Tối tan làm, Triệu Tồn Anh đi thẳng đến nhà chị Hạc. Khổng Đa Lị đã chia thành nhiều đợt chuyển xong lồng kính và các vật dụng cần thiết của chú Rồng Úc xuống dưới.
Triệu Tồn Anh mở cốp xe rồi mỉm cười bước xuống, hỏi cô: “Bắt buộc phải nuôi sao?”
Khổng Đa Lị nhún vai: “Tất cả vì bộ sofa thôi.”
Triệu Tồn Anh cười lớn, dang hai tay về phía cô: “Cho anh mượn chút dũng khí nào.”
Khổng Đa Lị ôm mạnh anh một cái rồi nói: “Xuất phát!”
Đợi chuyển hết lồng kính của Rồng Úc lên lầu, Khổng Đa Lị mới yên tâm nói: “Mùa thu sắp đến rồi, phân của nó chỉ bốc mùi vào mùa hè thôi.”
Triệu Tồn Anh không hiểu: “Nó toàn hoạt động trong lồng ấp, mùi trên người thì liên quan gì đến mùa màng?”
Khổng Đa Lị vờ như không nghe thấy.
Triệu Tồn Anh mỉm cười đi vào nhà vệ sinh rửa tay, sau đó cởi chiếc áo sơ mi đang mặc ra rồi vào bếp nấu ăn. Trong tủ lạnh có sẵn thực phẩm tươi mua từ sáng, kết hợp với mớ đồ khô mà Triệu Lan gửi tới lai rai, anh định nấu một nồi cháo hải sản, xào đĩa ngọn măng, làm món đậu phụ sốt và trứng bắc thảo trộn gỏi. Măng đã được ngâm nở, gạo cũng cho vào nồi đất. Sau khi bật bếp, anh liếc nhìn Khổng Đa Lị đang v**t v* Rồng Úc rồi bảo: “Em cứ tự nhiên nhé.”
Khổng Đa Lị thả Rồng Úc vào lại lồng kính, vào nhà vệ sinh rửa tay sạch sẽ rồi chạy vào bếp hỏi: “Có cần em bóc hành tỏi phụ không?”
Triệu Tồn Anh ra hiệu cho cô: “Em bóc hai quả trứng bắc thảo đi.”
Khổng Đa Lị cầm hai quả trứng bắc thảo đập nhẹ vào nhau, nói từ tận đáy lòng: “Em đúng là có phúc thật, vớ được anh người yêu giỏi việc nước lại đảm việc nhà.”
Triệu Tồn Anh bật cười thành tiếng, hỏi cô: “Em có hay ăn khoai môn không?”
“Loại to bằng quả trứng gà ấy hả?” Khổng Đa Lị đáp: “Em từng ăn khoai hấp trong nhà hàng ăn sáng của khách sạn rồi.”
“Loại anh nói to cỡ quả xoài xanh lớn cơ.” Triệu Tồn Anh bảo: “Bữa sau anh nấu cơm khoai môn cho em ăn.”
“Xoài xanh lớn á?” Khổng Đa Lị nói: “Em chưa ăn xoài xanh lớn bao giờ.”
Triệu Tồn Anh nhìn cô: “Em chưa ăn xoài xanh bao giờ sao?”
“Em ăn xoài xanh rồi, nhưng em không biết loại em ăn được tính là to hay nhỏ.”
…
Triệu Tồn Anh cười cô: “Sao em hay bắt bẻ thế hả.”
Khổng Đa Lị vươn tay ôm hờ eo anh một cái rồi buông ra, bảo: “Đã nhiều năm rồi em chưa ôm một người khác giới nào chân thực đến vậy.”
“Chẳng phải em vẫn luôn tích cực đi xem mắt sao?”
“Cũng đi xem mắt không ít.” Khổng Đa Lị nói: “Nhưng chưa gặp được ai tâm đầu ý hợp, cùng lắm ăn chung hai bữa cơm là chẳng còn chuyện gì sau đó nữa.”
Triệu Tồn Anh lau khô tay, lấy điện thoại mở ứng dụng đặt đồ ăn, gõ tìm từ khóa “đồ mặc nhà” rồi đưa điện thoại cho cô: “Em chọn một bộ mình thích đi.”
…
Khổng Đa Lị lúng túng: “Em đã bảo tối nay sẽ ở lại đâu.”
“Anh, là anh, là anh nắng hạn lâu ngày rồi!”
Khổng Đa Lị xấu hổ định làm bộ bỏ về thì Triệu Tồn Anh kéo giật lại. Anh nắm lấy tay cô, áp vào để cô cảm nhận được sự khao khát nơi nào đó của anh dành cho cô.
Khổng Đa Lị vội vàng rụt tay lại, quay người đi rửa trứng bắc thảo.
Triệu Tồn Anh cọ sát vào người cô một cái, vòng tay ôm từ phía sau rồi hỏi: “Cảm nhận được chưa?”
“Chưa cảm nhận được thì để anh c** q**n ra cho em xem nhé?”
…
“Đồ thần kinh.”
Triệu Tồn Anh xoay người cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô nói: “Anh đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng cho khoảnh khắc này, anh muốn cùng em ăn một bữa cơm thật trịnh trọng trước đã. Lần trước em đến nhà anh cũng chẳng được ăn uống đàng hoàng.”
Khổng Đa Lị lảng tránh ánh mắt anh, khẽ “dạ” một tiếng.
Triệu Tồn Anh nâng mặt cô lên, ép cô chạm mắt với mình: “Em có muốn nhìn thử một cái không?”
“Anh bị dở hơi à.”
Triệu Tồn Anh khóa chặt ánh mắt cô: “Em muốn nhìn mà.”
Khổng Đa Lị nhắm tịt mắt lại: “Anh lo nấu cơm nhanh lên đi, em sắp chết đói rồi.”
“Em đói ở những chỗ nào?”
Khổng Đa Lị hết chịu nổi, đưa tay đấm anh một cái: “Sao anh lắm lời cợt nhả thế hả.”
Triệu Tồn Anh vẫn ngoan cố: “Em muốn nhìn.”
Khổng Đa Lị không né nổi ánh mắt nóng rực của anh, đành buông xuôi: “… Nhìn thử một cái cũng được.”
Triệu Tồn Anh mang dáng vẻ hệt như đang nói biết ngay mà. Anh thong thả cởi cúc quần, kéo khóa xuống, kéo nhẹ cạp q**n l*t ra cho cô nhìn lướt qua một cái: “Thế nào?”
Khổng Đa Lị né cũng không né kịp, hai tay đành phải ôm lấy đôi gò má nóng ran, liếc nhìn quàng một cái rồi đưa ra lời nhận xét: “Đồi núi hùng vĩ…” Lời còn chưa dứt thì Triệu Tồn Anh đã hôn nghiến lấy cô, anh ép sát cơ thể vào người cô, hai tay ôm lấy gương mặt cô, dùng sức m*t mát đôi môi cô một cách dồn dập. Xong xuôi, anh cài lại cúc quần, tỏ vẻ như không có chuyện gì cầm điện thoại đưa cô chọn quần áo mặc ở nhà, còn bản thân thì tiếp tục cắm cúi nấu ăn.
…
Khổng Đa Lị đưa tay sờ môi, lầm bầm: “Đau quá đi, anh hoang dã quá rồi đấy.”
Triệu Tồn Anh không nói lời nào.
Bị anh trêu đùa một phen như vậy, Khổng Đa Lị ngược lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Cô cầm điện thoại nghiêm túc lựa chọn quần áo mặc ở nhà. Chợt nghĩ ra điều gì, cô tựa đầu vào người anh, thủ thỉ hỏi: “Thế anh đã mua đồ bảo hộ chưa?”
Triệu Tồn Anh chuẩn bị bật bếp bắt nồi. Ở nhà dùng chảo gang, trước khi xào thức ăn cần phải tráng một lớp dầu cho trơn chảo. Anh vừa đợi chảo nóng vừa đáp bằng giọng điệu cực kỳ tự nhiên: “Anh mua rồi. Hơn một tháng trước, cái hôm hai đứa mình đi dạo quảng trường về là anh đã sắm sẵn luôn rồi.”
Khổng Đa Lị “ồ” lên một tiếng.
Triệu Tồn Anh giục cô: “Lily, em ra sofa ngoài phòng khách mà chọn đi, anh sắp xào nấu rồi, mùi ám khói lắm.”
“Em không sợ ám mùi đâu, em chỉ muốn ở đây cạnh anh thôi.”
…
Cùng lúc đó, chị Bình ăn tối xong đang chuẩn bị xuống lầu đi dạo tiêu thực thì nhận được điện thoại của Kiều Dương Dương. Cô ấy bảo tiện đường đi ngang qua đây, có lấy cho chị một thùng rượu vang đỏ từ hầm rượu của người bạn.
Chị Bình bảo được thôi, em cứ đi thẳng lên đây đi.
Anh rể đứng cạnh nghe thấy bèn lên tiếng: “Cái thói quen rảnh rỗi lại lôi nhau ra nhâm nhi vài ly của hai vợ chồng mình… đã vang danh thiên hạ rồi sao?”
Chị Bình đấm anh một cái, nghiêm mặt bảo: “Anh tự xuống lầu mà đi dạo tiêu thực một mình đi.”
“Anh không đi đâu, đi dạo một mình thì có gì vui chứ.”
“Không có việc thì người ta chẳng vác mặt tới cửa đâu, hôm nay con bé đến tìm chắc chắn là có chuyện.” Chị Bình sắp xếp: “Anh chịu khó xuống dưới sân lượn lờ một lát đi, chừa lại không gian riêng cho hai chị em nói chuyện.” Nói xong, chị mở cửa ngó ra thang máy thấy thang đã lên tới nơi, bèn nhanh tay lẹ mắt đẩy tuột anh rể vào phòng ngủ chính: “Cấm anh không được lên tiếng đấy nhé.”
“k*ch th*ch quá đi mất, em cứ làm như anh là nhân tình bé nhỏ của em không bằng…”
Đợi anh rể lánh tạm vào phòng ngủ chính, chị Bình ba chân bốn cẳng dọn dẹp mặt bàn trà bừa bộn ngoài phòng khách, tiện tay xếp lại mấy chiếc gối tựa trên sofa. Có tiếng gõ cửa vang lên, chị bèn ra mở.
Kiều Dương Dương bước vào, vừa thay giày vừa hỏi: “Anh rể không có nhà hả chị?”
Chị Bình đỡ lấy chai rượu vang trên tay cô ấy: “Ăn cơm xong anh ấy xuống dưới lầu xem người ta câu cá rồi.” Nghe tiếng nước sôi, chị đi vào bếp pha trà.
Kiều Dương Dương đưa mắt đánh giá cách bài trí có phần lỗi thời trong phòng khách. Chị Bình lên tiếng: “Cũng mười mấy năm rồi, tới lúc phải sửa sang lại thôi.” Nói đoạn, chị bưng hai tách trà hoa ra đặt lên bàn trà.
Kiều Dương Dương cũng bước theo, ngồi xuống sofa, tiện tay tháo chiếc túi xách trên vai đặt sang một bên. Chị Bình đang cặm cụi gọt đĩa trái cây trong bếp, nhân tiện trò chuyện dăm ba câu chuyện nhà cửa: “Giấy khám sức khỏe của dì dượng chị có nhờ người xem giúp rồi, ngoài mấy bệnh nền sẵn có ra thì chẳng có vấn đề gì lớn đâu.”
“Vẫn ăn ngon ngủ kỹ thì sức khỏe sao có vấn đề lớn được ạ.” Kiều Dương Dương nói: “Mấy cái bất ổn tâm lý của mẹ em cũng là giả vờ cả đấy, ngủ một giấc hết cả buổi chiều, chiếc điện thoại vứt bên gối thì nóng ran.”
“Vậy sao?” Chị Bình bưng đĩa trái cây ra: “Nhưng chị thấy tinh thần dì dạo này đúng là có vẻ chùng xuống thật.”
“Tinh thần không tốt là thật.” Kiều Dương Dương thò tay nhón một quả việt quất, nói: “Đến tầm tuổi bà thì mấy ai mà tinh thần còn phơi phới nữa.”
“Ừ.” Chị Bình cũng tiện tay nhón một quả: “Trường hợp này trên phương diện lâm sàng cũng rất thường gặp, người ta hay bảo người già hóa trẻ con chính là để chỉ tình trạng này đấy.”
“Ở nhà thì giả vờ ủ rũ ngủ ngày, tỏ ra mình bị trầm cảm, bà làm thế là muốn dồn em vào thế nào đây?” Kiều Dương Dương không muốn đào sâu thêm: “Cả đời nuôi dạy con cái mà chẳng có gì phải hổ thẹn, thì thử hỏi có mấy ông bố bà mẹ nào về già lại phải viện cớ giả bệnh để mong được quan tâm đâu.”
Câu nói này làm chị Bình á khẩu. Chị liếc nhìn chiếc túi Dior đặt bên cạnh Kiều Dương Dương, lặng thinh không đáp.
Kiều Dương Dương hỏi: “Chị ơi, em nghe đồn Triệu Tồn Anh đang có đối tượng tính tới chuyện cưới xin rồi hả?”
“Chị cũng không rõ ngọn ngành nữa.”
Kiều Dương Dương nói: “Em nghe mẹ em kể, với lại cũng nghe loáng thoáng từ mấy người bạn làm cùng khu điều trị với chị.”
“Vậy thì những gì chị em mình nghe được chắc cũng sàn sàn nhau.” Chị Bình nói: “Toàn là tin tức ngoài hành lang thôi, Triệu Tồn Anh có kể gì với chị đâu.”
Kiều Dương Dương vươn tay định bưng tách trà hoa, nhưng bị nóng nên vội rụt tay lại.
Chị Bình vội hỏi: “Có muốn làm tí rượu không? Chỗ chị vẫn còn nửa chai vang đỏ.”
“Được ạ.”
Chị Bình đi lấy rượu vang và ly, tiện thể dùng nồi chiên không dầu nướng mấy lát mực khô tôm khô. Đây đều là những món mồi nhậu ít béo lúc nào cũng có sẵn trong nhà. Tầm ba, năm phút sau, chị mang ra đưa cho Kiều Dương Dương trước. Kiều Dương Dương nhón một con tôm khô, vừa bóc vỏ vừa nói: “Anh ta dẫn Đường Bảo đi gặp mặt và ăn cơm chính thức với người phụ nữ đó rồi.”
“Vậy sao?”
Kiều Dương Dương rút tờ khăn giấy lau tay, sau đó vắt chéo chân, hai tay khoanh trước ngực nói: “Đường Bảo về kể lại, hình như là đến tận nhà đằng gái luôn cơ.”
Chị Bình bưng một đĩa mù tạt ra, co một chân lên tiếp tục ngồi xuống sofa: “Chuyện này thì chị không biết thật.”
“Nghe nói người phụ nữ đó trước đây từng l*m t*nh nguyện viên ở khoa Chăm sóc Giảm nhẹ vài năm thì phải?”
“Chắc cũng làm được ba, bốn năm.” Chị Bình bưng ly rượu vang lên cụng ly với cô ấy: “Mỗi tuần cô ấy đến làm ba tiếng, tính tình rất được lòng mọi người trong khu. Hơn một năm trước vì công việc chính quá bận rộn nên cô ấy không đến nữa.”
“Dịp nghỉ hè năm nay cô ấy có tới khu điều trị làm hộ lý tầm một, hai tháng. Nếu chuyện hẹn hò là thật, chắc tình cảm của hai người họ nảy nở trong dịp hè này thôi.”
“… Hộ lý.” Kiều Dương Dương nhấp một ngụm rượu, cười khẩy: “Người phụ nữ đó hẳn là cung cấp giá trị cảm xúc toàn diện lắm nhỉ?”
“Đến cái tầm tuổi này rồi, ở bên ai thấy thoải mái vui vẻ và bình yên thì ở thôi, đó là bản tính cơ bản của con người mà.” Chị Bình nói: “Em đeo túi Dior, rồi yêu đương với mấy cậu trai trẻ chẳng phải cũng vì mưu cầu cái giá trị cảm xúc đó sao?”
Chị Bình đã tường tận mục đích chuyến viếng thăm này của cô ấy, bèn tiếp tục đào sâu vào chủ đề đó: “Trước đây còn xảy ra một vụ hiểu lầm cơ. Cái cậu Từ Chính bên khoa Gây mê có nhờ Triệu Tồn Anh mai mối cô ấy cho cậu em họ của mình. Chắc Triệu Tồn Anh cũng chỉ làm cho qua chuyện, chẳng buồn dò hỏi đời tư của người em họ kia. Về sau chuyện này bị kẻ có bụng dạ khó lường mượn cớ đó để sinh sự, Triệu Tồn Anh cũng vì thế mà bị kỷ luật.”
“Bị kẻ có bụng dạ khó lường mượn cớ đó để làm gì ạ?”
“Thì bị bên khoa Gây mê mượn cớ đó để làm ầm lên chứ sao.” Chị Bình chỉ nói lấp lửng đến thế: “Khoa Ngoại trước giờ vẫn luôn có thái độ tương đối lấn lướt mà.”
“Sao Từ Chính lại nhờ Triệu Tồn Anh làm người giới thiệu?”
“Chẳng lẽ cậu ta lại đi nhờ chị.” Chị Bình nói: “Thứ nhất, giao tình của hai người bọn họ vốn khá tốt; thứ hai, tính cách Triệu Tồn Anh tương đối cởi mở, lại còn hòa hợp với cả cấp trên, cấp dưới lẫn trạm y tá.”
Kiều Dương Dương nhếch nhẹ khóe môi, chẳng tỏ rõ đồng tình hay phản đối.
Chị Bình bắt trúng khoảnh khắc ấy, tò mò hỏi cô ấy: “Rốt cuộc thì vì cớ gì mà hai đứa không thể chung sống với nhau được thế?”
Kiều Dương Dương đáp: “Vì khác biệt tính cách quá lớn ạ.”
…
Chị Bình ngồi co chân ở đó, đủng đỉnh nói: “Chị cũng nhìn ra là có khác biệt, nhưng không nhận ra là lớn đến mức nào.” Đều là người ăn cơm lớn lên cả, khác nhau thì có thể khác đến mức nào chứ.
“Mọi người bảo tính anh ta tốt, chứ em thì không thể nào đồng tình nổi.” Kiều Dương Dương nói: “Anh ta là kiểu nhân cách né tránh điển hình. Bất kể xảy ra chuyện lớn đến đâu, ngay tại thời điểm đó anh ta tuyệt đối sẽ không đối mặt, không giải quyết, mà phải treo đó mấy ngày rồi mới chịu xử lý.”
“Về điểm này của cậu ta… hiện tại chị vẫn chưa thấy bộc lộ ra trong công việc.” Chị Bình nghiêm túc nói: “Năng lực ứng phó với các tình huống khẩn cấp trong ca mổ của cậu ấy quả thực là điều ai cũng phải công nhận.”
“Là né tránh về mặt tình cảm cơ.” Kiều Dương Dương nói: “Lấy một ví dụ không được hay ho cho lắm, giả sử anh ta có bắt quả tang em ngoại tình bên ngoài, phản ứng đầu tiên của anh ta sẽ là giả vờ như không nhìn thấy.”
“Chắc là do nhất thời không thể đối mặt nổi thôi?”
“Đó là sự nhu nhược.”
…
Chị Bình không tiếp lời.
“Em thì không thể nào ngấm nổi cái tính cách đó.” Kiều Dương Dương nhấp ngụm rượu, nói tiếp: “Trong chuyện tình cảm, anh ta gần như không hề có chút tính chủ động nào.”
Chị Bình không hiểu: “Nếu em đã biết rõ cậu ấy là người thuộc kiểu né tránh thì em cứ chủ động là xong chuyện mà.” Nhịn không được, chị lại chêm thêm một câu: “Giống như em thừa biết mẹ em giả bệnh để được quan tâm, em cứ quan tâm dì một chút là giải quyết xong vấn đề rồi còn gì.”
“Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu hễ cứ đòi hỏi là em phải đáp ứng.” Kiều Dương Dương nói: “Hồi đó em với Triệu Tồn Anh đã cãi nhau đến mức đường ai nấy đi rồi, nếu không vì lỡ mang thai Đường Bảo thì sau này bọn em đã chẳng thể nào kết hôn.”
…
Chị Bình tò mò: “Triệu Tồn Anh không giống kiểu người sẽ phạm phải những lỗi mang tính kiến thức cơ bản như thế.”
“Những biện pháp an toàn cần làm đều đã làm cả rồi.” Kiều Dương Dương nói: “Chính em cũng chẳng biết cụ thể là đã sai sót ở khâu nào nữa.”
Chị Bình kéo câu chuyện quay lại chủ đề mà chị quan tâm hơn, hỏi cô ấy: “Em có biết bố đẻ cậu ấy qua đời là do bị nghẹt thở bởi dịch nôn mửa sau khi say rượu không? Giữa những ngày hè nóng nực, sau khi bố cậu ấy qua đời ở nhà ba ngày thì chính cậu ấy là người đầu tiên phát hiện ra thi thể.”
“So what? (Vậy thì sao?)” Kiều Dương Dương kinh ngạc: “Có ai trưởng thành mà không mang theo những vết thương lòng đâu?”
“Ý chị là cái sự né tránh về mặt tình cảm của cậu ấy liệu có bắt nguồn từ nguyên do này không?” Chị Bình nói: “Năm đó cậu ấy vẫn còn là trẻ vị thành niên mà.”
“Em không chấp nhận. Em chẳng cần biết tính cách đó của anh ta được hình thành như thế nào, tóm lại là em không thể chấp nhận được.”
“Em không chấp nhận được việc một người nhìn thấy rõ điểm yếu của mình, nhưng lại chẳng chịu tích cực tìm cách khắc phục.”
Chị Bình không tiếp lời.
Chị nhận ra hai người đang nói đến hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.