Một Thân Phong Sương

Chương 4

Ta đang định hỏi hắn làm gì thì chợt nhìn thấy một đường đỏ nổi lên trên cổ.

Sắc mặt ta lập tức thay đổi.

“Thẩm Tiễu khốn kiếp, chẳng lẽ hắn còn dùng độc với ngươi?”

Ta nhận ra loại độc này.

Trong giang hồ, nó có tên Hồng Tuyến Chiêu.

Khi độc phát tác, người trúng độc sẽ thấy cả thân thể nóng rực như bị đặt giữa lửa, từng tấc da thịt đều đau nhói, như có vô số mũi kim châm vào.

Độc lưu lại trong người càng lâu thì vệt đỏ xuất hiện trên cổ càng dài.

Nhìn độ dài của dấu đỏ trên người Thẩm Độ Chu, ít nhất đã hơn hai mươi canh giờ.

Ta lập tức đứng dậy.

“Ở đây chờ ta, ta đi tìm t.h.u.ố.c giải.”

Thẩm Độ Chu vội giữ lấy cổ tay ta.

“Đừng đi.”

Ta quay lại.

Ánh mắt hắn lúc này đã mơ màng, nhưng bàn tay giữ ta vẫn không chịu buông.

“Ta không muốn người khác nhìn thấy mình trong bộ dạng này.”

Hắn dừng một chút, như phải mất rất nhiều sức mới nói tiếp được.

“Ta đã đủ khó xử rồi. Trình cô nương, xin nàng giữ lại cho ta một chút thể diện.”

Ta không nói gì.

Nhìn hắn lúc ấy, trong đầu ta bỗng hiện lại chính mình của ba năm trước.

Khi ấy ta trúng độc nặng tới mức bàn tay chẳng thể cầm nổi đôi đũa.

Ta cũng không muốn ai nhìn thấy bản thân yếu đuối, chỉ biết một mình trốn vào góc tối, tự chăm sóc những vết thương chẳng ai hay.

Nhưng Hồng Tuyến Chiêu không thể mặc kệ.

Nếu cứ chịu đựng như vậy, sau này Thẩm Độ Chu rất có thể chẳng còn làm được nam nhân.

Ta xoa trán, bất lực hỏi.

“Ngươi chịu đựng suốt từng ấy giờ bằng cách nào?”

Thẩm Độ Chu cúi đầu thấp hơn, mái tóc rơi xuống che mất nửa khuôn mặt đỏ ửng.

Rất lâu sau hắn mới nói.

“Mỗi lần khó chịu, ta đều cảm thấy chuyện này không được sạch sẽ, nên dùng nước lạnh tắm rửa. Làm như vậy sẽ đỡ hơn một chút.”

Ta nhất thời chẳng biết nên nói gì.

Nhìn gương mặt thanh khiết như chẳng vướng bụi trần của hắn, ta bắt đầu nghi ngờ rằng hắn thật sự chưa từng biết Hồng Tuyến Chiêu còn có một cách giải khác.

Sau một hồi im lặng, ta mới nói cho hắn biết nên làm thế nào, rồi tiện tay kéo màn giường xuống giúp hắn.

Chẳng bao lâu, từ sau lớp màn truyền ra tiếng thở đứt quãng.

Một lát sau, Thẩm Độ Chu hé màn nhìn ta.

Đôi mắt vốn thanh tĩnh nay như phủ một tầng sương xuân.

Hắn khổ sở nói.

“Trình cô nương, ta… không biết.”

Mùi hương thanh nhạt quanh người hắn trong lúc ấy lại càng rõ ràng hơn.

Ta bỗng thấy lòng mình lay động.

Hắn cúi mắt, vẻ mặt vừa bất lực vừa yếu ớt, giống một người trong ký ức đến kỳ lạ.

Năm ấy, khi chưa học được một chiêu kiếm mới, người kia cũng từng gọi ta bằng giọng như vậy.

“Sư muội, ta không biết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Đến lúc hoàn hồn, ta mới nhận ra mình đã cúi người chui vào trong màn từ bao giờ.

Thẩm Độ Chu lập tức ôm lấy cổ ta, run rẩy ghé môi tới.

Ta nghiêng đầu, nụ hôn ấy chỉ chạm vào má.

Hắn khựng lại, giọng thấp hẳn xuống.

“Không được sao? Trình cô nương, ta biết mình không xứng với nàng. Sau này nàng vẫn sẽ thành thân với Nhị đệ. Chuyện hôm nay… ta sẽ không để bất kỳ ai biết.”

Ta giữ lấy cằm hắn, cười hỏi.

“Ngươi đã từng hôn ai chưa?”

Thẩm Độ Chu thoáng ngẩn người.

Nhìn phản ứng ấy đã đủ biết đáp án.

Ta cúi xuống, c.ắ.n nhẹ môi hắn rồi chậm rãi dẫn dắt.

Hương vị đúng là chẳng tệ.

Một lúc sau, ta bật cười.

“Trước đây ta còn lo thân thể ngươi yếu quá, thật sự lên giường với ta sẽ chẳng chịu nổi. Hóa ra là ta đ.á.n.h giá sớm quá.”

Bình thường hắn mặc áo rộng, thoạt nhìn chỉ thấy người cao gầy thanh tú.

Nhưng đến khi khoảng cách gần hơn, ta mới nhận ra dáng người hắn hoàn toàn không yếu ớt như vẻ ngoài.

Hai cánh tay hắn quấn lấy ta rất c.h.ặ.t, giống dây leo bám lấy thân cây, dường như chỉ cần hơi buông lỏng, ta sẽ lập tức bỏ đi.

Ta vỗ nhẹ lên eo hắn.

“Thả lỏng một chút.”

Không gian sau màn vốn chật, hơi thở của hai người càng lúc càng nặng, khiến đầu óc ta cũng dần trở nên mơ hồ.

Thẩm Độ Chu như đã nhẫn nhịn quá lâu, mọi phản ứng đều nóng bỏng hơn bình thường, giống ngọn lửa bị nhốt kín cuối cùng cũng tìm được khe hở.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Đến sau cùng, ngay cả ta cũng chẳng còn đủ bình tĩnh như lúc đầu.

Ta dựa trên gối, đầu ngón tay khẽ lướt qua hàng mày rồi đến đuôi mắt hắn, không nhịn được hỏi.

“Ngươi phản ứng như vậy, làm ta có cảm giác giống như ngươi đã chờ ta rất lâu rồi.”

Thẩm Độ Chu chẳng đáp ngay.

Hắn chỉ ôm ta c.h.ặ.t hơn, môi khẽ chạm xuống vai ta.

Ta nghe hắn nói điều gì đó rất nhỏ, song không rõ từng chữ.

Đưa tay chạm lên má hắn, ta mới phát hiện lòng bàn tay mình ướt.

Hắn đang khóc.

Ta nhất thời sững người.

Còn chưa kịp hỏi nguyên do, ngoài cửa đã vang lên tiếng gào quen thuộc.

“Nữ nhân hung dữ! Ngươi có trong đó không? Ta hỏi ngươi một chuyện! Ta từng cho Thẩm Độ Chu ăn màn thầu hỏng bao giờ? Tên khốn ấy rõ ràng tự giả đáng thương rồi đổ hết lên đầu ta! Hôm nay ta phải cho ngươi thấy bộ mặt thật của hắn!”

Khi Thẩm Tiễu xông vào, ta cùng Thẩm Độ Chu vừa đủ thời gian miễn cưỡng thu xếp lại y phục.

Ta ngồi xuống cạnh bàn, cổ họng khô khốc, tiện tay rót trà uống.

Người bên cạnh thì trái ngược hoàn toàn.

Thẩm Độ Chu vốn lúc nào cũng ung dung, lúc này lại vụng về đến mức đai áo buộc mãi chẳng xong, bàn tay cứ luống cuống hết lần này tới lần khác.

Ta nhìn mà buồn cười.

“Ngươi căng thẳng như vậy, người không biết còn tưởng Thẩm Tiễu vừa tới bắt gian chúng ta tại giường.”

Vừa nói xong, Thẩm Tiễu đã xuất hiện trước cửa.

Hắn nhìn bộ áo vẫn chưa chỉnh tề của Thẩm Độ Chu, cả người lập tức khựng lại.