Cẳng tay Đường Bảo bị mảnh vỡ ly thủy tinh trên sàn đâm trúng, sau gáy cũng sưng u một cục. Triệu Tồn Anh và Kiều Dương Dương thay phiên nhau bế con bé đi làm từng xét nghiệm một. Ông bà nội cũng đã tới bệnh viện, nhưng trước mặt Đường Bảo, tuyệt nhiên không ai bàn luận về chuyện này.
Hai ngày đầu nhập viện, Đường Bảo sốt và nôn mửa mấy lần, chẳng buồn ăn uống, người cứ uể oải chỉ đòi bố bế, phải bế trên tay con bé mới ngủ yên giấc. Nửa đêm, con bé giật mình vì ác mộng, vừa khóc vừa thét lên. Triệu Tồn Anh phải ôm chặt con vào lòng dỗ dành hồi lâu, nó mới chịu ngủ tiếp.
Mãi đến ngày thứ tư, tinh thần của Đường Bảo mới dần hồi phục. Ban ngày, ông bà nội luôn túc trực trong phòng bệnh với con bé, chập tối thì Triệu Tồn Anh và Kiều Dương Dương đến nhận ca. Đợi đêm xuống, khi Đường Bảo đã say giấc, Triệu Tồn Anh mới bảo Kiều Dương Dương sang phòng bệnh khác chăm sóc cô Lâm.
Khi tinh thần đã khá hơn, Đường Bảo chủ động hỏi han một lần. Con bé ghé sát vào tai Triệu Lan, thầm thì hỏi xem bà ngoại sao rồi.
Triệu Lan hỏi lại: “Sao cháu lại hỏi thế?”
Ký ức của Đường Bảo không được liền mạch. Con bé chỉ nhớ bà ngoại đã ném vỡ iPad của mình, nó tức quá bèn húc cả người vào bà, sau đó bà ngoại trượt dọc theo bức tường rồi ngất xỉu. Còn về lý do tại sao bà ngoại lại ném iPad, nó thực sự không nhớ rõ nữa.
Lúc ghé tai Triệu Lan thủ thỉ những lời này, vẻ mặt con bé trông vô cùng buồn bã và áy náy, ân hận vì bản thân không nên húc vào bà. Giờ phút này, trong đầu nó chỉ toàn nhớ lại những lúc bà ngoại yêu thương, chăm bẵm mình hằng ngày.
Sự việc rốt cuộc đã xảy ra như thế nào?
Mức độ xung đột đã leo thang từng bước ra sao?
Tất cả những người liên quan đều vô cùng mù mờ.
Sáng sớm hôm sau, khi cô Lâm và Đường Bảo cùng lúc được đưa vào viện, Triệu Tồn Anh lo liệu ổn thỏa cho Đường Bảo xong bèn sang phòng bệnh đơn thăm cô Lâm. Lúc đó, bà vẫn chưa tỉnh. Chập tối hôm đó anh lại sang thêm một chuyến, nhưng lần này cô Lâm cố tình giả vờ chưa tỉnh. Bà không biết phải đối mặt với anh thế nào. Nỗi ân hận và day dứt cuồn cuộn trào dâng, giằng xé tâm can khiến bà trằn trọc trắng đêm.
Cứ thế lảng tránh cho đến tận trưa ngày thứ ba. Kiều Dương Dương xách cặp lồng cơm bước vào phòng bệnh, dằn mạnh xuống chiếc bàn ăn di động trước giường, kéo cái ghế tới rồi vắt chéo chân, khoanh tay trước ngực ngồi phịch xuống. Cô ấy nhìn bà bằng ánh mắt như đang tra khảo phạm nhân: “Mẹ ăn đi.”
Cô Lâm nói: “… Mẹ không đói.”
“Không đói thì vào việc chính.” Kiều Dương Dương cũng đang bốc hỏa ngùn ngụt. Camera ở nhà lại bị tắt phụt từ lúc nào, hỏi chị Hoa với Chủ nhiệm Kiều thì ai cũng lắc đầu mù tịt, trên sàn nhà lại có một chiếc iPad vỡ nát màn hình cùng đống mảnh thủy tinh. Cô ấy tuyệt đối không tin một đứa trẻ chưa đầy năm tuổi lại dám chủ động tấn công người bà đã nuôi nấng, ẵm bồng nó từ tấm bé.
Giữa lúc cô ấy đang chuẩn bị tra khảo thì Triệu Tồn Anh bước vào.
Chẳng hiểu xui rủi thế nào, cô Lâm vốn đang e dè và chột dạ trước Kiều Dương Dương, nhưng vừa nhìn thấy Triệu Tồn Anh, bao nhiêu tủi thân và phẫn uất kìm nén trong lòng bỗng chốc mất kiểm soát mà bùng lên dữ dội. Bà tung đòn phủ đầu: “Hai đứa mày chiều hư con bé rồi! Bữa cơm nào cũng ròng rã hai tiếng đồng hồ mới xong, vừa ăn vừa dán mắt vào iPad. Tôi mới mắng cho vài câu mà nó đã leo lẻo cãi lại…”
Dòng ký ức về đêm xảy ra sự việc bỗng chốc ùa về trong tâm trí cô Lâm, bà càng nói càng hăng: “Tôi bắt nó tắt iPad đi để tập trung ăn cơm, nó không chịu tắt, còn cự nự bảo là mẹ cho phép. Tôi bảo cơm nguội lạnh ăn vào xót ruột, ăn xong rồi hẵng xem tiếp, nó chẳng những không nghe mà còn lườm nguýt tôi. Tôi tức quá với tay định thu lại chiếc iPad, thì đùng một cái, nó nhổ luôn nước bọt vào người tôi!”
Biểu cảm của cô Lâm ngày càng xúc động, tỏ vẻ vô cùng chân thực. Bà nói: “Nó nhổ nước bọt vào tôi! Cả mồm đầy cơm nó phì hết lên á…” Bà cúi xuống nhìn lại bộ đồ trên người, nhận ra mình đang mặc áo bệnh nhân. Sợ hai người họ không tin, bà vội vã nói: “Cái áo tôi thay ra bữa đó dính đầy hạt cơm đấy.”
“Rồi huyết áp tôi tăng vọt lên, đầu nhói đau từng cơn. Tôi tiếp tục giằng lấy chiếc iPad, nó nhất quyết không chịu buông, đã vậy còn cắn ngược tôi một cái.” Vừa kể, cô Lâm vừa giơ cổ tay ra làm bằng chứng, trên đó quả thực vẫn còn in hằn vết răng: “Lúc ấy tôi điên tiết lắm rồi, tôi giằng mạnh lấy cái iPad ném thẳng xuống sàn. Nó không muốn nên gào khóc ầm ĩ. Đầu tôi đau như búa bổ vì tiếng khóc của nó, tôi chẳng thể quản nổi nữa bèn đi tìm điện thoại để gọi cho Kiều Dương Dương. Đúng lúc đó, nó tức tối húc thẳng vào người tôi, đẩy văng tôi đập mạnh vào tường.” Vừa nói, nước mắt cô Lâm tuôn rơi lã chã như thể đang sống lại khoảnh khắc kinh hoàng ấy: “Đầu tôi choáng váng tột độ, hai tai ù đặc không nghe thấy gì, mắt mờ đi, cả cơ thể cứ thế trượt dọc theo bức tường ngã gục xuống…”
Cô Lâm kể đến đây thì toàn thân run rẩy, bật khóc nức nở không sao kiểm soát nổi. Bao nhiêu năm qua… bao nhiêu năm qua, bà vì con gái mà nhẫn nhục đủ điều, lòng tự trọng bị chà đạp không thương tiếc, trong cuộc hôn nhân của mình thì phải chịu đựng sự ghẻ lạnh thờ ơ từ chồng, chẳng hề nhận được chút tình yêu thương hay sự che chở nào. Giờ đến tuổi xế chiều lại bị chính con gái ruột phủ nhận sạch trơn, lại còn bị đứa cháu ngoại mình hết lòng chăm bẵm từ tấm bé xấc xược húc ngã…
Nghĩ tới cả một đời chịu bao bẽ bàng, sống một cách vô nghĩa, cảm xúc của cô Lâm càng lúc càng kích động. Khung cảnh cuối cùng nhòe đi trong tầm mắt bà trước khi ngất xỉu là bóng dáng Triệu Tồn Anh đang lao đến bên giường bệnh…
Sự việc này buộc phải lật sang trang mới.
Không thể moi thêm được tình tiết nào từ miệng Đường Bảo, mà Triệu Tồn Anh cũng chẳng thiết tha gặng hỏi, bởi mỗi lời thốt ra đều như đang khoét sâu thêm vào ký ức ám ảnh của đêm hôm đó.
Còn về những lời buộc tội của cô Lâm, anh tuyệt nhiên không tin. Anh không tin Đường Bảo lại có hành vi nhổ nước bọt vào người bà ngoại. Chiếc áo mà cô Lâm thay ra tối hôm đó đã được chị Hoa đem giặt, chị Hoa khẳng định chắc nịch rằng trên áo chẳng hề dính hột cơm nào. Nhưng mặc kệ chân tướng sự việc ra sao, ai đúng ai sai, anh quyết không thể để Đường Bảo và cô Lâm tiếp tục chung sống dưới một mái nhà thêm nữa.
Kiều Dương Dương lại càng chẳng màng tin tưởng những lời mẹ mình nói. Cứ bày ra cái bộ dạng của một nạn nhân, từng câu từng chữ thốt ra đều tỏ vẻ bản thân vô tội đến cùng cực.
Bảo bà cậy lớn bắt nạt bé, quả thực chẳng oan uổng lấy một chữ.
Đường Bảo nằm viện năm ngày thì làm thủ tục xuất viện. Lúc được hỏi muốn về nhà bố hay nhà bà nội, con bé dứt khoát chọn về nhà bố.
Hai ngày đầu tiên về nhà Triệu Tồn Anh, ban ngày vẫn do Triệu Lan và chú Chung thay phiên nhau sang chăm nom. Hai thân già túc trực liên miên suốt năm, sáu ngày trời, quả thực sức khỏe cũng có phần đuối. Đến thứ Bảy, Kiều Dương Dương mới sang thay ca chăm sóc.
Ở lại nhà Triệu Tồn Anh dẫu sao cũng tiện lợi hơn. Vết thương trên cẳng tay Đường Bảo cần được thay băng và theo dõi sát sao. Từ đầu chí cuối, Kiều Dương Dương chưa một lần chủ động đề nghị đưa con bé về để tự mình chăm sóc. Cốt lõi là do cô ấy chẳng thạo việc chăm trẻ. Bản tính của cô ấy đối với những việc mình không giỏi… thì sẽ chẳng bao giờ ôm rơm rặm bụng, nhất là khi bên cạnh đang có sẵn những người thạo việc hơn. Ngày thường ở Đại Duyệt Loan, Đường Bảo cũng đa phần do một tay cô Lâm và chị Hoa chăm bẵm. Thước có chỗ ngắn, tấc có điểm dài [1]. Bất kể cô Lâm hay Triệu Tồn Anh trách móc cô ấy hời hợt, thiếu kiên nhẫn với Đường Bảo, cô ấy cũng chẳng buồn cãi lại, bởi đó là sự thật rành rành. Thường thì cô ấy chỉ thủng thẳng đáp: Có mọi người người lo chu toàn là đủ rồi.
Thế nên, khi Triệu Tồn Anh buông lời trách móc… ít nhất lọt vào tai cô ấy thì đó chính là lời trách móc.
Triệu Tồn Anh trách móc đêm hôm xảy ra chuyện cô ấy biến đi đằng nào?
Cô ấy liền bật lại rành rọt: Vậy anh ở cái xó nào?
Quyền nuôi dưỡng thuộc về cô ấy nhưng điều đó hoàn toàn không đồng nghĩa với việc bản thân cô ấy bắt buộc phải hy sinh nhiều thời gian hơn để kề cận Đường Bảo.
Bởi lẽ, trách nhiệm giám hộ và nuôi dạy con cái mà cô ấy và Triệu Tồn Anh phải gánh vác là ngang bằng nhau.
Cô ấy tự nhận thấy sự kiên nhẫn của mình chủ yếu cạn kiệt ở những lúc tương tác vui chơi cùng Đường Bảo. Cùng con bé chơi đùa, trong vòng mười phút đổ lại thì còn đỡ, chứ lâu hơn là y như rằng cô ấy sẽ bực bội, nôn nóng không sao kiểm soát nổi. Lấy ví dụ như trò rút gỗ Jenga [2], cứ chơi đến phút thứ tám, thứ chín, cô ấy sẽ cố tình làm đổ tháp gỗ để ép buộc kết thúc trò chơi. Trong khi đó, Triệu Tồn Anh có thể kiên nhẫn chơi cùng con bé cả nửa tiếng đồng hồ một ván, lại còn biết cách dẫn dắt để nó chịu động não suy nghĩ. Nếu Triệu Tồn Anh đã có thừa kiên nhẫn vậy thì cứ để anh ta làm. Thế là cô ấy thản nhiên rút lui toàn diện khỏi các trò chơi tương tác với Đường Bảo. Kể cả những hoạt động gia đình do trường mầm non tổ chức.
Dần dà, Đường Bảo cũng quen với việc không chơi cùng Kiều Dương Dương nữa, con bé chê mẹ toàn phá đám. Giống như lúc này đây, con bé đang ngồi trên tấm thảm trải sàn trong thư phòng, hí hoáy vẽ bậy lên một tờ giấy. Nó vẽ một ông mặt trời đang từ từ nhô lên, mới ló được nửa cái đầu. Nó còn điểm xuyết thêm cho ông mặt trời một đôi mắt thon dài, sau đó gọi Kiều Dương Dương đang ngồi một bên chơi game trên điện thoại: “Mẹ ơi, mẹ ra đây xem này.”
Kiều Dương Dương cầm điện thoại bước tới, nhìn thấy ông mặt trời nó vẽ bèn hỏi: “Ông mặt trời này vừa mới ngủ dậy hả con?”
“Mẹ đoán đúng rồi ạ!” Đường Bảo say sưa thuyết minh: “Ông mặt trời đang vươn vai đó mẹ. Ông ấy ló đôi mắt ra nhìn ngó thế giới này trước, nhỡ mà ông ấy không thích… thì ông ấy sẽ lại rúc vào ngủ tiếp thôi.”
“Giỏi lắm, rất có ý tưởng.” Kiều Dương Dương chìa ngón cái ra ấn một cái lên trán con gái như đóng dấu ấn chứng nhận, sau đó lại giao nhiệm vụ: “Con vẽ thêm một bông hoa nữa đi.”
“Con không muốn vẽ nữa đâu mẹ ơi, con không thích vẽ hình.” Đường Bảo chán nản vứt toẹt cây bút màu sang một bên, giục giã hỏi: “Bố đã tan làm chưa mẹ? Con muốn chơi với bố cơ.”
Kiều Dương Dương mở tin nhắn thoại Triệu Tồn Anh gửi từ năm phút trước cho con bé nghe: [Bố vừa rời bàn mổ, đi kiểm tra buồng bệnh một vòng rồi bố về ngay.]
Đường Bảo nhấn giữ nút ghi âm, hỏi: “Bố ơi, bố kiểm tra buồng bệnh có lâu không ạ?”
Triệu Tồn Anh nhắn lại: [Bố xuống bãi đỗ xe rồi đây, hai mươi phút nữa là về tới nhà. Cô Lị Lị cũng sắp tới nơi rồi, cô có mang quà cho con đấy.]
Đường Bảo ngửa cổ gào lên trong không trung: “Tiểu Triệu, Tiểu Triệu.”
Chiếc loa thông minh trên bàn học liền đáp lời: “Thần ở đây, thưa Công chúa điện hạ.”
“Đếm ngược hai mươi phút giúp ta.”
“Tuân lệnh Công chúa điện hạ. Tiểu Triệu đã cài đặt xong.”
Tuy Đường Bảo chưa biết xem đồng hồ, cũng chẳng có chút khái niệm gì về thời gian, nhưng con bé đã có trợ lý đếm giờ thay mình.
Kiều Dương Dương lại phân công việc cho con gái: “Con cất gọn đồ chơi trên thảm vào đúng vị trí đi, dọn dẹp xong xuôi là bố về tới nhà rồi.”
Đường Bảo chổng mông lên, gồng một bên cánh tay đang bị băng bó, lụi cụi thu dọn mớ đồ chơi nằm vương vãi trên sàn.
Kiều Dương Dương cầm điện thoại tiếp tục chơi game. Chợt nghe có tiếng động lạ, cô ấy bèn hỏi Đường Bảo đang hì hục dọn dẹp: “Bé con, ngoài phòng khách có người hả?”
Đường Bảo gào to: “Bố ơi?”
Khổng Đa Lị vừa thay giày vừa cất tiếng đáp lời: “Tiểu Mãn ơi, là cô Lị Lị nè.”
Nhớ tới món quà của cô Lị Lị, Đường Bảo rảo bước chạy ào ra đón, hỏi: “Cô Lị Lị ơi, cô mang quà đến cho cháu ạ?”
Khổng Đa Lị đưa chiếc hộp quà màu hồng được gói ghém tinh xảo trên tay cho con bé: “Cháu mở ra xem thử đi.”
Thế là Đường Bảo lại có việc để làm. Dù một cánh tay đang bị thương nhưng nó vẫn còn đôi chân. Con bé ngồi bệt xuống tấm thảm, hai bàn chân kẹp chặt lấy hộp quà, dùng bên tay không bị thương hì hục mở. Khổng Đa Lị đã chuẩn bị tâm lý vô cùng kỹ lưỡng từ trước, vậy nên khi thấy Kiều Dương Dương cũng có mặt ở đó, cô mỉm cười thân thiện chào hỏi.
Kiều Dương Dương không cười, nét mặt vẫn lạnh nhạt như thường lệ, thậm chí còn dí dỏm buông một câu: “Chị ơi, lần trước em dắt Đường Bảo tới đây chị em mình chạm mặt rồi đó.”
Khổng Đa Lị gật gù, đáp: “Đúng vậy.”
Kiều Dương Dương cũng chẳng có ý định hàn huyên thêm, cô ấy thoát khỏi giao diện game bắt đầu lướt đọc mấy mẩu chuyện cười.
Khổng Đa Lị ngồi xuống bên cạnh Đường Bảo. Con bé vừa khui ra một chiếc móc khóa balo hình My Little Pony, liền kinh ngạc reo lên: “Là Twilight Sparkle!” Sau đó nó ngoái đầu gọi Kiều Dương Dương: “Mẹ ơi là Twilight Sparkle nè!” Rồi nó lại quay sang hỏi Khổng Đa Lị: “Cô Lị Lị, cô cũng thích xem My Little Pony ạ!”
Khổng Đa Lị thành thật đáp: “Cô từng xem phần một và phần hai của Tình bạn Diệu kỳ rồi.”
“Cháu cũng đang xem Tình bạn Diệu kỳ nè.” Đường Bảo tò mò: “Cô Lị Lị lớn từng này rồi, sao cô lại xem My Little Pony thế ạ?”
“Cô xem từ hồi còn học đại học cơ.” Khổng Đa Lị hỏi lại con bé: “Cháu đã xem phim của Miyazaki Hayao [3] bao giờ chưa?”
Đường Bảo lắc đầu, con bé chưa nghe tới cái tên này bao giờ.
“Ví dụ như Vùng Đất Linh Hồn, Lâu Đài Bay Của Pháp Sư Howl, Hàng Xóm Của Tôi Là Totoro…”
“Cháu xem Totoro rồi… nhưng mà con Totoro ở trong đó trông hơi bị xấu cô ạ.” Đường Bảo nói tiếp: “Lúc nó nhe răng ra chẳng đáng yêu tẹo nào, cả cái con quái vật hay nhe răng Labubu kia cũng chả dễ thương. Cháu vẫn thích My Little Pony hơn, màu sắc của My Little Pony đẹp ơi là đẹp, có bạn Twilight Sparkle màu tím nè, bạn màu hồng là…”
Khổng Đa Lị cùng con bé hăng say điểm danh: “Bạn Pinkie Pie màu hồng, bạn Applejack màu cam, bạn Rainbow Dash màu xanh da trời, bạn Fluttershy màu vàng nhạt, bạn Rarity màu trắng…”
Đường Bảo đứng bật dậy, vung tay hô to: “Tình bạn là phép thuật mạnh mẽ nhất!”
Khổng Đa Lị nói: “Chúng ta đang sống ở Equestria!”
Đường Bảo nói: “Chúng ta sống ở Thị trấn Ponyville!”
Khổng Đa Lị lúc này đã hoàn toàn hòa mình vào đại gia đình Equestria, quên bẵng luôn sự tồn tại của Kiều Dương Dương. Cô nói: “Chúng ta không cần phải đánh bại những vấp ngã, chúng ta chỉ cần dũng cảm đối mặt với chúng!”
Đường Bảo nói: “Mỗi bạn Pony đều mang trong mình những tài năng và giá trị độc nhất vô nhị!”
Khổng Đa Lị nói: “Dẫu thế giới này có đổi thay ra sao, giữ vững lòng tốt và sự chân thành sẽ không bao giờ là sai!”
Đường Bảo nói: “Một tình bạn đích thực dư sức vượt qua mọi thử thách của thời gian và gian khó!”
Tiếng hô hoán ầm ĩ của hai người đã ép Kiều Dương Dương phải phi thẳng ra ngoài, đồng thời làm chiếc loa thông minh trên bàn học bị chập mạch treo máy luôn. Chiếc loa cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi: Công chúa điện hạ đang nói gì vậy, Tiểu Triệu không hiểu, xin ngài vui lòng lặp lại lần nữa.
…
–
[1] Thước có chỗ ngắn, tấc có điểm dài (尺有所短寸有所长): Thành ngữ, ý chỉ mỗi người đều có những điểm mạnh và điểm yếu riêng biệt, không ai là hoàn hảo tuyệt đối. Mọi sự vật, sự việc đều có ưu khuyết điểm của nó.
[2] Rút gỗ Jenga: Trò chơi gồm 54 thanh gỗ xếp thành tháp đứng. Người chơi lần lượt rút từng thanh gỗ bên dưới đặt l*n đ*nh, ai làm sụp tháp sẽ thua. Do nhà thiết kế người Anh Leslie Scott sáng tạo ra vào những năm 1970. Tên gọi “Jenga” bắt nguồn từ chữ kujenga trong tiếng Swahili, có nghĩa là “xây dựng”. Trò chơi này sau đó trở nên nổi tiếng toàn cầu từ thập niên 1980 khi được công ty Hasbro phân phối.
[3] Miyazaki Hayao (sinh năm 1941) là đạo diễn, nhà sản xuất phim hoạt hình huyền thoại người Nhật Bản, đồng sáng lập Studio Ghibli.