Một Thân Phong Sương

Chương 7

Nếu cuốn sổ thật sự rơi vào tay hắn, rồi lại được đưa tới trước mặt A Vũ, Thẩm Độ Chu rất muốn biết nàng sẽ có biểu cảm thế nào khi đọc những dòng chữ bên trong.

Nếu nàng nhìn thấy những suy nghĩ ích kỷ, u tối mà hắn dành cho nàng, liệu nàng có sợ không?

Hắn cho ám vệ lui đi rồi mở sổ.

“A Vũ, cuối cùng nàng cũng tới. Hóa ra những chuyện ta chờ đợi không phải giấc mộng. Thật sự có người chịu xuất hiện để kéo ta khỏi những ngày tăm tối ấy.”

“A Vũ, nhìn nàng tát Thẩm Tiễu, trong lòng ta vui đến mức chỉ muốn tự tay xé lớp mặt nạ của hắn xuống, rồi viết hai chữ tiện nhân lên mặt hắn.”

“A Vũ… ta nhớ nàng quá. Nhớ đến mức đau.”

“Đừng nhìn Thẩm Tiễu nữa được không? Chỉ cần nhìn ta thêm một chút. Một chút thôi cũng được.”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Thẩm Độ Chu dựa vào ghế, ký ức lại trở về căn phòng ban nãy.

Mái tóc của A Vũ từng lướt qua bờ vai hắn.

Đôi môi nàng từng để lại dấu nơi tai.

Hắn đưa tay sờ lên, dấu răng ấy vẫn còn.

Khóe môi hắn cong lên.

A Vũ quả nhiên chẳng thay đổi bao nhiêu so với đời trước.

Nàng vẫn chẳng có nhiều kiên nhẫn.

Chỉ cần hắn trêu quá một chút, nàng sẽ lập tức cáu rồi c.ắ.n hắn.

Muốn nàng dịu dàng chạm một lần, nàng lại cố tình làm vẻ chê bai rồi bắt nạt hắn thêm nửa ngày.

Nhưng cho dù chỉ như vậy, hắn vẫn thấy vui đến mức muốn run lên.

Chỉ cần người ấy là nàng, mọi thứ đều có thể.

Mới tách ra chưa lâu, hắn đã bắt đầu nhớ.

Không biết phải đợi bao lâu nữa mới được ở cạnh nàng mãi mãi.

Hắn muốn hôn nàng.

Muốn đến mức trái tim gần như phát đau.

Sự khao khát tích lại quá lâu giống một ngọn lửa vẫn cháy âm ỉ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Thẩm Độ Chu khép mắt.

Vừa vui, vừa khó chịu.

Trước đây, chỉ cần có thể mơ tới nàng đã đủ khiến hắn thỏa mãn.

Bây giờ thật sự được chạm tới rồi, một chút ấy lại chẳng còn đủ nữa.

Một lần sao có thể đủ?

Nhưng hắn sợ lòng tham của mình sẽ làm nàng lùi bước, nên dù muốn thêm bao nhiêu cũng chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng.

Hắn càng không muốn A Vũ biết rằng bản thân giống một con thú bị nhốt quá lâu, chỉ cần cảm nhận được hương của nàng đã khó giữ bình tĩnh.

Ký ức của kiếp trước lại hiện lên.

Lần cuối cùng nàng tới tìm hắn, A Vũ ngồi bên giường, để hắn hầu hạ tắm rửa.

Thẩm Độ Chu khẽ hôn lên đầu gối nàng, sau đó ngẩng đầu hỏi.

“Ngày mai nàng còn tới không?”

A Vũ đáp rất bình thản.

“Không tới nữa. Ta sắp gả cho Thẩm Tiễu rồi.”

Kiếp trước, nàng cũng tới Giang Nam vào đúng khoảng thời gian này.

Mẫu thân cũng từng bảo nàng chọn một trong hai huynh đệ.

Thẩm Độ Chu từ đầu đã ghét dáng vẻ ngốc nghếch của Thẩm Tiễu, hơn nữa chỉ cần nhìn vài lần liền hiểu tên ấy đang thật sự nghĩ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ngày nào Thẩm Tiễu cũng gọi A Vũ là nữ nhân hung dữ, lại thích xuất hiện trước mặt nàng gây chuyện.

Ngoài miệng hắn cứ nói mình thích Hứa Uyển Ninh.

Nhưng tới chính hắn còn chẳng hiểu tình cảm thật sự của bản thân.

A Vũ lại đặc biệt thích trêu hắn.

Mỗi lần Thẩm Tiễu bị nàng chọc đến đỏ mặt, nàng đều cười rất vui.

Thứ mà Thẩm Tiễu muốn có, Thẩm Độ Chu tuyệt đối không muốn nhường.

Thế nên đời trước hắn giả thành một đóa bạch liên mềm yếu, từng bước tới gần nàng, cố ý dùng mọi cách khiến nàng động lòng.

Không ngờ người cuối cùng mắc kẹt lại chính là hắn.

Ngày nghe tin A Vũ muốn gả cho Thẩm Tiễu, hắn đau tới mức cho đến đời này vẫn nhớ từng cảm giác.

Khi ấy hắn đã từng dè dặt hỏi.

“A Vũ, có phải gần đây ta làm phiền nàng quá nhiều không? Nếu nàng không thích, ta có thể nhịn. Ta thật sự có thể.”

A Vũ nâng cằm hắn, cười rất rõ ràng.

“Thẩm Độ Chu, đừng diễn nữa. Ngươi biết trước đây ta từng thích sư huynh, nên cố ý học cách huynh ấy ăn mặc, còn bắt chước những lời huynh ấy từng nói để dụ ta. Điều tra được nhiều chuyện như vậy chắc cũng tốn không ít tâm sức. Chơi tới đây thôi. Người như ngươi ở bên một thời gian thì vui, nhưng nếu thật sự sống cả đời, người đơn giản như Thẩm Tiễu vẫn khiến người ta an tâm hơn.”

Sau câu ấy, nàng rời đi mà chẳng hề lưu luyến.

Cha mẹ nghe tin nàng chọn Thẩm Tiễu thì vui mừng, lập tức chuẩn bị hôn sự.

Còn tên ngốc kia mỗi ngày đều theo sát nàng, vui tới mức chẳng còn nhớ trời đất.

Lúc cả nhà ăn cơm, hắn còn nắm tay nàng làm nũng.

“Phu nhân, ăn thêm món này đi.”

“Phu nhân, món kia cũng ngon lắm.”

Thẩm Độ Chu chỉ có thể ngồi đối diện mà nhìn.

Nhìn nàng bất lực vỗ đầu Thẩm Tiễu, bảo hắn ngoan ngoãn ăn cơm.

Nếu sau đó không xảy ra biến cố, có phải cả đời nàng cũng chẳng ngoảnh lại nhìn hắn thêm lần nào?

Sau này, một vị huynh trưởng từ phủ Bình Nam vương xuất hiện.

Khi ấy hắn mới biết bản thân là huyết mạch của Bình Nam vương.

Bình Nam vương đã mất khả năng có thêm con từ lâu, trong phủ vốn chỉ có một thế t.ử.

Sự xuất hiện của Thẩm Độ Chu khiến người kia lập tức bất an.

Quyền lực quả thật là thứ khiến lòng người thay đổi.

Vị huynh trưởng kia bắt đầu chèn ép Thẩm gia, muốn ép tất cả mọi người từ bỏ Thẩm Độ Chu.

Việc làm ăn của Thẩm gia nhanh ch.óng suy sụp, cả nhà trở thành đối tượng mà chẳng ai muốn liên can.

Thẩm Tiễu khi ấy lại chẳng làm được bao nhiêu việc.

Hắn cũng chẳng cần làm.

Chỉ cần ngoan ngoãn ở cạnh A Vũ, với hắn đã là ưu thế lớn nhất.

Thẩm Độ Chu cuối cùng tự mình tới phủ Bình Nam vương.

Đến khi A Vũ tìm được hắn, trên thân thể gần như chẳng còn nơi nào nguyên vẹn.

Phu thê Thẩm gia thấy hắn trở về trong bộ dạng ấy, đau lòng tới mức khóc không thành tiếng.

Ngay cả Thẩm Tiễu cũng trắng bệch mặt, rất lâu sau mới run giọng gọi.

“Đại ca.”