Mười Lăm Năm Làm Con Gái Hầu Phủ

Chương 2

Một đêm thăng trầm ấy, mãi cho đến khi trời sắp sáng ta mới miễn cưỡng nhắm mắt.

Lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao.

Ta gọi thị nữ đến.

"Huynh trưởng... sao rồi?"

"Đại công tử bị nhiễm phong hàn, cần tĩnh dưỡng, tạm thời không tiếp khách." Xuân Đào cẩn trọng đáp, "Tiểu thư, ngày hôm qua..."

"Đến Tùng Hạc Đường." Ta đứng dậy ngắt lời nàng ấy, "Có một số chuyện, đã đến lúc phải hỏi cho rõ ràng."

Cảnh xuân trong vườn đang độ đẹp nhất, hoa hải đường rực rỡ nhưng lòng ta lại nặng trĩu như đeo đá.

Cha mẹ thấy ta quỳ thẳng giữa đường thì cả hai đều sững sờ. Mẫu thân định đỡ dậy nhưng phụ thân giơ tay ngăn lại, chỉ lặng lẽ nhìn ta.

"Con gái chỉ cầu một sự minh bạch." Ta nghe thấy giọng nói khô khốc của chính mình, "Rốt cuộc con là ai?"

Trong đường im lặng trong chốc lát. Phụ thân và mẫu thân nhìn nhau, trong mắt họ không có vẻ kinh ngạc, chỉ có tiếng thở dài thườn thượt.

Phụ thân cuối cùng cũng mở lời, chậm rãi kể ra một bí mật động trời đã bị chôn vùi suốt mười lăm năm.

Không phải là bế nhầm, mà là một cuộc trao đổi bắt đầu từ vụ loạn lạc ở bãi săn.

Thái tử đương triều vì muốn trừ khử phe cánh đối lập mà đã hãm hại Lục Quý phi khi đó đang mang long thai là kẻ xui xẻo.

Chuyến săn mùa xuân tháng Ba, Thánh thượng ngã ngựa khi đang săn bắn, Thái tử cố ý gây ra hỗn loạn, yêu cầu khẩn cấp hồi kinh.

Lục Quý phi nghe tin Thánh thượng bị thương, vì kinh sợ mà động thai khí, chỉ có thể sinh con ngay tại hành cung bãi săn, mà phu nhân Hầu phủ cùng Lục phu nhân tháp tùng cũng bị va chạm trong lúc người hầu hoảng loạn chạy trốn.

Tại hành cung bãi săn đêm đó, bên ngoài mưa xối xả, ba vị sản phụ cùng lúc lâm bồn.

Đứa trẻ của Hầu phủ không may yểu mệnh, còn Lục phu nhân hạ sinh một bé gái -- đó chính là ta.

Thái tử hung bạo, Hoàng đế sớm đã tổn thương gốc rễ, mà con trai của Quý phi lại bị thiên tượng định là kẻ xui xẻo.

Để bảo vệ huyết mạch duy nhất, cũng để chôn giấu một tia hy vọng trong cảnh tuyệt vọng, hai nhà đã cùng diễn một vở kịch tráo rồng đổi phượng.

Nhà họ Lục đem đứa trẻ chết yểu của nhà họ Thẩm giả làm "di phúc tử" của Lục Quý phi đưa ra ngoài, nhằm đánh lạc hướng sát cơ;

(*) Di phúc tử (遗腹子): có nghĩa là đứa trẻ mồ côi cha từ trong bụng mẹ, tức là người cha đã qua đời trước khi đứa trẻ chào đời.

Còn vị Hoàng tử thực sự thì lại được coi là "con trai nhà họ Lục", gửi đến Giang Nam bí mật nuôi dưỡng.

Để đổi lại, ta trở thành "đích nữ của Hầu phủ", lớn lên bình an ở vị trí nổi bật nhất nhưng cũng an toàn nhất chốn kinh thành.

Mười lăm năm.

Ta không phải là một sự cố ngoài ý muốn, mà là một quân cờ đã được đặt xuống một cách thận trọng ngay từ đầu.

"Vậy giờ đây... con nên làm gì?" Cổ họng ta thắt lại.

"Hãy làm chính mình." Mẫu thân đỡ ta dậy, ấn ta ngồi xuống ghế, mắt rớm lệ.

"Cứ ăn uống, vui chơi. Trong lòng cha mẹ, con mãi mãi là th*m d* Nghi."

Ta thẫn thờ gật đầu, ánh mắt vô thức liếc về phía cửa -- lại bất chợt chạm phải một ánh nhìn tĩnh lặng.

Thẩm Chi Ngạn chẳng biết đã tựa ở đó từ bao giờ, lẳng lặng nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh.

"Huynh trưởng... cũng luôn biết chuyện sao?"

"Phải." Mẫu thân thở dài nhẹ, "Nó giữ kín bí mật này, nghiêm khắc với con cũng vì sợ con đi sai bước lệch."

Hơi thở nóng rực, nụ hôn tuyệt vọng trong thư phòng đêm qua, cùng với chiếc trâm cài đâm vào cánh tay sau cuối...

Mọi chuyện đột nhiên đều đã có lời giải đáp.

Lồng ngực bị những cảm xúc phức tạp dồn nén đến đau nhói, là sự thấu hiểu, là cơn đau âm ỉ, cũng là nỗi bàng hoàng khó tả.

"Con gái hiểu rồi."

Ta đứng dậy, gần như là chạy trốn mà rời đi.

"Nghi Nhi," Phụ thân gọi với theo sau lưng ta, giọng nói trang trọng vững chãi như bàn thạch.
không đổi, lời hứa này không thay."

Ta không quay đầu lại, chỉ rảo bước đi vào ánh xuân chói lòa.

Thân phận đã thay đổi, nhưng dường như lại chẳng hề đổi thay.

Ta vẫn là th*m d* Nghi, nhưng không còn là th*m d* Nghi của buổi lễ cập kê ngày hôm qua, kẻ chỉ cần phiền lòng về sắc độ đậm nhạt của phấn son nữa.

Ba ngày sau, phụ thân gọi bọn ta vào thư phòng.

"Tháng sau, ba đứa các con cùng đi Giang Nam."

Phụ thân nhìn bọn ta, trịnh trọng nói.

"Thanh Yến, con về nhà thờ tổ của nhà họ Thẩm ở Giang Nam để vào tộc phả. Chi Ngạn, con nhân tiện điều tra vụ án năm xưa của nhà họ Lục. Nghi Nhi, con cũng đi theo đi để khuây khỏa đầu óc."

"Nhị ca tham gia xong lễ cập kê là phải về trấn nhậm chức, còn con thì sao? Con cũng muốn đi!" Tam ca Thẩm Kỳ Sâm phản đối.

"Cút về đọc sách đi, lần khảo hạch tới mà còn xếp chót nữa là ta cắt tiền tiêu vặt đấy!"

Phụ thân lườm tam ca một cái.

Huynh ấy tinh nghịch nháy mắt với ta, mấp máy môi nói "lần sau".

Ta đã sớm muốn đi Giang Nam xem thử một chuyến rồi.

Thẩm Chi Ngạn và Thẩm Thanh Yến nhìn nhau, cả hai đều gật đầu.

Chỉ là, trong ánh mắt họ nhìn ta đều có thêm một tia sâu xa.

Ta biết chứ.

Chuyến đi Giang Nam này sẽ không đơn giản như vậy.

Nơi đó có sự thật mà bọn ta muốn tìm kiếm, cũng có vận mệnh mà bọn ta không thể trốn tránh.

Nhưng lần này, ta không muốn làm quân cờ mặc người sắp đặt nữa.

Ta muốn tự mình đi nước cờ này.

Trước khi khởi hành đi Giang Nam, bên ngoài có người gửi thiệp mời ta đi thưởng hoa.

Ta vốn định từ chối, nhưng mẫu thân lại bảo: "Đi đi. Con mà trốn tránh, ngược lại sẽ càng làm nảy sinh nghi ngờ."

Thế là ta đi.

Để rồi sau đó phải hối hận.

"Cây trâm này của Thẩm cô nương thật là độc đáo," Con gái của Thị lang phe phẩy quạt tròn, cười đầy ẩn ý, "Là Hầu phủ ban thưởng, hay là... từ nơi nào khác đến?"

Ta cúi đầu uống trà, không đáp lời.

"Ta nghe nói hồi loạn lạc ở bãi săn có không ít người chết đâu," Một vị quý nữ khác ghé lại gần, "Có những đứa trẻ ấy mà, lẫn lộn trong gò xác hoang rồi được người ta nhặt về..."

Ta đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn nàng ta.

"Lý cô nương đang nói đến vị nào vậy? Có tên họ gì không? Nếu thật sự có chuyện đó thì đại ca ta là Ngự sử, chính là lúc nên điều tra cho rõ."

Sắc mặt nàng ta đờ ra.

"Nếu không có tên họ," Ta mỉm cười, "Vậy đó chính là bịa đặt. Bịa đặt về người thân của quan viên triều đình, theo luật phải chịu phạt hai mươi trượng. Lý cô nương muốn thử không?"

Cả phòng im phăng phắc.

Ta đứng dậy cáo từ, khi vạt váy lướt qua ngưỡng cửa, ta nghe thấy phía sau có kẻ nhổ nước miếng: "Đắc ý cái gì, một thứ tạp chủng không rõ nguồn gốc..."

Bước chân ta khựng lại, thấy đó chính là cô gái đã tặng bánh cho đại ca hôm nọ.

Sau đó, ta quay lại tát nàng ta hai cái.

Tạp chủng. Không rõ nguồn gốc.

Những từ ngữ ấy như cây kim, không đâm xuyên da thịt nhưng lại đâm thấu tâm can.

"Ta đường đường là đích nữ duy nhất của Hầu phủ, tại sao lại không được đắc ý?"

Chưa đủ, chưa hả giận, ta bồi thêm một bạt tai nữa.

Trên cỗ xe ngựa trở về phủ.

Ta siết chặt chiếc khăn tay, đôi bàn tay run rẩy.

Không phải vì sợ, mà là vì giận.

th*m d* Nghi ta mười lăm năm qua chưa từng phải chịu nỗi uất ức này.

Xe dừng lại. Ta vén rèm, thấy Thẩm Thanh Yến đang đứng trước cổng phủ.

"Sao huynh lại ở đây?" Ta hỏi.

"Đợi muội," Y nói, "Tam ca bảo ta đến. Huynh ấy nói... muội đi một mình, sợ muội bị người ta bắt nạt."

Ta ngẩn người, chợt bật cười: "Sao tam ca không tự mình đến?"

"Huynh ấy có đi," Thẩm Thanh Yến ngập ngừng, "Nấp trong phòng riêng của quán trà sát bên cạnh. Nói là nếu muội chịu thiệt, huynh ấy sẽ xông xuống làm 'anh hùng cứu mỹ nhân'."

Ta: "..."

Thẩm Thanh Yến nhìn ta rồi cũng bất chợt mỉm cười. Đây là lần đầu tiên y cười với ta kể từ khi được nhận lại.

"Nghi Nhi," Y nói, "Vừa rồi muội giỏi lắm."

Ta ngoảnh mặt đi: "Cũng tàm tạm thôi. Học trong thoại bản cả đấy, là hư trương thanh thế thôi."

"Không phải hư trương thanh thế," Y nghiêm túc nói, "Muội vốn dĩ đã rất giỏi rồi."

Ta sững sờ.

Y quay người đi vào trong phủ, tà áo dài trắng như trăng khẽ lay động trong gió. Ta nhìn theo bóng lưng ấy, bỗng cảm thấy vị "công tử thật" này dường như cũng không đáng ghét đến thế.

Đêm trước ngày khởi hành.

Ta quỳ trên đệm bồ đoàn trong từ đường, lạy tổ tiên ba lạy.

"Nghi Nhi."

Ta quay đầu lại, thấy Thẩm Chi Ngạn đứng ở cửa, quan phục còn chưa thay, tay xách một chiếc lồng đèn.

"Đại ca?" Ta hoảng hốt, "Muội..."

Huynh ấy bước vào, đặt lồng đèn sang một bên, sau đó -- quỳ xuống tấm đệm bồ đoàn ngay cạnh ta.

"Ta quỳ cùng muội." Huynh ấy nói.

Mũi ta cay cay, nước mắt suýt chút nữa là rơi xuống.

Sự bình tĩnh mà ta cố gồng mình giữ bấy lâu nay đột nhiên vỡ tan tành trước mặt huynh ấy.

"Đại ca," Giọng ta run rẩy, "Nếu muội không có ở đây, Thanh Yến trở về, mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp..."

"Nói bậy gì thế."

Huynh ấy nghiêng mặt nhìn ta, ánh nến nhảy nhót trong đáy mắt. Đôi mắt ấy luôn lạnh lùng nhưng lúc này lại mang theo một hơi ấm mà ta không sao hiểu thấu.

"Nghi Nhi, muội còn sống được là nhờ sự tính toán sâu xa của cha mẹ nhà họ Lục," Huynh ấy nói, "Họ dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy một con đường sống cho muội. Nếu muội tự từ bỏ bản thân thì đó mới là phụ lòng họ."

*

Bọn ta đi thuyền vận tải xuống phía Nam.

Đây là lần đầu tiên trong mười lăm năm qua ta rời khỏi kinh thành, bám vào mạn thuyền ngắm nhìn phong cảnh suốt dọc đường đi.

Hai bên bờ liễu rủ thướt tha, khói bếp lững lờ, khác hẳn với vẻ trang nghiêm trầm mặc của kinh thành.

Thẩm Thanh Yến tính tình ôn hòa, luôn ở bên cạnh cùng ta ngắm cảnh, kể cho ta nghe về phong tục tập quán của vùng Giang Nam.

Y bảo Giang Nam mùa xuân có mưa phùn hoa hạnh, mùa hạ có sen nở đầy ao, mùa thu có hương quế thoang thoảng, mùa đông có tuyết phủ cầu gãy.

Lời kể khiến lòng dạ ta bồi hồi, ước sao có thể đến nơi ngay lập tức.

Còn Thẩm Chi Ngạn vẫn giữ bộ mặt lạnh như tiền, ngồi trong khoang thuyền đọc cuốn hồ sơ, dường như mọi thứ bên ngoài đều chẳng liên quan gì đến huynh ấy.

Nhưng ta luôn cảm thấy, ánh mắt của huynh ấy thỉnh thoảng lại lướt qua người ta.

Ví dụ như khi ta bò ra mạn thuyền định đưa tay bắt cá dưới nước, suýt chút nữa ngã xuống, huynh ấy sẽ ngay lập tức buông hồ sơ, đưa tay túm lấy cổ áo sau của ta lôi ngược trở lại rồi sa sầm mặt mắng mỏ.

"th*m d* Nghi, muội có thể an phận một chút không? Ngã xuống làm mồi cho cá thì ta sẽ không cứu muội đâu."

Miệng thì nói vậy nhưng tay vẫn nắm thật chặt, cho đến khi ta đứng vững mới buông ra.

Lại ví dụ như khi ta chê cơm canh trên thuyền không ngon.

Thẩm Thanh Yến lập tức nói sẽ lên bờ mua điểm tâm cho ta, còn Thẩm Chi Ngạn thì hừ lạnh một tiếng: "Chiều hư muội ấy."

Kết quả là khi Thẩm Thanh Yến xách một lồng bánh bao gạch cua trở về, lại phát hiện trên bàn của ta đã bày sẵn một đĩa bánh hoa đào mà ta thích nhất.

Xuân Đào lén bảo ta rằng, đó là do vừa nãy nhân lúc bọn ta không chú ý, đại công tử đã sai tùy tùng chạy bộ ba dặm đường vào trấn để mua về.

Ta cắn một miếng bánh, lén nhìn sang Thẩm Chi Ngạn.

Huynh ấy vẫn cúi đầu xem hồ sơ nhưng vành tai lại hơi đỏ lên.

Ta không kìm được mà bật cười.

Cái tên khẩu thị tâm phi này.

Thuyền đi được nửa đường, ta đột nhiên bị say sóng.

Đầu óc choáng váng buồn nôn, nôn thốc nôn tháo đến mức trời đất tối sầm.

Thẩm Thanh Yến cuống cuồng chạy tới chạy lui, lúc thì đưa nước, lúc thì vỗ lưng cho ta, còn chạy ra sau đuôi thuyền hái lá bạc hà tươi, vò nát cho ta ngửi.