Mệt muốn đứt hơi.
Mười một giờ đêm, Triệu Tồn Anh uể oải bước xuống giường, hai tay chống nạnh đỡ lấy thắt lưng, nhìn Khổng Đa Lị đang nằm ườn lướt điện thoại, bảo: “Lily này, em mà quen anh trễ thêm hai năm nữa, chắc anh hết xí quách rồi.”
Khổng Đa Lị ném điện thoại xuống, cuộn tròn trong chăn, thò mỗi cái đầu tròn xoe ra đáp: “Em chẳng cảm nhận được tí nào đâu nhé.”
“Đương nhiên là em không cảm nhận được rồi.” Triệu Tồn Anh với tay lấy tấm chăn quấn quanh th*n d***, nói: “Người nai lưng ra làm là anh mà.”
Khổng Đa Lị ngạc nhiên: “Phúc phần của em sắp hết rồi sao?”
Triệu Tồn Anh hừ một tiếng: “Rõ như ban ngày.”
Khổng Đa Lị cũng chẳng buồn đôi co với anh, hỏi: “Anh có định tắm không? Không thì để em đi tắm.”
“Đợi một chút.” Triệu Tồn Anh nói: “Để nhịp tim ổn định lại đã.”
Khổng Đa Lị tràn trề sinh lực, giương đôi mắt sáng rực lên nhìn anh.
Triệu Tồn Anh bật cười hỏi cô: “Thỏa mãn rồi chứ gì?”
Khổng Đa Lị vô cùng thỏa mãn, vươn hai tay về phía anh. Triệu Tồn Anh nửa nằm nửa quỳ trên giường, ôm chầm lấy cô.
Khổng Đa Lị nói: “Hai đứa mình tắm chung nhé?”
“Em muốn lấy cái mạng già này của anh hả?”
Khổng Đa Lị v**t v* dọc sống lưng anh. Hai người lại quấn quýt thêm chục phút nữa, Triệu Tồn Anh cất giọng không nỡ rời: “Không được rồi, anh phải đi tắm đây.”
Anh vừa rời khỏi giường định vào nhà vệ sinh thì chuông cửa ngoài phòng khách vang lên, anh giật mình chưa kịp phản ứng, Khổng Đa Lị đã thoăn thoắt mặc quần áo, bảo: “Em có đặt đồ ăn giao tới.”
…
Khổng Đa Lị đói bụng, cô đặt ba xiên thịt nướng cành liễu đỏ [1] và một lon bia, còn tiện tay hâm nóng luôn bát cháo hải sản cất lại từ trước. Lúc cô đang nhai đến xiên thịt thứ hai thì Triệu Tồn Anh tắm xong bước ra, nói: “Đúng là hiếm có trên đời.”
Khổng Đa Lị đưa cho anh một xiên cật cừu cô mua thêm để áp mã giảm giá.
…
“Anh cảm ơn em.”
Khổng Đa Lị vừa nhai thịt vừa nói: “Em cực kỳ thèm thịt.”
Triệu Tồn Anh nhìn là biết ngay, nhưng anh vốn không có thói quen ăn đêm, đành chỉ ngồi bên cạnh bầu bạn với cô.
Khổng Đa Lị húp một miếng cháo hải sản, hỏi: “Anh mệt lắm hả?”
“Anh đùa thôi.” Triệu Tồn Anh nhìn bộ dạng ăn uống của cô mà phì cười, hỏi: “Em có mỗi cái miệng, để xem em chọn ăn cháo hải sản hay ăn thịt nướng nào.”
“Vì em đang vui mà.” Khổng Đa Lị lại tu thêm một ngụm bia lớn, nói: “Em cảm thấy cuộc đời mình đến giai đoạn này là quá đỗi viên mãn rồi.”
“Thế nửa đời sau không sống nữa à?”
“Làm gì có.” Khổng Đa Lị đáp: “Chỉ là lấy khoảnh khắc này làm kỷ niệm chút thôi.”
Triệu Tồn Anh mỉm cười rót bia cho cô, Khổng Đa Lị hỏi: “Sao anh không uống?”
Triệu Tồn Anh tuốt miếng cật cừu ra khỏi xiên sắt, thả vào bát nước sôi để nhúng bớt gia vị, hỏi ngược lại: “Sao em lại uống?”
“Một lượng cồn vừa phải sẽ khiến con người ta vui vẻ gấp đôi.”
Mùi gây của cừu nồng quá, Triệu Tồn Anh không tài nào nuốt nổi, đành đặt miếng cật cừu xuống lại.
Khổng Đa Lị cắn một miếng thịt nướng, đảo qua đảo lại trong miệng, ra sức nhai nhai nhai nhai nhai, xiên thịt nướng Tân Cương này thái cục to quá. Triệu Tồn Anh đi vào bếp lấy chiếc kéo cắt thức ăn ra, cắt nhỏ từng cục thịt trên cành liễu đỏ rồi rút một tờ khăn giấy đưa cho cô: “Trong miệng nhả ra đi, nuốt vào khó tiêu đấy.”
Khổng Đa Lị nhả miếng thịt ra, gói gọn lại ném vào thùng rác, xuýt xoa: “Hạnh phúc thật đấy.”
Triệu Tồn Anh khẽ cười, vu vơ hỏi một câu: “Lily này, em tính khi nào thì sinh con?”
“Chưa vội đâu, em mới được tận hưởng hạnh phúc có một ngày thôi mà.”
Triệu Tồn Anh ôm mặt cười rũ rượi.
“Chắc khoảng một năm nữa nhé.” Khổng Đa Lị bàn bạc với anh: “Anh thấy sao?”
“Được thôi. Một năm nữa thì Đường Bảo cũng vào lớp một rồi.”
“Em muốn dành một năm để từ từ làm quen, sống chung với Đường Bảo trước, đợi sau này có em bé thì con bé cũng không đến mức bài xích.”
Triệu Tồn Anh “ừ” một tiếng, khẽ nói: “Sáng mai em cứ ngủ thêm một lát đi. Anh qua Đại Duyệt Loan đón Đường Bảo và bạn học của con bé trước, nó nằng nặc đòi dẫn bạn sang nhà mình để khoe Rồng Úc.”
“Được ạ.” Khổng Đa Lị vẫn chưa uống xong lon bia, hỏi anh: “Hay là anh vào ngủ trước đi.”
“Vội gì chứ, anh đợi em vào cùng luôn.”
“Em còn chưa tắm nữa mà.”
“Anh chưa có buồn ngủ đâu, để anh đợi em tắm xong đi.”
…
Chín giờ sáng, Triệu Tồn Anh lái xe qua Đại Duyệt Loan, lần lượt đón Đường Bảo và cô bạn thân Chu Nhuế Tinh của con bé.
Anh dẫn hai cô nhóc đến nhà sách lớn mua truyện tranh trước rồi rẽ qua mua trái cây để chiều đi thảo cầm viên chơi. Lúc về đến nhà thì cũng gần trưa. Khổng Đa Lị nhắn tin WeChat bảo đã nhờ Dục Chân làm cho mấy phần pizza và bánh kẹp sandwich. Triệu Tồn Anh bảo thế thì tiện quá, anh cũng vừa đặt gà rán, Đường Bảo đang thèm gà rán lắm vì bình thường ở nhà bà ngoại không cho ăn.
Hai cô nhóc ở nhà hớn hở cầm lá rau với những mẩu táo xắt hạt lựu đút cho Rồng Úc ăn. Người lớn chẳng dám he hé cho chúng biết thực ra món khoái khẩu của loài thằn lằn này là côn trùng sống. Ăn trưa xong, cả nhà tranh thủ đưa tụi nhỏ đến thảo cầm viên từ sớm. Hai người tìm một gốc cây rợp bóng mát mẻ để trải thảm dã ngoại, bày biện đồ ăn vặt lên đó, cốt để hai cô nhóc đang mải mê trượt xe thăng bằng ngoài khoảng sân rộng hễ đói là có thể chạy ngay lại ăn.
Khổng Đa Lị vốn có thói quen ngủ trưa, nằm trên thảm dã ngoại chưa được bao lâu thì đã bắt đầu buồn ngủ. Còn Triệu Tồn Anh phải căng mắt ra trông chừng hai cô nhóc, thỉnh thoảng lại phải hóa thân thành quan tòa để phân xử, vì hai đứa cứ lúc thì quấn quýt thân thiết, thoắt cái lại cãi vã đánh nhau.
Trời đã vào thu, những cơn gió mát mẻ thi thoảng lại thổi qua, trên đỉnh đầu là một hàng cây loan [2] đang nở rộ những chùm hoa sắc hồng. Lác đác vài cánh hoa nhỏ rơi xuống đậu trên mặt Khổng Đa Lị, cô đưa tay gạt đi. Triệu Tồn Anh cầm máy ảnh quay trọn lại khoảnh khắc ấy. Khổng Đa Lị mở mắt ra nhìn: “Anh rảnh rỗi thật đó, cứ ngồi chầu chực chờ hoa rơi trúng mặt em.”
“Này là thiên nhiên đang thân mật gần gũi với em đấy chứ.” Triệu Tồn Anh thèm đến phát hờn lên được, liền nói: “Anh ngồi đực ra đây cả buổi trời mà chẳng có cánh hoa nào chịu rơi trúng người anh cả.”
Khổng Đa Lị đưa mắt tìm hai cô nhóc phía xa xa rồi hốt hoảng gọi: “Anh nhìn xem hai đứa nó đang làm cái gì kìa?”
Hai đứa trẻ đang nắm chặt tay lái, tông thẳng xe vào nhau. Triệu Tồn Anh vừa nhổm dậy định chạy qua thì hai đứa đã quay ngoắt xe lại, mạnh ai nấy trượt ra xa.
Khổng Đa Lị dụi mắt chuẩn bị ngồi dậy. Triệu Tồn Anh giơ máy ảnh lên rủ cô chụp chung. Khổng Đa Lị vuốt lại mái tóc, phối hợp cùng anh lọt vào khung hình. Thu thập xong xuôi tư liệu, Triệu Tồn Anh bảo: “Để lát nữa về anh cắt ghép thành một đoạn video rồi đăng lên tài khoản cá nhân.”
Khổng Đa Lị ngó đầu vào hỏi: “Để làm gì?”
“Để tuyên bố anh có bạn gái rồi.” Triệu Tồn Anh vừa hí hoáy bấm máy ảnh vừa hỏi: “Em có ngại lên hình không?”
“Không ngại ạ.” Khổng Đa Lị hỏi lại: “Thế bình thường có người hâm mộ nào nhắn tin riêng bày tỏ tình cảm với anh không?”
“Cũng có không ít đâu.”
“Chà!” Khổng Đa Lị cười bảo: “Vậy thì em lại càng thấy mình may mắn rồi.”
Triệu Tồn Anh mỉm cười, quay đầu lại hôn phớt lên môi cô một cái.
Khổng Đa Lị chủ động nới sâu nụ hôn. Nhưng vì e ngại đang ở nơi công cộng, nụ hôn nồng nhiệt ấy cũng nhanh chóng buông lơi. Sau đó, cô lại coi như không có chuyện gì, tiếp tục trò chuyện cùng anh.
Triệu Tồn Anh chốt lại một câu: “Em hôn giỏi quá nhỉ.”
…
“Thiên phú đấy, từ nhỏ lưỡi em đã vô cùng linh hoạt rồi.” Khổng Đa Lị nghiêm túc nói: “Em dùng lưỡi bóc ăn hết ba con tôm mà em gái em vẫn chưa bóc xong một con trên tay. Em còn từng thử thách dùng lưỡi thắt nút cuống anh đào nữa cơ.” Nói đoạn, cô thè lưỡi ra, dễ dàng l**m tới tận chóp mũi mình.
Triệu Tồn Anh tin sái cổ: “Đúng là phúc phần của anh. Về khoản này em còn phải dìu dắt anh nhiều.”
Khổng Đa Lị “ừ” một tiếng rồi hỏi anh: “Tài khoản cá nhân của anh có được nhận quảng cáo hay livestream không?”
“Không được.” Triệu Tồn Anh đáp: “Tính chất công việc của anh không cho phép làm vậy.”
Khổng Đa Lị tiếc rẻ chép miệng: “Tận một trăm nghìn người theo dõi lận mà.”
Triệu Tồn Anh nhìn cô, trong lòng dâng lên cảm giác thoải mái.
Khổng Đa Lị lười biếng ngồi đó. Một vệt nắng xuyên qua tán cây loan chiếu thẳng lên mặt, cô bèn nhích người lùi lại phía sau một chút.
Triệu Tồn Anh lờ mờ đoán được cái đồ lười nhác này chẳng mặn mà gì với thể thao, bèn hỏi: “Em có thói quen tập thể dục không?”
“Không có, không thích, cũng không muốn.”
“Thế mấy bài tập bắt buộc của trường thì sao?”
“Chẳng ép được em đâu.”
“Em không dẫn học sinh đi chạy thể dục giữa giờ à?”
“Giáo viên chủ nhiệm thì không cần.” Khổng Đa Lị đáp: “Đã có lớp phó thể dục hô hào rồi.”
“Úi chà!” Triệu Tồn Anh đưa tay nhéo nhẹ lớp mỡ bụng nho nhỏ hơi nhô ra của cô.
Khổng Đa Lị gạt tay anh ra, nhấn mạnh: “Em không béo, và tạm thời em cũng chưa có kế hoạch giảm mỡ đâu.”
“Lily ơi, em mà tròn ra thêm mười cân nữa thì về thời Đường tuyệt đối là đệ nhất đại mỹ nhân.”
“Bây giờ em cũng là đại mỹ nhân rồi nhé.” Khổng Đa Lị bật lại: “Tối qua chẳng biết ai đè lên người em mà th* d*c liên hồi nhỉ.”
…
Triệu Tồn Anh ngượng muốn chết, nằm vật ra thảm dã ngoại, đưa tay ôm mặt nói: “Em đào hố chôn anh luôn đi.”
Khổng Đa Lị khẽ hừ một tiếng, liếc mắt chừng hai đứa nhỏ rồi dịu dàng cúi xuống hôn lên má anh.
Triệu Tồn Anh mở mắt nhìn cô, nói từ tận đáy lòng: “Lily, anh thực sự rất cần em đó.”
Khổng Đa Lị cũng đáp lời: “Em cũng rất cần anh.”
Trong lòng Triệu Tồn Anh trào dâng một thứ cảm xúc vô cùng phức tạp, một bầu nhu tình nghẹn ứ nơi cuống họng. Anh ấp ủ hồi lâu mới thốt nên lời: “Tự dưng anh nhớ đến một câu trong Đằng Vương Các Tự [3]: Thiên cao địa quýnh, giác vũ trụ chi vô cùng; Hưng tận bi lai, thức doanh hư chi hữu số (Trời cao đất thẳm, mới hay vũ trụ là vô cùng; Hứng hết buồn đến, mới biết doanh hư đều có số).”
Khổng Đa Lị “ừ” một tiếng, tròn mắt nhìn anh: “Anh làm sao thế hả.”
“Lại dám múa mép như thế trước mặt cô giáo Ngữ văn chứ.”
Triệu Tồn Anh cười ngất.
Khổng Đa Lị nghiêm mặt cảnh cáo: “Nghiêm cấm anh giở trò sến súa trước mặt giáo viên dạy Văn.”
…
Hôm sau đi làm, vừa bước vào thang máy chuyên dụng anh đã đụng mặt chị Bình. Chị Bình đưa mắt đánh giá anh một lượt từ đầu đến chân, sau đó chậm rãi ngáp một cái thật dài.
Thấy mặt chị hơi sưng phù, Triệu Tồn Anh bèn hỏi: “Tối qua lại ngồi nhâm nhi vài ly với anh rể ạ?”
Chị Bình há miệng định nói… nhưng cuối cùng lại buông một câu: “Cậu gọi cho chị ly cà phê đi.”
Triệu Tồn Anh móc điện thoại ra: “Chị uống gì?”
“Cho chị ly Americano đá đi.”
Triệu Tồn Anh vừa cắm mặt đặt cà phê vừa theo gót chị Bình bước ra khỏi thang máy. Ra ngoài rồi mới phát hiện đã xuống nhầm tầng. Anh định quay ngoắt sang hướng cầu thang bộ thì chị Bình gọi lại, nói: “Cậu bớt phô trương một chút đi.”
Triệu Tồn Anh nghe mà mù mờ: “Em có phô trương bao giờ đâu?”
“Chuyện tình cảm cá nhân ấy.” Chị Bình nói: “Cứ kín tiếng một chút thì chẳng bao giờ thừa đâu.”
Triệu Tồn Anh hiểu ý ngay. Anh giơ hai tay lên, dùng ngón tay tạo hình hai trái tim rồi liên tục bắn “biu biu biu” về phía chị. Đang làm trò dở chừng thì chợt nhớ ra việc chính, anh bảo: “Chị Bình này, cậu người quen làm trợ lý y khoa ở khoa Phụ khoa Ung bướu của chị ấy…”
“Cậu nhận được kịch bản rồi đúng không?” Chị Bình vội hỏi anh: “Thấy sao rồi?”
Triệu Tồn Anh hỏi ngược lại: “Chị đã xem kịch bản đó chưa?”
Chị Bình tặc lưỡi hiểu ý: “Cậu cứ nhận xét thẳng thắn đi.”
Triệu Tồn Anh mở file tài liệu mà cậu trợ lý kia gửi tới, lướt đến một phân đoạn khai thác bệnh sử: (Bác sĩ) Tôi hỏi gì, (Bệnh nhân) cô trả lời nấy.
Chị Bình chăm chú nhìn đoạn đó, Triệu Tồn Anh giải thích thêm: “Em rất hiểu dụng ý của đoạn hội thoại này. Cậu trợ lý muốn lột tả những khó khăn chồng chất trong quá trình khai thác bệnh sử, ý muốn nhắc nhở bệnh nhân rằng bác sĩ hỏi gì thì hãy cứ trả lời thẳng vào trọng tâm ấy, không kể lể dông dài, không dùng cái lối kể chuyện lê thê như nước lũ tràn bờ để làm loãng đi những thông tin quan trọng.”
Chị Bình lướt xong thì nói: “Đúng là có dụng ý đó.”
“Em thấy phân đoạn này một là nên cắt bỏ hẳn, hai là phải điều chỉnh lại toàn diện.” Triệu Tồn Anh nói: “Đoạn hội thoại này không chịu nổi sự săm soi, đánh giá chi tiết đâu. Nhìn thoáng qua thì có vẻ như một tiểu phẩm tuyên truyền giáo dục sức khỏe hài hước, nhưng nếu ngẫm kỹ sẽ khiến người ta thấy rất phản cảm.”
“Bác sĩ đã tự ý mặc định rằng những bệnh nhân đến khám đều có cùng nền tảng giáo dục, cùng chung mức sống kinh tế và thuộc cùng một tầng lớp xã hội với mình.” Triệu Tồn Anh nói: “Chị nhìn lời thoại trong kịch bản này mà xem. Bác sĩ hỏi: Bà thấy khó chịu ở đâu? Bệnh nhân đáp: Cái số tôi từ bé đã khổ, cái thời còn ăn cơm bếp ăn tập thể, trời mưa thì phải chạy thục mạng ra đồng gặt lúa chạy bão, trời rét cắt da cắt thịt lại phải đi bán rau. Về sau lấy chồng, đẻ hết lứa này đến lứa khác, đẻ đứa thứ hai chưa đầy ba ngày, phần dưới máu me còn nhầy nhụa đã phải lẽo đẽo theo mẹ chồng ra đồng thu hoạch hoa màu...”
“Nhân vật bệnh nhân này bét ra cũng là người sinh vào thập niên 60, sống ở nông thôn, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Giờ sáu bảy chục tuổi đầu phải lóc cóc tới bệnh viện khám khoa Phụ khoa Ung bướu… Chỉ vì cách nói chuyện của họ dông dài, mật độ thông tin thấp mà lại bị lôi ra làm hình mẫu điển hình để làm tuyên truyền.” Triệu Tồn Anh nói: “Em thấy như thế là không phù hợp.”
Chị Bình nghe vậy cũng gật gù đồng tình: “Chắc thằng bé viết xong là gửi thẳng cho cậu luôn, trong khoa cũng chẳng có ai hỗ trợ kiểm duyệt lại.”
“Nếu muốn làm nội dung tuyên truyền theo hướng này thì thiếu gì cách, nhưng không thể lôi một người phụ nữ nông thôn không được hưởng nền giáo dục trọn vẹn ra làm như vậy được.” Triệu Tồn Anh ngẫm nghĩ một chốc rồi gợi ý: “Thà cứ viết theo hướng người bệnh tỏ ra ngờ vực bác sĩ, hoặc là xây dựng hình tượng một bệnh nhân có thái độ bề trên, hống hách ép bác sĩ phải nghe theo ý mình thì hơn.”
Chị Bình bật cười: “Cũng có lý ha.”
Triệu Tồn Anh nói: “Vậy chị ơi, em về lại khoa nhé, sau này cậu ấy có chỗ nào không rành thì chị cứ bảo cậu ấy tìm em trực tiếp.”
“Được rồi, lại làm phiền cậu quá.”
Triệu Tồn Anh đẩy cửa buồng thang bộ đi lên khoa, tiện tay bấm số gọi cho Triệu Lan, cũng mấy hôm rồi anh chưa thấy bà đăng trạng thái gì mới trên vòng bạn bè.
Ở đầu dây bên kia, Triệu Lan trả lời với giọng điệu có phần rệu rã, uể oải: “Chú Chung của con trong người đang không được khỏe.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Chú bị sao thế ạ? Có phải do đợt trước chăm Đường Bảo nên bị lao lực quá không mẹ?”
“Vẫn là cái bệnh viêm họng mãn tính tái phát ấy mà. Bản thân ông ấy dạo này ngủ cũng không sâu giấc, ăn uống cũng chẳng còn thấy ngon miệng nữa.” Triệu Lan nói: “Mẹ đang tính toán xem, nếu không ổn thì chắc phải kết thúc chuyến đi sớm để về nhà thôi.”
“Vậy mẹ với chú cứ cân nhắc kỹ xem sao, sức khỏe không cho phép thì cứ về nghỉ ngơi ạ.”
“Chủ yếu là đi du lịch xa nhà lâu quá rồi nên chú Chung con cũng chẳng còn mấy tinh thần đi tiếp nữa.”
“Đã cạn hứng chơi rồi thì hai người cứ về đi mẹ.” Triệu Tồn Anh nói: “Con cũng đang thèm cơm mẹ nấu lắm rồi đây này.”
“Lúc nào hai người đặt xong vé thì báo con một tiếng, để con thuê giúp việc đến dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.”
–
[1] Thịt nướng cành liễu đỏ (红柳烤肉): Một đặc sản nướng trứ danh của vùng Tân Cương, dùng cành cây liễu đỏ xiên những cục thịt cừu to bản để nướng, giúp thịt có hương thơm đặc trưng.
[2] Cây loan (栾树): Còn gọi là cây keo loan hay cây xà cừ vàng. Vào mùa thu, cây thường kết những chùm quả dạng nang trông giống như những bông hoa lồng đèn nhỏ màu hồng/đỏ gạch rất đẹp mắt.
[3] Đằng Vương Các Tự (滕王阁序): Một bài phú kinh điển của nhà thơ Vương Bột thời Đường.