Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không

Chương 44

Chiều tối thứ Bảy, Đường Bảo trượt chiếc xe thăng bằng theo chị Hoa vừa lấy đồ bưu kiện xong vào thang máy lên nhà. Trong thang máy, hai người đụng mặt người hàng xóm làm ở cục thuế. Đối phương lại hỏi đố Đường Bảo như mọi khi: “Lớn lên làm thế nào mới có thể trở thành người có ích cho xã hội?”

Đường Bảo lấy hết sức bình sinh, dõng dạc hô to: “Nộp – Thuế – Đúng – Pháp – Luật!”

Người hàng xóm giơ ngón tay cái lên với con bé: “Đỉnh chóp!”

Ra khỏi thang máy, Đường Bảo nằng nặc đòi dắt con xe yêu quý vào tận trong nhà… Khu chung cư này thiết kế mỗi tầng một hộ [1]. Ngay khu vực sảnh chung trước cửa nhà la liệt xe cộ của Đường Bảo: một chiếc xe nôi, một chiếc xe tập đi, một chiếc xe lắc, một chiếc xe đạp, cùng ba chiếc xe thăng bằng với đủ kích cỡ, màu sắc khác nhau.

Chiếc xe thăng bằng đang được cô bé sủng ái nhất lúc này cũng chính là chiếc con bé đang gắng sức đòi phi vào tận trong cửa là món quà Triệu Tồn Anh thưởng cho vào tuần trước.

Lý do khen thưởng là: Bắt nguồn từ vụ bị mèo cào tháng trước, dù con bé có thái độ xấc xược với bà ngoại, nhưng xét thấy đây là lần đầu vi phạm và đã kịp thời xin lỗi, cộng thêm việc qua theo dõi một thời gian không thấy có dấu hiệu tái phạm; tổng hợp mọi yếu tố trên, Triệu Tồn Anh quyết định thưởng cho con bé chiếc xe thăng bằng hằng ao ước.

Mấy con chiến mã kia của Đường Bảo cũng đều là phần thưởng đổi lấy từ những biểu hiện ngoan ngoãn. Chẳng hạn như tự học cách làm vệ sinh cá nhân và mặc quần áo, tự giác đi ngủ trước chín giờ rưỡi tối, giành giải Nhất trong cuộc thi Kỹ năng tự lập ở trường mầm non, hay việc biết vâng lời bố mẹ… vân vân và mây mây, nhiều không đếm xuể.

Vốn dĩ con bé đã được tậu một chiếc xe mới cứng cựa, ngặt nỗi tuần trước nó lại xảy ra xô xát với bạn cùng lớp ở trường mầm non, hại người ta phải vào bệnh viện làm cả loạt xét nghiệm. Đã thế, trong vụ này con bé còn chẳng mảy may nhận ra mình sai ở đâu. Hậu quả là phần thưởng bị giáng cấp (lẽ ra là bị hủy bỏ hoàn toàn), từ chiếc xe thăng bằng đập hộp rớt xuống thành hàng second-hand.

Đường Bảo thấy thế là vô cùng bất công, bèn dùng đồng hồ điện thoại mở ngay một cuộc đàm phán với Triệu Tồn Anh. Con bé nghĩ nát óc cũng không thông, cớ sao một sự cố mới phát sinh lại có thể làm ảnh hưởng đến phần thưởng mà nó lẽ ra phải được nhận từ một việc tốt khác? Nó chất vấn Triệu Tồn Anh, dựa vào đâu mà hủy bỏ chiếc xe thăng bằng đã hứa thưởng cho nó? Sau một hồi bị con gái truy hỏi gắt gao và nỗ lực đòi quyền lợi, Triệu Tồn Anh phát phiền, bèn tóm gọn lại bằng một tối hậu thư: chọn ăn đòn hay chọn giáng cấp quà?

Và Đường Bảo đã chọn giáng cấp quà. Từ xe thăng bằng mới cứng thành hàng second-hand.

Cùng lúc nhận chiếc xe second-hand, con bé cũng nhận luôn tối hậu thư cảnh cáo từ Triệu Tồn Anh, nếu còn để anh bắt gặp nó diễn trò Mã đạp phi yến [2], ôm cua, hay đứng hai chân lên yên xe để khoe mẽ kỹ thuật trong khu chung cư nữa thì chắc chắn sẽ ăn đòn.

Lúc này đây, con bé đang cưỡi chiếc xe yêu quý, lăm le ý đồ… “cưỡng chế đột nhập gia cư”. Cô Lâm chê bánh xe bẩn nên không cho phi vào nhà, Đường Bảo vặn lại bảo nó chẳng chê bẩn, nó có thể phóng thẳng về phòng riêng của mình. Hai bà cháu giằng co không ai chịu nhường ai. Đường Bảo bèn quay ngoắt sang dùng đồng hồ điện thoại trên tay gọi cho Kiều Dương Dương, hỏi: “Mẹ ơi, con có thể phi chiếc xe thăng bằng bố mới mua cho con vào thẳng phòng con được không ạ?”

Kiều Dương Dương đáp dứt khoát không chút do dự: “Không được.”

“Nhưng mẹ ơi, để xe ngoài cửa là mất đấy ạ.” Đường Bảo cuống quýt nói: “Hồi trước con có chiếc xe lắc màu hồng để ngoài cửa bị trộm mất tiêu rồi còn gì. Con sẽ phi xe thẳng về phòng con luôn, tuyệt đối không lượn lờ ngoài phòng khách làm ồn ông bà ngoại đâu.”

Kiều Dương Dương nói: “Vậy cũng được.”

Đường Bảo hô lớn một tiếng “Yes!” Cúp máy xong, con bé nắm chặt tay lái, quay sang nói với cô Lâm, người nãy giờ vẫn đứng chực chờ xen ngang vào cuộc đối thoại của hai mẹ con mà chẳng tìm được cơ hội: “Bà ngoại tránh đường nào, mẹ đồng ý cho con phi xe về phòng rồi.”

Cô Lâm tức nghẹn ứ ở cổ họng, một hồi lâu sau mới chịu né người sang một bên, nói: “Tôi cấm không cho bánh xe lăn qua sàn phòng khách đấy nhé.”

Không lăn qua thì không lăn qua, Đường Bảo ta đây dư sức. Con bé nhảy tót xuống xe, hai tay bê nhẹ tênh chiếc xe thăng bằng nặng 3 kí lô xách thẳng về phòng mình.

Cất xe xong xuôi, con bé lon ton ra nhà vệ sinh rửa tay. Vì chiều cao khiêm tốn nên nó phải kiễng chân mới với tới vòi nước. Nước chảy mạnh, trong lúc rửa bọt nước bắn tung tóe khắp nơi. Đã vậy rửa xong lại không lau tay ngay, nước cứ thế theo kẽ tay rỏ ròng ròng xuống sàn. Thấy cảnh đó, cô Lâm liền bước tới quát: “Lần trước cũng vẩy một đống nước ra sàn thế này, cháu suýt nữa làm ông ngoại trượt té rồi có biết không hả!”

“Cái thứ trẻ con nói bao nhiêu lần vẫn chứng nào tật nấy, hệt như cái tính ích kỷ của mẹ mày vậy…”

Chị Hoa nghe thấy vội vàng chạy tới, cầm lấy cây lau nhà bên cạnh toan lau giúp. Cô Lâm nói: “Để nó tự lau!”

Đường Bảo bắt đầu dỗi: “Lau thì lau, bà ngoại hung dữ thế làm gì!” Vừa nói, con bé vừa giật lấy cây lau nhà rồi khua khoắng quàng xiên trên mặt đất. Cán lau nhà thì dài ngoẵng, con bé lại chẳng biết cách dùng sức, thành thử vũng nước vốn chỉ dính một khoảng nhỏ, qua tay Đường Bảo lau lại càng loang lổ ra diện rộng hơn.

Cô Lâm lại mắng xơi xơi: “Ngoài cái mồm mép tép nhảy ra, cháu xem cháu còn làm nên trò trống gì nữa không.”

Phía bên kia, chị Hoa lôi một tấm thảm lau chân ra, trải phẳng phiu ngay ngắn trên sàn chỗ bồn rửa tay, ôn tồn dặn dò Đường Bảo: “Lần sau nếu lỡ làm văng nước ra sàn, cháu cứ giẫm chân lên tấm thảm này chùi cho khô là được rồi.”

Cùng lúc đó, Triệu Tồn Anh và Khổng Đa Lị đang đi dạo siêu thị để sắm sửa, lấp đầy lại tủ lạnh ở nhà. Cả hai tuyệt nhiên chẳng muốn ngó ngàng tới khu đồ đông lạnh, bởi ngăn đông ở nhà đã bị nhồi nhét chật ních rồi. Mới hôm qua Triệu Lan đi du lịch về, Triệu Tồn Anh lại xách từ nhà bà một mớ cồi sò điệp với tôm khô, báo hại anh phải ôm thẳng lên bệnh viện dúi cho chị Bình. Ngăn đông nhà anh vốn dĩ đã quá tải, lượng thực phẩm tích trữ trong đó có khi đủ để anh ăn ròng rã nửa năm.

Anh vốn không phải người nặng chuyện ăn uống, bữa nào cũng chỉ ăn no đến bảy phần. Nếu điều kiện cho phép, thực đơn tiêu chuẩn của anh luôn là protein + tinh bột tốt + chất béo tốt + vitamin… Chỉ cần nạp đủ lượng dưỡng chất cân bằng mỗi ngày là ổn. Một chút cảm giác đói bụng nhè nhẹ ngược lại càng giúp anh duy trì trạng thái minh mẫn hơn.

Đồ ăn có lãng phí hay không chưa bao giờ là ưu tiên hàng đầu của anh. Trong mỗi bữa ăn, chỉ cần cảm thấy no bảy phần là anh sẽ lập tức buông đũa. Nếu có thể tự kiểm soát khẩu phần, anh chỉ lấy vừa đúng lượng mình cần. Đi ăn buffet cũng tuân thủ nguyên tắc y hệt.

Thế nên, khi Khổng Đa Lị đang đứng đực ra chần chừ trước quầy bơ, Triệu Tồn Anh bèn lên tiếng: “Mặc dù quả này chứa nhiều chất béo nhưng lại có tác dụng nhuận tràng thông tiện rất tốt.”

Khổng Đa Lị hỏi: “Anh có ăn không?”

“Có chứ, em chọn vài quả đi.” Triệu Tồn Anh vòng tay qua ôm lấy cô từ phía sau, cùng đẩy chiếc xe hàng. Trong xe chất đầy các loại rau họ cải và rau củ mà anh thường ăn. Anh khá chuộng các loại thực phẩm nguyên cám. Các loại khoai tây, khoai môn, khoai mỡ, khoai lang tím hấp thường xuyên được anh luân phiên đưa vào thực đơn. Khoai tây hấp chín dùng sống dao ép dẹt rồi bỏ vào nồi chiên không dầu, xịt thêm chút dầu ăn, rắc chút gia vị cơ bản nướng lên, làm thành món ăn vặt ngon lành khiến Đường Bảo nhai nhóp nhép không ngừng nghỉ.

“Được, em ăn không hết sẽ để phần cho anh vậy.” Khổng Đa Lị đẩy xe tiến lên phía trước, thuận miệng hỏi: “Anh có ăn củ cải Tâm Lý Mỹ [3] không?”

“Em cứ lựa mấy món em thích ăn đi.”

“Nhưng em chỉ ở lại có một ngày thôi mà.” Khổng Đa Lị nói: “Ăn không hết vứt đi thì phí lắm.”

“Ăn không hết thì để anh vứt, em không nhìn thấy thì sẽ không thấy phí phạm nữa.”

“Logic của anh kỳ cục ghê!”

Triệu Tồn Anh lại chúi đầu xuống rúc vào cổ cô hít hà. Hôm nay Khổng Đa Lị diện một chiếc váy hai dây dáng xòe dài ngang gối họa tiết chấm bi. Bờ vai và chiếc cổ phơi bày ra đó khiến anh cứ kìm lòng không đậu mà cúi xuống liên tục. Anh hỏi: “Váy này em mới mua à?”

“Em mua hồi tuần trước lúc đi lượn phố với Dục Chân đó.” Khổng Đa Lị cười nói: “Bà chủ tiệm bảo đây là váy phong cách Pháp. Em thấy diện vào dịp đang yêu đương cuồng nhiệt thế này là hợp lý nhất.”

Triệu Tồn Anh ngơ ngác: “Tại sao?”

Khổng Đa Lị ngoảnh đầu lại nhìn anh: “Tạo bầu không khí cho giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt chứ sao, rất lý tưởng để làm vài hành động thân mật khi ở nhà.” Nói đoạn, cô phác họa cho anh một viễn cảnh vô cùng cụ thể: “Giữa việc em mặc áo phông, quần jeans ngồi trong lòng ôm hôn anh, với việc em diện chiếc váy kiểu Pháp này, cái nào mang lại cho anh nhiều cảm xúc hơn? Nãy giờ anh dụi đầu thổi hơi làm nhột cổ em biết bao nhiêu bận rồi hả?” Ngay sau đó, cô bồi thêm một câu: “Bản thân em cũng vô cùng đắm say và tận hưởng trạng thái thân mật, kề cận này cùng anh.” Nói xong, cô đưa hai tay lên ôm lấy gò má, niềm vui sướng chẳng thể che giấu cứ thế bừng lên rạng rỡ. Chẳng hiểu sao rượu còn chưa nhấp môi mà đã thấy say lâng lâng rồi.

Triệu Tồn Anh hoàn toàn không đề phòng sẽ nhận được một câu trả lời thẳng thắn đến vậy. Sau vài giây đứng hình vì bị cô đánh gục, anh thuận theo bản năng đưa tay luồn ra sau gáy cô rồi đặt xuống một nụ hôn. Xong việc, Khổng Đa Lị ngượng chín mặt chẳng dám nhìn những người đang mua đồ xung quanh. Cô đành vờ như không có chuyện gì xảy ra, vội đẩy chiếc xe hàng tiếp tục tiến bước, tiện tay nhặt một củ cải Tâm Lý Mỹ nhỏ xíu ném tọt vào trong xe.

Triệu Tồn Anh cũng kinh ngạc vì hành động thất hố vừa rồi của mình. Sau đó, anh chắp tay sau lưng, làm như đang đi kiểm tra buồng bệnh mà rảo bước song song cùng cô một đoạn. Rồi anh lại vòng tay ôm cô từ phía sau, vừa đẩy chiếc xe hàng vừa bảo: “Từ nay cấm em cái trò thả thính với vẻ mặt tỉnh bơ ở nơi công cộng như thế này.”

Khổng Đa Lị khẽ “dạ” một tiếng.

Triệu Tồn Anh thơm lên má cô một cái rồi chuyển sang bàn chuyện nghiêm túc: “Sang năm hay năm tới nữa mà sinh con là em bước vào giai đoạn nguy cơ của thai phụ lớn tuổi rồi. Thế nên bây giờ chúng ta phải bắt tay vào chuẩn bị trước khi mang thai thôi. Thói quen ăn uống và vận động phải dần đi vào nề nếp, hai đứa mình phải bồi bổ, điều dưỡng thể chất cho thật tốt.”

Quay lại phía bên kia, Đường Bảo đang ngồi trước bàn ăn cơm. Thực đơn gồm một bát cơm chiên rau củ và hai con tôm biển hấp. Con bé c*c kh*** tôm to, chẳng cần nước chấm gì sất, hấp chín rồi bóc vỏ, cứ thế nhai nhóp nhép phần thịt tôm tươi rói, ngọt lịm.

Tay cầm con tôm được chị Hoa bóc sẵn, con bé cứ dáo dác ngó nghiêng tìm chiếc iPad. Hỏi bà ngoại, hỏi ông ngoại, ai cũng bảo không thấy. Lục tung cả nhà một hồi lâu, con bé chợt nảy ra sáng kiến, mượn điện thoại của chị Hoa, mở WeChat tìm đúng tài khoản mà mẹ đăng ký cho mình rồi bấm gọi video. Quả nhiên tìm thấy ngay chiếc iPad của con bé đang réo vang trên nóc chiếc điều hòa cây ngoài phòng khách.

Con bé chất vấn bà ngoại: “Bà ơi, có phải bà giấu iPad của cháu đi không?”

Cô Lâm không thừa nhận, chỉ giục con bé ăn nhanh lên, chơi iPad hại mắt lắm. Hơn nữa cái thói quen vừa ăn vừa dán mắt vào màn hình là rất xấu.

Thế nhưng Đường Bảo không chịu: “Mẹ cháu đồng ý cho cháu vừa ăn vừa xem mà.”

Cô Lâm nói: “Nhưng bà thì không đồng ý!”

Đường Bảo bèn quay ngoắt sang tìm ông ngoại đang xem tivi: “Ông ngoại ơi, cháu cũng muốn hắt màn hình lên tivi để xem.”

Chủ nhiệm Kiều làm gì có chuyện nhường tivi cho cháu gái. Ông đang mải mê xem cái chương trình Khám phá bí ẩn Tam Tinh Đôi [4] gì đó, bèn hất cằm về phía cô Lâm: “Bà lấy cái iPad trả cho con bé đi, quy củ do mẹ nó đặt ra thì bà đừng có can thiệp vào.” Lời vừa dứt thì tập phim cũng hết, màn hình tivi tự động thoát khỏi chế độ hắt màn hình, chuyển về trạng thái tĩnh. Ông cất tiếng gọi: “Chị Hoa, chị Hoa ơi…”

Chị Hoa đang tất bật việc khác vội bỏ dở đồ đạc trong tay, chạy tới dùng điện thoại hắt màn hình tập tiếp theo lên tivi cho Chủ nhiệm Kiều. Thao tác xong xuôi, chị thấy cô Lâm với tay lấy chiếc iPad trên nóc điều hòa ném phịch xuống sofa, Đường Bảo liền lao tới vồ lấy ngay tắp lự.

Chị Hoa quay lại tiếp tục làm việc của mình. Chuyện của cái nhà này, chị chẳng thiết tha gì việc can dự vào. Nếu không nhờ khoản tiền trợ cấp của Kiều Dương Dương cùng mấy cái phong bao lì xì thi thoảng Triệu Tồn Anh dúi cho, chị đã xin nghỉ việc từ đời thuở nào rồi. Vừa hầu hạ người già, vừa chăm bẵm trẻ nhỏ, lại còn phải tất bật làm việc nhà và nấu nướng. Cùng một bữa cơm mà phải nấu thành hai khẩu vị, người già một kiểu, trẻ con một kiểu.

Còn tiền công của chị ấy à… Mấy năm nay cô Lâm gần như chẳng thèm tăng cho chị đồng nào. Ngày trước chị chỉ phải hầu hạ hai ông bà già, từ dạo Kiều Dương Dương kết hôn, dọn về sống chung cùng Triệu Tồn Anh rồi sinh ra Đường Bảo, khối lượng công việc của chị cứ thế tăng lên theo cấp số nhân. Mãi đến một ngày chị chịu không thấu, viện cớ xin nghỉ việc, cô Lâm mới bấm bụng tăng cho chị ba trăm tệ. Sở dĩ chị còn trụ lại được đến tận hôm nay là nhờ mỗi tháng Kiều Dương Dương lén dúi thêm cho chị một nghìn rưỡi. Còn khoản lương cứng chỗ cô Lâm thì chị vẫn lĩnh đều đặn như thường.

Khổng Đa Lị và Triệu Tồn Anh từ siêu thị bước ra, đi thang máy thẳng xuống bãi đỗ xe. Triệu Tồn Anh xách một túi mua sắm to đùng lỉnh kỉnh đủ loại thực phẩm, trong đó có cả một hộp mì cay Hàn Quốc phòng khi đêm hôm Khổng Đa Lị muốn ăn vặt thêm.

Triệu Tồn Anh quả thực không tài nào ngấm nổi mấy cái loại thực phẩm chế biến sẵn này. Nhưng vì Khổng Đa Lị thỉnh thoảng mới ăn nên anh chọn cách giữ im lặng. Cũng giống như việc anh không uống rượu nhưng sẽ chẳng bao giờ cấm cản bạn đời uống. Anh tuyệt đối không lấy lý do “mình không uống được rượu” để tạo áp lực về mặt đạo đức nhằm ép đối phương phải tự động cai rượu. Đó không phải tác phong của anh.

Thang máy xuống đến hầm B3, Khổng Đa Lị khoác tay Triệu Tồn Anh, tươi cười rạng rỡ bước ra. Vừa ra khỏi cửa, họ đã thấp thoáng thấy trên mặt sàn sơn xanh cách đó không xa… có một người đang nằm sấp. Giữa cái không gian âm u, vắng lặng của tầng hầm, cảnh tượng này trông khá rợn người. Triệu Tồn Anh theo phản xạ cứng đờ cả người, thậm chí còn đưa tay định bấm thang máy để chạy ngược lên chỗ nào sáng sủa hơn. Đến khi Khổng Đa Lị phản ứng lại được, cô lập tức lao tới. Chẳng cần biết đối phương còn thở hay không, cô cứ hướng về phía Triệu Tồn Anh mà hét lớn: “Anh ấy vẫn còn thở! Vẫn còn thở anh ơi…”

Lúc này Triệu Tồn Anh mới vọt tới. Việc đầu tiên anh làm là lật người đang nằm sấp kia lại cho nằm ngửa ra. Sau khi quan sát nhanh tình trạng cụ thể của nạn nhân, anh ném phịch chìa khóa xe trong túi xuống đất rồi vừa ép tim ngoài lồng ngực vừa nói với Khổng Đa Lị đang cuống cuồng bấm số 120: “Lấy máy AED [5] trong cốp xe của anh ra đây.”

Khổng Đa Lị chộp lấy chìa khóa xe, vừa co giò chạy về phía bãi đỗ vừa gào lên hỏi: “Máy AED trông như thế nào?”

“Vỏ ngoài màu đỏ, hình dáng giống hộp sơ cứu, trên thùng có dán logo ký hiệu đấy.”

Khổng Đa Lị thuận lợi lấy được máy AED mang về. Triệu Tồn Anh lúc này đã hô hấp nhân tạo xong, anh đón lấy chiếc máy và điềm tĩnh thao tác. Mãi cho đến khi người nọ dần khôi phục ý thức, Khổng Đa Lị đang ngồi sụp trên mặt đất văng vẳng nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu 120 vọng tới. Sau đó, cả hai cũng theo xe cứu thương vào bệnh viện, giúp bệnh nhân đóng viện phí, tìm kiếm thông tin người nhà rồi gọi điện thông báo. Đợi giải quyết xong xuôi mọi việc, Khổng Đa Lị mới hoàn hồn, vẫn còn chút rùng mình sợ hãi mà đưa tay ôm chầm lấy Triệu Tồn Anh. Cô thực sự tự hào về anh! Bác sĩ phụ trách vừa bảo, nếu không được cấp cứu chuyên nghiệp kịp thời, đợi đến lúc xe cứu thương tới nơi thì người bệnh chắc chắn đã không qua khỏi. Nguyên nhân ngất là do bệnh tim, nguy cơ đột tử cực kỳ cao. Nếu tại hiện trường không có sẵn máy AED mà chỉ dựa vào sức người cấp cứu thì hoàn toàn không đủ.

Đường Bảo ăn bữa tối ở nhà mất hơn nửa tiếng đồng hồ. Con bé vừa dán mắt vào bộ phim tài liệu về chim cánh cụt hoàng đế trên iPad, vừa bị dáng vẻ lạch bạch ngốc nghếch của mấy chú chim chọc cho cười ngặt nghẽo, thành thử việc nhai nuốt cũng bị trì hoãn. Cô Lâm đã đi dạo tiêu thực về tới nơi. Chuyến đi dạo cũng chẳng mấy suôn sẻ, dọc đường cự cãi với Chủ nhiệm Kiều đôi ba câu nên bà bỏ về trước. Về đến nhà, thấy Đường Bảo vẫn còn ngồi tì tì ở bàn ăn, bà không khỏi bực mình càu nhàu: “Để xem một bữa cơm cháu có bôi ra thành hai tiếng đồng hồ không.”

Thấy bà ngoại về, Đường Bảo như vớ được điều mới mẻ, hớn hở nói: “Bà ngoại ơi, chim cánh cụt hoàng đế là do bố ấp trứng đấy ạ.” Con bé lại phát huy trí tưởng tượng bay xa: “Bố dùng cái túi ấp trứng ở bụng để ấp… Thế là giống y hệt túi của mẹ chuột túi đúng không bà? Với lại trong lúc ấp trứng, bố cánh cụt… phải nhịn ăn nhịn uống cực kỳ nhiều ngày luôn. Đợi ấp xong là bố sẽ gầy đi rất nhiều.”

Cô Lâm đốp lại một câu: “Đói chết luôn đi càng tốt!”

“Không được chết đói đâu ạ.” Đường Bảo tự nhập vai thành cánh cụt con, phản bác: “Bố mà chết đói thì cánh cụt con sẽ không có bố nữa.”

“Xem cái tâm cháu kìa, lúc nào cũng hướng về bố cháu thôi.” Cô Lâm lớn tiếng gắt gỏng với con bé: “Biết bao nhiêu là con non của các loài động vật khác đều do một tay con cái liều mạng bảo vệ. Kìa những con hươu mẹ, linh dương mẹ, ngựa vằn mẹ dắt theo con non di cư… Suốt dọc đường đi, chúng bị lũ thú ăn thịt hung dữ rình rập tứ bề. Chỉ cần hươu mẹ dắt con đi lạc bầy, đám thú ăn thịt đó sẽ mượn việc tấn công hươu con để săn giết hươu mẹ. Những lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, bố hươu con biến đi đằng nào rồi?”

Đường Bảo nghe mà chẳng hiểu gì: “Bà ngoại ơi, cháu cũng không biết bố hươu đi đâu mất rồi.”

“Mới thấy chim cánh cụt đực ấp trứng đã làm cháu cảm động rơi nước mắt rồi.” Cô Lâm nói: “Sao cháu không chịu mở to mắt ra mà nhìn những con cái của các loài động vật khác đi?”

“Cháu xem các động vật khác cả rồi mà.” Đường Bảo cự nự: “Cháu chưa xem chim cánh cụt hoàng đế bao giờ, nên hôm nay cháu mới xem chim cánh cụt hoàng đế…”

“Đứa lớn là phường lang sói vô ơn, đứa nhỏ cũng là loại nuôi tốn cơm tốn gạo chẳng thân thuộc nổi.” Nghĩ đến thái độ dửng dưng, phớt lờ của Kiều Dương Dương, cô Lâm lại càng điên tiết: “Bà đây phải cắn răng xin nghỉ hưu sớm, nai lưng dọn từng bãi phân bãi nước tiểu để rước mày lớn ngần này, rước luôn cả một thân đầy bệnh tật. Thế mà ngày nào cũng chỉ nghe mày leo lẻo mở miệng ra là bố thế này, mẹ thế nọ. Sao chưa bao giờ nghe mày mở miệng ra khen bà được một câu?”

“Bà ngoại ơi, đâu phải có mỗi một mình bà nuôi cháu lớn đâu.” Đường Bảo đưa hai bàn tay ra bẻ từng ngón: “Bố cháu cũng chăm cháu, mẹ cháu cũng chăm cháu, dì Hoa cũng chăm cháu, rồi cả ông bà nội cũng chăm…”

Cô Lâm chỉ tay thẳng mặt con bé, quát lớn: “Tắt ngay cái iPad đi cho bà!”

“Cháu không tắt! Mẹ đồng ý cho cháu xem mà.”

Cảm xúc của cô Lâm lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát, bà lấy ngón tay ấn vào trán con bé: “Một bữa cơm bôi ra thành hai tiếng đồng hồ, mày có tắt không, mày có tắt không hả…”

Đường Bảo liếc xéo, trừng mắt hung dữ nhìn bà.

Cô Lâm vươn tay véo mạnh vào má con bé: “Mày còn dám liếc ư…”

Đường Bảo đau quá, há miệng cắn phập một cái vào cổ tay bà. Cô Lâm tức điên lên, giật phắt chiếc iPad rồi ném mạnh xuống sàn!

Thấy iPad của mình bị vỡ, Đường Bảo bắt đầu hét toáng lên.

Ném xong cô Lâm lập tức hối hận. Đầu bà bắt đầu đau âm ỉ, tầm nhìn cũng trở nên mờ ảo. Bà vội vàng dỗ dành: “Nín đi cháu, bà ngoại không cố ý…”

Đường Bảo vẫn gào thét ầm ĩ vào mặt bà, tiếng thét ngày một chói tai. Hành động của Đường Bảo một lần nữa chọc cô Lâm tức giận. Bà giơ chân đạp nát bét chiếc iPad, đạp điên cuồng, tàn nhẫn. Thấy vậy, Đường Bảo lao sầm sầm húc thẳng vào người bà. Nếu phía sau không có bức tường đỡ lấy, chắc chắn cô Lâm đã bị con bé húc ngã lăn ra đất. Đợi đến khi lưng tựa vào tường đứng vững lại, đầu cũng ngày càng đau nhức dữ dội, cô Lâm theo bản năng vung tay đẩy mạnh Đường Bảo đang chuẩn bị lao tới lần nữa ra xa.

Chị Hoa đang dìu Chủ nhiệm Kiều từ sảnh thang máy bước ra. Mười phút trước chị xuống dưới đón Chủ nhiệm Kiều đang bực dọc vì cự cãi với cô Lâm. Về đến cửa nhà, chị đỡ Chủ nhiệm Kiều đang bị đau chân do gai cột sống chèn ép rễ thần kinh tựa vào tường đứng vững rồi cúi đầu bấm mật mã mở cửa. Ngay khoảnh khắc cánh cửa hé mở, chị sợ hãi hét lên thất thanh. Đường Bảo và cô Lâm đều đang nằm bất động trên sàn nhà, ngay bên cạnh là một vũng máu đỏ tươi.

[1] Một thang một hộ (一梯一户): Thiết kế chung cư cao cấp, mỗi tầng chỉ có một căn hộ và sử dụng riêng một thang máy (hoặc sảnh thang máy mở thẳng ra cửa nhà), tính riêng tư rất cao.

[2] Mã đạp phi yến (马踏飞燕): Nghĩa đen là ngựa đạp chim én. Đây là tên một bức tượng đồng cổ nổi tiếng của Trung Quốc.

[3] Củ cải Tâm Lý Mỹ (心里美萝卜): Một loại củ cải nổi tiếng của Bắc Kinh, vỏ ngoài màu xanh trắng nhưng ruột bên trong có màu đỏ hồng/tím tươi rất đẹp mắt, ăn giòn ngọt. Tên “Tâm Lý Mỹ” mang ý nghĩa “trong lòng (ruột) tuyệt đẹp”.

[4] Tam Tinh Đôi (三星堆): Một di chỉ khảo cổ học nổi tiếng của Trung Quốc thuộc nền văn minh Thục cổ đại.

[5] AED (Máy khử rung tim ngoài lồng ngực tự động): Thiết bị y tế xách tay dùng để chẩn đoán và điều trị các trường hợp rối loạn nhịp tim đe dọa tính mạng bằng cách sốc điện.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn