Mùa xuân năm thứ ba sau khi Triệu Tồn Anh và Khổng Đa Lị kết hôn.
Triệu Lan tham gia một cuộc thi thư pháp nghiệp dư và giành được hai nghìn tệ tiền thưởng. Bà cùng chú Chung quyết định mời vợ chồng con trai đi ăn. Sau khi gọi điện hỏi muốn ăn gì, Triệu Tồn Anh bảo đi ăn thịt nướng.
Quán thịt nướng khói lửa mịt mù, răng bà thì cũng đã rụng rồi thay mất mấy cái, nhưng Triệu Lan vẫn chiều ý con.
Trưa thứ Bảy như đã hẹn, bà và chú Chung lái xe theo bản đồ chỉ đường đến quán từ sớm. Đây là một quán mới mở, lấy thịt bò tươi ngon làm chủ đạo với mánh lới quảng cáo là “từ lò mổ đến bàn ăn không quá hai tiếng đồng hồ”.
Hai người chọn một bàn sát cửa sổ ngồi xuống. Trong lúc chờ vợ chồng Triệu Tồn Anh, họ tiện miệng bàn luận xem lò mổ của quán này nằm ở đâu.
Triệu Lan nghi ngờ cái cam kết “giao đến trong vòng hai tiếng” chỉ là một chiêu trò marketing.
Chú Chung thì lại có xu hướng tin vào tính hợp lý của lời quảng cáo này hơn. Ông lập luận rằng quán chỉ cam kết “hai tiếng từ lò mổ đến bàn ăn” chứ đâu có nói rõ thời điểm mổ bò. Có thể là bò vừa mới mổ xong, mà cũng có thể là đã mổ từ cả tuần trước rồi cũng nên. Đúng chứ?
Đang trò chuyện rôm rả, hai người ngoảnh đầu lại thì nhìn thấy qua lớp cửa kính sát đất là một gia đình… năm người.
Triệu Tồn Anh bước xuống từ ghế phụ trước, sau đó mở cửa ghế sau. Tiếp đến, Khổng Đa Lị ôm con bước xuống, theo sau là Tiểu Mãn và cô cháu gái nhỏ Kiều Kiều của Đa Lị.
Triệu Tồn Anh vòng ra cốp xe lấy xe đẩy em bé, trên vai còn lỉnh kỉnh đeo thêm chiếc túi bỉm sữa. Bất chợt, quai túi trượt khỏi vai, bình giữ nhiệt, bình sữa, hộp chia sữa bột… ôi trời đất ơi, tất cả tuôn ra lăn lóc khắp mặt đất. Hai đứa nhóc thấy vậy, chẳng thèm để ý xe cộ qua lại mà định chạy ra nhặt. Triệu Tồn Anh lập tức cản lại: “Đứng im đấy.”
Đường Bảo nói: “Bố xem bố hậu đậu chưa kìa!”
Con thì khôn rồi, Triệu Tồn Anh bung chiếc xe đẩy ra, quăng luôn cái túi bỉm sữa vào trong rồi mới quay người đi nhặt nhạnh từng món đồ rơi vãi.
Thu dọn đồ đạc nhét hết vào túi xong xuôi, anh hướng về phía Khổng Đa Lị đang bế con đứng dưới bóng cây râm mát, khẽ giọng hỏi: “Ngủ rồi hả em?”
Khổng Đa Lị mấp máy môi đáp: “Ngủ rồi.”
Triệu Tồn Anh vươn hai tay ra: “Để anh bế cho.”
Sợ lóng ngóng sang tay lại làm con thức giấc, Khổng Đa Lị bèn bảo: “Anh cứ đẩy xe đi.”
Triệu Tồn Anh đẩy xe, dắt theo hai đứa nhóc tiến vào quán thịt nướng. Bên trong điều hòa mát rượi, cả người tức thì cảm thấy sảng khoái hẳn lên.
Tới bàn, anh vừa dùng tờ thực đơn phẩy phẩy quạt mát, vừa lấy điện thoại ra quét mã. Màn hình vừa chuyển sang giao diện gọi món, anh đưa điện thoại cho Triệu Lan: “Mẹ ơi, mẹ với chú Chung chọn trước đi ạ.”
Triệu Lan và chú Chung xem qua rồi chọn một phần bò vân mỡ tuyết cùng một con lươn tươi, nhường phần còn lại cho hai vợ chồng gọi. Đường Bảo loi choi bảo nó cũng muốn gọi món. Con bé và Kiều Kiều chọn tôm nướng, bánh mì nướng, rồi mỗi đứa gọi thêm một phần pudding truyền thống.
Triệu Lan trò chuyện với Khổng Đa Lị, hỏi thăm: “Kiều Kiều đến tuổi đi mẫu giáo rồi con nhỉ?”
Khổng Đa Lị đáp: “Mẹ con bé đăng ký trường cho nó xong xuôi cả rồi ạ, hết kỳ nghỉ hè này là con bé về lại Bắc Kinh luôn.”
Kiều Kiều ngồi khép nép cạnh Đường Bảo, nghe thấy người lớn nhắc tới mình bèn ngoan ngoãn hướng về phía Triệu Lan và chú Chung cất tiếng gọi: “Cháu chào ông, chào bà ạ.”
Triệu Lan và chú Chung rất quý con bé, thế nên tươi cười đáp lời.
Đợi mọi người chọn xong xuôi, Triệu Tồn Anh dứt khoát chốt đơn bằng việc gọi thêm hẳn năm khay thịt.
Đồ ăn lần lượt được dọn lên. Anh đón lấy đứa nhỏ từ tay Khổng Đa Lị, nhẹ nhàng đặt con nằm xuống xe đẩy. Kế đó, anh đứng nướng thịt cho cả nhà, một chân vẫn không quên móc vào gầm xe đẩy khẽ đung đưa qua lại.
Trên bàn ăn, Triệu Lan đang trò chuyện rôm rả cùng Khổng Đa Lị. Nhắc đến chuyện nhà trường cho nghỉ thai sản, bà bảo trường của Đa Lị cho nghỉ hẳn sáu tháng đúng là quá đỗi nhân văn, chứ ở mấy quận khác giáo viên chỉ được nghỉ vỏn vẹn có ba tháng.
Thực ra Khổng Đa Lị đã hết kỳ nghỉ thai sản và quay lại đi làm được hơn nửa tháng nay rồi.
Triệu Tồn Anh không xen vào câu chuyện của hai người phụ nữ mà chỉ chuyên tâm nướng thịt phục vụ cả nhà. Cứ nướng xong, mấy miếng thịt mỡ mềm dẻo anh đều gắp cho Đường Bảo và Kiều Kiều, thịt nạc thì phần Triệu Lan và chú Chung, còn những miếng thịt mỡ nạc đan xen xèo xèo ứa mỡ… anh dồn hết cho Khổng Đa Lị. Khổng Đa Lị chạm phải ánh mắt anh, cả hai nhìn nhau cười tủm tỉm, trong lòng đều hiểu rõ là thế nào nhưng không nói ra.
Triệu Tồn Anh vừa nướng thịt vừa tươi cười, chẳng còn sót lại chút xíu nào cái dáng vẻ luống cuống lúc mới bước xuống xe.
Chú Chung hỏi anh sao lại đi xe công nghệ tới, anh đáp xe nhà đã mang đi bảo dưỡng rồi.
Chẳng bao lâu sau, bé Tiểu Hà trong xe đẩy cũng tỉnh giấc. Thằng bé bắt đầu ngọ nguậy, khua khoắng chân tay loạn xạ. Triệu Tồn Anh vội buông kẹp nướng thịt xuống, miệng dỗ dành: “Bố đây, bố tới đây rồi.”
Anh vươn tay ôm gọn Tiểu Hà vào lòng, dặn mọi người cứ yên tâm ăn uống, còn mình thì bế con bước ra khỏi quán thịt nướng. Lúc này đang độ tháng Năm, thời tiết cũng chưa tính là quá nóng. Anh bế con đi dạo tới một sạp trái cây gần đó, chọn một quả dứa rồi nhờ nhân viên gọt sẵn. Anh nhón một miếng lõi dứa hơi cứng đưa lên chạm nhẹ vào môi Tiểu Hà, thằng bé vội vàng thè chiếc lưỡi ra l**m láp. Bị vị nước dứa k*ch th*ch, tứ chi thằng bé cứ thế quẫy đạp loạn xạ, rồi lại há miệng hệt như một chú chim non đòi m*t tiếp.
Xách túi dứa bước ra khỏi sạp trái cây, liếc thấy ngay sát bên có một tiệm bán Phao mô Tây An lâu đời, anh liền tạt vào gọi một phần không cay, không mỡ, dặn kèm thêm một suất tỏi ngâm chua ngọt. Đợi chừng mười phút lấy đồ mang về đưa cho chú Chung xong, anh lại tiện tay gắp dứa bỏ lên vỉ nướng, bảo làm vậy ăn sẽ giải ngấy.
Khổng Đa Lị đã dùng bữa xong bèn vươn tay đón lấy Tiểu Hà.
Tiểu Hà có vẻ không bằng lòng để mẹ bế, cứ khua khoắng chân tay giãy giụa đòi thoát. Triệu Tồn Anh liền nhét thêm một miếng lõi dứa cho con, thằng bé lập tức ngoan ngoãn nằm im. Bị Khổng Đa Lị lườm cho một cái, anh bảo rằng bản thân dù sao cũng là bác sĩ, đã thế còn dày dạn kinh nghiệm nuôi lớn thành công một đứa trẻ.
…
Triệu Tồn Anh vừa ăn, một cánh tay vừa vô thức vắt ngang ra sau lưng ghế của Khổng Đa Lị. Thi thoảng anh lại quay sang trò chuyện với cô vài câu, khi lại cúi xuống trêu chọc Tiểu Hà, chốc chốc lại đảo mắt quanh bàn xem đồ ăn có vơi đi cần gọi thêm gì không.
Một bữa trưa cứ thế trôi qua trong sự thong dong, nhàn nhã suốt hai tiếng đồng hồ.
Ăn xong, Triệu Lan thanh toán rồi bước ra ngoài. Triệu Tồn Anh lân la xáp tới hỏi: “Hết bao nhiêu tiền thế mẹ?”
Triệu Lan hỏi: “Hết bao nhiêu thì anh tính trả lại cho tôi chắc?”
Triệu Tồn Anh cười nói: “Đợi dạo nữa con lĩnh tiền thưởng rồi, con nhất định sẽ mời mẹ và chú Chung một bữa ra trò.”
Khổng Đa Lị cũng phụ họa theo: “Mẹ ơi, cảm ơn mẹ và chú Chung đã coi sóc Tiểu Hà giúp vợ chồng con, lại còn đãi chúng con ăn bữa ngon nữa ạ.”
Triệu Lan tỏ vẻ chẳng để bụng, vừa nựng nịu Tiểu Hà vừa nói: “Bà trông cháu nội của bà chứ ai đâu. Mai này lớn khôn, cháu nhớ gọi điện hỏi thăm bà nội nhiều nhiều là được.”
Từ sau khi Khổng Đa Lị hết kỳ nghỉ thai sản, mỗi sáng trước khi đi làm, hai vợ chồng đều gửi Tiểu Hà sang nhà Triệu Lan, chiều tan tầm lại tiện đường đón về, cuối tuần thì tự tay hai vợ chồng chăm sóc. Ở nhà, Triệu Lan cũng thuê hẳn một bảo mẫu ca ngày để chuyên phụ trách trông nom thằng bé.
Đường Bảo giờ đã lên lớp hai, ngày ngày tự mình đạp xe đạp đi học. Tan trường, con bé nếu không rẽ qua nhà Triệu Lan thì cũng tạt thẳng về nhà Triệu Tồn Anh. Kiều Kiều thì lại cực kỳ thích sang nhà bác gái, suốt ngày bám dính lấy bác gái và chị Đường Bảo. Từ hồi sáu tháng tuổi cai sữa xong, con bé được bế từ Bắc Kinh về nhà ông ngoại với lý do để Khổng Chí Nguyện tiện bề chăm sóc, nhưng tính ra thời gian Khổng Đa Lị kề cận chăm bẵm nó còn nhiều hơn cả ông.
Đâm ra giờ đây, cứ hễ cuối tuần Khổng Đa Lị và Triệu Tồn Anh rảnh rỗi dắt nhau ra ngoài dạo chơi là y như rằng trong ngực bế một đứa, sau lưng lại rồng rắn kéo theo hai đứa.
Sau khi kết hôn, họ vẫn sống trong căn hộ hai phòng ngủ của Triệu Tồn Anh. Căn phòng từng được cải tạo thành thư phòng nay đã được chuyển lại thành phòng ngủ. Sát tường được kê một dãy nệm sát đất, đừng nói là chỉ để Đường Bảo và Kiều Kiều ngủ mà dù có xếp sáu đứa trẻ nằm cạnh nhau cũng vẫn dư sức. Hai vợ chồng cũng từng bàn tính chuyện đổi hẳn sang căn bốn phòng ngủ cho tiện, nhưng sau khi đi khảo sát vài dự án, họ vẫn thấy môi trường nuôi dạy trẻ ở khu chung cư hiện tại là lý tưởng nhất.
Tiểu Hà thì chẳng kén chọn, chỗ ngủ của thằng bé cực kỳ linh hoạt. Các chị không có nhà thì ngủ tạm phòng các chị; các chị về thì ngủ cùng bố mẹ; lúc bố mẹ bận rộn, thằng bé dạt ra phòng khách ngủ cũng là chuyện như cơm bữa.
Triệu Tồn Anh chẳng ít lần tấm tắc khen tính cách con trai y hệt mình.
Kể từ dạo Khổng Đa Lị sinh con, hai vợ chồng gần như chẳng có lấy một buổi hẹn hò riêng tư đúng nghĩa, mỗi lần ra khỏi nhà là trên tay phải bế bồng theo một đứa. Vốn dĩ đều yêu trẻ con nên cả hai nhanh chóng thích nghi và chấp nhận cuộc sống rối tinh rối mù này, hiếm khi nảy sinh cảm giác bực dọc. Thỉnh thoảng Tiểu Hà lỡ tè hay ị bậy lên người ai, người còn lại sẽ lập tức chụp ảnh lưu bằng chứng, chuyện bỉm sữa chăm con mà biến thành trò tấu hài luôn rồi.
Hai vợ chồng chưa từng ôm mộng phải nuôi dạy các con trở nên xuất chúng nhường nào, họ chỉ có chung một mục tiêu duy nhất: Hy vọng sau này chúng lớn lên sẽ không “lật bàn” oán trách bố mẹ, không xỉa xói cái gốc cái rễ của gia đình này.
Bởi vậy nên lúc nào hai người cũng lăm lăm lưu lại bằng chứng, nhỡ mai này có bị “lật bàn” thì cũng chẳng sợ, cứ thế quăng video và hình ảnh ra: Nhìn xem hồi nhỏ mấy đứa đã ngược đãi, chèn ép và bắt nạt bố mẹ ra sao đây này!
Cứ mỗi lần nghĩ đến cái mục đích lưu giữ bằng chứng này, hai vợ chồng lại ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Dạo trước Đường Bảo oán trách Triệu Tồn Anh trọng nam khinh nữ, anh độp lại ngay: “Con quên cái đợt con đi vệ sinh không được… ông bố này của con đã phải ra tay thế nào rồi sao? Á à, cái đồ con gái bất hiếu này, chẳng lẽ con quên sạch rồi!”
Đường Bảo vừa xấu hổ vừa tức tối bỏ đi, không quên ép anh phải thề độc: “Tuyệt đối không được kể cho ai nghe!”
Triệu Tồn Anh nhìn mà cười ngất.
Nhưng chẳng phải lúc nào cuộc sống cũng chỉ tràn ngập tiếng cười như thế. Vẫn có những lúc mệt mỏi đòi hỏi sự kề vai sát cánh của cả hai vợ chồng.
Mệt mỏi nhất là những lúc Tiểu Hà đòi bú đêm. Cữ sữa cuối cùng thường rơi vào khoảng mười hai giờ rưỡi đêm. Khổng Đa Lị vốn không có thói quen thức khuya, mà Tiểu Hà kiểu gì trong đêm cũng quấy khóc một cữ. Thường thì Triệu Tồn Anh sẽ đảm nhận việc cho con bú và vỗ ợ hơi. Sợ tiếng khóc của con làm tỉnh giấc Khổng Đa Lị và hai đứa lớn, anh bèn bế thằng bé đi thẳng xuống lầu.
Một giờ sáng, anh bế Tiểu Hà đi dạo dọc theo con đường ven hồ nhân tạo trong khu chung cư. Chốc chốc anh lại thẫn thờ nhìn mặt hồ nước tĩnh lặng. Ác nỗi, cái dáng vẻ đó khiến anh bảo vệ đi xe máy tuần tra cứ phải dán mắt theo dõi anh chằm chằm từng phút một. Trông cứ như sắp nghĩ quẩn đến nơi vậy, dọa người ta chết khiếp.
Cứ ròng rã chịu đựng như vậy suốt ba, bốn tháng, dần dà Tiểu Hà cũng ngoan hơn. Húp xong bình sữa lúc mười hai giờ đêm là thằng bé có thể yên giấc đến tận năm giờ sáng. Lúc này sẽ đến lượt Khổng Đa Lị thức dậy nhận ca. Thường thì chín, mười giờ tối cô đã đi ngủ trước, ngủ đủ bảy, tám tiếng đồng hồ rồi dậy pha sữa cho con. Pha xong, cô cũng bế thằng bé xuống lầu đi dạo, sợ làm ồn ở nhà lại đánh thức Triệu Tồn Anh và hai đứa lớn.
Chớp mắt, Tiểu Hà nay đã tròn bảy tháng tuổi. Triệu Tồn Anh nhận xét thằng bé rất dễ nuôi, tính tình lại ôn hòa. Đơn giản là vì sức sát thương từ tiếng khóc của nó hoàn toàn chẳng thấm tháp gì so với hồi Đường Bảo còn đỏ hỏn. Lúc Đường Bảo còn bé, cả tòa nhà hai bên trái phải thi nhau gọi điện khiếu nại. Thật sự không hề nói quá chút nào, con bé mà đã khóc là dai dẳng không dứt, đã vậy tiếng khóc lại còn vang dội lảnh lót…
Lúc này đã là mười một giờ đêm, Triệu Tồn Anh vẫn đang trong bếp nặn hoành thánh. Anh chuẩn bị hai loại nhân, một loại nhân thịt tươi cho Khổng Đa Lị và một loại nhân tôm ngô ngọt cho Đường Bảo và Kiều Kiều. Tất cả đều được anh gói ghém cẩn thận rồi cất vào ngăn đá để dành cho bữa tối hôm sau. Bữa tối của gia đình họ đa phần là đồ làm sẵn một nửa. rau củ cắt gọt, thức ăn nấu sơ qua rồi cấp đông, thịt bò kho sẵn, cơm cũng nấu sẵn một thể. Tối tan làm về chỉ cần lấy ra xào lại hoặc bỏ vào lò vi sóng quay nóng là xong.
Vừa gói xong mớ hoành thánh cũng là lúc Tiểu Hà tỉnh giấc đòi ăn. Triệu Tồn Anh pha bình sữa, cho con bú no nê rồi vỗ ợ hơi. Anh bế thằng bé sang phòng các con gái lớn, bật chiếc đèn ngủ mờ ảo rồi nhịp nhàng đi dạo qua lại trong phòng. Tầm mười, hai mươi phút sau, Tiểu Hà gục đầu trên vai anh ngủ thiếp đi. Anh cẩn thận đỡ con đặt vào nôi, tay khẽ đung đưa thêm vài nhịp rồi mới tắt đèn, khép hờ cửa rời đi.
Đợi anh vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi quay về phòng ngủ chính thì đồng hồ đã điểm một giờ sáng. Trong bóng tối, anh rón rén lật chăn leo lên giường. Khổng Đa Lị nằm bên cạnh nhắm mắt hỏi: “Con ngủ rồi hả anh?”
“Ngủ rồi em.” Triệu Tồn Anh hỏi: “Anh làm em tỉnh giấc à?”
Khổng Đa Lị nhịn không nổi nữa, bật đèn ngủ bước xuống giường: “Em phải đi vệ sinh cái đã.”
Triệu Tồn Anh nói: “Đừng có nhịn tiểu đấy nhé.”
Khổng Đa Lị đi chân trần vào nhà vệ sinh, lúc ra ngoài thậm chí còn chẳng dám bấm xả bồn cầu. Trở lại phòng ngủ, cô chà chà lòng bàn chân lên tấm thảm lau rồi lanh lẹ trèo tót lên giường ôm chầm lấy Triệu Tồn Anh.
Triệu Tồn Anh thơm cô một cái. Ngửi thấy mùi kem đánh răng thanh mát từ anh, Khổng Đa Lị đáp lại bằng một nụ hôn kiểu Pháp nồng nhiệt, sau đó mỉm cười bảo: “Tắt đèn đi anh.”
Tắt đèn rồi nhưng vẫn chưa buồn ngủ, cô khẽ gọi: “Ông xã ơi.”
Triệu Tồn Anh nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
Khổng Đa Lị cười tủm tỉm: “Hai vợ chồng mình đúng là hạnh phúc quá đi mất!”
Triệu Tồn Anh cũng cười thầm: “Anh còn chẳng dám tưởng tượng nổi cơ. Thật sự quá đỗi thể diện, quá đỗi có tôn nghiêm.”
Kết hôn xong, nuôi tận hai đứa con mọn mà vẫn giữ được sự tôn nghiêm tối thiểu của một con người. Thử hỏi độ tuổi trung niên này, có mấy ai dám xa xỉ cầu mong điều đó?
Khổng Đa Lị chủ động hôn anh. Hai vợ chồng quấn quýt âu yếm nhau vài phút, Triệu Tồn Anh bắt đầu rạo rực nảy sinh ý đồ. Khổng Đa Lị vội ngăn lại: “Thôi anh, hôm qua vừa mới hạnh phúc xong mà. Một tuần đều đặn ba, bốn bận là đủ rồi, đừng có xài hết phúc phần của tương lai chứ.” Cô nói: “Em là người biết trân trọng phúc phần lắm đấy.”
Triệu Tồn Anh đành nằm ngay ngắn lại, cuộn chặt chiếc chăn của mình: “Thế em bớt cọ quậy hôn hít anh đi.”
Khổng Đa Lị cũng ngoan ngoãn đắp lại chăn, thò mỗi cái đầu nhỏ xíu ra ngoài: “Ngủ ngon nha!”
Cả hai cùng nhắm mắt lại, nhưng mới được vài giây đã không hẹn mà cùng mở ra. Triệu Tồn Anh nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh của cô, một niềm hạnh phúc mãnh liệt không sao kìm nén được cứ thế trào dâng trong lòng: “Vợ ơi, hai đứa mình nói chuyện thêm lát nữa nhé?”
“Dạ.” Khổng Đa Lị gật đầu lia lịa: “Em cũng muốn thủ thỉ với anh, lâu lắm rồi hai vợ chồng mình chưa được tâm sự thế này.”
Triệu Tồn Anh hỏi cô: “Em có thấy hạnh phúc không?”
Khổng Đa Lị vội “suỵt” một tiếng: “Anh nói nhỏ thôi, em sợ kinh động đến vị nào đó… rồi nhỡ Người lại thu hồi hết hạnh phúc của em thì sao.”
Triệu Tồn Anh cười to.
Khổng Đa Lị vươn tay bịt miệng anh lại.
Triệu Tồn Anh khẽ nói: “Nhìn thấy ánh sáng rạng rỡ trở lại trong mắt em, anh biết em đang rất hạnh phúc.”
Hai mắt Khổng Đa Lị bỗng cay cay chực trào lệ.
Triệu Tồn Anh vô cùng nghiêm túc nói: “Em hạnh phúc thì anh mới thấy bản thân mình đặc biệt có giá trị.”
“Em cũng vậy.” Khổng Đa Lị ngọt ngào nói: “Thậm chí em còn đang nghĩ, có khi anh chính là giải độc đắc Song Sắc Cầu mà em trúng được ấy chứ.”
Triệu Tồn Anh hỏi cô: “Giữa anh và Song Sắc Cầu, em chọn ai?”
Khổng Đa Lị đáp không chút do dự: “Đương nhiên là chọn anh chứ.”
“Vậy giữa anh và Tiểu Hà thì sao?”
“Chắc là Tiểu Hà rồi.” Khổng Đa Lị ngẫm nghĩ rồi bảo: “Tiểu Hà còn bé quá mà, đợi đến lúc con tự lo liệu được cho bản thân thì em chắc chắn sẽ chọn anh.”
“Nếu anh cùng Tiểu Hà cao một mét tám và Tiểu Mãn cao một mét bảy rơi xuống nước, em chắc chắn sẽ cứu anh.”
Triệu Tồn Anh lại bật cười ha hả.
“Đừng cười nữa. Cười nữa là anh mất ngủ hẳn luôn đấy.”
“Mất ngủ thì khỏi ngủ thôi.” Triệu Tồn Anh nói: “Mai anh không có ca phẫu thuật nào mà.”
Khổng Đa Lị nghiêm túc nhìn anh, càng nhìn càng thấy vui vẻ trong lòng, cô đưa tay lên nhéo má mình: “Em quá đỗi mãn nguyện rồi.”
“Là mẹ con em đã thành toàn cho anh.” Triệu Tồn Anh dốc bầu tâm sự với cô: “Em giúp anh trở thành một người chồng đúng nghĩa, Tiểu Mãn và Tiểu Hà giúp anh trở thành một người cha đúng nghĩa. Sự công nhận của mẹ con em đã nuôi dưỡng và nhào nặn lại con người anh.”
“Thế nên anh chẳng bao giờ thấy mệt mỏi cả, anh còn phải cảm ơn mẹ con em nữa. Nếu không, cuộc đời anh có lẽ đã rơi vào khoảng không hư vô và cứ thế giậm chân tại chỗ rồi.”
“Em hiểu ý anh không? Không chỉ riêng em thấy mình như trúng số Song Sắc Cầu đâu, mà chính anh cũng luôn tự hỏi bản thân có tài đức gì chứ.”
Triệu Tồn Anh thốt ra những lời này chẳng trộn lẫn chút cảm xúc nào khác, hoàn toàn là đang trần thuật lại sự thật thôi.
Khổng Đa Lị cứ như con gà ngốc nghếch, phản ứng chậm chạp ngồi dậy bảo: “Em suýt quên mất anh là Tiến sĩ đấy.”
“Em bị nhan sắc của anh làm lu mờ lý trí, cứ đinh ninh hai đứa mình là người cùng một giuộc. Hóa ra anh cũng là một con hạc!” Khổng Đa Lị muộn màng nhận ra: “Chẳng qua là anh đang đứng lẫn trong bầy gà mà thôi!”
Triệu Tồn Anh cười muốn điên, cơn buồn ngủ tức thì bay mất luôn rồi.
Khổng Đa Lị nằm vật lại xuống giường, thứ cảm xúc kéo đến sau đó chẳng phải là niềm hạnh phúc mà là một nỗi hoang mang đã lâu không gặp. Đó là nỗi hoang mang khi phải sống dưới cái bóng của em gái suốt một thời gian dài, tồn tại vật vờ như một chiếc bóng bị người ta ngó lơ. Bất kể ở giai đoạn nào của cuộc đời, chỉ cần cô và em gái xuất hiện ở cùng một chỗ thì em gái cô luôn là tâm điểm chú ý tuyệt đối.
Cô bỗng đâm ra tủi thân, nói: “Em cứ hay quên mất anh là Tiến sĩ.”
Triệu Tồn Anh từ chỗ không hiểu gì, qua nét mặt tủi thân của cô bỗng dần thấu đáo mọi chuyện. Anh ôm lấy cô bảo: “Tiến sĩ thì làm sao chứ?”
“Tiến sĩ có nghĩa là năng lực học tập và tốc độ phát triển của anh đều bỏ xa em.”
Triệu Tồn Anh nói: “Giả sử năng lực học tập không thể áp dụng vào chính cuộc đời mình, không giúp mình có được sự hạnh phúc bình yên, thế thì cứ một mực vỗ ngực đề cao năng lực học tập có ích gì đâu?”
Khổng Đa Lị dùng sức đấm anh một cái, rồi cứ thế nằm đó khóc tiếp. Triệu Tồn Anh khoanh chân ngồi cạnh nhìn cô.
Khóc chán chê, Khổng Đa Lị cũng khoanh chân ngồi dậy. Cô thở hắt ra một hơi dài, sau đó hạ quyết tâm nói: “Em muốn thi lên thạc sĩ!”
…
Triệu Tồn Anh đáp: “Anh ủng hộ.”
Khổng Đa Lị nghiêm túc nói: “Nhưng em không dám chắc việc này có mang lại tác dụng gì cho con đường phát triển nghề nghiệp của em không nữa.”
“Phát triển nghề nghiệp thì khó mà phán đoán trước được, nhưng đối với sự phát triển của cá nhân em thì tuyệt đối có tác dụng.”
“Vậy còn Tiểu Hà thì sao?”
“Để anh chăm con cho.”
“Thế anh có bị mệt hơn không?”
“Cũng bình thường thôi, anh thích quá trình nuôi dạy trẻ con mà.” Triệu Tồn Anh nói: “So với việc nuôi Rồng Úc thì anh thà nuôi trẻ con còn hơn.”
Khổng Đa Lị cười ngất.
Triệu Tồn Anh khích lệ cô: “Em cứ nghiêm túc suy nghĩ xem định thi thạc sĩ theo hướng nào, dù ra sao anh cũng sẽ ủng hộ em.”
“Thế lỡ em chỉ đang hăng máu nhất thời, ôn thi được dăm ba bữa bỗng dưng nhụt chí hoặc áp lực quá rồi bỏ cuộc thì sao?”
“Thì bỏ cuộc thôi.” Triệu Tồn Anh đáp: “Ít nhất thì ngay khoảnh khắc này, em cũng đã dám hành động rồi.”
“Được!”
Hai người nhìn nhau, Triệu Tồn Anh bỗng nhiên bật cười tức tối: “Anh cứ ngỡ em bị thu hút bởi tâm hồn thú vị của anh, hóa ra là em thấy sắc nảy lòng tham.”
“Ối mẹ ơi.”
Triệu Tồn Anh ngửa người nằm ra giường.
Khổng Đa Lị cũng nằm xuống song song bên cạnh anh. Triệu Tồn Anh kéo tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau: “Đến em gái em còn chẳng gây áp lực cho em nổi, mà anh lại khiến em áp lực đến thế hả?”
“Nó mà tạo áp lực cho em thì em trốn nó về mặt địa lý là xong, nhưng em đâu thể rời xa anh được.” Khổng Đa Lị hậm hực nói: “Mấy hôm trước nó lại vừa gửi cho em một tràng dài con số đóng thuế thu nhập của nó…”
Triệu Tồn Anh gợi ý cho cô: “Em tìm nó vay tiền đi.”
Khổng Đa Lị hỏi: “Vay bao nhiêu?”
“Vay trên bảy con số ấy.” Triệu Tồn Anh nói: “Nó khoe một lần, em lại vay một lần.”
Khổng Đa Lị cười nắc nẻ.
Triệu Tồn Anh nằm nghiêng nhìn cô, Khổng Đa Lị lại rúc người sát vào anh. Triệu Tồn Anh hôn cô một cái, Khổng Đa Lị cũng hôn anh một cái. Triệu Tồn Anh dần nới sâu nụ hôn, Khổng Đa Lị cũng vòng tay ôm lấy anh nhiệt tình đáp lại. Ngay trước khi tình hình dần trở nên mất kiểm soát, Triệu Tồn Anh vội vàng kéo chăn cuộn chặt lấy mình: “Ngủ thôi.”
Khổng Đa Lị vui vẻ nói: “Em tin là với khả năng tự kiểm soát của anh thì tuyệt đối sẽ không có chuyện ngoại tình đâu.”
Triệu Tồn Anh lồm cồm định bước xuống giường: “Anh ra phòng khách ngủ…”
“Không chịu đâu, rời xa anh em ngủ không yên giấc.”
Triệu Tồn Anh đành nằm lại, vạch rõ một đường ranh giới vĩ tuyến 38 ngay giữa giường, nghiêm cấm cô không được vượt rào.
Đã hơn hai giờ sáng rồi, không ngủ nữa thì ngày mai toang thật mất.