A Vũ nhìn Thẩm Độ Chu một hồi rồi cười lạnh.
“Thế t.ử Bình Nam vương quả nhiên uy phong. Độ Chu, ngươi cứ dưỡng thương đi. Đợi kẻ ấy c.h.ế.t, vị trí hắn giữ tự nhiên sẽ để trống.”
Thẩm phu nhân sợ tới mức ôm lấy nàng.
“A Vũ, con đừng làm chuyện liều lĩnh! Sư phụ con đưa con tới chỗ chúng ta là vì muốn con rời khỏi giang hồ, không phải để con lại quay về con đường đao kiếm ấy!”
Khi ấy tất cả mọi người đều biết thân phận thật của A Vũ.
Nàng là Lăng Tiêu kiếm chủ từng khiến cả giang hồ chấn động.
Chỉ có Thẩm Tiễu vẫn chẳng hay biết.
Hắn kéo tay nàng, vội vàng khuyên.
“Trong phủ Bình Nam vương có bao nhiêu cao thủ, một mình nàng làm sao vào đó g.i.ế.c người được? Hay là chúng ta bán hết gia sản rồi bỏ đi! Ta từng ở ngoại môn Lăng Tiêu Tông, đó là môn phái được hoàng gia công nhận, cho dù thế t.ử cũng chẳng dám tùy tiện làm loạn ở đó!”
Thẩm Độ Chu cũng không muốn nàng đi.
Hắn từng điều tra chuyện của nàng, vì vậy hiểu rõ cái giá nàng phải trả khi rời khỏi Lăng Tiêu Tông.
Ba năm trước tại Hình Luật Đường, nàng trúng độc, mất đi khả năng dùng tay phải, lại phải chịu một trăm lẻ tám roi.
Nếu sư phụ nàng không cứu kịp, A Vũ đã chẳng còn sống.
Thẩm Độ Chu khi ấy cố chống người đứng lên.
“A Vũ, chỉ cần ta còn sống thì vẫn còn cơ hội. Không cần vì ta mà đi mạo hiểm. Sớm muộn ta cũng sẽ khiến hắn trả giá.”
A Vũ chỉ nhìn hắn.
“Ta đã nói người đó phải c.h.ế.t thì hắn sẽ không sống được. Kẻ nào động vào người của ta, ta sẽ không để hắn bình an rời đi.”
Nói xong nàng mang kiếm đi.
Trong gió đêm chỉ còn vạt thanh y xa dần.
Từ tối tới canh tư, tất cả mọi người đều ngồi chờ trong lo lắng.
Đến khi trời gần sáng, A Vũ cuối cùng cũng trở về.
Áo nàng thấm đầy m.á.u.
Chẳng ai biết trong đó có bao nhiêu là m.á.u của nàng, bao nhiêu là của người khác.
Sáng hôm ấy, tin tức lan khắp Giang Nam.
Một nữ kiếm khách đã một mình xông vào phủ Bình Nam vương.
Năm mươi sáu cao thủ, bao gồm cả chưởng môn Cuồng Đao Môn, thủ tọa Long Hổ Môn và môn chủ Ma Âm Môn, đều bị nàng đ.á.n.h trọng thương.
A Vũ sau khi nghe người khác kể lại chỉ cười.
“Thế t.ử kia sợ c.h.ế.t thật. Giữ nhiều người bên cạnh như vậy, vậy mà chẳng ai chịu được mấy chiêu.”
Nhưng vì trận ấy, tung tích A Vũ cũng bị bại lộ.
Tứ đại trưởng lão Lăng Tiêu Tông tìm tới và đưa nàng đi.
Từ đó chẳng ai biết nàng còn sống hay đã c.h.ế.t.
Thẩm Độ Chu quay về Bình Nam vương phủ.
Hắn không muốn A Vũ lại vì mình mà bước vào nguy hiểm, nên chỉ có một ý nghĩ: nhanh ch.óng nắm được quyền lực đủ lớn để tự bảo vệ bản thân cùng người mình muốn giữ.
Nhưng đời ấy hắn vẫn còn quá trẻ.
Cuối cùng hắn c.h.ế.t dưới cơn giận dữ của Bình Nam Vương phi.
Trước khi nhắm mắt, hắn lại trông thấy A Vũ.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Nàng đứng đó với thanh kiếm trong tay, hàng mày khẽ nhíu.
Hắn dùng chút hơi sức cuối cùng hỏi.
“A Vũ, nếu còn một kiếp khác, nàng có thể chọn ta không?”
Hắn không chờ được câu trả lời.
Khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã trở về năm mười lăm tuổi.
Nhưng thời gian vẫn muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tin tức từ Lăng Tiêu Tông truyền ra rằng A Vũ đã rời khỏi sư môn, tung tích không rõ.
Thẩm Độ Chu đành giấu hết nỗi nhớ trong lòng, âm thầm chuẩn bị từng bước.
Hắn g.i.ế.c người huynh trưởng từng cản đường mình, khiến Bình Nam vương phải nhìn lại người con thất lạc, cuối cùng trở thành thế t.ử thật sự.
Sau đó hắn để Hứa Uyển Ninh tiếp cận Thẩm Tiễu.
Thẩm Tiễu vốn chẳng giỏi nhìn lòng người, chỉ cần một cô nương khóc trước mặt vài lần là đã mềm lòng.
Quả nhiên chẳng bao lâu, hắn ngày ngày tranh giành Hứa Uyển Ninh với Thẩm Độ Chu, đến mức cả thành Lâm An đều biết.
A Vũ nếu tới, tự nhiên cũng sẽ nghe.
Như vậy, Thẩm Tiễu không còn cơ hội nữa.
Bởi A Vũ tuyệt đối sẽ chẳng chọn một nam nhân vừa có hôn ước với người này lại còn dây dưa với người khác.
Mọi chuyện hắn cần làm đều đã làm.
Từ đó chỉ còn chờ.
Những đêm dài một mình, Thẩm Độ Chu liên tục mơ về nàng.
Có khi tỉnh dậy, hắn thậm chí không chắc ký ức đời trước có thật hay không, hay chỉ là một giấc mộng quá dài vì chính mình nhớ nàng tới phát điên.
Ngày nàng tới Giang Nam càng lúc càng gần.
Thẩm Độ Chu gần như đếm từng ngày.
Rồi cuối cùng, trên cây cầu đông người ấy, hắn thật sự nhìn thấy nàng.
Thẩm Tiễu đứng trước mặt vẫn ồn ào như một con ch.ó hoang.
Nhưng giữa biển người, Thẩm Độ Chu chẳng nhìn thấy bất kỳ ai khác.
Chỉ có một thân áo xanh kia.
Tóc nàng buộc tùy ý, gương mặt có chút mỏi mệt vì đường xa, nhìn là biết ba năm qua chẳng sống dễ dàng.
Khoảnh khắc ấy, hắn vừa muốn cười, vừa muốn khóc.
Không phải mộng.
Người mà hắn đợi thật sự đã tới.
Thật sự có một người chịu bước qua bao nhiêu năm tháng để tìm hắn.
A Vũ.
Cuối cùng ta cũng chờ được nàng.
Tin tức đại hội võ lâm sắp mở tại Lâm An truyền khắp phố phường.
“Bảy đại môn phái lần này đều sẽ tới!”
“Lăng Tiêu Tông cũng có tên trong danh sách, không chừng Lăng Tiêu kiếm chủ sẽ đích thân xuất hiện!”
Người vui nhất khi nghe tin lại là Thẩm Tiễu.
Hắn lập tức chạy đi tìm hiểu chỗ ở của các môn phái, thậm chí còn định bao toàn bộ khách điếm tốt nhất trong thành để đón người Lăng Tiêu Tông.
Ta nhìn hắn bận rộn tới mức hai mắt sáng lên, thuận miệng hỏi.
“Ngươi kích động như vậy, chẳng lẽ trong lòng có ý với kiếm chủ?”
Ta thật sự chỉ đùa.
Không ngờ Thẩm Tiễu lại đỏ mặt.
Ta lập tức nhìn hắn như gặp chuyện lạ.
“Thẩm Tiễu, ngươi thật sự thích nàng ấy sao?”
Hắn lập tức ngẩng đầu, cố làm ra vẻ đường đường chính chính.
“Ta thích kiếm chủ thì sao? Người trong thiên hạ ngưỡng mộ nàng nhiều vô số, ta cũng chỉ là một trong số đó.”
Ta nhìn hắn rồi giơ ngón tay cái.
“Không tệ, gần đây còn học được thành ngữ rồi.”
“Thế t.ử Bình Nam vương quả nhiên uy phong. Độ Chu, ngươi cứ dưỡng thương đi. Đợi kẻ ấy c.h.ế.t, vị trí hắn giữ tự nhiên sẽ để trống.”
Thẩm phu nhân sợ tới mức ôm lấy nàng.
“A Vũ, con đừng làm chuyện liều lĩnh! Sư phụ con đưa con tới chỗ chúng ta là vì muốn con rời khỏi giang hồ, không phải để con lại quay về con đường đao kiếm ấy!”
Khi ấy tất cả mọi người đều biết thân phận thật của A Vũ.
Nàng là Lăng Tiêu kiếm chủ từng khiến cả giang hồ chấn động.
Chỉ có Thẩm Tiễu vẫn chẳng hay biết.
Hắn kéo tay nàng, vội vàng khuyên.
“Trong phủ Bình Nam vương có bao nhiêu cao thủ, một mình nàng làm sao vào đó g.i.ế.c người được? Hay là chúng ta bán hết gia sản rồi bỏ đi! Ta từng ở ngoại môn Lăng Tiêu Tông, đó là môn phái được hoàng gia công nhận, cho dù thế t.ử cũng chẳng dám tùy tiện làm loạn ở đó!”
Thẩm Độ Chu cũng không muốn nàng đi.
Hắn từng điều tra chuyện của nàng, vì vậy hiểu rõ cái giá nàng phải trả khi rời khỏi Lăng Tiêu Tông.
Ba năm trước tại Hình Luật Đường, nàng trúng độc, mất đi khả năng dùng tay phải, lại phải chịu một trăm lẻ tám roi.
Nếu sư phụ nàng không cứu kịp, A Vũ đã chẳng còn sống.
Thẩm Độ Chu khi ấy cố chống người đứng lên.
“A Vũ, chỉ cần ta còn sống thì vẫn còn cơ hội. Không cần vì ta mà đi mạo hiểm. Sớm muộn ta cũng sẽ khiến hắn trả giá.”
A Vũ chỉ nhìn hắn.
“Ta đã nói người đó phải c.h.ế.t thì hắn sẽ không sống được. Kẻ nào động vào người của ta, ta sẽ không để hắn bình an rời đi.”
Nói xong nàng mang kiếm đi.
Trong gió đêm chỉ còn vạt thanh y xa dần.
Từ tối tới canh tư, tất cả mọi người đều ngồi chờ trong lo lắng.
Đến khi trời gần sáng, A Vũ cuối cùng cũng trở về.
Áo nàng thấm đầy m.á.u.
Chẳng ai biết trong đó có bao nhiêu là m.á.u của nàng, bao nhiêu là của người khác.
Sáng hôm ấy, tin tức lan khắp Giang Nam.
Một nữ kiếm khách đã một mình xông vào phủ Bình Nam vương.
Năm mươi sáu cao thủ, bao gồm cả chưởng môn Cuồng Đao Môn, thủ tọa Long Hổ Môn và môn chủ Ma Âm Môn, đều bị nàng đ.á.n.h trọng thương.
A Vũ sau khi nghe người khác kể lại chỉ cười.
“Thế t.ử kia sợ c.h.ế.t thật. Giữ nhiều người bên cạnh như vậy, vậy mà chẳng ai chịu được mấy chiêu.”
Nhưng vì trận ấy, tung tích A Vũ cũng bị bại lộ.
Tứ đại trưởng lão Lăng Tiêu Tông tìm tới và đưa nàng đi.
Từ đó chẳng ai biết nàng còn sống hay đã c.h.ế.t.
Thẩm Độ Chu quay về Bình Nam vương phủ.
Hắn không muốn A Vũ lại vì mình mà bước vào nguy hiểm, nên chỉ có một ý nghĩ: nhanh ch.óng nắm được quyền lực đủ lớn để tự bảo vệ bản thân cùng người mình muốn giữ.
Nhưng đời ấy hắn vẫn còn quá trẻ.
Cuối cùng hắn c.h.ế.t dưới cơn giận dữ của Bình Nam Vương phi.
Trước khi nhắm mắt, hắn lại trông thấy A Vũ.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Nàng đứng đó với thanh kiếm trong tay, hàng mày khẽ nhíu.
Hắn dùng chút hơi sức cuối cùng hỏi.
“A Vũ, nếu còn một kiếp khác, nàng có thể chọn ta không?”
Hắn không chờ được câu trả lời.
Khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã trở về năm mười lăm tuổi.
Nhưng thời gian vẫn muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tin tức từ Lăng Tiêu Tông truyền ra rằng A Vũ đã rời khỏi sư môn, tung tích không rõ.
Thẩm Độ Chu đành giấu hết nỗi nhớ trong lòng, âm thầm chuẩn bị từng bước.
Hắn g.i.ế.c người huynh trưởng từng cản đường mình, khiến Bình Nam vương phải nhìn lại người con thất lạc, cuối cùng trở thành thế t.ử thật sự.
Sau đó hắn để Hứa Uyển Ninh tiếp cận Thẩm Tiễu.
Thẩm Tiễu vốn chẳng giỏi nhìn lòng người, chỉ cần một cô nương khóc trước mặt vài lần là đã mềm lòng.
Quả nhiên chẳng bao lâu, hắn ngày ngày tranh giành Hứa Uyển Ninh với Thẩm Độ Chu, đến mức cả thành Lâm An đều biết.
A Vũ nếu tới, tự nhiên cũng sẽ nghe.
Như vậy, Thẩm Tiễu không còn cơ hội nữa.
Bởi A Vũ tuyệt đối sẽ chẳng chọn một nam nhân vừa có hôn ước với người này lại còn dây dưa với người khác.
Mọi chuyện hắn cần làm đều đã làm.
Từ đó chỉ còn chờ.
Những đêm dài một mình, Thẩm Độ Chu liên tục mơ về nàng.
Có khi tỉnh dậy, hắn thậm chí không chắc ký ức đời trước có thật hay không, hay chỉ là một giấc mộng quá dài vì chính mình nhớ nàng tới phát điên.
Ngày nàng tới Giang Nam càng lúc càng gần.
Thẩm Độ Chu gần như đếm từng ngày.
Rồi cuối cùng, trên cây cầu đông người ấy, hắn thật sự nhìn thấy nàng.
Thẩm Tiễu đứng trước mặt vẫn ồn ào như một con ch.ó hoang.
Nhưng giữa biển người, Thẩm Độ Chu chẳng nhìn thấy bất kỳ ai khác.
Chỉ có một thân áo xanh kia.
Tóc nàng buộc tùy ý, gương mặt có chút mỏi mệt vì đường xa, nhìn là biết ba năm qua chẳng sống dễ dàng.
Khoảnh khắc ấy, hắn vừa muốn cười, vừa muốn khóc.
Không phải mộng.
Người mà hắn đợi thật sự đã tới.
Thật sự có một người chịu bước qua bao nhiêu năm tháng để tìm hắn.
A Vũ.
Cuối cùng ta cũng chờ được nàng.
Tin tức đại hội võ lâm sắp mở tại Lâm An truyền khắp phố phường.
“Bảy đại môn phái lần này đều sẽ tới!”
“Lăng Tiêu Tông cũng có tên trong danh sách, không chừng Lăng Tiêu kiếm chủ sẽ đích thân xuất hiện!”
Người vui nhất khi nghe tin lại là Thẩm Tiễu.
Hắn lập tức chạy đi tìm hiểu chỗ ở của các môn phái, thậm chí còn định bao toàn bộ khách điếm tốt nhất trong thành để đón người Lăng Tiêu Tông.
Ta nhìn hắn bận rộn tới mức hai mắt sáng lên, thuận miệng hỏi.
“Ngươi kích động như vậy, chẳng lẽ trong lòng có ý với kiếm chủ?”
Ta thật sự chỉ đùa.
Không ngờ Thẩm Tiễu lại đỏ mặt.
Ta lập tức nhìn hắn như gặp chuyện lạ.
“Thẩm Tiễu, ngươi thật sự thích nàng ấy sao?”
Hắn lập tức ngẩng đầu, cố làm ra vẻ đường đường chính chính.
“Ta thích kiếm chủ thì sao? Người trong thiên hạ ngưỡng mộ nàng nhiều vô số, ta cũng chỉ là một trong số đó.”
Ta nhìn hắn rồi giơ ngón tay cái.
“Không tệ, gần đây còn học được thành ngữ rồi.”