lớn: “Ra đây.”
Kiều Dương Dương bị giật mình tỉnh giấc, khí thế hống hách thường ngày tụt mất quá nửa: “Nửa đêm nửa hôm sao anh lại mò đến nhà tôi!”
Triệu Tồn Anh rút những bức ảnh từ trong phong bì ra. Nam chính trong ảnh là cậu con trai đã có vợ của vị sếp trực tiếp quản lý Kiều Dương Dương, còn nữ chính không ai khác chính là cô ấy. Anh đi thẳng vào vấn đề một cách ngắn gọn, súc tích: “Trước buổi trưa ngày mai, dắt theo mẹ cô đến trường của bạn gái tôi để đối chất và xin lỗi. Bằng không, mớ ảnh này sẽ được gửi đến tay sếp cô và cả vợ của con trai ông ta.”
Giọng điệu của anh bình thản đến lạ thường: “Nếu ngày mai hai người không xuất hiện tại trường của bạn gái tôi để xin lỗi, thì ngoài việc gửi những bức ảnh này đi, ngày nào tôi cũng sẽ có mặt ở nhà các người vào đúng khung giờ này.”
Cùng lúc đó, cô Lâm và Chủ nhiệm Kiều nghe thấy động tĩnh ngoài phòng khách cũng khoác áo bước ra. Đối mặt với hai người họ, anh cực kỳ điềm tĩnh lôi nội dung và những bức ảnh sai sự thật trong lá đơn tố cáo ra, chất vấn cô Lâm từng điều một: Tại sao những chuyện mờ ám mà Chủ nhiệm Kiều bên khoa Thiết bị làm, bà lại đổ hết lên đầu anh?
Rời khỏi Đại Duyệt Loan, trong lòng Triệu Tồn Anh chẳng hề thấy dễ chịu, thậm chí còn thoáng qua một trận bức bối tức ngực. Anh hạ kính xe xuống đón gió, chạy được một đoạn thì chầm chậm tấp xe vào lề. Bước xuống xe, anh khom người bên lề đường nôn khan từng chặp.
Đây vốn không phải nguyên tắc hành xử quen thuộc của anh.
Anh không quen dùng thủ đoạn lấy bạo trị bạo để giải quyết vấn đề.
Anh không nôn ra được thứ gì. Đứng hóng gió giữa màn đêm một lát, anh mới quay trở lại xe. Những bức ảnh trượt ra khỏi chiếc phong bì nằm trên ghế phụ thực chất chỉ là sản phẩm do anh dùng công nghệ AI cắt ghép vào buổi trưa nay. Anh làm gì có bằng chứng trực tiếp để chứng minh Kiều Dương Dương ngoại tình trong trong lúc cả hai còn là vợ chồng, anh chỉ vô tình biết được danh tính của gã đàn ông có liên quan kia thôi. Đoạn ghi âm trong điện thoại, phần nội dung thực sự có giá trị chính là khoảnh khắc Kiều Dương Dương sập bẫy trước những câu hỏi mang tính dẫn dụ của anh, tự miệng thừa nhận chuyện ngoại tình với gã đồng nghiệp đã có vợ, đồng thời tiết lộ luôn cả chiến tích trăng hoa cùng bằng chứng nhận hối lộ của Chủ nhiệm Kiều trước khi ông ta nghỉ hưu.
…
Trưa hôm sau, Triệu Tồn Anh nhận được điện thoại của Khổng Đa Lị. Cô báo rằng người tố cáo đã đến tận ban giám hiệu để xin lỗi cô trực tiếp, còn người nhà đi cùng thì ra sức giải thích rằng người phụ nữ kia mắc chứng rối loạn nhân cách hoang tưởng.
Trong lòng Khổng Đa Lị lúc này vô cùng sảng khoái, thậm chí còn sảng khoái hơn cả trước khi cô bị hàm oan.
Triệu Tồn Anh cũng bị cảm xúc của cô lây nhiễm, bật cười trêu rằng cái tâm lý hả hê này của cô là không được đâu nhé.
Khổng Đa Lị mặc kệ, cứ gặng hỏi xem rốt cuộc anh đã dùng diệu kế gì để giải quyết êm xuôi thế?
Triệu Tồn Anh nói đùa: “Lên cơn điên đó em.” Dứt lời, bao nhiêu muộn phiền u uất tích tụ suốt mấy ngày qua bỗng chốc bay sạch, tự anh cũng phải phì cười. Cười xong, anh lại trầm mặc một lát, rồi mang theo cõi lòng ngổn ngang kể lại cho cô nghe quá trình mình lấy được đoạn ghi âm đắt giá kia. Khi kể lại chuyện này, giọng anh rất phẳng lặng, không pha lẫn chút sắc thái tình cảm nào. Phần lớn cảm xúc đọng lại trong anh là sự bài xích với chính thủ đoạn mình vừa dùng. Chẳng phải chuyện này không đáng làm, mà là cái cách thức đó đi ngược lại với bản ngã của anh, cảm giác nó chẳng được quang minh chính đại cho lắm.
Khổng Đa Lị bèn hỏi: “Thế xuất phát điểm khiến anh phải lấy đoạn ghi âm này là vì cái gì?”
Triệu Tồn Anh đáp: “Vì quyền nuôi dưỡng Đường Bảo, và cũng vì để cuộc sống hôn nhân sau này của hai đứa mình không bị quấy rầy.”
“Rất chính đáng mà anh.” Khổng Đa Lị khuyên nhủ: “Chúng ta làm vậy là để tự vệ, chứ có phải định tung lên mạng để trả thù hay dập vùi người ta đâu. Vạn sự đều phải xét từ cái tâm mà ra. Theo góc nhìn của em, cách này chẳng thể gọi là lấy bạo trị bạo được, mà phải gọi là đa dạng hóa các biện pháp giải quyết những vấn đề hóc búa.”
Triệu Tồn Anh “ừ” một tiếng, gạt chuyện này sang một bên. Anh lại đâu vào đấy tiếp tục triển khai kế hoạch tiếp theo, hỏi cô: “Chập tối nay anh qua trường tìm em ăn cơm nhé?”
“Sao tự dưng thế?”
“Anh đi tìm bạn gái anh ăn cơm thì cần gì lý do?” Triệu Tồn Anh nói: “Hai đứa mình là đôi tình nhân đang trong giai đoạn bàn tính chuyện cưới xin. Chuyện đôi tình nhân ghé cơ quan của nhau ăn bữa cơm chẳng phải quá đỗi bình thường sao.”
“Được thôi.” Khổng Đa Lị hớn hở nói: “Thế anh qua đây đi.”
Triệu Tồn Anh dư sức bắt được sự nhảy nhót mừng rỡ trong giọng nói của cô, anh cười trêu: “Cõi lòng thư thái rồi chứ gì?”
“Đương nhiên rồi! Cái màn này của anh còn uy lực gấp vạn lần cái kết quả điều tra nội bộ rườm rà của trường em! Anh đỉnh quá đi mất!”
Triệu Tồn Anh mỉm cười từ tận đáy lòng, tâm trạng lúc này đã trở nên nhẹ nhàng thoải mái. Cúp điện thoại, anh tiếp tục cắm cúi vào mớ công việc dang dở.
Bận rộn đến tầm ba, bốn giờ chiều, anh rời khoa đi về. Khi tới gần khu chung cư, anh vứt xe ở tiệm rửa xe, tự mình cuốc bộ về nhà tắm táp, thay đồ. Phải diện bộ đồ tươm tất bảnh bao nhất, đeo chiếc đồng hồ đắt tiền nhất, lại còn cạo râu tút tát nhan sắc kỹ lưỡng rồi mới chịu bước xuống lầu. Trên đường lái xe tới trường học, đi ngang qua một tiệm thiết kế hoa nghệ thuật, anh không quên tạt vào ôm ra một bó hoa tươi rói.
Khổng Đa Lị nhận được điện thoại liền chạy ra cổng trường. Khoảnh khắc nhìn thấy cái gã đàn ông lồng lộn phô trương kia… cô chỉ muốn quay ngoắt 180 độ chui tọt lại vào trong.
Cô cố kìm nén sự ngại ngùng xấu hổ, cũng chẳng dám nhận bó hoa trên tay Triệu Tồn Anh, cứ thế dẫn anh hứng chịu hằng hà sa số những ánh mắt săm soi của toàn thể giáo viên và học sinh trong trường mà đi thẳng tới nhà ăn. Triệu Tồn Anh thì thản nhiên như không. Thấy có học sinh cúi chào “Cô Khổng”, anh lại còn học theo phong thái của các vị lãnh đạo, giơ tay lên vẫy vẫy đáp lễ.
Khổng Đa Lị đành phải lén kéo áo anh: “Bớt làm màu đi.”
Triệu Tồn Anh giơ bó hoa ra trước mặt cô, nói: “Tận 2900 tệ một bó lận đó.”
Nghe vậy, Khổng Đa Lị lập tức dừng lại, hai tay nâng niu cẩn trọng đón lấy bó hoa.
Triệu Tồn Anh trêu chọc cô: “Chẳng nhẽ em định ôm nguyên bó hoa này vào nhà ăn à? Không sợ bị đám học sinh bu lại chật kín không có đường thoát sao?”
Khổng Đa Lị gật gù đồng tình… Chói lóa quá rồi!
Triệu Tồn Anh nói: “Hay là tại anh không ra gì nên em ngại không muốn công khai quan hệ của hai đứa mình?”
“Ây da, đâu có phải thế.”
“Chứ vì sao?”
“Em không quen bị chú ý quá nhiều đâu.” Khổng Đa Lị nói nhỏ: “Em có dự cảm ngày mai Phòng Công tác tư tưởng [4] sẽ gọi em lên đó nói chuyện mất.”
“Gọi thì cứ đi thôi.” Triệu Tồn Anh nói với giọng điệu chẳng mấy để ý: “Bộ Phòng Công tác tư tưởng cấm giáo viên yêu đương chắc?”
“Phòng Công tác tư tưởng không cho phép giáo viên yêu đương phô trương như thế này!”
“Thì anh tới đây là để giải quyết rắc rối cho em mà. Phải đập tan mọi tin đồn thất thiệt trong trường về em chứ.”
“Thôi được rồi.” Khổng Đa Lị bật cười: “Đặc cách cho anh phô trương nốt lần này đấy.”
Cả hai sóng vai nhau đi về phía tòa nhà văn phòng, tuyệt nhiên không có lấy một hành động thân mật nào như nắm tay hay khoác vai, thậm chí giữa hai người còn giữ một khoảng cách chừng năm, sáu chục centimet. Nhưng kỳ lạ thay, cái không khí tỏa ra lại mang đến cho người ngoài cảm giác vô cùng thân thiết và gắn bó. Khổng Đa Lị nói chuyện, Triệu Tồn Anh lại khẽ nghiêng đầu ghé sát vào nghe. Họ cứ thế nhẩn nha bước tới trước tòa nhà văn phòng. Người đàn ông đứng dưới chân cầu thang, còn người phụ nữ thì mang theo những bước chân nhẹ tênh, thoăn thoắt leo lên từng bậc thềm. Lên đến tận tầng bốn, cô ôm bó hoa trong lòng, dưới ánh hoàng hôn, cứ thế chạy lon ton một mạch về phòng làm việc của khối mình.
–
[1] Bản gốc dùng từ 乔冠赵戴 (Kiều quan Triệu đái): Chơi chữ từ thành ngữ 张冠李戴 (Trương quan Lý đái – Râu ông nọ cắm cằm bà kia/gắn mác sai sự thật).
[2] Hổ khẩu (虎口): Kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ.
[3] Quân tử luận tích bất luận tâm (君子论迹不论心): Một câu nói nổi tiếng, ý chỉ khi đánh giá phẩm chất, đạo đức của một người (quân tử), nên dựa vào những hành động, việc làm thực tế của họ (luận tích) thay vì đi soi xét những suy nghĩ, d*c v*ng ẩn giấu trong tâm trí họ (bất luận tâm).
[4] Phòng Công tác tư tưởng (德育处): Hay còn gọi là Phòng Đạo đức/Phòng Công tác Học sinh – Sinh viên. Đây là bộ phận trong các trường học ở Trung Quốc chịu trách nhiệm quản lý nề nếp, đạo đức, kỷ luật và tư tưởng của cả học sinh lẫn giáo viên.