Sau khi đưa Chúc Tiêu về nhà an toàn, lần này, Chu Duật nhấc chiếc vali ở cửa lên, dứt khoát rời đi.
Tuần này, anh phải đi công tác liên tục qua ba thành phố, gặp gỡ mười mấy nhà cung ứng và khách hàng. Tối qua máy bay vừa hạ cánh, anh đã mệt rã rời như một con chó, vậy mà vừa nhận được điện thoại của chủ quán bar họ Tô kia, anh liền chẳng thèm ngoảnh đầu lại, vội vàng chạy đi tìm Chúc Tiêu.
Chăm sóc cô suốt cả đêm, nào rót nước, nào vỗ lưng, còn bản thân anh thì chỉ có thể ngủ tạm bợ một giấc trên ghế sofa, đến một chiếc chăn đắp cũng chẳng có.
Sáng sớm vừa mở mắt ra, trên mặt anh đã chễm chệ một con mèo mập ú.
Chu Duật càng nghĩ càng thấy tức giận.
Anh đã thể hiện rõ ràng như thế rồi, Chúc Tiêu thật sự không hiểu hay là đang giả vờ ngốc mà lại đi nói với người ngoài rằng anh là anh trai của cô?
Anh chỉ xứng đáng làm một người anh trai thôi sao?
"Sếp Chu, sếp Chu?" Tài xế quan sát qua gương chiếu hậu, "Sắc mặt của cậu không được tốt lắm, cậu thấy không khỏe sao? Có cần đến bệnh viện một chuyến không ạ?"
Chu Duật xua xua tay, như sực nhớ ra điều gì, anh móc từ trong túi ra vài đồng tiền xu, đặt lên khay để đồ phía trước xe.
"Bác Trương, con gái bác có thích chơi máy quay trứng không? Những thứ này bác cầm lấy đi, bây giờ bên ngoài khó đổi tiền xu lắm."
Tài xế không hiểu mô tê gì: "Cảm ơn sếp Chu, nhưng con gái tôi đã lên cấp hai rồi, không chơi mấy thứ này nữa."
Chu Duật nghe xong thì cười lạnh: "Cũng đúng, làm gì có ai ấu trĩ như cô ấy, còn bạn học mẫu giáo nữa chứ..."
"Sếp Chu, cậu nói gì cơ?"
"Không có gì, tôi mệt rồi, ngủ một lát đây."
Nhưng vừa nhắm mắt lại, bóng hình của Chúc Tiêu lại càng hiện lên rõ mồn một.
Ở trước mặt anh, cô luôn có chút khép nép, sự hoạt bát, tinh nghịch thỉnh thoảng mới lộ ra giống như hoa quỳnh chớm nở rồi tàn.
Nhưng khi ở bên người khác, cô chưa bao giờ như vậy.
Ví dụ như với em trai anh là Chu Hoài, hai người từ nhỏ đã ầm ĩ nghịch ngợm cùng nhau nhưng lại vô cùng thân thiết, đến mức khi bàn đến chuyện cưới xin, tất cả mọi người đều nghĩ chuyện liên hôn chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền, một cặp trời sinh.
Ví dụ như với gã bác sĩ thực tập trẻ tuổi vừa rồi, mới gặp mặt một lần mà đã... Thôi bỏ đi, không thèm nhắc đến người đó nữa.
Chu Duật nhíu chặt lông mày, mở mắt ra, thở hắt ra một ngụm khí nóng bực bội từ trong lồng ngực.
Những lúc phiền muộn, anh cũng có thói quen hút một điếu thuốc.
Chỉ là khi thọc tay vào túi áo, thứ móc ra được lại là một sợi dây buộc tóc dài.
Một sợi dây buộc tóc bằng ren, màu đỏ sẫm, mỏng nhẹ và mềm mại.
Trong lúc chờ đèn tín hiệu, tài xế vô tình liếc nhìn qua gương chiếu hậu một lần nữa, phát hiện sắc mặt của ông chủ đã tốt hơn vừa nãy rất nhiều.
Tay trái của anh không biết từ lúc nào đã quấn một sợi dây ruy băng màu đỏ. Màu sắc rực rỡ, quyến rũ ấy, nhìn một cái là biết ngay đồ riêng của phụ nữ.
Ông chủ yêu rồi. Tài xế khẳng định chắc nịch bằng trực giác của một người đàn ông.
Đèn xanh bật sáng, chiếc xe từ từ lăn bánh. Khi rẽ cua, có một khoảnh khắc, ánh nắng xuyên qua những cành cây thưa thớt, hắt nghiêng vào hàng ghế sau của xe, chia không gian thành hai vùng sáng tối rõ rệt.
Sợi dây buộc tóc màu đỏ bồng bềnh trong vệt nắng, mang một vẻ mê hoặc và lấp lánh rực rỡ.
Người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng ngồi nghiêm chỉnh trong bóng tối, ánh mắt trầm ngâm nhìn chằm chằm vào vật trong lòng bàn tay.
*
Chu Duật rời đi với khuôn mặt lạnh tanh, tôi chẳng hiểu nổi mình đã chọc giận anh ấy ở chỗ nào.
Nửa tiếng sau, anh ấy gửi cho tôi một tin nhắn WeChat.
Chu Duật: [Đổi cách xưng hô đi, sau này không được gọi anh là anh trai nữa.]
Tôi: [?]
Tôi: [Thế thì gọi là gì?]
Tin nhắn chìm vào biển im lặng.
Muộn hơn một chút, tin tức tôi bị trẹo chân đã truyền đến tai bố mẹ.
Lúc chập tối, Chúc Nam Đình nhận mệnh lệnh của bố mẹ, dọn cả tôi lẫn con mèo về lại nhà cũ.
"Canh xương đây, canh xương đây. Cẩn thận nóng nhé."
Mẹ bê bát sứ đến, tôi hoàn toàn không nghi ngờ gì về việc nếu mình chậm tiếp lấy một giây, bà sẽ trực tiếp bón vào miệng tôi.
"Ui chao, con chỉ bị sưng chân thôi chứ có phải gãy xương đâu, món ăn tẩm bổ này không đúng bệnh rồi." Vừa thích thú hút phần tủy trong ống xương, tôi vừa được hời mà còn khoe mẽ.
"Bọn trẻ các con không biết thì đừng có nói bậy nha, ăn gì bổ nấy, lời của tổ tiên chắc chắn có lý của nó." Mẹ tôi vừa mắng yêu vừa chuyển đĩa giò heo kho tàu đến trước mặt tôi, "Nào, thế thì con ăn cái này đi, tẩm bổ cho cái chân thật tốt vào."
"Tiêu Tiêu, sao sáng sớm tinh mơ mà Chu Duật lại ở cùng con thế?" Ông bố cáo già của tôi lộ ra ánh mắt tinh tường, "Dạo này hai đứa chung sống khá tốt nhỉ?"
"Tốt mới lạ ấy, cả buổi sáng toàn phải nhìn sắc mặt anh ấy thôi." Tôi vừa gặm chân giò, vừa ấm ức nói.
"Nó bắt nạt em à?" Chúc Nam Đình đặt đũa xuống.
"Không đến mức thế đâu, thằng bé A Duật này là người có phẩm hạnh đoan chính nhất." Mẹ tôi nhảy vào bênh vực, "Hay là vì biết chuyện của em trai nó nên trong lòng phiền muộn nhỉ? Nhắc đến A Hoài này, thật không ngờ lại ra nông nỗi như thế!"
Nghe thấy tên Chu Hoài, tôi ngẩng đầu lên: "Chu Hoài lại làm sao thế ạ?"
"Nó giấu gia đình, bán sạch nhà cửa, xe cộ mà bố mẹ cho, chẳng thèm chào hỏi lấy một tiếng đã ra nước ngoài, phải nhờ chú Chu của con nhờ vả các mối quan hệ để điều tra thì mới biết ngày kia nó đã bay sang Hà Lan rồi."
"Hà Lan? Đi kết hôn với bạn trai ạ?" Trong lòng tôi thầm hô đỉnh thật sự.
"Thì thế, cũng chẳng biết cái cậu đàn ông kia bỏ bùa mê thuốc lú gì cho nó nữa. Thật không tài nào hiểu nổi, đàn ông với đàn ông sao lại có thể ở bên nhau được chứ? Chú Chu của con tức điên lên được, bây giờ thì dì Từ như trời sập đến nơi rồi, chao ôi."
"Thôi được rồi, đừng nhắc đến nó nữa." Bố tôi xua xua tay, như thể đang đuổi ruồi vậy.
"Tiêu Tiêu, nghe bố khuyên một câu, tình cảm đều là do vun đắp mà thành. Con và Chu Duật quen biết nhau bao nhiêu năm nay, đôi bên đều hiểu rõ gốc rễ của nhau, mài giũa một chút chắc chắn sẽ tốt đẹp thôi. Nhìn anh trai con xem, hồi đầu mới kết hôn với chị dâu con cũng một mực 'dưa hái xanh không ngọt'. Bây giờ hơn nửa năm trôi qua rồi, vợ chồng trẻ quấn quýt nhau như hình với bóng."
Chúc Nam Đình vốn luôn rụt rè, hiếm khi đỏ mặt, ho khan một tiếng, lặng lẽ gắp thêm một miếng chân giò vào bát của tôi.
"Đúng thế, đúng thế." Mẹ tôi tán thành, "Hai đứa con nhà mình đứa nào cũng có phúc khí, ngày mai mẹ sẽ đến chùa Pháp Duyên thắp hương cầu phúc, xin Bồ Tát phù hộ. Nào nào nào, hai đứa chia nhau chỗ thịt này đi, từ giờ trở đi mẹ sẽ ăn chay nửa tháng..."
Về đến phòng, tôi vội vàng tìm số của Chu Hoài rồi gọi qua, quả nhiên là đang tắt máy.
Mở WeChat ra, tôi phát hiện cậu ấy thậm chí đã đóng cả trang cá nhân rồi.
Tôi để lại lời nhắn hỏi thăm tình hình của cậu ấy, sau đó hít một hơi thật sâu, ấn mở khung chat với Chu Duật.
Tôi: [Chuyện của Chu Hoài emnghe nói rồi, cậu ấy đã có vạch sẵn kế hoạch từ sớm thì chắc chắn là đã chuẩn bị đầy đủ rồi, anh đừng lo lắng quá nhé.]
Tin nhắn đã gửi đi, tôi cứ đợi, đợi mãi, một lúc lâu sau, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng chuông báo có tin nhắn mới.
Chu Duật: [Ừ.]
Ừ? Ừ á?
Tôi gõ nhiều chữ như vậy mà anh ấy chỉ trả lời tôi đúng một chữ "Ừ"?
Thế này mà là muốn hòa hợp với tôi sao, đây là đang ấn thẳng mặt bản tiểu thư xuống đất mà chà đạp thì có!
Tôi dứt khoát gõ hai chữ vào ô nhập: Hủy hôn
Sau đó nhanh tay xóa đi.
Có những chuyện, nghĩ cho sướng miệng là được rồi.
Vừa mới nghĩ thế xong, hai chữ "Chu Duật" đột nhiên cùng với tiếng chuông điện thoại nhảy vang lên trên màn hình.
"Alo?" Tôi cẩn thận bắt máy.
"Chuyện của Chu Hoài, có thật là bây giờ em mới biết không?" Đầu dây bên kia vẫn như mọi khi, giọng nói trầm ấm, đầy nam tính, không nghe ra cảm xúc rõ ràng nào.
"Tất nhiên rồi, em có phải làm công tác tình báo đâu."
Chu Duật khẽ cười một tiếng: "Anh cứ tưởng chuyện gì nó cũng nói với em chứ."
"Bây giờ anh biết rồi đấy, giữa em và cậu ấy không phải chuyện gì cũng nói với nhau như anh nghĩ đâu." Tôi có chút tức giận.
"Ừ, xin lỗi, là anh đường đột."
Chu Duật hiếm khi chịu xuống nước, tôi nghe thấy tiếng bánh xe bật lửa quay từ đầu dây bên kia, biết rằng hiện tại tâm trạng của anh đang không tốt.
"Thằng nhóc thối lần này gây họa lớn rồi." Chu Duật nói, "Nó cũng không ngốc, may mà đã chạy ra nước ngoài rồi, chứ nếu còn ở trong nước thì thiếu gì cách để bắt nó về."
"Chú và dì sao rồi ạ?" Tôi hỏi.
"Đang ở dưới lầu đập vỡ một đống đồ cổ, bây giờ bác sĩ gia đình đang đo huyết áp cho họ."
Tôi thở dài một tiếng: "Anh trai à, anh khuyên nhủ họ chút đi."
"Em gọi anh là gì cơ?"
Tôi vội lấy tay bịt miệng, lỡ lời rồi.
"Gọi lại xem nào."
"Ờ thì, cái đó." Tôi khó xử cắn ngón tay, ngập ngừng nửa ngày mới nói, "Chu... anh Chu, không có việc gì khác thì em cúp máy trước nhé."
*
Anh Chu? Chu Duật nhíu mày.
Người ngoài không biết nhìn vào còn tưởng anh đang gọi điện thoại cho nhân viên chăm sóc khách hàng ấy chứ.
Anh Chu thì anh Chu vậy, dù sao cũng tốt hơn là cứ hở một tí là gọi "anh trai".
Một mình đứng trên ban công hình vòng cung ở tầng hai của nhà họ Chu, Chu Duật nhìn xuống khu vườn rộng lớn như một khu rừng, đốm lửa nơi đầu ngón tay lúc tỏ lúc tắt, dòng suy nghĩ cũng bắt đầu trôi dạt.
Phía sau anh là chuyện gia đình hỗn độn, trước mắt là chuyện cũ đã như khói mây.
Nhà họ Chúc có chút đặc biệt, hai anh em cùng cha khác mẹ.
Chúc Nam Đình là con của bố Chúc và vợ trước, trước năm 15 tuổi anh ấy sống cùng mẹ ở miền Bắc.
Anh vẫn còn nhớ năm đó Chúc Nam Đình mới đến Giang Thành, mấy người lớn vây quanh Chúc Tiêu, bảo cô gọi anh trai.
Chúc Tiêu đã ngoan ngoãn vâng lời, chỉ có điều khi cô gọi ra hai chữ "anh trai" ấy, ánh mắt lại vô thức nhìn về phía anh.
Chu Duật thừa nhận, khoảnh khắc đó, cảm giác thỏa mãn trong anh dâng lên tột đỉnh.
Anh quả thật luôn đóng vai trò là một người anh trai. Ở rất nhiều phương diện, anh còn làm tròn trách nhiệm hơn cả một Chúc Nam Đình đến muộn.
Khi còn nhỏ Chúc Tiêu là một cô nhóc hống hách biết bao, mới cãi nhau vài câu với mấy đứa con trai nhỏ đã dám trực tiếp ra tay đánh người.
Thế nhưng ở trước mặt anh, cô lại ngoan ngoãn như một chú cừu non, nghiêm túc đọc sách, nghiêm túc viết chữ, sự đối xử khác biệt này khiến Chu Duật vô cùng hưởng thụ.
Nhưng về sau, anh dần cảm thấy có gì đó không đúng.
Chúc Tiêu kính trọng anh nhưng cũng sợ anh. Giữa hai người dường như luôn có một khoảng cách an toàn, một khi chạm đến vạch giới hạn thì dù thế nào cô cũng không chịu tiến lại gần anh thêm một bước nào nữa.
Rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề ở đâu? Anh đã bắt đầu tự kiểm điểm từ rất sớm, tuy nhiên khi đó anh vẫn chưa nhận ra rằng, trong sự tự kiểm điểm ấy đã che giấu vài phần ý đồ mưu tính để tiếp cận cô.
Khoảng cách an toàn này cũng từng có lần được thu hẹp lại.
Vô tình bắt gặp Chúc Tiêu 19 tuổi đang hút thuốc, cô gái sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, anh cũng sững sờ tại chỗ.
Sau vài giây giằng co, anh bước lên phía trước, giật phắt bao thuốc mà cô đang định giấu ra sau lưng.
Thuốc lá vị bạc hà, quả thật rất hợp với con gái.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của cô, anh nhét trả lại bao thuốc vào tay cô. Mới đi được vài bước, anh lại quay trở lại, móc từ trong túi ra chiếc bật lửa phiên bản giới hạn mới mua của một thương hiệu nào đó, đặt vào lòng bàn tay cô.
"Tặng em."
Cơn thèm thuốc của Chu Duật đã bắt đầu từ khi đó, thực ra anh không quá phụ thuộc vào nicotine, thứ khiến anh nghiện chính là việc biết được bí mật của Chúc Tiêu.
Một bí mật chỉ chia sẻ với riêng anh.
“Sếp Chu, tình hình của ông nhà và bà nhà cơ bản đã ổn định rồi ạ."
Bác sĩ gia đình cung kính nói với bóng lưng cao lớn, thẳng tắp trên ban công kia.
Chu Duật nói một tiếng "Làm phiền rồi", rất lịch sự đích thân tiễn bác sĩ xuống lầu.
Sau khi uống thuốc hạ huyết áp và thuốc an thần, bố Chu và mẹ Chu đều đã đi nghỉ, Chu Duật nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Trở về phòng của mình, anh mở máy tính lên, bấm mở một email vừa mới nhận được.
Trong email là vài bức ảnh được cắt ra từ camera giám sát, trong ảnh có Chu Hoài và một người đàn ông trẻ tuổi mà anh chưa từng gặp qua.
Bởi vì nội dung camera giám sát cứ một tuần là bị ghi đè một lần cho nên khoảnh khắc bắt trọn được không nhiều, mấy tấm hình này đã là những tấm chụp rõ nét nhất rồi.
Chu Duật chuyển tiếp sang một địa chỉ email khác, sau đó dùng điện thoại di động gọi một số điện thoại.
Tiếng chuông vang lên chưa quá ba tiếng thì đầu dây bên kia đã bắt máy.
"Điều tra lai lịch của người đàn ông này cho tôi." Chu Duật lạnh lùng ra lệnh.