Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương

Chương 2

Vừa mới từ chỗ Chu Hoài ra vào buổi sáng, đến buổi tối, bố mẹ nhà họ Chu đã đặt tiệc tại hội sở để tạ lỗi.

"Tiêu Tiêu, chuyện này là nhà họ Chu chúng ta có lỗi với cháu, chú dì đã không quản giáo tốt con trai.”

"Hôm nay không để Chu Hoài xuất hiện chính là sợ cháu thấy khó chịu. Hôm khác dì và chú Chu của cháu nhất định sẽ áp giải nó đến tận nhà tạ lỗi."

Bố Chu và mẹ Chu nâng ly rượu lên, đặt tư thế của mình xuống rất thấp.

"Chú, dì, thực ra cháu......" Tôi vừa mới mở miệng, Chúc Nam Đình đã đá đá vào giày tôi ở dưới gầm bàn.

"Ông Chu này, chuyện này quả thực là sự tổn thương không hề nhỏ đối với một đứa con gái đâu." Người tiếp lời là bố tôi.

"Đúng vậy, không ngờ Tiêu Tiêu nhà chúng tôi lại phải chịu uất ức như thế này trong chuyện đại sự cả đời." Mẹ tôi cũng thở dài theo, bộ dạng như sắp khóc đến nơi, "Con gái nhà ai mà chịu đựng nổi chứ?"

Sắc mặt bọn họ nghiêm trọng, người không biết chuyện nhìn vào còn thật sự tưởng rằng một bụng chân tình của tôi đã bị Chu Hoài phụ bạc.

Tôi cầm cốc nước trà bên tay lên uống một ngụm, im lặng chờ đợi lời tiếp theo.

Quả nhiên, Chu Duật ở phía đối diện đã đứng dậy một cách vô cùng đúng lúc.

"Chú, dì, để xảy ra tình huống như thế này, nhà họ Chu chúng cháu khó lòng thoái thác trách nhiệm." Anh ấy bước lên phía trước, giao một chiếc túi đựng tài liệu vào tay bố mẹ tôi.

"Bản thỏa thuận tặng cho này là sự bù đắp của nhà họ Chu dành cho Tiêu Tiêu, hai bất động sản ở Hồng Kông và Úc sẽ được coi là tài sản trước hôn nhân, quy về dưới tên của Tiêu Tiêu.”

"Còn có yêu cầu nào khác thì chú dì cứ việc đề xuất, cháu sẽ làm hết sức mình.”

"Ngoài ra, cháu cũng cam kết sẽ nỗ lực chăm sóc tốt cho Tiêu Tiêu, tuyệt đối không để em ấy phải chịu thêm một chút uất ức nào nữa."

Một tràng lời nói của Chu Duật vừa hay ho vừa khéo léo, phương án bồi thường đưa ra cũng đầy ắp thành ý, khiến cho sắc mặt của các bậc bề trên lập tức dịu hòa hơn rất nhiều.

Nói đến đây, ly rượu của hai bên mới có thể chạm vào nhau.

Trên bàn ăn tiếp theo đó, tiếng nói tiếng cười vui vẻ không ngớt. Mọi người trò chuyện từ chuyện cưới xin sang chuyện làm ăn, từ tình hình kinh tế sang chuyện bát quái trong ngành. Đông Tây Nam Bắc bàn luận sôi nổi, ngoại trừ cái tên Chu Hoài ra thì chuyện gì cũng đều có thể nhắc tới.

Chu Hoài – người đang bị né như né tà – lại đang không ngừng gửi tin nhắn cho tôi.

Chu Hoài: [Thấy thỏa thuận tặng cho chưa? Hai căn biệt thự này cộng lại cũng được một mục tiêu nhỏ rồi đấy, người anh em này đem lại vận may cho cậu đúng không, hihi.]

Tôi trả lời bốn chữ: [Nhận thì lại thẹn.]

Chu Hoài: [Thẹn cái rắm ấy, cho cậu thì cậu cứ cầm lấy, điều đó chứng tỏ trong lòng họ, việc cưới cậu vào cửa đáng giá ngần ấy tiền.]

Ngón tay dừng lại phía trên màn hình.

Đúng vậy, cân nhắc lợi hại là bản năng của người làm kinh doanh, mà liên hôn là phương thức hữu hiệu để chống lại rủi ro bên ngoài và đảm bảo sự trường tồn của của cả gia tộc.

Một cuộc hợp tác quan trọng đến thế, chỉ vì một vấn đề xu hướng tính dục mà suýt chút nữa bị hủy hoại trong chốc lát, nhà họ Chu ra sức cứu vãn như thế nào cũng là điều nên làm.

Chỉ cần cái giá bỏ ra phù hợp với giá trị định giá của tôi trong lòng bọn họ, cũng như giá trị định giá của tôi trong lòng bố mẹ tôi.

Những nhận thức này là cơ bản nhất, đứa trẻ của những gia đình như chúng tôi từ nhỏ đã bị tẩy não lớn lên như thế này, chỉ là...

Tôi tắt màn hình, bỗng nhiên cảm thấy tẻ nhạt vô vị.

"Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu?"

Sực tỉnh lại mới phát hiện Chu Duật đã cầm ly rượu đứng bên cạnh tôi từ lúc nào.

"Tiêu Tiêu, chúng ta cùng kính bố mẹ một ly đi."

Đứng cạnh một Chu Duật trầm ổn chín chắn, dưới ánh mắt nhìn chăm chú đầy hài lòng của bố mẹ, tôi uống cạn sạch rượu vang đỏ trong ly, sau đó đẩy ghế ra.

"Xin lỗi, con ra ngoài nghe điện thoại một chút."

Hội sở nhà họ Chu nằm ở tầng một của khu khuôn viên Tập đoàn Chu thị. Tầng thượng của tòa nhà này có một khu vườn trên không yên tĩnh.

Hai nhà Chu Chúc trói buộc lẫn nhau nhiều năm, từ lâu tôi đã có quyền hạn quẹt thẻ để mở cửa mọi tầng lầu.

Tựa vào lan can, dưới chân là ánh đèn thưa thớt của khu công nghiệp, sau lưng là hành lang gấp khúc quanh co của khu vườn kiểu Trung Hoa.

Trên đỉnh đầu là một vầng trăng sáng, lững lờ soi chiếu những làn mây trôi.

Tôi móc một bao thuốc lá vừa mới giấu vào túi quần lúc nãy ra, móc tiếp, lại không sờ thấy bật lửa.

Lạ thật, rõ ràng là phải có chứ nhỉ......

"Có phải đang tìm cái này không?"

Giọng nói quen thuộc làm tôi giật nảy mình, vừa quay đầu lại, Chu Duật đang đứng ở cách đó không xa, tiện tay ném một vật nhỏ hình vuông màu bạc tới.

Tôi đón lấy, mỉm cười với anh ấy: "Cảm ơn nhé, anh."

Ngọn lửa châm lửa điếu thuốc, đốt ra một cái lỗ nhỏ màu đỏ sẫm vào màn đêm.

"Chuồn đi vội vàng như vậy, rơi trên ghế ngồi lúc nào cũng không phát hiện ra." Chu Duật bước tới, cũng giơ tay rút một điếu từ trong bao thuốc.

"Nhãn hiệu không đổi, bật lửa cũng là do anh tặng từ mấy năm trước." Anh ấy cúi đầu, ghé vào đóa lửa nhỏ chưa tắt trong tay tôi để châm điếu thuốc của chính mình.

"Chúc Tiêu, hóa ra em lại khá là hoài cổ đấy."

Đốm lửa lúc sáng lúc tắt, hai làn khói lan tỏa và hòa quyện vào trong không khí, mùi bạc hà thoang thoảng thấm đẫm vào lòng người.

Nói ra thì thật kỳ quặc, tuy đối diện với Chu Duật có phần khép nép, nhưng anh ấy lại là người duy nhất bên cạnh biết tôi sẽ hút thuốc mỗi khi tâm trạng không tốt.

"Đã gặp bạn trai của Chu Hoài chưa?" Anh ấy hỏi.

Tôi lắc đầu: "Cậu ấy làm sao có thể dẫn tới cho em xem được."

"Hai đứa thân thiết như thế, anh còn tưởng chuyện gì nó cũng nói cho em biết chứ."

"Bọn em đã đạt được nhận thức chung từ lâu rồi, kết hôn ra kết hôn, về mặt tình cảm thì không can thiệp lẫn nhau."

Tôi ngậm điếu thuốc, mượn ánh trăng liếc nhìn Chu Duật một cái, bổ sung thêm, "Dĩ nhiên rồi, điều ước định này cũng có hiệu lực tương tự đối với anh."

"Rộng lượng như vậy sao." Chu Duật ấn tắt đầu thuốc lá lên hòn non bộ, hỏi một cách hờ hững, "Là bởi vì, đã có người mình thích rồi à?"

Tôi ngẩn người, không kìm được mà bật cười thành tiếng.

"Có chứ, tầm tuổi này rồi, trong lòng ai mà chẳng từng chứa đựng một hai cái tên không thể nhắc tới."

Lại hỏi anh ấy, "Anh có không?"

Ánh mắt của Chu Duật khựng lại một khoảnh khắc, ngay sau đó lại hướng sang chỗ khác.

"Ừ."

Gớm thật, cái này đúng là chuyện xưa nay chưa từng nghe thấy.

Lòng hiếu kỳ thúc đẩy con người ta trở nên gan dạ hơn. Tôi dập tắt đầu thuốc, ghé sát đến trước mặt anh ấy hỏi: "Có thể hỏi một chút là thần thánh phương nào không?"

Dù sao thì trong lòng tôi, con người Chu Duật cứ như thể được sinh ra để dành cho tiểu thuyết ngôn tình vậy. Ở trường học được vây quanh như trăng sao, vậy mà chẳng nghe nói từng chính thức hẹn hò với ai bao giờ. Sau khi lớn lên mặc dù tuân theo sự sắp đặt của gia đình, đi xem mắt với mấy cô gái môn đăng hộ đối, nhưng cuối cùng đều chẳng đi đến đâu.

Hóa ra trong thâm tâm tổng tài bá đạo lạnh lùng thật sự có giấu một người trong mộng, quả nhiên tiểu thuyết bắt nguồn từ cuộc sống, mà cuộc sống thì dung tục không chịu nổi.

"Thật sự muốn biết à?"

"Thật sự muốn biết!"

Anh ấy vẫy vẫy tay, tôi vội vàng ghé tai qua, kết quả là bị búng một cái đau điếng vào đầu mà không kịp đề phòng.

"Đau quá!" Tôi ôm trán, lớn tiếng kháng nghị, "Không nói thì thôi không nói, sao anh lại còn động tay động chân thế hả!"

"Thấy đầu óc em hỏng rồi, giúp em chữa trị một chút thôi."

Chu Duật sải đôi chân dài, quay người bước nhanh về phía trước.

"Đi theo nào, đến lúc phải về rồi."

Cửa thang máy đóng lại, mặt gương trên vách thang máy giống như một khung ảnh khổng lồ, chứa đựng dáng vẻ tôi và Chu Duật đứng tựa vai bên nhau.

Nếu như thay bằng váy cưới và âu phục thì có lẽ thực sự có thể diễn ra được dáng dấp một cặp uyên ương trong truyền thuyết trong mắt người khác đấy nhỉ… Tôi nghĩ ngợi vẩn vơ như vậy.

"Có cần đổi ngày cưới không?" Chu Duật đột ngột hỏi, "Nếu như em để tâm chuyện đó."

Ngày cưới với Chu Hoài là do các bậc bề trên tìm thầy bói tính toán, định vào mùa thu, tức là nửa năm sau.

Người cũng đã thay đổi rồi, nếu tiếp tục dùng phương án cũ thì quả thực có chút không thích hợp.

"Đổi." Tôi nhìn bản thân mình trong gương, nói, "Nhưng em thấy không cần vội vàng quyết định đâu, anh thấy sao?"

"Anh thế nào cũng được, lấy em làm chủ."

Xem đi, một mối quan hệ liên hôn trưởng thành thì nên như thế này, đôi bên đều không gửi gắm kỳ vọng dư thừa nào cả, cho nên hiệu suất giao tiếp vô cùng cao.

Tôi suy nghĩ một chút, lại mở lời: "Về chuyện Chu Hoài, dạo này có phải cậu ấy hơi—"

Chu Duật lại nhướng mày một cái: "Cái thang máy này, sao không chuyển động thế nhỉ."

"Dạ?"

Con số trên màn hình điện tử vẫn cứ dừng lại ở tầng 11, không hề hạ xuống.

"Còn tưởng nhà anh mới đổi loại thang máy cao cấp gì, đến mức cả cảm giác mất trọng lực cũng không có luôn chứ." Tôi vừa nói vừa giơ tay định ấn lại nút bấm chọn tầng.

Đầu ngón tay còn chưa kịp chạm vào bảng điều khiển thì nguồn sáng bỗng chốc biến mất, buồng thang máy rơi vào một màn tối đen như mực, cuốn theo tôi và Chu Duật rơi xuống với tốc độ chóng mặt.

Đây là cảm giác mà tôi ghét nhất.

Giống như người chết đuối dốc hết mạng sống cũng không vớ được một cọng rơm, giống như kẻ đào tẩu bất kể thế nào cũng không đuổi kịp lối thoát hiểm sắp sửa biến mất.

Muốn hô hấp nhưng lại bị bịt chặt lấy miệng mũi. Muốn kêu cứu nhưng lại bị bóp nghẹt lấy cổ họng.

Bóng tối trở nên hiện hữu cụ thể vào khoảnh khắc này, vô số những xúc tu trơn trượt vươn ra từ trong đầm lầy đặc quánh và trống rỗng, khiến người ta không thể chìm sâu xuống mà cũng chẳng cách nào thoát ra được.

Đây là cảm giác mà tôi sợ hãi nhất.

Có một giọng nói lúc xa lúc gần đang gọi, anh ấy đang gọi tên tôi.

"...... Chúc Tiêu...... Chúc Tiêu, kiên trì lên."

Tôi chạm vào một v*m ng*c ôm ấp, kéo tôi từ trong sự lo âu chí mạng trở lại được một chút xíu.

Tôi bám chặt lấy anh ấy, như thể anh ấy là một chú cá có thể quẫy đuôi bơi đi mất bất cứ lúc nào.

Hơi thở của Chu Duật cận kề ngay bên tai.

"Tiêu Tiêu, đừng sợ.

"Có anh ở đây."

Biết bản thân mắc chứng sợ sợ không gian hẹp ngắt quãng là vào năm 17 tuổi, trong một mùa hè ở New York.

Tuần lễ cuối cùng trước khi khóa học hè kết thúc, tôi và Chu Hoài lên kế hoạch đến phố Tàu ăn một bữa tối để an ủi chiếc dạ dày Trung Quốc đang vô cùng nhớ thương quê nhà của mỗi đứa.

Kết quả là, trong quá trình đi xuống thang máy căn hộ bỗng nhiên rơi tự do rồi mất điện.

Những người bị mắc kẹt ở bên trong ngoại trừ tôi và Chu Hoài thì còn có Chu Duật lúc đó đang du học tại New York, cùng với hai người nước ngoài da trắng.

Thang máy thuộc kiểu cũ, không gian chật hẹp, ngần ấy con người chen chúc ở một chỗ, rất nhanh đã trở nên oi bức nóng nực vô cùng.

Lúc mới bắt đầu, tôi không có biểu hiện gì quá bất thường cả. Trong thang máy vẫn còn tín hiệu, người nước ngoài dùng điện thoại báo cảnh sát xong thì còn rất thả lỏng trò chuyện với mọi người một lúc.

Thế nhưng dần dần, cảm giác kinh hoàng sợ hãi đó đã đuổi kịp tới nơi.

Mãi cho đến khi cửa thang máy được nhân viên bảo trì mở ra từ bên ngoài, tôi mới như một bãi bùn nhão được khiêng ra ngoài hành lang.

Có người dùng tiếng Anh hỏi có cần gọi xe cứu thương không. Chu Duật một tay đỡ lấy eo tôi, một tay nâng đầu tôi lên, lo lắng hỏi: "Có đứng lên nổi không? Anh cõng em đi một lát thử xem sao nhé?"

Tôi không nói nên lời, vì vậy gật gật đầu.

Trong ký ức, hoàng hôn ngày hôm đó có màu hồng. Ánh nắng chiều nhuộm thắm cả thành phố, đến ngay cả không khí cũng thấm đượm sự lãng mạn của ánh mặt trời.

Tôi nằm bò trên lưng Chu Duật, ôm lấy cổ anh ấy, ngửi thấy mùi hương nước giặt quen thuộc trên quần áo của anh ấy, một mùi bạc hà thoang thoảng mát lạnh, cảm thấy thần hồn cuối cùng cũng đã trở về đúng vị trí, nhưng lại có chút xao động khó tả thành lời.

Đi ngang qua một sườn cỏ rộng rãi, Chu Hoài đã sớm lao nhanh xuống dưới, ra sức chụp ảnh đảo Manhattan đang được ánh hoàng hôn chiếu rọi vô cùng rực rỡ ở bờ đối diện.

Chu Duật và tôi ngồi trên bờ dốc để đợi cậu ấy.

"Anh, có phải dáng vẻ vừa rồi của em đáng sợ lắm không?" Tôi rút khăn giấy từ trong túi xách ra, cẩn thận từng li từng tí đưa qua.

Anh ấy đón lấy, lau những giọt mồ hôi trên trán, chỉ nói: "Không sao là tốt rồi."

Vào thời điểm sắc trời dần nhạt đi, gió cũng lạnh đi. Tôi một lần nữa nhìn sang Chu Duật, trên khuôn mặt vốn dĩ đã trắng trẻo của anh ấy vẫn còn lưu lại vệt hồng rực nhạt nhòa, giống như hai cụm mây chiều nhỏ bé mãi không chịu tan đi.

Buổi tối hôm đó, cuối cùng chúng tôi đã không đi đến phố Tàu được mà mua bánh hamburger, gà rán và bỏng ngô, xem một buổi chiếu phim ngoài trời ở công viên trung tâm thành phố.

Giữa những tòa nhà chọc trời mọc lên san sát, công viên giống như một khoảng thung lũng nhỏ bé. Người xe tấp nập qua lại đông đúc, có thể sánh ngang với một cuộc tụ tập quy mô lớn không hẹn mà gặp.

Thảm cỏ mềm mại vững chãi, gió đêm thổi hiu hiu, tựa như một bàn tay nhỏ vô hình, thi thoảng lại chui tọt vào trong tim người ta mà gãi gãi vài cái.

Phim đang chiếu nửa chừng thì Chu Hoài bỗng nhiên quay đầu lại, cười hi hi nói: "Chúc Tiêu, đừng nhìn bình thường lúc chơi bời cậu cứ luôn muốn né tránh anh trai tớ, nhưng hễ xảy ra chuyện một cái là ôm anh trai tớ chặt hơn bất cứ ai."

Tôi không thèm chấp cậu ấy, còn Chu Duật thì chìa một bàn tay ra, lẳng lặng xoay cái đầu của cậu ấy hướng ngược trở về.

Thực ra đã không còn nhớ rõ lúc đó trình chiếu bộ phim gì nữa, chỉ nhớ sau khi sắc chiều rực rỡ chìm xuống đường chân trời, ánh đèn bật sáng của từng tòa nhà cao tầng trông giống như dải ngân hà rực rỡ mọc lên dưới màn đêm.

Tôi thỉnh thoảng lại cúi đầu, nhìn thấy trên mặt đất, chiếc bóng của chính mình và bóng của Chu Duật đang chồng chéo hòa vào nhau.

Trong rất nhiều năm về sau, mỗi khi đi ngang qua những công viên tương tự, trong tâm trí luôn tự động phát lại từng khung hình một về đêm hè đèn lửa huy hoàng năm ấy. Giống như đã trải qua một đoạn phim dài nhất trong cuộc đời mình vậy.