Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không

Chương 50

Chỉ còn hai ngày nữa là đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh.

Qua lễ Quốc khánh là tới tết Trung thu.

Sau bữa trưa, trong văn phòng giáo viên chẳng mấy ai an tâm nghỉ ngơi. Người thì thì thầm hỏi han xem lễ này đi đâu, kẻ lại rầu rĩ chẳng biết đi đâu.

Thực lòng chẳng ai muốn ra ngoài, cũng chẳng ai thiết tha đi đâu, nhất là những giáo viên đã có con. Nghỉ hè mới đưa bọn trẻ đi chơi tiêu nhẵn túi… giờ lại đến lễ Quốc khánh. Văn bản cấp trên ban xuống còn bảo sau này có thêm kỳ nghỉ xuân, nghỉ thu gì gì đó… Lấy đâu ra tiền, tiền đâu mà đưa con đi chơi liên tục chứ.

Giá mà không có nhiều kỳ nghỉ như vậy… thì đương nhiên cũng chẳng cần đưa con đi chơi.

Con nhà người ta thì nghỉ lễ rủ nhau đi du xuân ngắm thu… con nhà mình lại ru rú ở nhà, nói chung là không ổn.

Khổng Đa Lị vừa lắng nghe mọi người khẽ khàng bàn tán, vừa hì hụi tự vẽ bản đồ lịch trình, lại còn dựng một cái kẹp tài liệu lớn lên để che chắn.

Cô vô cùng mong đợi kỳ nghỉ Quốc khánh này. Triệu Tồn Anh đã xin nghỉ được ba ngày, hai người dự định tự lái xe đi Uy Hải.

Thấy cô đang cắm cúi làm gì đó, mấy giáo viên khác tò mò hỏi: “Đa Lị, em đang làm gì thế?”

Khổng Đa Lị thành thật đáp: “Em đang lên lịch trình cho lễ Quốc khánh ạ.”

“Đi đâu thế?”

“Chắc là tự lái xe đi Uy Hải ạ.” Khổng Đa Lị đầy khao khát nói: “Em vẫn luôn muốn đi biển vào mùa thu một lần.”

“Không ổn đâu, Quốc khánh tắc đường lắm, thời gian tốn hết trên đường cho xem.”

“Chắc không sao đâu ạ.” Khổng Đa Lị rất lạc quan: “Ngồi trên xe vừa ăn vừa trò chuyện thì thời gian trôi qua nhanh lắm.”

“Tại điều kiện cơ bản của em tốt đó, chưa chồng cũng chưa con.” Vài giáo viên lớn tuổi chêm vào: “Chứ tự lái xe đi chơi cùng chồng với con thì quả là một thảm họa.”

Một giáo viên lớn tuổi khác hùa theo: “Đặc biệt là mấy đứa con trai đang ở tuổi dậy thì nổi loạn.”

Hai cô giáo già nhìn nhau đập tay một cái, hiểu ý mà không cần nói ra.

Khổng Đa Lị cũng cười ngốc nghếch phụ họa, rồi lại tiếp tục cắm cúi với công việc đang làm dở.

Ai đó mở toang cửa chính lẫn cửa sổ văn phòng, dõng dạc hô to: “Tỉnh táo lại đi mọi người ơi, xốc lại tinh thần nào, vài phút nữa là bắt đầu tiết một buổi chiều rồi.”

Khổng Đa Lị thu dọn gọn gàng bản lịch trình, bưng cốc nước la hán quả đi lấy thêm nước nóng, tiện thể đứng đó hứng chút gió lùa qua hành lang.

Một đồng nghiệp vừa vươn vai vừa cảm thán: “Thời tiết hôm nay đẹp thật đấy.”

Khổng Đa Lị mỉm cười nói: “Suốt cả kỳ nghỉ Quốc khánh thời tiết đều đẹp mà chị.”

“Mọi người nhìn cô Khổng nhà mình xem, cứ đứng đó thôi là toát lên cái khí chất dịu dàng, trông chẳng giống giáo viên chút nào.”

“Nhắc đến chuyện này em lại thấy bực mình. Dạo trước em đi mua đồ thu, mặc thử xong lại bị người ta khen trông hệt như giáo viên.”

“Thế giáo viên thì bị gắn với định kiến gì?”

“Thì là “Đào mận đầy thiên hạ, trong nhà kết mướp đắng” chứ còn sao nữa!”

“Haha.”

“Khí chất này của Đa Lị chủ yếu là nhờ chưa chồng chưa con đấy. Phụ nữ không phải nhọc lòng, không phải chịu bực dọc, không bị vắt kiệt sức lực thì đương nhiên là già chậm rồi.”

“Nói thế cũng không công bằng lắm. Phụ nữ không chịu uất ức trong hôn nhân thì chẳng lẽ lại không chịu uất ức chốn công sở? Không phải chịu trận từ cấp trên? Không bị phụ huynh làm cho bực mình? Nói tóm lại, chỉ cần cô mang cái tính không cam chịu thì dù là ai chọc tức, cô cũng chẳng nhịn nổi đâu.”

“Đúng như câu nói cũ, người giỏi chịu khổ thì cả đời ăn hoài không hết khổ, kẻ hay cam chịu thì cả đời chuốc bực vào thân.”

“Giải tán thôi, vào lớp nào.”

Khổng Đa Lị nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, cô thu xếp gọn gàng giáo án rồi cũng theo bước mọi người ra ngoài để lên lớp.

Chuyển cảnh sang khu điều trị, hôm nay là ngày kiểm tra buồng bệnh quy mô lớn, chị Bình hết đường lẩn trốn. Lúc đứng đợi ở quầy y tá, chị nhìn thấy Triệu Tồn Anh bèn lên tiếng khen: “Trông lại bảnh bao hơn rồi kìa.”

Triệu Tồn Anh nói ra nghi vấn trong lòng: “Chị Bình, sao em cứ có cảm giác mấy hôm nay chị đang cố tình tránh mặt em nhỉ?”

“Chị tránh cậu làm gì chứ.” Chị Bình hỏi lại anh: “Nghe đồn lễ Quốc khánh này cậu xin được nghỉ ba ngày hả?”

“Đó là thành quả em cày cuốc như trâu như ngựa cho khoa mới đổi được đấy.”

Chị Bình lại hỏi: “Thế dự định đi đâu?”

Triệu Tồn Anh làm động tác múa tay kiểu rong biển.

Chị Bình nhìn mà chẳng hiểu gì.

Triệu Tồn Anh đành nói thẳng: “Tự lái xe đi Uy Hải ạ.”

Chị Bình bắt đầu thấy hứng thú: “Chỉ cậu với Đa Lị thôi á?”

“Chuẩn luôn chị.”

“Xe năm chỗ đi du lịch liên tỉnh mà ngồi có mỗi hai người, phung phí quá đi.”

“Em đâu có chê phí.”

Chị Bình bảo: “Cho chị với anh rể đi ké với.”

“Em đi cầu hôn mà.” Nét mặt Triệu Tồn Anh có chút gượng gạo: “Có anh chị ở đó làm sao em phát huy được.”

Chị Bình không hiểu: “Cậu đóng cửa cầu hôn ở nhà cũng có người quen nào thấy đâu.”

“Em cứ thích mở toang cửa cầu hôn đấy.”

“Thế thì ra bờ sông Hoàng Hà mà cầu hôn, chỗ đó không gian hoành tráng, khí thế ngút ngàn.” Chị Bình ngâm nga một câu thơ.

“Bạn hỡi, kìa xem nước Hoàng Hà,

Tự trời tuôn xuống bao la,

Chảy luôn ra bể, có đà lại đâu!” [1]

“Hoàng Hà hùng vĩ quá.” Triệu Tồn Anh gạt đi: “Cầu hôn ở đó… không thể hiện được sự dịu dàng, lãng mạn.”

Chị Bính chua chát đến ê cả răng: “Thế ra Uy Hải cầu hôn là thể hiện được sự dịu…”

Lời chưa dứt thì Trưởng khoa đã dẫn đầu đoàn kiểm tra buồng bệnh bước ra từ thang máy.

Phía bên kia, Khổng Đa Lị vừa dạy xong một tiết. Cô bưng cốc đi lấy nước nóng thì đụng mặt Trưởng khối đang đi tìm mình. Thầy ấy với vẻ mặt nghiêm trọng thông báo cô đúng ba giờ phải có mặt tại văn phòng Hiệu trưởng. Khổng Đa Lị có chút chậm tiêu gật đầu đáp vâng. Trưởng khối ngập ngừng muốn hé lộ thêm điều gì đó, nhưng lại có điện thoại gọi đến nên đành đi xuống lầu. Khổng Đa Lị cầm cốc tiếp tục đi lấy nước. Lấy xong, cô lững thững bước về văn phòng. Vừa mới ngồi yên vị trên ghế, cô lại nghe thấy những tiếng bước chân dồn dập tiến lại gần. Cô hốt hoảng nhìn ra cửa, một giáo viên lớn tuổi vừa hóng được tin tức liền lao tới hỏi: “Đa Lị, em đắc tội với ai vậy hả?”

Khổng Đa Lị bị cô Lâm tố cáo đích danh gửi lên Sở Giáo dục. Lý do tố cáo: Phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, vi phạm nghiêm trọng đạo đức, tác phong nhà giáo.

Tuy nhiên do bằng chứng quá mỏng, Sở Giáo dục đã chuyển hồ sơ về cho nhà trường xử lý nội bộ.

Khổng Đa Lị bị Hiệu trưởng gọi lên nói chuyện. Yêu cầu cô phải đưa ra lời giải trình rõ ràng về những điểm đáng ngờ trong mốc thời gian, các bằng chứng giao du bất thường cùng những chứng cứ gián tiếp mà lá đơn tố cáo đã liệt kê.

Tối hôm xảy ra sự việc, Khổng Đa Lị về nhà, ngồi trước bàn học nhắn tin WeChat cho Triệu Tồn Anh, hỏi anh có phải Thi Lâm là tên bà ngoại của Đường Bảo hay không?

Triệu Tồn Anh lập tức gọi điện lại, nhưng hiện tại Khổng Đa Lị không tiện nghe máy nên đã bấm từ chối.

Triệu Tồn Anh đành nhắn WeChat lại: [Đúng vậy. Xảy ra chuyện gì rồi sao?]

Khổng Đa Lị không đáp.

Một phút sau, Triệu Tồn Anh lại gọi tới. Khổng Đa Lị vẫn tắt máy, chỉ nhắn một dòng: [Em bị bà Thi Lâm gửi đơn tố cáo đích danh về việc phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, vi phạm nghiêm trọng đạo đức, tác phong nhà giáo.]

Triệu Tồn Anh không gọi lại nữa. Anh tranh thủ thu xếp ổn thỏa công việc trên tay, quay về phòng thay đồ lột phăng bộ đồ phẫu thuật, rồi theo bản năng xách chìa khóa xe lao thẳng đến nhà Khổng Đa Lị.

Lúc đỗ xe dưới lầu nhà cô, nỗi áy náy, dằn vặt dâng trào trong lòng đã hoàn toàn lấn át cơn bốc đồng muốn gặp cô ngay lập tức. Lá đơn tố cáo này bắt nguồn từ ai và nhắm đến mục đích gì, thực sự đã quá rõ ràng. Anh ngồi trong xe tay cầm điện thoại, mở khung chat với Khổng Đa Lị, ánh mắt khóa chặt vào màn hình. Lý trí không ngừng chất vấn: Phải đối mặt với cô ấy thế nào đây, nên giải quyết chuyện này ra sao? Nhãn áp tăng cao khiến anh đau đầu nhức mắt, anh cố dằn xuống những cảm xúc áy náy vô ích, xốc lại tinh thần rồi bước xuống xe đi vào cửa hàng tiện lợi mua chai nước.

Từ lúc đi dạy về, Khổng Đa Lị cứ giam mình trong phòng. Cô ngồi lặng trước bàn học từ sáu giờ chiều đến tận chín giờ tối. Trên bàn vứt lăn lóc mấy tờ giấy nháp bị vò nhàu nát, đó là những bản tường trình cô viết để giải trình về sự việc bị tố cáo. Còn cô thì đang gối đầu lên một cánh tay, gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Lúc bị tiếng gõ cửa đánh thức, đầu óc cô vẫn còn mơ màng, chỉ theo bản năng cất tiếng hỏi: “Ai đấy?”

Khổng Chí Nguyện đẩy cửa, thò nửa người vào hỏi: “Bố cứ tưởng con vẫn đang tăng ca ở trường, gọi điện thoại cho con mãi mà không được.”

Khổng Đa Lị lập tức bị kéo về thực tại. Cô quờ quạng trên mặt bàn bừa bộn, cầm lấy chiếc điện thoại đã chuyển sang chế độ máy bay rồi đáp: “Con đang soạn giáo án ạ.”

Khổng Chí Nguyện hỏi: “Con ăn tối chưa?”

“Con không đói…” Chữ “đói” mang theo chút âm rung nghẹn ngào. Cô đưa một tay lên chống cằm theo thói quen, tay kia kéo cuốn giáo án trên bàn lại gần lật xem.

Thấy con gái quay mặt đi, đưa lưng về phía mình, Khổng Chí Nguyện dè dặt hỏi: “Con với Tồn Anh cãi nhau à?”

“… Dạ không ạ.”

“Bố vừa đi từ nhà cô con về, thấy xe cậu ấy đang đậu bên lề đường.”

Khổng Đa Lị duỗi thẳng hai tay làm động tác vươn vai giãn gân cốt, đồng thời khéo léo dùng mép tay áo bên trong lau đi khóe mắt hai bên, cố gắng lau sạch nước mắt. Thực hiện chuỗi động tác ấy một cách vô cùng tự nhiên xong, cô lại dùng hai tay chống cằm, che khuất đôi mắt rồi nói: “Con còn phải tranh thủ thời gian soạn bài nữa.”

Khổng Chí Nguyện đã tinh ý nhận ra cảm xúc của con gái có điều bất thường. Ông đứng chôn chân ngoài cửa, luống cuống gọi: “Con gái ngoan…”

Khổng Đa Lị phút chốc không kìm nén được nữa, vội rút tờ khăn giấy che mặt lại, nói: “Bố ơi, con muốn ở một mình một lát.”

Đợi Khổng Chí Nguyện đóng cửa rời đi, cô bước tới giường, ngồi khoanh chân rồi kéo chăn trùm kín mít đầu, cứ thế chìm đắm trong nỗi tủi thân. Cô luôn quen thuộc trong việc tự mình gặm nhấm cảm xúc theo cách này. Việc phơi bày sự yếu đuối trước mặt người khác luôn khiến cô thấy bức bối như thể bị l*t s*ch quần áo. Cô sợ sẽ tạo thành gánh nặng tâm lý cho đối phương, rồi người ta lại cuống cuồng tìm cách an ủi cô, bản thân cô thì lại sợ phụ lòng tốt của họ nên đành phải vội vàng ép mình ngừng khóc.

Thay vào đó, cô thà để bản thân gặm nhấm nỗi đau một cách trọn vẹn, đã đời mà chẳng vướng bận chút áp lực tâm lý nào. Những cảm xúc tiêu cực ấy rồi sẽ trôi tuột ra ngoài theo những giọt nước mắt. Đang mải ấm ức một mình thì chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên bần bật. Cô xốc chăn, bước tới bàn học cầm lấy. Thấy người gọi đến là Triệu Tồn Anh, cô vốn định bấm từ chối nhưng lại trượt nhầm sang nút nghe. Đột nhiên, một luồng cảm xúc nghẹn ứ xông thẳng lên não: Là tự anh cứ nhất quyết gọi tới đấy nhé. Cứ thế, cô cầm điện thoại chui tọt vào chăn, mặc cho những cảm xúc tiêu cực ấy một lần nữa nhấn chìm lấy mình.

Triệu Tồn Anh cầm điện thoại, cả người cứng đờ ngồi trong xe. Màn hình cuộc gọi hiển thị thời gian kết nối đã lên tới 16 phút 47 giây. Tiếng khóc ở đầu dây bên kia đã dần dứt, tiếp đó là tiếng sột soạt rút khăn giấy xì mũi, rồi đối phương lẳng lặng ngắt máy.

Khổng Đa Lị cúp máy, chui ra khỏi chăn với cả thân người ướt đẫm mồ hôi. Cô gom quần áo thay giặt rồi bước ra phòng khách. Thấy Khổng Chí Nguyện nãy giờ vẫn đang túc trực trên ghế sofa, cô cất tiếng gọi: “Bố ơi, con đói rồi.”

Khổng Chí Nguyện vội vàng hỏi: “Con muốn ăn gì?”

Khổng Đa Lị vừa đi về phía nhà vệ sinh vừa đáp: “Con muốn ăn một bát mì trứng nấu thật mềm ạ.”

Tình cảnh của Triệu Tồn Anh lúc này cũng chẳng mấy khả quan.

Cô Lâm cũng gửi một lá đơn tương tự, tố cáo thẳng anh lên Ủy ban Y tế và Sức khỏe. Lý do tố cáo: Phát sinh quan hệ bất chính với người khác trong thời kỳ hôn nhân, vi phạm nghiêm trọng y đức và tác phong ngành y.

Lá đơn tố cáo đích danh này phải viết thế nào, diễn đạt ra sao, cô Lâm đã cất công phác thảo, cắm cúi sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần trong những đêm dài tĩnh mịch từ tận hai mươi năm về trước… Chỉ là khi ấy bà chưa tìm được thời cơ thích hợp để tung ra mà thôi.

Tuy nhiên, lá đơn tố cáo nghe có vẻ chứa đựng rất nhiều manh mối và các chuỗi sự kiện mang tính liên kết này của cô Lâm, rốt cuộc lại thiếu đi những bằng chứng xác đáng cho từng luận điểm. Thế nên, phía Ủy ban Y tế cũng trả hồ sơ về cho bệnh viện để tiến hành tìm hiểu thêm.

Ngay buổi tối bị cấp trên gọi lên nói chuyện, anh lại tìm đến dưới lầu nhà Khổng Đa Lị. Anh chỉ biết hai tay chống hông, đứng chôn chân giữa màn đêm, hoặc ngồi thẫn thờ trong xe trầm mặc hồi lâu. Anh vẫn chưa nghĩ ra phương án giải quyết nào thực sự hiệu quả.

Trong suốt ba ngày kể từ khi sự việc nổ ra, ngoại trừ cuộc gọi hôm đó, hai người chưa hề gặp mặt, cũng không hề bàn bạc gì về vụ việc, lại càng chẳng ai cất lời hỏi han xem tình cảnh của đối phương ở trường học và bệnh viện hiện đang ra sao.

Tình cảnh của Khổng Đa Lị lúc này chật vật hơn nhiều. Bởi lẽ đây là một lá đơn tố cáo đích danh, người đứng đơn lại chính là mẹ vợ cũ của đằng trai, thế nên dư luận trong trường chỉ trong một thời gian ngắn đã gần như ngả hẳn về phía người đi tố cáo. Dù cô đã viết bản tường trình trình bày vô cùng cặn kẽ ngọn ngành, đồng thời cũng đang bắt tay vào việc truy cứu trách nhiệm pháp lý với người tung tin. Và trong suốt hai ngày kể từ khi bị tố cáo, cô vẫn giữ thái độ điềm tĩnh lên lớp giảng dạy như bình thường, phía ban giám hiệu nhà trường cũng chưa đưa ra bất kỳ hình thức kỷ luật nào. Thế nhưng đến buổi trưa ngày thứ ba đã xuất hiện một số phụ huynh cá biệt gây sức ép lên nhà trường, yêu cầu ban giám hiệu phải điều chỉnh lại công tác giảng dạy của cô.

Tối hôm đó tổ Ngữ văn phải làm tăng ca, lúc rời khỏi trường về đến nhà cũng đã tám giờ tối. Lần này thì không lảng tránh được nữa rồi, từ đằng xa cô đã nhìn thấy xe của Triệu Tồn Anh cùng với người đàn ông đang đứng bên lề đường. Khổng Đa Lị khóa xe đạp lại rồi cứ thế đi thẳng về nhà. Triệu Tồn Anh cũng lặng lẽ bước theo sau. Khổng Đa Lị ngoảnh lại đẩy anh ra, nhưng đẩy không nổi, cô bèn dùng sức đá cho anh hai cái.

Triệu Tồn Anh dịu giọng hỏi cô: “Tình hình của em ở trường dạo này sao rồi?”

Khổng Đa Lị nhất thời nín bặt. Cô xoay người đi rót nước lọc, lúc nâng cốc lên uống, cô bỗng nhớ đến tờ giấy nhỏ được giấu dưới hộp đựng bút trên bàn làm việc trưa nay, trên đó nắn nót dòng chữ: Yêu cô Khổng, Hoàng Tinh Tinh, lớp 9.

Cùng với đó là những cô cậu học trò trong lớp do cô chủ nhiệm. Cứ dăm ba đứa… rồi năm, bảy đứa thỉnh thoảng lại chạy tới bắn tim, thi nhau chia sẻ đồ ăn vặt cho cô.

Chính những tình cảm ấm áp, thiện lành từ các em học sinh lớp mình đã giúp chuỗi ngày tới trường của cô không đến mức quá đỗi tồi tệ ngột ngạt.

Dẫu vậy, ánh mắt dò xét của đa số những người không nắm rõ nội tình vẫn khiến cô bị giày vò khổ sở. Bị người ta chằm chằm dòm ngó lâu ngày, rõ ràng bản thân chẳng làm gì sai nhưng hai má cô vẫn cứ bất giác nóng ran. Rõ ràng chỉ muốn cố ngẩng cao đầu mà bước đi, nhưng càng gồng mình lại càng trông gượng gạo, mà càng gượng gạo lại càng khiến người ta có cảm giác mình đang chột dạ.

Cô cất lời: “Em cũng chẳng biết mình còn có thể trụ lại trong cái môi trường chật hẹp này được bao lâu nữa.”

Triệu Tồn Anh đưa mắt nhìn cô, nói: “Anh xin lỗi, anh sẽ cố gắng giúp em giải quyết êm xuôi chuyện này trong thời gian sớm nhất.”

“Anh đã nhắm được phương án giải quyết nào chưa?” Khổng Đa Lị kéo chiếc ghế bàn ăn ra ngồi xuống, ngước mắt nhìn anh: “Bây giờ em thậm chí còn chẳng dám nghĩ tới viễn cảnh sau khi kết hôn sẽ ra sao nữa. Liệu rằng em có phải tiếp tục hứng chịu những tai bay vạ gió kiểu này nữa hay không.”

“Hành vi này của bà ấy không phải trạng thái tâm lý bình thường.” Triệu Tồn Anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, hai tay chống lên đầu gối cô, nhìn sâu vào đôi mắt cô và nghiêm túc giải thích: “Đây rất có thể là một phản ứng bệnh lý bộc phát sau khi bà ấy phải chịu một cú sốc đả kích nào đó.”

“Em không được điềm tĩnh, khách quan như anh, cũng chẳng giỏi chịu đựng áp lực bằng anh. Anh thấy đấy, sự việc bung bét ra thế này mà anh vẫn còn giữ được sự tỉnh táo để phân tích trạng thái tinh thần của đối phương. Em không biết tình cảnh của anh ở bệnh viện hiện tại ra sao, nhưng em ở trường thì thực sự rất chật vật.” Khổng Đa Lị nhìn nhận thực tế vấn đề, cố gắng gạt bỏ sự xúc động. Suy cho cùng, mọi dồn nén cảm xúc của cô cũng đã được trút sạch qua cuộc điện thoại hai ngày trước rồi. Cô thành thật bộc bạch: “Ngày nào em cũng phải gồng mình giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vờ như chẳng hề bận tâm. Nhưng thực tâm… em vô cùng sợ hãi những ánh mắt soi mói của mọi người xung quanh.”

Triệu Tồn Anh rướn người tới, dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cô, ghé sát vào tai cô dịu dàng an ủi: “Không sao rồi, không sao rồi. Cứ giao hết cho anh, anh sẽ giải quyết.”

Khổng Đa Lị tựa đầu lên vai anh, lặng thinh không đáp.

Triệu Tồn Anh khẽ giọng ướm hỏi: “Nếu anh yêu cầu bà Thi Lâm trực tiếp đến văn phòng ban giám hiệu trường em để đối chất, làm rõ sự việc và xin lỗi em, như vậy có giúp em tạm thời vơi bớt áp lực không?”

Khổng Đa Lị ngước nhìn anh: “Anh có làm được không?”

Triệu Tồn Anh điềm tĩnh đáp: “Anh sẽ cố gắng thử xem sao.”

Khổng Đa Lị đăm đăm nhìn vào mắt anh. Mắt anh lúc này hằn rõ những tia vằn đỏ do tụ máu, khuôn mặt cũng có phần sưng phù, phờ phạc. Sợ rằng anh đang phải gánh chịu áp lực quá lớn, cô nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Nếu bà ấy chịu đến thẳng ban giám hiệu trường em để đối chất và xin lỗi thì đương nhiên là phương án tốt nhất rồi. Nhưng lỡ bà ấy không chịu, chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách khác. Anh hãy cố gắng hết sức đừng để xảy ra bất kỳ cuộc cãi vã nảy lửa hay xô xát chân tay nào nhé, được không anh?”

“Ừ, anh hứa sẽ không đâu.”

“Chẳng phải dạo trước, sau khi xảy ra xô xát với Đường Bảo bà ấy đã bị ngất xỉu sao?” Khổng Đa Lị ân cần dặn dò: “Anh là bác sĩ, anh cứ cân nhắc chừng mực cho thỏa đáng là được. Đừng để đến lúc chuyện tố cáo còn chưa giải quyết xong xuôi lại rước thêm mớ rắc rối khác vào thân.”

“Anh biết rồi.” Triệu Tồn Anh dùng lòng bàn tay xoa nhẹ lên đầu gối cô, áy náy nói: “Anh thực sự không lường trước được sự việc lần này lại làm liên lụy đến em.”

“Mình đừng nhắc đến chuyện này nữa, cứ ưu tiên xem nên giải quyết ra sao đã.” Khổng Đa Lị lúc này mới có tâm trí để quay sang quan tâm anh: “Thế tình hình của anh trên bệnh viện dạo này thế nào rồi?”

[1] Trích từ bài thơ cổ phong nổi tiếng “Thương Tiến Tửu” (将进酒 – Mời rượu) của thi tiên Lý Bạch (李白) thời nhà Đường. Nguyên văn: 君不见,黄河之水天上来,奔流到海不复回。

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn