Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương

Chương 1

Sau

Trước khi anh trai tôi xông vào hộp đêm thì tôi đang cân nhắc xem có nên nhận lời mời của cậu trai trẻ quyến rũ trước mắt, đến khách sạn tắt đèn để chiêm ngưỡng sáu múi bụng của cậu ta hay không.

Giây tiếp theo, tôi đã bị Chúc Nam Đình – người vừa đùng đùng nổi giận lao đến – một tay lôi phắt ra khỏi ghế bành.

"Chúc Tiêu, em còn tâm trạng ở đây chơi bời nữa à, mau cút về theo anh!"

Chiếc Maybach lao vun vút trên đường trên cao, tôi bám chặt lấy dây an toàn, kinh hoàng hỏi: "Anh, xảy ra chuyện gì rồi? Nhà mình phá sản rồi ạ?!"

"Chồng chưa cưới của em chạy theo người khác rồi." Chúc Nam Đình nắm vô lăng, liếc xéo tôi một cái lạnh lùng, "Chạy, theo, một, người, đàn, ông, rồi."

Tôi hít vào một hơi khí lạnh: "Cậu ấy thật sự công khai với gia đình rồi à!"

"Em quả nhiên đã biết từ sớm! Chuyện lớn như vậy mà cũng không nói với người nhà!"

"Có gì đâu chứ, liên hôn vốn dĩ là hợp tác thương mại không bàn đến tình cảm mà, cậu ấy yêu đàn ông còn em thì ham chơi, hai đứa bọn em góp lại với nhau chẳng phải vừa vặn quá sao?"

"Lười nói lời vô ích với em." Chúc Nam Đình hừ một tiếng, nghiêm túc nói, "Thông báo một chút, hôn ước của em và Chu Hoài hủy bỏ rồi."

Tôi vui mừng khôn xiết: "Không cần liên hôn nữa sao!"

"Ai bảo thế, nhà họ Chu đâu phải chỉ có một đứa con trai."

"...... Nghĩa là sao?"

"Như em đã nói, liên hôn là hợp tác thương mại không bàn đến tình cảm. Cho nên......"

"Cho nên?!"

Chân ga tăng tốc, tôi bị lực quán tính làm đập mạnh vào lưng ghế.

"Hợp tác giữa hai nhà Chúc Chu vẫn tiếp tục, từ bây giờ trở đi, người em phải gả là Chu Duật."

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi đập cửa nhà Chu Hoài vang trời dậy đất.

"Có chuyện gì không?" Cửa mở, Chu Hoài đầu tóc rối bù như tổ quạ vì ngủ dậy, khuôn mặt đầy ngơ ngác.

Tôi túm chặt lấy tay cậu ấy: "Chu Hoài, chúng ta kết hôn đi! Cậu đừng bỏ rơi tớ!"

Cậu ấy mạnh bạo lùi về sau: "Bị bệnh à!"

Tôi nằm xoài ra trên ghế sofa phòng khách, lòng như tro nguội.

Chu Hoài rót cho tôi một cốc nước rồi ngồi xuống bên cạnh tôi.

"Cậu và anh trai tớ, chuyện đã chốt xong rồi à?"

Tôi thở dài một tiếng đầy ai oán.

Tối qua sau khi bị bắt về nhà, bố mẹ mặt đen như nhọ nồi, tuyên bố tin tức nửa đời sau của tôi phải trói chặt với con trai trưởng của nhà họ Chu là Chu Duật.

Dĩ nhiên, mặt đen là vì tôi biết chuyện cậu ấy đồng tính mà không báo cáo, lại còn giúp thằng nhóc Chu Hoài đó giấu giếm mọi người.

Còn khi nhắc đến Chu Duật, hai ông bà lập tức tan biến mọi mây mù trên mặt, khuôn miệng ngoác ra cười thành tiếng.

"Phải nói là Tiêu Tiêu nhà chúng ta tốt số thật, có được người con rể như Chu Duật, trước đây mẹ và bố con đều không dám nghĩ tới đâu."

……

"Nói đúng quá rồi còn gì, anh tớ mạnh hơn tớ nhiều lắm." Chu Hoài gật đầu, "Đẹp trai, dáng chuẩn, IQ cao, biết bao nhiêu cô gái đều đang nhìn chằm chằm vào anh ấy, chỉ có cậu là không coi anh ấy như báu vật thôi."

Tôi bật nhảy từ sofa dậy, bấu chặt lấy vai cậu ấy lắc mạnh: "Chu Hoài, cậu có hiểu không hả, dù anh trai cậu có tốt đến mấy, nhưng tớ...... tớ không thể nào ngủ cùng được đâu!"

Chu Hoài cười: "Cậu ngủ với tớ thì ngủ được chắc?"

"Cậu thì khác, hai đứa mình kết hôn trên danh nghĩa, sau lưng không ai can thiệp vào ai cả." Tôi sốt ruột nói, "Nhưng Chu Duật chính là một ông cụ non, từ nhỏ đã quản thúc tớ đủ điều, kết hôn với anh ấy thì niềm vui của tớ sẽ mất sạch sành sanh, cậu có hiểu không hả!"

Những cậu trai trẻ dễ thương, quyến rũ, đủ các loại trai mà tôi chuẩn bị nuôi sau này...... phen này toàn bộ đều phải biến thành chó hoang hết rồi!

Chu Hoài vẫn đang cười, cười một hồi thì bỗng nhiên đẩy tôi ra, lao vào nhà vệ sinh nôn mửa dữ dội.

"Cậu...... trong người cậu không khỏe à?"

Tôi tựa vào cạnh cửa, cẩn thận hỏi.

Chu Hoài rửa mặt, từ trong gương của bồn rửa mặt nhếch mép với tôi.

"Dạ dày hơi khó chịu, bệnh cũ ấy mà."

"Lúc nào rảnh thì đi bệnh viện khám xem sao, với lại, dạo này hình như cậu gầy đi nhiều lắm thì phải?"

"Đúng vậy, công khai xu hướng tính dục áp lực tâm lý lớn biết bao, làm gì có tâm trạng mà ăn cơm." Cậu ấy vỗ vỗ vai tôi, nhướng mày nói, "Này, bạn trai tớ sắp qua đây rồi, cậu thì sao?"

"Biến ngay đây."

Tôi biết ý đi ra cửa, đi giày vào, lúc quay đầu lại vẫn không quên dặn dò: "Không khỏe thì lo mà đi bệnh viện kiểm tra sớm một chút, đừng có lười, lớn chừng này rồi mà còn không biết tự chăm sóc bản thân."

Chu Hoài tựa vào tường mỉm cười lặng lẽ. Ánh ban mai ngày một rạng rỡ, chiếu vào trong nhà xuyên qua khung cửa sổ sát đất khổng lồ của phòng khách, mạ lên vóc dáng gầy gò của cậu ấy một lớp hào quang màu vàng kim, trông giống như một thiên sứ đi lạc vào cõi phàm trần.

"Thiên sứ" mở miệng: "Biết rồi, chị dâu."

Từ nhỏ tôi đã là một đứa trẻ chín sớm. Ngay từ thời mẫu giáo, tôi đã biết cách dùng thẻ Siêu nhân Điện quang và quái vật để nhử bọn con trai chạy vòng quanh sau mông mình suốt ngày. Tuổi tuy còn nhỏ nhưng tôi đã sở hữu một danh sách dài dằng dặc những đứa "hứa lớn lên sẽ kết hôn với Chúc Tiêu".

Tôi khoe khoang với Chu Hoài, đồng thời rộng lượng bày tỏ, nể tình mối quan hệ thân thiết giữa hai nhà, có thể cho cậu ấy chen ngang vào danh sách, xếp trước đứa "bốn mắt" thường xuyên tặng socola cho tôi.

Kết quả là Chu Hoài chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối thẳng thừng.

"Cậu mà lại không muốn kết hôn với bản tiểu thư sao?" Tôi cúi đầu nhìn bộ váy Công chúa xinh đẹp trên người rồi lại chỉnh lại chiếc vương miện nhựa lấp lánh trên đỉnh đầu, rất khó để hiểu nổi quyết định của cậu ấy.

"Lý do?"

"Tớ có thích cậu đâu." Chu Hoài chớp chớp đôi mắt to.

"Tại sao lại không thích? Lý do?"

Cái miệng nhỏ của Chu Hoài liến thoắng: "Tính tình cậu vừa xấu, giọng lại vừa to, còn đặc biệt thích sai bảo bọn con trai bọn tớ nữa. Ai lấy phải cậu, người đó mới xui xẻo."

Tôi giận nảy người, một tay đẩy phắt cậu ấy vào vũng nước.

"Được lắm, tớ cho cậu xui xẻo ngay bây giờ luôn!"

Chu Hoài ôm cái quần ướt sũng chạy đi mất. Không lâu sau, cậu ấy vừa khóc thút thít vừa dắt theo một đứa trẻ lớn hơn đến, bàn tay nhỏ nhắn chỉ một cái: "Anh, chính là Chúc Tiêu bắt nạt em!"

Năm đó, khối lớp nhỏ của Trường Tiểu học Giang Thành và khu mẫu giáo vẫn nằm chung trong một khuôn viên trường. Tôi cứ tưởng Chu Hoài cùng lắm là đi tìm giáo viên, không ngờ cậu ấy lại dắt anh trai ruột tới.

Đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bản thân Chu Duật, nghe nói trước kia anh ấy sống cùng ông ngoại ở thành phố lân cận, mãi đến khi sắp vào tiểu học mới trở về bên cạnh bố mẹ.

Lại nghe nói, ông ngoại của anh ấy là một giáo sư già nghiêm nghị, viết sách nhiều vô kể, học trò khắp thiên hạ, ngay cả chú Chu vốn hô mưa gọi gió trên thương trường khi đứng trước mặt ông cũng đều khép nép không thôi.

Khí chất này đã bắt đầu bộc lộ trên người Chu Duật học lớp một tiểu học. Anh ấy mặt không cảm xúc đứng sừng sững trước mặt, lập tức khiến tôi liên tưởng đến những giáo viên hay dùng thước mét đánh vào lòng bàn tay ở khu tiểu học.

"Là...... là Chu Hoài nói em tính tình xấu, giọng...... to trước." Tôi run rẩy nắm chặt góc váy, không dám ngẩng đầu lên.

"Những gì em ấy nói có đúng với sự thật không?"

"Ừm...... có hơi đúng một chút ạ."

"Em bị em ấy vạch trần khuyết điểm nên mới tức giận." Chu Duật chắp tay sau lưng đứng đó, dáng vẻ như một ông cụ non, "Có tức giận đi chăng nữa thì đó cũng là chuyện của hai đứa, nên tự mình giải quyết. Bây giờ em làm bẩn quần của em ấy, còn làm liên lụy đến người khác phải giặt giũ, như vậy có đúng không?"

Tôi sắp khóc đến nơi: "...... Không đúng ạ."

"Vậy em nói xem phải làm thế nào?"

"Xin lỗi!" Tôi oa một tiếng khóc rống lên, "Em giặt, em giặt!"

Trận giao phong đầu tiên với Chu Duật, tôi thất bại thảm hại, kéo theo đó là đứng trước mặt Chu Hoài cũng cảm thấy thấp kém đi một nửa.

Chiếc quần được tôi giặt sạch bong kin kít kia, Chu Hoài hận không thể ngày nào cũng mặc. Cho đến khi phía sau mông mài ra một cái lỗ mới chịu vứt đi một cách đầy tiếc nuối.

Hai anh em nhà họ Chu cách nhau ba tuổi, sinh cùng tháng, Thần Nông lớn dắt theo Thần Nông nhỏ, thâm hiểm thâm sâu chính là một loại gia phong học hỏi lẫn nhau.

Năm đó, Chúc Nam Đình vẫn là con trai trưởng lưu lạc ở phương Bắc của nhà họ Chúc, tôi là đứa con gái độc nhất, kiêu kỳ kiêu ngạo lại bướng bỉnh.

Bố mẹ nhất trí cho rằng Chu Duật rất có ngón nghề trong việc trị tôi, vì vậy năm lần bảy lượt ném tôi sang nhà họ Chu, cảm thấy cực kỳ đỡ tốn công sức.

Tâm trí của Chu Duật vốn dĩ đã trưởng thành hơn bạn bè đồng lứa, việc quản giáo hai đứa nhóc tì là tôi và em trai anh ấy lại càng dễ như trở bàn tay.

Mùa đông qua mùa hè lại đến, năm này qua năm khác, dưới sự rèn giũa của Chu Duật, tôi và Chu Hoài chăm chỉ học hành, mỗi dịp cuối kỳ đều giống như báo cáo công việc, báo cáo điểm số thi cử các môn với anh ấy, tổng kết biểu hiện ở trường.

Lúc đó bố tôi cảm thán, đứa con trai lớn này của nhà họ Chu gia đã có khiếu làm lãnh đạo từ nhỏ rồi.

Tốt nghiệp tiểu học, tôi và Chu Hoài thi đỗ vào Trường Trung học số 1 Giang Thành. Ngày đầu tiên bước qua cổng trường, chúng tôi đã chạm trán ngay với bức ảnh thẻ cỡ lớn của Chu Duật trên bảng vàng danh dự.

Nền xanh da trời, đồng phục học sinh màu trắng, thiếu niên mày kiếm mắt sáng như sao, làm cho những người khác cùng có tên trên bảng thời kỳ đó trở nên mờ nhạt không chút ánh hào quang.

Trước bảng tụ tập không ít nữ sinh, chỉ trỏ vào ảnh của anh ấy, ghé tai nhau bàn tán xôn xao.

Chu Hoài: "Anh trai tớ đúng là đẹp trai thật!"

Tôi: "Anh trai cậu đúng là điệu đà thật."

Thời gian sinh hoạt và học tập của lớp cuối cấp lệch với các khối lớp khác. Nhập học được một tháng, tôi còn chẳng gặp được mấy học sinh lớp 9 trong khuôn viên trường, thế nhưng danh tiếng của Chu Duật vẫn truyền khắp trong đám học sinh mới khóa này.

Chu Hoài giống như một con công xòe đuôi, hận không thể nói cho toàn thế giới biết Chu Duật lừng lẫy đại danh và cậu ấy là anh em ruột thịt.

Cậu ấy có chuyện tốt cũng không quên kéo tôi vào cuộc.

"Chúc Tiêu lớp 7/3, có biết không? Anh tôi coi cậu ấy như em gái ruột, còn tốt với cậu ấy hơn cả đối với tôi đấy."

Thế là, ngày càng có nhiều nữ sinh thường xuyên bày tỏ lòng tốt với tôi. Họ gửi đến nước uống và đồ ăn vặt, tỏ ý kín đáo lẫn công khai hy vọng đổi lấy phương thức liên lạc của Chu Duật.

"Tôi chỉ là muốn nhận anh ấy làm anh trai thôi, chắc Tiêu Tiêu sẽ không để tâm đâu nhỉ?"

Lời này nói ra, nếu không cho thì lại làm cho tôi trông giống như một kẻ lòng dạ hẹp hòi vậy.

Vào một đêm nọ lúc mười hai giờ, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại.

"Alo?" Tôi buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, quơ lấy điện thoại đặt lên bên tai.

"Thích không?"

Đầu dây bên kia lạnh ngắt như băng, tôi lập tức tỉnh táo hẳn.

"Anh?!"

"Thích nửa đêm bị gọi điện thoại quấy rối à?" Chu Duật kìm nén cơn giận, "Cứ thử đưa số điện thoại của anh cho những người không ra làm sao đó một lần nữa xem."

"Ơ cái này--" Tôi ngồi bật dậy, hoảng hốt đến mức nói năng lộn xộn, "Các các các cậu ấy nói chỉ là muốn, muốn nhận anh làm anh trai thôi mà......"

"Anh trai?" Tiếng cười lạnh của anh ấy vang lên trong đêm tối vô cùng chói tai.

"Chúc Tiêu, có một mình em thôi đã chưa đủ để anh chịu đựng rồi hay sao?"

Sau