Ánh mắt hắn chạy qua ta, rồi lại chạy sang Thẩm Độ Chu.
“Các ngươi… hai người…”
Ta chẳng thấy chuyện ấy có gì cần giấu nên bình thản gật đầu.
Thẩm Độ Chu nhìn thấy cái gật đầu ấy, khóe môi lập tức cong lên rất nhẹ.
Thẩm Tiễu hít vào một hơi thật sâu.
“Thẩm Độ Chu, ngươi sa sút tới mức này rồi sao? Nữ nhân hung dữ kia xé áo đ.á.n.h ngươi mà ngươi còn vui như vậy? Hóa ra ngươi thích bị người khác bắt nạt à!”
Ta nhìn hắn, thật sự rất muốn biết bên trong đầu hắn rốt cuộc đang nghĩ những gì.
Thẩm Tiễu lại vung tay.
“Thôi, chuyện đó không quan trọng! Hôm nay ta tới là để rửa sạch oan cho bản thân!”
Hắn vỗ tay.
Một tiểu tư lập tức dẫn vào một người ăn xin.
Người kia cúi đầu, thành thật khai.
“Vị công t.ử mặc áo xanh này đã đem hai món ăn của mình đổi lấy cháo loãng và màn thầu của tiểu nhân.”
Thẩm Tiễu lập tức quay sang ta, vẻ mặt như vừa thắng một trận lớn.
“Nghe rõ chưa? Ta căn bản không hề bạc đãi hắn! Chính hắn cố tình đổi đồ ăn để diễn trò đáng thương trước mặt ngươi, mục đích là muốn khiến ngươi chú ý tới hắn!”
Thẩm Độ Chu lặng lẽ nhìn ta.
Sắc mặt hắn hơi trắng, những ngón tay vô thức bấu vào nhau.
Ta đưa tay nắm lấy bàn tay ấy rồi gỡ các ngón hắn ra.
“Đừng tự làm đau tay. Trầy da rồi lát nữa lại có người phải chăm ngươi.”
Thẩm Độ Chu khẽ đáp một tiếng, sau đó ngoan ngoãn ngồi gần ta hơn.
Chuyện hắn dùng chút thủ đoạn để ta chú ý tới mình, ta thật sự chẳng thấy có gì nghiêm trọng.
Người ở trong hoàn cảnh như hắn, nếu ngây thơ trắng trong đến mức chẳng biết tự bảo vệ bản thân, e rằng đã sớm bị người khác ép tới chẳng còn đường lui.
Ta vuốt nhẹ má hắn.
“Lần sau đừng dùng cách khiến mình chịu khổ như vậy nữa.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Thẩm Độ Chu lại “ừ” một tiếng, thậm chí còn thuận thế nghiêng mặt cọ vào lòng bàn tay ta.
Thẩm Tiễu đứng đối diện nhìn tới trợn mắt.
“Ngươi… vì sao ngươi lại sờ hắn?”
Ta đáp rất tự nhiên.
“Ta đang xem xét có nên gả cho hắn hay không. Muốn thành thân thì trước hết phải bồi dưỡng tình cảm chứ.”
Thẩm Tiễu nhìn hai bàn tay vẫn đang nắm nhau của chúng ta, mặt dần đỏ lên, môi mấp máy rất lâu nhưng tiếng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Ta nhướng mày.
“Có chuyện thì nói lớn.”
Thẩm Tiễu nhắm mắt, lấy hết dũng khí mà hét.
“Ta hỏi ngươi, ngươi cũng sẽ sờ ta như vậy sao? Mẫu thân bảo ngươi chọn một trong hai chúng ta mà! Nếu muốn bồi dưỡng tình cảm, chẳng phải cả hai đều nên được đối xử như nhau sao!”
Nói xong, vừa thấy vẻ mặt của ta, hắn lại lập tức nổi nóng, nhấc chân định đá.
“Nữ nhân hung dữ! Dù sao ta cũng không cho ngươi chạm vào!”
Ta đá trước một bước.
Thẩm Tiễu lập tức lăn ra đất.
Thẩm Độ Chu lại cúi xuống, cẩn thận phủi chút bụi trên vạt áo ta.
Thẩm Tiễu bò lên, giận dữ chỉ vào hắn.
“Thẩm Độ Chu! Vậy Uyển Ninh thì sao? Chẳng lẽ ngươi không định cưới nàng nữa?”
Thẩm Độ Chu bình thản đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Từ hai năm trước ta đã muốn hủy hôn với Uyển Ninh, chỉ là phụ mẫu hai bên chưa đồng ý. Nếu Nhị đệ thật lòng với nàng ấy, cứ tới Hứa gia cầu thân.”
Ta vốn tưởng nghe vậy Thẩm Tiễu phải vui lắm.
Không ngờ hắn chỉ đứng yên, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ.
Ta nhìn hắn mà cười.
“Ngươi cứ nhìn ta làm gì? Nếu ngươi muốn cưới Hứa cô nương, ta chẳng hề có ý ngăn cản.”
Không biết vì sao sắc mặt hắn lại trầm xuống.
“Vì sao ta phải làm theo lời ngươi? Ngươi càng bảo ta cưới thì ta càng không cưới! Nữ nhân hung dữ, đừng tưởng Thẩm Độ Chu có bộ mặt hiền lành thì hắn thật sự là người tốt. Ta nói cho ngươi biết, lòng hắn đen lắm!”
Vừa dứt lời, hắn lấy từ trong áo ra một con bù nhìn bằng rơm.
Trên người bù nhìn ghi đầy đủ sinh thần bát tự của Thẩm Tiễu, lại còn cắm rất nhiều ngân châm.
Nét chữ ấy rõ ràng thuộc về Thẩm Độ Chu.
Thẩm Tiễu giơ nó lên.
“Có người trước mặt lúc nào cũng ôn hòa nhã nhặn, nhìn như gió xuân tháng ba, nhưng sau lưng lại chẳng biết âm hiểm tới đâu!”
Ta nhận con bù nhìn, nhìn kỹ một vòng.
Làm cũng khá tinh xảo.
Trên người còn có một bộ áo nhỏ, gương mặt được làm tròn trịa, đôi mắt lại đen nhánh.
Ta đưa tay véo má nó.
“Đáng yêu đấy.”
Thẩm Tiễu theo phản xạ sờ lên má mình, hơi ngượng ngùng quay mặt đi.
“Ngươi khen ta thế nào cũng vô dụng, ta vẫn không chịu cưới ngươi.”
Ta lập tức lạnh mặt.
“Ngươi nên tìm đại phu xem đầu óc đi. Ta đang khen con bù nhìn Thẩm Độ Chu làm.”
Thẩm Tiễu quả thật có bệnh.
Chuyện ấy chẳng cần đại phu chẩn mạch ta cũng nhìn ra.
Trước đây ta còn thật sự từng nghĩ qua chuyện gả cho hắn.
Dù sao người như hắn tâm tư đều hiện hết lên mặt, chẳng cần mất công đề phòng.
Hắn có ý đồ gì, nhìn một cái liền đoán được tám chín phần.
Nhưng tới lúc ấy, ta hoàn toàn không muốn cân nhắc nữa.
Nam nhân đầu óc không ổn định, tuyệt đối không thích hợp đem về làm phu quân.
Thẩm Tiễu tức tới nghiến răng.
“Nữ nhân hung dữ! Ngươi thật sự bị Thẩm Độ Chu mê hoặc rồi! Ta còn bằng chứng khác!”
Hắn lấy ra một tờ giấy.
Trên đó viết kín đặc cái tên Thẩm Tiễu.
“Thẩm Tiễu, đồ ch.ó xấu.”
“Thẩm Tiễu, mau đi c.h.ế.t đi.”
“Thẩm Tiễu, đồ tiện nhân.”
Cả tờ giấy đều là lời nguyền rủa hắn.
Nếu không tận mắt nhìn thấy, quả thật khó mà tin người viết ra những dòng đầy oán khí ấy lại là Thẩm Độ Chu, kẻ quanh năm nói năng nhẹ nhàng, dung mạo cũng luôn ôn nhuận thanh nhã.
Nét b.út hằn sâu tới mức mực gần xuyên qua mặt giấy, đủ để nhìn ra lúc viết những chữ ấy, người cầm b.út đã dùng bao nhiêu sức.
Sắc mặt Thẩm Độ Chu trong chớp mắt mất hết huyết sắc.
Bàn tay bên cạnh khẽ nâng lên như muốn tìm tay ta, song cuối cùng lại dừng giữa chừng, dường như sợ ta không muốn cho hắn chạm vào.
Thẩm Tiễu đắc ý chỉ sang.
“Các ngươi… hai người…”
Ta chẳng thấy chuyện ấy có gì cần giấu nên bình thản gật đầu.
Thẩm Độ Chu nhìn thấy cái gật đầu ấy, khóe môi lập tức cong lên rất nhẹ.
Thẩm Tiễu hít vào một hơi thật sâu.
“Thẩm Độ Chu, ngươi sa sút tới mức này rồi sao? Nữ nhân hung dữ kia xé áo đ.á.n.h ngươi mà ngươi còn vui như vậy? Hóa ra ngươi thích bị người khác bắt nạt à!”
Ta nhìn hắn, thật sự rất muốn biết bên trong đầu hắn rốt cuộc đang nghĩ những gì.
Thẩm Tiễu lại vung tay.
“Thôi, chuyện đó không quan trọng! Hôm nay ta tới là để rửa sạch oan cho bản thân!”
Hắn vỗ tay.
Một tiểu tư lập tức dẫn vào một người ăn xin.
Người kia cúi đầu, thành thật khai.
“Vị công t.ử mặc áo xanh này đã đem hai món ăn của mình đổi lấy cháo loãng và màn thầu của tiểu nhân.”
Thẩm Tiễu lập tức quay sang ta, vẻ mặt như vừa thắng một trận lớn.
“Nghe rõ chưa? Ta căn bản không hề bạc đãi hắn! Chính hắn cố tình đổi đồ ăn để diễn trò đáng thương trước mặt ngươi, mục đích là muốn khiến ngươi chú ý tới hắn!”
Thẩm Độ Chu lặng lẽ nhìn ta.
Sắc mặt hắn hơi trắng, những ngón tay vô thức bấu vào nhau.
Ta đưa tay nắm lấy bàn tay ấy rồi gỡ các ngón hắn ra.
“Đừng tự làm đau tay. Trầy da rồi lát nữa lại có người phải chăm ngươi.”
Thẩm Độ Chu khẽ đáp một tiếng, sau đó ngoan ngoãn ngồi gần ta hơn.
Chuyện hắn dùng chút thủ đoạn để ta chú ý tới mình, ta thật sự chẳng thấy có gì nghiêm trọng.
Người ở trong hoàn cảnh như hắn, nếu ngây thơ trắng trong đến mức chẳng biết tự bảo vệ bản thân, e rằng đã sớm bị người khác ép tới chẳng còn đường lui.
Ta vuốt nhẹ má hắn.
“Lần sau đừng dùng cách khiến mình chịu khổ như vậy nữa.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Thẩm Độ Chu lại “ừ” một tiếng, thậm chí còn thuận thế nghiêng mặt cọ vào lòng bàn tay ta.
Thẩm Tiễu đứng đối diện nhìn tới trợn mắt.
“Ngươi… vì sao ngươi lại sờ hắn?”
Ta đáp rất tự nhiên.
“Ta đang xem xét có nên gả cho hắn hay không. Muốn thành thân thì trước hết phải bồi dưỡng tình cảm chứ.”
Thẩm Tiễu nhìn hai bàn tay vẫn đang nắm nhau của chúng ta, mặt dần đỏ lên, môi mấp máy rất lâu nhưng tiếng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Ta nhướng mày.
“Có chuyện thì nói lớn.”
Thẩm Tiễu nhắm mắt, lấy hết dũng khí mà hét.
“Ta hỏi ngươi, ngươi cũng sẽ sờ ta như vậy sao? Mẫu thân bảo ngươi chọn một trong hai chúng ta mà! Nếu muốn bồi dưỡng tình cảm, chẳng phải cả hai đều nên được đối xử như nhau sao!”
Nói xong, vừa thấy vẻ mặt của ta, hắn lại lập tức nổi nóng, nhấc chân định đá.
“Nữ nhân hung dữ! Dù sao ta cũng không cho ngươi chạm vào!”
Ta đá trước một bước.
Thẩm Tiễu lập tức lăn ra đất.
Thẩm Độ Chu lại cúi xuống, cẩn thận phủi chút bụi trên vạt áo ta.
Thẩm Tiễu bò lên, giận dữ chỉ vào hắn.
“Thẩm Độ Chu! Vậy Uyển Ninh thì sao? Chẳng lẽ ngươi không định cưới nàng nữa?”
Thẩm Độ Chu bình thản đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Từ hai năm trước ta đã muốn hủy hôn với Uyển Ninh, chỉ là phụ mẫu hai bên chưa đồng ý. Nếu Nhị đệ thật lòng với nàng ấy, cứ tới Hứa gia cầu thân.”
Ta vốn tưởng nghe vậy Thẩm Tiễu phải vui lắm.
Không ngờ hắn chỉ đứng yên, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ.
Ta nhìn hắn mà cười.
“Ngươi cứ nhìn ta làm gì? Nếu ngươi muốn cưới Hứa cô nương, ta chẳng hề có ý ngăn cản.”
Không biết vì sao sắc mặt hắn lại trầm xuống.
“Vì sao ta phải làm theo lời ngươi? Ngươi càng bảo ta cưới thì ta càng không cưới! Nữ nhân hung dữ, đừng tưởng Thẩm Độ Chu có bộ mặt hiền lành thì hắn thật sự là người tốt. Ta nói cho ngươi biết, lòng hắn đen lắm!”
Vừa dứt lời, hắn lấy từ trong áo ra một con bù nhìn bằng rơm.
Trên người bù nhìn ghi đầy đủ sinh thần bát tự của Thẩm Tiễu, lại còn cắm rất nhiều ngân châm.
Nét chữ ấy rõ ràng thuộc về Thẩm Độ Chu.
Thẩm Tiễu giơ nó lên.
“Có người trước mặt lúc nào cũng ôn hòa nhã nhặn, nhìn như gió xuân tháng ba, nhưng sau lưng lại chẳng biết âm hiểm tới đâu!”
Ta nhận con bù nhìn, nhìn kỹ một vòng.
Làm cũng khá tinh xảo.
Trên người còn có một bộ áo nhỏ, gương mặt được làm tròn trịa, đôi mắt lại đen nhánh.
Ta đưa tay véo má nó.
“Đáng yêu đấy.”
Thẩm Tiễu theo phản xạ sờ lên má mình, hơi ngượng ngùng quay mặt đi.
“Ngươi khen ta thế nào cũng vô dụng, ta vẫn không chịu cưới ngươi.”
Ta lập tức lạnh mặt.
“Ngươi nên tìm đại phu xem đầu óc đi. Ta đang khen con bù nhìn Thẩm Độ Chu làm.”
Thẩm Tiễu quả thật có bệnh.
Chuyện ấy chẳng cần đại phu chẩn mạch ta cũng nhìn ra.
Trước đây ta còn thật sự từng nghĩ qua chuyện gả cho hắn.
Dù sao người như hắn tâm tư đều hiện hết lên mặt, chẳng cần mất công đề phòng.
Hắn có ý đồ gì, nhìn một cái liền đoán được tám chín phần.
Nhưng tới lúc ấy, ta hoàn toàn không muốn cân nhắc nữa.
Nam nhân đầu óc không ổn định, tuyệt đối không thích hợp đem về làm phu quân.
Thẩm Tiễu tức tới nghiến răng.
“Nữ nhân hung dữ! Ngươi thật sự bị Thẩm Độ Chu mê hoặc rồi! Ta còn bằng chứng khác!”
Hắn lấy ra một tờ giấy.
Trên đó viết kín đặc cái tên Thẩm Tiễu.
“Thẩm Tiễu, đồ ch.ó xấu.”
“Thẩm Tiễu, mau đi c.h.ế.t đi.”
“Thẩm Tiễu, đồ tiện nhân.”
Cả tờ giấy đều là lời nguyền rủa hắn.
Nếu không tận mắt nhìn thấy, quả thật khó mà tin người viết ra những dòng đầy oán khí ấy lại là Thẩm Độ Chu, kẻ quanh năm nói năng nhẹ nhàng, dung mạo cũng luôn ôn nhuận thanh nhã.
Nét b.út hằn sâu tới mức mực gần xuyên qua mặt giấy, đủ để nhìn ra lúc viết những chữ ấy, người cầm b.út đã dùng bao nhiêu sức.
Sắc mặt Thẩm Độ Chu trong chớp mắt mất hết huyết sắc.
Bàn tay bên cạnh khẽ nâng lên như muốn tìm tay ta, song cuối cùng lại dừng giữa chừng, dường như sợ ta không muốn cho hắn chạm vào.
Thẩm Tiễu đắc ý chỉ sang.