Dạy khối 7 quả thực rất nhàn hạ, mặt trời còn chưa tan ca thì Khổng Đa Lị đã tan làm trước rồi.
Ra khỏi cổng trường, cô quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng Qingju [1] đạp về nhà. Cô vẫn thiên vị xe đạp công cộng hơn, đi đến đâu khóa đến đó. Trên đường đạp xe về nhà, đi ngang qua một tiệm hamburger, đã đạp vụt qua rồi cô lại vòng xe trở lại, vào trong gọi một chiếc burger lườn gà chiên giòn và một chiếc burger đùi gà cay. Cô tựa người vào quầy nhận món nhìn người ta chế biến. Đợi nhân viên đóng gói đưa cho mình, cô sốt sắng bóc ngay chiếc burger đùi gà vừa mới ra lò, định bụng cắn một miếng to… nhưng chợt khựng lại, gói ghém cẩn thận như cũ rồi trèo lên xe đạp về nhà.
Cô đạp xe nhanh đến mức bà thím hàng xóm đang xách một túi đu đủ phải réo gọi theo: “Đa Lị, Đa Lị!”
Gió rít ù ù bên tai, cũng vì thế mà cô lỡ mất một quả đu đủ chín ngọt mềm dẻo.
Về đến nhà, cô đưa chiếc burger lườn gà chiên giòn cho bà nội, còn mình thì ngồi xuống bàn ăn, cắn một miếng burger đùi gà rõ to. Bà nội làm xong mấy đơn đồ ăn thì qua ngồi ăn cùng, bảo bữa trưa vẫn còn thừa một bát mì om. Khổng Đa Lị bèn nói: “Để dành cho cô ăn đi ạ.”
Khổng Linh đã đi làm, Khổng Chí Nguyện thì lên Bắc Kinh thăm cô con gái út đang bụng mang dạ chửa, còn Dục Chân cũng đi dọn sạp hàng rồi.
Khổng Đa Lị ngồi đó từ tốn nhai nuốt. Bà nội lại cầm chiếc burger lững thững bước ra cửa, cất tiếng chào hỏi bà bạn già hàng xóm vừa đón cháu nội từ trường mầm non về. Vừa nói chuyện, bà vừa rút một miếng lườn gà trong burger của mình chìa cho cậu nhóc, bảo: “Miếng này bà chưa cắn đâu nhé.”
Hàng xóm về nhà đóng cửa lại, bà nội mới quay người bước vào, ngồi xuống đối diện Đa Lị. Bà vừa cắn từng miếng nhỏ burger vừa buôn chuyện: “Cái thằng nhóc bé tí như hạt tiêu, vậy mà ngày nào cũng đeo cái ba lô trông ra dáng phết.”
Khổng Đa Lị hỏi: “Thằng bé đó chắc chưa được ba tuổi đâu bà nhỉ?”
“Mới tròn hai tuổi thôi.” Bà nội đáp: “Đi bộ còn xiêu vẹo, lỡ mà cái ba lô nặng thêm chút nữa thì có mà ngã lăn quay chẳng tự đứng lên nổi ấy chứ.”
Có đơn đặt đồ ăn tới, Khổng Đa Lị đứng dậy bảo: “Bà cứ thong thả ăn đi, để cháu đi làm đồ cho.” Cô vào bếp rửa tay, đeo khẩu trang và mũ trùm y tế vào, bắt tay vào làm đồ ăn một cách ngăn nắp, đâu ra đấy.
Làm liền tù tì xong sáu, bảy đơn hàng thì màn đêm cũng dần buông xuống, Khổng Đa Lị rời khỏi nhà cô ruột để về nhà mình. Về đến nơi, việc đầu tiên cô làm là chui vào nhà vệ sinh tắm rửa. Sấy khô tóc xong xuôi, cô lại đi xuống dưới lầu, đứng ở một góc hút gió để tận hưởng chút gió thu. Gió thổi khá mạnh, đứng chưa đầy hai phút đã bị tạt cho váng cả đầu, cô đành lóc cóc chạy ngược lên nhà. Vào nhà, cô ngồi xuống trước bàn trang điểm trong phòng, bắt đầu tự tết tóc đuôi sam. Tết xong thì búi cuộn l*n đ*nh đầu rồi đi ngủ, đợi sáng hôm sau xõa ra sẽ có ngay một mái tóc xoăn gợn sóng tự nhiên.
Khổng Chí Nguyện gọi video tới, nhưng người xuất hiện trên màn hình lại là cô em gái Khổng Đa Na. Khổng Đa Na đang gặm một quả táo, thấy cô tết tóc bèn hỏi: “Chị chuẩn bị ra ngoài hẹn hò hả?”
“Không đi hẹn hò thì chị không được phép tết tóc chắc.”
Khổng Đa Na cắn miếng táo giòn nhai rôm rốp, nói: “Từ bé chị đã điệu đà rồi.”
“Con gái điệu đà thì lớn lên mới càng xinh đẹp chứ.”
“Con gái điệu đà thì học hành dốt nát.”
Khổng Đa Lị lườm em gái một cái xéo xắt.
Khổng Đa Na gặm táo một hồi tự nhiên thấy mỏi cả miệng, bèn tiện tay đặt quả táo sang một bên rồi tám chuyện: “Đứa nhỏ nhà anh bác sĩ kia trông chừng bốn, năm tuổi chị nhỉ?”
Khổng Đa Lị lập tức cảnh giác: “Em thấy ở đâu thế?”
“Anh ta đăng lên mạng mà.” Khổng Đa Na nói: “Trong vlog của anh ta có quay cảnh một bé gái đang ôm chú bé Nâu của em đó.”
“Nó không tên là bé Nâu nữa, giờ nó tên là Thằn lằn Tráng Tráng rồi.” Khổng Đa Lị vặn hỏi: “Có phải cái ông bố lắm lời nhà mình…” Bỗng từ trong video vang lên một tiếng ho hắng.
Khổng Đa Lị hỏi ngay: “Có phải bố đã tuồn tài khoản mạng xã hội của anh ấy cho em đúng không?”
Khổng Đa Na lấy ngón tay chọc chọc vào thái dương, ra hiệu mình rất biết động não: “Em chỉ cần gõ tìm khoa Gan Mật Tụy của bệnh viện họ là thuật toán tự đề xuất ra luôn.”
Khổng Đa Lị hết nói nổi: “Mắc mớ gì em phải đi săm soi đời tư người ta?”
“Em đang đường đường chính chính xem đấy nhé. Anh ta đăng lên mạng xã hội chẳng phải để cho thiên hạ xem ư.”
“Thế thì mời em phát biểu quan điểm xem nào.”
“Chị là người thế nào thì sẽ thu hút kiểu người thế ấy thôi.” Khổng Đa Na nói: “Miễn sao là chị tự chịu trách nhiệm được với cuộc đời mình.”
Khổng Đa Lị búi gọn gàng mái tóc lên để lộ trọn vẹn khuôn mặt trái xoan trắng hồng rạng rỡ sức sống, hỏi: “Tết Trung thu này em có về không?”
“Chị có kế hoạch quan trọng gì hả?”
“Nếu em về, chị sẽ bảo anh ấy qua nhà mình ăn bữa cơm.”
“Nhỡ em không về thì sao?”
…
“Không về thì Trung thu anh ấy vẫn tới nhà mình ăn cơm thôi.”
Khổng Đa Na vặn lại: “Thế rốt cuộc vai trò quan trọng của em nằm ở đâu?”
Khổng Đa Lị sắp nổi cáu đến nơi, hướng thẳng vào màn hình réo gọi: “Bố, bố ơi!”
Gương mặt già nua của Khổng Chí Nguyện thò vào ống kính.
Khổng Đa Lị nói: “Bố xem nó kìa, mở miệng ra là y như rằng nói giọng chọc ngoáy.”
Khổng Đa Na bật cười ngặt nghẽo, bàn tay xoa bụng bầu rồi nói: “Đúng là chưa thấy ai cãi không lại đã vội gọi phụ huynh như chị bao giờ.”
Khổng Đa Lị quay sang dỗi với Khổng Chí Nguyện: “Con nhường luôn chức làm chị cho nó đấy, từ nay về sau nó là chị con, ngày nào gặp con cũng gọi nó là chị luôn.”
Khổng Đa Na cố tình chọc tức cô: “Chị ơi, chị ơi, mượn cho tôi, mượn cho tôi một đôi tuệ nhãn, để tôi nhìn thấu cõi đời nhiễu nhương này, một cách rõ rõ, rành rành…” [2]
Khổng Đa Lị tức sôi máu, hét vào điện thoại: “Bố, rốt cuộc bố có định quản nó không…”
Khổng Đa Na lập tức thu lại dáng vẻ cợt nhả, hỏi thẳng: “Sau này chị muốn em tặng quà cưới gì nào?”
Khổng Đa Lị lập tức nguôi giận, hai mắt sáng rực lên nhìn em gái: “Chị được tùy ý chọn thật hả?”
Người trong video chỉ để lại một tràng cười giòn giã rồi vô cùng đắc ý đi khuất.
Khổng Đa Lị nghiến răng trèo trẹo, tức tối dậm chân bình bịch. Quay ngoắt đi, cô lập tức nhắn tin WeChat cho ông chủ tiệm vé số Phúc Thể, cô muốn mua tự chọn một vé… à không, năm vé Song Sắc Cầu!
Mua vé số xong xuôi, Khổng Đa Lị mở tài khoản mạng xã hội của Triệu Tồn Anh lên. Một tiếng trước, anh vừa đăng tải một đoạn video cắt ghép dài 40 giây. Trong đó có cảnh hai người lần đầu đi ăn đồ Tây, khoảnh khắc cô bảo mình chống cằm trông rất giống Lâm Thanh Hà; có cảnh hai người cùng Đường Bảo đi leo núi, rồi quay luôn chuyên mục “Một ngày suy sụp vì say nắng của bác sĩ ngoại khoa” trên cây cầu kính; có cảnh Đường Bảo đang nô đùa cùng Thằn lằn Tráng Tráng và hớn hở trượt xe thăng bằng; và có cả khung hình cô nằm thiu thiu ngủ trên thảm dã ngoại, anh ghé sát lại chụp ảnh chung rồi khẽ hôn lên má cô.
Dưới khu vực bình luận có một dòng bình luận được ghim lên đầu. Người kia hỏi: Đấy là mẹ của đứa bé sao? Anh đã trả lời lại rằng: Không phải mẹ của con bé, là bạn gái của tôi.
Khổng Đa Lị mỉm cười, chia sẻ đoạn video công khai tình cảm này về tài khoản cá nhân của mình ở chế độ “Chỉ mình tôi”, đính kèm theo đó là câu châm ngôn sống của bản thân: Sống một đời chân thành thực tế, dốc hết sức mình để tự nắm lấy hạnh phúc.
Tài khoản của cô chỉ có lượng người theo dõi khiêm tốn vỏn vẹn ba con số. Những nội dung phơi bày cảm xúc cá nhân quá nhiều, chẳng hạn như những bài viết tản mạn hằng tuần mà cô đã kiên trì viết suốt mười năm ròng rã, cô gần như đều đặt ở chế độ “Chỉ mình tôi”. Cô không muốn phơi bày đời tư cá nhân lên các nền tảng mạng xã hội để rồi bị người lạ xúm vào soi mói, bình phẩm. Mỗi người là một thế giới riêng biệt. Cô cũng chưa từng để lại bất kỳ bình luận nào công kích hay nhận xét về một cá nhân cụ thể trên không gian mạng. Đa phần những bình luận của cô đều chỉ hướng đến “Sự kiện” nằm trong các vấn đề nhức nhối của xã hội.
Đợi đến khi lo liệu xong xuôi mọi việc, viết xong cả bài tản mạn tuần thì đồng hồ cũng đã điểm gần chín giờ. Cô tiện tay mở một khóa học “Kiến thức chăm sóc sau sinh” mà các mẹ bầu nhất định phải xem. Cô vừa cẩn thận lắng nghe nội dung giảng dạy, vừa cặm cụi móc chiếc chăn đắp cho trẻ sơ sinh. Đợi đến ngày em gái dự sinh, cô muốn lên Bắc Kinh để túc trực trong phòng đẻ, thế nên cô phải tranh thủ nắm vững một vài kiến thức chăm sóc cơ bản từ trước. Ngồi móc len được tầm nửa tiếng thì cô nhận được một bức ảnh selfie nửa người do Triệu Tồn Anh gửi tới. Trong ảnh, anh đang ngồi bệt xuống mặt sàn nghỉ ngơi với bộ dạng rã rời, ống kính hướng xuống dưới, chụp trọn đôi chân dài trong chiếc quần scrub màu xanh và đôi dép sục chuyên dụng dùng trong phòng mổ.
Cô nhắn hỏi: [Anh đang đợi ca mổ tiếp theo à?]
Triệu Tồn Anh gọi điện thẳng luôn: “Chắc anh phải làm đến tận rạng sáng rồi.”
“Cố gắng lên nào.” Khổng Đa Lị an ủi anh: “Hôm nay là thứ Năm rồi, đợi đến thứ Bảy em sẽ qua tìm anh.”
“Ừ.” Triệu Tồn Anh toan rủ cô chuyển đến sống chung, đến phút chót lại thấy không ổn bèn đổi giọng hỏi: “Chú Khổng vẫn chưa từ Bắc Kinh về sao em? Chú đi cũng ngót nghét một tuần rồi nhỉ.”
Vốn dĩ cũng chẳng phải chuyện gì to tát, mọi thứ cũng đã trôi qua lâu rồi, thế nhưng Khổng Đa Lị lại bỗng dưng tủi thân bảo: “Thà ông ấy cứ ở hẳn trên đó luôn cho xong.”
“Sao thế?” Triệu Tồn Anh nghe ra sự ấm ức trong giọng điệu của cô. Anh vỗ vai người đồng nghiệp đang cùng đợi ca mổ bên cạnh, mấp máy môi ra hiệu mình ra ngoài cầu thang bộ rồi vừa bước khỏi phòng nghỉ đi về phía góc cầu thang yên tĩnh hơn vừa hỏi: “Em giận chú Khổng à?”
“Tức chết đi được.” Khổng Đa Lị không kìm nén được cảm xúc, hơi nghẹn ngào nói: “Hồi nhỏ thì bị nhỏ em gái bắt nạt, lớn lên nó lại phất lên như diều gặp gió.”
Triệu Tồn Anh “ừ” một tiếng, ra hiệu mình vẫn đang lắng nghe.
“Từ bé em gái của em đã có thói cậy thế làm càn, mẹ em lúc còn sống thì thiên vị nó ra mặt, bố em thấy mẹ thiên vị vậy cũng làm ngơ chẳng thèm quản.” Khổng Đa Lị khẽ trút một tiếng thở dài, điều chỉnh lại nhịp thở rồi nói tiếp: “Có những lúc ông ấy làm quá đáng lắm. Hôm nay là sinh nhật của mẹ em, năm nào tới ngày này ông ấy cũng lên đó thăm nó…” Lời còn chưa dứt nước mắt đã chực trào rơi, cô vội vàng gạt chiếc chăn đang móc dở trong lòng ra, rút khăn giấy lau nước mắt.
Triệu Tồn Anh nghe tiếng sột soạt truyền qua điện thoại, bèn hỏi: “Em đang làm gì đấy?”
Khổng Đa Lị cất gọn kim móc len và chiếc chăn vào, cầm điện thoại bước ra phòng khách lục tủ lạnh, bảo: “Tết Trung thu anh đến nhà em nhất định phải mặc bộ quần áo đắt tiền nhất, sang trọng nhất đấy nhé.”
…
Triệu Tồn Anh bật cười đáp: “Được thôi.” Nhưng ngay sau đó lại hỏi: “Ngặt nỗi bộ đồ đắt nhất của anh là đồ leo núi thì phải làm sao?”
“Thì anh cứ giả vờ như mình vừa đi leo núi về.” Khổng Đa Lị lấy một miếng bít tết nhỏ có vân mỡ cẩm thạch cực kỳ đều và mịn từ ngăn đá ra, bỏ vào tô nước rã đông, nói tiếp: “Bác cả và bác gái nhà em dịp Trung thu này cũng từ Thượng Hải về.” Nói đến đây, những giọt nước mắt cố kìm nén của cô lại tuôn rơi: “Hai bác ấy cũng thiên vị nhỏ em của em lắm, cả anh họ em cũng thế…”
Cô đưa điện thoại ra xa một chút, đợi hơi thở ổn định lại mới nghẹn ngào nói tiếp: “Chỉ có cô em… chỉ có cô em là thực lòng thương em thôi.” Cô lại không nén nổi nữa, đành mở vòi nước, khum những ngón tay lại hớt nước vỗ vỗ lên mắt để ngăn dòng lệ.
Triệu Tồn Anh im lặng một lát, điềm tĩnh hỏi cô: “Chị Hạc nhà em cầm bằng gì thế?”
“Bằng Thạc sĩ.”
“Vậy dịp Trung thu tới nhà em, anh có cần xách theo tấm bằng Tiến sĩ không?” Triệu Tồn Anh nói: “Những người có thể sống sót mà cầm được tấm bằng Tiến sĩ Y khoa lâm sàng không nhiều đâu, và anh chính là một trong số đó đấy.”
Khổng Đa Lị rút khăn giấy xì mũi một cái thật mạnh: “Bắt buộc phải mang theo!”
“Thế anh có cần gom luôn mấy bài luận văn được đưa vào danh mục SCI [3], cùng với những bài được xuất bản trên các tạp chí khoa học cốt lõi…”
“In tất cả ra, mỗi bài thành bốn bản!”
Triệu Tồn Anh thắc mắc: “Sao lại phải chuẩn bị thành bốn bản?”
Cảm xúc của Khổng Đa Lị lúc này đã dần ổn rồi. Cô vừa xé túi đựng bít tết vừa nói: “Để phát cho con nhỏ đó, bác cả, bác gái và anh họ em… mỗi người trong cái tầng lớp tri thức cao ấy một bản, những người khác thì khỏi cần.”
“Tuân lệnh, mỗi bài bốn bản!”
Khổng Đa Lị hỏi: “Còn gì nữa không?”
“Đợi anh tổng hợp lại tài liệu một chút, năm sau là anh có thể nộp hồ sơ xét duyệt chức danh được rồi.”
“Không sao, quân tử xả giận mười năm chưa muộn!” Khổng Đa Lị rất biết nhẫn nhịn: “Rồi sẽ có một ngày anh leo lên được chức Phó Chủ nhiệm!”
“Chuẩn luôn.” Triệu Tồn Anh nghe thấy tiếng máy hút mùi vọng tới từ phía cô, bèn hỏi: “Em vẫn chưa ăn tối sao?”
“Em đang áp chảo bít tết!” Khổng Đa Lị hậm hực đáp: “Em phải ăn cho bằng sạch chỗ bít tết xịn xò nhất trong nhà này.”
Triệu Tồn Anh khẽ cười, gọi cô: “Ê Lily này, anh vẫn còn vũ khí sắc bén giúp em tăng thêm nhuệ khí đấy.”
“Khai mau!”
“Anh có một con cá vàng nhỏ, thứ Bảy gặp nhau anh sẽ đưa cho em.”
“Cá vàng nhỏ?” Khổng Đa Lị sững người một chốc rồi mới chợt vỡ lẽ: “Thỏi vàng á?”
“Đúng vậy.” Triệu Tồn Anh dịu dàng đáp: “Hôm nọ anh mua cho em ở ngân hàng.”
“Vậy thì em phải mua một cái túi lưới để đeo thỏi vàng đó lên cổ mới được.” Khổng Đa Lị hưng phấn vô cùng: “Em phải cho con hạc kiêu ngạo kia sáng mắt ra!”
Triệu Tồn Anh cười phá lên, tiện miệng tiếp lời: “Thật khéo quá, trên tay anh còn đang có một sợi dây chuyền mặt rẽ quạt khảm xà cừ trắng nữa, em mà đeo lên đảm bảo chọc mù đôi mắt hạc của nó luôn.”
…
“Sao lại thế nhỉ.” Khổng Đa Lị chẳng hiểu: “Sao anh lại có cả cá vàng nhỏ lẫn xà cừ trắng vậy.”
Vừa thực tế lại vừa lãng mạn.
…
“Sợi xà cừ trắng thì anh mua từ lâu rồi.” Triệu Tồn Anh giải thích: “Thỏi vàng thì mới mua mấy hôm trước thôi. Tại em bảo em thích cá vàng nhỏ mà.”
Khổng Đa Lị vặn lại: “Thế sao lúc đó anh không tặng em luôn?”
Triệu Tồn Anh đáp lời bằng giọng điệu cực kỳ hiển nhiên: “Cái lúc mua sợi xà cừ trắng thì hai đứa mình đã xác định mối quan hệ đâu, anh đào đâu ra lý do chính đáng để tặng em chứ.”
…
Não bộ của Khổng Đa Lị bỗng dưng đứng máy, nhất thời chẳng biết phải phản ứng ra sao.
Triệu Tồn Anh hỏi cô: “Sao lại im lặng rồi?”
…
Khổng Đa Lị vẫn chưa kịp sắp xếp lại ngôn từ. Cô chưa từng được nhận món quà nào quý giá đến vậy, nhưng vì vội muốn đáp lời anh nên đành thật thà thú nhận: “Em sợ mình diễn đạt không hết ý…”
Triệu Tồn Anh hiểu ý cô, khẽ khàng nói: “Anh chỉ quan tâm xem em còn buồn không thôi.”
“Buồn á?” Tư duy nhảy cóc nhanh quá, Khổng Đa Lị vẫn đang phải vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để không phụ tấm chân tình của anh.
Đợi đến lúc bắt kịp anh rồi bừng tỉnh lại, sự sốt sắng trong lòng cũng dần vơi đi, Khổng Đa Lị mới từ tốn cất lời: “Em muốn phất lên sau một đêm, muốn nhanh chóng đuổi kịp đẳng cấp tài sản của nó.”
Triệu Tồn Anh cười hỏi: “Thế em đã hành động cụ thể thế nào rồi?”
“Em tậu luôn năm vé Song Sắc Cầu.” Khổng Đa Lị nói xong chính bản thân cô cũng phải bật cười: “Chứ bình thường mỗi lần em chỉ rụt rè mua có một vé thôi.”
Triệu Tồn Anh tỏ vẻ kinh ngạc: “Giải thưởng cao nhất của một vé giờ không còn thỏa mãn được em nữa sao?”
“Hoàn toàn không.” Khổng Đa Lị lẩm nhẩm tính toán: “Em còn phải nộp thuế nữa chứ. Phải trúng cả năm vé thì số tiền thực nhận sau thuế may ra mới chạm tới ngưỡng tài sản của nhỏ em của em.”
“Đòi mạng già rồi!”
Triệu Tồn Anh cảm thấy áp lực đè nặng: “Lily này, anh có linh cảm hai đứa mình mà muốn vươn tới đẳng cấp tài sản của chị Hạc, chắc chỉ còn nước chờ ông trời mở mắt thương tình thôi.”
“Thế nên em mới phải mua Song Sắc Cầu đấy!”
Triệu Tồn Anh bật cười sảng khoái, không nói thêm gì.
Khổng Đa Lị cũng tủm tỉm cười, dồn hết tâm trí vào thưởng thức miếng bít tết thơm nức mũi.
Triệu Tồn Anh lắng nghe tiếng nhai của cô, lên tiếng hỏi: “Thơm lắm đúng không!”
Khổng Đa Lị khóc xong thì bao ấm ức cũng bay sạch, nói: “Thôi bỏ đi, em quyết định không thèm chấp nhặt với bố và em gái em nữa. Em đang hạnh phúc ngập tràn đây, mà hạnh phúc thì khiến con người ta dễ bề rộng lượng!” Ngay sau đó cô vạch ra kế hoạch tươi đẹp cho ngày cuối tuần: “Háo hức tới thứ Bảy quá đi, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng được gặp anh thôi.”
“Tối thứ Bảy anh cho em sang nhà anh ngủ ké nhé. Đợi sáng ra ngủ dậy, hai đứa mình dắt Đường Bảo đi chơi.” Khổng Đa Lị hớn hở nói: “Em tìm được một chỗ cực kỳ lý tưởng cho tụi nhỏ vui chơi rồi.”
–
[1] Qingju (Tiểu Thanh Quất): Một thương hiệu xe đạp công cộng phổ biến tại Trung Quốc thuộc sở hữu của DiDi, nổi bật với màu xanh lá mạ.
[2] Trích từ ca khúc kinh điển “Nhìn hoa trong sương” (雾里看花) do nữ ca sĩ Na Anh thể hiện năm 1993. Đây là bài hát chống hàng giả được sáng tác riêng cho Chương trình Gala “3·15” của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV). Trong tiếng Trung từ “Mượn” (借 – Jiè) có phát âm gần giống với từ “Chị” (姐 – Jiě).
[3] SCI (Science Citation Index): Danh mục trích dẫn khoa học, những bài báo được đăng trên các tạp chí thuộc SCI được đánh giá rất cao về mặt chất lượng học thuật trên toàn cầu.