Sau khi Đường Bảo tỉnh dậy, Triệu Tồn Anh đưa con bé đến rạp chiếu phim xem Kẻ Trộm Mặt Trăng [1].
Thời tiết quá nóng bức nên anh chở con bé đến trung tâm thương mại tránh nóng. Vừa hay lúc chờ thang máy lại thấy trailer của bộ phim này, cộng thêm có suất chiếu phù hợp, thế là anh dứt khoát mua vé dẫn con bé vào xem.
Anh cũng chỉ xem được ba phút rồi bắt đầu ngồi đó ngủ thiếp đi. Ngủ say sưa chắc cũng phải tầm một tiếng? Điện thoại trong túi cứ rung liên tục, anh mò mẫm đi ra ngoài nghe máy. Là cuộc gọi công việc. Trao đổi qua loa vài phút rồi cúp máy, màn hình hiển thị còn hai cuộc gọi nhỡ nữa. Anh lần lượt gọi lại, may mà đều không phải chuyện gì khẩn cấp.
Trên WeChat có hai tin nhắn thoại của Kiều Dương Dương. Một tin hỏi vết cào của Đường Bảo có nghiêm trọng không, cô ấy đã báo cáo chuyện bầy mèo hoang với ban quản lý khu chung cư rồi. Tin còn lại hỏi xem có phải anh đã nói lời gì đụng chạm tới cô Lâm hay không, bởi từ lúc dưới hầm để xe trở về, bà cụ cứ than thấy trong người khó chịu.
Đường Bảo thì xem phim cực kỳ vui vẻ, cứ nương theo tình tiết mà cười đến đau cả bụng.
Rạp chiếu phim tan suất, Triệu Tồn Anh dẫn Đường Bảo đi ăn tối. Vì vừa mới tiêm vắc-xin xong cần phải kiêng khem, con bé chỉ có thể ăn đồ thanh đạm, lành tính. Đường Bảo cầm thìa chọc chọc đĩa cơm rang rau củ, càu nhàu bảo nhạt nhẽo chẳng có vị gì.
Triệu Tồn Anh uống một ngụm nước ấm, đặt cốc sang một bên rồi gọi thẳng tên thật của con bé: “Triệu Tiểu Mãn, lát nữa về nhà con phải xin lỗi bà ngoại. Con không được phép dùng thái độ và giọng điệu như thế để nói chuyện với bà.”
Đường Bảo hỏi: “Con dùng giọng điệu gì cơ?”
“Giọng điệu mất kiên nhẫn. Nói chuyện kiểu đó là không tôn trọng người khác.”
Đường Bảo hỏi: “Thế người lớn thì được phép dùng giọng điệu đó ạ?”
“Bố không quản người lớn, bố chỉ quản con thôi.” Triệu Tồn Anh hỏi ngược lại: “Thế bố có được phép dùng giọng điệu mất kiên nhẫn để nói chuyện với con không?”
Đường Bảo rất có lý lẽ: “Nhưng mẹ vẫn hay nói chuyện với bà ngoại bằng giọng điệu y hệt thế mà.”
“Nhưng bà ngoại không giận mẹ con. Còn con nói chuyện với bà như thế, bà ngoại giận con rồi đấy.”
“Tại sao lại thế ạ?”
“Bởi vì cách chung sống của mỗi người mỗi khác. Bà ngoại không chấp nhận việc con dùng giọng điệu đó để nói chuyện với bà, thế nên con không được phép làm như vậy. Bà đã bày tỏ sự không bằng lòng rồi, con phải biết tôn trọng cảm nhận của bà chứ.”
Đường Bảo vẫn bám rịt lấy lý lẽ cũ: “Nhưng mẹ vẫn nói chuyện với bà ngoại như thế mà.”
…
Triệu Tồn Anh cũng đành nhai lại ý cũ: “Mẹ con có thể nói như thế, nhưng không có nghĩa là con cũng được quyền làm vậy. Tình hình trước mắt là bà ngoại đang giận con chứ không hề giận mẹ con.”
“Thế tại sao bà không giận mẹ… mà chỉ giận mỗi mình con?” Đường Bảo ngước hỏi anh: “Có phải vì con nhỏ nên dễ bắt nạt không ạ?”
…
Triệu Tồn Anh thử đổi góc độ tiếp cận: “Bố có nói chuyện với bà ngoại như thế không? Dì Hoa có nói chuyện với bà ngoại như thế không?”
“Đó là vì bà ngoại đâu có chọc cho mọi người tức giận, nhưng bà ngoại lại làm con tức giận.”
“Sao con biết bà ngoại không làm bố tức giận?” Triệu Tồn Anh ôn tồn giải thích: “Hôm nay bà ngoại làm bố rất giận, nhưng bố biết cách kiểm soát bản thân. Giống như mỗi lần con gọi Bố ơi, mắt bố đã nhìn con rồi, nhưng tại sao con cứ nằng nặc bắt miệng bố cũng phải lên tiếng đáp lại bằng được?”
Đường Bảo đáp: “Vì miệng bố không trả lời, con sẽ có cảm giác bố không nghiêm túc lắng nghe con nói.”
“Nhưng thực tế là mỗi lần con gọi, dù mắt bố đã nhìn con rồi mà con vẫn cứ gào lên không ngớt, những lúc ấy bố chỉ muốn tẩn cho con một trận, nhưng bố đã kiểm soát được bản thân.” Triệu Tồn Anh nói tiếp: “Còn cái cửa tủ lạnh ở nhà nữa, trung bình cứ năm phút con lại mở ra xem một lần. Bố cũng rất muốn tẩn con, nhưng bố đều nhịn xuống được.”
“Con mở cửa tủ lạnh là để kiểm tra xem cây kem của con có còn ở trong đó không mà.”
“Nhưng cái âm thanh đóng mở cửa tủ lạnh liên tục của con khiến bố rất muốn tẩn con!”
Đường Bảo hỏi: “Việc con mất kiên nhẫn với bà ngoại thì có liên quan gì đến chuyện mở cửa tủ lạnh ạ?”
“Con phải học cách kiểm soát cảm…”
“Nhưng bố ơi, đến buồn đái con còn chẳng kiểm soát nổi. Lần trước con còn đái dầm ở trường mầm non…”
Triệu Tồn Anh giương cờ trắng đầu hàng, hoàn toàn sụp đổ. Anh đập bàn, chốt hạ bằng một câu duy nhất: “Thái độ mất kiên nhẫn của con hôm nay làm bà ngoại rất tức giận. Mà nguyên nhân bà giận là vì thái độ của con khiến bà tổn thương. Chữ tổn thương con có hiểu không hả? Tí nữa về nhà con bắt buộc phải xin lỗi bà, con mà không xin lỗi là bố tẩn con ngay!”
Đường Bảo nói: “Xin lỗi thì xin lỗi vậy.”
…
Điều thứ hai, Triệu Tồn Anh tiếp tục dặn dò với vẻ mặt nghiêm khắc: “Từ nay về sau con không được phép lén lút chuồn ra khỏi nhà, cũng không được tự ý đi thang máy. Nếu muốn xuống lầu chơi với các bạn, con bắt buộc phải thưa với ông bà ngoại và dì Hoa, để người lớn đi cùng con xuống lầu. Hơn nữa, ra ngoài là phải đeo đồng hồ điện thoại vào. Có làm được không?”
Đường Bảo xúc một thìa cơm rang, nhìn anh đáp: “Thì có gì mà không làm được ạ.”
…
Triệu Tồn Anh chấn chỉnh con gái: “Vui lòng sử dụng ngôn từ cho tử tế. Rốt cuộc là có làm được hay không?”
“Làm được ạ!”
“Nói được phải làm được. Lát về bố sẽ in từng điều ra giấy đàng hoàng, con phải đích thân lăn tay điểm chỉ vào đó!”
Đường Bảo tặc lưỡi với anh một cái: “Lăn tay thì lăn tay thôi.”
Triệu Tồn Anh vờ như không thấy thái độ đó, tiếp tục hỏi: “Thế con có muốn tới chỗ bà nội…”
“Có ạ, có ạ…” Đường Bảo giơ hai tay lên trời gào to: “Bố ơi con muốn đi!”
Triệu Tồn Anh vội vàng bịt miệng con gái lại, làm động tác “suỵt” một tiếng: “Điều kiện bổ sung. Không được phép làm ồn ào ở nơi công cộng.”
Đường Bảo gật lia lịa như gà mổ thóc.
Còn phải lập quy củ gì nữa nhỉ? Triệu Tồn Anh thấy mệt mỏi rã rời, bụng bảo dạ thôi lúc nào nhớ ra thì nói tiếp.
Để đảm bảo lát nữa về nhà con bé chịu ngoan ngoãn xin lỗi bà ngoại, ăn tối xong, Triệu Tồn Anh đưa con bé xuống khu vui chơi trẻ em ở tầng một. Đợi con gái thay tất chạy vào trong chơi, anh mới rệu rã ngồi xuống khu vực chờ của phụ huynh. Anh cầm điện thoại lên, gõ hỏi AI: Phụ huynh nên giáo dục trẻ nhỏ như thế nào?
Gia đình ly hôn nên giáo dục bé gái bốn tuổi rưỡi như thế nào?
Ông bố đơn thân trong gia đình ly hôn nên áp dụng phương pháp khoa học nào để dạy dỗ bé gái bốn tuổi rưỡi?
Cuối cùng dứt khoát hỏi thẳng: Cách hiệu quả để phụ huynh kìm nén cơn thèm tẩn con cái?
Hai phút sau anh tắt điện thoại. Băng thông tâm trí [2] của anh đã quá tải rồi, chẳng thể nhét thêm được chữ nào vào đầu nữa. Anh thường xuyên rơi vào trạng thái kiệt quệ não bộ như vậy, cả người cứ lơ lửng, cảm thấy mọi thứ xung quanh đều thiếu đi sự chân thực.
Anh rời khỏi khu vực chờ, bắt đầu đi dạo quanh quẩn không mục đích. Dạo ngang qua một dãy như Chow Tai Seng, Chow Sang Sang, Chow Tai Fook, Chow Luk Fook [3]… Bộ mấy tiệm này là doanh nghiệp gia đình hay sao thế? Anh dừng lại một lát, quyết định bước vào lượn một vòng. Xem hết một lượt nhưng chẳng ưng ý được món nào, anh lại vòng ra ngoài, thả bộ sang trung tâm thương mại David City gần đó. Vào một cửa hàng đồ hiệu tầm trung, anh cúi người nhìn chăm chú vào tủ trưng bày, tỉ mẩn lựa chọn hồi lâu rồi chỉ vào một sợi dây chuyền mặt rẽ quạt khảm xà cừ trắng có giá ngót nghét ba vạn tệ, hạ giọng hỏi nhân viên tư vấn: “Mẫu này còn hàng sẵn không?”
Đến lúc xách túi đồ đi về, đầu óc anh vẫn đang mải vướng bận suy nghĩ. Anh đi thẳng xuống bãi đỗ xe, ném túi đồ vào hộc chứa đồ ở ghế phụ rồi nổ máy phóng xe ra ngoài. Hòa vào dòng xe cộ chờ đèn đỏ, anh mải tính xem có nên tạt qua khoa để giải quyết nốt đống công việc còn dang dở hay không… Đèn chuyển xanh, chiếc xe phía sau bấm còi inh ỏi hối thúc. Trong khoảnh khắc giật mình bừng tỉnh, anh chợt nhận ra sao mình lại ở đây thế này! Cố giữ vẻ mặt bình thản, anh nhấn ga chạy thẳng tới làn quay đầu phía trước, sau đó lộn ngược lại đường cũ phi thẳng về trung tâm thương mại. Đỗ xe xong xuôi, anh chạy như bay đến khu vui chơi trẻ em ở tầng một. Nhìn thấy Đường Bảo vẫn đang chơi trò cắm nấm nhựa trên bức tường xếp hình cùng mấy bạn nhỏ khác, anh mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngoan ngoãn quay lại ghế ngồi ở khu vực chờ.
…
Phía bên kia, Kiều Dương Dương tan làm về đến nhà, việc đầu tiên cô ấy làm là quăng túi xách lên sofa, sau đó gửi một tin nhắn phản hồi chung vào nhóm chat của cư dân: [Việc cho mèo hoang ăn trong thời gian dài mà không mang về nuôi được xem như hành vi ngầm thừa nhận quyền chịu trách nhiệm. Đề nghị các cư dân yêu mèo hãy đến ban quản lý để làm thủ tục nhận nuôi trong tuần này. Sang tuần sau, nếu những con mèo đó vẫn không ai nhận nuôi, chúng tôi sẽ mời cơ quan chức năng đến xử lý.]
Một cư dân trong nhóm lập tức bật lại: [Thế sao mèo lại cào trúng con nhà cô mà không cào con nhà khác? Rõ ràng là do cô không trông nom con cái cho cẩn thận. Tôi xin nhấn mạnh lại lần nữa: Bất kể là cá nhân hay ban quản lý đều không có quyền can thiệp, xử lý bầy mèo này.]
Kiều Dương Dương nhắn nốt dòng cuối cùng: [Mạng người quan trọng hơn bất kỳ mạng sống của con vật nào. Sang thứ Hai tuần sau, con mèo nào không có người nhận nuôi, tôi sẽ gọi thẳng cho đội Quản lý Đô thị đến giải quyết.] Nhắn xong, cô ấy quăng điện thoại xuống sofa: “Tôi lại không trị được cái đám yêu mèo đạo đức giả các người chắc.”
Chị Hoa hâm nóng xong bữa tối rồi bưng ra bàn. Kiều Dương Dương rửa tay xong, kéo ghế ngồi xuống, hướng mắt về phía Chủ nhiệm Kiều đang ngồi xem tivi trên sofa, hỏi: “Bố, mẹ con đâu rồi?”
“Đang ngủ trong phòng.”
“Vẫn chưa dậy ạ? Chẳng phải mẹ ngủ từ lúc ba, bốn giờ chiều rồi sao?”
“Dạo này cô Lâm rất hay buồn ngủ.” Chị Hoa lại lên tiếng phản ánh: “Lúc nấu xong bữa tối tôi gọi, cô ấy bảo không ăn.”
Kiều Dương Dương hỏi: “Dạo này chăm Đường Bảo mệt lắm hả chị?”
“Tôi đi chợ con bé cũng trượt xe thăng bằng lẽo đẽo theo sau.” Chị Hoa nói: “Cô Lâm không cho ăn vặt, con bé liền ra kệ siêu thị dùng răng cắn rách từng túi đồ ăn một.”
Kiều Dương Dương bật cười: “Đầu óc nó cũng lanh lẹ phết đấy.”
Chị Hoa nghe ra ý tán thưởng của Kiều Dương Dương trước hành động này, bèn xoay chiều câu chuyện: “Giờ mồm mép con bé lanh lắm, tôi với cô Lâm cộng lại cũng nói không lại. Hai hôm nay nó còn cứ hay vẹo eo hát Ngọc Phân ơi Ngọc Phân em làm anh Bưu đau lòng quá [4] nữa.”
Kiều Dương Dương nghe không hiểu: “Gì cơ?”
“Tôi cũng chẳng biết là bài gì, con bé học mót từ cô bạn Chu Nhuế Tinh đấy.”
Kiều Dương Dương nói: “Chị cho con bé ít tiếp xúc với đứa bé Chu Nhuế Tinh kia thôi, bớt qua nhà nó chơi lại.” Nói xong, cô ấy chán chường đặt đũa xuống, đi thẳng về phòng ngủ chính.
Đứng trước đầu giường, cô ấy cất tiếng gọi cô Lâm: “Mẹ, mẹ…”
Cô Lâm lờ mờ tỉnh giấc, hỏi: “Đường Bảo về rồi à?”
“Tối nay con bé ngủ lại chỗ lão Triệu rồi, mẹ đừng bận tâm nữa.”
“Thế không được, Đường Bảo rời nhà là ngủ không…”
“Con bé ngủ rất ngoan.” Kiều Dương Dương nói: “Con thấy dạo này mẹ mệt quá rồi, cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi. Lão Triệu bảo sẽ gửi Đường Bảo đến chỗ bà nội nó ở Chu Sơn…”
“Chuyện này mẹ không đồng…” Cô Lâm chống tay ngồi tựa vào đầu giường.
“Con đồng ý là được rồi. Nó đi du lịch với bà nội vẫn tốt hơn là cứ ru rú ở nhà một mình. Bạn bè nó đều đi du lịch hết rồi, con với lão Triệu chẳng ai rảnh rỗi mà đưa nó đi, tình trạng sức khỏe của bố mẹ lại không tiện đi xa.” Kiều Dương Dương đúc kết lại sau khi đã cân nhắc kỹ: “Vậy nên đi với bà nội nó là hợp lý nhất.”
Cô Lâm im lặng, hồi lâu sau mới dè dặt thăm dò: “Có phải Triệu Tồn Anh không hài lòng chuyện mẹ chăm con bé đúng không?”
Kiều Dương Dương thấy thật khó hiểu: “Sao tự nhiên mẹ lại nghĩ thế?”
Cô Lâm nói: “Mẹ cứ có linh cảm Triệu Tồn Anh sẽ tranh quyền nuôi Đường Bảo với con…”
“Mẹ ơi, nói chuyện không thể dựa vào cảm tính được, phải có bằng chứng chứ.”
Cô Lâm ngập ngừng: “Hôm nay ở dưới tầng hầm, mẹ với nó…”
“Anh ta buông lời mạo phạm mẹ sao?”
Cô Lâm đổi giọng: “… Thì lúc đó Đường Bảo cãi láo với mẹ, theo phản xạ mẹ định ấn trán dạy dỗ con bé, nhưng mẹ thấy Triệu Tồn Anh có vẻ không vui.”
“Anh ta không vui là đúng rồi.” Kiều Dương Dương bước tới mở cửa sổ cho thoáng gió: “Mẹ à, không phải con trách mẹ đâu, nhưng có chuyện gì thì cũng do mẹ tự chuốc lấy thôi. Mẹ đâu có biết phương pháp giáo dục trẻ con…”
“Mẹ không biết thì làm sao nuôi mày khôn lớn được…”
“Mẹ chỉ là không để con chết đói thôi.” Kiều Dương Dương nhìn bà, nói: “Con khuyên mẹ đừng đào sâu chủ đề này nữa. Về mảng giáo dục Đường Bảo, mẹ cứ giao cho con và lão Triệu, mẹ chỉ cần lo liệu chuyện ăn uống sinh hoạt của nó là được rồi.”
Cô Lâm bỗng không kìm được mà nghẹn ngào: “Kiều Dương Dương, con không thể phủ nhận hoàn toàn công lao nuôi dưỡng của mẹ như thế được, giờ đến cả Đường Bảo cũng không tôn trọng, cãi nhem nhẻm vào mặt mẹ.”
Kiều Dương Dương nhìn cô Lâm mà ánh mắt chẳng gợn chút cảm xúc, cõi lòng trống rỗng. Cô ấy thô bạo và vô cảm định nghĩa luôn cách nuôi dạy của mẹ mình: “Cách nuôi dạy của mẹ chính là bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.” Ngay sau đó, cô ấy xốc lại tinh thần: “Để con đưa mẹ xuống lầu cứu ngải.”
Cô Lâm rã rời: “Mẹ muốn nằm một mình một lát.”
“Mẹ đã ngủ mấy tiếng đồng hồ rồi, chị Hoa bảo dạo này mẹ rất hay buồn ngủ đấy.” Kiều Dương Dương đưa tay tắt điều hòa: “Con đưa mẹ đi cứu ngải, rồi may cho mẹ một bộ sườn xám nhé.”
Hai mẹ con đi xuống lầu, Kiều Dương Dương tình cảm khoác lấy tay bà. Giữa đường gặp người quen, đối phương xuýt xoa ngưỡng mộ: “Hai chị em đi dạo tiêu thực đấy à?”
Cô Lâm cười tủm tỉm đáp: “Dương Dương cứ nằng nặc đòi đưa tôi đi may sườn xám đây này.”
“Thế thì con bé biết thương mẹ quá còn gì.” Người nọ nói: “Đứa nhà tôi đi New Zealand từ năm đầu bùng dịch, giờ chớp mắt đã năm sáu năm rồi mà vẫn chưa chịu về.”
…
Trở về từ Quý Dương, Khổng Chí Nguyện chỉ nghỉ ngơi nửa ngày, sáng sớm hôm sau đã quay lại khu điều trị làm việc.
Công việc đi làm vốn dĩ chỉ lặp lại những động tác máy móc, không hao tâm tổn trí, tính ra cũng khá nhàn hạ. Thi thoảng gặp mấy cụ già thích buôn chuyện, cần tìm cảm giác được quan tâm, Khổng Chí Nguyện ngồi nghe họ lải nhải cũng chẳng thấy buồn chán, ít ra vẫn tốt hơn là nằm mãi trong nhà. Ở nhà một mình, ông lại cứ vô cớ nhớ về quá khứ, thương nhớ người vợ đã khuất.
Khổng Linh cũng chỉ nghỉ ngơi nửa ngày rồi vội vàng đi báo cáo hết phép để quay lại làm việc. Đi xa một chuyến thu thập được bao nhiêu là chất liệu mới mẻ, thế này là đủ để bà buôn chuyện rôm rả với mấy bà chị em một thời gian dài rồi. Lúc về họ chọn đi máy bay cho nhanh, còn gói ghém mang theo hàng chục phần bún thịt cừu tươi. Sáng sớm hôm đó, bà và Khổng Chí Nguyện đã chia nhau ra xếp hàng mua bún thịt cừu, xôi và bánh bắp nướng. Đây là ba món mà ba mẹ con đều nhất trí là ngon và đáng để xách về nhà. Món mà cả ba đồng lòng chê khó ăn nhất là rau diếp cá, thà ra bờ ruộng đào rễ cỏ tranh ăn khéo còn ngọt hơn. Trong mười phần bún thịt cừu, có ba phần là Khổng Linh gói riêng cho mấy bà chị em thân thiết nhất ở tiệm massage chân.
Nửa ngày đầu tiên về tới nơi, bà nội cũng chẳng chịu yên vị ở nhà. Đeo chiếc vòng bạc mua ở Quý Dương trên tay, bà tót thẳng ra trung tâm sinh hoạt người cao tuổi của khu phố. Bà đi vào đúng cái lúc ba giờ chiều nắng gắt nhất, tận bảy giờ tối mới ló mặt về. Về đến nơi, bà tiện tay lấy mấy cái bánh bắp rồi lại tụt xuống lầu, qua nhà bà bạn già hay buôn chuyện cùng.
Tóm lại… chỉ có mỗi Khổng Chí Nguyện ngoan ngoãn ngồi lại trong nhà.
Dục Chân hỏi ông: “Cậu ơi, cậu không có bạn bè à?” Ngay sau đó, cô nàng đẩy mấy cái bánh bắp và xôi mình không thích ăn sang cho ông: “Cậu cũng mang cho bạn cậu nếm thử đi!”
Sáng sớm hôm sau đến khu điều trị, Khổng Chí Nguyện nhắn WeChat cho Triệu Tồn Anh, mang cho anh hai cái bánh bắp nằm chỏng chơ chẳng ai thèm ngó ngàng ở nhà.
Triệu Tồn Anh cứ tưởng là bánh chưng, bóc ra mới thấy đúng là bánh bắp thật. Nhưng anh cung cấp giá trị cảm xúc vô cùng trọn vẹn, bóc luôn một cái ra ăn ngay tại trận. Kể từ lúc Khổng Đa Lị dắt anh đến gặp Khổng Chí Nguyện và dặn anh phải né ông ra một chút, nếu không sẽ bị bắt rể làm con rể lớn thì… anh lại càng giáp mặt Khổng Chí Nguyện thường xuyên hơn.
Anh tự cho rằng mục đích mình lượn lờ trước mặt Khổng Chí Nguyện là vì hai người có điểm chung: đều là ông bố đơn thân, đều có một cô con gái đáng yêu.
Anh muốn học hỏi và thỉnh giáo Khổng Chí Nguyện: làm thế nào để trở thành một người bố tốt!
Bà nội về rồi nên Khổng Đa Lị được nghỉ. Cô lại tiếp tục bị học sinh của hai lớp thay nhau rủ rê, đứa thì mời trà sữa, đứa thì rủ đi ăn đá bào. Giấy báo trúng tuyển của các trường cấp ba cũng đã có rồi. Hơn một nửa số học sinh trong lớp cô chủ nhiệm đỗ vào trường cấp ba công lập. Điểm tổng kết cao nhất là 673, nhưng điểm thấp nhất cũng rơi vào lớp cô, chỉ vỏn vẹn 219 điểm. Sau khi biết điểm, Khổng Đa Lị đã nhắn tin riêng cho em học sinh điểm thấp nhất này, bởi sức học bình thường của em ấy phải nằm ở mức quanh 300 điểm. Em học sinh đó bảo lúc đang thi thì buồn ngủ, lại sinh tâm lý dỗi hờn, nghĩ bụng dù sao tương lai cũng chẳng đỗ nổi đại học, có đỗ thì cũng chẳng tìm được việc làm tử tế, việc làm được cũng chỉ quanh quẩn vặn ốc vít trong phân xưởng hay đi giao đồ ăn… nên dứt khoát gục xuống bàn ngủ một giấc ngon lành.
Một hai hôm nay, sáng nào Khổng Đa Lị cũng lên trường để hỗ trợ những em học sinh trượt nguyện vọng liên hệ với các trường xét tuyển bổ sung. Đến trưa, cô vác khuôn mặt đỏ bừng vì nắng về nhà, tu ừng ực một cốc nước bạc hà lớn rồi chui tọt vào phòng ngủ trưa. Chiều dậy lại đi uống trà sữa, chụp ảnh với học sinh. Hẹn uống trà sữa ít bị áp lực hơn đi ăn uống, còn mấy cậu nam sinh rủ cô đi ăn bữa hoành tráng ở tòa Đại Ngọc Mễ, cô chỉ ậm ừ qua loa: “Được được được! Tốt tốt tốt!”
Cô tiện tay gửi bức ảnh chụp chung lúc uống trà sữa cùng học sinh cho Triệu Tồn Anh. Ngay lập tức, anh gọi điện tới: “Chụp ảnh chung không chụp mặt mà lại chụp nguyên một vòng toàn tay tạo dáng chữ V, sau này lúc ôn lại tình thầy trò, mấy người có tự tin nhận ra mình qua hình dáng bàn tay không đấy?”
Khổng Đa Lị tỏ vẻ không sao cả: “Mai này khi các em ấy nhìn lại bức ảnh tạo dáng tay này, nhớ lại những năm tháng cấp hai cực nhọc từng có một cô giáo Khổng cùng đi uống trà sữa, chụp ảnh lúc tốt nghiệp. Khung cảnh đó chẳng phải sinh động và ý nghĩa hơn nhiều so với việc chỉ lưu lại một khuôn mặt sao?”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Thế cô còn nhớ giáo viên cấp hai của mình không?”
“Đương nhiên rồi.” Khổng Đa Lị lém lỉnh đáp: “Tôi còn nhớ như in cái cảnh mình lén đọc truyện ngôn tình bị bắt tại trận. Rồi cả vụ buổi trưa ngồi giũa móng tay, lấy da chết cho mấy đứa bạn trong lớp, bị thầy giáo tóm gọn tang chứng vật chứng, lôi thẳng lên văn phòng…”
Triệu Tồn Anh cười nắc nẻ. Sau đó, anh bỗng im lặng một lúc rồi hỏi bằng giọng điệu hơi thiếu tự nhiên: “Bên trường học cô đã xong việc chưa?”
“Ngày mai là xong xuôi.” Khổng Đa Lị nói: “Trạm y tá đã xếp lịch làm việc ngày kia cho tôi rồi.”
“Ừ.” Triệu Tồn Anh nói: “Vậy thôi, tôi đi buồng.”
–
[1] Kẻ trộm mặt trăng: Tên gốc của thương hiệu phim hoạt hình nổi tiếng Despicable Me.
[2] Băng thông tâm trí (Mental bandwidth): Thuật ngữ tâm lý học chỉ năng lực nhận thức và khả năng tập trung của não bộ trong một thời điểm nhất định. Khi quá tải, con người sẽ rơi vào trạng thái đờ đẫn, giảm khả năng tiếp thu và đưa ra quyết định.
[3] Chow Tai Seng, Chow Sang Sang…: Loạt các thương hiệu trang sức vàng bạc đá quý nổi tiếng và lâu đời có mạng lưới phủ sóng dày đặc khắp Trung Quốc đại lục và Hong Kong (Chu Đại Sinh, Chu Sinh Sinh, Chu Đại Phúc, Chu Lục Phúc). Các thương hiệu này đều bắt đầu bằng chữ “Chow” (Châu/Chu).
[4] Ngọc Phân ơi Ngọc Phân em làm anh Bưu đau lòng quá: Lời thoại của nhân vật Phạm Bưu (Phạm Vĩ đóng) trong bộ phim truyền hình nổi tiếng Mã Đại Soái (2004).