Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương

Chương 3

"Cho nên cậu cho rằng, cả hai lần đều là 'hiệu ứng cầu treo'?"

Tô Yểu đẩy một ly rượu đã pha chế xong từ sau quầy bar qua, chống cằm nhìn tôi, "Nhưng tình yêu chẳng phải chính là kết quả của việc bài tiết dopamin hay sao, cậu quản làm gì cái dopamin này từ đâu mà đến."

Tôi bưng ly rượu lên uống một ngụm, suýt chút nữa là nôn thốc nôn tháo ra ngoài.

"Oẹ! Cái thứ quỷ gì mà đắng nghét thế này!"

Ngón tay ngọc ngà thon thả của cô ấy khều tấm biển đặt trên bàn lại, bên trên có viết: Sản phẩm mới - Thuốc giải tình yêu, 88 tệ/ly.

"Có người mua thật à?"

"Thuốc đắng dã tật, bán chạy đặc biệt luôn đấy."

Tô Yểu là người bạn mà tôi đã quen biết từ hồi học cấp hai, hiện tại đang mở một quán rượu trong con ngõ nhỏ thuộc khu phố cổ.

Nghĩ lại năm xưa, cô ấy cũng từng là một thành viên trong đội ngũ "nhận anh trai", sau khi nhận được lời cảnh cáo nửa đêm của Chu Duật, rất nhiều cô gái lập tức tỏ ra lạnh nhạt với tôi đi trông thấy, chỉ có Tô Yểu là ở lại, tình bạn của chúng tôi duy trì cho đến tận ngày hôm nay.

Cô ấy còn là người duy nhất biết tôi từng có một lần rung động mơ hồ với Chu Duật.

Rượu quá khó uống, tôi móc bao thuốc lá ra thì bị Tô Yểu thẳng tay vỗ cho một phát.

"Đã nói bao nhiêu lần rồi là quầy bar cấm hút thuốc, muốn hút thì ra xóm nhà lá góc tường mà hút!"

"Thế thì thôi vậy, đổi cho tớ ly khác đi." Tôi đẩy đẩy chiếc ly, làm nũng nói, "Cho tớ một tình yêu ngọt ngào đi mà, bà chị."

Cô ấy lại đẩy cái ly ngược trở về: "Không đổi, tình yêu của cậu chính là cái hương vị này đấy."

"Cái gì vậy!"

"Sự đắng chát giúp con người ta tỉnh táo, còn sự ngọt ngào đến khé cổ chỉ làm người ta u mê đầu óc thôi." Cô ấy ném chiếc thìa pha chế đã dùng vào trong bồn rửa, bắt đầu nói chuyện giống như một nhà triết học, "Chúc Tiêu, tớ thật sự chưa từng thấy ai ngang bướng củ chuối như cậu đâu.“”

"Chu Duật là trưởng bối của cậu chắc? Thừa nhận thích anh ấy thì có gì là trái với luân thường đạo lý đâu chứ?“”

"Ngày nào cậu cũng đi bar sàn ở bên ngoài, giả vờ giả vịt học đòi người ta làm nữ vương săn trai, thực chất sau lưng cùng lắm chỉ là nắm tay nắm chân mấy anh chàng đó một tí, ngắm sáu múi bụng, nhát gan đến mức vô bờ bến.”

"Còn nữa--"

"Đừng nói nữa đừng nói nữa mà!"

Người phụ nữ này độc miệng quá, tôi bị chọc trúng tim đen hoàn toàn sụp đổ phòng thủ, bưng ly rượu lên uống cạn sạch trong một hơi.

Chất lỏng đắng ngắt tràn vào trong khoang miệng, vị giác bị tra tấn một trận dã man.

Tô Yểu mãn nguyện thu lại chiếc ly không, cười nói: "Chúc mừng hạnh phúc trước nhé, mợ Chu."

Sau đó thì lách người sang một bên để tiếp đón những vị khách khác.

Tôi ngồi lì tại chỗ chờ cho vị đắng qua đi, cuối cùng đầu lưỡi thế mà lại cảm nhận được một chút ngọt hậu.

Chà, thuốc giải tình yêu, cũng ra gì và này nọ đấy chứ…

Phía sau quầy bar, đủ các loại rượu bày biện đầy ắp cả một bức tường. Dưới sự rọi chiếu của đèn rọi, chúng trông giống như những viên đá quý dạng lỏng, rực rỡ muôn màu muôn vẻ.

Hồi tưởng lại công thức pha chế mà Tô Yểu từng dạy trước đây, tôi tự mình chọn rượu làm lại một ly vị ngọt, tiếp tục tự rót tự uống một mình.

Có một cô gái trẻ tựa vào thành quầy bar sụt sùi nức nở, nói vào điện thoại: "...... Cũng lâu như vậy rồi mà anh ấy không liên lạc với tao, chắc chắn là trong lòng không có tao rồi."

Tiếng khóc nghe như có như không lọt vào tai, thế mà lại đâm thẳng vào trong lòng người ta một cách đau nhói.

Sự việc bị mắc kẹt trong thang máy xảy ra cho đến nay vừa vặn đã trôi qua một tuần lễ. Ngoại trừ việc nhắn tin hỏi thăm tình hình trên WeChat vào ngay đêm hôm đó thì sau đó Chu Duật không hề có thêm một mẩu tin nhắn nào gửi tới nữa.

Thời đại bây giờ, một tuần không có bất kỳ liên lạc gì đồng nghĩa với việc nhanh chóng chìm nghỉm dưới đáy hòm trong danh sách trò chuyện của đối phương.

Nhìn vào thái độ của anh ấy, đến vớt cũng chẳng buồn vớt tôi lên lấy một cái.

Sao cũng được, tôi còn chưa thèm vớt anh ấy đây này!

Tôi "bạch" một cái úp điện thoại xuống bàn, chộp lấy ly rượu một hơi uống cạn đầy tiêu sái, giây kế tiếp, tôi bóp lấy cổ mình ho sặc sụa không ngừng.

Tính sai một bước rồi, rượu của bà chủ Tô, tối nay món nào cũng xung khắc với tôi hết.

"Chúc Tiêu, cậu tự rót cái thứ gì vào bụng thế hả?" Tô Yểu nghe thấy động tĩnh thì chạy tới.

Cổ họng bị đốt cháy đến mức không nói nên lời, tôi chỉ có thể chỉ chỉ vào mấy chai rượu vừa mới đụng vào ban nãy.

Tô Yểu cầm lấy hai chai trong số đó, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc: "Cậu, đem hai loại rượu này trộn lại với nhau để uống đấy à?"

"Không phải, không phải do cậu dạy hay sao?" Tôi khàn giọng phân trần.

"Khá khen thật... Không tìm đúng một chai nào cả."

"Hả? Lầm bầm cái gì thế?"

"Thôi bỏ đi." Cô ấy đặt chai rượu xuống, nghiêm mặt nhìn tôi, "Cảm thấy chóng mặt không?"

"Không chóng mặt tí nào." Sống lưng tôi rướn thẳng băng, "Nhưng tại sao cậu lại chuyển động nhanh như thế chứ? Cậu biến ra thành hai cái đầu luôn rồi kìa."

Trong tầm mắt, Tô Yểu phiên bản hai đầu giơ tay nâng lấy cằm tôi, bờ môi đỏ mọng rực rỡ bên trái một cái, bên phải một cái, đều đang mỉm cười dịu dàng với tôi.

"Tiêu Tiêu à."

"Hả?"

"Ngủ đi nhé."

Tôi nhắm tịt hai mắt, đổ gục người xuống.

Tôi bị đánh thức bởi cái đuôi mèo quất vào người.

"Scarlett, không được ngồi lên trên mặt mẹ!"

Chú mèo con nhảy xuống giường, vểnh cái đuôi lên, kêu "meo" một tiếng đầy kiêu kỳ.

Tôi tung chăn ra, trên người vẫn đang mặc bộ quần áo của ngày hôm qua.

Trên đầu giường đặt một ly nước chanh, xem ra lại là Tô Yểu đưa tôi về nhà rồi.

Tắm rửa sạch sẽ mùi rượu qua đêm trên người, thay một bộ đồ ngủ mặc ở nhà, tôi bế thốc Scarlett lên, chạy ra khỏi phòng một cách đầy sảng khoái mát mẻ.

"Tô Yểu! Tối qua sao cậu không thay quần áo cho tớ thế hả?"

Trong phòng khách không thấy bóng dáng của Tô Yểu đâu, nhưng ở ngay cửa lớn lại có một chiếc vali hành lý lạ lẫm.

Cửa nhà bếp bị đẩy ra, Chu Duật bưng hai phần bữa sáng, đường đường chính chính bước ra ngoài.

"Chào buổi sáng, ngồi xuống ăn cơm đi."

Tôi đứng đờ người hóa đá tại chỗ, vòng tay buông lỏng, Scarlett "meo" một tiếng rồi chạy biến đi mất.

"... Anh, tối qua sao lại là anh đưa em về nhà thế ạ?" Tôi dùng hai tay nâng cốc sữa lên, hỏi một cách ngoan ngoãn nhưng đầy chột dạ.

"Người bạn mở quán rượu kia của em đã gọi điện thoại cho anh." Chu Duật một tay cầm bánh mì kẹp, một tay kiểm tra email do cấp dưới gửi đến trên máy tính xách tay.

"Cô ấy nói sở dĩ có số điện thoại của anh là vì hồi còn đi học đã dùng hai cốc trà sữa để đổi từ chỗ em đấy."

"À...... Á ha ha ha, chuyện đã qua lâu lắm rồi thì thôi đừng nhắc lại nữa mà."

Tôi ngượng ngùng cúi gằm đầu xuống, hận không thể giấu mặt mình vào trong cốc sữa.

Bữa sáng này trôi qua vô cùng khổ sở gian nan, đây là lần đầu tiên tôi mặc đồ ngủ ngồi đối diện với Chu Duật, căng thẳng đến mức tay chân đều chẳng biết nên đặt vào chỗ nào cho phải.

"Ăn xong rồi thì cứ để đấy đi." Giữa những khoảng trống xử lý công việc, Chu Duật tranh thủ liếc nhìn tôi một cái, "Anh dọn dẹp cho."

Tôi xua tay lia lịa: "Thế sao mà được chứ, đã làm phiền anh nhiều lắm rồi."

Cuối cùng anh ấy cũng dời tầm mắt ra khỏi màn hình máy tính.

"Tiêu Tiêu, em chắc chắn là sau này đều muốn duy trì sự khách sáo như thế này với anh sao?"

Tôi ngẩn người ra mất mấy giây rồi mới lắc lắc đầu.

"Chúng ta sớm muộn gì cũng phải sống cùng nhau, có một số thay đổi, hy vọng em thích nghi dần trước đi."

Nói xong, Chu Duật bình thản thu hồi ánh nhìn, tiếp tục làm việc.

Trong nhà im ắng đến độ chỉ có thể nghe thấy tiếng gõ bàn phím đánh máy của anh ấy.

Tôi nín thở tập trung tinh thần, cẩn thận từng chút một đặt đĩa ăn xuống, khẽ khàng kéo ghế ăn ra, lén lút như một chú chim nhỏ chuồn thẳng về phòng.

Cửa phòng ngủ vừa đóng lại, tôi mới dám tựa vào tường thở phào hồng hộc.

Ông anh ở bên ngoài kia, cảm giác áp bức thực sự quá mạnh mẽ, chuẩn chỉnh thể chất tổng tài bá đạo bẩm sinh, tôi có mà bị điên rồ mất trí thì mới rung động trước anh ấy.

Tất cả đều tại cái hiệu ứng cầu treo chết tiệt kia.

Vậy thì vấn đề đặt ra là, đứa nào rắp tâm bất chính, rước bức tượng Phật lớn này vào trong nhà của tôi thế hả?

Điện thoại của Tô Yểu phải gọi liên tiếp đến lần thứ ba mới có người bắt máy.

"Chị hai ơi, bây giờ còn sớm lắm mà......"

Giọng cô ấy ngập tràn vẻ buồn ngủ, với tư cách là bà chủ quán rượu, thông thường đều phải đến giữa trưa mới thức dậy.

"Ồ, cậu nói Chu Duật à...... Ha ha." Tô Yểu ngáp một cái, "Anh ấy tốt lắm đấy, nghe nói tối qua vừa mới đi công tác về, vừa xuống máy bay, đến cửa nhà mình còn chưa kịp sờ tới là đã quay đầu lập tức chạy vội sang bên đó đón cậu rồi.”

"Còn hỏi tớ, bình thường Chúc Tiêu hay có thói quen uống gì để giải rượu. Chao ôi chao ôi, thật là chu đáo đến mức khiến người ta phải ghen tị phát điên lên được. Nước chanh tối qua vị ngọt lịm khé cổ đúng không?”

"Mà nói đi cũng phải nói lại, hai người thực sự chỉ là quan hệ liên hôn thôi sao? Tớ sắp muốn chèo thuyền tác hợp cho hai người rồi đấy.”

"Không nói chuyện nữa đâu, buồn ngủ quá, có việc gì tí nữa nói sau nha."

Một cuộc điện thoại cứ thế bị cúp máy một cách qua loa đại khái và lấy lệ như vậy, hơn nữa nghe cái ý tứ kia thì còn muốn tôi phải mở mồm cảm ơn cái thao tác đi vào lòng đất của cô ấy nữa cơ chứ.

Thay một bộ quần áo chỉnh tề bình thường, tôi một lần nữa đẩy cửa ra, Chu Duật đã đang đứng rửa đĩa ở khu bàn đảo bếp rồi.

Vốn dĩ định lên tiếng nhắc nhở một câu có thể để lại đó cho dì giúp việc đến làm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn nên ngoan ngoãn ngậm miệng lại thì hơn.

"Anh, anh đi công tác về chắc là mệt lắm rồi đúng không?" Tôi đứng ở bên cạnh, bắt chuyện tìm lời để nói, "Tối qua...... Tối qua anh ngủ ở ghế sofa à?"

"Chứ còn sao nữa," Anh ấy ngước mắt nhìn tôi một cái, "Hai căn phòng trống còn lại kia, nhìn cũng chẳng giống như nơi có thể ngủ được."

Cái đó thì đúng thật, hai phòng ngủ phụ kia đã sớm bị tôi biến thành kho chứa đồ đạc tạp nham, quần áo túi xách không dùng tới chất đống lên như núi.

Tôi ngượng ngùng sờ sờ gáy cổ.

"Sau khi kết hôn đừng bắt anh ngủ sofa là được."

"...... Được ạ."

Không khí lại một lần nữa rơi vào im lặng, tôi đứng trơ ra ở một bên giống như bị phạt đứng, bụng thầm nghĩ rốt cuộc khi nào thì anh ấy mới đi đây, có mấy cái đĩa rách thôi mà sao vẫn chưa rửa xong nữa.

"Tài xế đến thì anh đi ngay." Anh ấy cứ như là có thuật đọc tâm vậy!

"Ơ kìa, vội vàng thế cơ ạ." Tôi nỗ lực giấu đi nụ cười nhẹ nhõm phóng khoáng, "Còn, còn định bụng mời anh ăn một bữa trưa để cảm ơn một tiếng nữa chứ."

"Cũng được đấy, vậy lát nữa cùng đi luôn."

“?”

Anh ấy hừ cười một tiếng: "Ngốc luôn rồi chứ gì."

Scarlett ở trên ghế sofa ra sức cào bới, Chu Duật bế nó lên: "Con mèo này sao thế nhỉ?"

"Chắc là lại giấu đồ vào trong khe sofa rồi đấy ạ." Tôi nói, "Nó ấy mà, rảnh rỗi không có việc gì là lại thích nhét đồ vào trong khe, nào là khăn giấy, tất chân, rồi cả—"

Trong chớp mắt, một ý nghĩ đáng sợ lao thẳng vào trong đại não.

Hai ngày nay...... Mình có một chiếc q**n l*t ren màu đỏ tìm không thấy đâu nữa...... Không lẽ nào......

!!!

Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, tay của Chu Duật đã thọc vào dưới đệm ghế, hơn nữa còn sờ trúng cái gì đó, đang kéo tuột ra ngoài.

Tôi lao người bay phi thẳng tới: "Đừng mà! ! !"

Nhưng đã quá muộn rồi.

Giữa hai ngón tay thon dài của Chu Duật đã kẹp chặt lấy một sợi...... dây buộc tóc bằng ren màu đỏ sẫm, mỏng manh, chất liệu vải ren? ??

Dưới chân tôi bỗng nhiên trượt một phát mạnh bạo, ngã rầm một cái thật nặng xuống mặt đất.

"Bong gân khá là nghiêm trọng đấy, trước tiên đi chụp phim X-quang xem có bị tổn thương vào xương hay không." Bác sĩ nói với cái cổ chân sưng vù lên một cục của tôi.

"Cô Chúc, tôi dẫn cô đi chụp phim." Chị y tá của bệnh viện tư nhân phục vụ vô cùng chu đáo, bác sĩ vừa mới dặn dò xong là lập tức tiến lên phía trước giúp tôi đẩy xe lăn.

Chu Duật đi theo ở bên cạnh, thi thoảng lại ngoảnh đầu sang hướng khác để che giấu nụ cười.

Cười cái rắm ấy...... Tôi chửi thầm trong lòng.

Một tiếng trước, do hiểu lầm Chu Duật phát hiện ra món đồ không thể tả bằng lời từ trong khe ghế sofa, tôi bay người lao tới cứu vãn tình thế, kết quả là sơ ý giẫm trúng quả bóng đồ chơi của mèo, thế là bị trẹo chân.

Tài xế của Chu Duật vốn dĩ đến đón anh ấy về, cuối cùng lại biến thành chở tôi và anh ấy cùng nhau đi bệnh viện.

Suốt cả quãng đường không một ai lên tiếng, sắc mặt tôi xanh mét như tàu lá, Chu Duật thì nhịn cười trong suốt cả quá trình, tài xế lén lút nhìn trộm hai đứa tôi từ kính chiếu hậu, đầu óc mơ hồ mông lung đầy sương mù, cảm giác như có gai đâm sau lưng.

Cũng may là nhìn từ tình hình chụp phim X-quang thì không có thương tổn gì đến xương cốt, bác sĩ đã kê đơn thuốc, Chu Duật đẩy tôi đến phòng nghỉ VIP để đợi y tá lấy thuốc mang tới.

Tôi khẽ hắng giọng một tiếng, chỉ vào máy quay trứng đồ chơi ở góc tường nói: "Anh, có thể ra quầy dịch vụ đổi ít tiền xu được không ạ? Em muốn quay một cái."

"Anh ngồi ở đây làm vướng mắt em à?" Chu Duật không nể tình chút nào mà bóc trần luôn.

"Năn nỉ anh đấy mà, em là người bị thương cơ mà."

Anh ấy thở dài một tiếng, rốt cuộc cũng đứng dậy bước đi.

Tôi mò từ trong túi quần ra một đồng xu tròn xoe, nhìn ngó về phía hướng anh ấy vừa rời đi một cái, sau đó tự mình đẩy chiếc xe lăn dịch chuyển đến trước máy quay trứng đồ chơi.

Đồng xu rơi vào khe bỏ tiền, núm vặn kim loại xoay một vòng, âm thanh hằng mong đợi nhất thuở ấu thơ đã lâu lắm rồi mới lại vang lên.

Nghe thấy tiếng lăn "gù lù lù" kêu lên, tôi cúi người định thò tay vào tấm chắn cửa ra để lấy thì một bàn tay khác đã nhanh hơn tôi một bước, lấy quả trứng đồ chơi ra ngoài.

Tầm mắt dịch chuyển lên phía trên, một nam bác sĩ trẻ tuổi mặc áo blouse trắng đang nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh chiếc máy, mỉm cười đưa quả trứng đồ chơi qua.

"...... Cảm ơn anh nhé." Tôi đón lấy, bụng thầm nghĩ khuôn mặt này trông hơi quen mắt.

"Nhanh như vậy đã quên tôi rồi sao?" Bác sĩ trẻ tuổi nhìn tôi, thế mà lại mở miệng hỏi như vậy.

Tôi giật mình sửng sốt một cái, lại chăm chú nhìn kỹ càng thêm một chút, cuối cùng cũng nhớ ra được.

Đây chẳng phải là cậu trai trẻ quyến rũ hôm nọ mời tôi đi ngắm cơ bụng hay sao! ?

"Chỉ nhớ ra đến mức đấy thôi à, xem ra là thực sự quên béng tôi sạch sành sanh rồi." Cậu bác sĩ trẻ tỏ vẻ thất vọng, "Chúc Tiêu, uổng công hồi nhỏ tôi có viên kẹo nào bản thân còn không nỡ ăn đã hớn hở chạy lon ton mang đến tặng cho cậu."

Được nhắc nhở như thế này, cuối cùng tôi cũng phát hiện ra được manh mối để lại từ trên gương mặt với ngũ quan anh tuấn trước mắt.

"Bốn mắt! Hóa ra là cậu sao!"

"Haiz, thật là không dễ dàng gì mà."

Phiên bản trưởng thành của "Bốn mắt" ngoác miệng cười, mỗi một cử chỉ hành động hoàn toàn không còn cái dáng vẻ gầy gò như bộ xương khô của năm xưa nữa.

"Sao cậu lại bị thương ở chân thế này? Đi một mình đến đây à, lát nữa có cần tôi đưa cậu về nhà không?"

"Không cần." Giọng nói trong trẻo lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía sau lưng, tôi lập tức cảm thấy gáy cổ mình lạnh toát đi một trận.

"Bốn mắt" dời tầm mắt đi, từ từ đứng thẳng dậy.

"Vị này là?"

"Anh ấy là..."

Cứ hễ nghĩ đến mối quan hệ phức tạp hiện tại giữa tôi và Chu Duật là đầu lưỡi liền líu hết cả lại.

"...... Anh trai tớ!"

Chu Duật mặt không một chút cảm xúc liếc nhìn tôi một cái.

"Hóa ra là anh trai à."

"Bốn mắt" nhiệt tình chìa tay ra, "Xin chào, lần đầu gặp mặt, tôi là bạn học thời mẫu giáo của Chúc Tiêu."

Tầm mắt của Chu Duật dừng lại trên tấm biển tên trước ngực cậu ta một giây, cũng chìa tay ra, giọng điệu hoàn toàn không nghe ra được cảm xúc gì.

"Lần đầu gặp mặt, bác sĩ Hồ Diệc Thần."

Trên đường từ bệnh viện trở về nhà, tâm trạng Chu Duật dường như không được tốt cho lắm, tôi mấy lần định bụng bắt chuyện, nhưng cứ hễ chạm phải khuôn mặt đen xì như nhọ nồi kia là lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng lại ngay.

Làm sao thế không biết nữa......

Bầu không khí ở trong xe cứng đờ gượng gạo, điện thoại thì lại vô cùng nhộn nhịp, tin nhắn của Hồ Diệc Thần cứ thế tới tấp hết tin này đến tin khác.

[Bạn học Tiêu Tiêu à, lần sau trước khi đến tái khám thì báo cho tôi biết một tiếng nhé, tôi giúp cậu đặt lịch hẹn trước.]

[Cậu sống ở đâu vậy? Sau này lúc nào rảnh rỗi cùng nhau hẹn ra ngoài chơi đi nha.]

[Cậu ngày thường thích làm cái gì thế? Cắm trại? Trò chơi nhập vai phá án? Đi nghe nhạc sống ở phòng trà? Tôi đều chiều theo cậu được hết đó nha.]

Cái người này có bệnh nói nhiều hay sao vậy chứ? Người ta nhắn một câu mà cậu ta trả lời lại tận mười câu......

Tôi cất điện thoại đi, mở quả trứng đồ chơi vừa mới quay được lúc nãy ra.

"Bạn học mẫu giáo mua cho em đấy à?" Chu Duật đột nhiên cất lời phá vỡ bầu không khí, thế mà giọng điệu lại còn mang theo vài phần châm biếm chế giễu.

"Ờm......" Vào lúc này mà thừa nhận việc bản thân thực ra tôi có mang theo tiền xu thì có vẻ như tình hình sẽ không được ổn cho lắm.

Cũng may là anh ấy không gặng hỏi thêm, quay đầu sang một hướng khác, lại tiếp tục ngó lơ không thèm đếm xỉa gì đến tôi nữa.