Nửa tháng sau, cuối cùng bọn ta cũng tới Tô Châu.
Nhà tổ của nhà họ Thẩm nằm dưới chân núi ngoại thành Tô Châu, lưng tựa núi mặt hướng sông, phong cảnh tú lệ.
Ngày thứ hai sau khi ổn định chỗ ở, ta đã kéo Thẩm Thanh Yến cùng đi dạo thành Tô Châu.
Thành Tô Châu quả nhiên danh bất hư truyền.
Cầu nhỏ nước chảy, tường trắng ngói đen, đâu đâu cũng nghe thấy giọng nói Ngô Nông mềm mại, dịu dàng như có thể vắt ra nước.
Ta kéo Thẩm Thanh Yến đi khắp ngõ lớn hẻm nhỏ ở Tô Châu. Ăn ngó sen đường quế hoa, bánh bao gạch cua, cá quế hình sóc, còn mua thêm một đống lụa là và trang sức xinh đẹp.
Thẩm Thanh Yến luôn kiên nhẫn ở bên ta, ta muốn mua gì y đều không nói hai lời mà trả tiền ngay. Ta đi mỏi chân, y lại cõng ta đi.
Khi đi ngang qua một cửa tiệm trang sức, ta nhìn trúng một chiếc trâm mai. Trên chiếc trâm bằng bạc chạm khắc một đóa hoa mai sống động như thật, nh** h** được làm từ trân châu, tinh xảo vô cùng.
"Đẹp không?" Ta cầm chiếc trâm, ướm thử trước gương.
"Đẹp lắm." Thẩm Thanh Yến cười nói, "Rất hợp với muội."
Y vừa định trả tiền thì một bàn tay đột nhiên vươn tới, lấy đi chiếc trâm đó.
"Ta lấy chiếc này."
Thẩm Chi Ngạn chẳng biết đã xuất hiện phía sau bọn ta từ lúc nào, tay cầm chiếc trâm mai, mặt không cảm xúc nói với ông chủ.
"Huynh trưởng!" Ta bất mãn nói, "Là muội nhìn trúng trước mà!"
"Muội đeo cái này không đẹp." Thẩm Chi Ngạn đánh mắt nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, nhàn nhạt bảo, "th* t*c quá."
Nói xong, huynh ấy móc bạc đưa cho ông chủ rồi nhét chiếc trâm vào trong ngực mình.
Ta tức đến mức giậm chân bành bạch.
Cái tay Thẩm Chi Ngạn này, đúng thật là kẻ cướp!
Thẩm Thanh Yến cười bất lực, nói với ông chủ: "Gói một chiếc giống hệt thế này lại cho ta."
"Không có cái thứ hai đâu ạ." Ông chủ lắc đầu, "Đây là hàng độc bản, chỉ có duy nhất một chiếc này thôi."
Ta lại càng giận hơn.
Ta lườm Thẩm Chi Ngạn một cái rồi quay người bỏ đi.
Thẩm Chi Ngạn lập tức đuổi theo.
"Giận rồi à?" Huynh ấy hỏi.
Ta không thèm đếm xỉa.
"Giận thật đấy à?" Huynh ấy lại hỏi.
Ta vẫn mặc kệ.
Huynh ấy thở dài một tiếng, rút chiếc trâm mai trong ngực ra nhét vào tay ta: "Cho muội này."
"Muội không cần." Ta ngoảnh mặt đi, "Chẳng phải huynh bảo nó th* t*c sao?"
"Ta nói sai rồi." Huynh ấy hiếm khi chịu xuống nước, giọng điệu dịu đi rất nhiều, "Muội đeo là đẹp nhất."
Ta lén liếc nhìn huynh ấy một cái, thấy vành tai huynh ấy lại đỏ lên rồi.
Cơn giận trong lòng tan biến sạch sành sanh.
Thẩm Chi Ngạn nhìn ta, khóe miệng khẽ nhếch lên để lộ một nụ cười cực nhạt.
Ánh mặt trời rọi xuống gương mặt, làm dịu đi những đường nét lạnh lùng thường ngày, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Ta nhìn đến ngẩn ngơ.
Hóa ra khi huynh ấy cười lại đẹp đến vậy.
Nhà tổ nằm ở một thị trấn nhỏ bên bờ Thái Hồ.
Vốn tưởng đây sẽ là một chuyến đi thư thả, nhưng càng đi sâu vào thị trấn, cảnh tượng trên đường càng khiến người ta kinh hãi.
Khắp ven đường đều là dân tị nạn đi lánh nạn, quần áo rách rưới, mặt mày vàng vọt gầy gò.
Rất nhiều đứa trẻ đói đến mức không còn sức để khóc, nằm trong lòng cha mẹ, hơi thở thoi thóp.
Ta chưa từng nhìn thấy cảnh tượng nào như thế này bao giờ.
Ở kinh thành, thứ ta thấy luôn là cơm ngon áo đẹp, ca múa mừng thái bình.
Ta cứ ngỡ thiên hạ thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp.
Nhưng ta không ngờ rằng, dưới sự cai trị của Thái tử, mọi chuyện lại thành ra thế này.
"Sao lại có thể như vậy?" Ta run giọng hỏi.
Sắc mặt Thẩm Chi Ngạn trầm xuống như muốn nhỏ ra nước: "Năm ngoái đê vỡ, nhấn chìm mười mấy huyện. Triều đình ban xuống ba triệu lượng bạc cứu tế, nhưng qua tầng tầng lớp lớp bóc lột, đến tay dân tai ương còn chưa đầy một phần mười."
"Sao lại có thể như vậy chứ?" Ta không dám tin vào tai mình.
"Ba triệu lượng! Chừng đó đủ để tất cả dân tị nạn được ăn no mặc ấm rồi!"
"Cữu cữu của Thái tử chính là Khâm sai cứu tế lần này."
Giọng của Thẩm Thanh Yến cũng trầm xuống, "Lão ta đã nhét phần lớn bạc cứu tế vào túi riêng, chỉ phát cho dân tị nạn một ít lương thực ẩm mốc."
Khắp người ta lạnh toát.
Hóa ra đây chính là cái gọi là "đại cục" mà ta vẫn hằng tưởng bấy lâu.
Thì ra những kẻ cao cao tại thượng kia, miệng thì nói "biển lặng sông trong" nhưng tay lại làm những việc ăn tươi nuốt sống người ta.
Bọn ta tiếp tục đi về phía trước, bắt đầu nhìn thấy một cảnh tượng còn đáng sợ hơn.
Một người mẹ ôm đứa con đã chết đói của mình ngồi bên đường, ánh mắt vô hồn.
Trong lòng bà vẫn còn giấu nửa cái bánh ngô, đó là miếng ăn bà không nỡ nuốt để dành cho con mình.
Lại có một ông lão đã bán cháu gái mình cho bọn buôn người để đổi lấy hai chiếc màn thầu.
Ông quỳ rạp dưới đất, không ngừng dập đầu, miệng lẩm bẩm: "Nàn Nàn, ông xin lỗi, ông có lỗi với con..."
Ta không thể nhịn được nữa, ngồi sụp xuống đất, oà lên khóc nức nở.
"Sao lại thành ra thế này..." Ta khóc nghẹn, "Sao họ có thể nhẫn tâm như vậy..."
Thẩm Chi Ngạn ngồi xuống, khẽ vỗ lưng ta, không nói một lời.
Trong ánh mắt huynh ấy tràn ngập sự đau khổ và tự trách.
Huynh ấy vốn dĩ muốn đưa ta tới chứng kiến những điều này để ta hiểu rằng, hy sinh hai bọn ta để đổi lấy một thiên hạ thái bình thịnh trị là điều xứng đáng.
Nhưng chính huynh ấy cũng bị cái địa ngục trần gian này đâm cho nhức nhối.
Thẩm Thanh Yến cũng đã đỏ hoe đôi mắt.
Đêm đó, ta thức trắng cả đêm.
Trong đầu toàn là những cảnh tượng thảm khốc đã thấy lúc ban ngày.
Những đứa trẻ chết đói, những bậc cha mẹ bán con, những người dân tị nạn với ánh mắt vô thần...
Hóa ra bấy lâu nay ta vẫn luôn sống trong một giấc mộng thái bình giả tạo.
Thì ra Thái tử thực sự không đáng làm người.
Cho nên mới cần có Thẩm Thanh Yến, bọn ta đang chờ một cơ hội để lật đổ Thái tử, nhà họ Lục và nhà họ Thẩm đã mưu tính suốt hơn mười năm nay.
Đến nửa đêm, ta bắt đầu phát sốt cao.
Khắp người nóng rực, ý thức mơ hồ.
Trong cơn mê man, ta cảm thấy có người đang chạm vào trán mình.
Là Thẩm Chi Ngạn.
Huynh ấy canh giữ bên giường ta, suốt đêm không chợp mắt.
Ta sốt đến mê sảng, nắm chặt tay huynh ấy, lẩm bẩm hỏi: "Chi Ngạn... nếu muội chết... mà đổi được cảnh biển lặng sông trong... huynh có đổi không..."
Huynh ấy không trả lời.
Rất lâu, rất lâu sau đó, lâu đến mức ta cứ ngỡ huynh ấy đã ngủ thiếp đi.
Thế rồi, ta cảm nhận được huynh ấy cúi người xuống, trán tựa vào trán ta.
Giọng huynh ấy khàn đặc, mang theo tiếng mũi nồng đậm cùng một tia run rẩy khó lòng nhận ra.
"Không đổi."
"Biển lặng sông trong... không nên dùng muội để đánh đổi."
Đó là lần đầu tiên huynh ấy nói "không" với kế hoạch đã kiên trì suốt mười mấy năm trời.
Cũng là lần đầu tiên ta hiểu rằng, tình cảm huynh ấy dành cho ta từ lâu đã vượt qua nghĩa huynh muội, vượt qua cả lằn ranh sinh tử.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi tí tách.
Tiếng mưa rơi che lấp đi tiếng thở dài của huynh ấy, cũng che lấp đi những giọt nước mắt thầm lặng của ta.
Ta biết, kể từ giây phút này, mọi thứ đã không còn như trước nữa.
Cái gọi là vào tộc phả nhà họ Thẩm chỉ là nhiệm vụ ngoài mặt.
Nào có ai dám để Hoàng tử vào tộc phả nhà mình chứ.
Bọn ta cần phải lấy được bằng chứng thép đủ để lật đổ Thái tử mà Lục đại nhân đã dày công thu thập sau nhiều năm ẩn nhẫn.
Hiện tại ông ấy đang ở trong đại lao chưa rõ sống chết, chỉ có bọn ta mới có thể mang chứng cứ rời khỏi đây.
Thẩm Chi Ngạn đi tiên phong, thanh kiếm đeo bên hông đã tuốt ra nửa tấc, ánh sáng lạnh phản chiếu gương mặt nghiêng lạnh lùng của huynh ấy.
Thẩm Thanh Yến hộ tống bên cạnh ta, đầu ngón tay luôn đỡ hờ lấy cánh tay ta, mỗi bước chân đều vô cùng vững chãi.
Bọn ta không ai nói lời nào, chỉ có tiếng gió thổi lá cây xào xạc và tiếng th* d*c kìm nén của nhau.
Không một ai nhắc lại trận tai ương kinh hoàng của ba ngày trước.
Những đứa trẻ chết đói, những ông lão bán cháu, những người dân với ánh mắt vô hồn ấy giống như những chiếc gai đâm sâu vào tim mỗi người.
Thẩm Thanh Yến càng ít nói hơn, thường xuyên ngồi một mình bên cửa sổ ngắm nhìn Thái Hồ xa xăm, ngồi một mạch suốt cả buổi chiều.
Ta nghĩ, y sẽ là một vị minh quân trong tương lai.
Bởi vì y đã từng tận mắt thấy địa ngục.
Bọn ta lục tìm trong thư phòng suốt nửa canh giờ, bụi bẩn bám đầy vai.
Không có thư từ, không có hồ sơ, chỉ có đầy giá sách cũ nát ẩm mốc và những bức thư họa bong tróc trên tường.
"Chắc là ở dưới gốc cây." Thẩm Thanh Yến bỗng nhiên lên tiếng.
Hắn chỉ vào cây quế vàng, giọng nói rất khẽ: "Phụ thân thích nhất là hoa quế. Nếu ông ấy có thứ gì muốn để lại thì chắc chắn sẽ giấu ở đây."
Sâu xuống ba thước, quả nhiên chạm vào một vật bằng sắt lạnh lẽo. Một chiếc hộp sắt rỉ sét loang lổ, được bao bọc bởi nhiều lớp giấy dầu, khi mở ra, những vết mực từ mười lăm năm trước vẫn còn rõ nét.
Đó là bằng chứng thép đủ để làm đảo điên triều chính.
Bản cung khai viết tay của Khâm Thiên Giám Giám chính, mật thư giữa Thái tử và cữu cữu mình, sổ sách ghi lại dòng tiền cứu trợ năm xưa, thậm chí còn có cả lệnh điều binh của Thái tử trong vụ loạn lạc ở bãi săn.
Lục Văn Hán đã dùng mười lăm năm để thu thập những chứng cứ tội ác này từng chút một, rồi lại dùng cả mạng sống để để lại chúng vẹn nguyên cho bọn ta.
Thẩm Chi Ngạn cất chiếc hộp sắt vào sát người, sắc mặt lại càng thêm phần nghiêm trọng.
Huynh ấy ngẩng đầu nhìn ra ngoài viện, gió bỗng nhiên ngừng thổi.
Đến cả tiếng ve kêu cũng im bặt.
Tiếng xé gió rít lên một cách đột ngột.
Thẩm Chi Ngạn gần như xoay người theo bản năng, đẩy cả ta và Thẩm Thanh Yến ra xa cùng lúc.
Ba mũi tên lạnh lẽo phóng tới, găm chặt vào chỗ bọn ta vừa đứng, đầu tên ngập sâu vào gạch xanh ba tấc, đuôi tên vẫn còn rung lên bần bật.
Trên tường rào, những bóng đen nhảy xuống như bầy dơi.
Mật thám của Thái tử. Bọn chúng đã nhắm vào bọn ta ngay từ khoảnh khắc bọn ta bước chân vào Tô Châu.
Vào giây phút bọn ta tìm thấy chứng cứ thì cái chết cũng đã cận kề.
Kiếm của Thẩm Chi Ngạn nhanh như chớp giật, nơi ánh kiếm lướt qua, máu tươi bắn tung tóe.
Tuy huynh ấy là quan văn nhưng lại tinh thông võ nghệ từ nhỏ, kiếm pháp là do Thẩm Hầu gia đích thân truyền cho, chiêu nào chiêu nấy đều là đòn chí mạng.
Nhưng quân mật thám quá đông, lại liều mạng không sợ chết, cứ lớp này ngã xuống lớp khác lại xông lên.
Thẩm Thanh Yến che chắn cho ta phía sau, đoản đao của y ngắn mà nhanh, chuyên nhằm vào các khớp xương của đối phương mà hạ thủ.
Y lớn lên ở Giang Nam, thứ học được không phải là lối đánh xáp lá cà nơi sa trường mà là những kỹ thuật cận chiến thâm độc nhất.
Ta nắm chặt chiếc trâm bạc trong tay, đây là vũ khí duy nhất của ta. Ta nhìn thấy lưng Thẩm Chi Ngạn trúng một đao, thấy Thẩm Thanh Yến lảo đảo chắn lấy lưỡi đao đang chém về phía mình, thấy lưỡi kiếm của kẻ thù chỉ còn cách yết hầu Thẩm Chi Ngạn nửa tấc.
Ta cứ ngỡ mình đến để giúp sức.
Nhưng ta chẳng thể làm được gì cả.
Ta chỉ có thể đứng trơ ra đó, nhìn bọn họ vì bảo vệ mình mà từng người một đổ máu, bị thương.
Ta quả nhiên là một gánh nặng.
Đi mau!
Thẩm Chi Ngạn đột nhiên gầm nhẹ một tiếng, một kiếm đâm xuyên ngực tên thủ lĩnh mật thám. Huynh ấy xoay tay ném chiếc hộp sắt cho Thẩm Thanh Yến, giọng khàn đặc nhưng không cho phép từ chối.
"Đưa muội ấy đi bằng cửa sau mau!"
"Cùng đi!" Thẩm Thanh Yến đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo của huynh ấy.
Thẩm Chi Ngạn đẩy y ra, mũi kiếm chỉ thẳng vào đám mật thám còn lại, đáy mắt là sự quyết tâm liều chết.
Nhìn bóng lưng đầy máu của huynh ấy, tim ta như bị một bàn tay bóp nghẹt.
Ta được Thẩm Thanh Yến bế thốc lên, chạy khỏi viện lạc đó, tiếng la giết phía sau dần xa khuất.
Viện binh do nhị ca võ tướng của ta phái tới cũng đã xông vào bên trong.
Ta ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy lửa cháy ngút trời và bóng cây quế vàng đang lay động trong biển lửa.
Bọn ta trốn trong một chiếc thuyền chài ở bến cảng suốt một đêm.