Sáu tiếng đồng hồ sau, Triệu Tồn Anh mới bước ra khỏi phòng phẫu thuật.
Anh vào nhà vệ sinh trước, sau đó ghé phòng nghỉ tự pha cho mình một ly Americano, rồi mới ngả lưng xuống ghế sofa nhắm mắt chợp mắt.
Chợp mắt được mười phút, trợ lý của Trưởng khoa Chu nhắn tin riêng cho anh, gửi một phong bao lì xì mà không kèm thêm bất kỳ lời nào. Anh liếc nhìn rồi vẫn không nhận như mọi khi. Thỉnh thoảng, người nhà bệnh nhân sẽ lén nhét phong bì cho bác sĩ mổ chính trước ca phẫu thuật. Thường thì các bác sĩ trẻ e ngại nên sẽ từ chối, còn những bác sĩ lão làng lại khá ung dung. Họ nhận lấy rồi chia đều cho cả ê-kíp mổ, xem như một cách để đắc nhân tâm.
Anh không nhận, cũng chẳng bấm từ chối, cứ để lì xì hết hạn rồi tự động hoàn lại cho người gửi. Đối phương thấy anh không nhận cũng chẳng gặng hỏi, lần sau đứng chung bàn mổ vẫn chuyện trò rôm rả như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Anh luôn sẵn sàng tham gia những ca phẫu thuật có độ khó cao, dù chỉ với tư cách là người hỗ trợ kỹ thuật cho tổ khác.
Tay anh quờ quạng túi áo scrub, lôi ra một hộp đậu gà rang khô, bật nắp dốc vài hạt tống vào miệng nhai nhóp nhép. Anh bưng ly Americano lên nhấp một ngụm rồi quay về khoa, phía sau vẫn còn cả núi công việc đang chờ.
Trên bàn làm việc ở khoa có một túi đồ ăn giao hàng do đồng nghiệp tiện tay xách lên hộ. Nhìn bao bì, anh sực nhớ ra chiếc bánh sandwich mình gọi hồi sáng. Anh đặt ly Americano xuống, kéo ghế ngồi rồi mở gói đồ ăn. Bữa trưa anh đã ăn hamburger bò, do mọi người phải luân phiên nhau ra ngoài ăn nên đến giờ anh vẫn còn nhớ như in cái miếng thịt bò cứng ngắc kẹp trong đó, ăn xong vừa nghẹn vừa khát.
Dưới chiếc bánh sandwich trong túi đồ ăn còn có một hộp cơm. Lớp trên cùng là một quả trứng lòng đào và thịt bò cuộn. Anh bóc đũa bới xuống dưới, bên trong toàn là các loại nấm và rau xanh.
Anh vừa bưng hộp cơm đi ra cầu thang bộ vừa gọi điện cho Khổng Đa Lị. Ngồi xuống bậc thang, anh hỏi: “Đang làm gì thế?”
Khổng Đa Lị đang tất bật với mấy đơn đặt pizza. Nghỉ hè rồi nên lượng đơn cũng tăng vọt. Cô đeo chiếc khẩu trang nhựa trong suốt, đáp: “Đang làm việc nè.”
Triệu Tồn Anh bật loa ngoài điện thoại, vừa ăn vừa hỏi: “Có ảnh hưởng công việc của cô không?”
“Tôi đang đeo tai nghe Bluetooth mà.”
“Tôi vừa xuống bàn mổ xong, đang ăn hộp cơm cô mang cho đây.”
“Mùi vị thế nào?” Khổng Đa Lị hỏi anh: “Tôi cũng mới học theo blogger ẩm thực làm thử lần đầu thôi. Không dùng giọt dầu hay giọt nước nào, rải đều nguyên liệu xuống đáy nồi rồi hấp luôn.”
“Tôi thích kiểu này đấy! Nấm rất ngọt.” Triệu Tồn Anh gắp một cây nấm nhung hươu cho vào miệng, kể lể: “Trưa nay tôi ăn hamburger bò, không ăn vỏ bánh mà chỉ ăn mỗi miếng thịt bò thôi. Chỗ thịt đó cứng ngắc, ăn xong nghẹn muốn chết.”
Khổng Đa Lị hỏi: “Có phải thịt bò vân mỡ tuyết nhà tôi làm anh sành ăn đâm ra sinh hư rồi không?”
Triệu Tồn Anh cười lớn, gắp thêm miếng cải thảo baby ăn rồi bảo: “Rất có khả năng!”
Khổng Đa Lị mỉm cười không đáp, tay bốc mấy hạt ớt chuông xanh đỏ vàng rắc nhẹ lên đế bánh pizza.
Triệu Tồn Anh cũng không nói gì, cứ mải gắp nấm ăn. Đang ăn ngon lành thì gắp trúng một sợi tóc dài…
Anh cất tiếng: “Lily này, hộp cơm này là do đích thân cô làm đúng không?”
Khổng Đa Lị hỏi lại: “Sao thế?”
Anh hỏi: “Cô gội đầu lúc nào vậy?”
…
Khổng Đa Lị hiểu ngay vấn đề: “Sáng nay tôi mới gội đầu đấy, thật mà.”
Triệu Tồn Anh lại cười vang, vứt sợi tóc đi rồi tiếp tục gắp thức ăn: “Ê Lily, nếu tối nay tôi rủ cô đi hát karaoke, cô có thấy phiền không? Có thấy tần suất gặp nhau của chúng ta hơi bị dày đặc quá không?”
…
Khổng Đa Lị khích lệ: “Anh có ý thức được điều đó là rất tốt, tôi ghi nhận.”
…
Triệu Tồn Anh vớt vát: “Thì đang dịp nghỉ hè, với lại chú Khổng cũng không có nhà mà. Đợi cô khai giảng rồi, khéo một hai tuần còn chẳng gặp nhau nổi một lần ấy chứ.”
Khổng Đa Lị mang theo chút mừng rỡ nói: “Khai giảng xong tôi dạy khối 7 rồi.”
Thấy câu chuyện sắp đi vào ngõ cụt, Triệu Tồn Anh vội kéo lại: “Thế tối nay có đi hát karaoke không?”
“Được thôi.”
…
“Thôi vậy.” Triệu Tồn Anh nói: “Hôm khác đi, tôi không thích ép buộc người khác.”
Khổng Đa Lị sắp xếp lại từ ngữ, giọng đầy vẻ hưng phấn: “Tôi cực kỳ muốn đi! Đi hát thôi!”
Triệu Tồn Anh lúc này mới hài lòng, ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: “Tôi sẽ cố gắng tan làm trước chín… rưỡi để qua đón cô nhé.”
“Tranh thủ đến nhanh đi.” Khổng Đa Lị nói: “Đừng có tạt về nhà tắm rửa xịt nước hoa nữa, tôi không chê mùi thuốc sát trùng trên người anh đâu.”
“… Thời gian của cô eo hẹp lắm à?”
“Bà đây bắt buộc phải đi ngủ trước mười hai giờ đêm.” Khổng Đa Lị khẳng định chắc nịch: “Dù Trần Dịch Tấn [1] có đứng ngay trước mặt cũng không cản được việc tôi đi ngủ trước mười hai giờ đâu.”
“Cô còn trẻ trung thế này mà giờ giấc sinh hoạt sao lại hệt như người già vậy?” Triệu Tồn Anh tỏ vẻ lo lắng thay cô: “Đến lúc sáu, bảy mươi tuổi thì cô tính sao?”
Khổng Đa Lị nói: “Anh nói nhiều quá đấy, người gần nhất lải nhải với tôi kiểu này là ông nội tôi đó.”
Triệu Tồn Anh thuận miệng hùa theo: “Thế ông nội chúng ta sức khỏe vẫn dẻo dai chứ? Thường thì người hay lải nhải lại sống rất thọ và khỏe mạnh, điều này có dữ liệu y khoa chứng minh đàng hoàng rồi.”
Khổng Đa Lị lảng sang chuyện khác: “Bác sĩ Triệu khỏe mạnh và sống thọ thân mến, vui lòng đến đón tôi trước chín giờ rưỡi tối nay nhé.”
“Rõ rồi!”
Triệu Tồn Anh quá đỗi nhập tâm vào việc ăn uống trò chuyện, hoàn toàn không nghe thấy tiếng mở cửa cầu thang bộ ở hai tầng dưới. Chị Bình đẩy tung cánh cửa, rảo bước đi lên. Trong và ngoài cầu thang bộ như thể hai thế giới cách biệt, ngoài kia là thế gian bể khổ, còn bên trong lại là một cõi thanh tịnh. Mới bước lên bậc thang đầu tiên chị đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của Triệu Tồn Anh. Chị cũng bất giác thả lỏng theo, định bụng chạy lên hỏi xem anh đang nói chuyện với ai. Nhưng đúng lúc định bước lên thì chị lại nghe thấy giọng của Khổng Đa Lị… Chị dần khựng lại, dừng bước một chút rồi nhẹ nhàng quay người đi xuống, bước ra khỏi khu vực cầu thang bộ.
…
Về phía Khổng Chí Nguyện, tình cảnh quả thực đúng là… Ông không chỉ làm tài xế mà còn tự nhận mình là hòa giải viên. Thế nhưng cả hai bên được hòa giải chẳng ai thèm nể tình, đều mắng ông là đồ ba phải, gió chiều nào che chiều nấy.
Ba người đến Quý Dương liền đi thẳng tới chỗ chiếc xe nhà di động mà Khổng Đa Lị đã đặt trước trên mạng. Theo kế hoạch ban đầu, Khổng Chí Nguyện và Khổng Linh sẽ luân phiên nhau lái. Khổ nỗi Khổng Linh cứ nằm ườn ở băng ghế sau ăn uống, cày phim, mỏi người thì bật ghế massage lên thư giãn. Thành thử bà cứ thoái thác hết lần này đến lần khác: “Anh hai lái thêm chút nữa đi nha.”
Đã sáu ngày trôi qua, hành trình sắp sửa kết thúc mà Khổng Linh vẫn chưa một lần chạm tay vào vô lăng.
Khổng Chí Nguyện cũng chẳng dám ép bà cầm lái. Chủ yếu là do ông không yên tâm với trạng thái tinh thần của Khổng Linh. Bà và bà mẹ già ngồi phía sau cứ vừa ăn uống vừa đấu khẩu. Cãi nhau hăng quá là bà lại bắt tấp xe vào lề, đòi xuống xe cho bằng được!
Đến Thiên Hộ Miêu Trại [2], Khổng Chí Nguyện phải nai lưng vác cái túi to đùng suốt dọc đường. Hai mẹ con đi đằng trước vẫn đang hậm hực nhau, người thì đòi lên đài quan sát chụp ảnh, người lại khăng khăng đòi ra cầu Phong Vũ. Khổng Chí Nguyện đành… tạt vào mua cốc nước lạnh, tìm gốc cây nào đó ngồi hóng mát cho khỏe.
Những khung cảnh bình yên đẹp đẽ nhất, những khoảnh khắc làm nổi bật đạo hiếu truyền thống nhất của Trung Hoa và khiến người ngoài ghen tị nhất của ba mẹ con… đều được cụ thể hóa đến từng khung hình trên vòng bạn bè. Mỗi ngày, một người bét nhất cũng phải đăng từ ba đến năm bài, lúc thì ghép 9 ảnh, khi thì kèm cả video ngắn. Cảnh tượng đẹp đẽ đến mức Ủy ban phường xem xong chắc cũng phải vỗ tay tán thưởng, đòi nộp hồ sơ lên cấp trên… biết đâu lại rinh được cái danh hiệu gì gì đó cũng nên.
Gần cuối chuyến du lịch, Khổng Chí Nguyện cuối cùng cũng nắm được bí quyết, hễ hai mẹ con bà giận dỗi nhau là ông lại giơ điện thoại lên quay. Hiệu quả tức thì, hai mẹ con lập tức trưng ra bộ mặt từ bi hỉ xả hệt như Quan Thế Âm Bồ Tát.
Đường thỉnh kinh của Đường Tăng… chắc cũng gian nan đến mức này là cùng.
Ngày cuối cùng dừng chân nghỉ ngơi ở Quý Dương, sẩm tối Khổng Chí Nguyện men theo bản đồ chỉ đường tìm đến một quán bún thịt cừu chuẩn vị. Tới trước cửa quán, cả ba mẹ con đồng loạt giơ điện thoại lên quay video ngắn đăng vòng bạn bè. Khổng Chí Nguyện vừa đăng lên chưa đầy một phút, điện thoại đã reo vang. Đầu dây bên kia truyền đến một giọng ồm ồm rệu rã: “Lão Khổng ơi, ông vẫn còn tâm trí mà đi chơi sao, mau về đi thôi!”
Khổng Chí Nguyện đang nóng đổ lửa, tay cầm chiếc quạt giấy in quảng cáo vừa phẩy phành phạch vừa nói vọng vào trong quán: “Linh ơi, cho anh một bát bún trộn.”
Khổng Linh đáp: “Anh hai, để em gọi thêm cho anh một suất thịt cừu nhé?”
Bà nội vội gạt đi: “Thêm thắt làm gì, mẹ gắp hết thịt cừu trong bát mẹ cho nó là đủ rồi.”
“Thịt trong bát mẹ là phần của con mà.” Khổng Linh quay sang gọi món với quầy thu ngân: “Cho tôi ba bát bún thịt cừu. Trong đó một bát không lấy thịt, cô dồn hết phần thịt của bát này sang bát thứ hai giúp tôi. Bát thứ ba thì gọi thêm một suất thịt cừu riêng, tôi sẽ trả thêm tiền suất thịt đó.”
Cô thu ngân nghe xong mà choáng váng cả đầu, lộ rõ vẻ đang cố vắt óc phân tích xem vị khách này rốt cuộc muốn gọi cái gì.
Bà nội đành đổi ý: “Một bát cứ cho thịt cừu như bình thường, hai bát kia mỗi bát thêm một suất thịt cừu nữa.”
…
Lúc này Khổng Linh mới vặn lại: “Chẳng phải mẹ không ăn thịt cừu sao?”
Bà nội đáp lại với lý lẽ còn hùng hồn hơn: “Mẹ nhịn ăn là để tiết kiệm tiền một suất thịt. Đã không tiết kiệm được thì mẹ cứ ăn thôi.”
Thế là hai mẹ con lại vì chuyện cỏn con này mà đấu khẩu ỏm tỏi.
Khổng Chí Nguyện đưa tay quệt vội mồ hôi túa đầy đầu, lảng ra xa một góc để nghe điện thoại. Đầu dây bên kia thông báo: “Con gái ông dắt ai đó về nhà ngủ qua đêm kìa!”
Đầu Khổng Chí Nguyện nảy ra một rổ dấu chấm hỏi: “Con gái út của tôi về rồi hả?”
“Sao đầu óc ông đặc sệt như gỗ du [3] thế!” Người nọ nói: “Là con gái lớn của ông dắt đàn ông về nhà qua đêm đấy. Sáng sớm nay tôi xuống sân tập thể dục thì thấy một gã xách theo túi rác, lén la lén lút chui ra từ nhà ông. Tôi giật bắn cả mình, cứ tưởng nhà bị trộm viếng thăm chứ!”
“Thế ông tóm cậu ta lại tra hỏi, rồi người ta bảo mình không phải ăn trộm hay sao?”
“Tôi lấy đâu ra cái sức đó, một lão già sắp gần đất xa trời như tôi làm sao mà níu nổi một gã thanh niên trai tráng sức vóc cơ chứ.” Người nọ nói: “Với lại cậu ta còn mỉm cười chào hỏi tôi đàng hoàng, giơ tay không ai nỡ đánh kẻ đang cười mà lị.”
“Thế cậu ta trạc bao nhiêu tuổi?”
“Trông cũng khoảng ba mươi… bét ra cũng phải ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi rồi, nếp nhăn hoa đào nơi khóe mắt kiểu gì cũng có tới bốn nếp. Dáng dấp thì đúng chuẩn một biểu nhân tài, cao ráo, ăn mặc lại rất có gu. Ở cổ tay trái còn đeo một chiếc đồng hồ kiểu dân kỹ thuật nữa. Nhìn cách ăn nói cử chỉ thì đích thị là dân làm kỹ thuật, nếu không làm trong biên chế nhà nước thì cũng làm ở tập đoàn lớn. Ông cứ về mà tra khảo con gái mình đi, xem nó có chịu khai thật với ông không!”
…
“Ông đang nói đến bạn trai của con gái tôi đấy, hai đứa quen nhau từ năm ngoái rồi. Không dắt về nhà thì làm sao biết người ta có tật xấu gì hay không chứ.” Khổng Chí Nguyện hỏi dò: “Có phải bên lề đường còn đỗ một chiếc xe ô tô, biển số đuôi là 128 đúng không?”
“Chuẩn luôn, chuẩn luôn, khớp rồi! Tôi lại cứ tưởng con gái lớn giấu giếm ông…”
“Hai đứa con gái nhà tôi làm gì cũng quang minh chính đại.” Khổng Chí Nguyện thắc mắc: “Lúc đầu ông bảo lén lén lút lút làm tôi nghe mà nghệch cả mặt. Người nhà tôi xưa nay chưa từng có ai làm chuyện gì phải lén lén lút lút cả…”
“Là do tôi lỡ mồm thôi. Chàng trai đó trông đàng hoàng chững chạc lắm, thế hai đứa nó sắp ra phường đăng ký kết hôn rồi à?”
“Chắc cũng sắp rồi.”
“Vậy tụi tôi trông tin mừng của nhà ông nhé. Ơ thế cậu con rể lớn này làm ở cơ quan nào vậy?”
“Đợi lĩnh chứng nhận kết hôn xong rồi tính, lúc nào gạo nấu thành cơm mới dám khoe ra ngoài chứ.”
…
Buổi tối, Triệu Tồn Anh đến nơi lúc 21 giờ 33 phút. Tới nơi anh cũng chẳng chủ động liên lạc với Khổng Đa Lị, cứ lẳng lặng rà xe tấp vào lề đường, giả vờ như mình vừa đến đúng giờ. Sau đó, anh rút điện thoại ra xem lại video cuộc họp MDT sáng nay. Mới xem được chừng hai phút, Khổng Đa Lị đã kéo cửa ghế phụ bước lên. Anh tắt video, buông lời trách móc: “Đợi cô mỏi cả cổ rồi đây này.”
Khổng Đa Lị vừa thắt dây an toàn vừa ngó lơ anh.
Triệu Tồn Anh đánh lái đi về phía quán karaoke, dọc đường tiện miệng hỏi: “Bữa tối cô ăn gì thế?”
“Tôi nhịn.”
“Sao lại nhịn?”
“Vì tôi muốn chui vừa chiếc váy này một cách nhẹ nhàng nhất.” Khổng Đa Lị tháo tấm khăn choàng mỏng trên vai xuống, nói: “Chiếc váy tôi đang mặc mua từ hồi mùa xuân, dạo này gầy đi được ký rưỡi nên diện lên là vừa in.”
…
Lúc này Triệu Tồn Anh mới đưa mắt đánh giá chiếc váy hai dây dáng dài trên người cô. Vì màu sắc không đủ độ tươi tắn, kiểu dáng cũng chẳng lấy gì làm mới lạ, nên ấn tượng đầu tiên đập vào mắt không hề mang lại cảm giác bất ngờ. Khổng Đa Lị kéo kéo mép vải, nói: “Chiếc này mua lúc sale cũng ngót nghét cả nghìn tệ đấy. Anh cứ thử đối chiếu với mức lương còm cõi của tôi là hiểu tôi thích nó đến cỡ nào rồi.”
Triệu Tồn Anh hỏi: “Chiếc này phải khoác thêm khăn choàng bên ngoài sao?”
Khổng Đa Lị ném vèo chiếc khăn choàng xấu xí ra băng ghế sau: “Tôi sợ điều hòa trong xe anh lạnh quá nên mới mang theo thôi.”
Triệu Tồn Anh bật đèn cảnh báo rồi chầm chậm tấp xe vào lề. Khổng Đa Lị nói: “… Thực ra cũng không cần thiết phải dừng xe lại đâu.” Nhưng dừng thì cũng đã dừng rồi, cô bất giác xoay người về phía anh, chỉnh lại tư thế ngồi cho ngay ngắn: “Sao nào, nhìn có đẹp không?”
Triệu Tồn Anh nghiêm túc quan sát cô một lượt rồi hỏi: “Thế cô mong muốn diện chiếc váy này sẽ toát lên được cảm giác gì?”
“Mang đậm phong vị mùa hè, pha chút xíu gợi cảm lãng mạn xen lẫn vẻ thanh thoát nhẹ nhàng, cực kỳ ăn rơ với khí chất của tôi.” Khổng Đa Lị cố gắng miêu tả: “Kiểu váy dáng dài cơ bản thân trên ôm sát, th*n d*** xòe nhẹ này cực kỳ kén đường cắt may. Thoạt nhìn thì có vẻ mờ nhạt, bình thường, nhưng ướm lên người lại cực kỳ tôn dáng, làm bật lên được làn da trắng ngần cũng như đường nét mềm mại của đôi bờ vai và vùng cổ.” Vừa nói, cô vừa vén mớ tóc xõa bồng bềnh lên để khoe với anh thiết kế phía sau. Cổ áo khoét sâu lộ ra quá nửa tấm lưng trần. Từ đường cong phần lưng được phô diễn, độ rộng của dây áo cho đến độ ôm sát cơ thể đều chứng tỏ sự tinh tế, dụng tâm của người thợ cắt may. Tổng thể toát lên một vẻ đẹp vô cùng e ấp, ý nhị.
“Bởi vậy tôi mới mang theo một chiếc khăn choàng, cốt để linh hoạt ứng biến tùy theo hoàn cảnh và bầu không khí.” Khổng Đa Lị thả lại mái tóc xõa tung xuống, nói tiếp: “Chất liệu vải này cũng vô cùng thân thiện với các hoạt động thường ngày. Sự gần gũi ấy sẽ tự nhiên mang lại một vẻ đẹp thanh lịch mà chẳng cần phải gồng mình cố sức.”
Nghe cô thao thao bất tuyệt như vậy, đôi mắt Triệu Tồn Anh cũng vô thức tự động bật thêm một lớp filter dày cộp. Ánh mắt lướt qua chiếc cổ của cô, anh hỏi: “Thế sao cô không phối thêm sợi dây chuyền nào?”
“Chưa tìm được sợi nào hợp mắt cả.” Khổng Đa Lị giục anh: “Lái xe đi thôi.”
Triệu Tồn Anh nổ máy xe, vờ như hững hờ bâng quơ hỏi một câu: “Ê này, mặc kiểu khoét lưng sâu thế này thì có phải dùng tới miếng dán nh* h** không?”
…
Khổng Đa Lị chỉ muốn mở cửa nhảy thẳng xuống xe.
Triệu Tồn Anh vội vàng chữa cháy: “Đàn ông con trai thô lỗ ấy mà, cô chấp nhặt làm gì.”
“Hết hứng đi hát hò rồi.” Khổng Đa Lị nói: “Biết thế tôi đã chẳng cất công gội đầu, chải chuốt làm gì.” Dứt lời, cô đưa cổ tay lên ngửi ngửi: “Lại càng không nên lãng phí nước hoa xịn của tôi cho anh.”
“Đưa tôi ngửi ké miếng xem nào.” Triệu Tồn Anh nói: “Thảo nào bước vào xe tôi đã thấy mùi thơm phức.”
Khổng Đa Lị rướn người với lấy chiếc khăn choàng sau ghế quấn kín lên vai, tựa lưng vào ghế hỏi anh: “Còn bao lâu nữa mới tới quán karaoke vậy?”
“Tầm chục phút nữa.” Triệu Tồn Anh đưa mắt nhìn cảnh vật vút qua ngoài cửa sổ xe, nói: “Hay là thôi đừng đi nữa, đằng nào cô cũng có mặn mà gì với chuyện hát hò đâu.”
“Cứ đi đi, chẳng phải anh đang thèm hát lắm sao?”
“Thực lòng mà nói tôi cũng chẳng thiết tha hát hò gì mấy.” Triệu Tồn Anh đổi ý, quay sang nhìn cô: “Dẹp chuyện karaoke đi, hai ta tìm chỗ nào đó ngồi tâm sự một lát được không?”
…
“Cái lúc gọi điện cho cô, tâm trạng tôi đang không được tốt, nên mới định rủ cô đi xả stress. Giờ gặp mặt rồi lại thấy chẳng đi cũng chẳng sao.” Triệu Tồn Anh hỏi: “Kiếm chỗ nào hàn huyên chút nhé?”
Khổng Đa Lị tỏ vẻ sao cũng được: “Tôi thì thế nào cũng ô-kê thôi.”
Triệu Tồn Anh bỗng nhiên nổi hứng: “Đưa cô dạo một vòng quảng trường đài phun nước mới quy hoạch ngoài khu đô thị mới nhé. Tuyệt đối không thể để uổng phí sắc vóc lộng lẫy của cô ngày hôm nay được. Chỗ đó gió lộng mát mẻ, cực kỳ hợp với… một cô gái ngập tràn vẻ e ấp lãng mạn lại pha chút thanh thoát nhẹ nhàng như cô.”
…
–
[1] Trần Dịch Tấn (陈奕迅 – Eason Chan, sinh năm 1974) là nam ca sĩ, diễn viên người Hồng Kông, được ưu ái mệnh danh là “Ca thần thế hệ mới” hay “Ông hoàng nhạc Karaoke” của làng nhạc Hoa ngữ.
[2] Thiên Hộ Miêu Trại (千户苗寨): Bản làng người Miêu lớn nhất Trung Quốc, nằm ở tỉnh Quý Châu. Nổi tiếng với cảnh quan ruộng bậc thang và kiến trúc nhà sàn gỗ đặc trưng.
[3] Đầu đặc sệt như gỗ du: Bản gốc tác giả dùng từ “Du mộc não đại” (榆木脑袋). Gỗ cây du thường rất cứng, thành ngữ này dùng để chê bai những người cố chấp, chậm tiêu, đầu óc cứng nhắc không biết linh hoạt ứng biến.