Một Thân Phong Sương

Chương 9

Thẩm Tiễu chẳng thèm đấu khẩu với ta, chỉ ngồi xuống than.

“Có điều muốn bao hết khách điếm cần rất nhiều bạc. Tên Thẩm Độ Chu lòng dạ hiểm kia chắc chắn không đưa tiền cho ta.”

Từ khi ta nói thẳng trước mặt Thẩm Tiễu rằng Thẩm Độ Chu từ đầu tới cuối đều chẳng yếu đuối vô hại như vẻ ngoài, Thẩm Độ Chu cũng thôi diễn.

Hắn lấy lại quyền quản lý Thẩm gia, đồng thời quản tiền của Thẩm Tiễu c.h.ặ.t tới mức hắn muốn mua thêm một món đồ cũng phải tính toán.

Con ch.ó nhỏ ngày trước còn chạy nhảy khắp nơi, bây giờ cả ngày chỉ biết rũ tai.

Ta lấy một tờ ngân phiếu đặt lên bàn.

“Nếu ngươi chịu sủa hai tiếng, tờ này đủ cho ngươi bao khách điếm.”

Thẩm Tiễu nhìn số bạc, mắt lập tức mở lớn.

“Thẩm Độ Chu đưa ngươi nhiều tiền như vậy? Hắn tự dưng tốt với ngươi chắc chắn có ý đồ! Ngươi phải cẩn thận, đừng để hắn dụ tới mức ngay cả thanh danh cũng mất!”

Cửa phòng vừa lúc mở ra.

Thẩm Độ Chu đứng ở đó, nụ cười vô cùng ôn hòa.

“Nói xấu ta sau lưng, tháng này bớt năm lượng tiền tiêu.”

Sau đó hắn quay sang đưa cho ta một bình rượu.

“Rượu đào vừa ủ xong, nàng thử xem.”

Ta nhấp một ngụm.

Mùi vị quả thật không tệ.

Thẩm Độ Chu lại lấy từ tay áo ra một hộp cao, nắm tay ta rồi nhẹ nhàng bôi lên từng ngón.

Ta luyện kiếm từ nhỏ, chưa bao giờ quan tâm tới chuyện dưỡng tay.

Mỗi khi trời chuyển thu, da tay khô nứt là chuyện rất bình thường.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Thẩm Độ Chu lại quan tâm chuyện ấy hơn cả ta, đi đâu cũng mang theo cao, hễ nhìn thấy tay ta khô một chút là sẽ lấy ra bôi.

Thẩm Tiễu đứng nhìn rất lâu.

Vẻ mặt hắn thay đổi hết lần này tới lần khác, cuối cùng giống như đã đưa ra một quyết định rất lớn.

Hắn cúi đầu lao tới, dùng trán húc thẳng vào người Thẩm Độ Chu.

Ta nhìn mà không biết nên nói gì.

Thẩm Tiễu nghiến răng.

“Cho dù ngươi trừ hết tiền tháng này ta cũng phải nói! Ngươi đừng nhân lúc người ta chưa để ý mà chiếm tiện nghi của nữ nhân hung dữ. Nàng còn chưa chọn phu quân đâu. Nếu cuối cùng nàng cưới ta thì sao?”

Thẩm Độ Chu bình tĩnh cất hộp cao.

“Sẽ không có nếu như ấy. Ta đã sai người sang Hứa gia thương nghị chuyện hôn sự. Hứa cô nương vì chuyện thành thân chậm trễ nên ngày tháng trong nhà không dễ chịu, nhất là khi kế mẫu nàng ấy luôn tìm cách gây khó.”

Thẩm Tiễu nghe xong lập tức biến sắc.

Hắn quay sang nhìn ta.

“Ngươi chẳng có ý kiến gì à?”

Ta mỉm cười.

“Ta phải có ý kiến gì?”

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một giọng nữ yếu ớt.

“Thẩm Tiễu, chàng có ở trong đó không?”

Thẩm Tiễu lập tức chạy ra.

Người tới là Hứa Uyển Ninh.

Một bên mặt nàng sưng đỏ, vừa nhìn đã biết mới chịu một cái tát chẳng nhẹ.

Vừa thấy Thẩm Tiễu, nước mắt nàng lập tức rơi xuống.

Nàng nắm lấy tay áo hắn.

“Thẩm Tiễu, ta bằng lòng gả cho chàng. Chàng cưới ta đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sắc mặt Thẩm Tiễu lạnh hẳn.

“Người đàn bà kia lại đ.á.n.h nàng? Ta đi tìm bà ta nói chuyện!”

Hứa Uyển Ninh c.ắ.n môi.

“Hôn sự của ta cứ để mãi chẳng định, bên ngoài đã có lời đồn rằng Thẩm gia có người khác muốn làm thiếu phu nhân.”

Nói tới đây, nàng nhìn qua ta một lần rồi lại khóc.

“Nhưng chàng lấy thân phận gì để tới nhà ta đòi công đạo?”

Thẩm Tiễu lập tức im bặt.

Một câu “ta sẽ cưới nàng” lại chẳng thể nói ra.

Rõ ràng chính hắn cũng bắt đầu d.a.o động.

Thẩm Độ Chu ngồi bên cạnh, khóe môi hơi cong.

“Hứa cô nương, có lẽ là cô vẫn chưa đủ tốt, cho nên Nhị đệ mới chẳng muốn quyết định?”

Hứa Uyển Ninh nghe xong, cả người run lên rồi ngất ngay trong lòng Thẩm Tiễu.

Thẩm Tiễu hốt hoảng bế nàng lên, vừa gọi đại phu vừa chạy ra ngoài.

Căn phòng lại yên tĩnh.

Thẩm Độ Chu tới trước mặt ta rồi quỳ xuống, tựa mặt lên đầu gối ta.

“A Vũ, nàng nhìn thấy rồi chứ? Thẩm Tiễu gặp chuyện tình cảm là người do dự như vậy. Ánh mắt của nàng chẳng đáng phải dừng trên người hắn.”

Ta nhìn hắn, chỉ thấy bất lực.

“Thẩm Độ Chu, ngươi rõ ràng biết thời nhỏ Thẩm Tiễu từng phải sống nhờ người khác, người thật lòng tốt với hắn nhất chỉ có một vị tỷ tỷ nuôi dưỡng. Vị tỷ tỷ ấy lại từng bị kế mẫu chèn ép, cuối cùng bị gả tới Thương Châu rồi c.h.ế.t nơi đất khách. Ngươi hiểu rõ chuyện đó mà vẫn cố tình dùng một Hứa Uyển Ninh có hoàn cảnh tương tự để khiến hắn mềm lòng. Ngươi thật là…”

Ta nghĩ mãi vẫn chẳng tìm ra từ nào đủ chính xác.

Thẩm Độ Chu lập tức ngẩng lên.

“Nếu nàng không thích, ta sẽ cho người đưa hắn trở về ngay. A Vũ, đừng vì chuyện ấy mà ghét ta.”

Ánh mắt hắn quá mãnh liệt.

Tất cả tình cảm dường như đều tụ trong đôi mắt ấy, vừa sâu vừa cuộn mạnh như muốn kéo người ta vào.

Ta cúi xuống hôn nhẹ lên má hắn.

“Được rồi, tới đây thôi. Sau này chuyện của Thẩm Tiễu cứ để hắn tự lựa chọn, ngươi đừng bày thêm trò nữa.”

Thẩm Độ Chu lập tức vòng tay ôm ta rồi hôn xuống.

Bàn tay hắn cũng từ từ luồn vào cổ áo.

Ta kéo hắn lại.

“Đây vẫn còn ở bên ngoài.”

Hắn nhìn môi ta, rõ ràng chưa muốn dừng.

“Vậy chúng ta về nhà nhé?”

Ta chỉ ra cửa sổ.

“Nhà cái gì, phía sau ngươi còn một đám người bám theo. Mấy con chuột ấy tên nào cũng chẳng yếu, trước hết dọn sạch rồi hãy nghĩ chuyện khác.”

Thẩm Độ Chu tựa đầu lên vai ta.

Giọng hắn bỗng trầm xuống.

“Suốt nhiều năm, kế mẫu của ta vẫn luôn muốn lấy mạng ta. Đại hội võ lâm lần này tập trung rất nhiều cao thủ tại Lâm An, bà ấy nhất định sẽ lợi dụng cơ hội. Có lẽ ngày nào đó ta thật sự sẽ c.h.ế.t ngoài đường.”

Ta đặt tay lên cổ hắn, bóp nhẹ.

“Mấy ngày này ở cạnh ta. Chỉ cần ta còn đứng đây, chẳng ai lấy được mạng ngươi.”

Khi các môn phái lớn lần lượt tới Lâm An, chuyện phiền toái cũng bắt đầu kéo tới Thẩm phủ.

Một hôm, ta cùng Thẩm Tiễu nấp sau bình phong nghe người trong nhà nói chuyện.

Thẩm phu nhân đang tiếp một vị quản sự của Lăng Tiêu Tông.

“Vương quản sự, bao năm nay Thẩm gia vẫn nộp ba phần lợi nhuận cho tông môn. Nếu bây giờ tăng thẳng lên bảy phần thì chúng ta thật sự rất khó xoay xở. Thuyền hàng còn phải đi lại, trong phủ lại có rất nhiều người cần nuôi sống.”