Muốn Hỏi Người Có Dám Hay Không

Chương 30

Đến bãi đỗ xe gần quảng trường, Khổng Đa Lị cầm lấy chiếc khăn choàng chuẩn bị xuống xe thì Triệu Tồn Anh vội giật lấy ném ra băng ghế sau: “Đừng có cẩm y dạ hành [1] chứ.”

Hai người sóng bước tiến về phía quảng trường đài phun nước náo nhiệt. Triệu Tồn Anh cố tình lùi lại phía sau hai bước, muốn ngắm tấm lưng trần của Khổng Đa Lị. Khổng Đa Lị nhận ra ý đồ của anh, bèn xoay người lại nhất quyết không cho anh nhìn.

Thôi được rồi, được rồi. Triệu Tồn Anh mang theo gương mặt đầy ý cười, tiếp tục sánh bước bên cô.

Hai người lặng lẽ dạo bước quanh quảng trường đài phun nước, thỉnh thoảng lại dừng chân ngắm nghía những đứa trẻ vui vẻ chạy lăng xăng giữa các đài phun. Khổng Đa Lị nhìn anh, khẽ hỏi: “Chẳng phải anh bảo muốn trò chuyện sao?”

Triệu Tồn Anh chắp tay sau lưng đứng đó, cảm nhận tà váy Khổng Đa Lị nương theo cơn gió thỉnh thoảng lại m*n tr*n qua ống quần mình. Giữa lúc anh đang đắn đo xem có nên lùi ra xa một chút hay không thì nghe Khổng Đa Lị cất lời. Anh rướn người sát lại gần, hỏi: “Cô nói gì cơ?”

Khổng Đa Lị hỏi lại: “Chẳng phải anh bảo muốn trò chuyện sao?”

Khoảng cách xích lại gần nhau, Triệu Tồn Anh để ý thấy d** tai tròn trịa của cô bèn hỏi: “Cô không bấm lỗ tai à?”

Khổng Đa Lị đưa tay lên day nhẹ vành tai: “Tôi sợ đau.”

Triệu Tồn Anh cười trêu cô: “Hôm nào tới khoa tôi đi, tôi ủ thuốc tê rồi bấm cho cô.”

Khổng Đa Lị trừng to mắt ngạc nhiên: “Anh đích thân bấm cho tôi á?”

Triệu Tồn Anh gật đầu.

Khổng Đa Lị ôm lấy cánh tay: “Còn lâu tôi mới thèm.”

“Cô không tin tay nghề của tôi sao?”

“Tôi không tin nhân phẩm của anh.” Khổng Đa Lị đáp: “Tôi sợ anh giở trò rắp tâm với tôi.”

Triệu Tồn Anh đáp lại bằng giọng điệu hết sức tự nhiên: “Tôi thì giở trò rắp tâm gì với cô được chứ, có chăng cũng chỉ là có lòng tốt thôi.”

Khổng Đa Lị dõi mắt nhìn theo cột nước vút lên từ đài phun, cất lời khen: “Anh nói chuyện khéo léo ghê.”

Triệu Tồn Anh nhìn cô: “Vậy sao?” Ngay sau đó anh đệm thêm: “Chính tôi cũng chẳng biết mình nhặt được cái tài ăn nói này từ đâu ra nữa.”

Khổng Đa Lị tiện miệng hỏi: “Bạn bè khác giới của anh có nhiều không?”

“Kiểu như cô thì không nhiều.” Triệu Tồn Anh ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Đồng nghiệp nữ thì tôi quen nhiều, phần lớn các mối quan hệ đều cực kỳ lành mạnh.”

Khổng Đa Lị tỏ vẻ khó hiểu: “Lành mạnh?”

“Là trong sáng, rạch ròi.” Triệu Tồn Anh nói: “Mối quan hệ khác giới rất rạch ròi, ngày thường giao tiếp cũng chỉ xoay quanh công việc là chính.”

Khổng Đa Lị vội thanh minh: “Tôi không có ý gì đâu nhé.”

Triệu Tồn Anh chẳng mấy bận tâm: “Thì tôi cũng có nghĩ ngợi gì đâu.”

Khổng Đa Lị gật gù: “Vậy thì tốt!”

Triệu Tồn Anh quay sang hỏi: “Cô có lạnh không?”

“Dẫu tôi có lạnh thì anh cũng làm gì có áo khoác mà nhường cho tôi.”

Triệu Tồn Anh làm bộ giơ tay định cởi luôn chiếc áo sơ mi màu xanh tím than đang mặc trên người…

Khổng Đa Lị bật cười nắc nẻ: “Anh dẹp cái trò đó đi.”

Triệu Tồn Anh mang theo nụ cười nhìn cô: “Nếu cô thấy lạnh thật thì để tôi quay lại xe lấy khăn choàng cho nhé?”

“Không lạnh.”

Hai người im lặng rảo thêm vài bước, sau đó lại nhàn nhã đứng khựng lại. Triệu Tồn Anh ngoái đầu tìm ghế đá nghỉ chân, thấy có một dãy ghế trống bèn hỏi cô: “Cô có mỏi chân không?”

“Không mệt.” Khổng Đa Lị hỏi ngược lại: “Anh mỏi rồi à?”

Triệu Tồn Anh lắc đầu: “Tôi không mệt.”

Chủ đề câu chuyện lại quay về mốc ban đầu, Khổng Đa Lị tò mò tiếp lời: “Ý của tôi là, với anh chắc việc kiếm bạn gái dễ như trở bàn tay nhỉ.”

“Sở dĩ cô nói vậy là vì trong lòng cô đã tự thiết lập sẵn một định kiến, cô luôn mặc định rằng giữa đồng nghiệp với nhau rất dễ nảy sinh tình cảm.” Đầu óc Triệu Tồn Anh nảy số cực kỳ nhanh, từ độ tuổi hiện tại nhẩm tính ra độ tuổi kết hôn của cô, anh gần như đã đoán được mô típ yêu đương của cô rồi: “Có phải trước giờ cô toàn yêu đương trong trường không?”

Khổng Đa Lị phản ứng cực kỳ kịch liệt: “Làm gì có chuyện đó!”

“Cô đang giấu giếm.” Triệu Tồn Anh bắt thóp: “Tôi nghi ngờ cái gọi là tình trường tình ái phong phú của cô toàn diễn ra loanh quanh sau cánh cổng trường học thôi.”

Khổng Đa Lị đứng im nghe anh nói tiếp.

“Nói tóm lại, trong tiềm thức của cô luôn đinh ninh rằng, cứ chỗ nào tụ tập đông đảo nam nữ thì y như rằng chỗ đó rất dễ phát sinh tình cảm…”

Khổng Đa Lị cạn lời: “Bộ không đúng hả? Con người ta luôn dễ dàng nảy sinh tình cảm với bạn học hoặc đồng nghiệp mà không phải sao?”

Triệu Tồn Anh cười đến mức suýt chút nữa thì ngất đi: “Lily ơi, sao cô lại đáng yêu như thế chứ.” Ngay sau đó, anh lại lấn tới đòi xác nhận thêm lần nữa: “Hóa ra cái tình trường phong phú kia của cô đúng là toàn ở chốn học đường…”

“Phải phải phải! Anh thông minh nhất!”

Triệu Tồn Anh chống hai tay lên hông, né sang một góc cười ngặt nghẽo.

Khổng Đa Lị tính rảo bước ra bãi đỗ xe, nhưng nghĩ đi nghĩ lại quyết định dẹp, không thèm ngồi cái xe rách của anh nữa. Cô rút điện thoại ra, vừa đặt xe trên ứng dụng vừa sải bước rời khỏi quảng trường…

Triệu Tồn Anh vội vàng đuổi theo, chặn ngay trước mặt cô: “Lily ơi tôi sai rồi!”

Khổng Đa Lị lách người định bỏ đi hướng khác, Triệu Tồn Anh lại dang tay ngáng đường: “Tôi sai rồi, tôi thực sự nhận sai rồi!”

Lúc này Khổng Đa Lị mới thèm lên tiếng: “Anh sai ở chỗ nào?”

“Tôi sai ở… sai ở chỗ…” Triệu Tồn Anh ra chiều nhờ cô chỉ bảo cho: “Rốt cuộc cụ thể là tôi sai ở đâu vậy?”

“Anh nói tôi giấu giếm, anh còn dám cười nhạo cái lịch sử tình trường chốn học đường phong phú của tôi nữa.” Khổng Đa Lị chỉ điểm đường lối cho anh: “Kiểm điểm sâu sắc hai tội trạng đó rồi xin lỗi đi.”

“Thì tôi nói cô giấu giếm thì có sao đâu, tôi cười tình trường học đường của cô thì đã làm sao nào.”

“Tôi cấm anh nói!”

“Nhưng mà tôi lỡ mồm nói mất tiêu rồi mà.”

“Xin lỗi ngay đi.”

Triệu Tồn Anh khoanh tay trước ngực: “Tôi có chết cũng không nhận sai đâu.”

“Chà!” Khổng Đa Lị nói: “Anh bớt cái thói cậy mình đẹp trai mà làm càn đi nhé.”

Triệu Tồn Anh ngửa cổ cười sảng khoái, ngay sau đó buột miệng thốt ra: “Tự dưng muốn kéo cái bàn tay nhỏ xíu của cô ghê.”

“Đừng có mà nằm mơ!”

Hệ thống đài phun nước trên quảng trường đã ngừng hoạt động từ sớm, hệ thống đèn trang trí cũng đã tắt, chỉ chừa lại vài ngọn đèn đường chiếu sáng cơ bản và dăm ba chiếc đèn hắt lối đi nhỏ xíu dưới đất. Khổng Đa Lị ngẩng đầu hỏi anh: “Mấy giờ rồi?”

Triệu Tồn Anh liếc nhìn đồng hồ: “Mười một giờ đúng.”

Khổng Đa Lị kinh ngạc: “Đã mười một giờ rồi cơ á?” Vừa nói cô vừa đưa mắt ngó quanh, trên quảng trường cơ bản chẳng còn mống người nào. Cô tiếp lời: “Tụi mình cũng hồi giá thôi nhỉ?”

Triệu Tồn Anh rõ ràng vẫn còn lưu luyến chưa muốn về, anh hỏi lại: “Cô buồn ngủ rồi hả?”

Khổng Đa Lị trêu chọc: “Thế anh định nán lại đây cắm rễ đón bình minh hay gì?”

Triệu Tồn Anh bật cười, cất bước đi trước dẫn đường. Hai người lại chầm chậm, lặng lẽ thả bộ về bãi đỗ xe.

Khổng Đa Lị ngắm nghía cái quảng trường dân sinh rộng thênh thang này, cất giọng cảm thán: “Anh nói xem, giả sử bớt chút chi phí xây dựng chỗ này để trích ra làm tiền thưởng hiệu suất cho bọn tôi thì có phải tốt hơn không.”

Triệu Tồn Anh nói: “Tiền đó có rót xuống cũng chẳng đến lượt bên cô nhận đâu.”

Khổng Đa Lị lập tức quay xe thu hồi ý kiến: “Thế thì thôi khỏi tiết kiệm chi nữa.”

Đang đi, Triệu Tồn Anh chợt giẫm trúng thứ gì đó trơn trượt suýt nữa thì vồ ếch. Anh cúi đầu nhìn, hóa ra là một mảng vỏ xoài vứt lăn lóc. Anh hỏi Khổng Đa Lị: “Cô có mang theo khăn giấy không?”

Khổng Đa Lị không có mang theo: “Anh tìm cái lá cây nào đó mà gói lại.”

… Lá cây hả, quanh mặt đất làm gì thấy có cái lá cây rụng nào. Khổng Đa Lị ngẩng đầu nhìn cây bạch quả ngay bên cạnh: “Anh nhảy lên ngắt lấy hai chiếc lá đi.”

Triệu Tồn Anh ngước nhìn: “Tôi chịu không với tới đâu, cách mặt đất ít cũng phải hai, ba mét.”

Khổng Đa Lị xúi anh: “Tôi thấy anh nhảy lên một cái là với tới đó.”

“Tôi không nhảy đâu.” Triệu Tồn Anh từ chối: “Sáng mai tôi có ca phẫu thuật, lỡ trật chân thì biết tính sao.”

Khổng Đa Lị nhận xét: “Anh cẩn thận quá đi mất.”

Triệu Tồn Anh né ra sau, chừa lại không gian rộng nhất có thể cho cô: “Cô nhảy đi. Cô với tới, tôi gọi cô bằng chị, còn lỡ trật chân thì tôi bế cô đi bệnh viện.”

“… Chắc chắn tôi không với tới rồi.” Khổng Đa Lị nhìn cây bạch quả, hỏi anh: “Thế anh bế tôi lên thì có với tới không?”

Triệu Tồn Anh đánh giá: “Có thể thử xem.” Nói đoạn, anh bước lại dưới tán cây: “Tôi dùng cẳng tay ôm lấy hai đùi cô, cô lấy một tay chống lên vai tôi giữ thăng bằng, tay còn lại ráng sức mà với.”

“Được.”

Triệu Tồn Anh cúi người ôm lấy đôi chân cô. Khổng Đa Lị chống một tay lên vai anh, tay kia vươn thẳng, dễ dàng chạm vào một chiếc lá bạch quả nhỏ xíu, xanh mướt đang rủ xuống. Triệu Tồn Anh hỏi: “Với tới chưa?”

“Được rồi.”

Triệu Tồn Anh thả cô xuống, dùng cổ tay đỡ hờ bên eo để cô đứng vững. Sau đó, anh vươn tay chắp ra sau lưng một cách tự nhiên, nhìn bàn tay trống không của cô rồi hỏi: “Lá đâu rồi?”

Khổng Đa Lị nhìn anh, đáp: “Thấy tôi nó cứ run bần bật nên tôi chẳng nỡ hái.”

Triệu Tồn Anh nhặt một nhánh cây nhỏ dưới đất bẻ làm đôi, dùng nó gắp mảng vỏ xoài to tướng đằng kia bỏ vào thùng rác.

Sau đó hai người không trò chuyện thêm, cứ thế nương theo làn gió đêm đi về phía bãi đỗ xe.

Triệu Tồn Anh từ từ lùi xe ra khỏi ô đỗ. Khổng Đa Lị giơ điện thoại lên quét mã thanh toán của bãi xe, anh cũng rất tự nhiên đọc luôn biển số xe của mình cho cô nhập. Đợi thanh chắn mở ra, xe rẽ trái rời khỏi bãi đỗ, anh liền đưa một tay lên bóp chặt mũi.

Khổng Đa Lị chun mũi ngửi thử, mặt đỏ bừng lên vội vàng giải thích: “Tuyệt đối không phải tôi đâu nhé!”

Triệu Tồn Anh tự giác nhận: “Rắm của tôi đấy.” Vừa nói anh vừa hạ cả bốn cửa kính xe xuống.

Khổng Đa Lị mắng: “Đồ khốn, rắm của anh mà anh còn tự bóp mũi là sao!”

“Thì tôi cũng thấy… thối mà.”

Khổng Đa Lị mở tung cửa kính, thò hẳn đầu ra ngoài. Gió ùa tới làm tung bay mái tóc dài, để lộ trọn vẹn mảng lưng trần của cô.

Triệu Tồn Anh chỉ liếc nhẹ một cái rồi quay đi nơi khác, nhắc cô: “Ngồi ngay ngắn lại đi.”

Khổng Đa Lị ngáp một cái rồi ngồi lại vào ghế, kéo kính lên bảo: “Tôi hơi buồn ngủ rồi.”

“Cô ngủ đi, tới nhà tôi gọi.”

Khổng Đa Lị nhắm mắt lại: “Tối nay đừng có cắm rễ trên sofa nhà tôi nữa đấy.”

Triệu Tồn Anh không nói thêm gì, chỉ “ừ” một tiếng.

Qua thêm một ngã tư đèn đỏ, Khổng Đa Lị nghẹo đầu ngủ gà ngủ gật. Triệu Tồn Anh vươn tay ra, dùng lòng bàn tay đỡ lấy một bên má cô, khẽ nói: “Cứ yên tâm mà ngủ đi.”

Hàng mi Khổng Đa Lị nhẹ nhàng rung động, nhưng cô cũng chẳng buồn chỉnh lại tư thế.

Chiếc xe chạy rất chậm, mỗi khi đi qua gờ giảm tốc, anh đều cố gắng điều khiển cho xe lướt qua một cách êm ái nhất. Hơn mười phút sau đã tới khu nhà, Triệu Tồn Anh nhỏ giọng gọi cô: “Lily, tới nhà rồi.”

Khổng Đa Lị ngóc đầu dậy ngồi ngay ngắn. Thấy Triệu Tồn Anh rút tay về rồi tiện tay lấy tờ khăn giấy lau lau, cô chẳng dám kiểm tra khóe miệng mình, bèn rào trước: “… Kia là mồ hôi của tôi túa ra phải không?”

Triệu Tồn Anh nhìn cô đáp: “Không, mồ hôi của tôi đấy.”

Khổng Đa Lị bước xuống xe, túm lấy tà váy chạy chậm về phía cửa tòa nhà.

Triệu Tồn Anh nán lại đợi đến khi thấy đèn nhà cô bật sáng, mới mỉm cười nhấn ga rời đi.

Chiều hôm sau, vừa rời khỏi bàn mổ cầm lấy điện thoại, Triệu Tồn Anh đã thấy hai cuộc gọi nhỡ của cô Lâm. Sắc mặt anh thoáng chốc trở nên nặng nề, vội vàng gọi lại. Đầu dây bên kia báo rằng Đường Bảo nhân lúc người lớn ngủ trưa đã lén chạy xuống lầu chơi, lúc về phát hiện trên tay con bé có vết cào, gặng hỏi thì nó bảo là do đùa với mèo trong khu chung cư.

Triệu Tồn Anh rảo bước về khoa xin nghỉ phép, cầm chìa khóa xe lao thẳng đến Đại Duyệt Loan.

Xuống đến hầm để xe của Đại Duyệt Loan, cô Lâm vừa thấy anh đã theo thói quen đưa tay chống eo, than vãn: “Cái con bé này làm người ta nhọc lòng quá đi mất! Dây xích chống trộm trên cửa đã lắp cao đến thế rồi, vậy mà nó vẫn đủ tài tha cái ghế đẩu ra, trèo lên mở khóa rồi lẻn ra ngoài cho được.”

Triệu Tồn Anh bước xuống xe, kiểm tra cánh tay Đường Bảo. Vết cào rướm chút máu nhẹ, bắt buộc phải đi tiêm phòng dại.

“Ông ngoại nó đã sát trùng khẩn cấp rồi. Tôi gọi điện cho Kiều Dương Dương trước, nhưng nó đang theo lãnh đạo xuống xã công tác không về được.” Cô Lâm nói tiếp: “Cái lúc cậu gọi lại cho tôi ấy, tôi với chị Hoa đang tính đưa nó đi tiêm vắc-xin…”

“Bà ngoại ơi bà đừng nói nữa, đầu cháu rối như tơ vò rồi đây này!” Đường Bảo tỏ vẻ bực bội ra mặt: “Thì đi tiêm vắc-xin thôi mà, bà đừng có lớn tiếng quát chị Hoa với ông ngoại nữa được không.”

Cô Lâm nghe vậy thì cục tức bốc thẳng l*n đ*nh đầu. Cả cái nhà này từ già chí trẻ, nỗi uất ức dồn nghẹn vào ngực khiến bà phát rồ. Theo phản xạ, bà đưa tay định ấn trán Đường Bảo, nhưng đi được nửa đường lại giật phắt về… Bà mắng con bé: “Bà chăm bẵm cháu nhiều nhất, đến cuối cùng lại thành ra cái gai trong mắt cháu phải không! Đến mẹ cháu còn chẳng dám ăn nói với bà cái kiểu đấy!”

“Cháu giỏi thì đi mà tìm bố mẹ cháu ấy, để xem hai cái đứa đó đứa nào có bản lĩnh túc trực chăm sóc cháu 24/24!”

Triệu Tồn Anh bồng Đường Bảo lên xe. Đóng chặt cửa lại xong, anh mới nói với cô Lâm: “Cô ơi, để cháu đưa Đường Bảo đi tiêm trước đã, tối về chúng ta ngồi lại nói chuyện, được không ạ?”

“Tôi chẳng có gì để nói với cậu cả!” Cô Lâm hơi mất kiểm soát, gắt gỏng: “Mấy người cứ vứt toẹt đứa trẻ cho tôi, cậu có biết tôi phải gánh trách nhiệm lớn đến mức nào không! Hôm nay nó trốn xuống lầu bị mèo cào, rủi đâu bị chó cắn một nhát thì hậu quả tính sao!”

Triệu Tồn Anh im lặng.

“Cậu cả tuần mới đưa nó đi chơi được một bận, nên nó chỉ nhớ rặt những cái tốt của cậu. Lúc nào về tới bàn ăn miệng cũng leo lẻo bố thế này, bố thế nọ…” Cô Lâm nói: “Còn lũ già bọn tôi ngày ngày nai lưng ra hầu hạ thì lại biến thành cái gai trong mắt nó.”

Triệu Tồn Anh vẫn không nói gì.

Anh càng nhẫn nhịn không nói, cô Lâm lại càng tức giận. Đột nhiên ngay khoảnh khắc ấy, bà bỗng sinh lòng đồng cảm với Kiều Dương Dương. Lần đầu tiên, bà buông lời nặng nề với anh: “Cậu nói xem, giả sử cậu mà có đủ bản lĩnh để chăm lo chu toàn cho Dương Dương thì cái gia đình nhỏ của các người có đến nỗi tan đàn xẻ nghé không?” Bà vừa dứt lời, sắc mặt Triệu Tồn Anh lập tức biến đổi. Anh định phản bác điều gì đó nhưng cuối cùng cố kìm nén lại, lẳng lặng lên xe chở Đường Bảo rời đi.

Chiếc xe vừa khuất bóng, cô Lâm chẳng còn màng đến việc giữ thể diện nữa, bỗng đưa hai tay che mặt thút thít khóc. Nghe có tiếng xe đang tiến vào, bà vội vàng chỉnh trang lại vẻ ngoài rồi rảo bước về phía sảnh thang máy.

Ngồi trên xe, Đường Bảo lại càng thêm phần tủi thân. Xuyên qua lớp cửa kính, con bé nhìn rõ cảnh bà ngoại đang trách mắng bố mình. Thế nên xe vừa chạy ra khỏi hầm, con bé đã bù lu bù loa: “Bà ngoại không cho con xuống sân chơi, cũng chẳng cho con nghịch iPad! Bố với mẹ thì ai cũng phải đi làm, ngày nào con cũng chỉ được ru rú ngoài phòng khách… Con loanh quanh chơi với Tiểu Bạch đến phát ngán rồi! Tối tắm nhìn thấy con vịt la hét đó, con chỉ hận không thể cắn đứt cổ nó luôn cho bõ tức!”

Triệu Tồn Anh vẫn giữ thái độ bình thản, tập trung lái xe.

Thấy bố mãi chẳng thèm đoái hoài đến mình, Đường Bảo bèn nhoài người lên phía ghế lái, cất tiếng hỏi: “Bố ơi, sao bố không nói chuyện với con thế?” Nói đoạn, bàn tay nhỏ xíu của con bé vươn lên v**t v* má anh: “Bố đang giận con ạ?”

Triệu Tồn Anh dịu giọng đáp: “Không có.” Tiếp đó anh hỏi con: “Vết thương có đau lắm không?”

“Dạ đỡ đau nhiều rồi ạ.” Đường Bảo háo hức khoe chuyện với anh: “Bố ơi, trong nhà xe có mấy chú mèo con lận đó. Là Chu Nhuế Tinh phát hiện ra rồi kể cho con nghe! Cậu ấy bảo trước có gặp một cô mèo xám bụng to tròn xoe, bẵng đi mấy ngày lại thấy bụng cô mèo xẹp xép. Thế là hai tụi con mới rủ nhau đi lùng tìm ổ mèo con đó.”

Triệu Tồn Anh hỏi: “Vậy hôm nay con đi chơi với Chu Nhuế Tinh hả?”

“Dạ không.” Đường Bảo bỗng tiu nghỉu rụt người ngồi xuống, đôi mắt ngấn lệ rưng rưng: “Chu Nhuế Tinh được bố mẹ dắt đi du lịch mất rồi.” Nhắc đến chuyện này, con bé bỗng òa khóc nức nở: “Con cũng muốn được đi du lịch cơ!”

Tới trạm xá, Triệu Tồn Anh đưa Đường Bảo đi tiêm mũi đầu tiên, liệu trình phòng dại còn tận bốn mũi nữa. Mũi thứ nhất vừa tiêm xong, trong lúc ngồi chờ ở phòng theo dõi, Đường Bảo đã gục hẳn trên vai anh ngủ thiếp đi. Nửa tiếng sau trở ra, Triệu Tồn Anh nổ máy bật điều hòa trong xe trước. Đợi không khí mát mẻ hơn rồi, anh mới đặt con bé nằm dài trên băng ghế sau. Đóng cửa lại, anh cầm điện thoại đứng bên ngoài, chẳng chút chần chừ bấm số gọi cho mẹ mình: “Mẹ, hai người đi đến đâu rồi ạ?”

Triệu Lan đáp: “Hôm qua bọn mẹ mới tới Chu Sơn, định nán lại đây chơi thêm vài ngày.”

Cái nắng gay gắt chiếu xuống khiến da thịt Triệu Tồn Anh bỏng rát. Anh lùi bước vào sảnh của một ngân hàng gần đó để tránh nắng, nói: “Chắc con phải nhờ đến mẹ với chú giúp một tay rồi.”

Triệu Lan hỏi: “Cụ thể là chuyện gì thế?”

“Con tính gửi Đường Bảo sang chỗ hai người, nhờ mọi người chăm giúp một thời gian.” Triệu Tồn Anh nói: “Nghỉ hè con bé không có bạn chơi cùng, cứ thui thủi ở nhà đâm chán. Trưa nay nhân lúc người lớn ngủ, nó mới lẻn xuống sân chơi rồi bị mèo cào. Con vừa đưa nó đi tiêm vắc-xin xong.”

“Vậy con cứ thu xếp gửi con bé qua đây đi.”

Triệu Tồn Anh hỏi: “Mẹ không cần bàn trước với dì Hồ và dượng sao ạ?”

“Tình nghĩa mấy chục năm nay của hai nhà, dăm ba chuyện cỏn con này dì ấy bao dung được.”

Triệu Tồn Anh nói: “Dạ vâng, vậy mẹ gửi lời cảm ơn dì Hồ giúp con nhé.”

Chẳng cần ngẫm nghĩ sâu xa, Triệu Lan đã đoán trúng phóc: “Có phải cô Lâm lại nặng nhẹ làm khó con rồi không?”

Triệu Tồn Anh khẽ “vâng” một tiếng.

Triệu Lan bất mãn nói: “Có những lúc mẹ cũng phải tự hoài nghi chính mình, cái bộ quy chuẩn đạo đức làm người mà mẹ dạy cho con từ tấm bé rốt cuộc…” Đang nói dở thì trong điện thoại bất ngờ xen vào một giọng nam trầm ấm: “Bà lôi ba cái chuyện này ra nói với thằng bé lúc này thì giải quyết được gì.” Ngay sau đó, người đàn ông cất tiếng gọi: “Tồn Anh đấy hả con?”

Triệu Tồn Anh vội đáp lời: “Dạ chú.”

“Lúc nào đưa Đường Bảo sang đây, con nhớ gom theo đầy đủ sổ tiêm chủng của con bé nhé. Trên sổ có ghi rõ thương hiệu và nhà sản xuất vắc-xin, như vậy mới thuận tiện cho việc tiêm các mũi tiếp theo ở khác tỉnh.”

Triệu Tồn Anh đáp: “Dạ vâng thưa chú.”

“Vậy con nói chuyện tiếp với mẹ đi.”

Triệu Lan nói: “Lúc nào chốt được chuyến bay thì báo mẹ một tiếng. Mấy cái lưu ý sau khi tiêm phòng dại chú con nắm rõ cả rồi, con cứ an tâm mà đi làm.”

Triệu Tồn Anh nói: “Con cảm ơn mẹ.”

Triệu Lan hỏi: “Thế Đường Bảo đâu rồi? Sao im ắng chẳng nghe thấy tiếng thế.”

“Con bé đang ngủ trên xe rồi ạ.”

“Đến cái tuổi rèn giũa thì phải uốn nắn đàng hoàng, càng sớm càng tốt.” Triệu Lan nói: “Thật ra mẹ cũng thấu cảm cho cô Lâm ít nhiều, gánh vác trách nhiệm lớn như thế mà. Cái đợt mẹ ở nhà dắt con bé ra ngoài, mẹ chạy theo nó còn bở hơi tai đây này.”

[1] Cẩm y dạ hành (锦衣夜行): Áo gấm đi đêm. Ý chỉ người có tài năng, thành tựu hay sự giàu sang nhưng lại giấu kín, không được phô diễn cho ai biết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn